Thứ Ba, 17 tháng 2, 2015

Cuộc đời được mất.

Lúc Bùi Thị Minh Hằng mới bị bắt tại Đồng Tháp, tội danh từ phía những người bắt giữ còn chưa rõ, đúng lúc có tin chị Hằng sẽ được thả thì một vài người tung tin '' Bùi Hằng  chủ ý gây sự với công an mới bị bắt thế, chống người thi hành công vụ chứ đấu tranh dân chủ gì đâu''.

Ý những người này muốn nói, đấu tranh đàng hoàng như họ thì không bị làm sao. Còn đấu tranh mà gây sự, đấu tranh mà vô học, cực đoan hoặc có tổ chức này nọ bên ngoài thì bị bắt là phải. Hoặc theo cách khác họ muốn chê chị Bùi Hằng ngu, không khôn ngoan như họ.

Nhìn theo cái nhìn như vậy, có lẽ Bùi Thị Minh Hằng dại thật.

Hôm có cuộc thảo luận hay dạo chơi nhân quyền gì đó tại công viên Nghĩa Đô. Trước hôm đó Bùi Hằng đang ở Sơn Tây gọi điện cho mình hỏi chuyện đi. Mình bảo chị không nên đi. Chị bảo không đi sợ bọn trẻ bị sao không nỡ. Mình nói , tụi đó nó có cách cư xử của nó khi bị phá phách, chị không nên đi làm gì. Chúng nó công khai thông báo rộng cả ba miền cùng làm, chúng nó có cách đối phó của nó. Chị ra đó không nên, đây là chương trình riêng của tụi trẻ nó làm.

Chị nhất định kêu chị phải đi, cứ nói chị ra đó, chỉ đứng nhìn quan sát có gì bảo vệ bọn trẻ. Mình nói, chị có ở đó hay không ở đó thì bọn an ninh nó cũng phá cái đám ấy. Nhưng có chị ở đó, chị nhìn cảnh bọn an ninh trá hình gây sự, chị không chịu được, sẽ vào can thiệp. Sau này đứa khác nó sẽ vin cớ bảo, bọn trẻ ôn hoà, an ninh lẽ ra để yên, nhưng vì có chị làm loạn nên an ninh phải dẹp, họ sẽ nói chị phá bọn trẻ đó. 

Chị quyết đi, rút cục là an ninh phá ( vì có chị hay không như đã nói thì an ninh vẫn phá như thường), chị nhảy vào cuộc. Sau này '' đứa khác '' nói vì Bùi Hằng quậy,  an ninh buộc phải phá không cho đám trẻ thực hiện dự tính.

Sau vụ đó chị buồn, chị nói từ nay chị sẽ chỉ đi hỗ trợ cùng '' dân oan''. Chị tự nhận mình dại. Đấy là lần duy nhất mình thấy chị tự nhận chị dại trong bao vụ việc đấu tranh. 

Bùi Thị Minh Hằng dại thật, đang có một cơ ngơi hoành tráng, đầu tư cổ phần vào tàu biển, cây xăng, bệnh viện, nhà hàng. Công việc làm ăn thuận lợi, bỗng dưng đi khiếu kiện với chị em ruột về quyền thừa kế ngôi nhà ở quê. Bọn chính quyền dựa vào đó vu khống chị tham lam, độc ác, tranh giành quyền lợi với chị em ruột.

Thực ra không phải thế, các chị em của chị Hằng bán căn nhà tổ ở quê. Chị Hằng về hỏi mua lại căn nhà đó nhưng chủ nhà không bán, chị khiếu kiện các chị em của chị bán nhà không hỏi ý kiến chị. Nhằm gây áp lực để chủ nhà mới phải nhượng lại cho chị. Các chị em nhà chị Hằng lại nghĩ chị đòi tiền bán nhà, vì thế bọn tà quyền lợi dụng để xuyên tạc ý của chị.

Những người xa nơi chôn rau , cắt rốn đi làm ăn. Khi có tiền dư dả, tình cảm với ngôi nhà mình sinh ra lớn lên, khó mà đong đếm được bằng tiền. Bao nhiêu Việt Kiều, dù đã có cuộc sống ổn định ở đây, chả nghĩ bao giờ về Việt Nam ở. Mấy năm về ghé thăm quê nhà vài lần, thế nhưng vẫn tích cóp tiền xây nhà, dựng nhà ở quê. Và Bùi Thị Minh Hằng cũng như bao người xa quê, nhưng lòng luyến nhớ của chị bị những tên bồi bút đê tiện xuyên tạc bằng những luận điệu vu khống, suy diễn để đánh phá hình ảnh người đấu tranh cương trực.

Cuộc đấu tranh kêu gọi tinh thần yêu nước vào mùa hè rực lửa của đồng bào Việt Nam năm 2011 đã lôi cuốn  bao người, Bùi Thị Minh Hằng theo tiếng gọi yêu nước, đã dấn thân và chịu tù đày, công cuộc kinh doanh bị đình trệ, nợ ngân hàng trả lãi chồng chất, gia đình anh chị em bất hoà. Tuy thế, nhưng chưa bao giờ chị than thở một dòng trên Facebook hay công luận về hoàn cảnh sa sút, đổ vỡ, nợ nần của mình do mải mê đấu tranh mà ra. 

Bây giờ chị lại tiếp tục vào tù với mức án dài, có lẽ khi chị về, một chỗ trú mưa cũng chả còn cho chị. Nhưng như chúng ta thấy , chưa bao giờ chị nhắc nhở đến điều đó, với chị cuộc đấu tranh đòi hỏi công bằng , sự thật, quyền con người, chủ quyền đất nước bao giờ cũng là khát khao lớn nhất , át hơn tất cả.

Có lần mình hỏi chị, chị đấu tranh thế này, mất mát bao nhiêu thứ, gia đình, tài sản, sức khoẻ, thời gian. Chị có nghĩ gì không.? 

Chị cười nhẹ nói như không.

- Cho mất mẹ nó hết đi em ạ. Tài sản mình kiếm được chỉ để cho con, giờ con mình hư hỏng, mình có để cho chúng nó lúc chúng nó hư lại càng hư. Cái mình để cho chúng nó là chúng nó phải là người tử tế. Chị đấu tranh thế này, chúng nó ( các con của chị ) sẽ nhìn thấy mẹ nó là người xả thân vì mọi người. Chúng nó sẽ không ích kỷ nghĩ đến bản thân, may ra chúng nó thấy mẹ vậy còn thức tỉnh làm người tử tế.

Lúc đó mình nghĩ chị hão huyền, dại dột, trông mong gì chuyện lấy thân mình ra làm tấm gương cho mấy đứa trẻ tuổi ham ăn chơi ấy thức tỉnh. Mình ở cùng thằng Nhân nhìn nó ngập đầu trong game, chứng kiến phiên toà thằng Trung từ đầu đến cuối thấy nó chả vẻ sợ sệt hay hối hận gì , mấy lần gặp con Quỳnh Anh mặt nó lanh tanh.

Bẵng đi hai năm, giờ thằng Nhân tự túc tìm công việc nuôi thân, thằng Trung trước chơi bời lêu lổng giờ cùng anh em bạn bè học hành, sinh hoạt đấu tranh bên Phi, con Quỳnh Anh mà chị Hằng nói nó xa lánh mẹ thì giờ hàng ngày, hàng giờ đau đáu lo lắng cho mẹ chu đáo mặc dù xa xôi, đi lại vất vả.

Cuộc đời, được mất, khôn dại quả không có bàn cân hay phép tính nào đong đếm được. Khôn dại, hay được mất là do mỗi con người tự đặt mục tiêu cho mình.

Ba năm tù vì những hành động chính nghĩa của chị Hằng, không những thức tỉnh được ba đứa con mà còn thức tỉnh được nhiều người khác trong xã hội này. Những đứa con của chị ngày nay không tự hào mẹ mình là đại gia để đua xe, chơi game, nhậu nhẹt vũ trường như xưa, nhưng giờ đây chúng đã và đang sống, làm những việc xứng đáng để tự hào là con của mẹ Hằng. 

Cuộc đời được mất thật khôn lường. Nhưng những người chính nghĩa, cái được bao giờ cũng lớn ở kết quả này hay kết quả khác, khi mà danh lợi chả còn là mục đích trong cuộc đời.



Thứ Năm, 12 tháng 2, 2015

Cuối năm tiễn đưa Nguyễn Bá Thanh.

Vậy là anh Nguyễn Bá Thanh không còn sức khoẻ tiến triển như lời các giáo sư ở ban bảo vệ sức khoẻ cán bộ trung ương. Những lời của các vị giáo sư Việt này từ trước đến giờ trong bệnh tình ông Thanh chỉ là mục đích chính trị phục vụ thời điểm.

Ai cũng biết bệnh viện tối tân ở Hoa Kỳ ,giá điều trị tầm 5 ngàn đô một ngày mà còn phải nhả bệnh nhân về theo ý gia đình là hiểu bệnh đến đâu rồi. Nhưng Đảng là thiên tài, đảng bảo khoẻ là vẫn khoẻ, tau không sao là tau không sao.

Giờ thì anh Thanh đã hôn mê sâu, tất cả những biện pháp bây giờ là duy trì cơ thể để chọn ngày quyết định anh đi phần xác. Còn phần hồn anh đã ra đi về thiên đàng từ hôm nay.

Anh Thanh ở miền Trung khoẻ mạnh, anh nói chuyện tay bo hàng giờ với cán bộ, nhân dân không cần phải nhờ thư ký soạn sẵn bài nói. Chỉ cần cấp tài liệu, con số anh có thể thao thao bất tuyệt. Anh táo bạo gây cười bằng những lời ám chỉ cả những cấp cao nhất. Trong việc chống tham nhũng anh nhắc liên tiếp mấy đời tổng bí thư trước đó, kể cả bất tài như Nông Đức Mạnh anh cũng kể công trạng ông ấy trong chống tham nhũng. Mặc dù ai cũng biết TBT Nông Đức Mạnh chả làm nổi trò gì trong 10 năm cầm quyền ngoài cái ca ngợi tình hữu nghị Tàu Việt.

Sở dĩ anh ca ngợi các đời TBT trước là muốn nhằm đề cao TBT thời nay, người đỡ đầu cho anh trên con đường vào Bộ Chính Trị, người hứa sẽ mang cho anh một vai trò lịch sử để lại đời sau danh tiếng vang lừng, đó là công cuộc chống tham nhũng.

Cuộc chống tham nhũng của đảng lần này do ông TBT Nguyễn Phú Trọng khởi xướng, mới đầu nhìn tưởng là chống tham nhũng thật, mà nó cũng có phần là thật. Nhưng nhìn chung thì nó chỉ là cớ để thanh toán, hạ bệ và giành ghế của các phe phái. Cứ nhìn danh sách Ban chỉ đạo về phòng chống tham nhũng trung ương thì thấy ngay hiện tượng bè phái để tranh giành quyền lực.  Gọi là có phần thật bởi vì cả bộ máy quan chức chế độ này ai mà chả tham nhũng, nên cứ sờ ông nào là ra ông đấy. Gọi là cớ để tranh giành quyền lực cũng đúng, bởi vì trong các ông ở ban này như Nguyễn Xuân Phúc, Nguyễn Hoà Bình cũng là tay tổ của tham nhũng như Chân Dung Quyền Lực đưa tin.

 Nguyễn Bá Thanh ra Bắc, làm trưởng ban nội chính, mục đích là thực hiện những chỉ đạo của Ban Chỉ Đạo Phòng Chống Tham Nhũng Trung Ương. Anh Thanh nhận nhiệm vụ này vì mơ ước làm sạch tham nhũng hay mơ ước tham gia một phe cánh để có ghế cho mình ?

Thực ra là anh Thanh vì cả hai. Leo đến chức bí thư tỉnh lớn thư ba đất nước, anh thừa hiểu tham nhũng chỉ triệt để khi ĐCSVN không tồn tại hoặc không nắm quyền. Điều đơn giản ấy đến bà bán rau, anh xe ôm cũng hiểu đừng nói cỡ như anh. Thế nhưng anh vẫn hăng hái , xông pha nắm ngọn cờ chống tham nhũng mà bọn Đảng phất lên để tung hoành thiên hạ.

Có ba điều tuyệt đối không nên tin đảng cộng sản Việt Nam, nếu tin tưởng và làm theo chỉ có kết cục thảm hại.

Một là Đảng kêu gọi chống tham nhũng
Hai là Đảng kêu gọi yêu nước, bảo vệ chủ quyền
Ba là Đảng kêu gọi  quyền con người ( bao gồm tự do ngôn luân, tín ngưỡng..)

Cứ nhìn thực tế mà xem, quyền tự do ngôn luận và tinh thần yêu nước bảo vệ chủ quyền đã nuốt bao nhiêu người tri thức, người dân nồng nhiệt vào nhà tù.? Bao nhiêu nhà báo, người dân hăng hái chống tham nhũng phải vào tù.?

Cốt lõi của chống tham nhũng là để mặc cả quyền lực nội bộ với nhau.
Cốt lõi của bảo vệ chủ quyền, yêu nước là mặc cả với Nga, Trung bảo vệ Đảng.
Cốt lõi của tự do ngôn luận , quyền con người là mặc cả với phương Tây tiếp viện kinh tế cho Đảng.

Anh Nguyễn Bá Thanh đi vào con đường thứ nhất, con đường chống tham nhũng mà Đảng kêu gọi, anh làm công cụ cho bọn Ban Chỉ Đạo PCTNTW mà anh cứ ngỡ mình đang là người tiên phong xông pha trong mặt trận tham nhũng, giúp dân giúp đảng. Cuối cùng khi Đảng mặc cả, thu xếp với nhau xong. Anh Nguyễn Bá Thanh nhận kết cục thảm hại dưới cái bệnh hiểm nghèo trên giời đổ xuống. Đảng bảo do anh ăn uống, môi trường làm việc là tác nhân gây bệnh. Không vào được Bộ Chính Trị, anh còn mất luôn tính mạng. Đó là luật chơi khắc nghiệt như trò đánh bạc. Khi anh đặt cửa bên này, một là anh được, một đồng thành hai. Hoặc là mất sạch. Cờ bạc thì không có hoà khi nhà cái mở bát.

Nếu vào BCT, anh sẽ là vĩ nhân. Không thành công thì anh thành phế nhân.

Bọn Chân Dung Quyền Lực nói anh Nguyễn Xuân Phúc hạ độc anh Thanh là bố láo. Anh Phúc từng là chủ nhiệm văn phòng chính phủ, leo phắt lên phó thủ tướng uỷ viên BCT là do anh Phúc trong thời kỳ làm chủ nhiệm văn phòng chính phủ, biết được nhiều quan chức chính phủ tham nhũng. Anh Phúc nhờ những bí mật đó mà được các anh miền Bắc trọng dụng, cho vào Bộ Chính Trị, giữ luôn ghế phó trưởng ban Phòng chống tham nhũng để hỗ trợ, chỉ đạo anh Thanh. Chỉ có anh Phúc mới am hiểu nội tình, bày vẽ nước đi, yếu điểm của đối thủ cho anh Thanh chơi. Chứ trong cái ban PCTNTW ấy có ai hiểu được đối thủ như anh Phúc.

Anh Thanh bệnh bất ngờ, cuộc chống tham nhũng hỏng. Anh Phúc thấy tình thế bất lợi, chả tội gì anh phải làm căng. Anh ngừng tham mưu cho Đảng chống tham nhũng ( mưu của anh thực ra chỉ là những bí mật anh biết thời kỳ anh làm chủ nhiệm văn phòng chính phủ.) giờ anh cũng chắc chân trong BCT, anh bắn thông điệp nếu để anh yên ổn, anh sống để dạ, chết mang theo. Thế là đối thủ không thông qua trang CDQL để tấn công anh nữa, còn anh bắt đầu đi lại đây đó hiên ngang chỉ đạo giao thông, đường sá...chả động chạm gì đến ai cho lành qua lúc này.

Chỉ tội mỗi anh Thanh, xét ra hai anh miền Trung này đều là công cụ của các anh miền Bắc trong cuộc chiến giành quyền lực. Anh Thanh thì thẳng tính, đánh trực diện . Anh Phúc thì đa mưu, túc trí biết tiến lùi hợp lý. Anh Phúc còn khéo mặc cả cho mình ghế Uỷ viên BCT trước khi anh nhận chức phó trưởng ban chỉ đạo CTNTW. Lúc này anh ngang hàng với bọn miền Bắc, anh chả phải nghe lời cho thằng nào sất. Ngon lành anh chiến tiếp, không ngon lành thì anh hoãn binh. Anh quá đủ tầm bản lĩnh để làm thủ tướng nhiệm kỳ tới đây.

Cuối năm tiễn đưa anh Thanh, cũng thấy canh bạc chống tham nhũng đã xong theo lá bài chia ở hội nghị chuẩn bị nhân sự trung ương 10.

Nhiệm kỳ tới anh Sang làm tổng bí thư ( anh về thì không ai đủ can đảm luyên thuyên ba cái chuyện bắt sâu, bắt bọ ), anh Dũng là chủ tịch nước, anh Phùng Quang Thanh làm chủ tịch quốc hội, anh Nguyễn Xuân Phúc làm thủ tướng. Anh Phạm Quang Nghị thay anh Lê Hồng Anh làm thường trực ban bí thư. Còn hai ghế bí thư Hà Nội, Sài Gòn thì để nếu anh Ba Tàu ngó qua cái đã.

Các anh Lê Hồng Anh, Nguyễn Phú Trọng, Lê Thanh Hải, Nguyễn Sinh Hùng đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ.

Dự tính nhân sự là vậy, đồng bào tiếp tục đóng góp ý kiến để cho bộ máy lãnh đạo của Đảng ngày càng vững mạnh, đủ tài lực lãnh đạo nhân dân đất nước phát triển phồn vinh, giữ ổn định chính trị và toàn vẹn lãnh thổ, tăng cường ảnh hưởng trên thế giới...

Thứ Sáu, 6 tháng 2, 2015

Đại Vệ Chí Dị.

Nước Vệ triều nhà Sản năm thứ 69. Đời Vệ Kính Vương thứ ba.

Tháng Chạp năm ấy, chiếc ghế đá cổ kính tuổi vài trăm năm, là của vua đời trước dùng để ngự ngắm hồ. Bỗng nhiên bị một tên trọc phú đánh xe hất đổ. Cái ghế đá tưởng bền vững ấy vỡ tan tác.


Trước ghế mặt ngoài đen bóng, khi vỡ lộ ra bên trong một màu đỏ ửng. Có người nói nhà Sản ứng vào màu đỏ, màu đen là của dân. Dân bao bọc nhà Sản, tức nước vỡ bờ. Thế nào dân cũng nổi lên và nhà Sản tiêu vong. Nguyên nhân kích động dân chúng nối lên sẽ do một tên trọc phú xúi dục. Thiên hạ xôn xao sấm truyền

Đến năm thất thập vương tư
Phương Nam Chúa hiện, mây mù bão giông
Vận thời nhà Sản diệt vong.
Thái hoà chưa rõ, long đong đến rồi.

Lời sấm đến tai Vệ Kính Vương, khiến Vương mất ăn, mất ngủ. Bấy giờ Chúa cho con trai trưởng trấn phương Nam, tạo thành cõi riêng biệt, xây dưng cơ đồ, mọi thứ không theo ý triều đình. Thanh thế ngày càng mạnh, vây cánh khắp nơi tụ về mở hội, mời ca kỹ đàn hát tiệc tùng thâu đêm suốt sáng.

Tháng trước Vương bày trận Hội Trung, hơn hai trăm các tướng lĩnh trong triều đều đến dự trận. Vương thân chinh cầm quân, điều trận bát quái, trùng trùng điệp điệp. Bên ngoài chiến thuyền nước Tề hỗ trợ ngoài khơi. Quyết một phen sống mái, hạ được nhà Chúa trong năm đó.

Nào ngờ Chúa mưu ma hơn người, dùng bọn Lực đeo mặt nạ, đêm đến trèo tường đột kích các đại thần thân tín của Vương. Đại tướng Viện của Vương vừa được tin dùng cất nhắc, chưa kịp ăn mừng thì nửa đêm bọn Lực tinh nhuệ, võ công cao cường, đột nhâph vào phủ, chém cho gia quyến nhà Viện từ thê thiếp đến công tử đều trọng thương. Viện khiếp đảm mất mật không dám ho he.

Trước đó bọn Quảng Phệ bộ Hình, cây quân đông, tướng mạnh, chiêu bài phò Sản diệt Chúa. Định âm mưu thoán ngôi. Bị bọn Lực đánh cho liên miên. Quảng Phệ lúc đầu hung hăng cầm đại đạo xung trận , gào hét đòi thách đấu. Bọn Lực bịt mặt nghênh chiến, dùng dao nhọn áp sát Quảng Phệ, đâm cho mấy nhát chí tử. Phệ ngã lăn xuống ngựa, bọn Lực túm tóc nhấc lên, nói rằng nếu còn muốn đánh nữa thì về chuẩn bị quân mã. Mai ra trận tiếp. Phê về phủ nằm dưỡng thương, ngẫm nghĩ thấy không lại bèn bỏ giáp, treo đao. Ngầm cho người đến chỗ bọn Lực xin cầu hoà.

Bọn Thành của Sáng Quyết cũng âm mưu soán ngôi, bày đặt tập dượt trận '' tín nhiệm '' để chờ cơ hội. 

Lại nói đến trận Hội Trung do Vương kỳ công sắp đặt, quân sĩ gươm giáo tuốt trần đợi lệnh. Chúa đứng bên ngoài nhìn trận thế, cười nhạt nói.

- Bọn hủ nho, đánh đấm cái gì.

Nói xong quay ngựa đi về phủ, tả hữu xúm lại hỏi Chúa có kế sách gì không. Chúa nói.

- Bọn Vương phủ, tay cầm kích, tay cầm bình đựng tiền. Vừa muốn vung kích, vừa muốn giữ bình. Ta cứ nhè cái bình mà đập, thế nào chúng cũng phải lui.

Tả hữu tâu.

- Người xưa nói, già néo đứt dây.  Bình đựng tiền là cốt lõi nhà Sản. Lại có câu Giữ Chùa Được Ăn Oản. Nay tương tàn sát sao thế, nếu vỡ bình cả thì chúng ta cũng khốn.

Chúa cười nhếch mép nói.

- Phàm đánh trận phải biết mình, biết người. Xưa Hàn Tín bày quân quay lưng quay ra sông, ấy là kế nhiệm mầu thích thì nhích, Trạng chết Chúa băng hà. Thằng già đầu bạc kia chỉ là loại già dái non hột. Đám chạy theo rặt phường vinh thân phì gia. Lấy đâu gan mà đánh đến cùng. Truyền mật lệnh cứ thế mà làm.

Ngay lập tức từ hôm đó trở đi, bọn Lực cứ đêm đến đột nhập các dinh thự quan lại Vương phủ, nhè bình đựng tiền mà đập. Các quan lại sợ quá bỏ hết gươm giáo, tập trung giữ bình. Bọn Quảng Phệ nhờ binh mạnh, lại biết thế cuộc, nên giữ được mình. Riêng bọn Sáng Quyết ngông cuồng, bị đánh tơi tả. Sáng Quyết vỡ luôn mộng soán ngôi Vương.

Đến ngày khai trận Hội Trung, ai cũng khư khư hai tay ôm bình. Chúa cưỡi ngựa vào giữa trận, dùng thẻ bài gõ từng cái bình kêu coong coong khen bình này đặc, bình kia vơi cần phải bổ sung thêm trong lòng.

Quan lại kẻ bình đầy thì xanh xám mătj, kẻ bình vơi thì hí hửng được Chúa động viên. Trận Hội Trung tan rã, Chúa dùng kế '' rút củi đáy nồi '' đánh vào dạ dày địch, doạ cắt đường lương. Êm ả mà hữu hiệu, chả tốn xương máu tí nào mà thắng lợi vang lừng thiên hạ.

Trân Hội tan, bọn Lực cũng rút êm, không thấy tung hoành như trước nữa.

Chúa thắng trận, khao quân, ban cho một số tướng lĩnh bộ Hình trung thành chức tước. Quân sĩ dưới quyền ai cũng nức lòng phò Chúa. Thế Chúa ngày càng mạnh.

Vương thua trận, mất mặt, xấu hổ chui về phủ đóng cửa nghĩ mưu, tạm thời sai Bốn Trọng ra cồng thành hươ tiếp chiến bài '' tham nhũng ''  để trấn an binh sĩ khỏi nao núng tinh thần. Mặt khác tìm đại tướng thay thế cho Trăm Xanh đang bị trọng thương nằm hấp hối. Hòng đợi ra Giêng ngày rộng tháng dài, đánh tiếp trận nữa trước kỳ Hội Đại.

Đúng lúc ấy thì chiếc ghế đá, vật trấn yểm kinh thành bị trọc phú đánh xe ẩu làm vỡ tan. Lộ ra màu đỏ gớm ghiếc cho thiên hạ thấy. Bọn phú gia địch quốc trong thiên hạ bấy giờ nhiều vô kể, lắm kẻ bị bắt lao ngục, thế nào cũng có kẻ bất mãn mà nổi loạn, ứng vào điềm vỡ ghế đá. Cứ theo điềm ấy thì năm sau sẽ có kẻ trọc phú khiến nhà Sản tiêu vong.

Trọc phú trong thiên hạ ngày nay đa phần đều là tay chân ngoại tuyến nhà Chúa.

Thứ Năm, 5 tháng 2, 2015

Hôm ấy mình chào đời.

Đúng cái giờ mình viết dòng này là mình cất tiếng khóc chào đời, 3 giờ đêm ngày 6 tháng 2 năm 1972.

Mẹ mình kể lại trong nhà thương hôm đó có đầy các chú bộ đội bị thương, nghe các cô y tá nói về trường hợp mình sinh ra. Các chú bộ đội bế bổng mình lên khen là anh hùng, vượt vòng vây trốn thoát.

Chuyện anh hùng của mình thật ra chỉ là do yếu kém của y tế nước nhà hồi đó. Bố mẹ mình khi sinh được các anh chị mình rồi thì đặt vòng. Thế nào cuối cùng mẹ mình vẫn dính bầu. Bố mình tặc lưỡi bảo, thôi chắc tại trời muốn thế, cứ để đẻ đi.

Thế là nhờ y tế yếu kém và mê tín dị đoan mình có mặt trên cuộc đời này.

Ông già xem tử vi, thấy bảo thằng này lớn lên làm tướng cướp. Hoảng quá mới chọn cái tên thật lành để mình dịu tính đi. Nghĩ mãi chọn ra được tên Hiếu, đệm chữ Thanh cho nữ tính. 

Ngày bé mình toàn chơi đồ hàng với bọn cái Hường và cái Hương. Chơi đồ hàng là nhặt cọng rau muống bỏ đi, thái ra, có mấy cái nồi, xoong bằng nhựa bé tí xíu. Bày cho bán hàng trên cái ghế bệt thấp ở đầu ngõ. Tính mình nhát, bị bọn con trai khác bắt nạt toàn khóc chạy về mách bố mẹ. Bố mẹ mình hiền lành, chỉ bắt mình ở trong nhà không cho ra ngoài chơi.

Nhà mình gọi mình là thằng đồng cô, mau nước mắt. Mình nhớ mỗi khi bố gọi là đồng cô, ông có vẻ hả hê. Lúc đấy mình nghĩ là ông thích chế nhạo mình. Sau mình hiểu là ông vui vì thấy mình nhút nhát, không giống những gì tử vi nói.

Lúc bắt đầu biết đọc, mình rất mê đọc truyện cổ tích. Đấy là do mẹ mình, bà cứ thích mình đọc truyện cho bà bất cứ lúc nào rảnh. Những câu chuyện toàn kiểu ân tình, người sống tốt thì được việc tốt. Cứ đọc miết hết cổ tích rồi thì thành nghiện đọc, bé tí mình đọc đủ các loại sách , nhiều loại chả hiểu gì, cứ có chữ là đọc. Bố mình thấy thế càng thích, dù nhà nghèo, nhưng xin tiền mua sách truyện đọc là cho.

9 tuổi mình biết nấu cơm. Đấy là một hôm mình thấy mẹ lụi hụi nấu cơm, ho sù sụ. Thương mẹ quá mới tỉ tê bảo , mẹ dạy con cách nấu, con nấu giúp mẹ. Mẹ mình dạy hai hôm thì mình biết nấu cơm bằng bếp củi, từ đấy đảm nhiệm luôn việc cơm nước trong nhà. Đến ngày giỗ , tết mẹ cũng dạy mình nấu. Sau mình siêu đến mức ngày giỗ, tết mẹ đi chợ về, nhìn đồ là biết phải nấu những món gì.

Có thằng hàng xóm trạc tuổi mình, suốt ngày nó bắt nạt, đánh, trấn đồ chơi của mình. Nhà nó có ông chú làm công an, chốc lại đến nhà nó chơi. Bố nó rất dữ, cả phố đều sợ nhà nó. Cũng tại cái ngõ phố nhà mình toàn dân phe phẩy, buôn thúng, bán mẹt. Mà loại dân như thế ngày ấy sợ chính quyền hay sợ nhà ai có quan hệ chính quyền hơn sợ cọp. Bố mẹ mình cũng dân buôn thúng, bán mẹt như thế, càng sợ nhà nó hơn. Hôm Trung Thu bố cho tiền mua được cái kiếm nhựa, vừa mang ra ngõ thì bị nó lấy mất. Mình vào nhà nó mách bố nó, bị bố nói chửi - đm thằng con nhà H dám vào đây à, ông đốt mẹ nhà mày bây giờ.

Mình đi ra gặp con chị nó đang ngồi trên cái xe Pơ Giô cá vàng, đầu bằng, yên da miêng nghêu ngao hát cải lương. Bỗng nhiên mình nổi cơn điên, tóm chân con chị nó giật xuống. Chị nó kêu toáng chửi, mình xúc cho mấy phát. Chị nó chỉ hơn mình 2 tuổi, nên mình táng dễ. Xong mình chạy về nhà. Ngay lập tức bố nó sang nhà mình chửi, doạ đánh bố mình. Bố mình xin lỗi mãi nhà nó mới tha.

Sáng sau mình gặp thằng kia, nó chửi mình , mình hỏi dám đánh tay bo không. Nó nhảy vào luôn, hai thằng đấm nhau toé máu đến khi hàng xóm can mới thôi. Mình về nhà tự động nằm úp trên giường chờ bố đánh. Bố lấy đũa cả vụt lằn từng vết to như con lươn, nổi cộp trên mông. Bố đánh mình cắn răng không khóc, hôm sau lại gặp thằng kia không thèm nói, nhảy vào múc nhau tiếp, máu mồm, máu mũi hai thằng toe toét. Về nhà lại bị bố đánh chồng nên trận roi hôm qua, máu ở mông bật ra chảy bám vào quần đùi, lúc khô dính quần vào vết thương đau ơi là đau. Đến mấy hôm sau khỏi, ra ngõ gặp thằng kia, mình lừ lừ đến gần chuẩn bị múc, thì nó bảo thôi thôi không đánh nhau nữa, tao thua mày rồi. 

Đm cái thằng chó, tự nhiên nó làm mình thích đánh nhau. Mình thích đến nỗi thèm cả cái cảm giác mình bị đấm vào mặt. Mình đánh nhau với thằng T, còn cho nó đấm mình hai ba cái vào mặt, lúc đó đau xộc từ mũi lên choáng váng,  cái đau đau cực phê kéo theo cơn giận bùng nổ. Đỉnh điểm của cơn giận là mình lao vào đấm nó túi bụi.....

Mấy cái việc đánh nhau chả hay ho gì để kể nữa, nhất là sau này. 

Lúc sắp mất, bố gọi mình vào giường, nói con về quê làm ăn, lấy vợ. Đừng ở ngoài này, con ở đây không tốt.

Mình khăn goi về quê, năm sau bố mất. Mình ra Hà Nội, đời bắt đầu linh tinh từ đấy, có lúc cũng có thể gọi là dân '' chợ búa ''.

Loanh quanh lại ứng vào tử vi, tuy mình chả tin gì. Nhiều khi ngẫm đời nó cái số vậy.

Chẳng hạn bây giờ mình thành phản động, chuyên chỉ trích chế độ, cũng có khi là cái số. Ông già mình mới giải được đến lúc đôi mươi mình thành cướp, chứ chắc chưa giải đến tầm gần 40 trở ra mình thành phản động. Nếu mà ông giải được đến thế có khi ông đặt tên mình là ĐMCS cũng nên.

Nói chung mình vẫn muốn mình là cậu bé nhút nhát, thích đọc sách. Chả ai muốn thành thế này đâu.

Thứ Tư, 4 tháng 2, 2015

Những cây bàng biến mất.

Cây bàng cách cửa nhà tôi khoảng 15 mét thân to bằng thùng gánh nước, lá bàng mùa hè xanh mướt, không tia nắng nào lọt được qua tán cây. Cây bàng ấy rất ít qủa, chúng tôi gọi nó là cây bàng đực.

Năm tôi hơn 10 tuổi, quanh nhà tôi rất nhiều cây bàng. Dọc đầu đường Nguyễn Hữu Huân các cây bàng cứ san sát, trước cửa mỗi nhà là một cây bàng. Bọn trẻ chúng tôi đặt tên cây bàng theo tên chủ nhà trước cửa.

Phố  Nguyễn Hữu Huân ngày đó người già vẫn quen mồm gọi là phố Phan Thanh Giản, một vị quan thời Nguyễn, Việt Minh về tiếp quản thủ đô thì đổi tên vì cho rằng Phan Thanh Giản chủ trương ký hoà ước với Pháp. Một nửa ngõ Phất Lộc là mặt sau của đoạn đầu phố Nguyễn Hữu Huân, từ số nhà 2 đến số nhà 36 thì phải.

 Suốt dọc đoạn đó toàn là cây bàng xen lẫn xà cừ , bọn trẻ chúng tôi thuộc đặc tính từng cây. Chỉ có cây bàng nhà Phúc Lâm ở 24 Nguyễn Hữu `Huân là sai quả nhất trong dãy bên chẵn. Ông bà Phúc Lâm làm nghề buôn bán vành, lốp, nan hoa xe thồ, xích lô. Nghề đó dạo ấy làm ăn phát đạt vì cả xe thồ, xích lô là phương tiện chủ lực vận chuyển bấy giờ.

 Các chủ cây bàng, tức nhà có cây bàng trước cửa thường cấm chúng tôi trèo. Bởi thế mỗi lần trèo như một lần tập kích. Chúng tôi đảo đi, đảo lại thấy họ lỡ đễnh là ôm thân cây nhoi nhoắng cái đã lên cao. Lúc mà đã lên cây rồi thì không bị đuổi nữa, vì người ta sợ chúng tôi ngã. Khi ấy người lớn chỉ năn nỉ ngọt ngào là hái nhanh nhanh rồi xuống nhé.

Tôi và thằng An nhà Bính và thằng Phong Loe trèo giỏi nhất. Chúng tôi trèo lên trên cây bàng, ở trên đó hàng tiếng đồng hồ, ngồi vắt vẻo nhấp nháp bàng và tán chuyện, ngắm những mái nhà, cửa sổ và người đi lại phía dưới. Bọn ở dưới thì tăm tia phía nào cây bàng có quả chín thông báo cho chúng tôi vặt. Nhiều chùm bàng chín ở dưới lại nhìn thấy dễ hơn là khi bạn ở trên cây. Vặt được chùm như thế, chúng tôi sẽ thả xuống chia phần cho bọn ở dưới.

Trên cây bàng là một chòi quan sát thú vị, khi trời xanh trong chúng tôi nhìn được cả dãy núi xa xa mờ mờ phía Tam Đảo, trên cây bàng còn có bọ ngựa, bọ xít, sâu róm, và tổ chim. Có loại chim nào đó kéo hai cái lá bàng to lại với nhau và khâu viền mép hai lá dính vào nhau thành tổ. Vết khâu như người thợ may vụng về nhưng vẫn chắc chắn.

Bàng có nhiều loại, thích nhất loại mà vỏ dày, ăn thơm, ngọt, hột bàng đỏ sẫm. Chúng tôi gọi đó là bàng đào.

Nhưng những cây bàng bên phố Hàng Muối thì sai hơn cả. Hồi ấy phố Hàng Muối, Hàng Tre bị ngăn lại bởi nhà máy cơ khí Đồng Tháp. Nó trở thành phố cụt, luôn vắng hoe. Mỗi tội bên đó cây nào cũng cao ngất ngưởng, những cái cây ở ngõ Bạch Thái Bưởi ( cái ngõ Nguyễn Hữu Huân bây giờ ) là cao nhất, chúng tôi chưa trèo ở đấy bao giờ. Các cây bàng ở đó thuộc loại lâu đời, già cỗi, quả ít, cành cao chót vót.

Chúng tôi đi oanh tạc hàng ngày vào mùa bàng, từ phố Hàng Chĩnh sang Mã Mây, qua Hàng Bạc rồi lượn sang Hàng Vôi quay về Nguyễn Hữu Huân. Cứ mỗi ngày một cây rồi vòng lại. Bên Mã Mây có cây bàng nhà phở Thấu rất nhiều quả, và cây bàng nhà bà Chột bán dưa cà mắm muối ( cái nhà bây giờ thành nhà cổ cho khách tham quan ). Nhà phở Thấu hẹp, bày bàn ghế cho khách ăn phở ngoài hè, chúng tôi trèo cây lấy bàng, có lúc làm rơi bàng xuống, may là chưa bao giờ trúng đầu khách hay vào bát phở. Hai anh con trai nhà đó là anh Tiến , anh Thịnh cũng hiền. Lúc nào bọn tôi trèo được lên rồi thì họ cũng chẳng quát nữa.

Thằng Phúc con bà Mi béo không trèo cây. Nó thửa cây sào dài đầu có cái móc sắt để ngoáy vào chùm bàng vặn rồi giật xuống. Nhưng như thế bàng rơi xuống đất giập nát, mà như thế bàng xanh, bàng ương hay chín đều rụng cả chùm.  Hoặc như thằng Bằng nó chỉ đứng dưới nhằm chùm nào ưng ý để gân sức ném dép lên cây. Dũng Tễu thì bắn ná cao su, các kiểu đó cũng chả hiệu quả. Trèo lên cây lựa kỹ từng quả chín nứt, chín vàng, ngưỉ thấy mùi thơm, vặt ăn ngay tại trên cây. Thừa thì cho vào bụng. Bụng ở đây là áo may ô , vạt áo bỏ vào quần, thế là thành chỗ đựng hàng chục quả. Lúc xuống tha hồ phân phát đầy vẻ đàn anh cho bọn đứng dưới.

Một lần tôi và thằng An Bính trèo cây bàng ở cuối phố Hàng Chĩnh, chỗ giáp Mã Mây, trước cửa hàng tổ phục vụ hợp tác xã bán nước sôi và bán phở mà nước dùng cũng trong như nước sôi. Đang trèo bị công an hộ tịch chỗ đó gọi xuống, bắt vào đồn, giam mấy tiếng. Đấy hình như là lần đầu tiên tôi bị bắt tù. Đến chiều hai thằng viết bản kiểm điểm , xin hứa không tái phạm rồi về.

Lúc vào cấp ba , thỉnh thoảng tôi vẫn còn trèo bàng. Một lần trèo ở chỗ Nguyễn Siêu, gặp bạn Hạnh cùng trường Trần Phú nhà ở đó thấy tôi trèo, bạn ấy ngỡ ngàng nhìn như không ngờ tôi trẻ con đến thế. Từ đó thấy ngượng tôi thôi không trèo nữa. Bạn Hạnh thi cấp ba cùng, được tôi cho nhìn bài, bạn ấy thi đỗ. Hôm tựu trường bạn ấy đến gần cảm ơn, bạn ấy nhìn tôi có vẻ rất nể nang, lần nào gặp cũng cười chào thân thiện. Con gái vào cấp ba thì ra dáng thiếu nữ lắm rồi, nên khi bạn ấy nhìn thấy tôi quần đùi, chân đất , áo may ô trèo bàng với từng quả gặm thì ngạc nhiên là phải thôi.

Nhoằng cái thời gian trôi , mười năm rồi hai mươi năm. Bỗng nhiên một hôm ngồi vỉa hè chỗ nhà bà Phúc Áp uống nước trè, chợt nhận ra cả dãy đầu phố Nguyễn Hữu Huân chỉ còn lại một hai cây bàng. Lẩn thẩn ngồi kiểm đếm thì đã thấy biến mất bao nhiêu cây bàng và cây xà cừ. Hỏi ra thì mới biết người ta chặt. Ngày trước nhà mặt tiền không quan trọng, ít cửa hàng, cửa hiệu nên chả ai để ý cây chiếm diện tích. Trái lại người ta mừng có cây trước cửa để che bóng mát mùa hè. Giờ cái nhà có cửa hàng mặt tiền vài mét giá thuê đến chục triệu. Mà cửa hàng, cửa hiệu cần chỗ để xe, cần tầm nhìn thoáng ...thế là bằng mọi cách người ta chặt , đốn hết tất cả các cây trước cửa. Những vỉa hè vắng lặng, rộng thênh thang để chúng tôi chơi đá bóng, ném ống bơ khi xưa giờ chật cứng xe gắn máy xếp ken nhau.

Hà Nội 36 phố phường của tôi ngày thơ là những cây bàng trên hè các con phố nhỏ có chữ Hàng, những cây bàng vươn ra giữa con phố nhỏ, tán cây bên này chạm tán cây bên kia. Khi nắng hè đổ xuống qua tán cây chạm tới đường thành những đốm nắng đung đưa. Những chiếc xe đạp lẻ loi kêu kin kít đi qua, những tiếng rao của người bán hàng rong khi dừng chân dưới gốc cây bàng. Tiếng rao của ông tào phở già, chân ông đi đôi dép lốp, tay ông cầm quạt nan phe phẩy. Ông mặc áo nâu, vắng khách ông hay ngồi bấm đốt tay tính nhẩm gì đó. Ông hay ngồi ở cây bàng trước cửa nhà tôi, đó làm trạm dừng chân của ông trong ngày.

Bây giờ thì ông tào phở già chắc đã chết, năm đó ông cũng khoảng 70 tuổi. Những cây bàng biến mất. Đưá bé trèo bàng thưở ấy như tôi thành người viễn xứ trong một học bổng dành cho những '' nhà văn lưu vong ''.

Ở chỗ tôi bây giờ mùa đông, những cành cây trơ trụi. Y như những cây bàng quanh nhà tôi vào mùa đông, chúng cũng trơ trụi và khẳng khiu như thế.

Tôi ước ngày nào đó trở về quê hương, thấy một Hà Nôị vắng vẻ, yên tĩnh trong buổi trưa hè nắng chan hoà. Tôi ngồi dưới gốc cây bàng, đợi những cơn gió mát thoảng qua và đợi ông tào phở dừng chân. Trong lúc đợi ông mang đến bát tào phở trắng mịn, ngọt ngào và mát mẻ. Tôi sẽ ngước nhìn xem có chùm bàng nào chín, tôi giờ chắc chả còn gân sức để trèo, vậy tôi sẽ cởi giầy để ném chùm bàng chín nhất. Nhặt những quả bàng rụng dập nát, tôi chùi vào áo mình và thưởng thức vị thơm, nhọt, hơi chát trong miệng. Ăn hết cùi còn trơ cái hột đỏ lựng, tôi sẽ tìm hòn gạch đập vỡ hột lấy cái nhân trắng bên trong, ăn vị bùi bùi, ngầy ngậy.

Nhưng hình như quanh nhà tôi, giờ chả còn cây bàng nào.

Thứ Ba, 3 tháng 2, 2015

Thành Uỷ Hà Nội coi khinh cựu lãnh đạo cao cấp vào dịp kỷ niệm 85 năm ĐCSVN.

Theo báo Vietnamnet đưa tin, ngày 2tháng 2 năm 2015, nhân dịp kỷ niệm 85 năm ĐCSVN thành lập hai nguyên thủ cao cấp của Đảng CSVN đã đến dự lễ thành lập Đảng tại Đảng uỷ Hà Nội.









Tấm hình của báo vietnamnet ghi chú thích hai nguyên thủ Lê Đức Anh và Đỗ Mười đến dự lễ kỷ niệm 85 thành lập ĐCSVN tại Hà Nội, điều chú ý tấm hình chỉ minh hoạ về bài viết khắc hoạ công lao của Lê Đức Anh. Thông tin Lê Đức Anh và Đỗ Mười đến dự lễ thành lập ĐCSVN tại Hà Nội chỉ là tin phụ.

Báo Hà Nội Mới, tờ báo của thành uỷ Hà Nội tuyệt không có một dòng tin nhắc đến việc hai nguyên thủ này tới dự vào ngày 2/2/2015.









Điều đó cho thấy thành uỷ Hà Nội không mặn mà hoan nghênh hai vị cựu nguyên thủ một thời là cặp bài trùng lừng lẫy khuynh đảo hệ thống chính trị Việt Nam. Tấm hình của vnn không có những lãnh đạo chủ chốt của Hà Nội, không có mặt những gương mặt như bí thư Phạm Quang Nghị, chủ tịch Nguyễn Thế Thảo, phó bí thư Tưởng Phi Chiến...đón hai vị cựu lãnh đạo này là một đội ngũ cán bộ lôm côm. 




Những người chụp trong tấm hình, người nhìn ngang, người nhìn dọc, đứng lộn xộn, người phanh áo, cà vạt lêch. Kẻ cười, kẻ mặt đâu đâu.


Điều gì dẫn đến thành uỷ Hà Nội coi thường hai vị lãnh đạo này đến mức vậy. ?

Nguyên nhân là sự tư thù nhỏ mọn của bí thư Phạm Quang Nghị, xuất phát từ việc ông Nghị bị hất khỏi ứng cử viên chức TBT sau khi ông đạt phiếu tín nhiệm thấp nhất trong cuộc bỏ phiếu của trung ương Đảng ở hội nghị trung ương 10 vừa qua. Ông Nghị xếp thứ hai từ dưới lên , chỉ đứng trên một phụ nữ dân tộc miền núi là bà Hà Thị Khiết.

Kết quả thảm hại, đường đường một bí thư thành uỷ thủ đô, uỷ viên BCT, ứng cử viên cho chức TBT, bằng cấp lý luân, tiến sĩ này nọ đầy đủ mà trung ương đánh gia ông Nghị xếp thứ 19/20. Kém cả uỷ viên dự khuyết thì quá nhục nhã cho cả thành uỷ Hà Nội.

Một trong những đối thủ của Phạm Quang Nghị là thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng lại được phiếu tín nhiệm cao ngất ngưởng. Nguyên nhân nằm ở trước cuộc bỏ phiếu hệ trọng này. Cựu nguyên thủ Lê Đức Anh đã có lời khen ngợi thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trên báo chí. Ông Lê Đức Anh bảy tỏ sự tin yêu vào thủ tướng hiện nay. Thái độ của ông Lê Đức Anh trước cuộc bỏ phiếu vài tháng đã tác động đến nhiều uỷ viên trung ương, khiến cho số phiếu của ông Nguyễn Tấ Dũng tăng vọt. Đặc biệt cựu chủ tịch nước Lê Đức Anh còn nhấn mạnh vào điểm dư luận quan tâm nhất đó là khen ông Dũng có thái độ quyết liệt trước hành vi xâm lược của Trung Quốc.

Khen ông Dũng như vậy, khác nào ông Lê Đức Anh  chê những người khác có thái độ '' không quyết liệt ''. 

Ông Phạm Quang Nghị không những chẳng có thái độ quyết liệt phản đối hành vi xâm lược của Trung Quốc thì chớ, ông lại có hành vi cho đàn em Hồ Quang Lợi, Tưởng Phi Chiến, Bạch Thành Định lập những đôi xung kích, dư luận viên để '' quyết liệt đàn áp những tư tưởng chống Tàu''. ?



 Cựu chủ tịch nước Lê Đức Anh khen thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng hợp lòng dân

'' Theo Đại tướng Lê Đức Anh, khi tham dự các Hội nghị quốc tế, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng có thái độ rõ ràng, đúng đắn và “rất đáng quý” trước các vấn đề về chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ.
Đại tướng khẳng định những phát biểu này hợp lòng dân, nâng cao uy tín của Việt Nam trên trường quốc tế.''

Một lời khen trúng hai đích, thứ nhất là khen ông thủ tướng được lòng dân. Thứ hai chê ai đó có thái độ lời nói không được lòng dân.

Bí thư thành uỷ Pham Quang Nghị nổi tiếng mất lòng dân vì câu nói khi ông đi thị sát lũ lụt tại Hà Nội năm 2008. Khi người dân nheo nhóc, màn trời chiếu đất trong cơn lũ lịch sử. Ông Nghị điềm nhiên phán

- Dân ta bây giờ ỷ lại nhà nước lắm.

Nhưng mặt khác khi dân chúng biểu tình chống TQ, ông Nghị cho dư luân viên , công an trấn áp dẹp bỏ bằng lời tuyên truyền bằng loa phóng thanh công suất lớn trên xe ô tô mà ai cũng biết.

- Đề nghị đồng bào giải tán, không để thế lực thù địch lợi dụng, mọi việc đã có Đảng và nhà nước lo.

Chả có gì khó hiểu để mà không biết ông Lê Đức Anh khen ông Dũng còn có ý chê bai ông Phạm Quang Nghị không có tháí đó rõ ràng, đúng đắn trước vấn đề chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ mà còn chẳng được lòng dân qua những phát biểu vô cảm.


Bởi vậy , thành uỷ Hà Nội đã đón tiếp hai cựu lãnh đạo cao cấp này bằng thái độ tẻ nhạt, coi thường. Không có một dòng tin trên báo của thành uỷ, không có lãnh đạo hàng đầu, không có đón tiếp ra hồn. Đường đường hai vị cựu lãnh đạo cao cấp mà chỉ có một nhúm người khăn áo lộn xộn đi đứng ngiêng ngả ra chụp ảnh cùng hai vj Lê Đức Anh và Đỗ Mười. Thái độ không hề một chút tỏ vẻ trân trọng như thường thấy trong các tấm ảnh chụp cùng cựu lãnh đạo cấp cao khác.

Dù thế nào thì qua việc đón tiếp trên của thành uỷ Hà Nội , đã cho thấy Bí Thư Phạm Quang Nghị là người cục bộ bè phái, hẹp hòi, đố kỵ và thù vặt. Một người bộc lộ trắng trợn thái độ của mình với các bậc tiền bối lão thành đi trước như thế, lẽ ra không nên giữ những chức vụ quan trọng trong bộ máy lãnh đạo.


------------------------------------------

 Chừng nào bọn dư luận viên Loa Phường, Nhạn Biển của Hồ Quang Lợi còn chửi anh Gió , thì như anh Gió đã nói. Một lần nhắc đến anh là 3 bài anh nhắc đến anh Phạm Quang Nghị. Bác nào gần anh Nghị thì gửi chùm bài này đến cho anh Nghị và nói rõ lý do vì sao anh ấy được nêu tên nhé.

Thứ Hai, 2 tháng 2, 2015

Thiếu nhà tù, cơ hội kinh doanh cho các nhà đầu tư.

Đầu năm 2015, trong khi thị trường bất động sản đóng băng, các nguồn cung cấp lao động đòi mức lương cao. Thực sự là khó khăn cho các nhà đầu tư. Báo chí Việt Nam đưa tin.


Một nhà đầu tư nhạy bén có thể tìm thấy cơ hội của mình trong bản tin này.

Bất kỳ một quản giáo nào cũng đều thích số phạm nhân mình quản lý càng nhiều càng tốt. Điều này tưởng là nghich lý nhưng nó là sự thực trong các trại tù ở Việt Nam. Nhiều quản giáo phải bỏ tiền lo lót cho ban giám thị, ban nhân lực trại để nhận được thêm tù nhân về đội mình quản lý. Tiền quản giao bỏ ra lo lót nhiều hay ít phụ thuộc vào các tiêu chí phạm nhân.

Các tiêu chí phạm nhân mà quản giáo thích '' mua '' như sau:

- Tù con so ( tức tù lần đầu )
- Tù án kinh tế.
- Tù nhà mặt phố ( tù thành phố )
- Tù có tay nghề thủ công
- Tù có sức khoẻ.

Nhìn chung thì bao giờ lượng tù có sức khoẻ cũng sẵn hơn cả. Vì thông thường những kẻ phạm tội đều đang trong độ tuổi lao động. Nhiều nhất ở độ tuổi từ 18 đến 45 luôn luôn thường trực đến 80% trong các trại tù. Đây là một nguồn lao động dồi dào, giá thành gần như bằng không. Dưới danh nghĩa là đào tạo học nghề cho các trại viên, rèn luyện lao động để thành người tốt, các trại giam nào cũng có nhiều phương án lao động, sản xuất dành cho phạm nhân.  Một trong bốn tiêu chí cải tạo có tiêu chí lao động được đánh giá hàng đầu quan trọng, được nêu cao trong quá trình thi đua cải tạo tốt của phạm nhân.

Quản giáo nhận tù rồi tự tổ chức lao động sản xuất, quản giáo ký hợp đồng với một công ty làm gạch, khai thác đá, than..thường là những việc lao động phổ thông nặng nhọc. Việc này được lợi cả mấy bên, bên thuê được giá rẻ, kỷ luật công nhân khắc nghiệt, mức sản xuất luôn được bảo đảm. Phía trại giam thì được tiếng là lo lắng tạo điều kiện cho phạm nhân có môi trường cải tạo, rèn luyện. Phía quản giáo thì được tiền lo lót cấp trên và đút túi. Phía phạm nhân thì ơn Đảng , ơn chính phủ là được học nghề.

Đội ngũ tù có tay nghề như làm mộc, nề được trọng dụng vào việc xây dựng các công trình trong trại hay nhà cán bộ. Đương nhiên việc xây dựng trong trại sẽ được quyết toán phần công thợ như giá bên ngoài, nhưng tiền công trả thợ thì khỏi phải trả. Cũng như các cán bộ có thể xây nhà vài ba tầng mà không phải lo việc trả công thợ. Ngoài ra lúc khác có thể dẫn thợ đi nhận công trình xây dựng như những nhà thầu nhỏ khác.

Hãy thử hình dung, bạn có trong tay 50 người đàn ông khoẻ mạnh. Một năm cấp cho họ một bộ quần áo vải rẻ tiền, mỗi ngày 5 bát cơm và vài cọng rau, một tháng 300 gram đến 500 gram thịt cá loại rẻ tiền như thịt lợn sề hay cá mè. Bù lại bạn có thể bắt họ làm việc cho bạn quẩn quật như bất kỳ người lao động nào. Nếu bạn giỏi kinh doanh một chút, bạn bỏ vốn gia công mặt hàng thủ công, bạn mở lò gạch, có quan hệ để nhận những công việc của nhà máy, công ty nào đó gía thành tốt...bạn sẽ chắc chắn có được lợi nhuận khá cao. Còn đơn giản bạn không thích bỏ vốn, tìm quan hệ đối tác, bạn chỉ cần đưa số tù này đi làm những việc phổ thông như vác than, đá, gạch.  Hãy cứ tính mức lao động phổ thông một ngày bây giờ bét nhất là 100 nghìn đồng, một ngày bạn có 5 triệu đồng. Một tháng bạn có 150 triệu. Bạn có đóng lại cho trại giam hay lo lót ban giam thị, nhân lực bất quá chỉ 100 triệu. Vậy là một tháng cộng tiền lương, tiền chế độ bạn sẽ có thêm 50 triệu đồng. Số quần áo, cơm, gạo cho tù do trại phát theo tiêu chuẩn nhà nước, thuốc men, bệnh tật của công nhân tù bạn cũng không phải lo. Chưa kể còn quà biêú, hối lộ của người nhà phạm nhân....hoặc những lần xét giảm án.


Nếu bạn là một nhà đầu tư, ngay lúc này bạn có thể thuê đất giá rẻ vì thị trường bất động sản đóng băng và chọn một ngành nghề nặng nhọc, độc hại mà ít nhân công làm, hoặc có làm đòi hỏi chế độ cao. Sau khi tìm địa điểm, công việc bạn có thể đến thẳng các trại giam đặt vấn đề thuê tù.  Bạn sẽ có một lực lượng lao động có sức khoẻ, có kỷ luật, không bao giờ đòi hỏi chế độ độc hại hay bảo hiểm, thuốc men, bảo hộ. Nhà máy, công xưởng của bạn sẽ được bảo vệ nghiêm ngặt không có tình trạng trộm cắp, say sưa, kết bè phái.

Không cần thiết địa điểm bạn chọn phải sát trại giam,  bạn chỉ cần dựng những dãy nhà cấp 4, nước giếng khoan, điện chỉ cần vài ngọn đèn. Trại giam sẽ đưa cả cán bộ quản giáo, chiến sĩ canh gác và tù nhân đến cho bạn ở đến khi hết hợp đồng.

Con số hàng chục nghìn phạm nhân không có chỗ ở trong bài báo trên, chỉ nói nên một điều. Nền kinh tế Việt Nam đã đến mức be bét, đến mức lao đông phổ thông rẻ mạt, cần cù, kỷ luật tốt...như tù nhân mà còn không có việc làm, dẫn đến không có chỗ ở.