Chủ Nhật, 11 tháng 5, 2014

Không thể vì ai.

Sáng của ngày thứ 9.  Từ hành lang dãy buồng giam vọng vào tiếng bước chân, tôi nhỏm khỏi bệ xi măng, mặc quần áo, đứng trước cửa lặng lẽ chờ. Cả dãy buồng giam này chả còn ai đi cung, chắc chỉ có mình tôi, kẻ mới bị bắt. Tiếng chân vào lúc này chỉ có là tiếng chân của người quản giáo gọi tôi đi làm việc. Quản giáo ở đây rất nhẹ nhàng,họ gọi việc lấy cung bằng âm điệu rất nhẹ nhàng.

- Anh Hiếu đi làm việc.

Cánh cửa thứ nhất bên ngoài mở khoá, tôi quay lại nói với người bạn tù.

- Có thể hôm nay anh về, mày có dặn gì thì dặn đi.

Người bạn tù không tin, anh ta cười nhạt. Tôi hiểu anh ta, vì tôi đã từng ngồi tù nhiều hơn anh ta, tôi đã chứng kiến bao bạn tù khấp khởi hy vọng về từ chỗ tạm giam, để rồi tôi gặp họ ở nơi trại cải tạo.


 Dãy phòng cung nằm bên ngoài khu giam, phòng cung có cửa sổ sáng và thoáng đãng trong tiết mùa thu. Tôi chợt nhớ lần trước mình bị bắt cũng vào tầm này trong năm. Mùa thu với tôi có nhiều kỷ niệm buồn.

Người cán bộ hỏi cung hôm nay là người có phong thái nhẹ nhàng. Bao giờ cũng vậy, trong tốp người hỏi cung có người thái độ rất hống hách đầy đe doạ , nói giọng thù nghich. Có người khác lại rất ân cần. Tôi không ghét người đe doạ, cũng không mến người ân cần. Tôi biết đó là nghiệp vụ của họ. Thứ nghiệp vụ để vờn đối tượng như con mồi, lúc gây căng thẳng, lúc lại giảm trầm xuống, khiến tinh thần đối tượng mệt mỏi. Rồi thời điểm nào đó sẽ có đòn quyết định, như một cán bộ cấp cao nào đó tiến vào đúng khi đối tượng đã suy sụp, cán bộ cấp cao sẽ cảm hoá, hay răn đe tuỳ theo tâm lý đối tượng. Nhiều người đã sụp đổ như vậy.

Cũng như ta đi câu, khi con cá mắc lưới câu, nếu con cá nhỏ người ra giật phắt lên bờ, còn đâu thường phải dòng cá, lúc cá đứng im họ thu cước vào, cá chạy họ nới cước ra, cứ thế đến khi con cá mệt lử nổi trắng bụng hết cựa họ mới nhẹ nhàng kéo vào bờ dùng vợt xúc.

 Giấy tờ làm việc lại dở ra y như mọi khi. Chẳng có dấu hiệu nào cho thấy tôi được về. 

Những câu hỏi lặp lại như 8 ngày trước. Tôi  trả lời như mới trả lời lần đầu tiên. Nếu ta phải nhàm chán và uất ức vì những câu hỏi người ta lập đi lâp lại thì chắc người hỏi cũng phải nhàm chán với những câu trả lời lập đi lâp lại như thế. Ai là kẻ bực bội, cáu gắt hoặc suy sụp vì cách làm việc đó mới là mấu chốt của vấn đề. Tôi trả lời các câu hỏi cũ với thái độ bình thản như dẫu 20 năm nữa họ hỏi tôi liên tục thế này thì tôi vẫn vậy.

Nếu bạn ở cảnh tôi, muốn đỡ nhàm chán. Bạn hãy tỏ ra bực dọc, hoang mang hay lo sợ, suy sụp tinh thần. Bạn sẽ có những câu hỏi mới khiến không khí làm việc thay đổi đỡ nhàm chán đi. Nhưng tôi khuyên bạn tốt nhất là duy trì sao cho những câu hỏi cũ lập đi lập lại tốt hơn, những câu hỏi mới không hứa hẹn đem lại cho bạn điều tốt lành, trái lại là hậu qủa sau này nặng hơn mà thôi. Điều bạn cần là có đủ thần kinh không phát điên khi trả lời những câu hỏi cũ thậm chí bạn thuộc lòng đến 10 câu hỏi lần lượt tiếp theo.

 Cuối giờ sáng, người cán bộ hỏi cung xếp giấy tờ sớm hơn chừng một tiếng. Đó là sự thay đổi khác so với những ngày trước, anh ta đề nghị tôi viết kiểm điểm nhận sai trái về hành vi của mình.

 Tôi nhìn xấp giấy anh ta đưa và cây bút, tôi mỉm cười. Mãi tôi không viết gì. Anh ta bảo nhận đi để trên xem xét thế nào giải quyết cho.

Tôi lắc đầu, tôi bảo tôi không thể nhận sai trái về cái việc mà trước sau tôi sẽ làm. Tôi nói chuyện sai trái này có thể là luật pháp, nhưng đối với tôi suy nghĩ của mình mới là quan trọng. Khi cần thì kể cả phạm luật tôi vẫn làm, trong quá khứ tôi vẫn hành động như vậy. Huống chi đây là tôi chỉ in áo có nội dung Hoàng Sa- Trường Sa là của Việt Nam. Nếu tôi nhận sai với các anh, lúc sau ra ngoài tôi lại làm thế tiếp. Thành ra chúng ta lừa nhau, và tôi lại sẽ bị bắt. Vậy thì thôi, coi như bắt luôn bây giờ cho khỏi nhiều lần, đỡ mất công mỗi lần bắt lại lệnh này, lệnh no, bàn giao, tiếp nhận...Tôi ở đây cũng bắt đầu quen rồi, giờ ra xong lại vào mỗi lần như vậy xáo trộn lắm. Nếu các anh cho tôi về với điều kiện nhân sai thế này tôi không nhận đâu. Tôi nói luôn là tí ra ngoài tôi lại Hoàng Sa- Trường Sa là của Việt Nam . Đấy là sự thiêng liêng mà tôi không thể chối bỏ, không thể vì điều gì mà làm khác đi. Không vì thế lực nào xúi giục mà làm, không vì bị đối diện với tù đày mà không làm.

Tôi đẩy xấp giấy ra xa, nói thõng. Tóm lại thế này tôi không viết đâu, nếu không có gì anh cho tôi về lại buồng giam.

Người cán bộ nhếch mép cười, anh ta hỏi tôi.

- Tôi hỏi thật, ông làm nghề in quảng cáo, ông biết những thứ gì in ấn phải xin phép chứ.?

Tôi gật đầu. Anh ta hỏi.

- Vậy cái này anh xin phép cơ quan văn hoá nào chưa.?

Tôi nói.

- Này nhé, những khẩu hiệu thế này in ít chả phải xin phép ai, ở hàng Gai , hàng Quạt người ta in bán đầy kìa.

Người cán bộ vặn.

- Người ta in anh biết có phép hay không, chỉ biết anh in là không có phép.

Tôi nói.

- Ừ thì không phép tội này chỉ phạt hành chính nhắc nhở, cùng lắm phạt tiền, sao ông bắt tôi vào đây giam. Giờ ông mang tôi ra xử vì in áo nội dung Hoàng Sa- Trường Sa là của Việt Nam, tôi ok ngay. Nhận tội là sai trái vì in khẩu hiệu như thế.

Cán bộ điều tra cười nhạt, anh ta nói.

- Anh nói đúng, ai xử anh chuyện đấy. Chuyện ở đây là chyện anh in áo không xin phép, anh cam đoan lần sau in gì sẽ làm đúng trình tự xuất bản ấn phẩm thôi. Nội dung không nhắc đến nữa.

Tôi viết tờ kiểm điểm nhận hành vi in áo ấn phẩm không xin phép. Khi viết xong, người cán bộ cười tươi hỏi.

- Thế nếu có đánh nhau với TQ, anh có đi không ?

Tôi đứng dậy nói.

- Tôi sẽ đi, chắc lúc đó sẽ có anh đi cùng chứ.


Anh ta cười, bảo tôi về phòng nghỉ trưa. Chiều hôm ấy quản giáo đưa tôi giấy huỷ bỏ biện pháp ngăn chặn.


3 năm sau, người ta khuyên tôi không nên đi biểu tình chống TQ ở Hà Nội , vì cuộc biểu tình đó do Việt Tân lợi dụng. Tôi bảo thế thì các ông tổ chức biểu tình để tôi đi , đỡ bị bọn nào lợi dụng. Còn không thì cứ có biểu tình chống Trung Quốc xâm chiếm biển đảo Việt Nam là tôi đi thôi, bọn nào tổ chức tôi không cần biết.

Bây giờ thì tôi không đi ở Hà Nội, nhưng nếu ở đây có đám biểu tình nào phản đối TQ thì tôi sẵn sàng đi. Cờ đỏ hay cờ vàng tổ chức tôi đi tuốt.

Người Việt ( cờ đỏ ) ở Berlin biểu tình phản đối Trung Quốc xâm lược Việt Nam.

Người Việt ( cờ đỏ ) ở Berlin biểu tình chống TQ xâm lược VN.

11 Tháng 5 2014 lúc 18:53
Hôm nay chủ nhât ngày 11 tháng 5 năm 2014 , liên hiệp người Việt ( cờ đỏ ) ở Berlin tổ chức biêủ tình chống quân TQ xâm lược lãnh hải VN.

Nói thêm về việc gọi người Việt Cờ Đỏ để phân biệt với người Việt Cờ Vàng là để cho khách quan, đây là điều bất đắc dĩ , nhưng lịch sử như vậy thì cứ tạm gọi vậy . Người Việt Cờ Vàng sẽ biểu tình vào thứ sáu tới đây trước đại sứ quán Trung Quốc tại Berlin.

Cuộc biểu tình diễn ra từ 14 giờ đên 17 giờ trong ngày, nhưng nhiều người đã đến từ sớm để dựng khán đài. Ước lượng có khoảng 600 đến 800 người tham gia. Cộng đồng người Việt ở Hamburg thuê nguyên một chuyến xe khách để tới dự. Ngoài ra cũng  có nhiều người ở nơi khác cũng đến tham dự

 Trong cuộc biểu tình, phần lớn người Việt ( cờ đỏ ) hát bài - Như có bác Hồ trong ngày vui đại thắng. Thỉnh thoảng họ hát Quốc Ca CHXHCNVN và đôi khi là bài Nối Vòng Tay Lớn hoặc chút ít lác đác có người hát Dậy Mà Đi.

Về khẩu hiệu hô nhiều nhất là Đả đảo Trung Quốc xâm lược Việt Nam rồi đến Việt Nam muôn năm.

Về băng rôn nhấn mạnh chuyện Trung Quốc xâm lược biển đảo Việt Nam, viết bằng tiếng Anh, Đức và tiếng Việt. Một số khẩu hiệu thể hiện tình yêu nước và yêu hoà bình. Hoàn toàn không có khẩu hiêu ca ngợi ĐCSVN như ở Sài Gòn đã có.

Về mục đích của những người biểu tình dự tính, tạm gọi cuộc biểu tình khá thành công khi thu hút đông đảo Kiều Bào ( cờ đỏ, cứ phải viết rõ thế  ) đến dự. Ban tổ chức có nước uống, bánh ngọt miễn phí cho những người tham gia biểu tình.

Bắt đầu từ lúc 14 giờ trời đổ mưa to, nhiều người tránh, nhưng một số đông vẫn đứng ở khu vực khán đài với quyết tâm cao để phản đối hành động ngang ngược của Trung Quốc.

Gần 15 giờ trời tạnh, lượng người đến đông hơn. Khách quan nói thì họ rất hăng hái, nhiệt huyết. Nhiều người mang cả gia đình, con nhỏ đến dự. Ban tổ chức rất vất vả để kiểm soát tình hình , họ đề phòng những khẩu hiêụ làm chính quyền  VN trong nước không hài lòng.

Nét đặc biệt trong cuộc biểu tình này, là nhóm sinh viên đã in những thông tin về chủ quyền biển đảo VN, trong đó có những thông tin về việc Trung Quốc dùng giàn khoan HY 981 xâm lược lãnh hại VN. Các sinh viên đứng ở đầu ngả đường để phát cho người nước ngoài đi lại. Một nét nữa là những thanh niên đầu vàng, đầu trọc, xăm trổ cũng rất hăng hái tham gia, thậm chí là rất nhiệt tình. Chính họ là những người hô khẩu hiệu đả đảo Trung Quốc nhiều nhất.







Rất nhiều khâủ hiệu
Rất nhiều khâủ hiệu




Vì ở Berlin không có cờ Đỏ to, nên một só người đã gấp rút may lấy.
Vì ở Berlin không có cờ Đỏ to, nên một só người đã gấp rút may lấy.
sinh viên VN đang phát tờ rơi cho những người nước ngoài đi qua.
sinh viên VN đang phát tờ rơi cho những người nước ngoài đi qua.
Một em bé đang cố gắng đọc khẩu hiệu tiếng Việt.
Một em bé đang cố gắng đọc khẩu hiệu tiếng Việt.
đây chắc là nhà sư người Việt, họ cũng tham gia cuộc biểu tình.
đây chắc là nhà sư người Việt, họ cũng tham gia cuộc biểu tình.
Hai mẹ con.
Hai mẹ con.
Phục vụ bánh và trà cho ngời biểu tình miễn phí.
Phục vụ bánh và trà cho ngời biểu tình miễn phí.
những cháu bé đã biết chút ít về chủ quyền đất nước đang bị xâm lược.
những cháu bé đã biết chút ít về chủ quyền đất nước đang bị xâm lược.
và những cháu bé có lẽ chưa biết gì.
và những cháu bé có lẽ chưa biết gì.
vẫn còn trong nôi.
vẫn còn trong nôi.
áo NoU tại cuộc biêut tình.
áo NoU tại cuộc biêut tình.
bài hát Dậy Mà Đi có lẽ vì ít người thuộc mới phải in ra giấy thế này.
bài hát Dậy Mà Đi có lẽ vì ít người thuộc mới phải in ra giấy thế này.
rất nhiều phóng viên tự do tác nghiệp.
rất nhiều phóng viên tự do tác nghiệp.


Phóng viên tự do Buôn Gió với khẩu hiệu trung thành là áo NoU. Tường thuật trung thực diễn biến cuộc biểu tình. Còn Đỏ hay Vàng thế nào thì thưa với các bác em chịu, có thế nào em nói lại thế, chụp y như thế không chỉnh sửa.

Thứ Sáu, 9 tháng 5, 2014

Hai lần bị soát vé tàu.

Mình đi tàu điện ở Pháp, bên ấy ngay từ cổng xuống có máy soát vé tự động, đi qua nhét vé cái chặn cửa nó mở cho đi qua. Còn ở bên Hung thì người soát vé đứng ngay cổng , ai đi qua họ nhìn thấy cho vé vào máy dập mới được đi qua.

 Ở Đức thì không có máy soát vé như Pháp, cũng chẳng có người đứng cổng như Hung. Cứ việc lên tàu đi, có khi đi cả tháng chả thấy ai soát vé gì cả.

Chuyện thế chả có gì đáng nói. Lần nào thì mình cũng mua vé cả, cẩn tắc vô áy náy. Thật ra mình chả sợ nó bắt được phạt 40 e, chỉ sợ nhục thôi. Chứ không mua vé mày bắt được phạt tạo 40 e thì coi như tao ôm đề nó nổ, cờ bạc may rủi quen chả ngán.

Nhưng hôm qua hôm nay thế nào toàn gặp soát vé, mà hai lần đều éo le.

Chiều qua mình đi từ gần đại sứ quán về, lúc mua vé thì cái máy tự động nó hỏng không nhận thẻ. Tiền lẻ mình không có, thế là lỡ môt chuyến tàu. Thấy hai thằng Đức đang đứng tán chuyện cạnh cái máy soát vé, mình nhờ nó đổi tiền mua vé. Lúc đó mình định đi mẹ chùa một bến lên bên trên mua, nhưng nghĩ thế chả may bị tóm thì dại. Mấy khi ai soát vé đâu. Từ hồi mình làm việc với công an nhiều, đâm ra mình chặt chẽ.

Thằng kia thấy mình đưa tiền, nói giúp đỡ, tôi muốn mua vé. Nó hiểu đổi tiền cho mình, còn hướng dẫn mình mua vé, đóng vé. Ở Đức này tự giác mua vé, tự giác đi ở bến nào đóng vé luôn bến đó. Giá 2,6 euro đi trong vòng 2 tiếng và chỉ đi một chiều. Máy đóng vé nó hiện luôn giờ đóng và bến đi trên vé. Mình lên tàu ngồi, hai thằng kia cũng lên, bọn nó ăn mặc bình thường như bao thanh niên trên tàu. Khi cửa tàu đóng lại, hai thằng mở phanh áo lộ ra hai cái máy soát vé. Đến chỗ mình, mình định thò tay lấy vé thì nó cười xua tay, nói  Gut. Khách trên tàu ngạc nhiên thấy mình không bị hỏi vé, cứ nhìn chằm chằm.

May là lúc đó cố mua, chứ lúc đó sắp hết giờ đến chỗ hen mua bảo hiểm, cũng sốt ruột lắm.


Tối nay đến nhà thằng Tú ăn cơm vàn chuyện hôm chủ nhật này đi biểu tình , 12 giờ đêm mới về. Ra chỗ bến tàu mua vé xong thì cái máy đóng vé hỏng. Đưa vào đưa ra mấy lần nó hiện đèn sáng mà không dập dấu gì cả. 

Mình lên tàu không đóng vé. Đời nó cứ dở nhất là cả năm đi mua vé rồi đóng dấu không sao, lần này không đóng dấu thì lại bị soát vé. Mà bao lần đi đêm chưa thấy soát vé bao giờ.

 Đến lượt mình soát vé, mình đưa cái vé ra, vé không đóng dấu nhưng mình đã lấy bút chì ghi ngày giờ mua, rồi cái ảnh bến mình mua có vé đút vào. Đã thế mình còn cho nó xem clip mình quay nhét vé vào hết, để một lúc lấy ra không có dấu dập.

Hai thằng cười sằng sặc, nhìn mình đầy thán phục, vỗ vai khen Gut, Gut.

Bao nhiều hành khách nhìn mình,  đôi tình nhân ngồi đằng trước hỏi mình biết tiếng Anh không, mình lắc đầu, chắc chúng muốn hỏi chuyện vì thấy mình thú vị quá.





Chuyện soát vé là mình đi quá mất một bến, mình xuống đóng vé gặp hai thằng soát vé nó cũng xuống bến đó, nó nhìn thấy mình đóng vé, nó lại gọi Halo, mình quay ra nó giơ ngón tay cái  lên nói Gút - Sie kommen aus gì đó , mình loáng thoáng nghĩ nó hỏi ở đâu. Trả lời ich komme aus Vietnamse. Nó bảo Gut Vietnam.

 Về đến nhà mới thầm cảm ơn quãng đời hoạt động, bình thường thì đéo ai nghĩ chuyện cẩn thận ghi ngày giờ mua lên vé, rồi chụp ảnh chỗ bến đi, rồi lại còn quay cả clip đoạn nhét vé vào nữa. Hoá ra những ngày tháng bị bắt, bị hỏi cung không hề vô giá trị tí nào. Trong cuộc sống vẫn có những khoảnh khắc phải cần đến tính chặt chẽ, thu thập chứng cứ, tư liệu đầy đủ. Một bài học ngấm mẹ nó vào người thành phản xạ rồi.

Chắc hai thằng soát vé hôm nay và đám khách lúc đấy phải ngạc nhiên về mình, chúng nó có khi đang hỏi cái thằng bẩn bẩn, quần áo nhầu nhĩ ấy sao lại cẩn thận đến mức ghi ngày giờ, chụp ảnh, quay clip như thế. Không hiểu nó dạng gì.?

Về đến nhà, mình vẫn thấy phục mình. Cẩn thận không bao giờ thừa.

Vì sao ông Nguyễn Hữu Vinh bị bắt ( Ba Sàm )


Trên báo Vietnamnet hôm nay có bài viết của PV lấy nguồn từ cơ quan an ninh. Nội dung bài báo hàm ý biện giải lý do bắt ông Nguyễn Hữu Vinh chủ yếu là '' đăng tải '' những bài  có nội dung chống phá chế độ.

Việc này có nghĩa điều luật 258 đã được mở rộng thành phần đối tượng. Trước đến nay chỉ có những người viết bài, phát biểu bị bắt vì điều luật này. Nay có thêm người chỉ đăng tải lại những bài người khác viết cũng bị bắt. Đây là điểm mà chúng ta cần phải để ý, điều 258 vốn dĩ đã quá mơ hồ nay lại càng thêm mơ hồ.

Trang Ba Sàm đưa nhiều bài viết từ các nguồn khác nhau, có những bài viết từ báo CA, QĐ, ND....tóm lại báo của chính quyền và những bài viết của các cây viết tự do. Trong vụ này thì anh Ba Sàm bị bắt vì đưa những bài của những cây viết tự do. Nếu anh chỉ đưa tin từ báo chí nhà nước thì tất nhiên anh không bị bắt như vậy.

Nếu vậy thì nếu chỉ đăng tải những bài viết của báo chí nhà nước  trên trạng mạng cá nhân thì sẽ không bị làm sao.?

Chưa hẳn vậy, người ta ra một nghị định gì đó để cấm các trang mạng dẫn nguồn, trích dẫn từ báo chí quốc doanh. Việc này để hạn chế bạn đưa nguồn, đưa bài của báo quốc doanh mà không kiểm soát những còm men của người đọc. 

Tổng kết là. Bạn không nên trích dẫn , đưa nguồn , cop pi bất cứ thông tin gì dù của báo nào. Nếu bạn đưa thì chỉ được phép đưa từ báo quốc doanh và bạn cắt đi những bình luận phản bác bài báo ấy. 

Có nghĩa là chỉ có báo chí quốc doanh hoặc có những nhân bản của tờ báo ấy trên mạng xã hội. Ngoài ra chấm hết. Tự do báo chí ở đây là tự do chọn lựa thông tin trên báo chí quốc doanh đăng tải lại và bình luận tốt cho các tổ chức quốc doanh.

Đó là lý do đầu tiên khiến anh Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh bị bắt. Ngay khi đang diễn ra cuộc điều trần tự do báo chí tại quốc hội Hoa Kỳ. Nên nhớ là đông đảo các nghị sĩ có thế lực trong quốc hội Hoa Kỳ đang đe doạ không thông qua hiệp định TPP mà tổng thống Obama đã thương thảo với Việt Nam.


trích 

'' -Căn cứ mà cơ quan an ninh TP HCM khởi tố vụ án là những bài viết của 3 người này từ 3 năm về trước. Tức là trước khi anh ĐC bị bắt về tội "trốn thuế".
Anh ĐC chịu án 30 tháng tù, trong thời gian đó anh không thể viết lách, lên tiếng được gì. Anh BSG thì cũng rời bỏ blog trước khi bị bắt đến cả năm.
Điều đó nói lên cái gì?
Là chúng ta, những người viết blog sẽ có thể bị bắt bất cứ lúc nào khi mà cơ quan an ninh muốn. Không phải ngày hôm nay chúng ta ngừng viết, chúng ta không sờ đến bàn phím nữa, chúng ta sẽ yên lành. Chúng ta đều ở trong rọ, đến thời hạn cần thăng chức, lên lon, xét duyệt, thời điểm cần vụ án chính trị để phục vụ mục đính chính trị. Người ta thò tay vào rọ và chọn ai đó trong số chúng ta. Những bài viết mà chúng ta viết đều được một bộ phận theo dõi in ra, một bộ phận sẽ cần mẫn hàng ngày đọc từng câu, dòng để vạch xanh đỏ vào đó đánh dấu rồi kết luận bên lề là điều "88" điều "79". Khi cần rất nhanh chóng những tập giấy in bài viết này được chuyển sang bên sở văn hoá TTTT cho các "chuyên gia" thẩm định trong vòng vài tiếng cho hợp lệ.
Để cho tính chất vụ án thêm màu mè và hỗn loạn dư luận, họ sẽ khám nhà bạn và dù chỉ thu được một lá thư hỏi thăm của người bạn về sức khoẻ đơn thuần. Lá thư hỏi thăm sức khoẻ ấy khi lên mặt báo được gọi là "tài liệu trao đổi với phần tử A, B...". Tất nhiên họ sẽ không nói nội dung là gì, như thế khiến dư luận đủ hoang mang rồi. Nếu họ thấy được tấm ảnh mà bạn chụp với bạn bè, họ sẽ nói rằng phát hiện những bằng chứng "quan hệ với các đối tượng chống đối như Lê... Nguyễn..."

Đây là bài viết của tôi 2 năm trước đây. Lý giải vì sao có những người lúc đã ngưng không làm gì mà vẫn bị bắt, cũng lý giải phù hợp với bài báo của VNN nói rằng anh Ba Sàm bị bắt vì những bài viết đăng tải từ năm 2009.

 Giờ thì chúng ta bàn đến lý do thứ hai. Cơ quan anh ninh điều tra nói rằng đã xác định anh Nguyễn Hữu Vinh là quản trị trang Ba Sàm từ năm 2012. Đến lúc này cũng là 2 năm. Những bài viết mà tờ báo đưa ra kết tội anh Vinh đăng có dẫn tiêu đề liên quan đến xây mộ HCM và lấy phiếu tín nhiệm. 

Trong hai ví dụ này, ví dụ về HCM thực ra là để đánh lạc hướng dư luận, muốn lấy lòng dư luận nên sử dụng hình ảnh HCM. Thực ra nguyên nhân thứ hai  ở ví dụ thứ hai - phiếu tín nhiệm - mới là nguyên nhân chính.


Trung ương 9 của ĐCSVN họp ngày hôm qua, trong đó có phần nội dung quan trọng về nhân sự. Đây là hội nghị có tính chất quyết định thành phần nhân sự tương lại. Căn cứ trên kết quả lấy '' phiếu tín nhiệm '' để ra quy chế bầu cử trong Đảng.


http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/174369/thong-qua-quy-che-bau-cu-trong-dang-sua-doi.html

trích đoạn

''Kết quả lấy phiếu tín nhiệm cơ bản phản ánh được mức độ tín nhiệm của từng cá nhân trong tương quan chung giữa các chức danh tại thời điểm lấy phiếu, có tác dụng thiết thực trong công tác xây dựng Đảng, xây dựng hệ thống chính trị.''

Đến đây thì các bạn có thể mường tượng ra lý do thứ hai mà anh Nguyễn Hữu Vinh bị bắt trong thời điểm này. Theo tôi đây mới là nguyên nhân chính chủ yếu trong việc bắt anh Ba Sàm. Những nhân sự nào bị ảnh hưởng của phiếu tín nhiệm chính là những nhân sự quyết định bắt anh Nguyễn Hữu Vinh. Nhằm giảm áp lực thông tin xã hội tác động vào hội nghị trung ương 9 gây bất lợi cho họ.

Nếu vậy, có một khả năng anh Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh sẽ được thả sau khi hội nghị này kết thúc, tuy nhiên phụ thuộc vào phe nào thắng thế. Khả năng nếu phe - mất tín nhiệm- thắng thế, họ sẽ thả anh.

 Một nguyên nhân mà nhiều người cho rằng vụ bắt bớ này để đánh lạc hướng việc Trung Quốc dùng giàn khoan để che giấu ý đồ xâm lược lãnh hải Việt Nam. Thực tế chứng minh thông tin về vụ việc này gấp trăm lần thông tin anh Ba Sàm bị bắt.

Sang một câu chuyện khác về hành động Trung Quốc. Việc đưa giàn khoan vào lãnh hải VN lúc này được tính toán chớp đúng thời cơ. Khi mà thế giới tập trung ở Ucraina, khi mà chuyến công du của tổng thống Hoa Kỳ đến khu vực Đông Nam Á không qua Việt Nam. Khi mà Việt Nam trông đợi vào người Nga qua những thông tin thiên về Nga trong vụ Ucraina, phê phán Châu Âu và Hoa Kỳ. Khi mà nội bộ lãnh đạo ĐCSVN vào một hội nghị đầy tính quyết liệt về nhân sự. Giàn khoan 981 nằm ở khu vực Hồng Kong phục sẵn đã lâu. Và nếu như bạn là họ, đây là lúc cần đưa đến đâu chắc hẳn bạn cũng làm như vậy.

Nhìn vấn đề đang xảy ra ngoài biển Đông, cũng nên nhìn vấn đề xảy ra ở hội nghị trung ương 9. Giữa hai việc này có mối liên đới quan trọng với nhau. Dường như hiện nay báo chí không đề cập rõ đến chuyện gì đang diễn ra ở trung ương 9. Nhận ra những liên đới này, thì những người đấu tranh dân chủ, những người đấu tranh chống sự xâm lược mới có hướng đi đúng với thời cuộc. Nhất là biết lực mình đến đâu, thời cơ thế nào để xác định hiệu quả.

Tôi ghét mụ Beo, ghét cả một số tổ chức trong 20 tổ chức đang liên kết kêu gọi biêủ tình. Nhưng lúc này tôi ủng hộ họ. Nếu phải làm tay sai cho họ lợi dụng trong cuộc biểu tình này, tôi cũng cam lòng. Và thực sự thì tôi đang thực hiện điều này qua những bài viết ủng hộ họ. Còn chuyện tôi không có mặt để tham gia là điều khách quan, đừng bạn nào mở miệng nói tôi bên ngoài không tham gia biểu tình thì tôi xúi giục, thực tế khi còn trong nước hầu hết cuộc biểu tình nào tôi cũng tham gia, trừ khoảng hai lần ra cửa nhà đã bị bắt nguội.

Thứ Tư, 7 tháng 5, 2014

Đại Vệ Chí Dị - Tiết Đoan Ngọ

Nước Vệ triều nhà Sản năm thứ 69.

 Đầu năm ấy, khi họ Đỗ người kinh thành cưỡi ngựa sắt, cầm búa thiên lôi đòi phá lăng miếu tiên đế nhà Sản. Thiên hạ cho rằng đó là chuyện điên rồ.

 Mỗ đốt đèn thâu đêm xem sử sách đông tây kim cổ. Thấy chuyện ấy là điềm không ổn. Xưa nay người điên làm đủ thứ chuyện, nhưng chuyện người điên công khai đòi phá thái miếu thì chưa hề thấy.

Phải chăng đó làm điềm nhà Sản sắp gặp biến loạn, nên lòng người mới quẫn bách thế.

Sau khi Đỗ hán tử bị tống vào lao ngục, phủ hình kết án khổ sai. Nước Vệ xảy ra nhiều chuyện lạ.

Giữa ban ngày bầu trời tối sầm như đêm. Lúc ban đêm trăng quầng như máu.

Dịch bệnh bùng phát, chết hàng trăm trẻ sơ sinh. Xưa nay dịch bệnh chỉ hại đến người lớn, chưa từng có cơn dịch nào hại đến các sinh linh bé nhỏ cả. Tưởng nhà Sản thấu hiểu lẽ trời phải lập đàn thành khẩn sửa mình tạ lỗi với trời đất. Thế nhưng nhà Sản từ vô thần đến ngạo mạn buôn cả thần, chẳng hề đếm xỉa đến việc ấy.

 Dân oan nổi lên khắp nơi, triều đình đưa quân đàn áp bắt bớ, tiếng kêu khóc ly tán vang khắp mọi miền đất nước. Trộm cắp cũng nổi lên như rươi. Lòng dân đen ai nấy đều chán ngắt vì lo sợ. Bỗng nhiên một hôm, quan quân ở quận nọ thành phía Nam nước Vệ xông vào tiệm kim hoàn, đòi lấy 500 lượng vàng của chủ tiệm. Thiên hạ tưởng là thái bình, mọi người yên ổn làm ăn, bỗng đâu lại có chuyện ngang ngược như thế.

Dịch bệnh do trời, trộm cướp từ dân, cướp đất cướp vàng từ quan lại.

Nhưng thế chưa xong, tiết Đoan Ngọ quân Tề bỗng nhiên đưa chiến hạm vào vùng biển Tề, dựng thành đắp luỹ tuyên bố chủ quyền.

Nước Vệ hoạ bên trong chưa xong, lại hoạ từ bên ngoài.

 Xảy lúc chiến thuyền Tề hùng hổ tiến vào hải phận Vệ. Quan quân nhà Sản đột nhiên bắt đi một vị chủ báo nổi tiếng ở kinh thành.

Vị ấy trước là quan nhỏ ở bô hình, con của quan thương thư nhà Sản. Đường công danh đáng lẽ rộng mở, nhưng thấy cảnh đất nước lầm than, ngoại bang lấn lướt, triều đình bạc nhươc. Mới phẫn chí bỏ quan triều, quay về làm báo để chấn hưng dân khí đất nước. Lúc làm việc nghĩa , có nhiều lời đụng chạm đến các đại thần trong triều. Nhất là các quan bên phủ Chúa rất căm tức nhưng bây lâu vì vướng tiếng con quan nên chưa xuống tay hạ thủ được.

 Lại nói lúc chiến thuyền Tề vào biển Vệ. Vụ cơ mật nhà Chúa họp. Bầy tôi có kẻ nói.

- Trước khi đối phó với Tề, nhân cơ hội này mượn gió bẻ măng, trừ khử tên phiến loạn họ Nguyễn. Hắn là cái gai trong mắt chúng ta bây lâu. Tính nước sâu hơn, sau cuộc kháng Tề uy thế của chúng ta sẽ trở lại. Không còn kẻ nào dèm pha. Còn không kháng được phải cầu hoà, thì cũng dứt được mối hoạ dèm pha từ bọn nhân sĩ.

Kẻ khác nói.

- Lúc này làm thế, e rằng sợ loạn. Tên ấy vốn con quan thượng thư, động vào đó còn phải ngó bên phủ vương. Bắt con công thần không thể tuỳ tiện.

Kẻ chủ ý bắt nói.

- Nay nói với bên Vương phủ bắt hắn vì e để yên, hắn nhân cơ hội Tề xâm phạm mà khích động dân chúng. Bọn Vương phủ tất trung với Tề mà bỏ qua. Nại cớ thêm rằng bắt hắn để dằn mặt bọn Cờ Hoa đang đòi tư do ngôn luận. Bọn Vương phủ chả có cớ gì bác ta cả.


Chúa không nói gì, chỉ gật đầu. Bọn công sai hiểu ý, sáng tan họp là chiều xua quân đột ngột đến tư gia Nguyễn khám xét và bắt luôn giam biệt tích.


 Bấy giờ Vệ Kính Vương thắng thế, mũ cao , áo dài xênh xang họp quân bàn chuyện tham nhũng, kỳ thực là nhằm vào nhà Chúa. Vương được Tề che chở, ung dung nghĩ rằng có được chỗ dựa tốt. Không bận tâm đến chuyện khác, chỉ dốc lòng tạo dấu ấn trong sự nghiệp của mình là cuộc chiến chống tham nhũng. Một lòng cảm tạ ân nghĩa của Tề.

 Tề Bá Vương Tạp Cặn mưu sâuu kế hiểm, nhân lúc bên xứ U Kỳ Na hỗn loạn, nước Vệ không ai để ý, lại đang nội tình gay gắt, Vệ Kính Vương chủ quan cầm ấn thống lĩnh quân uỷ chỉ răn lính đề phòng dân làm loạn chứ không phòng bên ngoài. Quân Vệ lâu nay biếng lười tập luyện, từ tướng lĩnh đến đại thần tổng quản bộ binh ham yến tiệc xa hoa, lâu ngày không lên ngựa, bụng phệ như bà chửa. Tướng lĩnh nghĩ việc đánh trận lớn bên ngoài nhờ quan hệ tốt sẽ không xảy ra, những việc xua quân trấn áp dân là việc cỏn con không đáng tầm bận tâm

. Thấy chín muồi cơ hội. Tạp Căn Vương giả thác có việc bận không vào triều, ngầm lệnh cho hải quân ngày đêm thần tốc xông vào biển Vê, dựng luỹ, lập tiền đồn, lập khu đảo nổi làm công sự, trấn luôn biển Vệ.

 Nhà Sản hoang mang, Vệ Kính Vương nhớ lời Tề Bá Vương dặn, khi có sự thì dùng đến đường dây nóng để nhờ vả. Vương giở dây nói ra gọi thì Tề Bá Vương vắng mặt vì đi tuần du xa không ở triều. Vệ Kính Vương biết mình bị mắc bẫy, bụng dạ bồn chồn, bên ngoài giả bộ không biết gì chuyện Tề xâm chiếm biển. 


Mưu thần của Chúa tâu với chủ.

- Nay Tề đã đến đây, có cái may nhưng cũng có cái hoạ. May là việc này khiến bọn Vương Phủ không còn để tâm đến chuyện chỉnh đốn, thanh tra tham nhũng. Nhưng hoạ là ở chỗ nếu mất biển thì khốn cho chúng ta.

Mưu thần khác nói.

- Khốn thì khốn chung, tội đâu nhà Sản chịu, đấy là chiến lược bấy lâu nhà Sản chủ định. Chúng ta là phận dưới phải làm theo mà thôi.

Chúa phán.

- Nói thế đúng những chưa hết. Chúng ta làm theo theo nhà Sản, nhờ đó kiểm soát được nguồn tài nguyên dầu khí dưới biển. Nguồn lợi tức ấy là nguồn chủ yếu bấy lâu nay nuôi dưỡng quan quân phủ ta. Giờ Tề kiểm soát, lấy hết phần đó sẽ khiến ta cạn nguồn nuôi dưỡng quân bản bộ. Giữ được chủ quyền lãnh hải cũng là giữ được nguồn sống của chúng ta. Nay dưới nghĩa vì đất nước, chúng ta phải kiên quyết ngăn cản quân Tề. Lúc bọn Vương Phủ còn luống cuống chưa động tĩnh, tranh thủ ta cũng giành lấy quyền khiên binh từ tay bọn chúng.

Nói rồi chúa lệnh cho phó tướng ngoại giao đăng đàn lên án, mặt khác sai quân thuỷ bô hình đưa tàu nhỏ ra ngăn cản chiến thuyền Tề. Cũng sắp sẵn binh sĩ dự liệu tình huống xấu quyết dàn quân đánh trận sống mái.

Thuỷ quân Vệ tiến ra biển khơi, mới đi khỏi bờ vài chục hải lý, quân Tề phục sẵn dùng thuỷ công bắn phá tàu Vệ. Tàu Vệ nhỏ , do bây lâu quan lại tham nhũng, nên thuyền bè bé tí teo, không cự được phải chạy vòng quanh. Nhưng quyết không rời trận địa. Thế trận rất căng. Muốn biết thế nào đợi hồi sau sẽ rõ.

Dân tình nước Vệ than ôi ! Não lòng làm sao. phần đông mặc kệ không quan tâm thế sự. Phần còn lại quan tâm thì năm bảy ý khác lòng nhau. Thôi thì âu là tại nhà Sản bây lâu nay cai trị nham hiểm mà lòng người như vậy


Lời bàn của mỗ : Thời nhà Sản suy tận, lòng trời không dung, khiến bệnh tật, thiên tai hoành hành. Nếu có chiến tranh ấy cũng là mệnh trời muốn tỏ rõ phúc phận nhà Sản đến đâu. Chỉ e rằng lòng trời còn muốn trừng phạt đám dân Vệ, chỉ khiến cho Tề dùng dằng ở đó rồi mặc cả với Vệ.  Tề chỉ đóng mẫu ham án binh đấy thôi, còn chuyện Vệ đang khai thác tài nguyên Tề sẵn lòng không can thiệp. Lúc đó Vệ thấy đánh nhau thì bất lợi cho sự tồn vong, chịu để quân Tề đóng đó còn mình vẫn khai thác được nguồn lợi. Ấy mới là mối lo nhất.





Thứ Hai, 5 tháng 5, 2014

Lễ vật lên ngôi.

'' Phải nói '' khoác lác '' một tí rằng, nhờ có mười mấy cuộc biểu tình chống Tàu ở Hà Nội diễn ra liên tiếp và cả ở trong Nam. Đã khiến người Trung Quốc thấy rằng giờ chưa phải lúc lộ rõ bộ mặt ở biển Đông, cần phải cho nhân dân Việt Nam thấm nhuần đạo lý Trung Quốc là anh, Việt Nam là em. Em phải nghe anh ( không phải bỗng dưng một hòa thượng như Thích Chân Quang được phép đi ba hoa tự do như vậy, cũng như đại tá Trần Đăng Thanh diễn thuyết về ơn huệ sâu nặng của Trung Quốc đối với Việt Nam ), cần phải cho nhân dân Việt Nam thấm sâu đạo lý Khổng Tử về  đạo nghĩa chư hầu, thiên tử, bầy tôi. Triệt tiêu hay giảm dần tinh thần dân tộc Việt Nam đang đối kháng mạnh với Trung Quốc. Rồi mới tiến tới bước khác.

 Vai trò của ông TBT ĐCS Việt Nam sẽ làm nhiệm vụ dẫn dắt nhân dân Việt Nam đi vào quỹ đạo này. Đương nhiên người Trung Quốc thích ở tương lai người kế nhiệm Nguyễn Phú Trọng sẽ là người tiếp tục làm tốt vai trò lịch sử văn hóa này.''


Trên đây là một đoạn trong bài viết của tôi từ năm ngoái, lúc mà bọn Quang Lùn chưa xuất hiện công khai tấn công những người biểu tình chống TQ. Sau này Quang lùn công khai xuất hiện dưới sự yểm trợ nhiệt tình của thế lực thân Tàu. Quang lùn và đồng bọn ngày càng ra sức tuyên truyền rằng những người biểu tình là muốn Việt Nam đánh nhau với Tàu để bất ổn, là hại Việt Nam.

Thực ra Quang lùn chỉ là con tốt không đáng được tôi nêu tên. Nhưng một nhóm người của Quang Lùn được lập ra, công khai đi gây sự với những người biểu tình chống TQ, bằng những luận điệu vu khống buộc tội cho bất kỳ ai có ý định phản đối Trung Quốc  là vấn đề không hề đơn giản. Nhóm của Quang Lùn đang thực hiện một chính sách có tầm vóc lớn từ một UVBCT chứ không phải loàng xoàng cỡ sở hay bộ.

Trung Quốc chế tạo giàn khoan thăm dò vũng nước sâu đã lâu, một năm trước tôi cũng nói đến chuyện TQ đã chế tạo xong giàn khoan vũng nước sâu. Những người am hiểu về địa lý, chắc chắn sẽ biết vùng nước sâu là nơi nào. Đến tôi còn biết thì ĐCS Việt Nam chắc còn rõ luôn những điểm nào trên biển Đông mà giàn khoan ấy sẽ hoạt động.Giá như báo TQ không đăng tin họ đã đưa giàn khoan ra thì Việt Nam cũng chả nói đến làm gì cho mất ổn định chính trị trong dân. Nhưng ác cái TQ làm lặng lẽ thì cứ làm, đằng này làm xong lại thông báo trên báo chí. Việt Nam không muốn nói cũng khó với dân.

Mà trước khi đưa cả giàn khoan khổng lồ ra biển, có phải cứ thế đẩy ra được ngay đâu. Còn bao nhiêu việc chuẩn bị làm trước như khảo sát, đưa vật liệu thiết bị ra chỗ định khoan trước cả năm trời.

Nói Vn bị bất ngờ là không đúng, thậm chí họ còn biết trước việc này hàng năm trời.

Nhưng biết trước điều đó sẽ gây phẫn nộ dư luận Việt Nam, họ đã tạo ra những Thích Chân Quang để làm tư tưởng cho tôn giáo, tạo ra Trần Đăng Thanh để làm tư tưởng cho cán bộ, chiến sĩ, hưu trí quân đôi.

Và họ tạo ra nhóm Quang Lùn tiếp tục sự nghiệp trên mặt trận tư tưởng  triệt tiêu ý định kháng Tàu của quần chúng nhân dân. Bởi thế Thích Chân Quang diễn trong chùa, Trần Đăng Thanh diễn trong trụ sở. Còn Quang lùn thì phải diễn trên đường phố.

Bọn Quang lùn có biết mình là những con tốt để thực hiện chính sách của Tàu hay không.? Chắc cỡ như Quang Lùn không biết, hắn chỉ phụng lệnh cấp trên của hắn, cái cấp mà đang lấy lòng Tàu để chiếm cái ghế TBT tới đây . Những kẻ ngu dốt nhưng muốn có quyền lực, có tiếng nói thì có khi biết chúng vẫn cứ làm. Dân tộc này đầy rẫy những kẻ cơ hội như vậy. Vận nước kệ vận nước, chúng chỉ cần ấm thân chúng. Bởi thế luận điệu của chúng bộc lộ rõ - phải lo đến bản thân mình, gia đình mình tốt đã thì mới lo được chuyện đất nước, hoặc chúng nói - hãy yên ổn làm ăn lo cho gia đình,việc biển đảo đã có Đảng và NN lo.

Những kẻ đứng đằng sau bọn Quang lùn đã thành công. Bằng thủ đoạn hèn hạ cho bọn Quang Lùn đi gây sự, cãi nhau và an ninh nghiệp vụ đứng bên ngoài quay phim, cảnh sát chờ sẵn. Nếu những người bị gây sự phản ứng lại, họ sẽ bị cảnh sát bắt và kết tội với những đoạn clip  của an ninh đã cắt đi phần bọn Quang lùn gây sự.

Có câu truyện ngụ ngôn,con cáo đi trước con hổ. Đến đâu các loại thú chạy, con cáo cho mình là oai phong. Bọn cầy cáo như Quang lùn giờ cũng nghĩ mình như thế, nên chúng hăng hái xuất hiện mọi nơi.

Vấn đề ở đây là ai đứng đằng sau bọn Quang lùn.? Kẻ ấy sẽ làm TBT tương lai.

Còn chuyện giàn khoan 981 của Tàu vào khu đặc quyền kinh tế VN chả có gì lạ. Nó đã được biết từ trước, và sẽ xảy ra như vậy. Như đoạn trích lại của bài tôi viết một năm trước. Đó là một bước tiến đương nhiên của Tàu khi đã thành công ở trận đánh trên mặt tư tưởng tại Việt Nam.

Sẽ chẳng có động thái quân sự nào dứt khoát trong vụ xâm nhập khai thác trái phép này. Không phải như các vụ cưỡng chế đất đai khí thế ngút ngàn quyết đập chết ăn thịt để lấy đất. Vụ này sẽ lại được diễn ra với kịch bản - chúng ta khéo léo , kiên nhẫn đấu tranh trên mặt ngoại giao, chủ động đưa thông tin đến quốc tế nhờ sự ủng hộ của họ ( đcmm quốc tế nào chứ, những nước có khả năng bênh vực thì chửi chúng nó là thù địch, những thằng cướp thì bảo là bạn bè).

Vài hôm nữa TQ sẽ không đưa tin về giàn khoan. Báo chí Vn sẽ được nhận chỉ thị ngừng thông tin về vụ này để tránh bất ổn chính trị.

Mọi cái lại đâu vào đấy. Khi báo chí không nói nữa, bọn Quang lùn lại ngông nghênh đi diễu phố tìm ai có ý chống Tàu gây sự.

Rồi đại hội tới lại thành công tốt đẹp, đồng chí chủ trương vụ thanh toán tư tưởng chống Tàu lên ngôi.




Thứ Năm, 1 tháng 5, 2014

Đại Vệ Chí Dị - Hoà giải.

Nước Vệ triều nhà Sản năm thứ 69.

Ngân khố trống rỗng, nợ nước ngoài đầm đìa. Tài nguyên cạn kiệt. Dân tình tứ xứ nổi dậy kéo đi kêu oan khuất khắp nơi. Dịc bệnh hoành hành. Quan lại nhũng nhiễu, kiêu binh mặc sức tác yêu tác quái, bọn trộm cướp nhân đà ấy cũng gia tăng cướp bóc trắng trơn.

Nhà Sản thấy cảnh đất nước gay go, mới họp lại bàn xem nguyên nhân.

Các đại thần lý luận, học vấn uyên thâm như Cả Sáng, Tôn Dưa, Đường Hoang và Vệ Trọng Vương mở đầu cuộc họp đều khẳng định về đường lối nhà Sản không có gì sai. Chẳng qua thời thế khó khăn khách quan đưa lại mà vậy. Nhìn chung thì đời sống nhân dân từ khi Sản lãnh đạo đến giờ cũng khá hơn.  Triều thần thống nhất nguyên nhân không phải tại đường lối, cho nên không bàn. Tất cả tập trung khắc phục những khó khăn trước mắt.

Vệ Kính Vương trước có lập ra Ban Kim Tiền trực thuộc vương phủ do đại thần Đền Lan cai quản.

Đền Lan trước là phó tướng cho Chúa Bạo, rành chuyện làm ăn nhà Chúa. Lĩnh mệnh Vương cầm thẻ bài sang phủ Chúa tra xét sổ sách, tạm thu hồi một số công việc để xử lý. Lúc đầu việc cũng khá trôi chảy, tưởng là cứ thế êm xuôi. Chẳng mấy chốc sẽ thu hồi quyền cai quản kinh tế bên phủ Chúa về cho Vương Phủ.

Sở dĩ phủ Chúa nhường nhịn như thế, cũng tại bởi Vệ Kính Vương học mưu bên Tề, lâp ra Ban Kiểm Chính nhằm truy xét những quan lại phủ Chúa tham ô, nhận hối lộ. lũng đoạn thị trường để vơ vét. Ban này do dũng tướng Trăm Xanh điều khiển.

Phủ Chúa bị hai mũi giáp công, gặp thời khó khăn không thu được ngân sách. Uy thế đã giảm, nay bị giáp công chỉ còn nước nhịn lùi dần từng bước. 

Đầu năm Canh Ngọ, Đình Lan tra xét đến ngân khố mới giật nảy mình khi biết quốc khố trống rỗng, nợ nước ngoài cao như núi, mỗi năm phải trả cả thảy là 6 tỷ Mỹ Kim. Lan toát mồ hôi ướt đẫm mang bản sao chép nợ công ra về.

Chúa bấy giờ mới cười nhạt nói với cận thần.

- Chúng nó cứ ngỡ mỡ đấy mà húp, làm kinh tế khó lắm. Đấy, thích thì đây nhường cả, xưa nay mọi việc đều là nhà Sản chủ trương, nhà Chúa chỉ thi hành phận sự thôi.

Đình Lan mang bản thống kế nợ về cho Vương Phủ. Vệ Kính Vương xem xong mặt tái mét than.

- Nếu biết thế chẳng đòi cho xong, tiếp quản thế này thì chúng ta phải xử lý nợ à.? Giờ biết tính sao?

Vương gọi một số đại thần trung tín vào luận việc. Bọn này xưa nay phàm là mọt sách trung kiên, quen người khác mang bổng lộc đến cho mình. Nghe đến chuyện nợ nần quốc khố phải giải quyết, đứa nào cũng thoái thác không phải chuyên môn. Bàn cả ngày chả đâu vào đâu, hẹn tháng sau bàn tiếp.

Vương nghĩ không ra kế, mấy tháng liền không xuất hiện trước thần dân. Ngồi trong phủ toan tính mãi, các đại thần thân cận cũng tảng lờ không ai nhắc chuyện xử lý nợ nần ra sao.

 Lại nói về Bạo Vương biết Vương Phủ đang ngồi trên đống lửa. Bạo thỉnh thoảng lại lớn tiếng nói rằng nhà Sản chủ trương hết. Ý đánh tiếng cho bọn bên Vương Phủ giỏi thì đứng ra mà nhận nợ, đây không có trách nhiệm gì nữa.  Bạo ung dung xoa tay thư thái nhàn tản hoà mình vào dân chúng, đi bộ quanh hồ với người dân tật nguyền. Lúc cao hứng lại đứng ra xin lỗi nhân dân và bóng gió nói chuyện nhân quyền, tự do , cởi mở cơ chế cho người dân làm ăn.

 Vương thấy làm căng không xuôi, bèn chỉ thị cho Trăm Xanh tạm ngừng tấn công. Mặt khác sai Đền Lan đến nói khó bên phủ Chúa. Nhắc lại lời tiên đế dạy năm xưa,  dẫu có thế nào thì cũng phải đoàn kết giữ nhà Sản, người xưa có câu " giữ chùa thì được ăn oản ''. Nay Chúa cũng là người nhà Sản, lẽ nào để cảnh nhà Sản tiêu vong vì nợ nần.

 Vì lời ấy, mà vua chúa nhà Sản mới có cuộc họp nói trên.

Chúa ngồi trên ghế cao, gõ tay đập nhịp, miệng cười nhẹ, nói rất rành rẽ khoản nào ra khoản đó. Thu bao nhiêu, chi mất bao nhiêu. Bộ Binh,bộ Hình là lực lượng bảo vệ nhà Sản một năm tiêu bao nhiêu ngân lượng trả lương và các hoạt động bảo vệ triều đình. Bọn tuyên truyền ngốn hết bao nhiêu vào việc lễ lạt,kỷ niệm, hội hè, sách báo, ấn phẩm...rồi trả tiền hưu cho quan lại, binh sĩ về hưu hết bao nhiêu để họ giữ lòng trung thành. Kể môt lượt ra rồi Chúa hỏi triều đình.

- Những khoản chi này có mang lại lợi nhuận không.?

Triều đình im lặng, không ai trả lời. Chúa lại hỏi.

- Không mang lợi nhuận, thì có thể cắt giảm được không.?

Triều thần im lặng, không ai trả lời. Chúa từ tốn hỏi.

- Tài nguyên khoáng sản còn không.?

Cũng chẳng ai trả lời. Chúa hỏi tiếp.

- Các doanh nghiệp nhà Sản, đều do Sản Viên lãnh đạo, làm ăn có lỗ không.?

Cũng vẫn không có ai trả lời. Chúa đứng dậy, thong thả đi giữa triều, tay chắp sau lưng. Qua mặt đại thần Bốn Sướng hỏi.

- Ông lãnh mệnh triều đình, đi sứ các nước, thế có nước nào hứa giúp được cái gì.?

Bốn Sướng cúi gằm mặt không nói năng. Bốn qua xứ Cờ Hoa, lúc về đến giờ xứ ấy không cho mượn tiền, ngừng việc ký hiệp định kinh tế. Từ lúc Sướng về đến nay, Vua xứ đó không một lời nhắc đến nước Vệ. Bốn qua xứ Phù Tang, về đến nước mình, xứ Phù Tang bỗng nhiên tố cáo người Vệ bên đó trộm cắp, buôn lậu , rửa tiền, lao động trái phép. Lại còn tố quan lại bên Vệ nhũng nhiễu ăn hối lộ, đưa ra cả danh sách đích danh. Bốn qua Hung Gia Lợi, Nã Uy Di được đón tiếp nhạt nhẽo, cờ không mở, trống không dong.

Bầy tôi của chúa phụ trách ngoại giao là Mặt Trời đỡ lời.

- Phàm ra sông biển lớn, chỉ có Chúa là người họ quen mặt mà thôi. Đại thần Bốn Sướng mới đi chuyến đầu nên họ chưa hiểu được lòng. Cái khó đấy cũng là khách quan.

Bầy tôi nữa của Chúa là Văn Ruồi quản ngân khố nói.

- Việc lấy nguồn cho ngân khố, xưa nay Chúa vốn tinh thông, chắc câu ngài hỏi chỉ có ngài trả lời được, chúng thấn trẻ người non dạ, kinh nghiệm không có. Dám mong lời anh minh.

Phó tướng của Chúa là Đàm Cận, vốn khoẻ mạnh, nhanh nhẹn, tính ôn hoà được lòng cả Chúa lẫn Vương thấy triều thần không ai còn vẻ ý kiến, bèn nói.

- Xin Chúa vì cơ nghiệp nhà Sản gần 70 năm qua mà ra tay cứu vớt.

Chúa gật gù, nhìn một lượt triều thần, thấy các đại thần bên Vương phủ nín thinh. Chúa nói.

- Tiên đế có nói chuyện đoàn kết, người ta không làm thì không có sai, phàm khi đã đụng việc trăm cái không thể đúng cả trăm. Nhà Chúa bao năm lao tâm khổ tứ, giữ cơ đồ vững như bàn thạch. Năm nào cũng phát hiện bắt giữ bọn phản tăc, cung cấp binh lương cho các bộ Binh, Hình đầy đủ. Ấy thế mà chỉ có chút sơ hở là đã thập chín điều không được làm, là đã thanh tra kinh tế, thanh tra nội tình....hỏi thế lòng người sao mà yên được.

Tôn Dưa đứng dậy vòng tay đáp.

'- Thần trộm nghĩ, có buổi họp hôm nay là triều thần đã đoàn kết, chuyện cũ xin xóa bỏ rồi. Mong Chúa nghĩ đến đại sự.

Chúa gật đầu hài lòng, bây giờ Chúa mới lấy vẻ uy nghiêm mọi khi, dõng dạc nói.

- Thế sự ngày nay chỉ lấy chữ Hoà làm chủ. Trong triều thì quan lại hoà thuân với nhau. Ngoài triều cũng phải hoà thuận với những kẻ có tiền. Nay nước ta ngân khố trống rỗng, tài nguyên cạn kiệt, làm ăn thì thua lỗ. Những việc này muốn vực dậy không phải ngày một ngày hai đem lại ngân khố.  Giờ có bọn Vệ Kiều ở nước ngoài đến mấy triệu đứa, mỗi năm gửi quà chơi chơi cho người nhà cũng hơn 10 tỷ Mỹ Kim. Nếu cái bọn đó mà tha thiết hơn với nước Vệ, chúng về đây mua nhà, đầu tư làm ăn, ăn chơi cờ bạc đĩ điễm, hút xách ở Vệ. Thử hỏi hơn bao nhiêu lần 10 tỷ Mỹ Kim kia. Hiện giờ đất đai là nguồn tài nguyên duy nhất mà nhà Sản ta nắm được, nhà cửa xây cất đã nhiều mà không có người mua, có người mua là có tiền. Mà người mua giờ chỉ có bọn Vệ Kiều là thiét thực vì dù sao dây mơ, rễ má quê hương chúng cũng ở đây.

Triều thần oà lên, vỗ tay ào ào. Khen Chúa cao kiến. Nhất trí cứ vậy mà làm. Chúa xin triều chuẩn cho Mặt Trời phụ trách việc lôi kéo hoà giải với bọn Vệ Kiều. Triều đình quyết luôn.


Vệ Kính Vương về phủ, đã có mật thư từ Tề gửi đến, Vương gọi các đại thần trung tín đến hop bàn. Vương bảo.

- Làm gì thì làm, không thể buông lỏng kiếm soát , hoà giải cũng phải thế nào, chứ không được thái quá mà coi thường công lao của quân đội ta, coi trọng bọn phản bội tổ quốc. Các khanh phụ trách truyền thông phải nắm vững điều này, không được xa rời lý tưởng nhất quán là uy tín nhà Sản, không được để mất lập trường đấu tranh giai cấp, phòng ngừa thế lực thù địch len lỏi trỗi dậy.


Ngày hoà giải chưa đến, nhưng nước Vệ loạn cào cào, châu chấu. Người thì nói hoà giải, kẻ thì chửi bới bọn bỏ nước ra đi là phản bội. Lúc có người nói hiền hoà, lúc có người lại gay gắt. Cuối cùng thì đâu lại vào đấy, chỉ có mấy mống Vệ Kiều chim mồi nhẵn mặt mấy năm nay là đến dịp tranh thủ về nước miễn phí, được đón rước đánh chén ca ngợi. Mọi thứ vẫn thế.

Duy chỉ có bọn dân đen là tiến bộ, chúng tiến gần nhau hơn. Bởi giữa chúng thì có thù hằn gì đâu mà hoà giải. Chẳng qua chúng sống ở triều đại nào, triều đại đó nói triều đại kia là kẻ thù thì chúng nghe vây. Chứ hỏi kẻ thù là nhân dân ở triều đại kia hại gì đến chúng thì chúng cũng chả biết kể thế nào. Vì có đâu mà kể.