Thứ Hai, 5 tháng 10, 2015

Chuyện con gáithủ tướng kêu oan.

Ngày 3 tháng 10 năm 2015 trên Facebook có tên Nguyễn Thanh Phượng con gái của Nguyễn Tấn Dũng có đăng một bức thư của Phượng. Nội dung bức thư Nguyễn Thanh Phượng lên án 3 giáo sư của học viện Hồ Chí Minh đã vu khống Nguyễn Thanh Phượng mang quốc tịch Hoa Kỳ.

Ba giáo sư nêu tên trong lá thư là Nguyễn Đình Kháng, Đỗ Thế Tùng, Lưu Văn Sùng. Cả ba giáo sư đều người miền Bắc, trung thành với lý tưởng XHCN một cách cực đoan, tôn thờ Các Mác và Lê Nin.

Đáng chú ý  vào năm 2013 giáo sư Nguyễn Đình Kháng đã có bài viết kêu gọi ngăn chặn nhóm lợi ích lợi dụng quyền hạn sẽ cướp đi hết thặng dư của xã hội, bóc lột sức lao động của công nhân và cướp đoạt đất đai của nông dân. Ông Kháng kết luận thủ phạm gây nên tình trạng kinh tế méo mó như hiện này chính là '' nhóm lợi ích ''. Đây là năm mà Nguyễn Tấn Dũng đang phải chịu nhiều cuộc tấn công  của Ban Nội Chính Trung Ương vào những sai phạm của Dũng  khi điều hành kinh tế đất nước trên cương vị thủ tướng đương nhiệm.

Ở Việt Nam, ai cũng biết cụm từ '' nhóm lợi ích '' là ám chỉ nhóm quyền lực mà Nguyễn Tấn Dũng cầm đầu. Trong nhóm lợi ích đó  Nguyễn Thanh Phượng nắm vai trò quan trọng thông qua ngân hàng Bản Việt để cùng với Hồ Hùng Anh của  ngân hàng Techcombank lũng đoạn nhiều ngành nghề  béo bở như khai tháng khoáng sản, chế biến thực phẩm, bất động sản, tài chính ngân hàng tại Việt Nam.

Xét theo quan điểm thì việc ba giáo sư liên kết để vu khống cho Nguyễn Thanh Phượng là có nhiều động cơ. Ngoài động cơ cực đoan nhằm bảo vệ thể chế CNXH ở Việt Nam ra còn động cơ tiến bộ đó là ngăn cản tài sản đất nước rơi vào tay tập đoàn lợi ích nhóm mà điển hình là Nguyễn Thanh Phượng. Nhưng còn có một động cơ nữa,  đằng sau việc này là những mưu đồ cá nhân tranh giành địa vị lãnh đạo trong đảng CSVN kỳ tới. Không phải ngẫu nhiên lá thư phản ứng của Nguyễn Thanh Phương tung ra hai ngày trước hội nghị trung đảng CSVN họp bàn nhân sự.

Chuyện một con gái quan chức dùng mạng xã hội để thanh minh cho mình là việc hiếm ở Việt Nam. Ở cương vị là đảng viên, bí thư đảng uỷ ngân hàng Bản Việt, con gái của thủ tướng thì lá thư của Nguyễn Thanh Phượng đưa trên Facebokok của mình là một điều gây ngạc nhiên lớn cho dư luận. Đến độ nhiều người hoài nghi cho rằng lá thư này không phải của Nguyễn Thanh Phượng.

Thế nhưng ngay hôm sau, visa nhập cảnh Hoa Kỳ dạng phổ thông B1, B2 mang tên Nguyễn Thanh Phượng xuất hiện trên mạng. Đánh tan hoài nghi về chủ bức thư.

Hành động của Nguyễn Thanh Phượng hẳn nhiên là phải có một bộ máy quân sư hùng hậu bày kế để Phượng dùng mạng xã hội phản đòn lại phe  bảo thủ đang tấn công vào bố đẻ mình.  Không ai biết rõ ngày mà 3 ông giáo sư kia tố cáo Phượng là ngày nào. Nhưng trước khi trung ương họp 2 ngày, Phượng bất ngờ lên tiếng thanh minh công khai trên mạng xã hội như vậy,  là một cú phản đòn ngoạn mục khiến các đối thủ  của Dũng không kịp trở tay. Chỉ cần tập trung chứng minh Phượng không mang quốc tịch Mỹ, riêng điểm đó thôi có bằng chứng đầy đủ khẳng định. Sẽ khiến bao nhiêu điểm nghi vấn , câu hỏi khác hoài nghi về uy tín Nguyễn Tấn Dũng bị vô hiệu hoá. Nguyễn Tấn Dũng sẽ ung dung trả lời các câu hỏi chất vất về cá nhân và gia đình ông ta rằng mọi thứ đều là bịa đặt, như vụ vu khống cho con gái ông mới đây.

Nguyễn Tấn Dũng hoá giải được đòn tấn công vào uy tín của ông trước hội nghị trung ương 12. Đơn giản vì ông quá rành việc triệt hạ người khác bằng những đòn tấn công thế như vậy trong suốt bao năm qua nhờ vào những thông tin mà bộ máy an ninh cánh tay phải của ông cung cấp. Có khả năng chính Dũng đã cho tay chân đã tuồn tin giả về Phượng đến đối thủ, khiến các giáo sư học viện HCM vớ bở tưởng rằng đó là điểm yêú của Ba Dũng có thể nhằm đó mà đánh. Rồi nhân đó phản đòn để bịt miệng các vụ tấn công khác tương tự có bằng cớ chính xác hơn. Khả năng này lớn hơn cả vì các giáo sư học viện HCM không thể nghe tin đồn mà dám vu khống cho con gái Dũng.

 Lẽ ra việc đưa lá thư và visa có thể bị kỷ luật khiển trách, vì đơn từ khiếu nại những vụ việc trong nội bộ cộng sản như thế này, không được phép đưa lên trên mạng xã hội. Nhưng thử hỏi nếu Nguyễn Thanh Phượng đưa lá thư này đến ban kiểm tra trung ương Đảng thì chưa biết đến bao giờ mới được giải quyết, lúc đó cơ hội phản đòn của Nguyễn Tấn Dũng đã trôi qua mất, hội nghị trung ương bàn nhân sự cũng đã xong.

Nếu kết quả tốt đẹp, Nguyễn Tấn Dũng trụ được trong nhiệm kỳ tới. Chắc chắn chẳng ai dám mở miệng đòi truy xét việc Nguyễn Thanh Phượng làm trái nguyên tắc đưa thông tin nội bộ lên mạng xã hội. Đây cho thấy Dũng đang dốc sức để đánh một ván bài sinh tử, không được phép thua. Vì nếu Dũng  thua thì các đối thủ của Dũng sẽ không bỏ qua việc Phượng tuỳ tiện sử dụng mạng xã hội đưa thông tin nội bộ và các hành vi mờ ám trong hoạt động kinh tế của Phượng suốt bao năm qua.

Trước trung ương ĐCSVN họp 1 ngày, Nguyễn Tấn Dũng ký quyết định bổ nhiệm 4 tướng làm thứ trưởng bộ quốc phòng. Một quyết định mà trong lịch sử bộ quốc phòng chưa bao giờ có chuyện trong một ngày có đến 4 người  làm thứ trưởng. Khiến tổng số thứ trưởng bộ quốc phòng hiện nay lên đến 10 người. Các tướng mới được thăng chức đều là uỷ viên trung ương đương nhiệm, như vậy chắc chắn tới đây Nguyễn Tấn Dũng sẽ dành được sự  đa số ủng hộ từ phía quân đội.

Có lẽ năm 2016 sẽ là năm tột đỉnh quyền lực của Nguyễn Tấn Dũng.

Nhìn thêm những khía cạnh khác trong việc đưa thư kêu oan lên mạng của Nguyễn Thanh Phượng. Chúng ta thấy một điều mang xã hội là phương tiện truyền thông nhanh nhất, phổ biến rộng nhất mà ngay đến con gái của thủ tướng đương nhiệm cũng phải sử dụng nó làm công cụ bảo vệ mình.

Và một điểm khôi hài nữa, là các giáo sư học viện HCM trong đó có cả người được phong là Nhà Giáo Nhân Dân, thế  mà còn ngu ngơ, thiếu chứng cứ, tuỳ tiện vu khống cả con gái thủ tướng nữa. Vậy hỏi cái học viện này dạy được cái gì cho con người ta thành tử tế. Hay cái học viện mang tên HCM này chỉ dạy người ta làm những điều không tử tế như vu khống, lừa đảo, dựng chuyện.

 Có lẽ đến lúc dẹp bỏ cái học viện ngốn quá nhiều ngân sách này, dẹp bỏ những vị giáo sư đầy bổng lộ chỉ chuyên giảng dạy lớp lãnh đạo tương lai toàn những điều lý luận dối trá , chẳng những thế còn luôn sẵn sàng vì tiền mà  làm công cụ  phục vụ các phe phái chính trị  đấu đá nhau. Hoặc nữa là mất nết , ham gái như giáo sư  ngành lịch sử đảng Nguyễn Hữu Vượng bị bồ nhí lừa 17 tỷ đồng om xòm mới đây. Số tiền gần bằng 1 triệu USD mà giáo sư Vượng bị lừa đó ở đâu ra , thử hỏi những giáo sư này làm ăn gì mà có ngần ấy tiền. Chỉ có theo bè cánh, đánh đấm thuê nhưng kiểu trên mới được chia chác có từng ấy tiền mà ăn chơi xa hoa, tậu biệt thự, con cái du học nước ngoài. Trong khi xã hội băng hoại đạo đức, cần được giáo dục một cách nhân văn và khoa học, thì các giáo sư này làm những việc sa đoạ, thất đức như vậy có phải là mối nhục và hoạ cho đất nước không.?

Đến cả con gái thủ tướng đương nhiệm còn phải đưa ra bằng chứng để phản đối sự vu khống của các giáo sư ngành lý luận, lịch sử Đảng thì dễ thấy rằng cái CNXH và lý tưởng Cộng sản chỉ là quái thai của loài người nên mới nảy ra những loại giáo sư quái thai, thiếu nhân cách, độc ác như vậy.

Dẹp bỏ học viện HCM và lũ giáo sư cơ hội trên ngay bây giờ chính là góp phần xây dựng xã hội, đất nước tiến bộ hơn, văn minh hơn.

Thứ Sáu, 2 tháng 10, 2015

Người phụ nữ trong vụ án mờ.

Trong ngành điều tra , xét xử của Việt Nam có một từ tên là '' án mờ ''.

Án mờ là những vụ án không thể điều tra được vì không có dấu vết trong các vụ án hình sự.  Án mờ còn là những vụ án  dính dáng tới những quan chức cao cấp hay an ninh chính trị không thể đưa ra làm rõ.

Đến nay thì vụ án Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh và đồng bọn Nguyễn Thị Minh Thuý đã trở thành một vụ án mờ. Sau những màn bắt bớ khẩn cấp, khám xét, rồi kết luận điều tra, cáo trạng rầm rĩ thì vụ án rơi vào yên lặng một cách bí hiểm. Không ai biết tiến trình của vụ án này sẽ thế nào , đến nay thân nhân những bị cáo và  các luật sư bào chữa còn không nắm được hồ sơ của vụ án này đang ở đâu.

Nếu như Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh là một người dạn dày và am hiểu các thủ thuật điều tra của cơ quan an ninh, thì người đồng vụ với anh là chị Nguyễn Thị Minh Thuý lại hoàn toàn không có những kinh nghiệm ấy.



Nguyễn Thị Minh Thuý sinh năm 1980, quê quán Hưng Yên, đã ly dị chồng và một mình nuôi hai đứa con nhỏ. Là nhân viên kế toán. Theo thông tin từ báo chí đưa thì Thuý đã nghe chỉ đạo của Nguyễn Hữu Vinh đưa những bài viết đăng trên trang Anhbasam.

http://infonet.vn/vi-sao-anh-ba-sam-va-nguyen-thi-minh-thuy-bi-bat-post129339.info

Bản cáo trạng sau này nói rằng Nguyễn Hữu Vinh thực hiện đăng ký các trang mạng, tạo mất khẩu và cung cấp mật khẩu cho Thuý, chỉ đạo Thuý đưa những bài viết mà Nguyễn Hữu Vinh muốn đưa.

Phần tội danh của Thuý  trong cáo trạng mô tả sơ sài, thiếu thuyết phục. Căn cứ trên bản cáo trạng thì Nguyễn Thị Minh Thuý chỉ là đồng phạm , không phải chủ mưu, thực hiện một cách thụ động.

Việc kết luận điều tra cũng như bản cáo trạng khép Nguyễn Thị Minh Thuý cùng chung với Nguyễn Hữu Vinh  khung hình phạt là khoản 2 điều 258 có mức phạt tù từ 2 đến 7 năm là một việc làm khiên cưỡng của những người điều tra mà cả viện kiểm sát lẫn toà án đều tiếp tay làm ngơ.

Nếu điều tra một cách đúng tình, đúng lý thì Nguyễn Thị Minh Thuý không thể cùng chung khung hình phạt với người chủ mưu là Nguyễn Hữu Vinh. Đây là điều bất công trong vụ án này đối với chị Nguyễn Thị Minh Thuý, người phụ nữ đơn thân đang phải nuôi hai con nhỏ.

Tất nhiên nếu có một phiên toà, trong cùng khung hình phạt này toà án sẽ xử Nguyễn Thị Minh Thuý mức án thấp hơn Nguyễn Hữu Vinh. Lúc đó dư luận chỉ chú ý đến mức án khác nhau và họ quên mất một điểm trước đó là cả hai người trong cáo trạng quy vào một khung hình phạt giống nhau.

Tại sao cơ quan tố tụng không đưa Nguyễn Thị Minh Thuý vào khoản 1 ngay từ đầu, mà phải đưa ngang bằng Nguyễn Hữu Vinh là vào khoản 2 điều 258.?

Đây là một câu hỏi lẽ ra các luật sư và dư luận cũng như gia đình của chị Nguyễn Thị Minh Thuý phải cực lực lên án các cơ quan tố tụng ở vụ án này. Bởi đó là một âm mưu đê hèn của cơ quan điều tra an ninh Bộ Công An Việt Nam.

Nếu vào khoản 1 điều 258 quy định rằng người phạm tội bị phạt cảnh cáo, cải tạo không giam giữ hoặc bị phạt tù từ 6 tháng đến 3 năm. Thì Nguyễn Thị Minh Thuý phải được xét xử khi chưa đến 6 tháng bị tạm giam. Sở dĩ là 6 tháng vì có tội thế nào ra toà mới rõ,  để đảm bảo cho bị cáo,  luật đã quy định thời hạn tạm giam không thể quá mức thấp nhất của khung hình phạt.

Nhưng trọng vụ án này, cơ quan điều tra đã không khai thác được bằng chứng từ Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh. Nên họ đã đưa Nguyễn Thị Minh Thuý vào cùng khung hình phạt, để hợp thức hoá việc tạm giam kéo dài người đồng phạm thụ động này với người chủ mưu. ( Lưu ý, việc dùng từ bị cáo, đồng phạm, chủ mưu là căn cứ trên bản cáo trạng của cơ quan tố tụng đưa ra  ).

Cơ quan an ninh nghĩ rằng việc giam giữ kéo dài một người phụ nữ phải nuôi hai con nhỏ sẽ có những thuận lợi cho họ. Thứ nhất là người phụ nữ này sẽ hoang mang, suy sụp, nhận mọi điều mà cơ quan an ninh đặt ra. Thứ hai là thông quan việc giam giữ Nguyễn Thị Minh Thuý sẽ khủng bố tinh thần Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh, khiến Vinh phải lo nghĩ và nhanh chóng chấp nhận những cáo buộc của an ninh điều tra đưa ra.

 Lẽ ra môt pháp luật minh bạch và nhân đạo người ta sẽ xét đến hành vi đồng phạm thụ động của Thuý và tình cảnh đáng thương là bà mẹ đơn thân nuôi hai con nhỏ, kinh tế khó khăn để xử lý đúng người, đúng tội, vừa khách quan, nghiêm minh vừa nhân đạo. Đằng này cơ quan an ninh điều tra lại lợi dụng hoàn cảnh đáng thương của Thuý, dùng thủ đoạn nâng khung hình phạt để kéo dài hợp thức hoá  thời gian giam giữ Nguyễn Thị Minh Thuý.  Nhằm mục đích khủng bố tinh thần bị cáo , buộc bị cáo phải theo những yêu cầu mình muốn.

Hành xử pháp luật như vậy khác nào khủng bố hay bọn Maphia  bắt cóc con tin, bắt cóc phụ nữ, trẻ em.

Đề nghị các ông Lý Anh Dũng, quyền thủ trưởng cơ quan an ninh điều tra  Bộ Công An và các ông điều tra viên Hoàng  Văn Hưng, Đinh Tiến Mạnh lập tức từ bỏ thủ đoạn hèn hạ đối với chị Nguyễn Thị Minh Thuý, một người mẹ đơn thân đang phải nuôi hai đứa con nhỏ. Đưa Nguyễn Thị Minh Thuý ra khỏi âm mưu chính trị trong vụ án nhơ nhớp này.

Đề nghị ông Nguyễn Tố Toàn phó viện trưởng viện kiểm sát tối cao không được tuỳ tiện, tiếp tay cho cơ quan an ninh điều tra để khủng bố tinh thần phụ nữ, trẻ em.

Thiết nghĩ các ông đều là con người, có gia đình con cái, có nhận thức xã hội và trên hết là kiến thức pháp luật. Các ông là nam nhi, có quyền chức. Nếu để người đời nghĩ rằng mọi thứ các ông đang có như chức vụ, cấp bậc đều do dẫm đạp vào những số phận của người phụ nữ, người mẹ, những đứa trẻ con , thì đó là điều bạn bè, họ hàng của các ông sẽ ám ảnh trong đầu không phải chỉ một thế hệ.

Nếu tài giỏi thì đã đấu trí được với người cựu đồng chí của mình là Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh đang trong vòng tay giam giữ, khống chế của các ông. Hành vi phải dùng người mẹ như chị Nguyễn Thị Minh Thuý để làm con bài gây áp lực khủng bố trong vụ án này là hành vi đốn mạt. Tất cả những ai có lương tri, có một chút niềm tin tín ngưỡng, nhân quả đều không chấp nhận được.

Xét theo tính chất vụ án và những mô tả trong cáo trạng thì việc giam giữ  17 tháng tù với Nguyễn Thị Minh Thuý là tuỳ tiện,  đề nghị cơ quan tố tụng nước CHXHCN Việt Nam phải lập tức huỷ bỏ biện pháp giam giữ với Nguyễn Thị Minh Thuý.

Để bị cáo Nguyễn Thị Minh Thuý tại ngoại chăm sóc con đến khi có phiên toà xét xử. Đó là hành động cứu gỡ danh dự, uy tín cho hệ thống pháp luật vốn dĩ ngày một mất niềm tin trong nhân dân như hệ thống pháp luật CNXH do Đảng lãnh đạo , hay nói cách khác là do một số lãnh đạo cao cấp của Đảng lợi dụng làm công cụ phục vụ lợi ích cho cá nhân mình.



Rất mong các cơ quan tổ chức nhân quyền, các tổ chức báo chí, các cá nhân hoạt động nhân quyền đăc biệt là phụ nữ, bà mẹ, trẻ em...chú trọng đến trường hợp bất công của chị Nguyễn Thị Minh Thuý trong vụ '' án mờ '' này.






Thứ Năm, 1 tháng 10, 2015

Đại Vệ Chí Dị - Trận chiến pháo đài Bát

Nước Vệ triều nhà Sản năm thứ 70.

Sắp đến Sản Hội Trung Ương thứ 12, lần chót để giành ngai vị. Bọn Sáng Quyết sốt ruột lắm, thấy thế nhà Chúa ngày một vững mạnh. Nhân lúc ấy Tạp Cặn Tề Đại Vương sắp thân chinh sang Vệ để truyền dụ trực tiếp. Bọn Sáng Quyết họp lại bàn.

Sáng Lộc nói.

- Chúa che chắn mọi sự kín đáo, chỗ nào cũng có quân túc trực. Chi bằng nhằm bọn thế tử nhà Chúa mà đánh. Chúa muốn bênh sẽ mang mang tiếng là vị thân.

Quyết bảo.

- Lần này đánh kín, không được trực diện nôn nóng như vụ Bắc Thái lần trước.

Lộc vâng lời, sáng sớm ăn uống đẫy bụng, nai nịt gọn gàng, mặc áo chẽn xanh, tay nải đeo lưng, bảo kiếm bọc trong áo khoác. Nhảy lên tuấn mã nhằm phía miền Trung mà ra roi thúc ngựa chạy. Hai ngày sau Lộc đến xứ Quảng thâu thập tin tức trở về, xúi cho bọn tay chân khắp nơi nhằm cậu ấm con nhà quan đầu tỉnh xứ Quảng mà tấn công.

Họ Lê tên Phúc Bối, bố làm quan đầu tỉnh xứ Quảng. Năm 30 tuổi, Bối được bổ nhiệm làm quan chủ sở địa phương.Thiên hạ dè bỉu là thần đồng, ý muốn nói việc con quan thì lại làm quan.  Bọn tay chân của Lộc dèm pha càng mạnh, khiến thiên hạ bất bình.

Chúa gọi Bằng Gió lại bảo.

- Bọn thằng Quyết muốn mượn gió bẻ măng, nhân chuyện thằng Bối mà muốn đánh đến phủ ta. Không chặn không được,  gần đến ngày Sản Hội Trung dễ có biến, phải phòng ngay.

Bằng Gió tôi trung của Chúa, lão luyện trận mạc truyền thông, võ nghệ ngang ngửa với Sáng Lộc  nhiều mưu  lắm kế lại thông binh pháp. Bằng Gió trở về theo kế đánh Nguỵ cứu Triệu của Tôn Tẫn lập trận, đích thân mặc giáp trụ, cầm giáo  đến phía Tây kinh thành xế bên lăng tiên hầu có một pháo đài Bát Bát của bọn Quyết lừng lững ở đó. Bằng Gió một mình một ngựa lao vào đánh nhầu một trận, khiến quân trong pháo đài thất điên bát đảo, hàng ngũ rối loạn.

Quyết ngồi trong trướng, nghe tin báo về ở huyện Đức bị quân nhà Chúa đánh dữ dội lắm, xảy đến lại thấy tin báo từ núi Sóc cũng đang bị vây đánh. Đương lúc rối bời thì trong kinh thành vỡ đường ống cấp nước, nhà thương không có nước để chữa trị cho bệnh nhân. Giờ lại nghe tin Bằng Phong công kích ngay sát phủ. Quyết ngửa cổ than.

- Chả lẽ vận Phạm ta dứt ở đây sao.?

Bỗng dưới trướng có tiếng thét.

- Xin cho thần lãnh vận xấu  thay.

Mọi người quay lại nhìn, thì ra đó là Phan tướng quân, tên chữ là Đèn Rồng, phó tuỳ tướng của Sáng Lộc.

Phan tướng quân, phó tuỳ tướng Tuyên Giáo. Tuổi đã 60, lúc trước trong trận Sát Mộc một mình xông pha chịu trận, thương tích nặng nề. Phan thấy sức không còn mặc giáp, lên ngựa phò Quyết được, bèn xin tình nguyên ra trận làm vật tế thần, đánh nghi binh.

Bọn Quyết, Lộc cảm động lắm. Quyết sai Lộc rót rượu, tự tay bưng lên mời Phan tướng quân nói.

- Thành uỷ ta trong giờ phút khốn khó này, còn có người trung nghĩa như Phan Tướng Quân, ấy là lòng trời vẫn còn thương. Sau này đoạt được ngôi báu, sẽ ghi nhớ con cháu Phan tướng quân.

Phan nhận rượu, uống cạn, rồi lạy tạ lên ngựa ra ngoài thành.

Chiêng trống khua liên hồi, lát sau thám mã báo về, Phan tướng quân đã vất bỏ giáp trụ cho nhẹ, quất ngựa nhằm hướng quê nhà. Quân địch mải mê đuổi theo, giờ vòng vây đã giãn.

Quyết nghe tin, thét tuỳ tùng mang giáp trụ, đích thân dẫn binh mã đi cấp tốc đến pháo đài Bát Bát. Vào đến trong, Quyết trấn an binh sĩ, lên tường pháo đài tuyên bố mọi việc đã sắp đặt ổn thoả.

Bọn Bằng Gió mải truy kích Phan tuyên giáo, quay lại thì đã biết mắc mưu, kéo đến cổng pháo đài Bát Bát, thấy Quyết ngồi trên tường thành phe phẩy quạt, miệng mỉm cười chào nói.

- Cám ơn Bằng tướng quân, mọi việc ở đây đã có bản quan lo, không dám phiền ngươi.

Bằng Gió cả giận, định xông vào phá thành, nhưng bọn lâu la , tay chân của Quyết trên thành chĩa tên xuống tua tủa. Bằng nén giận lui quân về phủ.

Muốn biết ra sao, đợi xem hồi sau sẽ rõ.

Thứ Hai, 28 tháng 9, 2015

Tội phạm Ba Sàm, pháp luật ba xạo.

Ngày 6 tháng 2 năm 2015 Viện Kiểm Sát tối cao của nước CHXHCN Việt Nam đã ra bản cáo trạng số 05 đề nghị truy tố nhà báo tự do Nguyễn Hữu Vinh ( tức Ba Sàm ) cùng với người đồng phạm nữ là Nguyễn Thị Minh Thuý.

Bản cáo trạng kết luận căn cứ kết luận điều tra của cơ quan an ninh để truy tố hai người này vào điều 258 của bộ luật hình sự Việt Nam hiện nay.

https://kimdunghn.wordpress.com/2015/03/12/cao-trang-cua-vks-nhan-dan-toi-cao-quyet-dinh-truy-to-ong-nguyen-huu-vinh-va-ba-nguyen-thi-minh-thuy/

Nhưng cho đến những ngay cuối cùng của tháng 9 năm 2105, tức 8 tháng sau khi có bản cáo trạng này. Phiên toà xét xử hai người trên vẫn chưa được tiến hành.

Nguyên nhân là do toà án trả hồ sơ đòi viện kiểm sát làm lại hồ sơ vụ án. Cũng như trước đó viện kiểm sát đã trả lại hồ sơ cho cơ quan an ninh điều tra. Việc trả đi, trả lại hồ sơ vụ án để bổ sung cứ diễn ra hết từ cấp này đến cấp khác, hết lần này đến lần khác. Dẫn đến là hai bị cáo này bị tạm giam đã 17 tháng mà chưa được xét xử.

Theo như cáo trạng thì anh Vinh và chị Thuý bị kết vào khoản 2 điều 258, có khung hình phạt từ 2 đến 7 năm. Đây là dạng tội phạm nghiêm trọng theo luật gọi. Điều 120 của luật tố tụng hình sự quy định về thời hạn tạm giam tối đa cho tội nghiêm trọng là.

-  Đối với tội phạm nghiêm trọng có thể được gia hạn tạm giam hai lần, lần thứ nhất không quá hai tháng và lần thứ hai không quá một tháng;

Nếu như vậy thì tổng thời hạn tạm giam của vụ án này sẽ là 3 tháng đầu tiên, 2 tháng gia hạn lần thứ nhất, một tháng gia hạn lần thứ hai. Tổng thời hạn tạm giam sẽ là 6 tháng.

Nhưng đến nay hai người này đã bị tạm giam 17 tháng mà vẫn chưa xét xử,  gần gấp 3 lần thời gian mà điều 120 quy định.

Tất cả là vì sự nhùng nhằng trả đi, trả lại hồ sơ giữa các cơ quan tố tụng là toà án, viện kiểm sát, an ninh điều tra.

Sở dĩ pháp luật cần quy định thời hạn điều tra, truy tố, xét xử là để đảm bảo quyền lợi cho bị cáo. Tránh trường hợp cơ quan tiến hành tố tụng không tìm được chứng cứ kết tội mà vẫn cứ giam bị cáo   vô tội vạ trong nhà tù. Hoặc hạn chế trường hợp khi  đưa ra xét xử mức án phán quyết của toà tuyên ít hơn thời giam bị cáo tạm giam.

Trong vụ án này thì thời gian của điều tra, truy tố, xét xử đều đã hết. Nhưng anh Vinh và chị Thuý vẫn bị tam giam và chưa có thông tin gì về số phận của họ.

Ai cũng biết chế độ cộng sản không cần đến luật,  chế độ có thể giam giữ con người trong nhà tù hàng chục năm với cái tên gọi là '' tập trung cải tạo ''. Có thể bịa ra chứng cứ, nhân chứng để mở phiên toà bất cứ lúc nào và khép bất cứ tội gì, tuyên mức án mà những người làm an ninh bảo vệ chế độ này muốn.

Tuy nhiên thì trong vụ án anh Vinh và chị Thuý, cơ quan an ninh lại muốn thể hiện mình làm đúng pháp luật nên đã ra lệnh bắt khẩn cấn, khởi tố, khám xét nhà một cách công khai, rùm beng để lấy tiếng trong dư luận. Và khi đã khởi đầu một cách hoành tráng như thế để lấy oai phong,  thì không thể   kết thúc một cách nhơ nhớp như chuyển sang tập trung cải tạo hoặc đưa ra xét xử một cách tù mù.

 Vì cơ quan an ninh đã khởi đầu quá hoàng tráng vụ án này, nên đã để lại gánh nặng cho toà án phải xử một cách hoàng tráng tiếp theo. Bây giờ toà án xử thế nào cho vang dội dư luận khi mà cả hai bị cáo đều không hề nhận tội. Nếu kết tội hai bị cáo là người tán phát bài viết nói xấu chế độ, vậy thì  tác giả của những bài viết ấy đâu, những tác giả ấy có phải ra hầu toà không.? Kết luận những bài viết ấy xâm hại đến lợi ích của thủ tướng , tổng bí thư ...vậy mức độ thiệt hại khi bị xâm phạm là thế nào. Những người bị xâm hại này có ra toà để bảo vệ quyền lợi của họ không, hoặc cử người đại diện, hoặc phải có ý kiến cá nhân của mình về quyền lợi bị xâm phạm.

Cứ theo chứng cứ mà bản cáo trạng nêu, thì hai cha con nhà Nguyễn Tấn Dũng phải ra toà để làm rõ mình đã bị thiệt hại thế nào,  khi bị những bài viết có tên trong cáo trạng gây ra. Còn nếu hai cha con Nguyễn Tấn Dũng không có ý kiến cho rằng mình là người bị hại thì chứng cứ trong cáo trạng nêu là vô giá trị.

Nếu xét xử mà Viện kiểm sát Nhân Dân, Toà án Nhân Dân vừa xử tội phạm vừa đứng ra đại diện bảo vệ quyền lợi thay cho người bị hại thì khác nào vừa đá bóng vừa thổi còi. Khác nào Viện kiểm sát Nhân Dân và toà án Nhân Dân là của cha con ông Nguyễn Tấn Dũng. Hoặc là thân nhân, đại diện cho cha con nhà ông Nguyễn Tấn Dũng.

Để phiên toà hoành tráng như kiểu mở đầu của cơ quan an ninh điều tra, phiên toà cần có sự tham gia của luật sư hay đại diện chủ thể bị xâm hại. Dù chủ thể ấy là nhà nước, chế độ hay thủ tướng, tổng bí thư...những thiệt hại phải cụ thể không thể mơ hồ. Ví dụ về uy tín thì trước đây có bao nhiêu người dân tin ông Dũng, sau khi bị cáo đưa bài viết thì có bao người không tin ông Dũng. Và cái không tin ấy ảnh hưởng đến ông Dũng ra sao.? Ông Dũng bị trầm cảm phải vào viện chữa trị tâm lý, ông Dũng sắp được làm tổng bí thư nhưng vì những bài viết kia mà bị đình lại....

Thực tế là hiện nay vị thế ông Nguyễn Tấn Dũng nâng cao, trước kia ông bị tín nhiệm thấp, sau này tín nhiệm ông cao nhất trong bộ chính trị. Vậy ông Dũng không hề bị thiệt hại gì về uy tín do những bài viết mà các đối tượng đăng tải cả. Ông Dũng và con trai ông là Nguyễn Thanh Nghị trong suốt quá trình điều tra không hề có bút lục nào khẳng định mình là người bị hại trong vụ án này.

 Như thế có thể thấy rõ, chứng cứ mà bản cáo trạng đưa ra là bịa đặt, nói cách khác là ba xạo. Cần phải loại bỏ kết luận hành vi của các bị cáo trong cáo trạng là bôi nhọ cá nhân, xâm phạm quyền và lợi ích hợp pháp cá nhân. Vì đơn giản,  là chẳng có cá nhân nào đứng ra nhận mình bị xâm phạm hay bôi nhọ trong vụ án này.

Có chăng chính những kẻ điều tra vụ án này đã cố tình lôi nhưng bài viết liên quan đến cha con nhà ông Nguyễn Tấn Dũng vào bản kết luận điều tra, với mục đích nhằm triệt hạ uy tín cha con nhà ông Nguyễn Tấn Dũng. Muốn đẩy viện kiểm sát nhân dân, toà án nhân dân phải đứng ra bảo vệ quyền lợi cá nhân cha con nhà ông này, nhằm nhục mạ hệ thống tư pháp ưu việt của chế độ CNXH.

Hoặc chính cha con nhà ông Nguyễn Tấn Dũng đã dàn cảnh tạo vụ án này để trả thù cá nhân vì bị các bài viết xúc phạm. Nhưng che dấu không dám đứng ra nhận là bị hại, ép buộc các cơ quan tố tụng phải trừng trị đối tượng để đe doạ những ai khác dám chỉ trích cha con nhà ông ta.

Dù sao thì thời hạn tạm giam, truy tố, xét xử đã hết. Phiên toà có xử theo kiểu viện kiểm sát, toà án bảo vệ quyền lợi cho người bị xâm hại là cha con ông Nguyễn Tấn Dũng hay là cha con ông Nguyễn Tấn Dũng ra toà, cử đại diện thay mình với tư cách người bj hại, hoặc cha con ông Dũng lờ đi không khẳng định mình là người bị hại. Thì cả ba yếu tố đó, yếu tố nào cũng biến phiên toà thành một trò cười thảm hại trong con mắt dư luận nhân dân trong nước và quốc tế.

Cách nào đi nữa thì vụ án xử tội phạm mang tên Ba Sàm cũng cho thấy pháp luật của chế độ Việt Nam ngày nay là ba xạo.


https://www.youtube.com/watch?v=8UfV0DxJxCA&feature=youtu.be

Nhà cao và tuổi trẻ tài cao.

Nhà cao.

Câu chuyện ngôi nhà 8B Trung Trực Hà Nội cao hơn lăng Hồ Chí Minh là một đề tài sôi động gần đây của báo chí. Hiện nay chính phủ đang đòi uỷ ban nhân dân TP Hà Nội giải trình về việc xây ngôi nhà này. Một bài báo từ năm 2013 cho thấy phó thủ tướng Hoàng Trung Hải đã đồng ý cho Hà Nội xây dựng toà nhà này.

Trong bản thiết kế lúc đó đã nói rõ toà nhà cao 17 tầng và có tầm nhìn bao quát ra quảng trường Ba Đình và Hoàng Thành Thăng Long.

http://vov.vn/kinh-te/dia-oc/chinh-phu-chap-thuan-quy-hoach-kinh-do-tower-282284.vov

Bỗng nhiên đến nay báo chí dấy lên sự cao bất thường của ngôi nhà này, thực ra độ sai lệch chỉ có một tầng, từ 17 thành 18.

Theo nguyên nhân báo chí đưa ra.

''Đây là tòa nhà được cho là có độ cao “bất thường” ngay trong khu vực Ba Đình, là nơi mà chiều cao công trình được quy định và kiểm soát hết sức nghiêm ngặt. Khoảng cách tính theo đường chim bay từ nóc tòa nhà này tới khuôn viên Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh chỉ khoảng 400 m. Tổng chiều cao tòa nhà chừng 60 m trong khi Lăng chỉ cao 21,6 m.''

http://vietnamnet.vn/vn/bat-dong-san/264451/ha-noi-kiem-tra-khan-cap-du-an-8b-le-truc.html

Nếu theo tiêu chí xét duyệt cao gần gấp 3 lần lăng HCM, thì chỉ cần 6 tầng đã '' phạm thượng ''.

Gọi là phạm thượng vì chả biết khép ngôi nhà theo luật nào. Giấy phép, thiết kế ban đầu đã được đủ các cấp từ uỷ ban HN đến phó thủ tướng Hoàng Trung Hải, người có trách nhiệm chỉ đạo những công trình trọng điểm quốc gia đồng ý, cũng như chỉ đạo bộ xây dựng cấp giấy phép.

Tội '' phạm thượng ''  chỉ có ở những nước mà tâm lý nhân dân mang nặng về cảm tính.  Nếu nói ngôi nhà gây ảnh hưởng đến an ninh khu vực lăng HCM thì thử hỏi lúc đó bộ quốc phòng ở đâu mà từng đấy năm không ý kiến.  Nếu chúng ta biết chỉ một cây thánh giá bằng xi măng ở nơi heo hút như Đồng Chiêm mà bộ quốc phòng cũng biết và coi đó là an ninh phòng không cần phải đập bỏ, thì chuyện ngôi nhà 18 tầng xây cách lăng HCM 400 m đường chim bay. Không thể nói BQP không biết gì hết. Toà nhà này cách BQP 500 mét mà thôi.

Giấy phép ban đầu là 17 tầng, khi xây thành 18 tầng. Nhưng tầng thứ 18 chúng ta vẫn gọi là tầng ''tum ''. Là cái mái che cầu thang đi lên tầng thượng để sửa chữa ăng ten, biển quảng cáo, điện đóm. Xét ra ngôi nhà này đã được ra đời đúng trình tự qua các cấp thẩm quyền. Giờ nếu có sai thì sai ở các cấp đã ký duyệt cho xây ngôi nhà này. Nhưng xét theo luật nào quy định để đối chiếu biết rằng các cấp ký duyệt xây ngôi nhà này sai.?

 Chẳng có luật nào cả, luật nào quy định không được xây nhà cao hơn lăng HCM trong bán kính 500 mét đổ lại. ? Không có luật đấy thì chả có căn cứ nào bảo rằng đây là sai phạm.

Nếu như xét về tội ''phạm thượng '' thì chế độ này thật quái gở. Ngay đằng sau Lăng chả cần đến 400 mét, toà nhà nằm ở Thuỵ Khê, Hoàng Hoa Thám đối chếch với nhà máy bia cao cũng chả kém gì. Xa phía Bắc có cả mấy cái khách sạn cao ngất ngưởng đứng bên kia sông Hồng cũng nhìn thấy.

Tóm lại đây chỉ là một trò đánh phá nhau trước thềm đại hội, chiêu bài lần này là mang yếu tố tín ngưỡng, tâm linh, tình cảm..hay gọi rõ là mang xác Hồ Chí Minh ra để làm vật chuẩn soi xét nhau ai là kẻ phạm thượng.

Ông Hồ chết, đã mất hàng chục héc ta làm quần thể Lăng cho ông ngự giữa thủ đô, giờ lại còn xoay cái bánh kính 500 mét để không cho xây nhà cao thì quả ông Hồ chiếm đất đã tốn, chiếm không gian  cũng tốn nữa, thật là quá lãng phí.

Nhưng đã là tâm linh thì không gì so sánh nổi tình cảm bà con. Tâm linh tình cảm của bà con với HCM thì từ miệng lãnh đạo Sơn La dẫu có 1400 tỷ cũng chả đo được tấm lòng bà con dân tộc ở đây.  Người dân tộc ăn sắn, cho con em đu dây chứ tiền xây cầu, bệnh viện không cần thiết bằng xây tượng đài HCM.

Ngôi nhà 18 tầng chả là gì cả, một khi động đến hình ảnh Hồ Chí Minh thì vô giá để xây và vô pháp luật để trị tội nếu xúc phạm. Trong vụ này Hoàng Trung Hải và Phạm Quang Nghị, Nguyễn Thế Thảo phải chịu tội trước tình cảm, tâm linh của bà con nhân dân khi xúc phạm lăng HCM. Đây mới chính là nguyên nhân gây nên vụ om xòm về toà nhà này.

Tuổi trẻ tài cao.

Lê Phước Hoài Bảo , 30 tuổi làm giám đốc sở kế hoạch đầu tư tỉnh Quảng Nam. Báo chí đưa tin liên tiếp khiến Bảo thành một thần đồng.  Cả dư luận ngỡ ngàng vì Bảo trẻ tuổi thế, chưa có kinh nghiệm gì, không đúng với quy trình bổ nhiệm đã được thăng chức giám đốc sở.

Trong khi thanh niên 30 đầy bằng cấp này nọ còn đang rớt đi rớt lại thi tuyển công chức, thì Bảo được tài trợ đi học nước ngoài bằng ngân sách, về nước tót ngay cái chức mà khối vị u 50 phấn đấu bao năm , kinh nghiệm đầy mình chả vớ được.

Thực ra thì cái chức giám đốc sở KHĐT  30 tuổi có làm được không.?  Có thể có, người ta mang ví dụ ở Tây ông này , ông kia mới từng này tuổi, từng kia tuổi đã làm thống đốc, phó thủ tướng đấy là người bênh. Còn ngươi chê họ nại quy trình, nguyên tắc này nọ để khẳng định đúng theo luật thì anh Lê Hoài Phước Bảo không được ở chức này.

Ở vụ nhà cao tầng người ta dùng tâm linh, tín ngưỡng, tình cảm để  kết tội ngôi nhà xây quá cao. Bất chấp quy trình đúng pháp luật khi xây dựng ngôi nhà. Còn đến vụ tuổi trẻ tài cao thì người ta dùng tình cảm là cần người giỏi, cần người trẻ, bên Tây cũng thế... để bênh việc bổ nhiệm này. Bên kia thì dùng quy trình, quy định nại ra đúng lý lẽ để bác bỏ.

Bố của Bảo là bí thư, ông vua một tỉnh, đang đương quyền còn một hai năm nữa về hưu. Ông bố nhường suất sớm cho kẻ kế cận ông cộp tiền để thay thế ông. Nếu không có sự đồng ý của ông quyết định về, thì Bộ chính trị không thể bổ nhiệm người khác thay. Nhưng ông bố đã chơi đẹp, đằng nào cũng về, về sớm cho Bộ chính trị cầm tiền êm ru kẻ kế cận. Đổi lại thì con ông vượt qua quy định được chức giám đốc sở, việc tình là thế.

Thực ra thì là đấu đá nhau, ở đây dùng lý lẽ ra để đấu đá nhau trước thềm đại hội.  Cũng y như vụ nhà cao tầng. Có khác vụ nhà cao tầng thì bằng tình cảm, tâm linh là chủ đạo. Thì vụ tuổi trẻ tài cao này quy trình, nguyên tắc , quy định là chủ đạo.

Có hàng chục vụ tuổi trẻ như thế, như dạng con Nông Đức Mạnh, Nguyễn Sinh Hùng, Nguyễn Văn An, Nguyễn Bá Thanh ...chả thấy nhắc đến, giờ lôi vụ này ra ầm ĩ để làm gì. ?

Để từ Lê Phước Hoài Bảo dẫn đến Nguyễn Thanh Nghị, Nguyễn Minh Triết con của Nguyễn Tấn Dũng. Càng đánh to thằng Bảo thì càng động đến hai thằng Nghị, Triết  và động đến uy tín của bố chúng nó là Nguyễn Tấn Dũng, người đang đương chức và có cơ tiếp tục lên cao hơn.

Chứ về tình đồng chí, ông bố Bảo đã tự nguyện bỏ chức bí thư tỉnh uỷ về sớm, thì thằng con lãnh cái ghế giám đốc sở là chuyện nhỏ. Ai nỡ khui ra ầm ĩ làm gì, kể cả là có sai quy trình đi nữa, vì ở cái đất nước này quy trình để dành cho dân chứ không dành cho con cái lãnh đạo là diều ai cũng biết. Nếu ông Dũng mà quyết định về hưu như bí thư Quảng Nam, đảng ta chẳng ai đánh toe toét chuyện bổ nhiệm giám đốc sở ở Quang Nam ra làm gì để dư luận hình dung đến bố con nhà Nguyễn Tấn Dũng.

Thành ra chính cha con nhà Nguyễn Tấn Dũng là mục đích tấn công của đợt phê phán bổ nhiệm này, Lê Phước Hoài Bảo số đen là ví dụ để các đối thủ mang ra làm đòn tấn công Nguyễn Tấn Dũng.

Chuyện này cũng như chuyện trên kia. Ông này dùng vụ tuổi trẻ tài cao đánh ông kia bằng lý lẽ quy trình, quy định...thì ông kia mang yếu tố tâm linh, tín ngưỡng ra phang lại ông này xây nhà cao quá phạm thượng vong linh HCM.

Ở giữa nhìn thì thấy đất nước này chả có tình cảm, cũng chả có quy trình. Tiện dùng thứ nào người ta dùng thứ đấy để phang nhau, hạ bệ nhau.  Đất nước, chế độ hỗn loạn như thế, đời sống dân chúng còn điêu linh, khốn khó vì quan lại mải mê tranh giành chức quyền. Làm sao lo lắng cho đất nước được.


Thứ Sáu, 25 tháng 9, 2015

Quyền lập hội trước thềm TPP.

Việt Nam đứng trước quyết định lớn về kinh tế chính trị, đó là hội nhập thế giới bằng một bước đột phá lớn là gia nhập TPP.

Mang trên mình món nợ thống kê chính thức hơn 110 tỷ USD (con số sự thực có tin cho rằng gần 200 tỷ usd ) và một tương lai bế tắc về kinh tế. Nạn thất nghiệp phổ biến,  đồng thời với mức lương rẻ mạt của đại đa số công nhân. Con đường hướng tới TPP sẽ thu hút nguồn đầu tư bên ngoài đổ và giải toả tình trạng bất động sản tồn đọng, cải thiện tiền công của người lao động và có thêm việc làm mới.

 Nguồn tiền đầu tư và tiền bán được bất động sản tồn đọng sẽ làm lưu thông những món nợ chồng chéo, nhằng nhịt giữa các hệ thống ngân hàng. Những món nợ còn được gọi là '' nợ xấu '' này đang là tử huyệt của nền kinh tế Việt Nam, hiện nay chúng được tạm thời cất giữ vào kho của các công ty do ngân hàng nhà nước và bộ tài chính lập ra như công ty quản lý tài sản tổ chức tín dụng viết tắt là VAMC và công ty mua bán nợ viết tắt là DATC.

Ví dụ ngân hàng A nợ ngân hàng B một khoản nợ xấu đến thời hạn không thanh toán được. Ngân hàng B theo luật có thể đưa  A ra toà,  đòi trưng thu tài sản để thu hồi khoản nợ. Nếu để xảy ra các phiên toà xử kiện những vụ như vậy, hẳn nhiên sẽ gây hoang mang dân chúng cũng như biến động suy thoái của thị trường chứng khoán. Nhà nước Việt Nam buộc phải can thiệp bằng cách đứng ra nhận món nợ của bên A trước bên B.  Nhưng đây mới chỉ là nhận để cho bên B tạm thời yên tâm là có con nợ uy tín hơn có trách nhiệm, chứ chưa phải là nhà nước bỏ tiền ra trả cho bên B ngay.

Nhưng rồi các món nợ xấu này cũng phải đến ngày giải quyết. Các công ty như VAMC và DATC đang hy vọng việc gia nhập TPP sẽ mang lại nguồn tiền để giải quyết các món nợ mà họ đang tạm thời chịu trách nhiệm.  Nếu hy vọng không bán được bất động sản hoặc thu hút đầu tư như kỳ vọng, chính phủ Việt Nam đang cân nhắc đến chuyện bán thẳng các món '' nợ xấu '' cho nước ngoài.

 Để thu hút đầu tư, bán được khối bất động sản khổng lồ tồn đông , hay đặc biệt bán nợ xấu cho nước ngoài, là cả một vấn đề,  không chỉ là chính sách kinh tế mà còn là chính sách chính trị. Bạn không thể mua một ngôi nhà giá rẻ mà xung quanh nó là những người dân bị chèn ép, ngột ngạt luôn muốn bùng nổ bởi những bức xúc tích tụ. Nói dễ hiểu hơn là tại sao người ta bán nhà thường rao rằng nó ở khu vực dân trí cao, văn minh, môi trường, an ninh tốt.

Quyền lập hôị, quyền tự do thông tin là một những yếu tố quan trọng thúc đẩy cho xã hội văn minh. Để chứng tỏ rằng trong tương lai gần Việt Nam sẽ có những cải thiện tốt về đời sống tinh thần của người dân với các nhà đầu tư nước ngoài. Nhà nước Việt Nam đã có những động thái về vấn đề này,  như để quốc hội bàn thảo về quyền tự do lập hội, quyền tự do thông tin. Chẳng hạn như mới hôm qua ngày 24 tháng 9 năm 2015 quốc hội nước CHXH Việt Nam đã đặt vấn đề quyền tư do lập hội, nhưng ý kiến nêu ra đang bị nhiều nghị viên bảo thủ gay gắt phản đối. Những nghị viên này e ngại các hội, nhóm sẽ là những mầm mống của các thế lực chính trị hay những tổ chức chống phá nhà nước.

Chủ tịch Hội đồng Dân tộc Ksor Phước cho rằng hội có hai mặt, trong đó mặt tiêu cực là "đường dẫn xuất" về đa nguyên đa đảng nên không được mơ hồ chỗ này, không nên áp dụng máy móc cách lập hội của các nước phát triển.

Chủ nhiệm VPQH Nguyễn Hạnh Phúc  nói "Họ tự thành lập và hoạt động với nhau, rất đông, như hội dân oan, hội khiếu kiện... Ta quản lý thế nào, hay để tự phát? Đã để tự do, không cấm, tạo mọi điều kiện hoạt động hội, thì nhà nước phải có cách quản lý tất cả các hội"

Liệu những lo lắng , cảnh báo và đòi hỏi của những nghị viên bảo thủ trên có ngăn cản quá trình thông qua dự thảo luật về Hội hay không.?
Bản chất chuyên chế, độc tài của  nhà nước Việt Nam là hạn chế và ngăn cản quyền tự do lập hội từ đời tám hoánh nào rồi. Không cần đến các ông Nghị như Ksor Phước hay Nguyễn Hạnh Phúc cảnh báo. Đến đứa trẻ con cũng thuộc lòng những lời cảnh báo của các ông vì nó là những lời lẽ tuyên truyền ra rả hàng bao nhiêu năm nay chứ chả phải là lời cảnh báo mới mẻ gì.
Chuyện ngày nay quốc hội phải bàn đến quyền tự do lập hội là điều bất đắc dĩ, bởi sức những sức ép về kinh tế như đã nói trên. Bây giờ thì chuyện lập hội không chỉ liên quan đến sự sụp đổ của chế độ như các ông nghị kia nêu ra. Quyền lâpj hội bây giờ còn liên quan đến sự tồn tại của chế độ. Không cởi mở quyền tự do lập hội, quyền tự do thông tin thì không có ai dám đầu tư, không ai mua bất động sản để làm cơ sở kinh doanh, sản xuất. Không ai đầu tư, không ai mua bất động sản thì kinh tế sụp đổ. Sụp đổ kinh tế sẽ làm chế độ cộng sản Việt Nam sụp đổ nhanh hơn mọi tác động mà các hội nhóm kia tạo ra.
Cái kiểu mà Ksor Phước và Nguyễn Hạnh Phúc lớn tiếng cảnh báo về nguy cơ lập hội chỉ là trò tung hứng của các con chim mồi nhằm mục đích để hạn chế tối thiểu các quyền tự do của hội nhóm. Để mục đích trì hoãn việc thông qua dự thảo quyền lập hội hoặc để có thông qua thì sẽ có nhiều hạn chế tự do của các hội nhóm. Chả thế mà sau khi màn khơi mào của hai nghị sĩ này, một loạt chế tài, quy định cấm đoán  mơ hồ cho việc lập hội được đưa ra duyệt như

http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/263821/cho-lap-hoi-tu-do--nha-nuoc-phai-co-cach-quan.html
Luật quy định một loạt hành vi bị cấm như lợi dụng việc thành lập, hoạt động của hội để xâm phạm quyền và lợi ích hợp pháp của nhà nước, cộng đồng; gây phương hại đến lợi ích, chủ quyền, an ninh quốc gia, an toàn xã hội, khối đại đoàn kết dân tộc, quyền con người, quyền công dân; xúc phạm đến hình ảnh danh nhân, anh hùng dân tộc...
Các hội tùy theo phạm vi hoạt động, chịu sự quản lý của Bộ trưởng Nội vụ, Chủ tịch UBND cấp tỉnh hoặc cấp huyện. 
Hội hoạt động thuộc lĩnh vực nào cũngphải chịu sự quản lý của cơ quan nhà nước về ngành, lĩnh vực đó. 
Người đứng đầu hội do ban lãnh đạo hội bầu, nhưng do cơ quan nhà nước có thẩm quyền công nhận và bãi nhiệm. 
Đọc những quy định trên báo chí về cấm đoán trong luật lập Hội, người ta thấy quốc hội Việt Nam hầu như bê nguyên cả điều 258 của bộ luật hình sự vào đây. Có nghĩa nhà nước Việt Nam sẽ cho tự do lập hội nhưng những hội này không được tự do hoạt động, các hội phải chịu mọi sự quản lý của nhà nước tuỳ theo từng tính chất của mỗi hội.
Lại một trong những trò mỵ dân, lừa đảo dư luận của chế độ CSVN. Trong quá trình gia nhập TPP để bán tống tháo những món nợ đầm đìa mà vẫn giữ được an toàn cho chế độ cộng sản bằng cách kìm kẹp người dân, sẽ còn nhiều trò lừa đảo tinh vi như thế này được dàn dựng diễn xuất qua những diễn viên chuyên nghiệp có tên là Đại Biểu Nhân Dân.


Thứ Ba, 22 tháng 9, 2015

Cần phải kỷ luật Hồ Quang Lợi, trưởng ban tuyên giáo Hà Nội.

Là trưởng ban tuyên giáo của thành uỷ Hà Nội, Hồ Quang Lợi thường dấu kín mình, Lợi đứng đằng sau chỉ đạo đội ngũ dư luân viên của thành uỷ HN cũng như các phương tiện truyền thông của Hà Nội là các tờ báo, đài trực thuộc Hà Nội quản lý.

http://laodong.com.vn/chinh-tri/to-chuc-nhom-chuyen-gia-but-chien-tren-internet-98582.bld

 Rất ít khi Lợi xuất đầu lộ diện lên tiếng, ngay cả trong lúc dư luận xôn xao về vụ chặt cây ở Hà Nội. Lợi khôn ngoan chỉ đạo cấp phó của mình là Phan Đăng Long đứng ra đối diện với dư luận. Bởi Lợi có một đội ngũ bút chiến hùng hậu để nói thay cho mình, đôi ngũ này được nuôi bằng ngân sách ngầm của thành uỷ Hà Nội. Nguồn cung cấp ngân sách này từ thành uỷ Bắc Kinh, thông qua một cái gọi là chương trình '' Thoả thuận hợp tác giữa thành đoàn Bắc Kinh và thành đoàn Hà Nội ''. Một trong những giao hẹn nhận tiền này là.


..chú trọng công tác tuyên truyền giáo dục cho thế hệ trẻ hai Thủ đô hiểu đúng và đầy đủ mối quan hệ hữu nghị truyền thống giữa hai Đảng, hai Nhà nước Việt Nam - Trung Quốc...

http://hanoi.gov.vn/mobile/-/hn/AobvsUXeyCY3/3/107778/2/thanh-oan-ha-noi-va-thanh-oan-bac-kinh-tang-cuong-hop-tac-ve-cong-tac-oan-hoi.html;jsessionid=ddqSKrxff8tgrN-phk9tfigZ.app2

Từ cơ sở này, Lợi có nguồn tiền khủng  để lập ra một đội ngũ dư luận viên, chuyên đánh phá những người dân Việt  Nam có quan điểm phản đối hành vi xâm lược của Bắc Kinh đối với hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam. Đồng thời nhồi sọ cho đoàn viên thanh niên Hà Nội coi những người yêu nước như kẻ thù, điển hình là thành uỷ Hà Nội dung dưỡng cho bọn choai choai DLV ngang nhiên tung hoành, chửi bới người yêu nước giữa chốn công cộng.

Nếu xét đúng tính chất thì bè lũ Phạm Quang Nghị, Tưởng Phí Chiến, Hồ Quang Lợi đang tiếp tay cho Bắc Kinh, một hành vi bán nước, cõng rắn cắn gà nhà trong suốt nhiều năm qua.


Gần đây nhất Lợi lên tiếng là bài viết ca ngợi chuyến đi của Nguyễn Phú Trọng, nhưng trong đó Lợi chủ ý nhắc đến công lao tiền trạm của quan phụ mẫu Lợi là Phạm Quang Nghị. Lợi cho rằng nhờ có Nghị và Lợi đi tiền trạm đến Mỹ mà Nguyễn Phú Trọng mới có chuyến đi kế tiếp thành công như vậy. Như thế để biết,  Lợi chỉ lộ diện lên tiếng khi có những việc mà Lợi thấy trọng đại cần phải xuất hiện. Nhiều vụ việc khác dù nóng bỏng dư luận đến đâu Lợi giấu mặt xui DLV tung hoành thay cho mình.

Ở sự kiện nhà báo Nguyễn Ngọc Quang của đài phát thanh truyền hình bị côn đồ đánh ngày 4 /9/2015. Bất ngờ Lợi xuất hiện trước công chúng, lên tiếng dữ dội đòi hỏi phải nghiêm minh, điều tra , xử lý vụ việc này. Việc ở Thái Nguyên không liên quan gì đến địa bàn Lợi quản lý, nhưng Lợi lấy thế mình là uỷ viên thường vụ của hội nhà báo Việt Nam để lên tiếng.

Nếu Lợi có tinh thần đồng đội như thế, thử hỏi vụ nhà báo bị đánh ở Văn Giang ngay sát thủ đô lúc ấy Hồ Quang Lợi ở đâu. Chưa kể còn bao nhiêu vụ nhà báo bị đánh, cướp máy ảnh nhan nhản tại Hà Nội, bị cầm tù như Nguyễn Văn Chiến, bị tạt a xít như Trần Quang Thành.

Điều dễ hiểu như vụ ca ngợi chuyến đi của Phạm Quang Nghị, Hồ Quang Lợi chỉ xuất hiện khi có những âm mưu chính trị lớn phục vụ cho phe phái của mình. Bởi thế Hồ Quang Lợi im ắng là thế, bỗng nhiên lại lớn tiếng trong vụ Thái Nguyên là vậy.

http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/260329/-khung-bo-cac-nha-bao-chinh-la-khung-bo-dan-chu-.html

Mặc dù sự việc vừa xảy ra hôm trước, ngay hôm sau Lợi đã khẳng định như đinh đóng cột rằng.

'' Khi biết rõ sự việc diễn ra như thế nào thì phải trừng phạt nghiêm khắc kẻ gây ra tội ác và chắc chắn đây là tội ác có tổ chức. Những ai chủ mưu của việc này cũng phải được làm rõ..''


Làm thế nào mà Lợi biết đây là tội ác có tổ chức, có những chủ mưu đứng đằng sau. ? Phải chăng Lợi biết tổ chức gây tội ác này là ai, cho nên Lợi mới xuất hiện lên tiếng khẩn trương đòi hỏi làm rõ thế.?

Tại sao Lợi khẳng định đây là hành vi khủng bố nhà báo ngay lập tức. ? Biết đâu đây chỉ là những quan hệ mâu thuẫn cá nhân, ví dụ như va chạm giao thông dẫn đến xô xát thì sao. ?

Làm đến chức Trưởng Ban Tuyên Giáo Thành Uỷ Hà Nội, thành phố trung tâm chính trị đầu não của thủ đô, phụ trách toàn bộ thông tin. Phát ngôn của Lợi lẽ ra phải nên đúng trình tự, đợi rõ tình tiết, kết luận của cơ quan chức năng xác minh. Đằng này Lợi tự dưng loạn ngôn gọi đây khủng bố, một từ ngữ rất dễ gây hoang mang, sợ hãi trong dư luận.

 15 ngày sau khi xảy ra vụ việc nhà báo Nguyễn Ngọc Quang bị đánh, công an TP Thái Nguyên đã bắt được thủ phạm và xác minh nguyên nhân là do mâu thuẫn cá nhân giữa ông Quang và hai thanh niên đánh ông.

'' Tại cơ quan điều tra, bước đầu hai đối tượng thừa nhận do có mâu thuẫn cá nhân nên đã ra tay hành hung nhà báo Nguyễn Ngọc Quang''

http://vietnamnet.vn/vn/xa-hoi/262897/bat-2-doi-tuong-truy-sat-nha-bao-o-thai-nguyen.html

Vậy thì Hồ Quang Lợi nghĩ gì khi hàm hồ gây sóng gió dư luận bằng những lời lẽ đao to, búa lớn như khủng bố, tội ác có tổ chức, kẻ chủ mưu đứng đằng sau ...?

Phải chăng Hồ Quang Lợi muốn biến vụ việc xô xát mâu thuẫn cá nhân này thành một vụ án chính trị để hạ bệ những đối tượng nào đó cản đường quan chức của phe phái mình. ? Hay Hồ Quang Lợi muốn bêu xấu hình ảnh tự do ngôn luận của nhà nước tươi đẹp ta đang bị những thế lực đen tối khủng bố, đàn áp với mọi thủ đoạn khốc liệt.

 Sau kết luận về động cơ gây án của hai kẻ tấn công nhà báo Nguyễn Ngọc Quang là động cơ cá nhân của công an TP Thái Nguyên. Đề nghị thứ trưởng Trương Minh Tuấn cần phải có quyết định  khẩn trương kỷ luật nhà báo, uỷ viên ban chấp hành Hội Nhà Báo VN Hồ Quang Lợi, vì những phát ngôn hàm hồ, gây hoài nghi và sợ hãi trong dư luận của Lợi vừa qua. 

Một kẻ hồ đồ, khinh xuất như Hồ Quang Lợi không thể là một nhà báo chứ đừng nói là quản lý lãnh đạo báo chí.  Xét ra, những lời phát ngôn của Lợi về vụ Thái Nguyên trên các phương tiện báo chí chính thống còn nguy hại gấp nghìn lần những lời tếu táo của nhà báo Đỗ Hùng viết trên Facebook. Nếu làm rõ đông cơ này làm âm mưu chính trị đen tối thì Lợi không phải là kẻ hồ đồ, khinh suất, trái lại y là kẻ nham hiểm, luôn rình rập để tung ra những chiêu bài chính trị phục vụ lợi ích bè phái nhóm mình. Bất chất uy tín của chế độ và niềm tin của nhân dân vào nhà nước.

Một nhà nước tươi đẹp như nhà nước ta do Đảng CSVN anh minh lãnh đạo, lẽ nào lại có âm mưu, tổ chức để khủng bố nhà báo, khủng bố tự do ngôn luận, khủng bố dân chủ như Hồ Quang Lợi nói cơ chứ. Hay chăng Lợi muốn ám chỉ luôn cả việc thứ trưởng Trương Minh Tuấn tước thẻ nhà báo Đỗ Hùng chính là khủng bố tự do ngôn luận, đàn áp báo chí...dễ thế lắm. Vì sự việc nhà báo Đỗ Hùng bị tước thẻ xảy ra cùng ngày với vụ nhà báo bị đánh ở Thái Nguyên.

Nếu Hồ Quang Lợi không bị nhận quyết định kỷ luật vì những phát ngôn vu khống tình trạng khủng bố báo chí ở Việt Nam, thì chỉ có một điều là sự khủng bố đó là có thật, có cả một tổ chức âm mưu   như trong vụ truy sát nhà báo Nguyễn Ngọc Quang.