Thứ Năm, 9 tháng 1, 2014

Thư tình Buôn Gió gửi Như Phong.


Vừa qua trong khi dư luận dấy như cồn về vụ Dương Chí Dũng khai ra Phạm Quý Ngọ. Gió đã điểm mặt thấy vắng báo CA, QĐ và tờ của đại tá quản lý. Gió hiểu vì sao đại tá không ùa theo không khi hừng hực ấy, bởi vì đại tá ở phía muốn dập tắt cái luồng không khí hừng hực khí thế cách mạng báo chí ấy.

Và sau phát lệnh của trung tướng Tư, đại tá bắt đầu múa bút vào cuộc. Bài của đại tá vô lý hay phạm luật đến đâu thiên hạ đều đã phách hết. Nào là 5kg tiền va li khó mang, thiên hạ chỉ cho đại tá thấy ngoài sân bay người ta vác 7 kg nhẹ như lông hồng. Đại tá bảo Ngọ phong thứ trưởng có nghĩa chứng minh Ngọ không phạm tội, người ta hỏi thế ai không được phong là có tội chăng.? Vậy cái ông đại tá cục trưởng gì đó mà Chí Dũng khai ra chắc hẳn là phạm tội nên mới không được phong gì chứ.?

Đấy là chưa kể Phong đã lộ mình đầy sơ hở, Phong huênh hoang kể về 7 ngày trước Phong biết vụ án này thế nào, rồi trước nữa Phong biết thế nào.? Cái giọng văn đầy trịch thượng của Phong, Beo..và các trang mạng DLV vẫn tinh tướng như thánh phán xét về các vụ khác trước đây về những nhà dân chủ, giờ cũng vẫn thế. Cái này thiên hạ cũng đã nói hết cả rồi, Gió cũng không nói lại với Phong nữa.

Nhưng chuyện Phong nói về cái tình, cái nghĩa của Dương Tự Trọng thì ít người nói đến. Đang chuyện pháp luật Phong cho Petrotimes quay ra giở góc tình cảm. Thiên hạ nào cũng né, đúng là chuyện anh em ruột thịt, khó mà trách được. Hôm nay Gió viết thư tình, không phải tình cảm gì với Phong. Xưa nay Phong đứng đầu đám DLV bên kia, Gió ở bên này lề trái, tình nghĩa cái gì cơ chứ?. 

Thư tình ở đây là nói về cái tình trong vụ Dương Tự Trọng. Petrotimes nói tình, Gió cũng hầu chuyện nghĩa tình .

Chuyện anh em ruột thịt, bao che cho nhau là chuyện bình thường. Thật sự ở xã hội phong kiến hay nền văn hóa gia đình đặc thù như dân tộc ta. Chuyện  ruột thịt cứu nhau là đáng nể. Nếu Trọng thẳng băng đem Dũng đi nộp để vẹn chữ công.Thì chẳng phải18 năm sau , đến 180 năm sau người ta sẽ vẫn còn trách Trọng tham công bỏ nghĩa. Gió viết mấy bài  về vụ này, nhưng chưa hề động bút nói gì đến hành động của Trọng cả. Trong tâm của Gió cũng đánh giá cao hành động sẵn sàng bỏ hết mọi thứ để cứu anh mình, cho dù là vi phạm pháp luật nặng nề của Trọng. Nụ cười thanh thản của Trọng trước tòa, chấp nhận ván bài chơi, có thắng có thua , đen thua sạch túi ,nở nụ cười chấp nhận, đúng là nghĩa khí của kẻ dám làm và dám chấp nhận hậu quả. ( có thể dư luận sẽ dấy lên chửi hai chúng ta nào là tình nghĩa gì mà đạp lên pháp luật, cứ kệ họ đã, chúng ta đang nói chữ tình ở đây thì cứ nói cho hết )

Giờ nói đến tiếp cái tình của Trọng, thì cũng phải nói đến ai là kẻ đưa Trọng đến hoàn cảnh trớ trêu này. Nếu Dũng, Trọng không biết tin Dũng bị bắt thì đâu có ngày Trọng phải hầu tòa lãnh án 18 năm. Một con người Dương Tự Trọng vẹn nghĩa tình như Petrotimes nói. Khi biết tin anh mình sẽ bị bắt, lẽ nào quay mặt làm ngơ hoặc đem anh mình đi nộp lấy công. Hoàn cảnh của Trọng và con người tình cảm như Trọng mà Petrotimes đã miêu tả ( nếu đúng ) thì Trọng không có cách nào khác là phải cứu anh mình, dù hậu quả vỡ lở có thế là mất hết cuộc đời. Nhưng Phong tin đi, có thể 18 năm sau người ta quên Dương Tự Trọng vì cứu anh mà phải lâm nạn cửa tòa . Nhưng nếu Trọng đem nộp anh của mình như thời cải cách ruộng đất thì chắc 180 năm sau thiên hạ còn nhớ đến Dương Tự Trọng , tuy nhiên hình ảnh sẽ chát đắng hơn nhiều chứ không phải như bây giờ.

Petrotimes nói đến tình của Trọng, Gió công nhận một cách thật lòng rất nể Trọng, Trọng khó mà làm khác được. Việc Trọng chơi với giang hồ Dũng Bắc Cạn, thiên hạ chê. Gió không chê, bởi Gió hiểu có cảnh sát hình sự nào mà không chơi với giang hồ đâu. Không chơi thì không lấy được tin, không làm được việc. Đấy, nói tình Gió cũng công nhận cái tình một cách rất thẳng thắn.

Nhưng nói thì cũng phải nói hết tình, phải trách kẻ nào báo tin khiến cho Dương Tự Trọng phải vào cảnh khó khăn ấy mới là nói hết tình. Nhưng Petrotimes nói lại không hết, thương Trọng mà thương nửa vời, nếu thương trót Petrotimes phải trách kẻ báo tin, Phong và Petrotimes phải góp phần truy ra kẻ báo tin thì mới phải tấm lòng với Dương Tự Trọng chứ. Đằng này Phong thương Trọng như thế là không hết tình với Trọng, mà Phong thương cảm thế để vẹn tình với kẻ báo tin cho Trọng mà thôi. Bởi thế Phong giở vụ Pmu18 ra để răn đe báo chí. Phong quay cuồng với các chứng cứ để khẳng định Dương Chí Dũng tố cáo oan sai  cho Phạm Quý Ngọ ( trời ơi ! Vì Dương Chí Dũng mà Trọng dấn thân cứ anh phải lao tù, giờ Phong bảo Dương Chí Dũng thế thì quả những lời Petrotimes thương cảm Trọng có phải là nước mắt cá sấu không ?). Phong khẳng định Dũng tố cáo oan sai, Dương Chí Dũng thêm tội. Dương Chí Dũng  đang mong góp phần thành khẩn chuộc tội tử hình chưa xong , nếu như Phong nói thì Dương Chí Dũng hết cơ sống. Ở tù 18 năm , anh trai mình  phải chết, không có cơ hội cứu vì lời cáo buộc của Phong, thử hỏi Trọng sẽ nghĩ thế nào về Nguyễn Như Phong.?

Sẽ hàm ơn Nguyễn Như Phong đã cho Petrotimes khóc thương cảm mình ư.? Hay Dương Tự Trọng sẽ nghiến răng nghĩ đến câu chữ mà Nguyễn Như Phong khoác tội thêm cho anh mình trong một vụ án mới định khởi tố.

Gió nói thế đã suy ngẫm  hết chữ Tình chưa ,Nguyễn Như Phong.?

Những ngày đáng lo ngại năm 2014

1) Lo ngại Thái Nguyên

Vụ bạo động Thái Nguyên cho thấy mầm mống bức xúc, nóng giận tích tụ trong đám đông dân chúng Việt Nam rất cao. Nguyên nhân của sự bức xúc này không chỉ phải là vụ việc xô xát giữa bảo vệ và một công nhân. Mà sự bức xúc khiến người dân cáu giận nổi cơn như vậy còn do nhiều thứ tích sẵn trong người,  chẳng hạn như giá cả leo thang, bất công giàu nghèo, pháp luật thiếu minh bạch..thậm chí là cả tình trạng tắc đường, những nhiễu hành chính.... Những thứ này theo ngày tháng sống cứ tích tụ lại trong người dân thành những phẫn uất và bùng nổ thành bạo động có khi chỉ một lý do vu vơ.

Hẳn ai trong chúng ta đều không lạ gì những câu chửi thề thốt ra khi ai đó xem ti vi, báo chí hay chứng kiến cảnh nào đó diễn ra trước mắt, hoặc nghe kể lại. Sự bực bội đập vào mắt, vào thần kinh mỗi người dân hàng ngày, hàng giờ ở đủ mọi nơi. Từ bếp ăn cho đến nhà trường, công sở, ngoài đường..

Công an như thường lệ vào cuộc điều tra khởi tố vụ án '' gây rối trật tự công cộng ''. Thường ở nước ta , vấn đề thường hay giải quyết phần ngọn như vậy. Cho nên hết đám đông này đốt xe, phá nhà máy, ủy ban, chặn đường, khiếu kiện, chở quan tài....cứ xảy ra liên miên. Cho dù sẽ tìm ra được thủ phạm trong vụ này,có đưa ra xét xử làm gương, làm điểm gì đi chăng nữa . Thì sự cảnh cáo của bản án trong vụ này cũng chẳng khiến được những vụ khác xảy ra, bởi như đã nói. Nguyên nhân của cơn nóng giận nó thâm nhập vào người dân qua quá nhiều ngả. Có khi người dân Việt Nam không những được xếp hạng hạnh phúc nhất nhì thế giới, mà còn đáng được xếp hạng nóng tính nhất nhì thế giới.

Một điều thật đáng buồn hay đáng lo ngại nữa ở vụ việc này. Trong bối cảnh cạnh tranh thu hút đầu tư, phải khó khăn lắm mới kéo được một nhà đầu tư lớn như Samsung vào VN để đầu tư ngành công nghệ cao như điện thoại. Sự việc xảy ra này chắc sẽ để trong đầu những nhà đầu tư mối lo ngại về tình trạng bất ổn có thể bùng phát bạo động bất cứ lúc nào. Không ai dám đầu tư vào vùng đất mà người dân không thuần tính , dễ nổi nóng như vậy. Thông tin về sự việc, số người chết, bị thương, tài sản bị phá có thể được nói cách khác cho dân chúng yên tâm. Nhưng với người đầu tư là chủ nhà máy, khu công nghiệp thì không thể nói họ không có thông tin trung thực. Thử hỏi sự hấp dẫn về nhân công giá rẻ, cần cù, chịu khó...có làm át mỗi lo ngại về một đám đông sẵn sàng nổi khùng đập phá hết, tấn công hết mọi thứ bất cứ lúc nào, bất cứ lý do gì. ?

Bài toán giải đáp để không tái diễn cảnh này không phải chỉ xử tù người gây rối là xong. Án tù cho người gây rối cũng không thể làm yên lòng những nhà đầu tư nước ngoài, cũng như những người có lương tri, tấm huyết thực sự với tiền đồ đất nước.

2) Lo ngại ngân hàng

Vụ án nhân viên ngân hàng Huyền Như lấy hàng ngàn tỷ đồng. Ngân hàng Viettinbank phủi tay chịu trách nhiệm. Tòa án mở phiên tòa xét Huyền Như lừa của người gửi tiền, người gửi tiền cho ngân hàng phải gánh chịu hậu quả.

Nếu thế thì sẽ còn ai dám đến ngân hàng gửi tiền. Một người dân bước vào ngân hàng, gặp nhân viên ngân hàng để làm thủ tục gửi số tiền tiết kiệm. Nhân viên ngân hàng đưa giấy chứng nhận giả, có con dấu giả và thu tiền tại quầy giao dịch ngân hàng. Sau đó nhân viên đó cuỗm tiền biến mất, ngân hàng bảo chưa thấy tiền vào ngân hàng nên không chịu trách nhiệm, đi tìm nhân viên đó mà đòi. Nếu việc này được xử cho Viettinbank vô trách nhiệm thì người dân nào dám mang sổ đỏ đến ủy ban làm công chứng, mang giấy tờ, mang vàng đến ngân hàng để hưởng ứng lời kêu gọi của chính phủ mới đây.? Làm sao người dân biết được vàng, tiền, sổ đỏ của mình đã nhập vào trong số tài khoản của ngân hàng, ủy ban....? Có cấp trên thông báo à, cấp trên cũng té nốt thì sao, có giấy chứng nhận của xyz à, giấy chứng nhận cũng giả nốt thì sao.?

Bài toán nào để lấy được lòng tin của những người đến ngân hàng giao dịch sau vụ Viettinbank chối phắt trách nhiệm của mình.?

Mất niềm tin là một nguyên nhân lớn dẫn đến phẫn uất. Một xã hội ở đâu cũng thấy không có niềm tin thì chắc hẳn ở đâu cũng có sự phẫn uất là điều đương nhiên. Và con người không thể hiền lành, thuần chất trong một bối cảnh mà mọi sự trắng đen , điên đảo không biết đâu mà lần, mà xác định.

3) Lo ngại pháp luật.

Cứ ngỡ rằng vụ án Dương Chí Dũng tố Phạm Quý Ngọ báo tin để trốn thoát. Lời khai rành rọt tại tòa. Tất nhiên đúng sai thì còn phải điều tra. Nhưng việc tòa thấy đủ dấu hiệu căn cứ để khởi tố là đương nhiên đúng luật. Và khi nào có lệnh khởi tố, có quá trình điều tra, có kết luận điều tra thì mới rõ Phạm Quý Ngọ có tội hay không.?  Thế nhưng lời đề nghị khởi tố vụ án này mới được đưa ra đã gặp những phản ứng không hề đúng luật từ phía báo chí, cơ quan an ninh điều tra.

Niềm tin của người dân đang lên bỗng nhiên khựng lại. Khi báo CAND vào cuộc đăng lời ông quyền thủ trưởng cơ quan an ninh điều tra trung tướng Hoàng Công Tư. Ông Tư khẳng định quá trình điều tra trước đó mà cơ quan ông phụ trách phối hợp vụ án cho thấy Dương Chí Dũng khai không đúng về ông Ngọ.

Ông Hoàng Công Tư như thế đã làm lộ bị mật điều tra chưa.? Đã làm lộ bí mật những vụ án do Ban Nội Chính, Ban Chỉ đạo phòng chống tham nhũng trương ương thụ lý chưa.? Vụ án đang được đề nghị khởi tố, đúng sai phải để xác minh. Ông Tư dựa vào điều nào của luật tố tụng hình sự mà bỗng dưng kể quá trình Dương Chí Dũng khai tại cơ quan ông thế nào, ông đã xác minh điện thoại gọi đi gọi lại ra sao.?

Hay luật có khoản nào quy định cho ông Hoàng Công Tư tiết lộ điều tra như vậy. Có vụ án đã khởi tố , đã điều tra, đã đưa ra tòa. Nhưng tòa bác bỏ hồ sơ, đề nghị điều tra lại, những vụ án như thế là thường. Đã có vụ án nào mà bên điều tra nhảy lên mặt báo cự nự rằng quá trình điều tra trước đó thấy kẻ này có tội, người kia không có tội chưa.? Cự nự kiểu đó thì còn gì là tòa án, còn gì là pháp luật nghiêm minh nữa.?

4) Lo ngại truyền thông.

Tiếp đến ông nhà báo Nguyễn Như Phong. Bài báo mới đây của ông Nguyễn Như Phong có nhan đề '' Suy ngẫm lời khai của Dương Chí Dũng về cho tướng  Phạm Quý Ngọ'' đã lên tiếng bênh vực cho ông Ngọ khi mà vụ án còn đang chưa có điều tra. Nhờ bài báo này đã lộ ra một Nguyễn Như Phong thực sự.

Nếu ai tinh ý, đọc phong cách viết bài báo này, sẽ thấy nó trùng lặp với phong cách của các trang mạng điện tử có tên NTD và một vài trang Dư Luận Viên khác. Một thói quen cầm đèn định hướng ô tô, coi mình là đỉnh cao của pháp luật vẫn thường thấy đầy trịch thượng y hệt nhau. Chính những trang này và những bài viết dạng định hướng áp tội cho người khác trong các vụ án của những nhà đấu tranh dân chủ như Cù Huy Hà Vũ, Nguyễn Văn Hải, Lê Quốc Quân . Và trong vụ án này, vẫn giọng văn đấy, vẫn lối viết ấy, kiểu áp đặp , định hướng tòa án ấy. Khác cái là bênh vực Phạm Quý Ngọ vô tội.

Có lẽ sự việc Dương Chí Dũng khiến Nguyễn Như Phong mất bình tĩnh. Bộc lộ dấu vết  ngòi bút của mình.

Qua đó người dân cảm nhận được ai là kẻ đứng đầu đám dư luận viên hay áp tội cho những người yêu nước , trước khi phiên tòa xảy ra. Cảm nhận được những bài viết đả kích, kết tội người đấu tranh yêu nước do kẻ nào chấp bút , kẻ nào chỉ đạo, phong cách viết của ai.

Lời khai của Dương Chí Dũng để lộ ra tướng Phạm Quý Ngọ báo tin, nhận tiền. Tướng Phạm Quý Ngọ có tội hay không còn phải điều tra, điều tra có lộ ra gì nữa không là điều còn phải chờ đợi. Thế nhưng mới chỉ lời đề nghị khởi tố vụ án. Ít nhất đã có hai người mất bình tĩnh để lộ mình. Người thứ nhất là ông trung tướng Hoàng Công Tư , người thứ hai là nhà báo đại tá Nguyễn Như Phong.

Có thể một vài bản tin thời sự tối nữa, Trần Bình Minh sẽ vào cuộc.

Một điều rất lạ, đang trong lúc dư luận trong ngoài, cả các thế lực mà nhà nước ta hay gọi là ''phản động '' thu hút vào vụ đại án Dương Chí Dũng, Huyền Như. Thì đột ngột im ắng lâu ngày, ông Đinh Thế Huynh UVBCT đột ngột xuất hiện nói về đề tài mà dường như dư luận đã quên . Đề tài gì đó về hiến pháp , chống xuyên tạc và gì gì đó. Một đề tài rất lạc lõng trong lúc cả dư luận đang hướng về phía khác.

Tại sao ông Đinh Thế Huynh xuất hiện thời điểm này. Các dư luận viên sẽ nói là đó là chuyện bình thường, việc ông ấy vẫn làm. Chỉ được cái suy diễn lung tung.

Một UVBC, một người lõi đời làm truyền thông, tuyên huấn như ông Đinh Thế Huynh xuất hiện vào lúc này không phải là điều bình thường tí nào. Mà ông muốn nhân cơ hội này để đưa thông điệp cá nhân mình. Cho dư luận nhớ tới trong lúc truyền thông hỗn chiến gay gắt này, ông là người quản lý đấy. Và giữa một bên đang định khởi tố vụ án '' mật báo tin '' và một bên phản bác ( nghe như phản bác 258 hay diễn đàn XHDS ý nhở ) ..bên nào có ông Huynh bên đó sẽ nắm được dư luận.

Đó chẳng phải là điều đáng lo ngại nữa hay sao.?



Thứ Tư, 8 tháng 1, 2014

Báo Công An Nhân Dân vào cuộc.( hay Tổng cục an ninh khai cuộc )

Hôm nay báo CAND chính thức vào cuộc chơi đang nóng rẫy tại Hà Nội. Cũng phải thôi, không thể nào tờ báo này mãi không bộc lộ quan điểm về chuyên ngành của họ mãi được. Chả lẽ cứ đưa tin chung chung mãi thua cả báo khác về ngay chính vấn đề thuộc lãnh vực của mình. Tuy nhiên tờ báo này vẫn không nêu tên ai là người đã bị Dương Chí Dũng nêu rõ tên tuổi tại tòa.

Ông Hoàng Koong Tư, quyền thủ trưởng cơ quan an ninh điều tra đã trả lời phóng viên của báo CAND ngày 8/1/2014.

Phóng viên Báo Công an nhân dânXin đồng chí Thủ trưởng Cơ quan An ninh điều tra Bộ Công an cho biết quan điểm về việc ngày 7/1/2014, với tư cách là nhân chứng, Dương Chí Dũng đã khai tại phiên tòa sơ thẩm xét xử vụ án tổ chức người khác trốn đi nước ngoài trái phép về việc một cán bộ cao cấp ngành Công an đã tiết lộ thông tin về vụ án và khuyên Dũng bỏ trốn?

Trung tướng Hoàng Kông Tư: Về thông tin này, trước đây trong quá trình điều tra, Dương Chí Dũng đã khai báo, Cơ quan An ninh điều tra Bộ Công an đã báo cáo kịp thời lãnh đạo Bộ Công an. Lãnh đạo Bộ Công an đã chỉ đạo Cơ quan An ninh điều tra báo cáo với cấp có thẩm quyền và khẩn trương điều tra, xác minh theo quy định của pháp luật. Kết quả điều tra, xác minh đến nay xác định không có cuộc gọi trao đổi trong các list điện thoại như Dương Chí Dũng khai báo và bản thân Dương Chí Dũng cũng đã nhiều lần thay đổi lời khai trước Cơ quan An ninh điều tra, nên chưa đủ căn cứ kết luận.



Đúng như dự đoán, cuộc gọi điện thoại bằng sim rác sẽ là bằng chứng mò kim đáy bể, chính vì vậy mà Phạm Quý Ngọ bác bỏ thẳng lời khai của Dương Chí Dũng. Lời nói của ông Tư như một lời bào chữa có giá trị cho Phạm Quý Ngọ. Cơ quan anh ninh điều tra BCA đã xác minh và khẳng định không có cuộc gọi nào như đã khai báo.

Dương Chí Dũng còn thay đổi lời khai nhiều lần trước cơ quan an ninh điều tra ( lời ông Tư )

Nhưng vấn đề ở đây là cơ quan điều tra nào của BCA tiến hành điều tra vụ Dương Chí Dũng. Cơ quan cảnh sát điều tra BCA hay cơ quan an ninh điều tra BCA ( mà ông Tư nắm quyền )? Theo như lời ông Tư sẽ khiến người đọc báo cảm giác rằng cơ quan an ninh điều tra tiến hành vụ việc Dương Chí Dũng tham ô và bỏ trốn. Nào là lãnh đạo BCA chỉ đạo ANĐT khẩn trương xác minh điều tra, nào là ANĐT xác minh khai báo, nào là Dương Chí Dũng khai với cơ quan ANĐT....

Ở câu hỏi sau của phóng viên, ông Tư trả lời rằng ;


Phóng viên Báo Công an nhân dânNhững thông tin từ lời khai của Dương Chí Dũng trước tòa có liên quan đến một số cán bộ công an sẽ được xử lý như thế nào?

Trung tướng Hoàng Kông Tư: Theo quy định của Bộ luật Tố tụng hình sự, khi phát hiện có dấu hiệu tội phạm thì Cơ quan điều tra, Viện kiểm sát, Tòa án trong phạm vi, nhiệm vụ, quyền hạn của mình có trách nhiệm khởi tố vụ án và áp dụng các biện pháp điều tra do pháp luật quy định để xác định tội phạm và xử lý người phạm tội.
Đối với những thông tin từ lời khai của Dương Chí Dũng trước tòa có liên quan đến một số cán bộ công an và cá nhân khác; theo chỉ đạo của lãnh đạo Bộ Công an, Cơ quan An ninh điều tra Bộ Công an sẽ phối hợp chặt chẽ với Viện kiểm sát, Tòa án và các cơ quan chức năng tiếp tục khẩn  trương điều tra, xác minh, làm rõ để xử lý theo quy định của pháp luật, bảo đảm không bỏ lọt tội phạm, không để oan, sai.

Trong mớ hỗn độn của ngôn từ thông thường trả lời theo kiểu phong cách báo chí ở những vụ việc tế nhị. Ông Tư đã để lộ ra một điều. Đó là cơ quan an ninh điều tra '' sẽ phối hợp '' với các cơ quan khác. Điều đó cho thấy cơ quan ANĐT của ông Tư không phải đảm nhận vai trò chính để điều tra vụ án này, mà chỉ là vai trò '' phối hợp ''. Điều này cũng phù hợp với sự thật diễn ra là vụ án Dương Chí Dũng do cơ quan cảnh sát điều tra BCA và ban Nội Chính Trung Ương trực tiếp xử lý. Không phải cơ quan an ninh điều tra thụ lý vụ việc.

Ông Tư nói cơ quan an ninh điều tra  sẽ không bỏ lọt tội phạm và câu cuối là '' không để oan sai ''. Với những gì ông nói trước đó về xác minh list điện thoại, có vẻ ông Tư sẽ ngiêng về quan điểm '' không để oan sai '' hơn là bỏ lọt tội phạm. Vì rành rành ông đã trả lời báo chí rằng kết quả xác minh của cơ quan an ninh điều tra đã cho thấy lời khai của Dương Chí Dũng là không có cơ sở.

Đến nay  đã có một vị quan chức an ninh cao cấp là thủ trưởng cơ quan an ninh điều tra Hoàng Koong Tư  đưa thông tin khẳng định lời khai của Dương Chí Dũng về Phạm Quý Ngọ là không có cơ sở. Những ngày sau sẽ còn có ai nữa.?

Trong ngày gay cấn của phiên tòa diễn ra. Bộ trưởng công an Trần Đại Quang , thứ trưởng công an Bùi Văn Nam đã tổ chức các cuộc hội thảo khác nhau trong ngành về lý luận, quy tụ nhiều cán bộ công an cao cấp tham dự. Các cuộc hội thảo lý luận này chắc sẽ khiến nhiều cán bộ công an cấp cao phải rời xa trụ sở của mình là điều đương nhiên.

Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đi thăm và kiểm tra tinh thần chiến đấu của quân đoàn 1, bản tin VTV1 đưa về cuộc đi thăm này có nói đến sự thần tốc của quân đoàn 1 cơ động suốt chiều dài đất nước trong lịch sử, cũng như nói đến tinh thần chiến đấu thời đại mới sẵn sàng bảo vệ tổ quốc và sẵn sàng trấn áp những'' thế lực thù địch trỗi dậy'' ảnh hưởng đến Đảng và Nhà Nước.

Một nhận xét rất động cơ cá nhân của người viết bài này.

Cơ quan an ninh điều tra của ông Tư chỉ giỏi làm những vụ ''trốn thuế '' vài trăm triệu như vụ Nguyễn Văn Hải, Lê Quốc Quân hay vụ những tên phản động nhận vài trăm usd của thế lực bên ngoài... mà thôi.

 Những vụ án tiền tấn , tỷ như Bầu Kiên, Huyền Như, Vinashin, Vinalines, Phạm Quý Ngọ...này rõ ràng cơ quan an ninh điều tra chỉ đáng ''phối hợp ''.

Thứ Ba, 7 tháng 1, 2014

Khả năng nào là Phạm Quý Ngọ vô tội.?

Sẽ không có nhân chứng nào xác nhận Ngọ báo tin cho Dũng. Việc báo tin giữa hai người đều bằng sim rác, với việc sử dụng một điện thoại mới, dùng một sim rác mới để liên lạc một hai lần rồi bỏ cả sim lẫn điện thoại đi thì việc tìm bằng chứng người gọi là mò kim đáy bể.

Chuyện tiền nong chỉ trên lời khai của Dũng, không có ai xác nhận Dũng đã đưa tiền đến nhà Ngọ.

Một lập luận nữa Ngọ có thể cãi rằng. Vì Ngọ chỉ huy vụ án, cho nên xét về mặt lời khai của bị cáo trong vụ án mà chính Ngọ điều tra,  động cơ tố cáo không trong sạch vì sự thù hằn. Đối tượng bị kết án tử hình tất mang bụng oán người điều tra, vu cáo để trả thù là chuyện dễ xảy ra.

Về lý thì Ngọ cãi được, chưa kể mang Ngọ ra điều tra còn phải có ý kiến của BCT hay trung ương Đảng. Tầm của Ngọ không thể VKS nói khơi khơi là đề nghị làm rõ là có thể triệu Ngọ đến điều tra được. Đợi được ý kiến chỉ đạo thống nhất xử lý Ngọ là cả một vấn đề lớn.

Nhận 1, 5 triệu đô la hối lộ. Khung hình phạt có khi đến mức tử hình chứ chẳng phải chơi, chưa kể đến tội cố ý làm lộ bí mật cũng xấp xỉ 10 đến 20 năm. Nên chuện dù có tội hay không thì người bị vào khung này chối tội là chuyện đương nhiên, người thường còn chối huống chi người đứng trên bậc cao danh vọng, quyền lực.

Bởi thế chắc thứ trưởng công an Phạm Quý Ngọ là một con người trong sạch, vô tội, một lòng một dạ tận tụy vì công việc. Việc tên tội phạm vì động cơ đê hèn trả thù mà tố cáo thứ trưởng Phạm Quý Ngọ, lời tố cáo ấy chỉ càng chứng mình cho thấy  thứ trưởng Phạm Quý Ngọ đã làm việc hết mình. Một cấp cao sẽ khẳng định lời khai của Dương Chí Dũng là không đủ cơ sở để điều tra khởi tố Phạm Quý Ngọ....chỉ đạo chấm dứt điều tra.

Nhưng mà nếu không phải Ngọ báo tin cho Dũng trốn. ?

Vậy thì ai là người báo, cấp trên cao hơn nữa của thứ trưởng Phạm Quý Ngọ chăng.? Ngọ đã là thứ trưởng công an, ủy viên trung ương đảng. Cấp trên của Ngọ chắc là ủy viên BCT. Ngay buổi chiều thủ tướng '' chấp nhận '' bắt giam Dương Chí Dũng, thì đến tối cách nhau vài chục phút Dũng đã biết tin để trốn thoát. Khoanh vùng những người biết thông tin này tại thời điểm đó không nhiều. Dương Chí Dũng biết tin thì ắt phải có người báo tin. Đáp án ở đây là phải có người báo tin cho Dương Chí Dũng, không thể không có người báo tin. Vậy không phải Ngọ thì là ai.?

Kịch bản đã được soạn từ trước, có lẽ Dương Chí Dũng biết phiên tòa sẽ diễn ra thế nào, mức án tử hình mà tòa tuyên cho mình là điều Dũng không bất ngờ. Dũng bình tĩnh đọc thơ và bình thản nhận lời tuyên án khắc nghiệt. Bởi Dũng biết mọi việc đến đây chưa kết thúc.

Ngọ và cấp trên'' nào đó nếu có '' của Ngọ đã bị đánh lừa trước phiên tòa vài hôm bằng văn bản quy định không tiết lộ bí mật liên quan đến lĩnh vực nội chính, phòng chống tham nhũng được chính những người giải quyết vụ án này đưa ra . Tưởng chắc rằng bí mật ở vụ án báo tin , tham nhũng, đại án này sẽ được giữ lại và sẽ có cách xử lý, giải quyết bên đằng sau hậu trường. Cả cấp trên Ngọ và Ngọ đều ung dung với hy vọng chắc mẩm lối thoát 5 tỷ đồng sẽ cứu Dương Chí Dũng thoát tội chết, mọi việc sẽ giải quyết thêm sau này để nhẹ dần thời gian chịu hình phạt của Dương Chí Dũng. Chưa kể trước nữa thông tin um xùm mà Ngọ vẫn được lên chức, lên lon càng làm cho Ngọ vững tin hơn.

Nhưng ở phiên tòa, bỗng nhiên chủ tọa cho Dương Chí Dũng khai tuốt tuột, cho báo chí ghi âm nguyên văn. Để báo chí tha hồ đưa tin lên các phương tiện đại chúng, tên tuổi,chức vụ, thời điểm, số tiền. Một đòn thật bất ngờ và hiểm, và cũng đâu có phạm quy định nào. Đây là lời khai giữa phiên tòa công khai cơ mà, đâu có phải hướng điều tra, bí mật gì nữa, đã ra tòa là phanh phui hết sự thật mới gọi là tòa chứ.

Mọi việc đã bị đẩy ra giữa ánh sáng. Kẻ trốn chạy vì có người báo tin. Bài toán pháp luật trong vụ án Dương Tự Trọng, Dương Chí Dũng  là phải có đối tượng báo tin, dư luận quần chúng sôi sục đòi tìm ra kẻ báo tin. Giờ cứ gọi cho là lời khai của Dương Chí Dũng chưa đủ cơ sở để khẳng định Ngọ báo tin. Vậy thì ai là kẻ báo tin. Nếu không tìm ra kẻ khác nào Ngọ, tức là không tìm ra được kẻ báo tin cho Dương Chí Dũng. Thì coi như pháp luật Việt Nam đã tự kết liễu niềm tin của nhân dân trong vụ án này. Đó sẽ là một tổn thất rất lớn có thể nguy hại đến cả thể chế, khi mà ở một vụ đại án như thế này có  bị hại ( thông tin bị tiết lộ ) mà không tìm ra được thủ phạm ( kẻ tiết lộ ).

Với thế trận cùng đường như vậy, việc tìm ra người báo tin cho Dương Chí Dũng bắt buộc là phải có. Và đương nhiên kẻ biết tin vào thời điểm ấy phải từ cấp thứ trưởng Phạm Quý Ngọ trở lên.

Đây là một trận đánh đẹp của ban Nội Chính Trung Ương. Chỉ hy vọng nó không phải là món võ của người Tàu, nếu là sự hướng dẫn dạy bảo của người Tàu cho trưởng ban Nội Chính. Thì chưa hẳn đây đã là điều đáng mừng trọn vẹn. Có khi nó lại là một mối lo.

Đâu rồi khí phách báo CA, QĐ và Petrotimes.?

Sự kiện động trời của ngày hôm nay khi mà tại tòa án Hà Nội , bị cáo Dương Chí Dũng bật khai rõ ràng về người cung cấp tin cho Dũng trốn chạy là tướng cảnh sát Phạm Quý Ngọ. Theo Dương Chí Dũng thì ông Ngọ đã từng cầm 10 nghìn, 500 nghìn, 1 triệu usd của ông và bà Lan.

 Tin tức ngay lập tức được tường thuật trực tiếp công khai trên nhiều tờ báo.

Nhưng nếu tinh ý chúng ta nhận thấy những tờ báo hăng hái hàng đầu, có khi còn đi trước cả phiên tòa trong việc luận tội, bàn định như các tờ QĐND, CAND, Lao Động, Petrotimes lại im lặng hoặc đưa tin không đầy đủ.

Chắc chúng ta quá quen thuộc với những tờ báo vốn dĩ hay cầm đèn chạy trước ô tô trong các vụ việc của những nhà đấu tranh dân chủ, bất đồng chính kiến. Những tờ báo luôn sẵn sàng đi trước phiên tòa để phán xét, khép tội những người đấu tranh như Cù Huy Hà Vũ, Lê Quốc Quân....Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Công Định, Nguyễn Văn Hải ( điếu cày ). Các bài của báo này cho thấy họ ê hề thông tin, cảm tưởng như chính họ là những người năm trong ban điều tra vụ án.

Tờ Công An Nhân Dân đưa tin mươi dòng, kèm hai cái ảnh. Bản tin nằm trong mục bạn đọc kèm hai tấm hình mờ nhạt. Đâu rồi những bài viết khí thế cách mạng, tấn công bọn tội phạm phá hoại an ninh quốc gia, bọn nhận tiền của thế lực nước ngoài đế phá hoại đất nước.? Những cây viết Quý Thanh, Thế Kỷ, KTM, Đình Hương, Đăng Trường...đâu rồi những bài phóng sự đanh thép kỳ 1, kỳ 2 đầy giật gân, câu khách khí thế của báo Công An Nhân . Một chuyện tày trời, chấn động đến dư luận xã hội như vụ án này, mà báo CAND đưa tin mươi dòng như vậy liệu tờ báo này có phải phục vụ nhân dân không tổng biên tập đại tá Phạm Văn Mền. Đâu rồi cái mục Bình Luận- Sự Kiện công phu, chi tiết về tội phạm xâm phạm an ninh quốc gia, về thế lực thù địch, thế lực chống phá ..?

http://www.cand.com.vn/vi-VN/bandoc/2014/1/219834.cand

Tương tự như tờ CAND, tờ QĐND bấy lâu cũng hào hứng với các cây bút chống diễn biến hòa bình toàn hàm giáo sư, tiến sĩ, tướng tá . Đến hôm nay đăng bản tin sơ sài, cắt xét những chi tiết lời khai của Dương Chí Dũng, chỉ tóm tắt nội dung tên tuổi các bị cáo và mức án đề nghị. Thế còn lời khai về kẻ báo tin, nhận tiền báo QĐND đã cất đi đâu.? Sao lúc chống diễn biến hòa bình , vạch tội những người yêu nước từ bữa cơm, lối đi lại, hàng xóm đều rành rẽ như chui trong nhà người ta. Mà giờ ở vụ này đưa tin nhạt nhẽo gọi là có đến đáng thương hại thế.?

http://www.qdnd.vn/qdndsite/vi-vn/61/43/trong-nuoc/mo-phien-toa-xet-xu-vu-an-to-chuc-cho-duong-chi-dung-tron-di-nuoc-ngoai/282377.html


Nhìn cái mục Chống diễn biến hòa bình của báo QĐND bài vở đồ sộ như mục bình luận - sự kiện của báo CAND mà phải tự hỏi, tại sao hăng hái đến thế, sung sức đến thế . Tinh thần ấy hôm nay mất đâu rồi.?

http://www.qdnd.vn/qdndsite/vi-vn/63/446/chong-dien-bien-hoa-binh/Default.html

 Tờ Petrotimes bình luận sự kiện lại theo hướng đánh động vào tình cảm, rằng Dương Tự Trọng là người nghĩa tình, là người nghệ sĩ, là người có nhiều chiến công, có mẹ già, gia đình này nọ vì chữ tình mà phạm tội. Có ý muôn bao che, bênh vực ít nhiều cho Dương Chí Dũng. Nhưng tờ báo này này quên nói đến Dương Tự Trọng có vợ bé xinh đẹp trẻ trung ở Hà Nội, quên nói Dương Tự Trọng còn cấu kết sâu đậm với giang hồ tội phạm Dũng Bắc Kan và nhiều phần tử giang hồ khác, sự cấu kết đến mức chí tình như anh em thủ túc để khi cần có thể nhờ những việc tày trời. Vậy cái tình vợ lẽ, tình giang hồ ấy báo Petrotimes có nói đến không.?

http://petrotimes.vn/news/vn/dam-luan-doi-thoai/van-con-la-duong-tu-trong.html

Cả ba tờ báo mọi khi vẫn đi đầu trong việc lên án, đấu tố những người đấu tranh, dường như họ độc quyền thông tin trong lãnh vực này. Nhan nhản những bút danh kêu như chuông mõ, những bài viết chứa đựng những thông tin chỉ có lấy được từ nội bộ điều tra ra. Nhưng hôm nay cả ba tờ này đều ê chề, bẽ bàng trước một vụ án quan trọng và gây sóng gió dư luận nhất, bỗng nhiên họ như đứng ngoài cuộc.

Cả ba tờ này đều có những giọng điệu của Dư Luận Viên.

Vậy năm 2014 chào đón đối với các tờ báo, các Dư Luận Viên này không mấy sáng sủa.

Thường thì bọn bồi bút hay trở cờ nhanh nhất. Có khi trước tình cảnh thế lực nuôi dưỡng bị suy yếu, chúng sẽ nhanh chóng trở cờ quay ra ca tụng thế lực đang nắm phần thắng. Hoặc chúng im lặng giữ mình chờ chủ nhân mới. Đời bạc là vậy.

Khuyên ai đó rằng.- Lúc này không thả con hươu nước Vệ mà thoát thân, thì chẳng còn cơ hội lúc nào nữa.

Thứ Hai, 6 tháng 1, 2014

Chào đón Dư Luận Viên năm 2014

Đã đến lúc chúng ta cần phải nhìn nhận dư luận viên một cách bao quát hơn. Ngoài góc nhìn họ là những người bảo vệ chế độ ra, cần phải có một cách nhìn khác về họ.

Thứ nhất, sự ra đời của dlv trên các trang mạng khiến cho thông tin được phong phú hơn, đa chiều hơn. Ít nhiều nó sẽ gây ra sự thu hút của dân chúng vào thế giới mạng. Mà thế giới thông tin trên mạng nếu như thế sẽ  được gọi là một chiến trường. Thì ít ra những người yêu thích tự do đã có được chiến trường.

Tại sao phải vui khi có chiến trường.?

Bao năm nay, nhà nước CSVN vốn dĩ truyền thông độc quyền. Mọi  thông tin đều do họ kiểm soát. Những lời nói đối lập dù chỉ loáng thoáng ở vỉa hè, khu phố, cơ quan, nhà máy đều bị trả giá lập tức bằng án tù hay tập trung cải tạo. Chúng ta chưa bao giờ biết đến một mặt trận truyền thông của hai làn dư luận như hiện nay.

Nhờ có sự phát triển của kỹ thuật, cộng với sự đổi mới của thế giới và quan hệ quốc tế. Những người yêu thích tự do đã có được một khoảng trống nhỏ để phát biểu ý kiến của mình, quan điểm và những bất đồng với chính quyền. Sự ra đời của dlv với nhiệm vụ tuyên truyền cho Đ và đấu tranh chống luận điệu sai trái đã cho thấy nhà nước CSVN đã buộc phải nhìn nhận rằng đã có một chiến trường thông tin trên mạng mà họ khó có thể dập tắt. Cho dù họ đã nỗ lực sử dụng kỹ thuật chặn, bắt bớ, nghị định xử phạt..

Nhưng chiến trường thông tin ấy không hề ngớt tiếng của phe yêu tự do. Một sự thật mà nhà cầm quyền Việt Nam thấy rõ là có sự tồn tại của truyền thông tự do,  không thể lờ đi coi như không có được, hoặc bỏ mặc cho các người yêu tự do ngôn luận chiếm lĩnh truyền thông trên các trang mạng.

 Buộc lòng họ phải đưa chiến sĩ của họ ra trận. ( hy vọng họ cũng sẽ sớm nhận ra có một chiến trường nữa mà bây lâu họ cũng cố quên đó là chiến trường nóng bỏng ngoài khu vực đảo Hoàng Sa ).

Một hội 258 ra đời, một hội phản bác 258 ra đời. Hội 258 đưa hình đến các cơ quan ngoại giao quốc tế quảng bá hành động của mình. Hội phản bác 258 cũng công khai đưa hình đến bộ ngoại giao VN. Tiếp đến là những bài viết công kích của nhóm phản bác 258 trên mạng. Nhóm này cũng chụp hình sinh hoạt, giao lưu, gặp gỡ...điều đó rất tốt. Tốt vì nó nói ra rằng một mặt trận truyền thông đã được công nhận.

Tuy rằng luận điệu của DLV nhiều khi thật buồn cười, ví dụ họ nói rằng nhóm mạng lưới bloger không đại diện cho tất cả các bloger Việt Nam. Nói thế thì họ cũng phải công nhận nhiều nhóm nhiều tổ chức khác không đại diện cho tất cả những người Việt Nam. Ví dụ cái hội Việt Kiều yêu nước do chính phủ VN thành lập. Cái hội này rõ ràng còn tiếm danh hơn mạng lưới bloger Việt Nam, vì Việt Kiều nào mà không yêu nước, chả lẽ VK nào không có trong hội này là không yêu nước VN sao.?

Nhưng cứ để cho sự tranh cãi được diễn ra. Dù sao có được một mặt trận để diễn ra sự tranh luận này cũng là thành công của những người yêu tự do. Dư luận sẽ phán xét bên nào có lý, sự phán xét có thể còn không đến ngày hôm nay, có thể là còn nhiều ngày sau nữa. Thì sự ra đời của các DLV một cách công khai, chính thức thì cũng có nghĩa sự ra đời của các nhóm đối thủ của nhóm DLV cũng đã được khẳng định.

Dư luận viên - mục đích ra đời và tương lai  về đâu.?

Mục đích ra đời của các nhóm DLV như Võ Khánh Linh, Tre Làng, Loa Phường ..ban đầu với mục đích là bảo vệ chế độ, đấu tranh chống luận điệu xuyên tạc. Nhưng càng ngày người ta càng thấy luận điệu của các nhóm này xa rời mục tiêu ban đầu đó. Nếu như bảo vệ chế độ cần phải có những bài viết nghiêm túc, khách quan, ngôn từ đứng đắn để chinh phục dư luân...thì đằng này các nhóm DLV trên sử dụng ngôn ngữ chợ búa, những lập luận ngô nghê của đám dân chợ để nhục mạ đối thủ của mình.

Nhục mạ đối thủ bằng những câu văn rẻ tiền, lập luận bừa bãi, khiên cưỡng và quy chụp như vậy, có phải là bảo vệ chế độ không.? Tất nhiên không ai đi bảo vệ chế độ một cách vô học như thế, trừ khi muốn lợi dụng vậy để bôi bác thêm chế độ. Một chế độ kiểu gì mà những kẻ bảo vệ nó nói những lời hạ đẳng như vậy.?

Rõ ràng các DLV không bảo vệ chế độ, hoặc trình độ của họ để bảo vệ chế độ là quá thấp. Hoặc mục tiêu chính của họ là nhục mạ, hạ thấp những nhà đấu tranh, những lực lượng tiến bộ trong xã hội. Gây cho nhân dân không tin tưởng vào các phong trào xã hội dân sự tiến bộ đang ra đời.

Không bảo vệ lý tưởng của chế độ, đánh phá uy tín những phong trào dân sự đang xuất hiện, vậy các dlv có mục đích chính là gì.?

Phải chăng ( đám dlv ) là sự chuẩn bị cho một thế lực nào đó sắp ra mắt công chúng. Một thế lực đang cần cho dân chúng thấy rằng chỉ có họ mới nắm vận mệnh, thay đổi được đất nước, chỉ có họ mới thực sự dân chủ, thực sự đem lại tự do và phát triển cho đất nước. Chính vì vậy, thế lực này đẻ ra đám Dư luận viên để cho đám này đi  tung tăng  đi khắp nơi nhục mạ , hạ thấp uy tín các nhóm khác bằng ngôn ngữ thấp hèn, qua cách sử dụng ngôn ngữ đó cũng hạ thấp hình ảnh  ĐCS VN vì mang danh nghĩa bảo vệ.

Bỗng nhiên gần đây, hình ảnh của những nhà lý luận VN trong BCT không được báo chí đề cập đưa tin. Báo chí vắng bặt tin hoạt động của UVBCT Đinh Thế Huynh, Tô Huy Rứa, Phạm Quang Nghị, Ngô Văn Dụ....những ủy viên từng kinh nghiệm rành rẽ về các hoạt động tuyên truyền, lý luận, truyền thông.

Thay thế vào đó báo chí ca ngợi những gương mặt mới như Phạm Bình Minh, Vũ Đức Đam, thống đốc ngân hàng Nguyễn Văn Bình... khiến cho dân chúng cảm thấy những gương mặt này là nguồn động lực mới , đáng tin tưởng, đáng gánh vác trọng trách quan trọng nay mai.

Ở phía dưới, đám dlv cũng có nhiều bài khen ngợi những gương mặt mới này. Mọi sự chỉ trích những nhân vật mới này đều được các dư luận viên ưu tiên phản pháo hàng đầu.

Đến đây thì có lẽ bản chất sự ra đời của dlv để làm gì, phục vụ ai đã rõ.

Nói gì thì nói, những nhà lý luận như Nguyễn Phú Trọng, Đinh Thế Huynh, Tô Huy Rứa, Phạm Quang Nghị có muốn dập tắt những dư luận tự do đến mấy đi nữa, có thể bằng nhà tù, gông cùm...nhưng chắc họ không bao giờ sử dụng đám dlv võ biền,dung tục để tranh luận với thiên hạ bảo vệ lý tưởng CS của họ.

Nhìn toàn cục. Sự ra đời của đám dlv cũng là tổn thất của ĐCS về mặt uy tín. Điều rõ ràng nhìn thấy vậy , tại sao ĐCSVN vẫn để đám dlv tung hoành. Đơn giản bởi vì đám dlv đươc nuôi dưỡng bằng nguồn tiền của một thế lực mới đang ngự trị trên đất nước. Nó cho thấy ĐCS VN đã yếu thế trong việc kiểm soát kinh tế, tài nguyên, nguồn lực, lực lượng vũ trang....điểm mạnh nhất của ĐCS là tuyên truyền giờ cũng đang bị phân hóa nặng nề, nguy cơ mất kiểm soát nốt mảng này là điều dễ thấy.

Cuối cùng thì sự ra đời của dlv cũng đáng được chào đón. Nhất là sau bao năm những lời nói của những người yêu nước chỉ bị coi là dạng tin đồn. Giờ qua đám dlv đã chính thức được khẳng định là những kênh thông tin độc lập với nhà nước. Khi đám dlv này càng nỗ lực bao nhiêu thì những người yêu tự do ngôn luận đang ngày đêm hoạt động càng được khẳng định bấy nhiêu.

Vì điều đó, xin chào đón các dư luận viên đến một năm mới hứa hẹn nhiều thông tin bổ ích cho nhân dân.

Chủ Nhật, 5 tháng 1, 2014

Đại Vệ Chí Dị - Con hươu nước Vệ

Nước Vệ triều nhà Sản năm thứ 69.

Năm ấy ngân khố cạn kiệt. Nợ nước ngoài đến lúc phải trả. Tài nguyên đã bán hết còn đúng mỏ dầu ngoài khơi là còn khai thác được. Nhà Sản chưa bao giờ quốc khố nguy ngập đến thế.

Gần Tết Giáp Ngọ, các thương điếm vắng teo, khách ra vào thưa thớt. Năm ấy nhiều kẻ đi làm xa, không có tiền về quê ăn Tết, gạt nước mắt ở lại quê người. Nhiều kẻ quẫn quá nhảy xô ra đường cướp bóc trắng trợn. Rồi cảnh đòi nợ xô xát , cảnh trốn nợ chui lủi.

Nhà Sản tìm cách mượn vàng trong dân làm vốn qua cơn bĩ cực. Mặt khác đẩy mạnh khai thác dầu ngoài khơi. Tìm cách bán tống bán tháo doanh nghiệp triều đình đầu tư và bất động sản cho ngoại quốc.

Lúc ấy phủ Chúa họp, các quần thần đều lo lắng. Chúa cũng đứng ngồi không yên. Bên phủ Vương đám tay chân của Vệ Kính Vương là Trăm Xanh nhòm ngó gắt gao. Chốc lại đòi mang tay sai thân tín của phủ Chúa ra xử. Vừa mới tuyên án xử chém mấy quan coi tàu thuyền của phủ Chúa xong, Trăm Xanh tót cái sang Tề chầu, về đến nước lại đăng đằng sát khí đòi truy cứu nhiều quan lại phủ Chúa. Thương nhân Bạch Thủ Trì làm ngành tín dụng, vốn có quan hê mật thiết với nhiều quan ngân khố phủ Chúa đang trong vòng kiềm tỏa của đám Trăm Xanh, dự định tới đây cũng mang ra nghị tội.

 Chúa một mặt lo đối phó đám ấy, một mặt lại lo kinh tài cho quốc khố. Cảnh gian nan như chiến trường tứ bề thọ địch. Dân tình lại oán thán khắp nơi vì giá cả tăng vọt, thất nghiệp, vỡ nợ, làm ăn sa sút. Phủ Chúa họp ba ngày ba đêm tìm cách tháo gỡ khó khăn, ngặt cái năm mới đến từng ngày. Lúc Tết nhất lại là lúc cần phải vượt qua nhất, bởi người Vệ làm cả năm để lo ba ngày Tết, giờ ngày Tết mà thiếu thốn thì càng lộ rõ cảnh kinh tế be bét. Đang lúc ấy, bống tín khẩn báo về phủ Chúa rằng.

- Thậm cấp, thậm cấp chí nguy. Quân bộ Hình đã được vương phủ cùng nghị hội duyệt mua tàu chiến, phi cơ nói rằng chống khủng bố. Kỳ thực có ý thăm dò tranh chấp nguồn khai thác khoáng sản dầu khí mà chúng ta nắm giữ bấy lâu.

Chúa nghe tin, bầm gan tím ruột. Bạnh quai hàm hét lớn.

- Hoang đường, cái gì còn có thể trì hoãn, việc nầy phải tỏ rõ thái độ ngay.

Nói xong liền cho người cầm lệnh phi ngày đêm xuống phía Nam, báo cho quân tâm phúc nơi ấy chuẩn bị nghênh chiến. Nhận được tin từ phủ Chúa, quân coi cảng biển phía Nam liền tổ chức tập trận phòng thủ. Kịch bản tập trận nói rõ bọn khủng bố bắt thủy thủ đòi tiền và cướp hàng trăm thùng dầu. Đó là lần đầu tiên phủ Chúa đưa ra thông điệp rõ ràng cho những ai lăm le định nắm nguồn dầu khí mà Chúa đang nắm quyền khai thác, cho nên mới đưa mấy trăm thùng dầu vào cho đối phương rõ chính kiến của mình.

 Tập trận đã xong, Chúa vẫn chưa an lòng, bởi mối lo còn từ nhiều phía. Dân kêu đói tất nảy ý muốn sinh loạn, phủ Vương đòi tiền không thỏa mãn hẳn sẽ công kích ráo riết hơn. Cả hai con hổ đều đói khát từ hai phía nhăm nhe vào phủ Chúa. Bấy giờ dưới trướng Chúa nuôi một bọn dư luận viên đông lắm, do đám giáo sư phó tiến sĩ đeo lon tướng tá cai quản. Lúc mà các quan trong coi tài chính, khai khoáng, thu ngân...đều nhìn nhau lấm lét. Bỗng trong đám quan dư luận ấy có kẻ bước ra nói.

- Xưa kia con hươu nhà Tần xổng, khiến thiên hạ quên hết mọi thứ mà đuổi theo. Nay con hươu nhà Sản giao cho Chúa trông giữ, chi bằng mang hươu ra dọa thả. Vương Phủ sợ mất hươu, thần dân khấp khởi mong bắt được hươu. Một bên sợ, một bên hy vọng. Chả còn bụng dạ nào mà săm soi chúng ta.

 Chúa nghe xong, nhẹ người sảng khoái, cười thỏa mãn. Khen cho đám ấy nuôi không tốn cơm áo, liền bảo soạn bản diễn văn đọc mừng năm mới. Diễn văn bóng gió nói đến thay đổi thế chế, quyền của người dân... lời diễn văn vừa được bố cáo. Thiên hạ ai nấy đều xôn xao , khấp khởi nghĩ rằng sắp có thay đổi lớn lao đến nay mai, lòng dân lâng lâng sướng vui hy vọng.

 Bên phủ Vương cầm bài diễn văn , nhác qua biết ý Chúa có bụng muốn thả hươu. Vương cũng lấy làm chột dạ, mới gọi đám bầy tôi lại nói.

- Ném chuột gấp quá thì vỡ đồ, nay bức hắn quá, nếu liều hắn thả hươu ra lúc này. Có khi thiên hạ nổi can qua, lúc này lòng người chưa về một mối. Nếu loạn thì mồ mả tiên đế có khi chẳng còn, cái mũ trên đầu chúng ta cũng khó mà còn được. Truyền cho các quan nội chính, kinh tế, thanh tra hành động thư thả, đợi sang năm mới rồi tính tiếp.

Ghi chú - nhà Tần mất hươu theo sử Tề là như dưới đây (còn theo dân gian nước Vệ thì nói hươu có nghĩa là hươu vượn, ý chỉ là nói phét lác.)

[1] Nguyên văn là Trục lộc 逐鹿 : đuổi hươu : chỉ việc tranh giành thiên hạ, tranh đoạt ngôi vua. Theo Sử ký, Khoái Thông nói : « Tần chi cương tuyệt nhi duy thỉ, Sơn động đại nhiễu, dị tính tịnh khởi, anh tuấn ô tập, Tần thất kỳ lộc, thiên hạ cộng trục tri ư thị cao tài tật túc giả tiên đắc yên » (Kỷ cương nhà Tần bị đứt, miền Sơn đông nổi loạn, các miền khác đều nổi lên. Anh hùng tuấn kiệt tụ tập lại nhiều như quạ. Nhà Tần mất hươu, cả thiên hạ cùng đuổi bắt nó. Bấy giờ ai tài cao, chân nhanh thì bắt được trước), Trương Án thời Tam quốc chú giải : lấy con hươu để ví ngôi vua.