Thứ Sáu, 20 tháng 12, 2013

Không chốn nương thân- tặng Nguyễn Văn Thạnh.

Những ngày của tháng 12 năm 2013, hình ảnh chuyến xe chở đồ đạc và số phận của chủ nhân đồ đạc là vợ chồng kỹ sư Nguyễn Văn Thạnh ở Đà Nẵng khiến người ta liên tưởng đến những hình ảnh trong phim đen trắng cách đây  hơn 60 năm. Những thước phim kể về người Do Thái chạy trốn sự săn lùng của chủ nghĩa phát xít.

 Sự khác nhau của 60 năm trước với lúc này là người bị săn đuổi không bị đưa vào lò thiêu.

Nhưng sự giống nhau thì vẫn thế. Một số phận như con thuyền không bến đậu, nó giống như người bị bệnh dịch hạch đến đâu cũng bị xua đuổi tàn nhẫn.

Mấy năm trước trong một đêm, tôi đánh thức con mình dậy bảo mình đi. Cậu bé ngái ngủ ngơ ngác sợ hãi nhìn thấy đồ đạc đã chất trên chiếc ô tô.

- Bố ơi, mình đi đâu thế.?

 Chuyện là sau thời gian không có công việc, một người quen cho tôi thuê nhà mở hàng intenet tiền thuê trả sau. Nhưng lúc đó tôi không có tiền để mua dàn máy tính. Lúc vò đầu ngồi nghĩ cách xoay tiền, một người bạn mới quen gặp lần đầu thấy vậy nói.

- Đéo gì phải nghĩ, mấy chục triệu tí em đưa cho anh vay. Giờ cứ vui đi đã.

Lúc đứng dậy khỏi bàn nhậu, người đó đi ra ngân hàng rút 20 triệu đưa tôi. Cộng với 15 triệu vay của nhà vợ tôi cũng có được dàn vi tính cũ với 10 cái máy. Nhưng còn bàn ghế, còn vật dụng khác...đang lúc khó khăn thì thằng bạn thuở còn thanh niên ghé qua, nó cũng chả giàu có gì, rút phắt ra 5 triệu bảo ông cầm lấy, tôi cho ông gắng mà làm ăn. Phải nói thêm 2 thằng bạn này không hề quan tâm đến chính trị, chúng chỉ là người chăm chú làm ăn, có tiền thì đi làm từ thiện. Không phải thế lực thù địch nào, hiện cả hai vẫn sống ở Hà Nội trong cuộc sống mà chúng vẫn sống.

Hàng internet mở khá đông khách, bởi sự nhanh nhạy đón ý khách hàng và khiếu nói chuyện trên trời dưới biển của tôi. Khách luôn phải chờ nhau, trong lúc chờ họ nói chuyện với tôi cũng thích. Thậm chí có máy trống họ bảo cứ bật tính giờ, còn họ nói chuyện với tôi nốt câu chuyện.

Tôi chuyển nhà về đó ở, con tôi học trường mẫu giáo gần đó. Tôi nuôi một đôi gà chọi trống mái, tự mình hàn mấy cái giá sách. Có lẽ cuộc đời tôi đã an bình từ dạo đó. Sách, gà chọi, công việc tại chỗ, gia đình ở tại chỗ. Tất cả là những thứ dây neo đủ để cuộc đời tôi dù muốn bôn ba cũng khó mà dứt được dù chỉ một ngày. Thinh thoảng tôi có viết vài bài trên blog, nội dung bài viết lúc đó không có gì nặng nề lắm.Mức độ phê phán trong các bài viết của tôi hồi ấy có khi còn thua cả báo chí bây giờ.Có mấy bài bênh vực nhà thờ trong vụ cưỡng chế đất, mức độ bênh nhẹ nhàng kiểu thông cảm chia sẻ.

Bỗng nhiên một hôm người chủ nhà hớt hải đến, anh ta nói rằng công an bảo anh ta chỗ tôi là hang ổ phản động, nếu còn cho tôi ở thì sẽ bị tịch thu nhà. Tôi nói không có chuyện đó, làm sao mà tịch thu nhà cho thuê. Hai hôm sau người chủ nhà cho tôi xem tin nhắn điện thoại của ai đó nhắn anh ta. Nội dung đe dọa việc chứa chấp gia đình tôi sẽ khiến anh ta chịu hậu quả.

Tôi không muốn anh ta phải lo lắng, đêm đó tôi chuyển đồ về ở nhờ nhà vợ ở khu tập thể chật chội, cũ nát. Nắng nóng kinh người, mùa đông lạnh, mưa dột tứ tung.

 Hàng intener thuê người trông,thời gian sau khách vắng dần, máy hỏng. Hai con gà chọi thì bị bắt trộm, sách mục nát. Tôi xin đi làm ở một công ty trong khi hàng internet thu nhập kém cỏi. Bỗng nhiên công an đến công ty hỏi giám đốc về phòng cháy chữa cháy, về thuế, về hợp đồng hỏi mãi hỏi mãi đến khi vợ chồng giám đốc trẻ lo lắng , hoảng hốt không hiểu chuyện gì. Khi mà sự hốt hoảng thành sợ hãi cao độ, công an mới hỏi họ về tôi. Lúc đó họ mới ngã người. Tuy nhiên họ là người can đảm, cả hai vợ chồng không vì thế mà cho tôi nghỉ việc. Nhưng tôi cũng không muốn làm khó họ. Tôi về nhà, lúc này hàng internet đã tan hoang, máy bán thanh lý không nôi, chỉ có nước đem cho.

Gia đình tôi trông chờ vào đồng lương ít ỏi của vợ. Chả hiểu sao vợ tôi tốt nghiệp đại học ngành tài chính loại tốt, đi làm ngân hàng bao lâu mà ngày lương chỉ thấy bằng người mới thử việc.

Hàng ngày tôi ở nhà đưa con đi học, chiều đón về, nấu cơm làm việc nhà. Tôi, một thằng đàn ông khỏe mạnh, đầy sức sống đã trở thành một người nội trợ đảm đang. Thời gian rảnh tôi đọc những cuốn sách của nhà xuất bản Sự Thật ngày trước và sách của nhà xuất bản Chính Trị Quốc Gia sau này. ( Khi khám nhà, cơ quan an ninh điều tra của bộ công an đã ngỡ ngàng khi thấy tôi đọc những cuốn đó ). Tôi tình cờ thấy những mâu thuẫn. Ví dụ sách của đại tướng Văn Tiến Dũng thì nói - Trung Quốc muốn xâm chiếm, thôn tính ta để làm bàn đạp tiến xuống phương Nam gây ảnh hưởng áp đặt các nước trong khối Đông Nam Á. Nhưng cuốn tài liệu bồi dưỡng đảng viên trẻ sau này thì lại nói - các thế lực thù địch Phương Tây âm mưu muốn biến Việt Nam thành con đê để ngăn chặn sự phát triển của Trung Quốc xuống phía Nam, bởi thế chúng luôn muốn ta ( Việt Nam ) mâu thuẫn với Trung Quốc ....

Tất nhiên thì ở thế hệ tôi, hình ảnh của Đại Tướng Văn Tiến Dũng và lời nói của ông đáng tin hơn mấy cuốn sách bồi dưỡng này nọ. Một thế hệ mà khi biết chữ lần đầu đọc những câu chuyện về bọn Hán gian,bọn bành trướng bá quyền Bắc Kinh, bọn giết đàn bà trẻ em 6 tỉnh biên giới rồi thả trôi sông Hồng để đe dọa dân Việt Nam....tất nhiên khó mà tin lời của cuốn tài liệu bồi dưỡng đảng viên trẻ hơn lời của một vị đại tướng.

Tôi lờ mờ hiểu ra, tại sao bao nhiêu năm sau này, đại tướng Văn Tiến Dũng hầu như chẳng bao giờ được truyền thông nhà nước này nhắc đến. Gần như ông bị quên lãng.

Quãng thời gian đó tôi nảy ra ý viết Đại Vệ Chí Dị, câu chuyện về nước Vệ, Tề thế nào thì bạn đọc đã hiểu, không cần nhắc ở đây.

Còn câu chuyện thực tế là tôi ăn bám vợ, nợ nần bạn bè, một năm không mua quần áo cho mình. Thứ mà tôi sắm cho mình Tết năm ấy là đôi giày giả da, đế nhựa giá 180 nghìn ở cái hàng giày vỉa hè phố Đặng Văn Ngữ. Một lần tôi viết bài cho báo Đẹp, bài báo nói về thú chơi mô hình máy bay. Nhuận bút được 1, 2 triệu ( giá như tôi chăm viết dạng ăn chơi thế này thu nhập cũng ổn), tôi đưa con tôi đến phố Tạ Hiện, vào cái hàng đặc sản mà khi xưa bố tôi đã cho tôi ăn phở xào vì bố tôi trúng mánh mua được cây bút Parker ngòi vàng. Hai bố con tôi ăn chim quay, thật ra tôi chỉ ăn đầu chim và chân chim, phần lại nhường con. Thằng bé trên đường về bỗng thốt.

- Hôm nay là ngày hạnh phúc của mình.

Tôi hỏi sao con nói thế, cậu bé trả lời.

- Vì ăn được món chim quay ngon nhất trên đời.

Tôi nghẹn ngào, có lẽ tôi  không phải là người bố tốt.

Nhưng tôi còn có nhà vợ để ở nhờ, nhà vợ do ông vợ để lại. Ông vợ tôi là lão thành cách mạng tiền kháng chiến, ông về hưu với quân hàm đại tá. Có lẽ ngôi nhà tập thể cũ nát của vị lão thành cách mạng khó mà dọa thu hồi được. Nhờ thế dù lay lắt, nhưng tôi còn có chỗ dung thân. Đồng tiền có thể ít ỏi, nhưng có mái nhà trú thân rau cháo cũng qua bữa. Còn mái nhà để nương tựa, còn hy vọng kiếm tiền như các cụ nói an cư, lập nghiệp.

Đấy chỉ là một lần sạt nghiệp, một lần chạy trốn, một lần chuyển nhà. Vậy những gì hôm nay mà vợ chồng kỹ sư Nguyễn Văn Thạnh phải đối đầu còn khủng khiếp hơn câu chuyện của tôi nhiều lần. Đó mới là những gì ta trông thấy. Đi đến đâu cũng bị xua đuổi, từ chối. Thậm chí xe chở đồ đạc gia đình đi trên đường cũng bị chặn giữ, khám xét và mang về đồn công an. Có lẽ những chất liệu bi đát mà vợ chồng kỹ sư Nguyễn Văn Thạnh đang chịu ngày hôm nay còn nhiều hơn và bi kịch hơn những chất liệu đã làm nên những tiểu thuyết bất hủ, những thước phim kinh điển về sự trốn chạy như Không Chốn Nương Thân, Giờ thứ 25, Lối Thoát Cuối Cùng...và phim của người đạo diễn tài hoa Yilmaz Guney của Thổ Nhĩ Kỳ về sự trốn chạy.

Tôi căm phẫn khi đọc đoạn người vợ sống trong cảnh bị truy đuổi, phá hoại cuộc sống ở tác phẩm Lối Thoát Cuối Cùng của nhà văn người Rumani  C.V Gheorghiu  đã nhảy qua cửa sổ tự vẫn khi thấy công an hộ tịch đến gõ cửa đòi kiểm tra nhân khẩu.

Hôm nay tôi lạnh người khi theo dõi những sự kiện truy bức mà vợ chồng kỹ sư Nguyễn Văn Thạnh đã chịu đựng.  Biết nói thế nào,tại tôi đọc quá nhiều thôi. Tôi đã thấy sự khác nhau giữa nhà xuất bản Sự Thật và nhà xuất bản Chính Trị Quốc Gia để lòng khuấy động phai viết gì đó như Đại Vệ Chí Dị. Còn hôm nay đọc thấy sự giống nhau tàn bạo , thâm độc của những gì vợ chồng kỹ sư Nguyễn Văn Thạnh gặp phải với những tác phẩm truy đuổi cách đây hơn nửa thế kỷ.

Tôi sẽ viết gì.? Khi tài năng của tôi có giới hạn.

Chỉ có vài dòng này chia sẽ với người anh em Nguyễn Văn Thạnh. Mong bình an đến với vợ chồng anh.


Thứ Bảy, 14 tháng 12, 2013

Đại Vệ Chí Dị - Dẹp loạn nhân quyền.

Nước Vệ triều nhà Sản năm thứ 68.

Vệ Kính Vương năm ấy tuổi cao, sức yếu, thần khí đã mệt mỏi. Vương trăn trở đêm ngày vì sự tồn vong của nhà Sản, nghĩ ra trăm phương ngàn kế. Nhà Sản ngự trị thiên hạ vững như tường thành, thế nhưng Vương ăn không ngon ngủ. Năm nào Vương cũng nghĩ ra chuyện khiến xã tắc xôn xao. Nào thì chấn chỉnh Sản viên, nào thì lập ban nọ ban kia, nào là sửa đổi Quốc Hiến....những việc làm ấy tiêu tốn bao nhiêu thời giờ tiền bạc của bá tánh. Trong khi đất nước vào thời mạt suy, đói kém, cướp giết tràn lan....

Bấy giờ thiên hạ khắp chốn bất bình, lòng người mọi miền đã chán ngán oán than. Năm đó nước Vệ lại được vào hội đồng nhân quyền năm châu, nhà Sản chưa kịp vui mừng thì lại chuốc lo âu. Vì người thiên hạ khắp ba miền mở hội ăn mừng ngày nhân quyền. Vương lấy làm cả sợ, mới sức giấy sang bên phủ Chúa đòi dẹp loạn ấy.

Chúa nước Vệ là Bạo, nắm ngôi tể tướng mấy kỳ. Vóc dáng khôi ngô, tính quyết đoán, nhiều mưu mẹo, xuất thân từ rừng đước đi đến ngôi cao thiên hạ. Dưới trướng nhiều tay hảo hán, tính Bạo không ưa nhân sĩ vì thế trong lòng không phục Vương. Chúa vẫn muốn diệt cái bọn kẻ sĩ lắm điều trong thiên hạ và bọn dân đen có máu khinh khi triều đình. Bởi thế Chúa phê thêm vào giấy của Vương, đưa xuống cho bọn thuộc hạ làm gấp.

Phó bộ Hình là  Tâm Lộ nhận giấy trên xuống, mới họp bọn dưới trướng bàn kế. Có kẻ nói bắt hết bọn nhân quyền vì tội gây rối trật tự. Tâm Lộ mắng.

- Giờ nước Vệ mới vào ghế nhân quyền năm châu, bắt bớ thế còn thể diện nào của triều đình khi bang giao năm châu, bốn biển. Không được làm càn.

Tướng lộ An Bát Bát tâu.

- Xin cứ dùng kế cũ đã thành công ở Tây Bắc mà làm.

Tướng lộ An Lục Thất hùa vào.

- Cứ kế ấy là hay nhất.

Các tướng lộ  An Bát Tam,An Lục Ngũ, An Lục Nhất...đều gật gù tán thành.

Đến ngày bọn nhân quyền vừa chớm ra mặt thiên hạ, bỗng đâu công sai bủa vây đám đó trong trận đồ bát quái. Rồi cửa Tốn mở toang , một bọn đầu trâu mặt ngựa xông thẳng vào đám nhân quyền tay gậy , tay quyền tha hồ đánh đập, cướp bóc. Tiếng la hét váng cả góc trời, có kẻ bị đánh vỡ đầu, sứt trán, có kẻ bị cướp sạch đồ đạc tư trang.....chả mấy chốc đám nhân quyền ấy tan tác tơi bời.

Tâm Lộ làm giấy báo công lên phủ Chúa. Bạo phê lời khen rồi cho người chuyển sang Vương phủ. Vệ Kính Vương xem tờ trình tỏ ý băn khoăn. Gửi giấy xuống bộ Hình.

- Dẹp được thì cũng tốt, nhưng dẹp thế này lại gây cảnh hỗn loạn binh đao, như thế là tốt hay không.?

Tâm Lộ thân chinh cầm giấy của Vương lên phủ Chúa dãi  bày.

- Thưa tể tướng anh minh, chúa thượng lỗi lạc. Tiểu tướng thi hành phận sự cân nhắc mọi điều. Sở dĩ phải dùng kế ấy, môt mũi tên bắn trúng mấy đích. Một là dẹp thẳng tay cái đám loạn nhân quyền ấy, cho chúng thấy sự chuyên chính bạo lực lợi hại của chúng ta. Hai là cho dư luận thấy, chuyện nhân quyền ở nước Vệ là vấn đề nhạy cảm, chưa có sự thống nhất hiểu biết rõ giữa dân chúng, cho nên tự dân chúng mâu thuẫn xảy ra đánh nhau. Đồng thời cũng cho năm châu biết dân trí, trình độ của bá tánh nước Vệ chưa cao, nếu có nhân quyền mà không có sự điều tiết của triều đình thì sẽ gây lên loạn lạc, máu đổ đầu rơi. Thực tế trận này cho thấy chỉ có những thanh niên, quần chúng nhân dân to khỏe  bức xúc với đám nhân quyền quá trớn định gây mất trật tự chung, thành ẩu đả, xô xát. Nếu vấn đề nhân quyền mà cứ diễn ra tự do thế này thì không biết có ngày hậu quả còn thê thảm đến đâu.

Chúa thâu tóm lời ấy, khi họp đại thần nghị chính triều Sản đem ra nghị. Các đại thần đều tấm tắc khen.

- Đúng là thượng sách. Cao kiến , cao kiến.

Vương mới lệnh cho các đại thần bộ Học tuyên cáo thiên hạ.

- Vừa qua lợi dụng nước Vệ được vào hội đồng nhân quyền năm châu, một số phần tử đã nhân cơ hội ấy làm loạn. Khiến quần chúng nhân dân bức xúc dẫn đến xô xát. Điều đó cho thấy không phải nhân quyền là một điều may mắn cho nước Vệ. Chỉ tốt đẹp  khi nhân quyền được thực hiện một cách có chỉ đạo, hướng dẫn của nhà Sản.  Thực tế vừa qua đã cho năm châu thấy, không thể áp dụng nhân quyền ở nước này vào nước khác vì trình độ, văn hóa mỗi nước một khác nhau.

Thứ Năm, 12 tháng 12, 2013

Trò vụng về gán tội cho Trương Duy Nhất.

Như thường lệ, trước lúc xét xử một người bất đồng chính kiến những tờ báo tự đứng tên Nhân Dân như QĐND, CAND...và một số tờ báo khác lại diễn trò kết tội trước phiên tòa để trấn áp dư luận trước.

Mới đây tờ báo CAND có đăng bài của phóng viên nặc danh với nội dung hàm hồ buộc tội cựu nhà báo Trương Duy Nhất bằng những luận điệu tạp nham , rẻ tiền.

http://www.cand.com.vn/vi-VN/bandoc/2013/12/217353.cand

Trong một đống hổ lốn luận điệu kết tội Trương Duy Nhất của bài báo này, người ta không biết đâu là điểm mấu chốt để kết tội Trương Duy Nhất về mặt pháp lý. Đâu là thứ trò cãi vã, chửi bới, buộc tội của mụ hàng xóm mất gà. Từ luận điệu '' phủ nhận xương máu '' cho đến '' gây hoang mang quần chúng '' rồi sai lệch trong việc gọi chủ tịch ủy ban nhân dân TP thành thị trưởng, sai lệch khi gọi ngày 30 -4 là quốc hận...đến một đống lôm côm khác là '' boi nhọ chính phủ, cá nhân, tổ chức...''  và '' đưa ra hình ảnh không đúng về tình hình chính trị, kinh tế, xã hội Việt Nam ''...

Tất cả những thứ bát nháo này, có thể kết tội gì cho Trương Duy Nhất.? Ngoài cái mục đích để cô lập dư luận ủng hộ hay bênh vực cá nhân Trương Duy Nhất. Dễ dàng có thể thấy người viết bài báo này chỉ có mục đích là làm sao nhét thật nhiều tội danh, nhiều suy luận kết tội lên người cựu nhà báo Trương Duy Nhất.

Cuối cùng thì phần kết bài báo cũng nhắc đến tội danh của Trương Duy Nhất , đó là '' lợi dụng quyền tự do ngôn luận, xuyên tạc đường lối chính sách của Đảng và Nhà Nước, bôi nhọ lãnh đạo Đảng và Nhà Nước.."

Đến đây thì người ta mới rõ bài viết '' chấm điểm bộ tứ '' hay việc Trương Duy Nhất xếp hạng tín nhiệm cho quan chức chính phủ mới thực sự là lý do khiến anh bị bắt. Và tội chính thức của anh ta trong cái mớ bòng bòng, hỗn độn mà tờ báo đưa ra là '' bôi nhọ lãnh đạo ''.

Nhìn chung thì vụ án Trương Duy Nhất và Cù Huy Hà Vũ đều có một điểm giống nhau là cùng một đối tượng '' lãnh đạo '' bị bôi nhọ trong bài viết của hai người.




 Bức ảnh Trương Duy Nhất được đánh dâu X to tướng không phải có hàm ý gì không. Hay là lời cảnh cáo bất cứ ai nhắc tới đồng chí X nào đó trong BCT mà ông Trương Tấn Sang đã nói.

Dù sao thì Trương Duy Nhất  cũng thể hiện một cá tính bất khuất hơn nhiều những tên bồi bút chỉ trích anh về lương tâm, đạo đức của người cầm bút. Liệu những kẻ cầm bút chỉ trích anh có đủ can đảm khi đối diện với án tù mà vẫn bảo vệ chính kiến trong bài viết của mình như chính bài báo phải công nhận. Trương Duy Nhất khảng khái nhận mình là tác giả bài viết, nhưng anh không nhận đó là sai lầm hay phạm tội. Điều đó chứng tỏ anh là một người viết có trách nhiệm lương tâm với phát ngôn của mình, trả giá để bảo vệ những gì mình nói. Một con người cầm bút phải có nội tâm và niềm tin , tri thức lớn mới dám bảo vệ quan điểm của mình trước những đe dọa tù đầy. Thời gian 7 tháng tù giam đã không khuất phục được Trương Duy Nhất, việc phải đưa anh ra tòa xét xử là một thất bại của những kẻ muốn hăm dọa anh.

Một con người cứng rắn và hiểu biết như thế, sao phải cần một đứa nặc danh nào khuyên uốn lưỡi năm hay bảy lần cơ chứ.? Họ dám viết và dám trả giá để khẳng định nội dung bài viết của mình là đúng với lương tri, hiểu biết của họ. Đó mới chính là cái tát vào những kẻ bồi bút, nặc danh không dám nhìn thẳng vào sự thật xã hội, kinh tế , chính trị mà vì chút bổng lộc cơm thừa, canh cặn đã uốn bút để tâng bốc, vẽ mầu mè nên một thực trạng xã hội be bét. Những kẻ như thế chắc cũng uốn lưỡi năm bảy lần khi viết , để đến khi cuối bài còn biết dấu tên ký bút danh ất ơ nào đó. Tiếc rằng cái cân nhắc năm bảy lần của kẻ ấy không phải là viết đúng sự thật mà để chọn bút danh dấu tên thật mình.

Uốn lưỡi bảy lần để viết sự thật là một chuyện. Còn uốn lưỡi bảy lần để cân nhắc lợi cho mình, tránh cái hại, mặc sự thật ra sao thì ra thì rõ là cái uốn lưỡi của bọn tiểu nhân, bồi bút.

Thế mà cũng bầy đặt dạy người.

Thứ Tư, 11 tháng 12, 2013

Xem người Việt hải ngoại biểu tình ngày nhân quyền.

Chưa lần nào chứng kiến được người Việt hải ngoại biểu tình, hôm trước tình cờ gặp người quen ở Paris, anh ta nói sắp có biểu tình ở Bruxelle. Đằng nào trên đường về Đức, tiện ghé qua xem.

Những người Việt đến một khu mà họ đã gửi giấy phép xin chính quyền, đó là khu có nhiều tổ chức quốc tế đóng tại đây, khu Par Lemont Emreup là một quần thể kiến trúc được xây dựng tại trung tâm thủ đô Bỉ để làm trụ sở cho các tổ chức lớn như Quốc Hội Châu Âu, trụ sở của khối Na To....

Không hề có bóng dáng cảnh sát hay mật vụ, một lúc thì có một người phía chính quyền đến hỏi người tổ chức và trao cho một tấm giấy, đó là tấm giấy phép biểu tình. Người chính quyền hỏi han thân thiện và chúc mọi người biểu tình thành công rồi đi.




Người Việt hải ngoại khá cầu kỳ, tuy thời gian biểu tình dự định chỉ mấy tiếng đồng hồ. Nhưng họ căng rạp,làm bàn thờ , treo lá cờ vàng VNCH với thái độ rất cẩn thận và trân trọng. Thật lạ kỳ , mấy chục năm đã trôi qua, dường như qua cách mà họ treo cờ, chào cờ khiến ta cảm tưởng như đó là việc thường ngày của họ, không có vẻ gì là một quá khứ đã xa đến mấy chục năm.




Nghi thức dâng hương đầu tiên là tưởng nhớ các tiền nhân dựng nước, sau đó đến tưởng nhớ những người lính VNCH đã ngã rồi đến những thuyền nhân đã chết trên đường vượt biển. Mắt ai cũng rưng lệ, cảm xúc về sự mất mát này chỉ có những người như họ, những người đã trải qua mới có được. Tôi đi sang đây trên phi cơ, mỗi lần bay qua vùng biển nhìn xuống dưới con thuyền to con bé như cái lá tre thấy lạnh người, huống chi những con thuyền vượt biển khi xưa chạy bằng máy nổ nuôi tôm nhỏ như bây giờ lênh đênh trên sóng biển với người nêm như cá mắm. Những con người ở đây hôm nay đều trải qua giây phút cận kề với cái chết, không biết diễn tả tâm trạng của họ thế nào.






Buổi biểu tình này theo như bác sĩ Nguyễn Quốc Bảo thành viên hội Chuyên Gia Việt Nam ( gồm những sinh viên du học trước năm 75 ) tâm sự là do cộng đồng người Việt tại Bỉ tổ chức, nhân dịp ngày Nhân Quyền quốc tế để nhắc nhở về tình trạng nhân quyền Việt Nam đang còn nhiều yếu kém.




Cuộc biểu tình thu hút được sự quan tâm của đài truyền hình DIW, một nhóm phóng viên đã có mặt gần như suốt buổi để phỏng vấn nhiều người tham gia, quay phim đầy đủ các sự kiện diễn ra.










Trong cuộc biểu tình, có phát lời phát biểu của những người đấu tranh cho quyền con người ở Việt Nam, thật ấm lòng khi nghe thấy những tiếng nói quen thuộc của Lê Thị Công Nhân, Bùi Thị Minh Hằng, Nguyễn Bắc Truyển.

Và thật bất ngờ khi thấy một cụ già ôm trong tay một cuốn sách, cụ được người nhà bên Hoa Kỳ gửi.




Cả những hình ảnh của anh em bạn bè đang trong tù ngục, nhất là tấm ảnh chân dung Lê Quốc Quân do mình chụp, hôm đó gặp Quân khoe  vừa sắm cái ống kính mới, Quân bảo thế ông chụp tôi tấm chân dung. Không ngờ tấm hình đó nay xuất hiện khắp thế giới, bất cứ nơi nào có người Việt, nó lại là tấm hình được sử dụng nhiều nhất để đòi hỏi tự do cho Quân.





Cuộc biểu tình ở đoạn cuối thành cuộc trao đổi thông tin về đất nước, cộng đồng người Việt tại Bỉ theo dõi thông tin trong nước hàng giờ. Những tin tức về ngày nhân quyền ở Việt Nam được biết đến từng phút, ai bị bắt, ai bị đánh, bị cướp đồ ra sao....Nhất là các bà, các chị rất phấn khởi khi biết ở Việt Nam đã có hội Phụ Nữ Nhân Quyền. Thấy các bà các chị tính chuyện lập hội những phụ nữ Việt Nam hâm mộ hội Phụ Nữ Nhân Quyền Việt Nam. Ái cha, các chị em bên nhà có người hâm mộ rồi đó nhé.

Buổi biểu tình kết thúc lúc 16 giờ, bởi một số người trong ban tổ chức đã có hẹn với bộ ngoại giao Bỉ để trình hồ sơ về nhân quyền Việt Nam. Rất tiếc là số người gặp đã đăng ký trước tên tuổi, nên không mò vào xem diễn tiến đến đâu.

Mình xem trọn cuộc biểu tình, không thấy công an, mật vụ, dân phòng và các phần tử phá hoại. Cuộc biểu tình diễn ra suôn sẻ giữa thanh thiên bạch nhật, đúng khu trong tâm thủ đô Bỉ lắm người qua lại mà chả có bóng dáng cảnh sát nào.

Biểu tình thoải mái thế này, không bị trấn áp, cũng mất hồi hộp như ở nhà.

Thứ Sáu, 6 tháng 12, 2013

Tuổi phong sương ta vẫn gắng đi tìm.

Bố tôi có một có một cái hòm gỗ dài chừng 80cm, rộng hơn 50 và cao chừng 25 cm. Đó là hòm đồ nghề kiếm sống nuôi một gia đình gồm 6 đứa con khi ông ra tù. Khi mở nắp ngửa ra thì cái nắp treo những chiếc kính, bút máy. Còn trong hòm có ngăn trên và ngăn dưới, ngăn trên bày phụ tùng của kính, bút như gọng kính, mắt kính, ruột bút, vỏ bút, ngòi, nắp bút.

 Chỗ ông hành nghề là vỉa hè đường Nam  Bộ, hồi ấy là năm 1976, ga Hà Nội chỗ đường Nam Bộ ( nay đổi là Lê Duẩn ) gần ra đầu Khâm Thiên. Hàng ngày ông chất cái hòm lên đằng sau chiếc xe đạp nam gióng ngang, tôi ngồi ngất ngưởng trên cái hòm. Hai bố con ra vỉa hè quen thuộc, bố tôi mở hòm và ngồi đợi khách. Tôi tha thẩn chơi trong ngõ Vũ Lợi gần đó, giữa ngõ có cái cầu thang tụt cho trẻ con và một cái đu quay. Lúc bé tôi hiền và nhát, bố tôi gọi trêu tôi là thằng đồng cô. Mặc dù khi mẹ tôi sinh tôi ra, ông và bà xem tử vi bảo tôi lớn lên làm tướng cướp, bất trị lắm. Vì thế ông bà đặt tên tôi là Thanh Hiếu cho nữ tính. Bố mẹ tôi hy vọng lớn lên cái tên sẽ làm thay đổi tính cách mà tử vi của tôi nói.

Dạo ấy vừa thống nhất, người đi lại miền Nam, miền Bắc rất nhiều. Nên chỗ đường Nam Bộ là nơi mua bán nhiều thứ của khách đi lại Nam Bắc. Bố tôi mài mắt kính thay cho khách, lắp cái ngòi, thay cái ruột. Tôi mới chỉ hơn 4 tuổi, chơi quanh quẩn bên bố. Một hôm bố tôi mua được cái bút cũ của người khách, bố tôi ngồi lau cái bút một lúc, bỗng mắt sáng lên. Bố ngắm nghía ngòi bút một lúc rồi tự gật gù, sau đó bố đóng hòm lại, bảo tôi ngồi lên nắp hòm trông. Bố dắt cái bút vào túi áo đạp xe đi, tôi biết bố tôi đến nhà ông Thịnh chột ở chỗ chắn tàu Cửa Nam bán lại cái bút. Ông Thịnh Chột là người buôn lớn, có cửa hàng, bố tôi là người làm vặt vỉa hè. Nhưng khi chưa đi tù, bố tôi là người sản xuất bút máy gia công, có nghĩa bố tôi là ông chủ, có khuân máy, có thợ, làm vỏ bút, ngòi bút để hoàn chỉnh một cái bút. Bố tôi đi tù vì không vào hợp tác xã mà tự kinh doanh sản xuất trái phép. Bởi thế ông Thịnh coi trọng bố tôi hơn người vệ tinh khác nhiều nhan nhản ở vỉa hè đường Nam Bộ. Tối hôm đó về nhà, bố vui lắm, bố gọi tôi và thằng em tôi đi ra phố Tạ Hiền, bố bảo hôm nay cho hai anh em ăn  phở xào.

Chao ôi ! Tôi đi mà chảy nước miếng. Đừng nói phở xào, mà chỉ cần nói đến cái rau xà lách trộn dấm đường của món đó thôi đã khiến tôi thèm rỏ dãi. Tôi hỏi sao hôm nay bố con mình lại đi ăn sang thế. Bố nhìn tôi cười bảo.

- Hôm nay bố mua cái bút đó, ngòi bằng vàng con ạ, bút Pắc Ke ( parke).

Tôi ngồi nhấm cái cọng rau xà lách mà người ta bưng lên trước trong khi món phở xào đang làm, nó ngon và ngọt làm sao, hơi chua nữa. Tôi thầm cám ơn cái bút đã cho tôi một bữa ăn ngon, thậm chí đến bây giờ hương vị của món rau và phở xào đó vẫn còn đọng trên lưỡi tôi khi tôi ngồi viết những dòng này. Ở bàn bên cạnh có một người vừa đứng dậy, trên đĩa ông ta còn mấy miếng chim quay, tôi nhìn tiếc ngẩn ngơ là mình không thể có mà ăn, những miếng chim quay tẩm mật ong mầu nâu sẫm óng ảm bóng nhẫy dậy mùi thơm. Quán ăn ở Tạ Hiền là những quán đặc sản của Hà Nội lúc đó, món phở xào hình như là món thuộc loại ít tiền trong thực đơn.

Sau hôm đó tôi để ý đến những chiếc bút, tôi hỏi bố tôi về loại bút, bố chỉ cho tôi từng bộ phận cái bút, đây là ngòi, lưỡi gà, ruột cao su, ruột thép có nẫy bấm hút mực....nhưng chỉ có bút Kim Tinh, Hồng Hà....không có cây bút nào ngòi vàng cả. Tôi vẫn không được nhìn cây bút Pắc Ke ( parke) mang lại bữa ăn ngon tuyệt hôm nào. Thinh thoảng có khách đến thay mắt kính, hoặc thay cái vít ở chân gọng, có những chiếc kính khách để đó hẹn quay lại. Có những chiếc kính người ta ngồi chờ lấy, bố tôi cầm cái kính rất nhẹ nhàng, cẩn thận. Tôi hỏi kính đó đắt tiền à bố, bố tôi gật đầu, bố bảo kính đó bọc vàng. Bố giải thích cho tôi về khác nhau của mạ vàng và bọc vàng. Năm đó tôi mới 5 tuổi, chắc bố nói vì niềm say mê nghề nghiệp, vì tôi há hốc mồm nghe, chứ chắc bố tôi nghĩ tôi không hiểu gì về kính và bút.

Đến năm 1979 thì bố tôi yếu không ngồi đó nữa, ông về nhà nhận làm lặt vặt cho khách. Mẹ tôi lại thay bố ra vỉa hè đi bán dép nhựa rong, tôi lại đi tha thẩn theo mẹ. Cái hòm gỗ kính bút để dưới gầm giường, bụi mờ. Khi bố tôi mất, cái hòm chỉ còn lại những thứ vô giá trị, rồi cái hòm cũng bị làm củi đun vì mục nát. Cái hòm mà tôi thường ngồi lên trên. Bố tôi thường tiếc không ai theo nghề của ông, anh trai tôi theo được một thời gian thì bỏ đi làm nghề khác. Cái nghề sửa chữa mua bán kính bút mà bố đã nuôi anh em chúng tôi đến lớn giờ không còn ai trong nhà nhắc tới.


Gần 40 năm sau, một sự nào đó của số phận mà chắc bố và mẹ tôi không nghĩ thằng con bất trị như tôi lại có ngày tháng lượn lờ ung dung tít tận bên Châu Âu. Một lần đi dạo ngắm các món hàng cũ ở Paris , tình cờ tôi thấy những chiếc bút cũ người ta bán. Tôi mua đại chơi, thế nào về ngắm lại có một chiếc bút hiệu Parke. Thế rồi tuổi thơ trở lại, từ tiềm thức xa xôi về những chiếc bút, chiếc kính khiến tôi có mối đam mê là đi lùng mua chúng. Nếu tôi mua được nhiều, tôi sẽ đóng một cái tủ gỗ kính và bày bán ở nhà, lời lãi chắc chẳng quan trọng. Chả có khách thì thôi, nhưng một chiếc tủ kính có chứa những cây bút, chiếc kính  bày trong nhà như một lời nhắc nhở về hình dáng của người bố đã tần tảo nuôi anh em tôi khôn lớn.

Đôi khi tôi nghĩ, chả hiểu sao tôi sống phần nhiều sau này ở phần tăm tối nhất xã hội mà tôi vẫn khác những người bạn giang hồ. Có lẽ những gì khiến tôi khác họ là những mảnh thời gian đâu đó trong tuổi thơ còn sót lại đã giữ tôi không buông thả mình theo mạch sống không mấy lương thiện ấy.

Đây là những chiếc bút Paker, chiếc nào trong số đó giống chiếc bút đã cho bố con tôi món phở xào năm ấy, để giờ còn đọng hương vị trong miệng tôi, giữa hôm bão tuyết của xứ sở này. Có lẽ tôi sẽ dành cho Tí Hớn một cây để nó viết ở nhà, mang đến trường sợ mất. Rồi khi rảnh tôi sẽ kể cho con tôi nghe về trước bút và tuổi thơ tôi. Biết đâu những câu chuyện nhỏ như thế, sẽ là hành trang mang theo cho Tí Hớn trong cuộc sống sau này.



Thứ Ba, 3 tháng 12, 2013

Niềm tin đủ tồn tại.

Trong thực trạng xã hội có nhiều bất công, bất cập và tình trạng tham nhũng, lộng quyền, pháp luật bị chà đạp dẫn  đến nhiều phản kháng trong xã hội từ mọi giai tầng. Nóng bỏng nhất là những đối tượng chịu ảnh hưởng trực tiếp của những tình trạng đó , ví dụ chính sách đất đai và những người nông dân về đền bù, giải tỏa đất. Ngoài đất đai vấn đề tôn giáo, tự do ngôn luận cũng là trọng điểm của những bức xúc trong nhân dân. Hầu hết tất cả những người dân đều có chung bức xúc  tình trạng lạm phát, thất nghiệp, tham nhũng, hối lộ...

Phải nói dù chính quyền tuyên truyền thế nào thì sự bức xúc vẫn âm ỉ và sẵn sàng bùng nổ khắp mọi nơi từ miền núi, nông thôn đến thành thị. Những đám đông vì quá thiếu tin tưởng vào những kẻ hành pháp đã tự bảo vệ tài sản của mình một cách tiêu cực như những vụ cả làng đánh chết kẻ trộm, cả làng đứng ra nhân tội, số người làm đơn tự thú nhận tội đánh chết người lên đến ngót cả ngàn người. Không chỉ kẻ trộm chịu sự cuồng nộ của nhân dân, thậm chí là cả phương tiện giao thông của cảnh sát và chính bản thân cảnh sát cũng chịu sự phẫn nộ tập thể này.

 Những hành động cuả đám đông nhân dân mà báo chí chính quyền nói rằng vô pháp luật đấy nói lên điều gì.? Đó là vô pháp luật bởi người dân tin rằng pháp luật, chính sách không minh bạch, không để họ đắt được niềm tin vào.  Hành động vô pháp luật ấy của người dân xuất phát từ niềm tin của họ rằng họ không trông chờ được gì vào pháp luật bởi những người hành pháp, cầm quyền cũng xử sự vô pháp luật.
Bởi thế trước khi trách người dân vô pháp luật, những người phát ngôn điều ấy có bao giờ tự nhìn mình xem họ hành động lúc nào cũng minh bạch và theo pháp luật hay không đã,có ăn hối lộ, có chạy chức quyền, bè phái để leo lên đến cái vị trí phát ngôn đó hay không đối với quan chức. Có nhận tiền bồi dưỡng, có nhận hối lộ để bẻ cong ngòi bút hay không đối với những phóng viên, nhà văn viết bài.?

Ở đâu đó niềm tin vẫn còn sót lại - quân đội và quốc hội.

Trong một bối cảnh xã hội đầy những điều như thế, niềm tin của nhân dân đã sa sút thảm hại, dân không tin chính quyền, dân không tin dân, người tiêu dùng không tin vào doanh nghiệp...cuộc sống ngột ngạt. Con người mở mắt là lo đối phó với đủ thứ cạm bẫy rình rập để moi túi tiền của họ, đồng nghiệp giành vị trí của họ. ... thế nhưng đâu đó niềm tin vẫn còn le lói sống, như niềm hy vọng trông chờ lực lượng xã hội nào đó sẽ làm thay đổi tất cả. Lập lại niềm tin của nhân dân với chính quyền, làm cơ sở nền tảng để tạo niềm tin với pháp luật và những niềm tin dân sự khác  với nhau. Tóm lại khi dân tinh chính quyền, tin pháp luật sẽ là cơ sở để các niềm tin khác trong xã hội hồi sinh trở lại, đất nước sẽ thôi không còn cảnh nghi ngờ ngột ngạt đang ngự trị triền miên.

Giữa lúc suy thoái niềm tin như thế, không hiếm lần, thậm chí là nhiều lần người dân hỉ hả rỉ tai nhau rằng - quân đội sẽ đứng về nhân dân..quốc hội sẽ đứng về nhân dân....người ta hy vọng như thế đó. Bởi đó là những lực lượng mà từ sâu trong tâm khảm, tiềm thức người dân có tình cảm sẵn. Mỗi lần họp quốc hội, vừa có tin thông báo quốc hội bác bỏ điều này, điều kia của chính phủ đưa ra...người dân lại ồ lên hỉ hả, quốc hội sáng suốt, quốc hội biết thương dân...báo chí đua nhau ca ngợi khiến người dân cảm tưởng chín trường đang sôi động. Có nhiều nhiều ông nghị, bà nghị đang đứng về phía quyền lợi nhân dân.
Nhưng rồi sao? Giá cả vẫn tăng, tham nhũng không hề giảm, bất công vẫn lan tràn. Và quyền quyết định lãnh đạo đất nước vẫn thuộc về một tổ chức mà đến hơn 90% ông nghị và nghị nằm trong cái tổ chức đó. Chính cái tổ chức đẻ ra chính quyền và chính quyền ấy đẻ ra hàng vô số nghị định, luật, chính sách khiến đất nước mất niềm tin như ngày nay.

 Nhiều cuộc khiếu kiện đông người diễn ra, người dân ngây thơ tin rằng quân đội sẽ không đàn áp họ, quân đội đứng về phía họ. Quân đội không thích gì công an, quân đội là để bảo vệ nhân dân, chỉ có công an mới là lực lượng chính đối chọi với nhân dân trong những cuộc khiếu kiện đông người, tụ tập đông người phản đối chính sách nào đó của chính quyền....

Không phải chỉ người trong nước, mà ngay cả người Viêt ở nước ngoài cũng nghĩ vậy. Hôm qua ngồi dự một cuộc gặp mặt những người phóng viên từ Siry, xem họ trình chiếu một đoạn clip người dân Siry biểu tình bị quân đội tấn công. Người bạn Việt Kiều quay sang nói tôi rằng- Ở Việt Nam đỡ hơn nhỉ, quân đội không làm thế với nhân dân. Tôi cười và trả lời - Bạn có thấy người dân ở Việt Nam biểu tình thái độ như người dân ở Siry hay không.? Chừng nào bạn thấy người dân Việt Nam biểu tình thái độ như thế mà không thấy quân đội Việt Nam làm như quân dội Siry, lúc ấy bạn hãy nhận xét. Bạn nên nhớ quân đội VN và quân đội Liên Xô, Trung Quốc là cùng một hệ thống chính trị giống nhau. Và chắc bạn biết sự kiện Thiên An Môn, sự kiện tháng 10 ở Hung Ga Ry, ở Tiệp Khắc .

Người bạn Việt Kiều không nói gì, bạn xa quê hương hàng chục năm rồi. Bạn không hiểu mỗi cuộc biểu tình đông người ở Viêt Nam ngày nay ngoài cái bạn nhìn thấy còn cái gì nữa, may lắm bạn thấy hình ảnh công an có sắc phục bên cạnh cuộc biểu tình. Bạn không thấy hàng trăm công an khác mặc thương phục trà trộn trong đám biểu tình, bạn cũng không thể thấy những trung đội cảnh sát cơ động vũ khí hiện đại đang âm thầm trú trong những trường học, trụ sở, địa điểm nào đó quanh khu vực biểu tình.

Nếu như bạn biết chút nào đó qua hình ảnh, tin tức trên mang, bạn sẽ trách công an ác, công an thẳng tay với người biểu tình, với người dân oan.

Nhưng bạn không bao giờ biết rằng các đơn vị bộ đội khổng lồ với xe tăng, xe bọc thép, trực thăng ở khu vực đó cũng đang trong tình trạng chiến đấu, bạn khó mà nghe được những lời tuyên truyền sắt máu về thế lực thù địch trong quân đội, để biết quân đội thương mến nhấn dân thế nào !!!. Chính những lực lượng hùng hậu ẩn mình này là hậu thuẫn để lực lượng công an thấy yên tâm trấn áp người dân, người biểu tình. Người dân cứ thử biểu tình thái độ như Siry khiến công an không ngăn chặn được đi, lúc đó sẽ biết quân đội nhân dân Việt Nam sẽ đối xử với nhân Việt Nam có bằng quân đội Siry hay không.?

Nếu theo dõi về sự tuyên truyền cho rằng những người biểu tình, khiếu kiện là thù địch thì những tờ báo của công an còn thua xa những tờ báo quân đội về độ thâm độc. Báo công an chỉ nói về hành vi gây rối, hay những động cơ lặt vặt. Nhưng báo quân đội thì mở hẳn một mục mang tính lý luận chính quy để rèn giũa tư tưởng cho quân đội rằng đằng sau biểu tình là bọn thế lực thù địch, là bọn âm mưu xấu để phá hoại đất nước....thậm chí một thiếu tướng quân đội còn tiếc nuối sự kiện Đông Âu CNXH bị sụp đổ vì trong lúc người dân Đông Âu  biểu tình người chỉ huy quân đội đã không biết chỉ đạo quân đội mình bắn. Cứ đọc hai tờ báo công an , quân đội bạn sẽ thấy tờ báo nào sắt máu và sặc thù hận hơn tờ nào.

Quân đội kinh doanh xăng dầu, viễn thông, ngân hàng, xây dựng...những miếng bánh rất lớn mà chỉ có thể chế này mới đem lại được cho họ.

Niềm với quân đội của người dân cũng loanh quanh như niềm tin của họ với quốc hội. Ông TBT NPT e ngại rằng đảng của ông mất niềm tin trong nhân dân sẽ dẫn đến nguy hại về tồn vong của đảng .

 Thưa ông TBT , đừng lo hão. Có thế người dân không tin vào đảng ông, như họ vẫn tin vào những đứa con đẻ trung thành của đảng ông như quốc hội, quân đội thì ông chưa cần phải lo. Chưa kể niềm tin nhân dân còn bị chi phối vào những người cộng sản được suy tôn là thánh thần nữa...chỉ cần những niềm tin ấy, đảng của ông cũng dư sức thọ thêm ít là 50 năm nữa.
Ông lo gì mà lo sớm quá vậy thưa ông.?

Chủ Nhật, 1 tháng 12, 2013

Cho ta gửi một mảnh trời xanh biếc.

Thế là đã đến tháng 12, tuyết đã rơi trên những vùng cao ở Châu Âu. Người ta đã mở chợ bán những mặt hàng đón Giáng Sinh và năm mới. Ở những siêu thị lớn, các cây thông khổng lồ đang được dựng lên và trang trí ....và thế là đã xa quê hương gần 8 tháng rồi.

 Sống ở đây trong an bình đến êm ả. Cái yên bình không những ở trong lòng mà nó còn ở bên ngoài cửa sổ, những con chim nhởn nhơ kiếm ăn trên bãi cỏ, lối đi. Chúng đỉnh đương phớt lờ người đi lại. Nhất là bọn quạ , chúng đi lại vênh váo và ngạo mạn. Ở quê hương 40 năm, mình chưa hề nhìn thấy con quạ bao giờ, dù đi ngược xuôi khắp đất nước rất nhiều..

Những con chim bồ câu thì khỏi nói, chúng là loại quá thuần mặc dù ở đây chúng sống tự do không nuôi như ta làm chuồng. Nhưng giống chim hoang dã như chích chòe, quạ, én , vịt trời, le le, thiên nga thì chúng cũng nghênh ngang tự tại ung dung mà chẳng lo gì cả.

Không hiểu vì sao, ở đến tháng thứ ba, khi hạn visa trong cuốn hộ chiếu hết. Người ta cấp cho tôi một cái thẻ. Tôi không hiểu cái thẻ nói gì. Ông Giắc cứ dẫn tôi đến sở ngoại kiều, ở đó họ chỉ tôi ký vào đâu tôi ký và nhận cái thẻ đi về.  Đến khi có một người Việt xem và thốt lên ngạc nhiên lúc nhìn cái thẻ. Đó là thẻ cư trú có thời hạn. Nó có nghĩa là tôi có thể cư trú lại đây nếu tôi muốn, chỉ cần tôi kiếm được việc làm, chứng minh mình có thể sống mà không nhờ ai trợ cấp. Với điều kiện ấy tôi xin gia hạn cư trú thoải mái ở đây.


Bây giờ trong đầu tôi ám ảnh bởi lũ chim xứ này. Gần 20 năm trước trong khu kiên giam đặc biệt của một trại tù, tôi bị nhốt cách ly. Người ta xây khu kiên giam biệt lập, xung quanh là bức tường cao vút. Kiên giam là nhà tù trong nhà tù. Để ra được sân trại giam tù nhân thường chỉ một lần mở khóa, còn tù ở kiên giam phải 3 lần. Ở trong khu kiêm giam không nhìn thấy gì và thậm chí không nghe thấy gì cả. Một mình tôi ở căn buồng rộng đến 60 mét vuông trống vắng. Cả đời tôi chưa bao giờ được ở một mình trong căn phòng diện tích như thê, thật xa xỉ trong khi các bạn tù khác phải khéo léo để thu xếp đồ đạc của mình trên diện tích bằng 2/3 cái chiếu đơn. Ở đây là thiên đường của sự tĩnh mịch, nhưng nếu sự tĩnh mịch được nuôi dưỡng bằng song sắt phi 12 và những bức tường dày 30 cm cao 6 mét hết ngày này qua ngày khác thì nó lại là địa ngục.

Sự tĩnh mịch chỉ tồn tại trong nửa tháng đầu tiên, sau đó là sự âm u.

Ngày hai lần, cán bộ trực trại mở khóa để thằng tù bếp lẻn vào nhanh như con sóc, nó ném vào buồng giam một túi nilo vo nắm cơm bằng quả cam xã Đoài, đôi khi nắm cơm bằng quả cam Bố Hạ. Vì tù thiếu chất C, nên tôi hay ví nắm cơm là quả cam.

Tôi phát hiện thấy đôi khi có vài con chim sẻ xà xuống khoảng sân trước mặt buồng giam kiếm ăn, chúng nhặt cái gì trên khoảnh sân trống trơn ấy, có gì ăn được lọt qua khoảng tường cao 6 mét kia vào đây cho chúng, khi mà con người ở đây cũng đói lả triền miên. Chúng sà xuống giây lát và bay đi, để lại cho kẻ sau hàng song sắt phi 12 tiếc nuối khoảnh khắc sinh động của sự sống.

Tôi dành cơm để vất ra sân, mấy ngày đầu hạt cơm khô đi, không có con vật nào đến. Rồi vài ngày sau lũ chim nhảy xuống và nhặt hạt cơm. Đến tối lại có mấy con chuột từ cống chui ra nhặt hạt cơm. Hàng ngày tôi có thể thấy lũ chim ríu rít ngoài sân. Những tháng ngày biệt giam đó tôi có lũ chim làm bạn.

Bởi thế tôi nhìn lũ chim ở đây, lũ chim trên đường phố Paris, Berlin, Gienevo, Budapet, Oslo..... chúng béo mượt và dạn dĩ khiến tôi chạnh nhớ lũ chim sẽ nhỏ bé năm nào trong khu kiên giam.

Tôi cầm tấm thẻ được quyền cư trú có hình tôi ngắm, bỗng tôi chợt thấy đè trên ảnh mình là ảnh của những người anh, người bạn, người em bạn mình lần lượt hiện lên. Lê Quốc Quân, Lê Văn Sơn, Nguyễn Văn Hải, Cù Huy Hà Vũ,....những người anh em quen biết hiện đang ở trong tù.

Tôi ngồi đây giữa Châu Âu, ngắm lũ chim béo mọng nhơn nhở. Những người anh em kia của tôi đang nằm sau song sắt phi 12 của nhà tù giữa mùa đông lạnh giá tê tái đang đến. Đôi khi tôi tự dằn vặt mình như có lỗi với họ, mặc dù chúng tôi là bạn và con đường đi của mỗi người có khác nhau. Tôi ưa thành một nhà văn hơn là một người hoạt động xã hội. Chẳng phải tôi hèn, mà thiên hướng bẩm sinh trong người nghiêng về phía viết tào lao phù phiếm nhiều hơn những câu chữ cần sự nghiêm túc, chính xác như luật.

 Nhưng quả thật cảm giác ngồi hưởng tự do ở đây trong khi những người bạn đang trong chốn lao tù là cảm giác rât day dứt, nhất là mình đã từng trải qua nhà tù, biết rõ về nơi đó.

Ngày mai 2 tháng 12 năm 2013 là ngày sinh nhật tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ. Thế là đã hơn 3 năm tù và 4 lần tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ đón sinh nhật của mình trong nhà tù, chẳng phải ở căn biệt thự cổ giữa trung tâm Hà Nội đầy đủ tiện nghi. Con người ấy đã dấn thân chấp nhận cuộc sống đầy đủ để tiến vào con đường đòi hỏi công bằng, đòi quyền con người cho nhân dân và chủ quyền cho  đất nước.

 Bản án 7 năm tù dành cho những phát biểu , bài viết của anh là một sự bất công. Không nói đến bất công so với quốc tế với tiêu chí tự do ngôn luận. Mà nó bất công ngay với cả cách hành luật vốn dĩ đã bất công ở Việt Nam. Với những gì mà tiến sĩ nói thì bất công lắm như thường lệ cũng chỉ khép anh vào điều 258 là cùng. Thế nhưng sự bất công vốn có sẵn trong hệ thống lại được cộng thêm sự thù hằn cá nhân, lợi ích nhóm đã đẩy tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ sang một tội danh nặng nề hơn để kết án anh 7 năm tù đằng đẵng.

 7 năm hay 12 năm sẽ trôi đi, nhưng những vết nhơ trong lịch sử ngành tư pháp Việt Nam vì những bản án  bất công thế này sẽ còn mãi mãi đến nhiều đời sau.

Khi hưởng sự tự do, mới thấm thía sự mất mát của những con người dù xác định phía trước là nhà tù, vẫn hiên ngang bước tới, chấp nhận rời xa hạnh phúc cá nhân để lên tiếng vì một tương lai tốt đẹp và tươi sáng cho dân tộc, đất nước.

Và anh, tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ, con của bộ trưởng Cù Huy Cận là người như thế đó.

Nếu khi này còn ở Việt Nam, tôi sẽ mang một lẵng hoa có dòng chữ '' chúc mừng sinh nhật tiến sĩ  Cù Huy Hà Vũ ''  đến nhà anh, gõ cổng chính vào giữa buổi sáng để trao chị Dương Hà, nhờ gửi giúp đến anh lời chúc mừng anh sớm trở về với gia đình, bình an và mạnh khỏe. Nhưng năm trước thì được, năm nay ở xa, xin gửi về sinh nhật anh bài hát để bày tỏ ít tình anh em.

Ai trở về xứ Việt.

Ca sĩ ; Lâm Thúy Vân.

http://www.youtube.com/watch?v=oqW9PLgpR34