Thứ Năm, 25 tháng 7, 2013

Blogger Người Buôn Gió: " Đấu tranh để con tôi có cuộc sống tốt hơn.RFI

Thanh Phương
Người ta thường nói « Thời thế tạo anh hùng ». Từ những hoàn cảnh đặc biệt nào đó sẽ sản sinh ra một nhân vật đặc biệt. Có thể xem blogger Người Buôn Gió, tức Bùi Thanh Hiếu, là một trong những nhân vật đặc biệt đó. Từ một đứa con của ngõ Phất Lộc, Hà Nội, một khu phố bình dân, nơi tập trung những thành phần « tiền án, tiền sự », Bùi Thanh Hiếu nay lại được trọng vọng đến mức chính quyền của Weimar, một thành phố được coi như là biểu tượng văn hóa của nước Đức và của châu Âu, đã cấp cho anh một học bổng để sang đây sáng tác.


Do tại Việt Nam vẫn không có báo chí tư nhân, cho nên gần như toàn bộ những nhà đấu tranh dân chủ, những nhà hoạt động nhân quyền đều phải sử dụng mạng Internet làm vũ khí đấu tranh, làm phương tiện vừa để thông tin, vừa để trình bày quan điểm.
Nhưng trường hợp blogger Người Buôn Gió đặc biệt ở chỗ anh không phải là một nhà trí thức, một nhà lý luận cao siêu, mà chỉ là một người có suy nghĩ rất thực tế. Con đường đi đến đấu tranh của anh rất đơn giản, bình bị như chính cuộc đời của một người dân khu phố nghèo. Từ chổ cọ sát với những bất công xã hội, máu giang hồ của anh đã chuyển biến thành ý thức đấu tranh dân chủ.
Ngày 17/04 vừa qua, sau một thời gian bị phía Việt Nam dùng đủ mọi cách để cản trở, blogger Người Buôn Gió cuối cùng đã đến được thành phố Weimar của Đức trong khuôn khổ chương trình học bổng do thị trưởng thành phố này cấp cho những văn nghệ sĩ từ các nước được mời đến tham quan và lấy cảm hứng sáng tác, tại thành phố được coi là biểu tượng của văn hóa châu Âu này.
Sau 3 tháng viết liên tục mỗi ngày, blogger Người Buôn Gió đã hoàn tất khoản phân nữa cuốn sách và anh đã tự thưởng cho mình một chuyến đi thăm vài nước châu Âu, trong đó có Pháp, trước khi trở lại Đức hôm nay 24/07 để tiếp tục sáng tác.
« Từ Phất Lộc đến Weiwar », đó là tựa cuốn sánh mà blogger Bùi Thanh Hiếu dự định sẽ hoàn tất vào tháng 9 tới, kể lại quảng đời của anh từ thời niên thiếu cho đến hiện nay. Trên con đường từ Phất Lộc đến Weimar đó, blogger Người Buôn Gió đã trải qua rất nhiều thử thách cam go, đã bị nhiều trấn áp và đã chịu cảnh tù đày.
Nhưng đối với anh, những hy sinh đó là tất yếu đối với những người đã dấn thân đấu tranh, nhất là đấu tranh với một chế độ độc đoán như Việt Nam. Đó là điều mà blogger Người Buôn Gió/Bùi Thanh Hiếu đã nhấn mạnh trong cuộc phỏng vấn được thực hiện tại phòng thâu của RFI Việt ngữ ngày 18/07 vừa qua.

Blogger Người Buôn Gió
23/07/2013

RFI : Không chỉ « Từ Phất Lộc đến Weimar », mà blogger Người Buôn Gió còn đi đến một số nước châu Âu khác trong đó có Pháp. Vậy thì cảm tưởng của anh khi lần đầu tiên đặt chân đến Paris là như thế nào ?
Blogger Người Buôn Gió : Cái đầu tiên làm tôi ngỡ ngàng là những kiến trúc rất là đồ sộ, nguy nga của Paris. Và một điều rất đặc biệt là trên các cửa sổ, ban công của các ngôi nhà này, người ta trồng hoa, chứ không phơi quần áo, treo biển quảng cáo, hoặc đưa ra những vật dụng : nồi niêu, soong chảo, như ở Việt Nam.
RFI : Tức là mỗi khi nhìn thấy những hình ảnh ở nước ngoài thì anh liên tưởng ngay đến đời sống ở Việt Nam. Vậy thì khi rời Việt Nam sang Đức để sáng tác, sự thay đổi môi trường đã có tác động như thế nào đến suy nghĩ của anh ?
Blogger Người Buôn Gió : Sự thay đổi lớn nhất đó là cảm giác yên tâm, không bị ai quấy rầy, không bị ai triệu tập, không bị ai đến làm phiền. Tôi có thể ngồi nhà tập trung viết một cách thoải mái.
RFI : Cuốn sách của anh được viết đến đâu rồi ?
Blogger Người Buôn Gió : Cuốn sách đã hoàn thành được 50% rồi, tương ứng với thời gian tôi sẽ ở đây. Trong sáu tháng, thì ba tháng tôi đã hoàn thành được 50% và tôi tự thưởng cho mình một chuyến đi chơi trong một tuần, sau đó lại về viết tiếp.
RFI : Hầu như ngày nào anh cũng viết ?
Blogger Người Buôn Gió : Vâng, có ngày tôi viết 1000 từ, hoặc 7000 từ và có ngày viết tới 10.000 từ. Song song đó, tôi tiếp tục viết trên blog những vấn đề trong nước mà tôi quan tâm.
RFI : Anh có thể « bật mí » sơ sơ về nội dung cuốn sách mà anh đang viết ?
Blogger Người Buôn Gió : Như tựa của cuốn sách « Từ Phất Lộc đến Weimar » ( Phất Lộc là nơi tôi sinh ra và Weimar là nơi mà tôi được mời đến để nhận học bổng viết sách), tôi viết về cuộc đời của mình, từ tuổi thanh thiếu niên cho đến lúc tôi đặt chân đến Weimar.
RFI : Từ thời thiếu niên của đến nay, đã có nhiều thay đổi, biến động trong thời cuộc của Việt Nam, vậy thì những sự kiện gì để lại dấu ấn mạnh nhất trong quảng đời đó ?
Blogger Người Buôn Gió : Trong cuốn sách đó có rất nhiều biến động. Từ đứa con của một khu phố bụi đời như kiểu Harlem của Mỹ mà tôi đọc trong sách, khu phố mà chỉ có những người mang « tiền án, tiền sự », như bản thân tôi, mà nay lại được đến thành phố Weimar, được mệnh danh là trung tâm văn hóa của Đức, nơi có những thi hào nổi tiếng, thì đó là cả một sự khác biệt rất lớn.
Sư thay đổi đó chính là do những biến động của xã hội Việt Nam và của số phận cá nhân con người. Đầu tiên, tôi không quan tâm đến các vấn đề xã hội, chỉ lo kiếm tiền, vun vén cho gia đình mình. Nhưng khi con tôi sinh ra trong bệnh viện, tôi phải hối lộ cho các bác sĩ. Rất may là con tôi bảo toàn được tính mạng.
Sau đó, tôi nghĩ rằng nếu mình chỉ lo kiếm tiền cho con mình, nhưng với những cẩu thả, tắc trách, quan liêu, vì những chủ quan của xã hội, liệu con mình có thể sống được, vậy thì kiếm tiền nhiều để làm gì ? Từ suy nghĩ đó, tôi băt đầu đưa những bài viết lên với mong muốn cải cách đạo đức, cải cách thói làm việc trong đất nước.
RFI : Từ việc tham gia đấu tranh đem tới một xã hội tốt đẹp hơn, anh đã được sự chú ý của quốc tế và đã được phía Đức mời sang đây để viết sách...
Blogger Người Buôn Gió : Tôi xin cắt lời anh ở đây. Khi tôi tham gia việc đấu tranh đòi hỏi công bằng bác ái cho xã hội, thì trước khi được người Đức chú ý, trước đó rất là lâu, tôi đã được chính quyền Việt Nam « chú ý » rất là nhiều, bằng những lần bắt bớ, triệu tập, khám xét nhà cửa.
Khi tôi thấy xã hội này có nhiều bất công,tôi phản ánh những bất công ấy và việc này là hoàn toàn đúng theo lương tâm và pháp luật. Khi tôi bị chính quyền trấn áp, không cho tôi viết, thì tôi lại càng tin những việc mình làm là đúng và tôi phải tiếp tục làm như thế. Chừng nào mà một người lên tiếng cho nhân quyền, tự do, công bằng không bị chính quyền làm khó dễ thì lúc đó mới là sự tiến bộ.
RFI : Cuốn sách mà anh viết cũng phản ánh con đường đấu tranh mà anh đã trải qua?
Blogger Người Buôn Gió : Cuốn sách của tôi chỉ kể lại cuộc đời của tôi một cách khách quan, trung thực, chứ tôi không dùng các thủ thuật, ẩn dụ, hướng người đọc đến ý này ý kia như những nhà văn khác. Còn cuốn sách đó phản ánh như thế nào thì tùy theo độc giả.
RFI : Như vậy đây là một cuốn tự truyện hơn là tiểu thuyết. Vậy thì dự tính khi nào anh hoàn thành cuốn sách này ?
Blogger Người Buôn Gió : Theo kế hoạch thì khoảng 10/09 thì tôi sẽ hoàn thành.
RFI : Khi hoàn thành thì phía Đức họ sẽ sử dụng cuốn sách này như thế nào ?
Blogger Người Buôn Gió : Họ sẽ tìm người dịch và cho in cuốn sách này. Họ đã đặt vấn đề với nhà xuất bản rồi.
RFI : Thành phố Weimar này có truyền thống mời các nhà văn bị truy bức từ các nước để có một không gia tự do sáng tác. Như vậy anh đã thụ hưởng không gian tự do sáng tác này như thế nào ?
Blogger Người Buôn Gió : Trong thời gian ở Đức, tôi được họ đối xử tốt. Họ cấp cho tôi một căn hộ với đầy đủ vật dụng. Chi phí cho căn hộ : tiền thuê, tiền Internet, tiền điện... họ chi trả hết. Ngoài ra họ mua cho tôi những bảo hiểm như bảo hiểm về sức khoẻ. Mỗi tháng họ cho tôi 700 euro để mua thức ăn. Tôi sống khá thoải mái với số tiền ấy.
RFI : Chắc là nhờ không khí yên bình ở đây mà anh sáng tác nhanh hơn so với ở Việt Nam ?
Blogger Người Buôn Gió : Vâng, ở bên đây, tôi cảm thấy yên tâm, không lo lắng gì, nên tôi có thể tập trung viết rất là nhanh, chứ còn ở trong nước, tôi sẽ bị chi phối, không bao giờ viết được như thế.
RFI : Song song với việc viết sách, anh vẫn tiếp tục viết trên các trang blog, trang Facebook, tức là anh vẫn tiếp theo dõi tình hình Việt Nam, vẫn viết những bài phản ánh, phê bình, chỉ trích. Có thể nói là nếu không Internet thì sẽ không có Người Buôn Gió. Anh có nhận định thế nào về tác động của Internet đối với cuộc đấu tranh cho dân chủ và nhân quyền ở Việt Nam ?
Blogger Người Buôn Gió : Với việc Internet thâm nhập vào Việt Nam, những người đấu tranh dân chủ có điều kiện để phát biểu những ý kiến ngày càng nhiều hơn, về số lượng lẫn chất lượng. Nhưng số người bị bắt cũng ngày càng nhiều hơn. Hồi Internet mới được phổ cập ở Việt Nam thì người ta chỉ biết đến Lê Chí Quang là người viết trên mạng và bị bắt. Nhưng đến năm 2012, số người bị bắt lên tới 30 người trong vòng một năm.
RFI : Trong số những người bị bắt gần đây có luật sư Lê Quốc Quân, người mà theo nguyên tắc đã ra toà, nhưng phiên xử đã bịdời lại, có lẽ là do chuyến viếng thăm Hoa Kỳ của chủ tịch Trương Tấn Sang. Còn tình trạng sức khoẻ của Điếu Cày đang rất nguy kịch do tuyệt thực. Là một người từng trải qua lao tù ở Việt Nam và nay đang sống ở một đất nước tự do, anh có suy nghĩ như thế nào ?
Blogger Người Buôn Gió : Tất nhiên suy nghĩ đầu tiên là tôi rất thương những người như anh Quân và anh Điếu Cày, vì trước kia tôi cũng có quan hệ, nói chuyện, thậm chí cùng ăn cùng ngủ với những anh ấy. Thấy các anh trong cảnh tù tội như thế tôi cũng rất đau lòng và rất muốn làm một điều gì đó để giúp các anh ấy thoát ra cảnh này.
Nhưng trên con đường đi đến dân chủ thì tất yếu phải có những hy sinh, nhất là đấu tranh với một chế độ độc tài như thế. Tất nhiên là trong lòng thì mình mong muốn là điều đó không xảy ra, nhưng quy luật là thế.
RFI : Sau khi hoàn tất cuốn sách trở về nước chắc là anh sẽ tiếp tục con đường đấu tranh mà anh đã chọn ?
Blogger Người Buôn Gió : Vâng, tôi sẽ vẫn làm những gì mà tôi đã làm. Trước đây, tôi đang viết như thế này thì bị bắt vào tù, thì sau khi ra tù tôi vẫn tiếp tục viết như thế. Còn bây giờ đi nước ngoài trở về, thì tôi cũng sẽ tiếp tục viết như thế, bởi vì tôi xác định rằng việc mình làm là cho tương lai của con tôi.
Một người trình độ hạn hẹp như tôi thì không dám nói xa vời là đấu tranh cho dân tộc, cho đất nước. Tôi chỉ suy nghĩ đơn giản như một người cha, tức là làm sao cho thế hệ con mình có một cuộc sống tốt đẹp hơn.
RFI : Xin cám ơn blogger Người Buôn Gió.

Có yếu tố nước ngoài.?

Trong những vụ bắt giữ, xét xử những người đấu tranh dân chủ , chúng ta thường thấy phía chính quyền đưa ra một cụm từ '' có yếu tố nước ngoài '' để làm căn cứ buộc tội.

Cụm từ này có ấn tượng đến những thành phần bảo thủ cuồng tín còn khá đông trong nước. Những thành phần bảo thủ cựu chiến binh hay những phần tử hồng vệ binh non trẻ. Hay còn ấn tượng đến những thành phần cán bộ dân phố, hưu trí thường quanh quẩn hóng chuyện thời sự qua kênh thông tin của phường hay chi bộ cơ sở. Những thành phần mà đại tá Trần Đăng Thanh coi là trọng tâm trong bài nói chuyện của mình khi diễn giải cho họ hiểu chế độ là cái sổ hưu. Một ví dụ rất thiết thực cho tầm suy nghĩ của họ.

Vì sao những thành phần nêu trên lại dễ có cảm giác căm ghét những thứ được gọi là yếu tố bên ngoài.? 

Sau khi trải qua mấy cuộc chiến tranh, nắm được chính quyền. ĐCS VN luôn nhấn mạnh với nhân dân và đặc biệt với những người trong Đảng rằng mọi sự khó khăn, gian đều do các thế lực bên ngoài là các cường quốc thù địch, thiếu thiện chí với Việt Nam gây ra. Luận điệu này ăn sâu vào bộ máy tuyên huấn đến mấy chục năm sau, vì nó vẫn có hiệu quả. Đến thời mở cửa, giao thiệp với các nước, nhưng ĐCS VN vẫn thích dùng cụm từ '' thế lực bên ngoài '' âm mưu phá hoại hòa bình của nhân dân ta, phá hoại đời sống kinh tế của đất nước ta.... cụm từ này dùng để giải thích việc nhà nước cần duy trì đông đảo quân đội, công an cũng như giải thích khi kinh tế trong nước có vấn đề.

'' Yếu tố nứớc ngoài '' thường hiểu là các nứớc Phương Tây. Thời kỳ mà CNXH còn tung hoành ở đông Châu Âu, thế giới chia làm hai cực. Phương Tây là một cực, còn Việt Nam nằm trong cực kia, tức các nước CNXH. Vì ảnh hưởng của lý luận phe CNXH, ảnh hưởng của hai cuộc chiến ở Việt Nam có mặt người Mỹ, Pháp...mà cụm từ '' yếu tố nước ngoài'' trở thành một cụm dễ gây lòng căm thù ở những người cộng sản VN và con cháu họ.


Cụm từ '' yếu tố nước ngoài '' về mặt pháp lý không là yếu tố buộc tội, nhưng ở một xứ sở như Việt Nam, nơi mà cảm tính được coi trọng hơn cả pháp lý. Thì việc kết tội của báo chí, tuyên truyền, dư luận quan trọng hơn cả. Bởi thế nghiễm nhiên khi nghe thấy đài báo nói rằng đối tượng A bị bắt, bị xử vì có '' yếu tố nước ngoài '' là một số bộ phận dân chúng cảm thấy hả hê và khoan khoái, họ cho rằng các đối tượng đó bị bắt là xứng đáng.

Trong số các đối tượng hả hê này , đôi khi có cả những người không phải là ĐV ĐCS, thậm chí đô khi họ còn chỉ trích ĐCS VN. Khi hai sinh viên trẻ là Đinh Nguyên Kha, Nguyễn Phương Uyên bị bắt, một vài người đã bĩu môi nói rằng những bạn trẻ này có yếu tố bên ngoài mới bị kết án thế, còn như họ '' trong sáng đấu tranh'' thì đâu có bị làm sao.?  

Cái gọi là '' đấu tranh trong sáng '' đó không bàn ở đây do cần phải có một bài dài khác phân tích, vì nó là  sự phức tạp của nội tâm cá nhân của con người đấu tranh đó hoặc những bước hoạch định tư tưởng đầy thâm độc được nhồi khéo léo vào đầu những người đấu tranh, bởi sự lão luyện của người bảo vệ chính trị nội bộ qua những lần trà đàm, cà fe, nhậu nhẹt tâm sự.

Có điều là người ta hoan hỉ và đồng tình khi thấy những nhân vật bất đồng chính kiến, đấu tranh dân chủ , đấu tranh chủ quyền đất nước bị bắt vì có '' yếu tố liên quan đến nước ngoài ''. Nhưng họ chẳng nhận ra chính những cái lệnh bắt những người ấy vốn đã có liên quan đến '' yếu tố bên ngoài ''.

Chúng ta thống kê mẫu số chung của những người bị bắt vài năm gần đây đều thấy rõ những người này ngoài các đòi hỏi tranh đấu khác về tự do ngôn luận, dân chủ...thì họ đều có điểm chung là rất kiên quyết đòi hỏi chủ quyền biển đảo trước sự xâm lược của Trung Quốc. Nói một cách khác 95% những người bị bắt đó đều có thái độ chống chính quyền xâm lược Trung Hoa một cách rõ ràng, dứt khoát.

Sau vụ án chính trị của nhóm Lê Công Định, Trần Huỳnh Duy Thức đến nay đã 5 năm. Trong thời gian đó trở lại đây số người bị bắt vì đấu tranh dân chủ,đòi hỏi thay đổi chế độ đơn thuần chiếm tỉ lệ rất nhỏ trong số những người bị bắt. Đa phần số bị bắt như đã nói là có mẫu số chung là phản đối nhà cầm quyền Bắc Kinh, điển hình như Nguyễn Văn Hải là một ví dụ hàng đầu.

Thực ra blogge Điếu Cày Nguyễn Văn Hải không có tài năng hay chuyên môn gì như nhiều các  blogge khác, về khả năng viết lách cũng như chụp hình, đưa tin. So với các nhà dân chủ khác để lý luận viết bài hay diễn thuyết hùng hồn thì Điếu Cày không sánh bằng. Nhưng tại sao Điếu Cày tức Nguyễn Văn Hải lại bị kết án một cách dã man đến mười mấy năm tù.?

Tại vì Nguyễn Văn Hải, tức Điếu Cày chống sự xâm lược của Trung Quốc bằng một tinh thần cao đến mức anh thành biểu tượng cho phong trào chống Trung Quốc xâm lược ở Việt Nam ngày nay.

Điếu Cày có một tinh thần kiên định, bất khuất chống sự bành trước xâm lược của Trung Hoa mạnh mẽ và rõ ràng hơn rất nhiều người. Nếu ĐCS VN theo lý thuyết thường chú trọng trấn áp những người có khả năng làm ngọn cờ tập hợp để đấu tranh dân chủ, thì chắc hẳn hai ĐCS VN và ĐCS Trung Quốc cũng phải có những chú trọng đến những người tiêu biểu là tấm gương, ngọn cờ điển hình trong tư tưởng chống lại hành vi xâm lược biển đảo của Trung Quốc.

Bị bắt tù bởi chống sự xâm lược của ngoại bang.

Chúng ta có thể hiểu cụm từ '' yếu tố bên ngoài '' theo nhiều cách, và ở trong trường hợp những người bị tù bởi đấu tranh chống sự xâm lược của Trung Quốc thì rõ ràng ở đây Trung Quốc chính là '' yếu tố bên ngoài."



Điếu Cày Nguyễn Văn Hải một tấm gương

Cho đến bây giờ tôi vẫn không hiểu tại sao nhà cầm quyền lại truy bức anh Điếu Cày một cách sát ván như vậy. Tôi đã nhiều đêm suy nghĩ về việc, này mà chưa tìm ra lời giải đáp nào thỏa đáng. Có nhiều người ở đây sẽ có câu trả lời, nhưng tôi vốn luôn thích suy ngẫm để tìm câu trả lời cho mình.


Người ta nói trông mặt bắt hình dong, tướng mạo của những người như anh Điếu Cày, Nguyễn Văn Đài, Lê Quốc Quân, Trần Huỳnh Duy Thức, Phạm Thanh Nghiên, Tạ Phong Tần, Bùi Minh Hằng, Huỳnh Thục Vy, An Đỗ Nguyễn...chắc chắn không thể là người xấu, cộng với những lần va chạm với họ. Càng khẳng định con người của họ thừa đủ tư cách để đáng được tôn trọng.

Có người dù hiện giờ được nhiều người nể nang, nhưng tôi xa lánh họ bởi  đôi mắt, cái miệng của họ khiến tôi không an tâm. Hình dạng đôi mắt, hình dạng đôi môi, cái mũi của họ, luôn khiến tôi cảm thấy không thể đặt niềm tin. Chả phải học sách tướng nào hết, đơn giản tự lòng mình lợn cợn như vậy. Có thể đó là cảm giác sai lầm, nhưng trong cuộc chơi đầy bất trắc này, cảm giác không thể nào là thứ dễ bị coi thường được.

Một Tạ Phong Tần tuy không xinh gái cho lắm, mặc dù nhiều lần có người rỉ tai tôi nói chị ấy là an ninh đóng giả dân chủ, chị ấy viết bài chửi tôi lừa tiền của nhà thờ để ăn nhậu, chơi gái. Tôi chưa bao giờ tin chị ấy là an ninh đóng giả, chưa bao giờ tin chị ấy giả bút danh khác để viết bài chửi tôi. Đơn giản vì lời văn của chị có lửa, ánh mắt của chị ngay thẳng, lời của chị dứt khoát rõ ràng dù đôi khi gay gắt nhưng đó là một người phụ nữ đáng tin.Người như thế không làm điều khuất tất được, cũng khó mà nhập vai đóng giả bộ này nọ được.


Anh Hải là người tôi có niềm tin ngay khi lần đầu gặp. Có lẽ đó là điều ở anh mà nhà cầm quyền này lo sợ đến mức muốn truy bức anh đến tận cùng cuộc đời. 

Ngày ấy mới có blog 360, người cựu chiến binh Nguyễn Văn Hải đang có cuộc sống an nhàn, như bao người khác ở tuổi sắp về già, anh tìm đến blog như tìm đến một thú chơi, trên blog của mình anh khoe những bức ảnh anh chụp trên mọi miền tổ quốc. Có lẽ nếu Hoàng Trường Sa không dậy sóng, nước biển không hòa máu ngư dân Việt Nam...Nguyễn Văn Hải sẽ thành một nhiếp ảnh gia có cái hiệu dân dã là Điếu Cày.

Chắc ít ai nhớ Nguyễn Văn Hải đã đi vào con đường đấu tranh cho chủ quyền đất nước, cho quyền tự do ngôn luận của dân tộc thế nào sau khi anh bị kết án mười mấy năm tù. Thật ra đơn giản là như thế, anh thích chụp ảnh và đưa lên blog. Rồi Trung Quốc tuyên bố chủ quyền biển Đông bao gồm hai quần đảo Hoàng Trường Sa của họ. Nhân dân hai miền Nam Bắc Việt Nam đứng lên biểu tình vào cuối năm 2007. Là người lính, là người có tâm với đất nước, người cựu chiến binh Nguyễn Văn Hải gác bỏ đời sống an nhàn, đầy đủ để xuống đường tham gia vào cuộc biểu tình, và những hoạt động đòi hỏi chủ quyền cho đất nước.

Tinh thần yêu nước sục sôi của nhân dân Việt Nam đã không được báo chí đề cập đến, hôm trứớc hàng ngàn người dân hai Hà Nội, Sài Gòn xuống đường biểu tình chống Tàu xâm lược. Hôm sau báo nhà nước giật tile to đậm trên trang nhất '' hôm qua hàng ngàn người dân xuống đường...mang mũ bảo hiểm.''. Tức là chuyện quy định đội mũ bảo hiểm khi đi xe gắn máy còn quan trọng hơn cả chuyện chủ quyền đất nước.

Nguyễn Văn Hải nhận thấy điều vô lý của truyền thông Việt Nam, anh quyết định gom những bài viết về biểu tình hay hoạt động khẳng định chủ quyền đất nước vào một blog. Sau nữa anh phát động mọi người viết bài. Anh sáng lập ra CLB nhà báo tự do, dành cho những người viết không nằm trong biên chế báo nhà nước.

Tôi gặp anh trong hoàn cảnh đó, giữa lúc anh đang muốn thành lập CLB Nhà Báo Tự Do, một ý nguyện mà gần 100 năm trước Nguyễn Ái Quốc đã mong muốn có ở Việt Nam, ngay tại thủ đô của bọn thực dân, Nguyễn Ái Quốc đã nhấn mạnh lên án chế độ thực dân Pháp  rằng đất nước Việt nam không có tự do báo chí, ngôn luận dưới sự cai trị của người Pháp.


Sau này Nam Bắc xa xôi, mỗi người một hướng, tôi không gặp anh. Ngày anh hết hạn tù về tội '' trốn thuế '' tôi và anh Nguyễn Ngọc Quang đứng chờ ở cổng trại đón anh . Chúng tôi chờ đợi dưới cái nắng và khói bụi xe, không biết rằng người ta đã chuẩn bị kết anh thêm một cái án mười mấy năm tù nữa vì tội '' tuyên truyền chống chế độ''.

Như tôi nhớ thì dường như Nguyễn Văn Hải tức bloge Điếu Cày không viết gì nhiều cho lắm, anh có năng khiếu về chụp ảnh hơn là viết. Vậy thì những bài viết nào là căn cứ để tòa án tuyên phạt anh mười mấy năm tù. Cáo trạng cũng không thấy nói rõ điều này.

Người ta xử tù anh vì anh có khuôn mặt dễ mến, dễ gần, và anh có tính cách ngay thẳng, can trường khiến nhiều người nể phục. Họ xử anh vì anh dám từ bỏ một cuộc sống an nhàn, khá dư dật để chấp nhận bị tịch thu nhà, bị bỏ tù mà không từ bỏ những điều anh thấy mang lại tốt đẹp cho dân tộc. Những người có tâm trong sáng,nhân cách đàng hoàng, thuyết phục được lòng người là mối lo ngại của một chính quyền như chính quyền Việt Nam. Bởi vậy án tù dành cho họ rất dài như Trần Huỳnh Duy Thức, Hồ Đức Hòa, Nguyễn Văn Hải...

Cám ơn nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa, ông thật can đảm khi tranh thủ thời cơ báo tin về tình trạng tuyệt thực của anh Nguyễn Văn Hải. Hành động của anh Nguyễn Văn Hải đã là đáng phục, hành động của Nguyễn Xuân Nghĩa cũng rất đáng nể. Tôi vẫn nhớ những đêm trong xà lim B14, tiếng hát não nề của ông Nghĩa vang trong buồng giam bên cạnh.

- Thế là chị ơi, rụng bông hoa gạo.

Hoa gạo rụng mùa này, để mùa sau lại nở.

Chừng nào hoa gạo trên đất nứơc này đến mùa lại nở, tôi tin rằng những người tù như cách anh, sẽ chói chang trong lòng người Việt như màu hoa gạo ấy.

Mười năm tù của chế độ cộng sản trứớc mặt nữa dành cho người không chịu khuất phục, một người đã tuổi sáu mươi mang nhiều bệnh tật. Ai đã trải qua ngục tù, tất hiểu sự chịu đựng những âm mưu, thủ đoạn đày đọa người ấy trong tù man rợ thế nào. Cầu mong sự bình an cho anh hết từng ấy năm tù là một điều xa xỉ, thực tế trải qua khiến tôi phải thốt lên điều đó.

Nhưng tôi cầu mong hình ảnh của anh, luôn sáng mãi trong lòng những người Việt có lương tri. 

Lẽ nào cũng là xa xỉ.?

Việt Nam suýt thắng kiện Arsenal !

Sau trận giao hữu tỉ số là 7-1 nghiêng về phía các pháo thủ Arsenal. Tỉ số này đã khiến những người Việt Nam có chức vị ở Việt Nam tức giận. Mặc dù đa số các cổ động viên Việt Nam đều thấy khách quan.

Phía Việt Nam gửi đơn kiện đến liên đoàn bóng đá thế giới, họ cho rằng phía Arsenal đã vi phạm hợp đồng, giao ước khi đẩy tỉ số trận đấu đến con số 7-1.  Liên đoàn bóng đá thế giới bác bỏ, họ cho rằng không thể sắp đặt được tỉ số trận đấu bóng đá, như vậy là vi phạm.

Phía Việt Nam nói rằng, đây là một trận đấu giao hữu, hữu nghị, và kết quả của nó phải phản ánh đúng tính chất '' giao hữu''. Đồng thời phía Việt Nam đưa ra nhiều bằng chứng về sự '' giao hữu và hữu nghị '' ở Việt Nam, những bằng chứng về ''hữu nghị, giao hữu '' thuyết phục liên đoàn bóng đá thế giới đến nỗi họ tin rằng đó là văn hóa Việt Nam, và Arsenal đã vi phạm điều đó. Khi không hiểu thế nào là '' hữu nghị'' ở Việt Nam, đáng ra họ phải có trách nhiệm tìm hiểu cụm từ này khi đến Việt Nam thi đấu '' giao hữu ''

Phán quyết đưa ra cho đội bóng Arsenal là phải bồi thường 100 triệu usd cho Việt Nam, đồng thời tổ chức đá trận lượt về.

Phía Arsenal chấp nhận điều kiện đá trận lượt về xong mới phản ánh về phán quyết.

Trận lượt về trên sân nhà, Arsenal thắng 17-0.

Liên đoàn bóng đá thế giới hủy bỏ phán quyết phạt 100 triệu usd. Họ thông báo phía Việt Nam rằng.

- Kính gửi các đồng chí Việt Nam, qua thực tế kết quả trận lựợt về giữa đội tuyển Việt Nam và đội Arsenal. Chúng tôi đủ cơ sở để khẳng định kết quả 7-1 trận lượt đi là kết quả '' hữu nghị '' nhất mà Arsenal đã làm cho các đồng chí. Chúc các đồng chí đoàn kết, gắn bó thực hiện tốt những nhiệm vụ chính trị đại hội đảng khóa 11. Sớm đưa Việt Nam hoàn thành CNXH, dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng văn minh.

Phía Việt Nam nhận được câu trả lời, BCT họp và nói.

- Đấy bọn tư bản còn chúc và động viên chúng ta như thế, lời chúc ấy còn hơn 100 triệu usd nhiều. Cắt đoạn chúc này đưa lên báo chí để các dư luận viên bình luận. Cho nhân dân thấy con đường đi đến CNXH ở nước ta là đúng đắn và được dư luận thế giới quan tâm.

Mấy hôm sau báo chí đưa tin, bình luận. Mọi người ai ai cũng thấy vui vẻ, kể cả các cầu thủ hai đội và người dân Việt Nam nói chúng và lãnh đạo Việt Nam nói riêng.

Gương nguời tốt việc tốt giờ ở đâu.?

Mấy chục năm trước trên báo chí hay dành một mục để ca ngợi người tốt, việc tốt. Thời đó nhà cầm quyền hay có trò phát động thi đua tăng gia, sản xuất, hoàn thành chỉ tiêu kế hoạch quý, năm...Gương người tốt việc tốt cứ nhan nhản. Người tốt có thể là một cô công nhân làm việc ở nhà máy dệt mùng 8-3 hay Nam Định đã hoàn thành kế hoạch  và vượt cả định mức kế hoạch. Hoặc là anh công nhân lái mày cày, chị nông dân...người tốt, việc tốt là những điểm son để cho thấy kế hoạch, đường lối của Đảng và chính phủ được nhân dân tin tưởng , gia sức chấp hành.

Bẵng đi mấy chục năm nay, không thấy báo chí còn mục người tốt việc tốt nữa. Cứ nghĩ hay là trò ấy bây giờ xưa quá rồi nên chả ai tuyên truyền. Hóa ra là vẫn có đầy các bạn ạ. 

Người tốt việc tốt bây giờ khéo lắm, họ ẩn mình sau những tâm sự trên báo chí để ủng hộ chính sách nhà nước. Ví dụ này nhé, khi mà lạm phát dâng cao ngất, bà con nội trợ méo mặt khi cầm tiền đi chợ. Đo đếm cân đóng từng mớ rau, con cá. Những người nội trợ phẫn uất mà than vãn. Lập tức có một phụ nữ tên Nguyễn XY làm nghề văn phòng cho một công ty trung trung. XY bao giờ cũng trong tầng lớp không cao lắm nhưng cũng không thấp lắm, vì bọn cao lắm thì nó chả kêu ca giá cả làm gì, nhà chúng đầy tiền và ta gặp chúng trên những chuyến bay cuối tuần sang Sing, Hồng Kông chỉ để đi chợ mua thức ăn cho cả tuần. Bọn thấp quá thì biết gì mà lên báo chí kêu ca. Chỉ có chị XY là ở tầng chung chung mà thường lên tiếng ở các diễn đàn như Làm Cha Mẹ, Wentretho..

Chị XY sẽ lên báo thổ lộ rằng với đồng lương khiêm tốn như bao người, nhờ toan tính khéo chị vẫn đảm bảo cho gia đình chị những bữa ăn ngon và đủ dinh dưỡng. Chị đưa ra những thực đơn mùa nào thức ấy, chỗ này mua rẻ, chỗ kia mua ngon. Và chế biến như này, rồi chồng con chị ăn ngon miệng lắm....tâm sự của chị XY khiến bao phụ nữ, bà mẹ trẻ khác ngẩn ngơ tự hỏi không biết mình có vụng quá hay không, hoặc người ta khéo quá...thế là các chị bỏ chuyện phàn nàn lạm phát mà cố gắng phấn đấu làm sao để đảm như chị XY cho chồng con phải nể phục. Đôi khi chị XY còn là bác sĩ khi chị phân tích hàm lượng đạm, đường, sắt, xơ...trong các củ quả, rau cỏ.

Ai tinh ra thấy chị XY cũng như các giáo sư ngày xưa ca ngợi ăn khoai, sắn có chất bổ . Ănn rau , củ còn nhiều chất đạm hơn ăn thịt. Có điều cách thức ca ngợi xưa và nay cũng khác nhau thế thôi.

Chị XY có mặt ngay khi thiên hạ than vãn giá xăng, điện tăng. Chị lại có bài trên báo về vợ chồng chị tính toán khéo, đi làm thế nào, đón con ra sao, vợ chồng sắp xếp sao cho đoạn đường đi hợp lý...thế là chị XY tổng kết gia đình chị không ảnh hửong gì việc giá xăng, điện tăng. Khối bà mẹ trẻ lại ngậm ngùi thấy mình thua xa chị XY, họ gắng nén uất ức để tằn tiện cho khỏi mang tiếng là vụng hay khongo khéo lo toan.

Ngoài chị XY còn anh YZ nữa, anh YZ  thì lo việc lớn như nhà, xe mới đúng vài trò. Chuyện cơm nước là phần chị XY rồi. Anh YZ khi thấy dân không mua bất động sản vì không đủ tiền, không muốn mua. Bất động sản của các doanh nghiệp con cưng nhà nuớc đóng băng, tình thế gay go quá. Anh YZ nhảy lên báo chí kể về chỉ với mức luơng khiêm tốn 10 triệu một tháng như bao người khác. ( anh YZ cũng giống chị XY là anh cũng chung chung như bao ông chồng, ông bố khác ) anh kể vay tiền thế này, cắt giảm tiền thuê nhà thay lãi ngân hàng vay, mượn họ hàng rồi trả dần, rồi xây nhà thế này thế nọ. Trong vòng mấy năm anh đã có nhà ở đàng hoàng. Khối ông bố trẻ, ông chồng trẻ  nguợng ngập nhìn vợ con xấu hổ vì người ta cũng bình thuờng như mình mà họ lo nhà cửa được, thế mà mình chật vật đi tìm nhà thuê, vợ con dắt díu chui rúc ở nhà nhờ bên ngoại, bên nội. Anh YZ tính giỏi y hệt anh là nhà kinh tế học, khỏan nào ra khỏan đó hẳn hoi, tuy rằng anh nói anh là một kỹ sư tin học gì đó.


Đây là hai trường hợp nguời tốt việc tốt hiện nay. Cũng như ngày xưa trong thời kỳ quá độ chủ nghĩa, tiến lên CNXH với kế hoạch 5 năm có những người như vậy. Thì bây giờ ở thởi kinh tế thị truờng, định hướng CNXH lại có con người mới hợp thời cuộc. Cho nên đừng nghĩ là người tốt , việc tốt trước có giờ không có. Còn Đảng CS lãnh đạo thì bất kỳ ở thời thế nào cũng có những tấm gương nguời tốt, việc tốt như vậy để minh họa cho chế độ là tốt đẹp, con người đều hạnh phúc, còn không hạnh phúc là do cá nhân đó chưa hết sức mà thôi.

Ví dụ thêm thì người tốt, việc tốt có khắp mọi mặt trận văn hóa, kinh tế, chính trị. Khi mà Trung Quốc đánh phá tàu cá ngư dân VN. Nhân dân VN bức xúc thì một số người tốt đăng đàn kể lể là yêu nước phải như tôi, có tấm lòng mỗi tháng dành 20 nghìn góp đá xây đảo, tin tuởng Đảng và chính phủ có chiến lược giữ chủ quyền, nhất quyết không sa đà , bức xúc đi biểu tình gây mất trật tự cho kẻ địch lợi dụng phá hoại. Người tốt loại này về hưu, ruợu suốt, quay quắt với thơ ''trạng đề'' mỗi ngày là thứ duy nhất ông ta nghiên cứu, thế nhưng lên báo đài lại tuôn ra tràng giang đại hải toàn lời lẽ của bét nhất cỡ ủy viên trung ương Đảng CSVN.

Nào các bà mẹ , các chị phụ nữ đang đi chợ hàng ngày, các chị có tin là chị XY có thật không.?

Và các ông bố, chồng đang ở thuê, đang ở nhờ bố mẹ có tin anh YZ có thật không.?

Nói thật với các bạn, tôi đi chợ thường xuyên, chợ ven thủ đô, mặc dù rất khéo nấu và chịu khó mặc cả. Tôi thấy chuyện của chị XY khó mà tin. Còn ở vai ông bố, tham khảo nhiều bạn bè, tôi cũng chưa thấy thằng bạn nào kiếm 10 tháng mà mua nhà được như anh YZ cả.

Như ngày xưa tôi bé, đi tìm gương nguời tốt việc tốt mãi không thấy. Sau có chị công nhân gần nhà, chị ấy bảo có thật như ở xí nghiệp chị ấy. Nhưng cô công nhân đó đứng cái máy tốt nhất, vật liệu cho cô ấy cũng tốt nhất, cả nhà máy tập trung ư ái cô ấy để có tấm gương người tốt, việc tốt trình lên cấp trên mà thôi.

Tôi đâm ra không biết nên tin thế nào. Hôm nay ở Paris mùa hè, chợt nhớ mình cũng từng ở đây mùa đông đầy tuyết. Mà cục gạch còn suởi ấm được cả mùa đông giá rét thì có cái gì mà người Việt Nam không làm được nhỉ.

Thế nên tôi lại lạc quan, người Việt ta giỏi và khéo chịu đựng lắm, cục gạch còn chống chọi được cả mùa đông thì 2 triệu lo ăn cho gia đình cả tháng, 10 triệu mua đuợc nhà chả có gì là không đúng cả. Phải thế không các ông bố bà mẹ trẻ.?

Đất nước điên.?

Đất nước bạn bị giặc ngoại xâm lấn chiếm, đóng quân, bắn giết người dân nước bạn. Bạn biểu tình ôn hòa phản đối hành động xâm lược ấy tại thủ đô. Lập tức báo chí, truyền hình đưa tin hành động ấy của bạn là gây rối, hoang tưởng chính trị. Nhiều người dân nước bạn thấy bạn đi biểu tình, họ buông câu.

- Bọn điên.

Hàng xóm bạn bị nhiều người an ninh hỏi dò về bạn nhiều quá. Họ bực tức cho rằng bạn là thằng điên. Thằng điên mới làm những việc mà công an phải hỏi nhiều như vậy, canh gác bạn như vậy. Chẳng những hàng xóm mà đồng nghiệp, họ hàng nhà bạn nữa họ cũng nghĩ bạn điên. Mọi người nghĩ bạn điên khi bạn lo lắng, quan tâm đến những việc lớn lao mà chỉ có Đảng và Chính Phủ mới giải quyết được.

Bạn không quan tâm đến chuyện lớn lao đó nữa. Bạn đi đường thấy đèn đỏ, bạn dừng lại trước vạch đường. Những người đằng sau chửi bạn.

- Đm thằng điên, đường có ai đâu mà dừng lại.

Bạn ăn xong quả chuối, bạn cầm trên tay mãi, đi qua bao nhiêu con phố để tìm thùng rác công cộng vất. Người đồng hành với bạn nói.

- Ông điên mẹ nó rồi, vất đâu chả được.

Bạn lên phường xin dấu xác nhận cho con đi học. Người phụ trách chưa đến, mặc dù đã 9 giờ 30 sáng. Khi người đó đến bạn hỏi tại sao người đó không đến đúng giờ. Người đó giải thích phải đi giao ban, đi họp, đi dự lễ khai mạc, tổng kết...gì đó. Bạn chất vấn nếu đi thì phải có người trực thay, không thể cứ có lý do là bỏ việc trực mà đi. Người đó có thể chưa kịp nói gì, nhưng những người xếp hàng sau bạn cũng đi xin dấu sẽ mắng bạn là  thằng điên.

Nếu bạn phê phán chính sách của chính quyền, thì bạn chỉ một trong hai loại người mà xã hội xếp hạng bạn. Một là phản động khi bạn bị bắt, còn chưa bị bắt thì bạn ở loại thứ hai là thằng điên.

Cũng tương tự như thế, nếu bạn đi họp phụ huynh. Nhà trường thông báo đóng tiền cho một chương trình mà nhà trường phát minh ra, ví dụ như tiền mua máy tính cho giáo viên giảng dạy. Lẽ ra  máy tính là công cụ giảng dạy mà bộ giáo dục phải cấp cho giáo viên. Bạn thắc mắc điều đó, các phụ huynh khác nhìn bạn với con mắt khó chịu, kèm những câu lầm bầm đủ cho bạn nghe rõ.

- Thằng điên.

Đôi khi thằng điên không phải là bạn. Thằng điên là một sĩ quan công an hiếp dâm phụ nữ hàng loạt, hoặc thằng điên là một quan chức nhận tham nhũng 500 triệu. Người ta suy luận rằng nếu chỉ có những thằng điên mới đi chỉ trích chính phủ và đảng. người bình thường không ai để ý đến đảng và chính phủ làm gì. Thì tất nhiên, chỉ có thằng điên mới đi hiếp dâm nhiều phụ nữ khi mình là công an, vì chỉ có người bình thường mới đi hiếp dâm nhiều như vậy. Và chỉ có quan chức điên khùng mới đòi nhận hối lộ 500 triệu, vì quan chức bình thường phải liêm khiết không ai đi đòi hối lộ, chỉ có dân thường mới đi đòi hối lộ thôi.

Thế đấy, đất nước có vô số tiêu chuẩn để đánh giá bạn là thằng điên, mặc dù những điều bạn phản đối hoặc bạn làm thì bất kỳ người dân ở nước cũng làm và cho đó là điều bình thường.

Vậy là sao.? Phải chăng đất nước bạn đang là một đất nước điên.

Thứ Hai, 1 tháng 7, 2013

Khoan hồng hay tùy tiện.?

Lê Văn Sơn bị kết án sơ thẩm 13 năm tù giam.

 Lê Văn Sơn thì tôi biết rõ tính tình và con người của Sơn lắm. Nên khi nghe tin tòa kết án Lê Văn Sơn những 13 năm tù giam. Tôi đặt câu hỏi đầu tiên trong đầu là mức án phi lý này vì sao lại được dễ dàng tuyên như vậy. Trong cáo trạng cũng như kết luận điều tra cho thấy những điều kết tội Sơn trong đó rất sơ sài, và  chi tiết được cho là hành vi phạm tội  không nặng hơn nhiều người khác. Một thằng oắt con như Lê Văn Sơn trói gà không chặt, mưu tính không quá nổi ngọn cỏ, lấy cái gì mà đòi lật đổ chế độ bách chiến, bách thắng từng đánh bại cả thực dân, đế quốc lớn nhất nhì thế giới.?

 Nhưng ra tòa Lê Văn Sơn bị kết án nặng nhất sánh ngang với Hồ Đức Hòa.

Đến phiên tòa phúc thẩm, Lê Văn Sơn được giảm 9 năm tù. Với lý do thành khẩn nhận tội, xin khoan hồng, thực sự ăn năn về hành vi vi phạm của mình.

Chỉ với lý do nhận tội xin khoan hồng mà giảm đến 3/4 mức án thì phải chăng tòa án của nhà nước CHXHCN Việt Nam này quá ư là nhân đạo, nhân đạo đến mức bất chấp cả khung pháp luật tố tụng. Vì tội danh thường kèm theo với hậu quả gây ra. Chẳng lẽ một lời xin, hứa hẹn ăn năn là đã khắc phục toàn bộ hậu quả gây ra.? ( Một trong những tình tiết giảm tội đắt nhất là khắc phục toàn bộ hậu quả gây ra) và như thế bị cáo được giảm 3/4 mức án.?

Tòa án không nhân đạo đến thế chẳng qua đó là sự bất chấp pháp luật, sự tuyên án tùy tiện ở án sơ thẩm. Chỉ vì thái độ không nhận tội mà người ta tuyên án luôn 13 năm tù. Việc chứng minh phạm tội là của cơ quan điều tra, việc chối tội là bản chất đương nhiên của tội phạm. Không thể vì sự ngoan cố của bị cáo mà tuyên án gấp 3 lần mức án phải chịu. Pháp luật có khoan hồng về trường hợp thành khẩn, ăn năn,  dao động trong những điều luật cụ thểm thường không quá 1/5 mức án dự định.

 Nhưng đã đến 3/4 thì phải xem lại bản án tuyên ra của nhà nước ấy có đúng hay không.? Nhất là với loại tội phạm được kêu là âm mưu lật đồ nhà nước đó.

 Trước đó ở vụ án Lê Công Định và Trần Huỳnh Duy Thức, tương tự như vụ án này. Mức án của Trần Huỳnh Duy Thức và Lê Công Định cách nhau cũng 9 năm. Những người hiểu luật chắc hẳn biết rằng nếu so hành vi thì không thể nào Trần Huỳnh Duy Thức cách xa Lê Công Định từng ấy năm tù. Nhưng do thái độ trước tòa nhận tội  và không nhận tội dẫn đến anh Thức hơn anh Định những 9 năm tù.

 Đến hai lần giết người của trung tá Nguyễn Văn Ninh cũng chưa đến 9 năm tù.

Chúng ta nghĩ sao chỉ một lời nhận tội, xin hứa ăn năn mà giá trị bằng hai lần án tù giết người.?

Phải chăng cả Trần Huỳnh Duy Thức và Hồ Đức Hòa đang phải chịu những bản án không công bằng  vì phiên tòa được xử bằng cảm tính của người chủ tọa và thái độ của bị cáo.?

Pháp luật đã không khoan dung cho người tù  Nguyễn Hữu Cầu, người tù già nua đã 34 năm trong trại giam. Người tù  mắt mù, tai điếc, tuổi cao, sức yếu chỉ còn thoi thóp. Pháp luật đã không khoan dung cho tù nhân Trương Văn Sương tuổi 70 mang trọng bệnh, khiến Trương Văn Sương phải chết rũ vì bệnh hiểm nghèo trong nhà tù khi thọ án 30 năm. Những ông già gần đất xa trời , tai không nghe rõ, mắt không nhìn thấy gì. Những ông già như họ làm gì mà nổi chế độ này sau mấy chục năm giam hãm, cách biệt với xã hội. Sự nguy hiểm cho họ với xã hội này còn ở cái gì nữa mà không nhân đạo với họ.

Pháp luật không khoan dung, vì chưa bắt được họ mở mồm nhận tội và xin tha thứ. Vậy tính khoan hồng của pháp luật nhà nước này có hay không.?

Tính khoan hồng vẫn có trong pháp luật, nhưng ở những vụ khác.

Những vụ công an đánh chết người như Nguyễn Văn Ninh hưởng 4 năm tù giam , quá trình tù ăn năn hối cải, đã có đóng góp cho nhà nước xét thấy tuổi cao đặc xá, giảm án về trước thời hạn.

Pháp luật cũng thương đồng chí chủ tịch Hà Giang Nguyễn Trường Tô trong vụ mua dâm trẻ em.

Pháp luật hương quan chức đòi hối lộ 500 triệu không phải là do âm mưu, toan tính mà do rối loạn cảm xúc. Tương tự pháp luật cũng nhân đạo thế với chiến sĩ công an hiếp dân ở Hải Phòng vì rối loạn cảm xúc tình dục.

Nhưng dù báo chí chỉ trích ông già Linh Mục  Nguyễn Văn Lý là hoang tưởng, tâm thần. Tuổi cao , sức yếu , bệnh trọng ..tòa án chẳng  tính chuyện Linh Mục Tadeo Nguyễn Văn Lý có bị rối loạn cảm xúc nào như báo chí nói ầm ĩ kia.


Pháp luật khoan hồng cho đại gia Kinh Bắc trốn thuế hàng chục tỷ, nhưng sẵn sàng bắt bỏ tù Lê Quốc Quân, Nguyễn Văn Hải vì vài trăm triệu. Nhất là họ sẵn sàng nộp thuế trước khi vụ án khởi tố như Nguyễn Văn Hải cũng không được. Cả hai người này đều có mẫu số chung nữa là từng nhiều lần biểu tình chống Trung Quốc xâm lược biển đảo của Việt Nam.

Pháp luật là giá trị, thước đo của một xã hội. Khi pháp luật đã bị tùy tiện một cách phụ thuộc cảm tính như vậy thì quan hệ xã hội cũng diễn ra theo cảm tính, bản năng là điều tất nhiên.

Một xã hội hành xử với nhau theo cảm tính có lẽ là đúng nhất với những gì diễn ra thực tế ngày nay mà chúng ta đang thấy. Xã hội vợ giết chồng, chồng giết vợ, mẹ giết con, cháu giết bà, cha hiếp con, người ở nhờ giết người cưu mang cho mình ở nhờ....  cũng phù hợp với quy luật nhân quả của nền hành pháp như vậy.

 Cho nên đừng tưởng xử những vụ án bất công là reo rắc được nỗi sợ hãi cho người khác. Thể hiện cái quyền lực bất chấp mọi pháp luật của mình. Làm như thế chuốc cái mối họa lâu dài về một xã hội mất niềm tin vào chế độ, mất phương hướng vào pháp luật. Là tự mình đang dẫm dần lên thân xác mình.

Khi nào tự dẫm đến cổ mình rồi. Lúc ấy mới biết rõ thế lực thù địch chính xác nhất.