Thứ Sáu, 10 tháng 5, 2013

Chát đắng vị tiền

Sáng vào quán phở Tùng ở chợ SaPa cách trung tâm Praha hơn hai mươi cây số ăn phở. Phở ở đây khá ngon, thịt bò tái mềm, nứớc ngọt vì xuơng bò mua khá dễ dàng. Có cả những nguời Tiệp cũng vào tận trong khu chợ của nguời Việt Nam để thưởng thức món phở bản sắc Việt.

Bàn bên có  mấy người mới đến, thấy anh bạn tôi họ phản ánh liền.

- Anh ơi ! Xem thế nào tiền Euro giả bây giờ nhiều quá, có bọn Tây nào ,nó toàn đi nhằm người Việt của mình để lừa.

Chúng tôi ngừng ăn , cả ba anh em đều chú ý vào thông tin nguời thanh niên bàn bên kia vừa nói. Chuyện tiền giả thì ở đâu cũng có, nhưng chi tiết là những kẻ lừa đảo thường chọn nguời Việt làm mục tiêu lừa khiến chúng tôi cảm thấy bị tổn thương.

Nguời thanh niên kể rằng anh đi bán hàng rong, tên lừa đảo người Âu ( không rõ người nước nào) đưa tờ 200 euro mua hàng. Mấy hôm sau anh mang tiền đi đổi mới biết là giả. Chúng tôi hỏi anh còn giữ tờ tiền đó không, anh trả lời không dám giữ sợ công an thấy thì rách việc.

200 euro là một phần ba thu nhập một tháng của người Việt lao động bình thường ở đây. Hình ảnh những người lao động phụ ở chợ Việt hay những ngừời bán hàng rong như báo, sim thẻ, chè, giao cơm hộp...cũng lam lũ, tần tảo , bươn chải như nguời dân lao động ở quê nhà. Họ cố gắng chắt bóp chi tiêu dè sẻn để dành dụm chút tiền gửi về cho chồng, vợ đang ở quê nhà nuôi con. 200 euro có khi bằng số tiền tiết kiệm được trong hai tháng lao động vất vả trong cái giá lạnh của mùa đông Âu Châu của một người Việt

Nguời thanh niên kia còn chưa hết vẻ bực bội, anh ta kể chuyện lừa tiền giả với nguời Việt như thế ngày càng có nhiều. Khi bị lừa anh đi kể lại cho mọi người, mới biết không riêng gì anh mà nhiều các bà, các chị nguời Việt bán hàng gần đây toàn gặp hạn này không ít. Thậm chí có bà bị lừa vài lần không biết, cứ nghĩ đơn giản tiện đây thì  có ít tiền euro để dành.Chỉ đến lúc mang ra ngân hàng dùng vào việc mới bổ ngửa ra là tiền giả. Đắng chát ê chề, chỉ biết khóc thầm than thân, trách phận mình đen đủi.  Cũng tại mỗi lần mua bán, kẻ lừa đảo thường rộng rãi trong tỷ giá hối đoái khiến nhiều các bà, các chị vì tham chút lợi mà mắc mưu.

Mọi người trong quán nghe chuyện đều đi đến nhận định. Những tên lừa đảo rất hiểu tâm lý và cách làm ăn, mua bán của người Việt Nam. Chúng thường nhằm vào những người  Việt Nam buôn bán nhỏ lẻ như nguời bán hàng rong hoặc các phụ nữ bán hàng. Những người dễ bị lừa và cũng dễ cam chịu, rất ngại đi trình báo cảnh sát vì sợ rắc rối, mất thời gian với suy nghĩ đằng nào cũng mất rồi. Đi báo chỉ tổ phiền phức rồi chuyện này sang chuyện khác. Tâm lý ấy vô tình đã tiếp tay cho những tên lừa đảo có đất hoạt động không hề e ngại, mà còn có chiều hướng gia tăng hoạt động, mở rộng địa bàn hơn.


Rất mong khi thông tin này đuợc phổ biến, bà con ta nên trao đổi và bàn bạc với nhau cách đối phó và đề phòng. Khi chúng ta là nạn nhân của những vụ lừa tiền này, chuyện vật chất bị mất đi đã là một chuyện. Nhưng còn kéo theo nhiều hệ lụy khác liên quan đến pháp luật sở tại khi chúng ta mang đồng tiền giả đó đi sử dụng. Hiện nay mệnh giá bọn lừa đảo thuờng dùng là tờ 200 euro. Trên intenet có nhiều thông tin về cách phân biệt tờ tiền giả này. Nếu chúng ta không có thời gian để tìm hiểu phân biệt, tốt nhất hạn chế mua bán loại tiền mệnh giá này, hoặc chỉ giao dịch với những nguời mà chúng ta tin tuởng và biết rõ lai lịch.

Thứ Ba, 7 tháng 5, 2013

Gặp lại quê hương ở Praha

Cuối cùng mình quyết định liều đi Praha, bao nhiêu anh em bên đó dặn dò, hẹn hò đưa đón mình cứ ầm ừ. Một sáng dậy tìm trên mạng thấy có chuyến đi Praha  vác balo đi luôn. Chỉ nhắn qua mail dòng thư cho anh bạn hãy xem thư. Đến được Praha thì điện thoại hết tiền với lý do rất hay. Là do anh bạn đọc thư xong gọi mình liền, thế là máy hết tiền không gọi , không nghe được luôn. Bọn tư bản thật dã man, mình nhận cuộc gọi bên kia đã trả tiền hóa ra bên nhận cũng bị trừ tiền. Đã thế trừ rồi là cắt chiều nghe.

Thế là bơ vơ giữa Praha. Đói hoa mắt, vào hàng bánh ngọt đưa tiền euro bị lắc, đưa tiền usd bị lắc. Đành đi lang thang gặp quầy đổi tiền của mấy thằng mũi lõ nhưng tóc đen. Nhìn bọn này đã thấy lưu manh, nên đổi tạm mấy chục đô lẻ. Y rằng sau mới biết nó chặt của mình một nửa tiền. Cầm tiền quay lại hàng bánh ngọt mua bánh ăn. Xong đi lang thang xem có gặp người Việt nào không. Tình cờ thấy một em , hỏi có phải người Việt không, e gật đầu. Nhờ em gọi điện cho anh bạn đến đón. Em gái thật tốt, em gọi điện báo, xong mời mình vào tiệm làm móng của em ngồi chờ. Sau đó có điện, em khóa cửa tiệm và dẫn mình đến chỗ anh bạn của mình.

Hai ông đón mình lo sốt vó khi không liên lạc được, ngồi tự an ủi nhau là thằng Gió bụi đời thế, kiểu gì nó cũng có cách liên hệ lại. Tất nhiên là mình không gặp họa ở đại sứ quán Tàu thì chẳng thể mà họa bên dòng sông Đa Nuýp được.

Bát phở đầu tiên ăn ở Châu Âu trong chợ SaPa cách Praha mươi phút đường, khá ngon vì xương ở đây sẵn, thịt bò mềm.  Ở đây có đủ mọi thứ, Việt Nam có gì ở đây có hết, bánh cuốn Thanh Trì , bún bò Huế...Được ăn thỏa thuê những món Việt Nam chính cống mang hương vị quê nhà thật đã đời.

Anh bạn mua cho cái sim Séc, vừa đăng số trên FB đã có mấy anh em gọi tơi tới. Có cậu em đến ngay tình nguyện làm taxi miễn phí, đi đâu ới cái vài phút là có mặt đưa đi. Tiện thể cắt tóc , gội đầu luôn. Hôm sau được mọi người chiêu đãi cho bữa tiệc thịt nước ngay tại chợ.










Rồi về nhà anh bạn ngủ, vừa đến nhà gặp ngay công an Tiệp chặn đường hỏi giấy tờ. Anh bạn than - Tao ở đây 30 năm chưa bao giờ bị hỏi giấy tờ, mày mang dớp bên kia sang đây mới có chuyện thế này.

Anh bạn nói làm mình ngao ngán. Lúc trước đi trên tàu ngồi cùng khoang một em Quảng Trị, hai anh em đang tâm sự chuyện quê nhà, bỗng nhiên police xộc vào hỏi giấy tờ. Em kia cũng ngạc nhiên thắc mắc là sao nó lại xộc vào khoang của mình.

Có lẽ số của mình là vậy, ở nước Đức mãi chả sao, sang đây hai ngày thì hai lần police đến hỏi giấy tờ.

Qua văn phòng báo Xa Xứ, gặp ông biên tập Trần Ngọc Tuấn. Gã nhà văn già gần 60 tuổi mà tính như trẻ con, nốc  bia say khướt cả ngày. Được cái viết truyện vẫn hay. Nhưng nói cũng nhức cả đầu, nửa đêm bên Việt Nam rồi mà gã trong cơn hứng chí gọi điện loạn lên tứ tung để tào lao chi khươn. Tuy vậy ở với gã cũng thoải mái là trà thuốc gã cũng nghiện như mình, nên cũng hợp nhau, nhất là tính chả có cái gì trên đời này là quan trọng, thích cái gì làm cái đó.





Cái gã nhà văn láo nháo này sinh ra trong một gia đình cách mạng truyền thống từ thời đánh Pháp, kết nạp vào hội nhà văn lúc mình còn cởi truồng. Không hiểu sao sang Tây ăn bơ sữa thừa của Tây thế nào mà đâm ra chả ưa gì chính đảng cầm quyền ở quê hương. Gã đi cùng mình ngoài chợ, giới thiệu mình ở Việt Nam sang, mọi người hỏi gã đã nhồi nhét tư tưởng chán chế độ cho mình chưa. Gã ấy bảo thằng này nó còn tha nhồi nhét tôi thì thôi.

Giờ mình ngồi viết, gã bên cạnh ngồi dựa lưng vào tường nốc gần hết chai Gion đen, hút xì gà Lahabanna và khóc nức nở như trẻ con vì thương cho đất nước lầm than, khóc thương chị em An Đỗ Nguyễn bị công an đánh gãy răng, khóc vì trẻ con Việt Nam không được đời sống như trẻ em bên này.

Đm , vạn nỗi buồn lại ập về lúc lang thang đất khách quê người. Đúng là tránh trời không khỏi nắng, nỗi đau về quê hương không buông tha cho những kẻ đang hưởng đời sống dư thừa vật chất nơi phồn hoa.

Đêm Praha này chắc không ngủ nổi. Một người con gái yếu đuối bị bạo quyền đánh gãy răng giữa thanh thiên bạch nhật, giữa một thành phố đông dân và giàu có nhất Việt Nam.

Ngoài cửa số, những  đôi trai gái Tiệp đang ríu rít đùa vui bên nhau, chốc họ lại âu yếm hôn nhau. Những thành phố ở châu Âu này tôi đã đi qua, đâu đâu cũng thấy cảnh thanh bình, trai gái hồn nhiên đi dạo chơi đầy hạnh phúc.





Còn quê hương tôi cách đây hơn mười nghìn cây số, những người con gái bệnh tật, gầy gò, nhỏ bé như Phạm Thanh Nghiên khó lòng ra khỏi nhà đi chữa bệnh, người em gái An Đỗ Nguyễn chắc đang đau đớn vì những chiếc răng bị đánh gãy  khiến tôi nghĩ đến cảnh Phantin bẻ răng bán lấy tiền nuôi con cách đây hơn 200 năm cũng chưa đau đớn và rùng rợn như đất nước tôi bây giờ.

Anh bạn nhà văn già hơn tôi gần hai mươi tuổi vẫn đang khóc.

Anh ta may hơn tôi là vẫn còn nhiều nước mắt.

http://www.nhaccuatui.com/bai-hat/giot-nuoc-mat-cho-que-huong-khanh-ly.cb_dRVph2F.html

Thứ Bảy, 4 tháng 5, 2013

Cho nó làm công an


Tháng 12 năm 2007.

Mình có mặt ở trước đại sứ quán Trung Quốc khá sớm, đứng ở vườn hoa bên này ngay chính diện đại sứ quán Trung Quốc. Xung quanh chả có ai, ngồi bệt xuống đất châm thuốc hút. Nhìn xa xa thấy một tay kính trắng, comple đang nói với mấy người xung quảnh và chỉ tay về phía mình ngồi. Sau này quen tay ấy, mình mới biết hắn là luật sư Lê Quốc Quân, hai thằng trở thành bạn thân. Nhưng đó là câu chuyện sau này.

Lúc đó mình ngồi hút thuốc, thì có thằng em quen ra ngồi gần hỏi.

- Anh Hiếu ngồi đây làm gì.?

Mình nhìn ra thằng em làm cùng ở công ty quảng cáo AT chỗ An Dương năm 2002, lúc đó mình là thợ cả nó là thợ phụ. Hồi 2002 mình cũng chả quan tâm đến biển đảo gì lắm, thú thực sau này có con trai mới để ý đến xã hội chút. Lúc này làm phụ trách sản xuất cho một công ty quảng cáo, đại khái là giám đốc sản xuất thi công. Còn nó thì nhìn to cao , béo tốt , khỏe mạnh và sang trọng hơn hồi xưa, nhìn ra thì hai anh em đều có vẻ tiến bộ. Mình hồ hởi bảo nó.

- Anh đi biểu tình chống Trung Quốc.

Nó gằn giọng bảo.

- Anh về đi, không có biểu tình đâu. 

Mình ngớ người, mình vẫn nghĩ tu duy hồi cũ mình là thợ cả, nó thợ phụ. Mà hồi đấy mình cư xử rất tốt với các thợ phụ, anh em ai cũng coi trọng và yêu quý mình. Sao thằng này giờ giọng lạnh lùng thế. Mình hỏi.

-  Đi biểu tình là thể hiện tinh thần dân tộc, sao mày lại bảo anh về, thế mày ra đây làm gì.?


Nó bảo.

- Em giờ làm an ninh.

Ái chà ! mình tròn xoe mắt, suýt chửi thề, cố nén hỏi.

- Sao mày lại làm được an ninh.

- À sau cái đơt làm cùng anh, bố em xin em vào cảnh sát, sau em được chuyển sang bên an ninh.

Ôi cha mẹ ơi ! Không ngờ làm an ninh dễ thế. Nói thật sau này mình chả sợ an ninh chính là vì thằng này. Tội do nó tất. Hồi trước đó mình tưởng cảnh sát, an ninh phải học hành ghê gớm lắm.Nên mình rất sợ. Đéo ngờ cái thằng thợ phụ của mình quay đi quay lại đã thành chiến sĩ an ninh. Thế thì an ninh cũng là người thôi, mình chợt bật cười nghĩ đến cảnh anh hùng Núp bắn Tây chảy máy sướng quá nhảy reo phát hiện ra thằng Tây cũng là người, cũng chảy máu, cũng biết đau. Mình nghĩ vậy mới mạnh giọng.

- Về thế nào, giám đốc của tao cũng còn đi, đang ngồi cà fe kia kìa.

Đúng thật là ông giám đốc của mình cũng đi thật, mà chính hai anh em bàn nhau từ hôm trước là đi biểu tình hẳn hoi. Ông ý ngồi quán cà fe Cột Cờ cùng mấy ông bạn, bảo mình trinh sát thấy biểu tình alo nhóm ông ấy vọt sang.

Đang nói chuyện thì biểu tình bắt đầu, mình đứng hò hét một lúc rồi nhảy ra chụp ảnh, rồi lại nhảy vào đứng hò hét. Đó là cuộc biểu tình thực sự chống Trung Quốc đầu tiên của tháng 12/2007. Đó cũng là lần đầu tiên mình gặp chiến sĩ an ninh bằng xương thịt và nói chuyện trực tiếp, duyên nhất là là đồng nghiệp cũ ở một nghề khác.


Ở gần nhà mình có hàng bánh cuốn Thanh Trì bán bằng thúng và mẹt. Hồi bé những năm 80 mình đi học hay ăn ở đây, bà bán bánh cuốn hình như thích vía mình, lúc nào bán cũng rẻ. Có lần mình ăn cái xôi, bà lại kéo lại cho đĩa bánh cuốn với lý do mày ăn cô đắt hàng, mày cứ ra mở hàng cô không lấy tiền. Đến năm 2010 tức thì cô bán bánh cuốn đã trở thành bà cụ già. Con gái của cô bán hàng thay mẹ, chị cũng trạc tuổi mẹ lúc những năm 80. Thỉnh thoảng ra ăn bánh cuốn thấy thằng con trai cô tóc dài, vệt xanh vệt đỏ làm mình ngứa mắt hỏi mẹ nó.

- Ở  Thanh Trì giờ thanh niên diện nhỉ, em nhớ ngày xưa mẹ chị tức bà thằng này ngồi bán hàng, chít khăn mỏ quạ, nhai trầu, áo cánh, quần sa tanh Nam Định. Rét bà mặc cái áo len mầu bã trầu cài khuya, áo len dáng cũng như áo cánh, cũng túi hai bên. Giờ nhìn thằng này ăn mặc vậy mà nhớ bà quá.

Mẹ nó nói với mình, nhưng nhìn nó như mắng nó.

- Đấy chú xem, lớn tộc ngộc chả học hành, chả làm gì, suốt ngày lêu lổng tóc tai như thằng bụi đời, bảo không nổi nó nữa.

Thằng thanh niên phì phèo thuốc nói.

- Đời bây giờ đứa nào chả thế, mẹ và chú lạc hậu rồi, bọn nó còn cạo trọc hai bên rồi để mào gà cơ, thế này đã ăn thua gì.


Bẵng đi hai năm, giữa năm 2012 mình ăn bánh cuốn, chợt nhớ thằng con chị bán hàng bèn hỏi thăm nó thế nào. Mẹ nó bảo.

- Tôi cho nó quách vào công an rồi chú ạ, mất 200 triệu. Có đợt người ta lấy lính nghĩa vụ cảnh sát, có hứa nếu bỏ 200 thì nó sẽ được vào ngành luôn. Tôi tống quách nó vào đó cho rảnh,mình đỡ phải trông.

Hai ông già đang ăn bánh cuốn sững người thốt.

- Thế cứ không dạy được là cho vào công an à.

Chị bán hàng.

- Thì vào đó người ta dạy nó.

Mình lúc đó ăn xong, đứng dậy đi, nghĩ thế nào quay sang nói với hai ông già.

- Chắc người ta phải dạy nó lấy lại 200 triệu chứ các ông nhỉ.?


Đến nay đọc báo thấy liên tiên chết người trong đồn công an, rồi clip công an đánh người liên tục, thóa mạ người dân... thấy đời nó cũng có nhân quả hết. Xem cái clip này không biết cái bà bị đấy ngã có phải chị bán bánh cuốn không, nhìn giống lắm. Nhưng may quá nhìn kỹ thì không phải.

Từ Văn Giang đến Đồng Chiêm

Hôm nay hai nhà báo của đài tiếng nói Việt Nam VOV bị công an Hưng Yên đánh ở Văn Giang một năm về trước đã được cơ quan công an chính thức xin lỗi và bồi thường một khoản tiền khá lớn. Lớn đến mức các anh không dám cầm hết mà tự nguyện bớt lại quả một chút cho bên bồi thường. Cách '' lại quả '' này ta có thể gọi là '' chơi đẹp'' hay xử đẹp.




Đầu tiên ông chánh văn phòng UBND tỉnh Hưng Yên lớn tiếng cho rằng không có chuyện đánh đập nhà báo, ông khẳng định các thế lực thù địch ngụy tạo ra clip các nhà báo bị đánh ở Văn Giang, nhằm bôi nhọ chế độ. Lời phát biểu của ông đã được một số kẻ hưởng ứng. Trên diễn đàn, các trang mạng một số kẻ này còn cao hứng '' phát hiện'' điểm này, điểm kia ngụy tạo trong clip. Thậm chí có kẻ còn chắc chắn nói rằng đây là một cái bẫy khi một người đứng ra khiêu khích để công an tấn công, trong khi người khác đặt máy quay sẵn.

Có lẽ những người thực hiện đoạn clip không trông chờ gì lời xin lỗi của ông chánh văn phòng tỉnh Hưng Yên, không trông mong gì vào bản quyền hay tác quyền gì của đoạn clip. Việc bồi thường cho hai nhà báo bị đánh, ít nhiều cũng nói nên một điều là clip đánh hai nhà báo đó là sự thực, không phải là ngụy tạo.


Nhìn kết quả có hậu cho hai nhà báo cơ chế VOV, chợt xót xa nghĩ tới thân phận của những nhà báo tự do mà họ chính là những người đưa lên thông tin sự thật, không hề bị cắt xén xuyên tạc như nhà báo cơ chế. Nguyễn Ngọc Năm khi bị đánh, môi sừng vều còn cố gượng đưa tin bịp bợp là Văn Giang cưỡng chế thành công êm ấm, trong khi chính Năm tận mắt ở hiện trường nhìn khói đạn mù trời, quân lính như hùng binh tiến về thành Troa, chính Năm và đồng nghiệp Hán Phi Long ăn trận đòn nhừ tử của liên quân chính quyền là công an và bảo vệ Ecopak.

Cách đây vài năm, tại giáo xứ Đồng Chiêm huyện Mỹ Đức xảy ra một cuộc cưỡng chế, từ lúc trời còn đêm tối hàng ngàn cảnh sát tiến về giáo xứ hẻo lánh, thưa người này để thực hiện cưỡng chế  một cây thánh giá. Phóng viên tư do người Công Giáo JB Nguyễn Hữu Vinh đến hiện trường, khi xe của anh đi vào lập tức một đống đất đổ chặn lối ra. Nguyễn Hữu Vinh quay lại tìm hiểu sự việc, lập tức anh bị một đám người có cả sắc phục cảnh sát, dân phòng và thường phục đánh đập túi bụi, cướp máy ảnh.







Đánh Nguyễn Hữu Vinh xong, đám người ấy thậm chí không màng chuyện bỏ đi, họ còn đứng nhìn xem ai đưa nạn nhân đi cứu chữa. Khi hai người bạn đến vực anh dậy đưa về nhà thờ sơ cứu, còn nhìn thấy những kẻ thủ ác nhởn nhơ, hỉ hả đứng nhìn theo.






Một tuần sau tư gia phóng viên tự do Nguyễn Hữu Vinh bị những người lạ mặt theo dõi, anh nhận giấy triệu tập lên công an nhiều ngày để hỏi về việc có liên quan ở Đồng Chiêm.

Bằng các biện pháp nghiệp vụ, công an xác minh nhanh chóng Jb Nguyễn Hữu Vinh không bị đánh, không bị cướp máy ảnh, mọi việc chỉ là lời đồn.!!! Với những câu hỏi như - anh là giáo dân Làng Tám, anh đến đây làm gì, mang theo máy ảnh làm gì..? Có ai làm chứng không.?? có hình ảnh, clip nào không..? Với những câu hỏi thẩm vấn của công an thường dành cho thủ phạm, thì nạn nhân chỉ biết trông vào trời cao.

Mà trời ở nước Việt cao xa lắm, khó mà nghe hết sự đời dưới trần gian.

Số phận của nhà báo tự do và nhà báo trong cơ chế khác nhau là vậy, có lẽ vì tưởng nhầm Hán Phi Long, Nguyễn Ngọc Năm là nhà báo tự do cho nên '' liên quân'' mới đánh cho nhừ tử, vì nếu thế sự điều tra sẽ đi đến kết luận '' không có đánh người ở Văn Giang, clip là thế lực phản động ngụy tạo''.

Hán Phi Long và Nguyễn Ngọc Năm trong trường hợp này khó mà làm khác được, đòi được chút công bằng, thế là may mắn hơn đồng nghiệp '' lề trái '' của các anh. Vụ bồi thường này chắc chắn không thành nếu không có sự đồng ý của cấp trên VOV cũng như cấp trên của công an tỉnh Hưng Yên. Là những người trong '' biên chế'' khó mà làm theo ý mình kể cả bên đánh lẫn bị đánh. Dẫu sao các anh VOV cũng đã được ưu ái hơn người.

Nhưng sự bồi thường này không nói nên điều gì tốt đẹp, chỉ là cách giải quyết để quan hệ nội bộ chính quyền được tốt đẹp hơn. Còn với nhân dân càng khiến họ cảm thấy bất công, khi những trường hợp như JB Nguyễn Hữu Vinh, Nguyễn Chí Đức không được làm sáng tỏ trong công bằng. Nó chỉ cho dư luận thấy rõ cách đối xử không hề theo luật pháp bất vị thân, mà chỉ theo lệ ngầm quy ước giữa những người trong chính quyền với nhau.

Từ Văn Giang đến Đồng Chiêm, có lẽ hiến pháp , luật pháp nên quy định chia ra hai hạng người để ban hành luật cho đầy đủ, bảo đảm quyền lợi của giai cấp lãnh đạo và giai cấp bị lãnh đạo. Như thế cho dư luận hết đường thắc mắc, đào sâu nghiên cứu chủ nghĩa xã hội là đấy chứ hội đồng lý luận trung ương còn phải tìm đâu. ?

Ghi chú - Những tấm hình trong bài viết này cho dù có lấy ở nhiều trang mạng điện tử khác nhau, nhưng người viết bài này sử dụng và khẳng định không cần phải xin ý kiến, bản quyền. Bởi người chụp nó là nhân dân và để mục đích phục vụ nhân dân.

Thứ Sáu, 3 tháng 5, 2013

Thay đổi đáng mừng ở hội nghị trung ương 7

Sau lời phát biểu khai mạc hội nghị trung ương 7 của TBT Nguyễn Phú Trọng, người ta thấy không có gì đổi mới để hy vọng. Thậm chí còn là khôi hài, trong khi bao nhiêu vấn đề cấp bách , quan trọng trong đời sống xã hội mà nhân dân đang bức bối không được đề cập đến như công việc, tiền lương, lạm phát, vỡ nợ... không được ông Trọng chú ý tới.

Chả thể trách ông Trọng, con người ông lo việc cho Đảng là chuyên môn của ông, một tiến sĩ hay giáo sư của một ngành kỳ quặc chưa trường đại học quốc tế nào có khoa ngành đấy, đó là khoa Xây Dựng Đảng.!!!

Với chuyên ngành như vậy, đứng đầu chủ trì một hội nghị trung ương Đảng, ông biết làm gì hơn là chú trọng đến chuyên môn của ông. Bởi thế chả có gì ngạc nhiên khi hầu hết toàn bộ nội dung mà ông đưa ra để hội nghị bàn bạc đều gắn liền với sinh mệnh của Đảng do ông cầm trịch, đó là giữ vững quy định quyền lãnh đạo của ông trong hiến pháp. 

Cảm thấy chưa đủ ông Trọng còn  đòi hỏi phải nâng cao công tác dân vận, đồng nghĩa là mở rộng, nâng cấp đội ngũ công tác dân vận, lý luận, tuyên truyền...điều đó có nghĩa bộ máy chiến tranh tâm lý mà ông là tư lệnh phải được cấp thêm tiền bạc, lực lượng, phương tiện, máy móc. Phải chăng qua điều này ông hy vọng ảnh hưởng của cá nhân được quan trọng và rõ ràng hơn trong nội bộ Đảng.

Tuy nhiên thì vẫn có điều đáng mừng là mặc dù vậy, ông Trọng không chú trọng vào kêu gọi sử dụng biện pháp cứng rắn , nhưng phát ngôn mà chúng ta thường hay  thấy  ở những hội nghị Đảng tương tự thế này. Những câu đại loại như là phải đấu tranh với luận điệu sai trái, phải kiên quyết lột trần bộ mặt của thế lực, phải cảnh giác và chủ động tấn công vào những luận điệu tuyền truyền sai lệch.... nhưng câu phát biểu mà ai đọc cũng hiểu là nghĩa  đằng sau nó là những hành động bắt bớ, triệu tập, thẩm vấn, khám xét....

Vì sao ông Trọng làm vậy?.Vì bản chất ông Trọng hiền lành và nhu mì như nhà báo Trương Duy Nhất nói chăng.? Chỉ đúng một phần, lực lượng dùng để thực hiện điều cứng rắn ấy chỉ là lực lượng an ninh vũ trang. Một lực lượng không nằm trong tay của ông Trọng mà thuộc về đồng chí X. Trong diễn biến gần đây từ hội nghị trung ương 4 trở lại thì ông Trọng khó có thể ở hội nghị này nâng cao tầm quan trọng của lực lượng không nằm trong tay mình. Cho nên việc ông Trọng chú ý tới việc nâng tầm quan trọng của đội ngũ dân vận, tức cánh quân ông nắm là điều dễ hiểu. Điều đáng mừng này vì những lý do toan tính riêng tư của ông Trọng, khiến niềm vui cho những người yêu tự do không được lớn lắm. Chỉ là sự an ủi tạm thời.

Điều đáng mừng lớn nhất là ở hội nghị lần này, ảnh hưởng của Trung Quốc hầu như không xuất hiện công khai. Ở những đại hội trước chúng ta còn bắt gặp những chính khác đăng đàn lải nhải về 16 chữ vàng, quan hệ chiến lược 4 tốt, những chuyến qua lại vận động bản thân , hy vọng đàn anh TC có chỉ đạo can thiệp vài lời về tương lai của mình. Lần này thì như chúng ta thấy, trước đại hội vài tháng những bài báo , những phát biểu như dạng Nguyễn Chí Vịnh, Phùng Quang Thanh,Trần Đăng Thanh... mất bóng hoàn toàn. Ngay cả những nhân vật hay phát biểu về tình hữu nghị, quan hệ Việt - Trung cũng im hơi lặng tiếng, mất dạng. Nó trái ngược với những hội nghị khác là những nhân vật nào phát biểu lời lẽ ca ngợi quan hệ Việt- Trung khi đó có thể là điểm ghi công trong hội nghị.

Phải chăng ĐCSVN đang thoát dần ra khỏi ảnh hưởng của ĐCSTQ.?

Nếu vậy đó chẳng phải là điều đáng mừng ở hội nghị 7 của ĐCSVN lần này hay sao, tuy có muộn mằn, muộn đến nỗi Tập Cận Bình, TBT ĐCSTQ quay ngoắt thái độ, trơ tráo đi thăm biển Đông và tuyên bố khẳng định chủ quyền TQ ở tại đó thì ĐCSVN mới tỉnh ngộ về ông bạn vàng.

Muộn thì muộn thật, những cũng đáng mừng. Dù mọi thứ đã an bài. Như người ta nói chưa thấy quan tài chưa rỏ lệ. Giờ thấy quan tài rồi , rỏ lệ cũng phải thôi.

Hội nghị trung ương 7, chưa khai mạc đã an bài.

Khai mạc trung ương 7, TBT Trọng đọc lời phát biểu, nhấn mạnh 6 điểm cần thảo luận.

Điểm 1.


Điểm đầu tiên, ông Trọng chú trọng tới việc tìm ra nguyên nhân và khắc phục những yếu kém.

Dịch nghĩa ra là lần này Đảng bảo ban nhau, chỉ cho nhau tiến bộ. Không có kỷ luật hay xử lý ai hết.


Điểm 2.

Đổi mới, tăng cường lãnh đạo về dân vận.

Dịch nghĩa sẽ có thêm nhiều dư luận viên, tuyên truyền viên.

Điểm 3.


kiên trì những vấn đề có tính nguyên tắc, thuộc về bản chất của chế độ chính trị và Nhà nước ta, tiếp tục khẳng định Nhà nước ta là Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa của nhân dân, do nhân dân và vì nhân dân, do Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo;
Dịch nghĩa là giữ nguyên điều 4 hiến pháp bằng mọi giá.

Điểm 4

Về nghị quyết 4 có mươi dòng, chứng tỏ nghị quyết 4 không thành công như ông Trọng mong đợi. Để che đậy thất bại ở sản phẩm của mình ( nghị quyết 4 ) ông Trọng không muốn nói nhiều, ông kêu gọi sự nhất trí hơn nữa chỉ để nghị quyết này làm cơ sở để giải quyết tốt hơn. 

Chứng tỏ ngay bản thân ông Trọng cũng đã không tin tưởng gì nữa về kết quả của nghị quyết 4, bỏ thì thiên hạ cười, thôi thì cứ lai rai làm tiếp đến khi mọi người quên đi là vừa.

Điểm 5

Hội nghị bàn đến quy hoạch nhân sự năm 2016-2021.

Có nghĩa nhân sự chủ chốt từ nay đến 2016 chả có gì thay đổi, ai nguyên vị trí đấy. May ra có thêm một hai ông vào BCT thực tập để đến 2016 thì lên kế nhiệm các chức vụ nguyên thủ do lớp trước hết tuổi.

Điểm 6.

Về môi trường.

Môi trường Việt Nam đã đến mức báo động trầm trọng. Việc này là của các chuyên gia thì đúng hơn. Ủy viên trung ương Đảng có được bao nhiêu người đủ chuyên sâu về môi trường mà bàn. 

Kết luận.

Trung ương 7  không có đồng chí nào bị kỷ luật cả. Điều 4 được giữ nguyên. Tăng chi phí cho việc tuyên truyền. Nghị quyết trung ương 4 thất bại. Thay đổi quan trọng là cơ hội mới về nhân sự năm 2016 để các anh, các chú hiểu ý vận động.


http://nld.com.vn/20130502123811281p0c1002/trung-uong-dang-xem-xet-quyet-dinh-6-van-de-lon.htm

Thứ Tư, 1 tháng 5, 2013

vật vã trở về vật vã ra đi

Công dân Việt Nam Phạm Văn Điệp thường trú tại Liên Bang Nga cuối tháng 4 năm 2013 trở về quê hương để dự lễ thượng thọ cho cha già. Nhưng đến ngưỡng cửa của xứ thiên đường, thánh an ninh gác cổng  thiên đường không cho Điệp vào. Lý do là Điệp hay lên mạng intenet nói chuyện chính trị, thời sự Việt Nam.

Phạm Văn Điệp cực kỳ bất ngờ vì anh ta là người Việt Nam mà không được vào Việt Nam, dù Điệp chất vấn thế nào thì các thánh an ninh gác cổng xứ sở thiên đường đều lắc đầu quầy quậy một là một hai hai là hai.

Điệp đành ngậm ngùi rời khỏi cổng thiên đường, quay về hạ giới. Làm đơn tấu trình quan sở tại dưới trần gian, để quan đốt sớ dâng lên thiên đường xem xét.


http://phamvandiep.blogspot.ru/2013/04/toi-bi-mat-to-quoc-do-ang-cong-san-viet.html


Xứ thiên đường đâu phải thích đi là đi, thích về là về. Phạm Văn Điệp trước kia đã từng vào xứ thiên đường trót lọt, nhưng lúc anh muốn trở về hạ giới Liên Bang Nga. Người gác cổng thiên đường ngăn không cho anh ta đi, vật vã 4 tháng ròng xin xỏ. Phạm Văn Điệp hưởng sự nhân đạo của thiên đường cho phép anh ta đi xuống hạ giới.

Có lẽ Phạm Văn Điệp mất 4 tháng nữa để quay về Việt Nam.


Tổng Bí Thư Đảng CSVN là người có thể nói là lãnh đạo cao cấp nhất ở VN, từng công khai nói đến chuyện thanh niên, người dân Việt Nam xa rời chính trị, chạy theo lối sống vật chất đời thường. Ngài TBT hô hào người dân phải quan tâm tìm hiểu, góp ý về các sự kiện chính trị diễn ra trong nước....


Hưởng ứng lời kêu gọi ấy của TBT ĐCS Việt Nam, người công dân Phạm Văn Điệp đã bằng tấm lòng nhiệt huyết với quê hương, anh đã dành thời gian còn lại sau những ngày làm việc vất vả, để bàn luận về chính trị, chính sách của Đảng và nhà nước trên nhiều diễn đàn. Không như nhiều người người khác, Phạm Văn Điệp có cái nhìn rất đa chiều, tuy rằng ở nước ngoài nhưng không phải lúc nào anh cũng chê bai đường lối chính sách của Đ và NN. Rất nhiều lần anh đã bênh vực, thanh mình, giải thích cho hành động của Đ và NN Việt Nam trước những chỉ trích của các luồng dư luận. Quan điểm và hành động của Phạm Văn Điệp thiết nghĩ là khá tốt nếu xét theo lời yêu cầu của ông TBT ĐCS VN.

Nhưng nếu xét theo quan điểm của các thánh an ninh, thánh tuyên truyền thì tên Phạm Văn Điệp chưa hiểu đủ  và đúng quan điểm của ông TBT ĐCS VN. Ông TBT nói là người dân không quan tâm đến chính trị, không có nghĩa là người dân quan tâm đến chính trị theo cảm nhận của họ, mà cái quan tâm ở đây là phải có đường lối, có định hướng, nếu không sẽ bị trệch đường ray, sẽ bị thế lực thù địch xuyên tạc.

Đáng ra Phạm Văn Điệp phải chờ một nghị quyết bổ sung đại loại mang cái tên là - hướng dẫn quan tâm đến chính trị...chẳng hạn. Ở xứ thiên đường là vậy, luật trên đưa ra, nhưng muốn chắc thì còn phải chờ văn bản hướng dẫn nữa. Ví dụ như hiến pháp ghi công dân có quyền biểu tình, nhưng chớ dại mà biểu tình, vì mới có nghị định cấm tụ tập đông người chứ chưa có nghị định nào hướng dẫn biểu tình. Và cũng chỉ có luật gây rối trật tự công cộng chứ không có luật nào chỉ rõ việc biểu tình ra sao.?

Phạm Văn Điệp khi không vào được xứ thiên đường lần này, Điệp tính nước khởi đơn kiện vói nội dung là Điệp là người VN, có hộ chiếu VN, khẳng định là công dân VN mà không được vào VN. Thời gian chờ đợi phân xử việc này không biết kéo dài bao nhiêu lâu.?

Nhưng Phạm Văn Điệp có thể gửi đơn khiếu nại về một chuyện khác liên quan đến việc bị cấm vào. Đó là gửi đơn đến Hội đồng lý luận trung ương ĐCSVN, ban tuyên giáo ĐCSVN để khiếu nại về việc không có văn bản hướng dẫn việc thực hiện lời ông TVB về chuyện người dân quan tâm đến chính trị. Và vì bởi không có văn bản hướng dẫn ấy nên ông không biết bàn thế nào để vừa ý Đảng, mặc dù nhiều lần ông đã bênh vực cho Đảng , phản bác lại những ý kiến chỉ trích Đảng.

Hy vọng con đường ấy giúp ông khỏi phải vật vã khi trở về .