Thứ Hai, 17 tháng 2, 2014

Thấy gì ở ngày chủ nhật vừa qua.

Một sân khấu dựng lên dang dở để chiếm lấy khoảng không. Một đám thanh niên tình nguyện hát một bài hát nhí nhảnh. Một đám sồn sồn rửng mỡ nhảy nhót trong nền nhạc Tàu. Một gã lùn rao giảng về chiến tranh và hòa bình. Cùng lô xích xông mật vụ đứng quay phim....

Không có cảnh bắt bớ thô bạo, chỉ có những hoạt động văn hóa trá hình phá hoại cuộc tưởng niệm ý nghĩa ngày 17/2 của những người dân Việt yêu nước. Một tinh thần thiêng liêng bị một văn hóa tinh thần nhộm nhoạm tấn công ngay giữa trung tâm thủ đô.

 Cơ quan an ninh, cảnh sát không ghi dấu ấn nhiều vào ngày chủ nhật này. Các tin tức trước ngày chủ nhật cho thấy không nhiều người hay đi biểu tình bị sách nhiễu, hoặc sự sách nhiễu không đến mức căng thẳng như mọi lần. Ngay trong ngày chủ nhật bóng dáng của những kẻ trấn áp, gây sự mọi khi đã đứng xa ống kính người dân, nhường chỗ cho một bọn mới tung hoành. Đó là bọn nhảy nhót, ca hát, luyên thuyên về hòa bình, xây dựng đất nước.

Điều đó cho thấy rằng, cơ quan văn hóa truyền thông, tuyên huấn...đứng đằng sau đạo diễn chính kịch bản cuộc phá hoại buổi tưởng niệm ngày chủ nhật vừa qua.

Kịch bản nhảy nhót đàng điếm của bọn sồn sồn và nhí nhố của lũ choai choai chắc chắn hài lòng Trung Quốc gấp bội lần kịch bản bắt về trại Lộc Hà hỏi cung qua quýt cho hết thời gian rồi thả về. Người bị bắt ra khỏi trại Lộc Hà với tinh thần khác hẳn với người tưởng niệm hôm chủ nhật vừa qua ra về. Lúc trước họ bị xúc phạm về thân thể, nếu có sự xúc phạm về nhân phẩm chỉ là đôi co lời qua tiếng lại giữa một vài cảnh sát trẻ thiếu kinh nghiệm. Sự xúc phạm ấy không nặng nề bằng sự xúc phạm ngày chủ nhật 16/2 vừa qua.

Sự xúc phạm vừa qua do những kẻ có nghề văn hóa đạo diễn, viết kịch bản. Bởi thế nó cay đắng cho cả dân tộc chứ không phải riêng cho những người đi tưởng niệm các chiến sĩ ngã xuống ở biên giới phía Bắc năm 1979 trước mũi súng xâm lược của quân bành trướng Bắc Kinh. Cả một thời điểm lịch sử hào hùng chống ngoại xâm đã bị chế nhạo, có lẽ trong mấy ngìn năm chống phương Bắc, chưa một triều đại nào xỉ nhục hình ảnh những người ngã  xuống trong công cuộc chống ngoại xâm ấy như bây giờ.


Phải một tay tổ ngành tuyên giáo, tuyên huấn mới nghĩ ra được chiêu thâm độc đánh thẳng vào lịch sử dân tộc như vậy. Biến một ngày đau thương, mất mát thiêng liêng và ý nghĩa ấy của cả dân tộc bằng những trò rẻ tiền, kệch cỡm nhằm chế nhạo, giễu cợt. Đòn đánh thật hiểm và sâu. Vài cái đánh, đạp của cảnh sát chỉ thoáng qua trong lòng người biểu tình từ buổi trước đến buổi sau là quên béng. Nhưng đòn đánh tinh thần này bản thân người đi tưởng niệm ngày 17/2 vừa qua nói riêng và cả dân tộc nói chung không dễ nhận thấy. Nó là một đòn đánh về tinh thần rất khó nhận, tưởng chỉ là mấy trò nhảy nhót , múa may để ngăn chặn, chiếm không gian của người tưởng niệm thôi. Nhưng thực ra nó còn ghê gớm hơn thế rất nhiều, nó làm cho người dân cảm nhận thấy những hy sinh của những người lính Việt Nam chống TQ khi xưa chả có nghĩa lý gì, cái sự cảm nhận đến mà chính người dân không biết nó đến lúc nào, đến từ đâu. Nó thấm vào trong đầu người dân lúc nào không biết, để họ không thiết tha gì với những nhắc nhở đau thương của lịch sử một thời.

Đây mới chính là '' diễn biến hòa bình '' trên mặt trận tư tưởng. Bởi sự thủ đoạn thâm độc nhằm xâm nhập tàn phá dần tư tưởng chống ngoại xâm ( phương Bắc ) của dân tộc Việt Nam.

Chúng ta hãy đặt địa vị mình là người Trung Quốc, có gì hả hê và khoái trá hơn khi nhìn thấy những trò nhảy múa nhí nhố, nhăng nhít ấy chiếm chỗ của cuộc tưởng niệm ngày 17/2.

Không phải ngẫu nhiên mà các cơ quan báo chí quốc tế họ đưa hình ảnh nhảy nhót đàng điếm ấy. Họ đọc được đằng sau những trò lố bịch ấy. Đó là cả một âm mưu có chiều sâu, có kế hoạch, có bài bản, chiến lược trong mặt trận văn hóa tư tưởng đánh vào tinh thần nhân dân Việt Nam. Nhằm xóa nhòa cuộc xâm lược phi nghĩa của bọn bành trướng Bắc Kinh trong ý thức hệ nhân dân Việt Nam.

Khi tinh thần đã bị hủy hoại, đương nhiên ý chí sẽ không còn.

Khi lời ca Gửi Em Ở Cuối Sông Hồng, Tình Ca Mùa Xuân, Những Đôi Mắt Mang Hình Viên Đạn bị mất hút, thay vào đó là Con Bướm Xuân, Cha Cha Cha, Trống Cơm gào lên trong ngày lịch sử chống Trung Quốc.

Khi đó chúng ta phải học lại bài học lịch sử nguyên sơ,lúc An Dương Vương trên đường trốn chạy gặp lại thần Kim Quy. Nàng Mỵ Châu dù sao cũng là nữ nhi, tình cảm lấn đề ý chí. Còn những kẻ ngày nay đang mở cuộc tấn công tinh thần này, chắc hẳn chúng không hề có tình cảm nào hết.

Kẻ bán rẻ tài nguyên còn nhìn thấy, kẻ bán rẻ con người cũng dễ nhìn thấy. Nhưng kẻ bán tinh thần , văn hóa dân tộc rất khó nhận.  Cũng như kẻ xốc nách bạn quẳng lên xe buýt cũng dễ nhận thấy, nhưng kẻ bắt tâm hồn của bạn mang đi rất khó nhận ra.

Bởi chúng nham hiểm hơn những kẻ xốc nách bạn rất nhiều. Bạn có nhận ra điều ấy trong ngày chủ nhật vừa qua?

Thứ Sáu, 14 tháng 2, 2014

Tiếp thị Nhân Quyền ở chợ Đồng Xuân - Berlin.

Anh bạn ở xa đến Berlin ngỏ ý muốn mình dẫn đi chợ Đồng Xuân- Berlin để giới thiệu về Nhân Quyền cho Việt Nam. Anh mang theo 20 cuốn lịch in nội dung Nhân Quyền rất đẹp.

Mình bảo dân chợ Đồng Xuân toàn thần dân của đại sứ quánViệt Nam tại Đức, mà cái chủ chợ này là của Tổng cục 2 đầu tư. Trong nước có ngày lễ lạt , kỷ niệm gì thì bên này y như thế. Thậm chí còn xôm tụ hơn vì có ngày vui. Chẳng ai để ý đến Nhân Quyền đâu. Họ làm ăn có tiền, gửi về cho gia đình, thỉnh thoảng về nước xênh xang dưới mác Việt Kiều. Cứ duy trì thể chế cộng sản thế này họ còn oai. Gì chứ vừa có danh Việt Kiều, vừa có chút đỉnh về quê quán ai mà chả trọng vọng. Muốn có tiền thì phải tập trung làm ăn, muốn về nước phải lụy lòng đại sứ quán. Vì hai điều đó nên họ sẽ không màng đến chuyện khác, trừ khi là do đại sứ quán đứng ra làm.

Nhưng anh bạn đến rồi, anh bảo đi để thử nghiệm xem tinh thần người Việt ở đây thế nào. Thế là hai anh em đi. Đến cổng cái Hale 1 , anh bạn gặp hai người đàn ông lịch sự đang nói chuyện.



Anh đến giở mấy cuốn lịch ra và giới thiệu là mình đang vận động cho nhân quyền ở Việt Nam, mong mọi người cùng quan tâm. Hai người đàn ông kia nhìn anh nghi ngại, họ hỏi đây là '' chính trị '' à.? Chúng tôi sợ '' chính trị '' lắm. Không muốn đụng chạm vào. Họ lắc đầu nguây nguẩy từ chối.



Anh bạn đi vào trong một quán ăn. Mình giữ lại bảo.

- Anh nói thế này, họ sợ luôn. Hay là anh cứ nói đến việc đây là giúp đỡ cho quyền trẻ em được đi học, được chữa bệnh hay gì gì đó. Chứ anh cứ nói nhân quyền cả xã hội dân sự họ té ngay.

Anh bạn trả lời.

- Không, tôi muốn giới thiệu thẳng thưng cho họ về xã hội dân sự, nhân quyền ở Việt Nam. Chủ ý tôi là vậy.







Anh bạn vào lặp lại màn giới thiệu về vận động Xã Hội Dân Sự và quyền con người ở Việt Nam. Người chủ quán lắc đầu, anh ta nói chỉ quan tâm đến làm ăn thôi, không quan tâm đến chính trị, quyền con người, nhân quyền cũng là chính trị nên anh ta không thích. Nếu như đại sứ quán tổ chức thì anh sẽ đứng ra ủng hộ.

Thất bại lần nữa, ra đứng ngoài cổng Hale để xem đi đâu tiếp. Có một người đàn ông râu quai nón to béo nhìn mình cười, mình đoán anh ta biết mình, nên cười chào đáp lại và hỏi anh có hay đọc mạng không. Người đàn ông to béo cười đầy ẩn ý, anh ta bảo đọc hầu như không bỏ sót chuyện gì. Mình liền trình bày anh bạn đây muốn vận động về Xã Hội Dân Sự ở Việt Nam. Người đàn ông to béo sốt sắng chỉ dẫn.

- À vậy các anh phải gặp anh Hùng, anh Hùng là chịu trách nhiệm các việc truyền thông, sự kiện ở đây.

Mình hỏi lại.

- Có phải Hùng Lý không. Giám đốc truyền thông Đồng Xuân à.?

Anh kia gật đầu xác nhận. Mình chán hẳn quay đi, gì chứ Hùng Lý thì mình biết chút ít về cuộc đời ông ta, vì mình có được nghe Việt Chè và vài người nữa kể chuyện cuộc đời thăng trầm của Hùng. Sau này lại thấy Thọ Muối ( Nhà văn Nguyễn Văn Thọ, người từng đại diện Kiều bào tại Đức đã đứng lên đọc bài thơ chào mừng TBT Nông Đức Mạnh sang thăm) tung hô Hùng Lý ngất trời chức danh giám đốc công ty truyền thông Đồng Xuân. Rồi cái vụ Thọ Muối, Hùng Lý ngày 22.12 cãi nhau với Sa Huỳnh về Bắc Việt cả Nam Việt nữa, tinh thần cộng sản của hai ông này còn tràn trề, hy vọng gì chuyện ngó ngàng đến Xã Hội Dân Sự. Huống chi lúc này hai ông đang đương là tuyên truyền viên đắc lực của đại sứ quán Việt Nam tại đây. Đời nào trông mong.

Kể ra Thọ Muối đã tài, từ người lính anh ta trở thành nhà văn, rồi thành Kiều Bào yêu nước, nhà báo, nhà thơ còn cả thầy giáo dạy các em trẻ cách viết văn...nhưng Hùng Lý còn tài hơn, bôn ba thăng trầm mãi, nhoắng cái giờ thành giám đốc truyền thông. Tài thật !  Mình cũng tài đéo kém gì hai lão này, đang móc túi, nghiện hút ( như bọn dư luận viên nói ) bỗng thành nhà văn được thị trưởng thành phố thuộc trung tâm văn hóa Châu Âu cấp học bổng. Nói ra có khi mình cả bọn này cũng một duộc, có cái khác lòng. Hai vị ấy theo cộng sản quang vinh ngời sáng, còn mình thì theo bọn thế lực đen tối.

Anh bạn đi theo người đàn ông to béo kia vào quán ăn Đồng Xuân. Mình biết chắc chả nước non mẹ gì. Nghĩ ra ban nãy lúc hỏi chuyện một người, họ có vẻ dân chợ búa giang hồ. Mình bèn quay lại. Họ thấy mình nói như thanh minh.

- Bọn tôi chỉ lo làm ăn, chứ chuyện chính trị bên nhà không để ý đâu.

Mình giở giọng chợ búa.

- Anh bảo anh làm ăn, làm ăn là phải đầu tư. Bây giờ anh bỏ ra một ít công sức, như kiểu mua vé số. Trượt thì chả đáng bao nhiêu, lỡ bọn kia nó thành công, thế là anh cũng có chút đóng góp. Thời thế như bây giờ biết thế mẹ nào được. Đấy anh xem, trong nước giờ biểu tình ầm ầm, ngày xưa có thế đâu. Anh ở đây biết đấy, như Đông Âu , chỉ một sớm một chiều thôi.

Người kia ngần ngừ, nhìn quanh. Mình biết anh ta sợ tai mắt đại sứ quán ở đây. Nên thôi chào anh đi.

Có một người cứ luẩn quẩn theo mình từ đầu, mình quay ra gặp anh ta cười. Anh ta bỏ vẻ ngại ngùng đến bắt tay mình nói.

- Đọc Gió nhiều, nhìn thấy từ nãy, cứ loanh quanh đợi bắt tay một cái.

Mình tế nhị nói.

- Cám ơn anh, nhưng mà ở chỗ khác thì anh em mình nói chuyện, em lại đi cùng ông kia đang tuyên truyền nhân quyền. Đứng đây với anh, ai thấy thì phiền anh, chứ em thì chả ngại. Lúc khác mình gặp nhau nhé.

Anh bạn ở trong cái quán ăn đi ra, anh kể chủ quán nói là quán này toàn đại sứ đến ăn. Nên chủ quán ngại lắm, không muốn vướng vào những chuyện thế này.

Thế là như mình dự định, chả người dân nào ở cái chợ này quan tâm đến nhân quyền. Nói cho đúng thì chả người nào dây với bọn vô chính phủ. Chứ mọi khi đại sứ quán làm gì là lăng xăng, hăng hái loạn cả chợ lên ngay. Chiều anh bạn thì đi cùng thôi. Chứ phải mình, mình làm mẹ nó lịch Phật Bà, lịch nghệ thuật  ( xin ảnh của anh Thái Phiên ), hay lịch có chữ trung ương đảng cộng sản VN hoặc có chữ bộ công an, bộ ngoại giao, bộ chính trị cái con mẹ gì đó bên ngoài bìa. Bên trong nhét các chữ nhân quyền vào là ok. Dân bên này đến nhà nhau chơi mà có thấy cuốn lịch của mấy cái bộ và trung ương ấy treo trên tường chủ nhà, nể lòi pha. Có ai ngó vào bên trong xem mấy cái câu kia là gì, mà có xem thì cũng chẳng hiểu nó đúng chủ trương hay không đúng.

Lạ thật.! Người ta cứ dẫy nẩy kêu không dây chính trị. Nhưng đại sứ quán tổ chức ca múa nhạc chào mừng ngày thành lập đảng, quân đội, thống nhất, giải phóng...gì, là họ son phấn , quần áo, là lượt , háo hức từ mấy hôm trước để trông ngày đến dự. Y như kiểu cách đây nửa thế kỷ đoàn văn công về quê trình diễn.


Bác nào biết nick Nguyễn Văn Thọ tag hộ cái, lão ấy với em là chỗ quen biết từ lâu.

Thứ Năm, 13 tháng 2, 2014

Tuanvietnam định ý đồ gì ?

Trong ngày hôm nay, trên báo vietnamnet chỉ duy nhất có một bài nhắc đến Trung Quốc. Thoạt tiên nhìn tiêu đề  ài báo người ta tưởng rằng chỉ trích TQ. Hóa ra là không, ngược lại bài báo này một công đôi việc nhân lúc thiên hạ đang chú ý kỷ niệm ngày 17/2 ( ngày quân TQ tràn vào 6 tỉnh biên giới phía Bắc Việt Nam tàn sát đồng bào VN).


Tóm tắt bài báo này có hai ý.

- Ý thứ nhất cho rằng Việt Nam nhập nguyên liệu của TQ giá rất hời. Giờ tham gia TPP mà phải nhập nguyên liệu từ nước khác không phải từ TQ, thì giá thành sẽ rất cao hơn. Nếu thế thì việc gia nhập TPP được miễn thuế thì chả có giá trị gì. Không phải cứ TQ là không có lợi cho Việt Nam, hoặc không phải bỏ TQ là có lợi cho VN.

- Ý thứ hai cho rằng, vì phải tìm nguồn vật liệu thay thế, phải cân đối lại hệ thống sản xuất, cần mất thời gian nữa mới ra nhập được TPP, khi đó mới có lợi. Còn bây giờ ra nhập có khi thiệt hại, vì VN không đủ sức sản xuất đúng theo tiêu chuẩn TPP, mà lại phải nhập hàng từ TPP vào thì lỗ to.

Tựu trung của hai ý này là. Nên bám vào Trung Quốc, chưa cần phải rời bỏ Trung Quốc để nôn nóng vào TPP.

Tiếc rằng bài báo này không nói đến chuyện bám vào TQ, nhập của TQ thì thâm hụt thương mại của Việt Nam là bao nhiêu.? Con số thâm hụt thương mại mấy trăm phần trăm không hề được nhắc đến.


Bài báo này cho rằng phần lớn ngành công nghiệp phụ trợ cho thành phẩm như đinh, ốc vít cho xe hơi hay sợi cho may mặc của Việt Nam yếu kém. Nhưng cũng không nói đến việc nhập khẩu tràn lan, cửa ngõ hải quan từ Trung Quốc sang vì tham nhũng đã tiếp tay cho hàng TQ tràn ngập vào VN được trốn thuế với giá rẻ, bóp chết những ngành công nghiệp nhỏ lẻ này. Bài báo cũng không nói đến nguyên nhân khác ngoài việc hàng TQ trốn thuế khiến các doanh nghiệp Việt Nam không ngóc đầu nên được. Nguyên nhân do quản lý, chính sách của nước CHXHCN Việt Nam. Hiển nhiên dù chửi bọn Ngụy quân, ngụy quyền thế nào đi nữa, thì thực tế 50 trước, dưới thời bọn Ngụy lãnh đạo miền Nam Việt Nam, nhiều doanh nghiệp Việt Nam đã sản xuất được những mặt hàng mà đến nay CHXHCN Việt Nam còn chưa đâu ra đâu.

Nhưng cũng thông cảm cho ý đồ chính của bài báo. Vì nội dung của nó nhằm ám chỉ Hoa Kỳ không muốn Việt Nam nhập nguyên liệu từ Trung Quốc khi tham gia TPP. Hàm ý bài báo cho rằng Hoa Kỳ đã không khách quan, thiếu thiện chí. Nội dung bài báo cũng muốn bênh vực chuyện Việt Nam làm ăn với TQ có những cái lợi, không nên cứ nhắc đến Trung Quốc là khó chịu. Xa xôi hơn, bài báo còn ám chỉ bài bác những người Việt Nam đang bài Trung Quốc. Xa hơn nữa là rào đón lý do Việt Nam sẽ chậm vào TPP vì nguyên nhân khách quan. Nguyên nhân như đã nói là Hoa Kỳ không ưa Trung Quốc, dẫn đến không ưa Việt Nam nhập nguyên liệu từ TQ song song với nguyên nhân các doanh nghiệp Việt Nam còn phải mất quá trình dài nữa mới đủ lực để gia nhập TPP.

Những lý do đều ngụy biện, nhằm che dấu thực chất lý do vì sao quá trình vào TPP  bị ách lại tại thượng viện Hoa Kỳ. Lúc này, một số kênh của Việt Nam đang nỗ lực thiết kế đường dây liên lạc với thượng nghị sĩ John McCain, nhằm thông qua thượng nghị sĩ này tìm kiếm thông tin quan điểm của thượng viện Hoa Kỳ về TPP, đồng thời nhờ thượng nghị sĩ này vận động thượng viện Hoa Kỳ.

Trở lại nội dung bài báo của Tuanvietnam ngày hôm nay, không phải ngẫu nhiên họ giải thích lý do Việt Nam sẽ chậm gia nhập TPP mà còn bóng gió bài xích những quan điểm không ưa TQ.  Lý do này trùng hợp với thời điểm mà tinh thần hừng hực của người dân trong nước hướng về kỷ niệm ngày 17/2/1979. Cùng với sự công kích của các trang dư luận viên chỉ trích tinh thần này, bài báo của Tuanvietnam có nhiệm vụ đổ thêm nước lạnh để dập tắt tinh thần ấy. Có thể nhận ra một luồng tấn công có sự phối hợp nhằm triệt tiêu ý chí của người dân Việt Nam hướng về ngày 17/2/1979 giữa báo chính thống và báo lá cải của bọn dư luận viên.

Sự kiện tổng thống Obama tháng 4 này công du ở một số nước châu Á, đặc biệt là những nước đang có tranh chấp chủ quyền lãnh hải với Trung Quốc như Nhật, Sing, Mã...chương trình làm việc của tổng thống Obama với các nước này sẽ nhấn mạnh về việc Hoa Kỳ hiện diện bao nhiêu sức mạnh quân đội ở Biển Đông để hạn chế tham vọng bá chủ của Trung Quốc.

Lẽ ra lúc này Việt Nam lên để mặc tinh thần phản đối TQ của người dân dâng cao, khiến TQ tức giận có những hanh vì cắt cáp, va tàu vào dàn khoan hay đuổi bắt ngư dân. Khiến cho thượng viện Hoa Kỳ thấy cần thiết phải quan tâm đến chủ quyền của Việt Nam hơn nữa, chứ không phải chỉ quan tâm các nước Nhật, Sing, Mã không mà thôi.

Thế nhưng Việt Nam lại làm một điều lạ lùng, dường như Việt Nam không muốn nhắc gì đến mâu thuẫn chủ quyền với Trung Quốc lúc này. Phải chăng Việt Nam muốn nói là ở khu vực biển Đông, không có căng thẳng nặng nề nào trong quan hệ Việt Nam- Trung Quốc. Sự hiện diện của Hoa Kỳ ở khu vực biển Đông là điều thiếu khách quan.

Việt Nam làm vậy hay do TQ bảo Việt Nam làm vậy.?


Thứ Sáu, 7 tháng 2, 2014

Quốc tế không thừa hơi nói láo.

Đọc phản ứng của Việt Nam về vụ điều trần nhân quyền tại Thụy Sĩ, qua những kênh thông tin ở Việt Nam thật đáng giật mình lo sợ.

http://www.voatiengviet.com/content/ha-noi-chi-trich-nhan-quyen-vn-tai-upr-khong-khach-quan-thieu-chinh-xac/1846691.html

Một loạt các cường quốc bị Hà Nội cho rằng nói không khách quan, thiếu chính xác.

Hãy thử điểm các cường quốc này gồm ai.

'' Trong số các nước đưa ra những chất vấn gay gắt về nhân quyền Việt Nam có Mỹ, Canada, Australia, Anh, Pháp, Đức, Thụy Điển, Nhật, Thụy Sĩ, Ireland, Ba Lan, Phần Lan.

Có vài nước ca ngợi Việt Nam hoàn toàn như Trung Quốc và Cuba.''

Nếu quả thật các nước nói trên không công tâm khi nói về nhân quyền Việt Nam, thiếu thiện chí khách quan thì thật đáng lo sợ. Những cường quốc đem lại kim ngạch xuất khẩu thặng dư cho Việt Nam đều thiếu thiện cảm với Việt Nam, những cường quốc mà số tiền viện trợ, cho Việt Nam vay đều đứng đầu thế giới ,những cường quốc mà nhiều bậc lãnh đạo cao cấp  Việt Nam từng học hỏi ở đất nước này lại lại thừa hơi đi nói láo Việt Nam. Như thế ảnh hưởng lắm chứ, các ông Nguyễn Thiện Nhân, Vũ Đức Đam, Nguyễn Thanh Nghị, Nguyễn Minh Triết liệu tiếp thu gì ở những đất nước dối trá này.

Nếu sự thật thế này, đúng là gánh nặng tinh thần cho hàng ngàn du học sinh Việt Nam đang học tập ở những đất nước này. Hàng bao doanh nghiệp làm ăn với những đất nước này. Còn gì đau khổ , dằn vặt hơn khi phải học tập và làm ăn buôn bán với một lũ thù địch, thiếu thiện chí với người dân Việt Nam như thế ( trong trường hợp này nhà nước sẽ biến thành nhân dân ). Còn gì ê chề hơn phải đi xin viện trợ, vay tiền của bọn khốn nạn, vô lương tâm như thế nhỉ.?

Hoa Kỳ thẳng thưng, ngang ngược đề xuất.

http://vietnamese.vietnam.usembassy.gov/pr070214.html

''
Tuy nhiên, Việt Nam vẫn sách nhiễu và bắt giữ những người thực hiện các quyền hạn và các quyền tự do phổ quát, như tự do ngôn luận và lập hội. Việt Nam cũng hạn chế tự do tôn giáo, và việc sách nhiễu các nhà thờ không đăng ký vẫn diễn ra. 

Chúng tôi quan ngại về sự hạn chế đối với việc thành lập nghiệp đoàn độc lập, về việc sử dụng lao động trẻ em và lao động cưỡng bức, và việc chính phủ sử dụng lao động bắt buộc. 

Chúng tôi cũng thất vọng về việc Việt Nam ngăn cản xã hội dân sự tham gia vào toàn bộ quá trình UPR. 

Chúng tôi đề xuất với Việt Nam:
  1. Sửa đổi luật an ninh quốc gia mơ hồ được sử dụng để đàn áp các quyền phổ quát, và thả vô điều kiện tất cả các tù nhân chính trị, như Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ, Lê Quốc Quân, Điếu Cày và Trần Huỳnh Duy Thức;
  2. Bảo vệ các quyền của người lao động được quốc tế công nhận và tăng cường thực thi luật cấm lao động cưỡng bức; và
  3. Nhanh chóng phê chuẩn và thực thi Công ước Chống Tra tấn
(Hết tuyên bố)''

Nếu đã biết tâm địa của các cường quốc này là thiếu thiện chí, không khách quan khi đánh giá nhân quyền Việt Nam. Hẳn Việt Nam sẽ thẳng thưng bác bỏ những yêu sách can thiệp vào công việc nội bộ này.

Việt Nam sẽ không sửa đổi luật an ninh quốc gia mơ hồ. Không có thả người, không vận động 4 người trong danh sách trên chấp nhận ra khỏi nhà tù, lên máy bay để đến một nước nào đó trong số các nước thiếu thiện chí này. Hoặc vận động thân nhân gia đình họ thuyết phục họ rời đi như thế.

Việt Nam giữ nguyên luật lao động như trước kia.

Việt Nam không phê chuẩn và thực thi công ước chống tra tấn.

Bác bỏ 3 yêu sách trên, Việt Nam sẽ chứng minh rằng những gì Việt Nam làm là hoàn toàn đúng đắn. Những lời chỉ trích của các cường quốc kia là hoàn toàn xuyên tạc.

Chỉ e rằng sắp tới Việt Nam vận động để người tù nào trong số 4 người kia chịu chấp nhận ra khỏi nhà tù lên máy bay đi sang nước khác. Đồng thời Việt Nam sửa đổi luật lao động, phê chuẩn thực thi công ước chống tra tấn. Khi những điều này xảy ra, chứng tỏ quốc tế không thừa hơi đi nói láo cho Việt Nam như ông Lương Thanh Nghị phàn nàn.

Điều thứ hai và thứ ba tất phải đến.

Còn điều thứ nhất. Cái này dành riêng cho bạn đọc.

Có thể một trong số 4 người kia không chấp nhận cách ra khỏi nhà tù kiểu như vậy. Như thế Việt Nam sẽ có cớ nói với các nước rằng, chúng tôi đã tạo điều kiện nhưng những người này không muốn thế. Mặt khác họ nói với trong nước rằng - dù quốc tế đòi hỏi thế nào cũng phải chịu, không can thiệp được vào nội bộ pháp luật Việt Nam, những người này là những tên tội phạm, cường quốc nào cũng không bênh vực được.

Nếu một trong 4 người chấp nhận đi. Đó là một điều khổ tâm của họ. Tất cả những con người ấy đã chứng tỏ sự can đảm của mình bằng những mức án tù dài mà không một lời van xin hay nhận tội . Chúng ta những người quý mến họ, không nên buồn khi họ ra đi. Trái lại chúng ta nên vui họ đã tự do, và vui hơn nữa là những lời phê phán và đòi hỏi về nhân quyền của những quốc gia có lương tri là hiệu quả.

Như thế cũng để rõ rằng, quốc tế không thừa hơi nói láo về vấn đề nhân quyền ở Việt Nam.

Thứ Năm, 6 tháng 2, 2014

Nhảy tưng lên làm gì.?

Tháng 12 năm 2013,đại diện trưởng phòng thương mại Hoa Kỳ Michael Formna đến Việt Nam mang lại hứa hẹn TPP có thể triển khai đầu năm 2014 tại Việt Nam.

Nhưng đến này có vẻ như hy vọng này đang bị chững lại.

http://www.voatiengviet.com/content/viet-nam-mong-thong-bao-quan-trong-ve-tpp-khi-tong-thong-obama-toi-chau-a/1845088.html

Ông Nguyễn Quốc Cường, đại sứ Việt Nam tại Hoa Kỳ đã không dấu nổi sự sốt ruột khi mong thông báo của chính phủ Hoa Kỳ về TPP để Việt Nam có thể sớm hoàn tất việc tham gia TPP.

Một số kẻ đã khẳng định TPP sẽ triển khai vào tháng 8 năm 2014 và có mặt ở Việt Nam. Bởi lợi ích của Hoa Kỳ khi quan hệ thương mại với Việt Nam Thật là một niềm tin cách mạng đầy lạc quan. Nếu xem kỹ bài báo trên sẽ thấy các điểm sau.

- Tháng 4 Obama sẽ đến châu Á
- Lúc đó Việt Nam mong muốn Obama trả lời để Việt Nam tiếp tục đàm phán với các đối tác khác trong TPP khi thỏa thuận với Hoa Kỳ đã xong.

Tiêu đề 1- Obama đến châu Á chưa chắc đã đến Việt Nam. Không thể Obama đang ở Nhật, Hàn, Sing mà lại quay sang nói chuyện với Việt Nam về vấn đề Việt Nam- Hoa Kỳ làm ăn buôn bán với nhau thế nào. Như vậy Việt Nam khó có câu trả lời vào tháng 4 này. Nếu tháng 4 mà còn chưa có câu trả lời, thì liệu đến tháng 7 Việt Nam đã hoàn tất đàm phán với Hoa Kỳ và các nước khác trong khối TPP để tháng 8 tham gia hay không.?

Tiêu đề 2- Obama đến Việt Nam và trả lời bằng một thông báo tốt đẹp cho Việt Nam vào chuyến đi tháng 4. Vậy thì thời gian còn lại để Việt Nam đàm phán với Hoa Kỳ và các nước khác trong vòng 3 đến 4 tháng có đủ để Việt Nam kịp tha gia TPP vào tháng 8 này không.?

Cho dù câu trả lời của Obama có tốt đẹp đến đâu đi nữa, thì quãng đường Việt Nam đi nốt đến TPP ở tháng 8 này là không đủ thời gian. Những kẻ tin chắc VN sẽ có mặt ở TPP hồi tháng 8 tới đây nên xem lại vì sao có sự nôn nóng của ông Nguyễn Quốc Cường như vậy.

Một số kẻ thì khoác lác cho rằng Hoa Kỳ tha thiết TPP với Việt Nam vì lợi nhuận của Hoa Kỳ. Thật là lăng nhăng ( mình đã chém gió tào lao, hóa ra bọn dư luận viên còn tào lao hơn ). Hãy nhìn cán cân thương mại Hoa Kỳ - Việt Nam xem nước nào xuất siêu nhiều hơn. Chỉ riêng trong tháng 11 năm 2013, Việt Nam xuất siêu sang Hoa Kỳ 1,7 tỷ usd. Tất cả các nước Việt Nam đã xuất siêu trong tháng 11 năm 2013 gộp lại không bằng một mình Hoa Kỳ.

http://www.customs.gov.vn/Lists/ThongKeHaiQuan/ViewDetails.aspx?ID=457&Category=Tin%20v%E1%BA%AFn%20th%E1%BB%91ng%20k%C3%AA&Group=Ph%C3%A2n%20t%C3%ADch

Với thuế suất % khi gia nhập TPP, với thông số xuất siêu vào Hoa Kỳ lớn như vậy. Ai sẽ là kẻ được hưởng lợi trông thấy.?  Đến đây thì chắc bọn dư luận viên ngu dốt này sẽ bảo thằng Gió nghiện hít biết cái gì. Nhân dân Mỹ sẽ được lợi vì dùng hàng VN giá thấp do không thuế. Ừ nếu đúng thế thì hóa ra chính phủ Mỹ vì dân Mỹ chứ không phải chính phủ do bọn tài phiệt dựng lên bóc lột nhân dân Mỹ như chúng mày thường tuyên truyền. Ừ thì cho là Mỹ lợi đi, vậy thì Việt Nam việc quái gì phải sốt ruột nhảy dựng lên đòi ông Obama nhân chuyên sang Châu Á phải có thông báo cho Việt Nam về TPP.?

Một số kẻ đáng ra phải nhận thức đúng tình hình, thì lại nhảy tưng lên báo xổ ra cái luận điệu là một số thượng nghĩ sĩ Mỹ hẹp hòi, thiển cận, thù nghịch với Việt Nam, lợi dụng nhân quyền này nọ để can thiệp phá hoại đàm phát giữa chính phủ Obama và Việt Nam về hiệp định TPP.

Cái bọn vừa ngu vừa đê tiện, không vừa ý là vu khống loạn xạ lên. Vu thế bọn thượng nghị sĩ kia nó đọc được, nó điên lên thì càng khổ. Cái đám nghị sĩ ấy đã rất nhiều lần ủng hộ Obama trong những chính sách quan trọng mà Obma đưa ra, nếu không có chúng nhiều chinh sách lơn của Obama khó mà được quốc hội Hoa Kỳ thông qua. Và nếu chúng phản bác thì đương nhiên chúng cũng thành công như đã từng ủng hộ. Cho nên bảo chúng phá hoại việc đàm phán của chính phủ Obama với Việt Nam là hoàn toàn suy diễn theo kiểu động vào mình là nhảy tưng lên. Bọn thượng nghĩ sĩ ấy phản bác có lý do của chúng. Với nhiều lần trước ủng hộ mà lần này chúng phản bác chính sách của Obama thì có nghĩa chính sách ấy của Obama có vấn đề chúng nghi hoặc.

Nhảy tưng lên thế để làm gì. Suy diễn thế bọn thượng nghị sĩ kia nó sợ mang tiếng, nó đồng tình à.? Hay là Trung Quốc cho những kẻ này tiền để vu khống thượng viện Hoa Kỳ, để kích động phá hoại, gây tổn thất quan hệ bang giao Hoa Kỳ- Việt Nam.Cô lập Việt Nam hội nhập thế giới, duy trì một Việt Nam yếu ớt và nhu nhược luôn phải lệ thuộc vào Trung Quốc.  Dễ thế lắm.

Khả năng kết quả đàm phán của chính phủ Hoa Kỳ và Việt Nam về TPP sẽ bị bác bỏ tại thượng viện là rất cao. Tuy nhiên chưa phải là không có hy vọng. Một số thượng nghĩ sĩ còn đang do dự chưa ngả hẳn theo ông Reid ( người chủ xướng bác bỏ ). Sở dĩ hiện nay số thượng nghị sĩ này mới nghiêng về phía bác bỏ do họ không thấy phía Việt Nam có những cải thiện nhân quyền như họ mong muốn . Thay vì nhảy tưng tưng lên thì hãy tìm cách lấy sự ủng hộ của những thượng nghị sĩ này là hơn cả.

 Hôm nay sinh nhật mình, lại nghe tin thằng bạn Lê Quốc Quân đang khốn khó trong tù. Nhớ năm nào nó chúc mừng sinh nhật mình. Giờ thì thằng viễn xứ, thằng tù ngục. Buồn ghê, chán chả tào lao chuyện to tát nữa. Ngóng xem phiên xử tới nó thế nào vậy.?

Không phải riêng mình chờ câu trả lời ở phiên xử nó tới đây.

Thứ Tư, 5 tháng 2, 2014

Ông nào to hơn.?

Ở hàng nước chè đầu ngõ, hai thằng nói chuyện với nhau về cơ chế. Một thằng mặc áo phông xanh, một thằng mặc áo sơ mi cộc tay. Thằng áo phông nói.

- Này, đm đéo hiểu cái nước mình thế nào nhé. Tôi hỏi ông bộ trưởng to hơn hay thủ tướng tức chủ tịch hội đồng bộ trưởng to hơn.?

Áo sơ mi.

- Hỏi ngu bỏ mẹ, chủ tịch hội đồng bộ trưởng to hơn bộ trưởng chứ. Mày không nghe báo chí nói là bộ trưởng này nọ chấp hành chỉ đạo của thủ tướng hoặc thủ tướng lệnh cho bộ này, bộ nọ triển khai việc à.?

Áo phông.

- Ngu con cặc, thấy mắc mớ mới phải hỏi. Thế tôi hỏi ông, thế cái bộ chính trị ai là bộ trưởng.?

Áo sơ mi.

- Nếu mà gọi là bộ, thì ông TBT là bộ trưởng bộ chính trị. Chắc là thế.

Áo phông.

- Thế ông bộ trưởng bộ chính trị to hơn hay ông thủ tướng to hơn.?

Áo sơ mi.

- Ông bộ trưởng bộ chính trị to hơn thủ tưởng, vì bộ chính trị là cơ quan cao cấp nhất của Đảng, mà Đảng lãnh đạo nên ông bộ trưởng chính trị là to nhất.

Áo phông.

- ờ thì ông nói bộ chính trị là của Đảng, thế còn các bộ khác là như bình thường đúng không, dưới quyền của thủ tướng, phó thủ tướng đúng không.?

Áo sơ mi.

- Thì đương nhiên là thế, nước mình nó chỉ lằng nhằng ở cái bộ chính trị đó thôi. Giá như đổi tên khác là tập đoàn lãnh đạo hoặc hội đồng lãnh đạo thì tốt. Đỡ ai thắc mắc đã là bộ trưởng lại to hơn chủ tịch hội đồng bộ trưởng.

Áo phông.

- Này, chưa xong nhé, ông nói mỗi bộ chính trị thôi là không đúng. Giờ tôi hỏi ông thế ông bộ trưởng khác mà to hơn ông phó chủ tịch hội đồng bộ trưởng thì sao.?

Áo sơ mi.

- Làm đéo có chuyện thế, tôi cả ông làm cùng cơ quan, ông biết trưởng phòng to làm sao bằng phó giám đốc, đội trưởng to sao bằng phó phòng.

Áo phông.

- Thế tôi hỏi ông, ông bộ trưởng quốc phòng, bộ trưởng công an và ông phó chủ tịch hội đồng bộ trưởng kiêm bộ trưởng ngoại giao, ông nào to hơn.? Ông nào to hơn ông nói tôi nghe xem nào.

Áo sơ mi luống cuống.

- Cái này, cái này thì về nguyên tắc của đảng thì ông bộ trưởng công an, bộ trưởng quốc phòng to hơn, vì mặt đảng các ông ấy to hơn. Còn về mặt tổ chức chính phủ thì hai ông ấy lại bé hơn. Nhưng mà nói chung thì hai ông bộ trưởng này vẫn to hơn ông phó chủ tịch hội đồng bộ trưởng kia.

Áo phông.

- Ông giải thích chỉ có đúng từ nguyên tắc là tôi thấy chấp nhận. Từ nguyên tắc này nó đúng ở chỗ là đéo có nguyên tắc ở đất nước này. Bởi vô nguyên tắc nên mới ông bộ trưởng này to hơn ông chủ tịch hội đồng bộ trưởng, như kiểu trưởng phòng to hơn giám đôc, phó giám đốc ấy.

Áo sơ mi.

- Tài thật, CNXH tài thật, đéo có nguyên tắc mà vẫn đâu vào đấy, chính trị ổn định, đời sống nhân dân ngày một nâng cao, vị thế đất nước trên quốc tế ngày càng tăng cao, mọi thứ đều được cải thiện. Thế mới hay nhỉ.? Sạo lại thế mới tài chứ.?

Áo phông.

- Giờ mới thấy ông ngu, đm vì nó vô nguyên tắc với tất cả mọi quy luật. Nhưng nó lại đúng quy trình. Haaaa

Áo sơ mi.

- Haaa, đúng quy trình. Hay , hay thật.

Thứ Hai, 3 tháng 2, 2014

Tào lao thế sự về TPP

Trung Quốc bỗng nhiên xác nhận không có ý lập vùng nhận diện phòng không ở Biển Đông. Sau một loạt những chuỗi hành động mà người quan sát thấy việc TQ làm thế sẽ là điều đương nhiên kế tiếp. Bỗng nhiên TQ đứng khựng lại, như một cách hòa hoãn.

Hành động của TQ có thể khiến một nước nào đó hân hoan vì mối giao hảo của họ với TQ đã được đền đáp. Và TQ  nhân đó  '' sẽ nói '' những nhà lãnh đạo nước đó ( nói thẳng ra Việt Nam) hãy tin ở tình hữu nghị giữa hai chúng ta. Đừng để bọn phản động trong nước'' các bạn '' xuyên tạc mối quan hệ này, hãy thẳng tay với chúng hơn.

Dã tâm thôn tính biển Đông của Trung Quốc là nhất quán trước sau như một, từ thế hệ lãnh đạo thứ nhất đến thế hệ lãnh đạo thứ tư. TQ luôn chộp những cơ hội tốt để bánh trướng tại biển Đông, tuy nhiên có lúc TQ dừng lại  khi xem xét tình hình thế giới chưa thuận lợi cho hành động này.

Hiệp định TPP của Hoa Kỳ là một mối lo của TQ. Hiệp định sẽ tạo cho VN một nguồn lực mới mạnh hơn, đó là điều TQ không muốn. Cũng như hiệp định khiến quyền lợi Hoa Kỳ gắn sâu tại VN hơn , TQ càng không muốn. Bởi nếu quyền lợi Hoa Kỳ gắn sâu sắc tại đây, thì đương nhiên chính giới Hoa Kỳ sẽ không bàng quan với những hành động vô lối của TQ tại khu vực mà họ làm ăn.

Tổng thổng Obama nhận định hiệp định TPP ngoài việc đem lại lợi ích cho Hoa Kỳ, nó còn cản trở sự lũng đoạn của TQ tại Đông Nam Á, giúp cho các nước ĐNA phát triển về kinh tế cũng như đời sống con người.

Quan điểm của chính phủ Hoa Kỳ đang bị chính thượng viện Hoa Kỳ hoài nghi.

 Thứ nhất - Có đem lại lợi ích cho Hòa Kỳ không ?
Thứ hai- Có cản trở được sự bành trướng của TQ tại ĐNA không.?
Thứ ba- Có cải thiện môi trường, lao động, quyền con người ở nước ĐNA này không.?

Đem lại lợi ích cho Hoa Kỳ là điều dễ dàng có thể chứng minh, chỉ có là ít hay nhiều. Nhưng lợi ích này có đủ để đánh đổi Hoa Kỳ quan tâm đến ĐNA hay không thì phải nhìn hành động của TQ. Nắm bắt được tâm lý này của thượng viện Hoa Kỳ, TQ tạm ngưng việc tuyên bố vùng nhận diện phòng không tại biển Đông. Giúp cho phe hoài nghi hiệp định TPP giữa HK và VN có thêm cơ sở phản bác.

Điều thứ ba đánh động tâm lý người Hoa Kỳ là môi trường, lao động, quyền con người có được cải thiện ở ĐNA hay không.?  Phải ghi nhận trong vòng 6 tháng gần lại đây, tình trạng những người bị bắt vì tội chỉ trích chế độ không xảy ra như trước.Nhưng thay thế vào đó là những tiểu xảo không để lại bằng chứng để trấn áp những người này, như những vụ tấn công bạo lực của những người không mặc sắc phục, hoặc ngừng xuất cảnh với lý do mơ hồ. Ba người bất đồng chính kiến đã bị đem ra xử vì những tội hình sự như trốn thuế, cưỡng đoạt tài sản, giao cấu với trẻ em...hai người khác bị bắt đã lâu vì tội chi trích chế độ nhưng chưa có động tĩnh xét xử. Lý do một phiên tòa xét xử người có tội danh bất đồng chính kiến như tội tuyên truyền chống phá nhà nước, tội chỉ trích chế độ dễ được người ta thấy rõ ràng hơn về vấn đề nhân quyền.

 Phiên tòa gần nhất để xử những người thuộc tội danh này đã được chuyển từ án tù ở phiên sơ thẩm thành án tù treo tại phiên phúc thẩm. Có thể dễ dàng thấy VN đang cố gắng kiềm chế bắt bớ và xét xử những người bất đồng chính kiến trong thời điểm đàm phán TPP. Họ chọn những cách xử lý người bất đồng tuy mất công sức, không được đẹp lắm ...nhưng ít để lại bằng chứng là chính quyền ra tay.

Nhưng  mới đây một nhóm người Việt đã tố cáo những vi phạm nhân quyền của VN trước các nghị sĩ Hoa Kỳ. Đặc biệt của bà Trần Thị Ngọc Minh là mẹ của nữ tù nhân Đỗ Thị Minh Hạnh về tình trạng công nhân , người lao động ở Việt Nam rất bi đát gây ấn tượng với các nghị sĩ Hoa Kỳ. Bài thuyết trình này đủ để các thượng nghĩ sĩ Hoa Kỳ tăng thêm phần hoài nghi  hiệu quả cải thiện ảnh hưởng của  TPP  về lao động, nhân quyền ở Việt Nam. Chưa kể nữ ký giả Phạm Đoan Trang tường trình về quyền tự do ngôn luận, báo chí và các cha mẹ của những tù nhân khác nói về sự thiếu minh bạch trong hệ thống xét xử tại Việt Nam. Cũng như các đại diện tôn giáo, giới bloge...cũng thuyết trình tình trạng của họ.

Hai trên ba yếu tố mà các thượng nghị sĩ Hoa Kỳ hoài nghi là có cơ sở. Tuy rằng vì động cơ của các nghị sĩ là khác nhau, có những hoài nghi che dấu mục đích cá nhân, phe nhóm như  vấn đề nhìn nhận âm mưu TQ tại biển Đông . Có hoài nghi thực sự vì vấn đề nhân quyền, lao động, môi trường, chính sách kinh tế tại Việt Nam. Nhưng rút cục thì hai trên ba yếu tố đó thực sự là vấn đề khó cho tổng thống Obama đối diện với nghị viện Hoa Kỳ khi giải trình về hiệp định TPP.

Chưa thấy động tĩnh của các nhà đầu tư nước ngoài rào đón TPP ở Việt Nam. Cũng có thể hiểu được phần nào tâm lý của những nhà đầu tư nước ngoài trước diễn biến ở thượng nghị viên Hoa Kỳ. Họ chưa có gì phải vội lúc này, trong khi thời gian sẽ giúp họ mua lại những cổ phần giá càng hạ xuống.Lúc mà chính phủ Việt Nam đang nỗ lực đẩy mạnh cổ phần hóa các doanh nghiệp. Sự trường vốn và tính lỳ lợm của những nhà đầu tư không kém gì tính cách chơi '' rút xì '' của các con bạc chuyên nghiệp sẽ khiến họ chờ đợi thêm thời gian.

Đáng nhẽ đây là thời điểm, Việt Nam cần đẩy mạnh các hoạt động khẳng định chủ quyền tại biển Đông. Khiến TQ phải rơi bộ mặt đạo đức giả cho các thượng nghĩ sĩ Hoa Kỳ không còn cớ hoài nghi. Đáng nhẽ Việt Nam phải có hành động cụ thể cho các thượng nghị sĩ Hoa Kỳ thấy nhân quyền Việt Nam  được cải thiện rõ ràng,  như thả tù nhân bất đồng chính kiến. Không trấn áp những người biểu tình phản đối TQ bằng những tiểu xảo của bóng đêm.

Thế nhưng VN đã không làm vậy, thậm chí những tờ báo thế lực mạnh ở Việt Nam còn lên án mạnh mẽ những người bất đồng chính kiến. Điển hình là báo QĐND mới đây có bài viết về phần thuyết trình của bà Trần Thị Minh Ngọc.

Có quan điểm cho rằng ở VN có hai phe lãnh đạo, phe thân Mỹ, phe thân Tàu.

Nhưng nếu xem xét một cách toàn diện, thì với quan hệ với Hoa Kỳ, những nhà lãnh đạo VN luôn cùng một quan điểm đối phó. Chẳng hạn như quan điểm nó là kẻ thù, nó tới mình là nó thấy có lợi cho nó nên nó mới tới, phải bắt nó nhượng bộ mình. Hoặc quan điểm ta sẽ chơi những cách '' khéo léo '' mà bọn Tây Phương phì nộn vì bơ sữa sẽ không thông minh bằng ta.... và còn nhiều quan điểm khác chưa tiện nói ra.

TPP chưa chắc đã quyết định trong năm 2014 này với Việt Nam. Có thể bị gác lại đến năm sau hoặc không bao giờ. Đó là phụ thộc vào việc thuyết trình của Obama với thượng viện Hoa Kỳ. Nhưng nếu Việt Nam cùng nỗ lực hơn nữa để đánh tan hoài nghi ở thượng viện Hoa Kỳ, đó không phải là việc nên làm trong lúc chờ đợi ở năm 2014 này chăng?