Thứ Tư, 11 tháng 3, 2015

Tào lao thế sự Nguyễn Phú Trong sang Hoa Kỳ.

Trước viễn cảnh gia nhập TPP đem lại nhiều cơ hội hoành tráng, những lãnh đạo cộng sản bảo thủ kiên trì con đường CNXH bắt đầu có những toan tính mới.

 Một trong những toan tính đó vẫn mang tính bảo thủ, kiêu ngạo. Đó là muốn nhận phần vinh dự là người lãnh đạo sáng suốt đã mang lại lợi ích , phồn vinh cho đất nước, cụ thể là việc làm ăn với TPP, hay Hoa Kỳ.

Một nhà máy điện chạy bằng khí đốt ở miền Trung, giá trị hàng tỷ Mỹ Kim sẽ là cứu cánh cho khu công nghiệp Dung Quất hoang hoá hồi sinh, sau khi nó được đầu tư hàng núi đô la trong suốt bao năm trời để quên lãng. Nhà máy  cũng sẽ giải quyết cho lượng khí đốt trong các mỏ khí đốt đang không biết tiêu thụ sản lượng khai thác được , sẽ bán ở đâu khi mà giá dầu thế giới giảm sút.

Một nhà máy điện khí đốt do Hoa Kỳ đầu tư trên bờ, ngoài khơi giàn khoan  của những tập đoàn dầu của Hoa Kỳ đảm nhiệm việc khai thác nhiên liệu cho nhà máy. Lợi ích của Hoa Kỳ ở vùng biển Việt Nam tất nhiên sẽ được bảo vệ bằng những chiến hạm Hoa Kỳ hoặc những chiến hạm mà Hoa Kỳ bán '' chịu '' cho quân đội Việt Nam.

Viễn cảnh khá đẹp, ai cũng có phần. Chính phủ, quân đội, đảng...đêù sẽ có phần trong những dự án hàng tỷ Mỹ Kim nếu như những dự án này được ký kết sau khi Việt Nam tham gia TPP.  Miếng bánh béo bở do TPP mang tới sẽ nuôi đám sói đói khát định giằng xé  nhau miếng bánh ngày càng ít đi ở quốc nội trong năm 2014 vừa qua.

 Đám sói đã tạm gác những tranh giành gắt gao khiến hai uỷ viên trung ương phải bỏ mạng, nhiều con cờ sân sau phải rũ tù.

Những dự án được ký kết, những nhà máy, công trình, kế hoạch nếu triển khai ,bằng tiền đế quốc thù địch ít nhất sẽ làm lũ sói thoả mãn trong vòng 5 năm tới. Trước mắt sẽ có dự án sân bay Long Thành, dự án đặc khu kinh tế Phú Quốc cho các con sói đầu đàn, lũ sói địa phương tạm thời gặm các dự án hạ tầng cơ sở giao thông.

Bởi vậy đại hội của chúng thành công tốt đẹp, nhân sự các tỉnh, các bộ  được sắp đặt êm ru. Chúng sẽ không cần phải đến ban Nội Chính Trung Ương hay Ban phòng chống chỉ đạo tham nhũng trung ương trong lúc này để thanh toán nhau nữa.

Trước những cơ hội tương lai như thế, việc đầu tiên chúng phải khẳng định chúng là người mang lại cơ hội đó cho đất nước, chúng sáng suốt tìm ra cơ hội, đổi mới tư duy, đi tắt đón đầu, hội nhập với thế giới....

Khi mà TBT của Đảng Cộng Sản và bộ trưởng công an của một nước cộng sản đi tới Hoa Kỳ, chắc không thể để truyền bá tư tưởng CNXH, con đường cách mạng cao cả cứu vớt nhân loại cho xứ sở này.  Đi trong tư thế nằn nì xin được gặp tổng thống nước người ta thì lấy đâu ra uy thế để mà dạy dỗ nước người ta sự huy hoàng của chủ nghĩa mình tôn thờ, theo đuổi.

TBT Nguyễn Phú Trọng đi Hoa Kỳ chỉ nhằm mục đích gỡ thể diện cho ĐCS, tranh lấy phần công lao, để sau này nếu có những ký kết kinh tế thì nhận lấy là do Đảng Cộng Sản sáng suốt nắm bắt, đổi mới tư duy mang về cho đất nước. Đảng vì dân, vì nước...con người của Nguyễn Phú Trọng  xứng đáng đại diện cho ĐCS trong những thói tham lam là đảng háo danh, háo lợi, háo quyền. Trong ba cái háo này ông Trọng thể hiện cho cái háo danh. Y như chuyên ngành lý luận mà ông được nhồi nhét. 

Bộ trưởng công an Trần Đại Quang đi Hoa Kỳ, thực hiện các lời yêu cầu của Hoa Kỳ về nhân quyền. Đây sẽ là bài toán khó cho vị giáo sư ngành an ninh bảo vệ chính trị nôị bộ này. Nếu tương lai các hợp đồng ký kết với Hoa Kỳ xong, ông ta phải làm sao trấn áp được bọn     dân chủ mà không bị lên án vi phạm những điều cam kết với Hoa Kỳ. Nếu ông Trọng đánh tham nhũng với tiêu chí '' đánh chuột không được vỡ bình '' khó một, thì ông Trần Đại Quang đánh làn sóng đòi tư do, dân chủ, minh bạch khó gấp hai lần. Ông Quang trong 5 năm tới phải đánh làm sao để không bị vỡ hợp đồng kinh tế, không phạm những điều cam kết với Hoa Kỳ về nhân quyền.

Có lẽ ông Quang sẽ sử dụng quần chúng tự phát , dư luận viên làm nòng cốt xử lý các đối tượng, thay thế cho việc bắt giữ đưa ra toà án xét xử các đối tượng này với điều 258, 88, 79 như trước kia.

Cho dù thế nào, thì đất nước và nhân dân cũng được lợi cùng với Đảng, Chính Phủ trong những hiệp ước kinh tế, nhân quyền được ký kết với Hoa Kỳ. Đó là điều không thể bác bỏ.

Nhưng chỉ có một nỗi đớn đau là những thứ mà nhân dân , đất nước này nhận được còn rất xa, xa hơn mươi năm nữa. Khi mà các nhà máy của tư bản xây xong, vận hành theo quản lý mô hình tư bản. Giá thành sản phẩm rẻ cho người tiêu dùng, công nhân được cải thiện chế độ, doanh nghiệp được bớt những khoản giấy tờ nhiêu khê, thuế má minh bạch. Sự tư do ngôn luận sẽ khiến y tế, giáo dục, môi trường tiến bộ hơn.

Đó là viễn cảnh hơn 10 năm sau, điều đó còn phải thêm điều kiện Đảng cộng sản không trở mặt với những cam kết với quốc tế khi hội nhập, ví dụ những cam kết trong TPP.

Chủ Nhật, 8 tháng 3, 2015

Ai cản trở quan hệ Việt - Mỹ.?

Hôm nay trang BBC có bài viết dựa trên phỏng vấn của báo này với những câu trả lời của tiến sĩ Phạm Chí Dũng, tiến sư Lê Đăng Doanh, giáo sư Vũ Minh Giang.

Cả ba vị giáo sư này đều khẳng định có những lực lượng bảo thủ trong bộ máy cầm quyền ở Việt Nam ý đồ ngăn trở quan hệ Việt Mỹ thắt chặt hơn.

Tiến sĩ Phạm Chí Dũng nói rằng đó là một số chính khách thân Tàu, đoạn sau ông nói rõ hơn.

Trích trong bài báo của BBC

 '' Tiến sỹ Phạm Chí Dũng nhìn thêm vào nội bộ ở Việt Nam và cho rằng luôn có sự 'thọc gậy bánh xe' của một thế lực nào đó, mà ông đơn cử trong ngành an ninh, công an, đối với các tiến triển quan hệ song phương Việt - Mỹ.''



Ở một trình độ hạn hẹp của mình, nhân tiện đọc bài báo trên của BBC và các nhận định của các vị học giả, tôi trình bày vài cảm nghĩ cá nhân. Những suy nghĩ này không hề có ý so sánh với nhận định của các vị học giả. Chỉ là những phán xét cảm tính của một người dân lao động bình thường có quan tâm đôi chút về chính trị.

 Theo tôi lực lượng chính cản trở quan hệ Việt Mỹ chính là lực lượng quân đội nhân dân, gọi chính xác là những hàng ngũ lãnh đạo cao cấp trong bộ quốc phòng.

Lực lượng này hiện nay sống bám vào cái quá khứ gọi là '' ánh hào quang kháng chiến chống Mỹ cứu nước ''. Trái ngược với công việc chính là bảo vệ chủ quyền toàn vẹn lãnh thổ, lực lượng quân đội gia tăng những tập đoàn kinh tế đầu tư nhiều ngành nghề béo bở như xăng dầu, xây dựng, viễn thông, tài chính, bất động sản...

 Công lao dẹp loạn, giữ gìn đảng CSTQ năm 1989 là do lực lượng quân đội với bàn tay sắt và ý chí tàn bạo ở Thiên An Môn là căn cứ vững chắc để quân đội Việt Nam kiêu ngạo cho mình xứng đáng là người bảo đảm , giữ vững chế cộng sản hơn bất cứ lực lượng nào khác, kể cả công an cũng không bằng họ. Chính vì vậy, sau biến cố Thiên An Môn ở Trung Quốc, hiến pháp nước CHXHCN Việt Nam bỗng nhiên sửa đổi  vai trò của quân đội, cũng như thay đổi câu slogan từ Trung Với Nước  thành Trung Với Đảng.

Thực tế cho thấy ở những nước độc tài khi có biểu tình, biến loạn thì chính lực lượng quân đội là lực lượng đàn áp chủ lực tàn bạo , sắt máu hơn bất cứ lực lượng vũ trang nào. Quân đội nhân dân Việt Nam biết rõ quy luật ấy để trở thành một lực lượng thao túng chính trường lớn nhất để mang lại lợi lộc cho họ. Từ quan điểm như thế, thiếu tướng quân đội, giáo sư Bùi Phan Kỳ đã ngạo nghễ dạy đời rằng ,sự sụp đổ ở Đông Âu là quân đội không có nhân sự chỉ đạo quân đội đủ cứng rắn để bắn vào người biểu tình.


Chúng ta có thể đọc thấy hàm ý khát máu của vị giáo sư, thiếu tướng này trong đoạn ông ta kể ở bài viết trên

 '' Nó diễn biến nhanh đến mức các lực lượng vũ trang không còn biết nghe ai và bắn vào đâu, như “đội An pha”, giữa đội trưởng và chính trị viên không nhất trí, đành... án binh bất động (!). Đảng tuyên bố tự giải tán, Nhà nước tự chuyển sang chế độ Tổng thống, đảng viên và quần chúng mặc cho nhóm phản động lộng hành... Có rất nhiều nguyên nhân nhưng nổi lên là việc chọn sai nhân sự... kế tục.''

Nói như ông Bùi Phan Kỳ, một giáo sư, thiếu tướng quân đội. Có lẽ quân đội nhân dân Việt Nam đã rút ra kinh nghiệm để chọn nhân sự kế tục để khi cần thiết thấy dân chúng biểu tình, sẵn sàng ra lệnh bắn thẳng tay. 

4 trong 3 tướng lĩnh quân đội được phong hàm thượng tướng mới đây đều liên quan đến tuyên huấn quân đội. Đây là sự bổ sung mạnh cho tư tưởng bảo vệ chế độ bằng vũ lực, gắn chặt quan hệ mật thiết với Trung Quốc là những tư tưởng chủ đạo trong quân đội Việt Nam bây giờ. Không khó khăn gì để thấy rằng việc Trung Quốc ngang nhiên xâm lược biển đảo Việt Nam thái độ của quân đội Việt Nam thể hiện đó như không phải việc của họ. Hồi năm ngoái khi thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng công du tại Châu Âu, lên án Trung Quốc xâm lược với các nước trong khối Liên Minh Quân Sự Châu Âu.

 Ngay tại thời điểm ấy, bộ trưởng Phùng Quang Thanh dẫn một loạt tướng lĩnh quân đội cao cấp đi thăm hữu nghị Trung Quốc, chạm cốc chén chú chén anh thân tình như không hề có chuyện Trung Quốc dã tâm xây căn cứ quân sự trên lãnh hải Việt Nam. Thậm chí ông bộ trưởng quốc phòng này còn ngang nhiên đại diện nhân dân Việt Nam để phát biểu này nọ và gán cho đó là nguyện vọng của nhân dân Việt Nam.


Trở về ê chề sau chuyến công du Châu Âu bị Phùng Quang Thanh làm bẽ mặt, thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ngậm ngùi tiết lộ đó là  chủ trương '' vừa hợp tác, vừa đấu tranh '' để gỡ thể diện cho mình.


Vài tháng sau đó, một trang mạng có tên Chân Dung Quyền Lực xuất hiện ca ngợi thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và tấn công nhiều uỷ viên BCT. Trong đó trang mạng này vạch ra khối tài sản khổng lồ của cha con đại tướng Phùng Quang Thanh.


Trang mạng này còn đe doạ nêú ông Phùng Quang Thanh tiếp tục bác bỏ thông tin họ đưa là sai sự thật, họ sẽ  đưa những chứng cứ xác thực rất dễ kiểm chứng về tài sản của gia đình ông.

Có thể nói rằng nếu thể chế này tồn tại như hiện nay, quan điểm duy trì như hiện nay là một điều có lợi cho các tướng lĩnh cao cấp lãnh đạo quân đội Việt Nam. Bác bỏ đối thủ gần là kẻ thù để đỡ phải đối đầu, tìm một kẻ thù xa khó đụng đầu để làm kẻ thù chính. Dạng như Trung Quốc là bạn, Mỹ là kẻ thù. Cứ như thế các tướng lĩnh Việt Nam tha hồ phè phỡn, kiếm chác mà không phải đau đầu chuyện binh đao, gìn giữ chủ quyền.

Giả sử nếu xoay chuyển quan hệ, Mỹ là đồng minh, Trung Quốc là kẻ thù xâm lược. Liệu quân đội có còn những tập đoàn kinh tế để kiếm chác, hay thay vào đó là phải gồng mình thay đổi chiến lược quốc phòng, tập trung chuyên môn rèn luyện tình huống bảo vệ chủ quyền lãnh thổ.....

 Bởi thế, quân đội Việt Nam không hề muốn bang giao mật thiết với Mỹ. Trái lại họ vẫn muốn giữ chủ trương Mỹ là kẻ thù số 1, Trung Quốc là bạn đồng minh chiến lược. Ngay trong lúc sôi động về bang giao Việt Mỹ ấm nồng, hầu hết các tờ báo ở Việt Nam đều đưa tin thiện chí về cuộc thăm Mỹ tới đây của TBT Nguyễn Phú Trong, bộ trưởng công an Trần Đại Quang và những phát biểu của đại sứ Mỹ tại Việt Nam rất ý nghĩa thắm thiết... thì tờ báo quân đội nhân dân đưa ra một bài lạc lõng, lôi Hồ Chí Minh ra để làm bình phong với mục đích cản trở bang giao Việt Mỹ.





Đây là một hành vi nham hiểm, cắt xét và xuyên tạc tư tưởng của Hồ Chí Minh. Những người làm lịch sử cần phải lên án bài báo này của tờ quân đội nhân dân. Ai cũng biết trong những năm kháng chiến chống Pháp  Hồ Chí Minh đã nhiều lần có thái độ thiên chí với Hoa Kỳ. Bài báo trên chỉ là một tư tưởng trong hàng chuỗi tư tưởng của Hồ Chí Minh. Mỗi tư tưởng của ông tuỳ thuộc vào hoàn cảnh đất nước từng thời điểm. Và nếu như Hồ Chí Minh có nói như thế, vào năm như thế, thì nó cũng không phải là tư tưởng nhât quán của ông.

Bài báo ra ngày 8/3/2-15 rõ ràng nhằm ý đồ cản trở, phá hoại bang giao Việt Mỹ, phá hoại chuyến thăm của TBT và Bộ trưởng Công An. Đây mới là bộ mặt của những kẻ phá bĩnh, chọc gậy bánh xe. Hãy nhìn đoạn kết đầy độc địa và thâm hiểm để rõ bộ mặt của thế lực nào phá hoại bang giao Việt Mỹ.

'' Từ những nhận định của Bác, Đảng và nhân dân ta đã hình thành những chiến lược, sách lược chuẩn bị đối đầu với một đế quốc sừng sỏ bậc nhất thế giới, đó chính là đế quốc Mỹ.''
Bài báo ký tên QĐND. Liệu nếu đặt câu hỏi rằng có bàn tay của Trung Cộng tác động đến quân đội nhân dân để nói những lời này vào thời điểm này không. ? Câu hỏi nghi vấn đó hoàn toàn có cơ sở. Hãy tra google tìm hiểu về quan hệ quân đội hai nước Việt - Trung để làm rõ câu trả lời trên.

'' Theo Tân Hoa xã, sáng ngày 17 tháng 10 tại Nhà khách Bộ Quốc phòng Trung Quốc (Bát Nhất đại lầu), Bộ trưởng Phùng Quang Thanh đã có cuộc hội đàm với ông Thường Vạn Toàn. 
Trong hội đàm, ông Thường Vạn Toàn cho rằng, trong bối cảnh quan hệ Trung-Việt bắt đầu khôi phục hiện nay, Bộ trưởng Phùng Quang Thanh dẫn đầu đoàn đại biểu quân sự cấp cao lớn đến thăm Trung Quốc đã thể hiện ý nguyện chính trị tích cực thúc đẩy cải thiện phát triển quan hệ Trung-Việt của Đảng và Quân đội Việt Nam, hy vọng hai bên “đi cùng một hướng”, thúc đẩy quan hệ Trung-Việt phát triển lành mạnh, ổn định. ''


Thứ Sáu, 6 tháng 3, 2015

Làm luật kiểu con buôn.

Một lần tôi đi con xe gắn máy ghẻ  vào đường ngược chiều, đoạn đường đó đổi sang đường ngược chiều đã hai tháng, lâu không qua nên không biết. Anh công an giao thông tuýt còi, tôi tấp xe vào hè. Anh ta thông báo cho tôi biết đã đi vào đường ngược chiều. Nhìn lại mới biểt ra là có biển cấm. Sau khi xem xét giấy tờ đầy đủ, anh công an bảo.

- Mức phạt của anh là 450 nghìn. Tôi ghi biên lai anh ra kho bạc nộp phạt, giấy tờ để ở đây.

Tôi vui vẻ đồng ý, chỉ yêu cầu anh ghi rõ vi phạm vào biên bản, từng mục, mức tiền phạt từng mục. Và vé phạt do bộ tài chính quy định.

Anh công an ngần ngừ, anh bảo thôi vì đường cũng mới cấm, thấy tôi cũng là người không phải thường xuyên coi thường luật giao thông, anh sẽ viết mức phạt 300.

Tôi cám ơn, và tiếp tục vẫn xin anh ghi rõ.

Anh ngần ngừ, rồi anh chưa viết , anh nói.

- Thôi anh cũng không xin xỏ gì, chấp hành cũng tốt, tôi linh động viết phạt anh 200 thôi. Mà anh cứ cần rõ lý do làm gì, chỉ cần ghi lỗi vi phạm là ra giá tiền phạt thôi mà.

Tôi cười hiền hoà, xin anh cứ làm đúng luật, lỗi tôi làm tôi chịu. Anh ta tần ngần, có lẽ anh ta chưa bao giờ gặp người phạm lỗi giao thông nào mà lại nhẹ nhàng nhận lỗi, xin chịu phạt theo quyết định của anh dễ dàng như vậy. Không thanh minh, không tranh cãi. Anh ta cúi xuống ghi biên bản, ghi vé phạt, 5 cái vé 20 nghìn. Đưa cho tôi anh bảo.

- Tôi ghi cho anh 100 nghìn, giá thấp nhất rồi đó.

Tôi cảm ơn, đút vé vào trong cặp, hỏi anh ta còn đứng đây bao lâu để tôi có kịp quay lại lấy giấy tờ khi ra kho bạc nộp phạt rồi không. Anh ta nhìn tôi đầy vẻ nghi hoặc. Anh ta cho tôi số điện, bảo bao giờ cứ nộp xong gọi, anh ấy sẽ mang giấy tờ tôi theo, kể cả về nhà rồi tôi gọi anh cũng báo địa chỉ mang trả. Giúp cho tôi thuận tiện.

Tôi ra kho bạc, nôp phạt, gọi anh. Anh nói vẫn ở chỗ cũ, tôi đến đưa giấy chứng nhận nộp phạt, anh trả lại giấy tờ. Tôi cho vào cặp định đi, anh giữ tay tôi lại hỏi.

- Sao anh không xin một câu, lúc đó anh nói đường mới cấm, anh không biết, tôi sẽ để anh đi mà.

Tôi cười tươi.

- Các anh đứng đây, nghe người ta xin xỏ, phân trần nhiều cũng mệt, đâm ra nhàm. Phải có người như tôi để anh thấy yêu nghề, thấy công việc không đơn điệu chứ.

Anh công an nghĩ lúc nói.

- Lúc tôi viết, đã ngập ngừng để anh có lời tôi cho anh đi. Vì mãi anh không nói mà cứ thúc viết vé phạt, tôi đành phải ghi. Chúng tôi suốt ngày ngoài đường, nhìn người biết ai ra ai lắm chứ. Thôi , có gì anh thông cảm bỏ qua tôi. Anh lúc nào qua đoạn đó, rảnh anh em mình làm cốc bia nhé.

Tôi chào anh ta rồi đi, thực ra lỗi của tôi chỉ là 100 nghìn. Anh ta lúc đầu hăng hái liệt kê cả một đống lỗi nào đó rồi phát giá 450 nghìn. Chính vì thế tôi bật cười rồi đồng ý ngay và xin anh viết biên bản từng lỗi. Nhưng anh ta cũng cảnh giác và ghi đúng lỗi duy nhất với mức phạt đúng nhất trong khung.


 Lần thứ hai, bạn tôi đậu ô tô ngược đầu. Đường đó không cấm ô tô đậu, nhưng bạn tôi đậu xe lại ngược đầu. Cảnh sát cơ động gọi kiểm tra giấy tờ, bạn tôi đưa rồi đứng xin xỏ. Mấy anh cơ động không nghe, bảo đến trạm cảnh sát cơ động đầu Lạc Long Quân làm việc. Bạn tôi mặt mũi xanh xám, luống cuống gọi tôi đến bảo đi cùng vì anh sợ. Tôi bảo sai đâu thì nôpj phạt đó, có gì mà sợ. Anh ta nói nhưng anh ta nhìn công an là sợ. Tôi chửi, đm mày, cả đời đéo làm gì phạm pháp, sao mà sợ công an. Anh ta thiểu não phân trần chính vì thế nên anh ta nhìn thấy công an là sợ.

 Tôi để anh ta bên ngoài, đi vào trạm cảnh sát cơ động, thấy mấy ông chỉ huy đang ngồi đánh bài. Một ông quát.

- Có việc gì.

Tôi nói mình lên làm việc về xe đậu ngược đầu.

Một vị thượng tá bỏ bàn đánh bài, ra bàn làm việc, giở giấy tờ ra hỏi.

- Có phải cái xe đậu chỗ quán Sen không.?

Tôi gật đầu.

Vị thượng ta đanh giọng kể từng lỗi, tổng lại là 2, 5 triệu.  Ông nhấn mạnh lỗi này là rất nghiêm trọng, lỗi kia là rất nặng. Tôi để ông nói xong,  rồi thì thầm.

- Từng ấy tội đã bằng tội tiêu thụ tiền giả chưa.?

Vị thượng tá giật nẩy mình, ông ta nhìn tôi như một thằng điên hay thằng ở hành tinh khác đến. Trong lúc ông ta còn ngạc nhiên, tôi rút tờ 500 đưa cho ông ta nói.

- Đây này, anh xem luôn, tiền giả đấy, giống y chang tiền thật 99 phần trăm, mắt thường nhìn hay sờ cũng không biết được.

Theo bản năng, ông ta cầm tờ tiền ngắm nghía, giơ lên ngang mặt, vuốt vuốt, sờ sờ. Tôi vớ luôn giấy tờ xe của thằng bạn ở trước mặt ông  ta rồi đứng dậy đi mấy bước, ngoái cổ lại nói.

- Tiền thật đấy.

Tôi ra đến cửa, ông ta gọi.

- Này này, quay lại đã.

Tôi dừng lại bảo.

- Gì nữa anh, tiền trao cháo múc rồi mà.

Ông ta cười sằng sặc.

- Anh khoái mày quá, cho anh cái số điện, lúc nào anh em mình nhậu một bữa. Mày chơi được đấy. Mẹ đã vào đây chỉ có mất tiền triệu, mà mày bản lĩnh đấy, tao kết mày thật sự.

Tôi vui vẻ bảo sẽ có dịp qua anh, giờ phải mang giấy tờ cho thằng bạn nó còn đậu xe chỗ đó chờ. Ông ta nhắc vài lần nói nhớ qua thì ghé vào với ông chơi nhé.

Tôi dám khẳng định 90 % những người dân đang sử dụng mọi phương tiện lưu thông trên đường không ai biết hết các mức phạt cho các lỗi mà mình có thể phạm phải. Tôi cũng nằm trong số đó, nhưng tôi luôn áng chừng được mức phạt được. Đơn giản là tôi căn cứ theo cách thông báo mức phạt của công an. Họ cũng nói thách y hệt những con buôn ngoài chợ giời. Tuỳ vào thái độ từng người họ sẽ đưa ra mức giá phạt khác nhau. Chỉ có điều họ thượng phong hơn bọn con buôn là mặt hàng của họ khách hàng buộc phải trả tiền.

 Vừa xong có đề xuất tịch thu phương tiện của người say rượu. Dư luận khá bức xúc. Xin thưa luôn là không có chuyện đấy đâu. Chỉ là một cách phát giá thôi, sau đó sẽ có người khác đề xuất mức nhẹ hơn, ví dụ như giam xe 3 tháng, hoặc phạt mức tiền lớn hơn trước kia.

Tất cả chỉ gói gọn trong hai từ '' làm giá ''

Cái chuyện luật lệ ở đất nước này chung quy chỉ xoay quanh chuyện tiền, làm luật để sao có nhiều tiền cho nhà nước hoặc rơi rớt thì cho lực lượng còn đảng còn mình có lý do để kiếm chác thêm.

Nếu các bạn phản đối chuyện tịch thu phương tiện người say rượu, là chính các bạn đã mắc bẫy nhà nước. Tâm lý phản đối đó nhà nước thừa biết sẽ xuất hiện, thậm chí còn có cò mồi của nhà nước phê phán, chỉ trích đề xuất ấy. Lúc cao trào sẽ có một vị lãnh đạo anh minh quyết định không làm thế, mà chỉ xử phạt năng thêm mức này, mức kia. Rồi cò mồi sẽ ra vẻ hoan hỉ là nhà nước lắng nghe nguyện vọng nhân dân, đã giải quyết thoả đáng, hợp tình, hợp lý.

 Cái chuyện tịch thu phương tiện người say rượu là ba xạo nhất trên đời, xe đắt tiền, xe rẻ tiền, xe đồng nát hay xe của tư nhân, doanh nghiệp, xe nhà nước, xe khách, tàu hoả, máy bay, tàu thuỷ...thu xong giải quyết thế nào với cái tàu hoả chẳng hạn. hoặc xe của các ông lãnh đạo nữa. Ba xạo như chuyện trên sao Kim mà vẫn nói, chẳng qua là một nghệ thuật buôn bán phát giá mà thôi.

Khi các bạn phản đối, các bạn góp ý, các bạn khuyên nhủ, trình bày....đều là phản ứng chả khác gì những phản ứng mà cảnh sát giao thông gặp ngoài đường. Đừng nghĩ lớn lao gì tầm cỡ vĩ mô, cứ cúi xuống nhìn chuyện lề đường giải quyết thế nào thì luật của nhà nước này sẽ được giải quyết như thế.

Theo tôi các bạn không những đồng ý với chuyện tịch thu phương tiện của người say rượu điều khiển, mà còn khuyến khích làm mạnh hơn nữa như tich thu những nhà nào có người say rượu, những khách sạn nhà hàng nào có người say rượu. Tịch thu luôn công ty , trụ sở nào có người say rượu. Máy bay, tàu hoả, tàu thuỷ ...gì đó có người say rượu điều khiển cũng tịch thu luôn.

Thích nghiêm luật cho nghiêm đến tận cùng xem, liệu nhà nước có dám không.?

Tất nhiên họ chả dám, già néo đứt dây, chung quy chỉ là chuyện làm tiền mà thôi. Đâu phải chuyện kiến nghị thế để mong mỏi người dân thực hiện nghiêm minh pháp luật.

Thứ Ba, 3 tháng 3, 2015

Clip công an đánh người ở Văn Giang - Chuyện bây giờ mới kể.

Vụ việc Trang Trần gây xôn xao dư luận, các luật gia thi nhau phân tích mọi tình tiết gây bất lợi cho Trang Trần. Phải nói chưa có vụ việc nào mà lực lượng chức năng được các luật gia và nhà báo ủng hộ như thế. Có lẽ do người '' bị hại '' là cơ quan chức năng, công quyền nên được luật sư, nhà báo ưu ái đến vậy.


Luật sư Đặng Văn Cường của văn phòng luật sư Chính Pháp trả lời báo chí rằng.

Nếu hành vi của cô Trang Trần này được xác định là cấu thành tội phạm vi phạm pháp luật, bị xử lý hình sự thì người tung clip này lên mạng sẽ không vi phạm, không bị xử lý", luật sư Cường nói.
Cũng theo Luật sư Cường, trong trường hợp các cá nhân quay được "những clip về hành vi vi phạm pháp luật, sau đó đưa lên công luận, giúp cơ quan chức năng xử lý còn có thể được xem xét biểu dương, khen thưởng".


Ngày 24 tháng 4 năm 2012 tại Văn Giang xảy ra cuộc cưỡng chế đất nông dân, hơn 4 nghìn cảnh sát đủ các loại chuyên môn tham gia. Một cảnh tượng chưa từng thấy trong bất kỳ vụ cưỡng chế nào. Hàng đoàn cảnh sát tay khiên, tay gậy trùng trùng lớp lớp tiến về phía người dân. Mở  đường đi cho đi nọ những quả nổ do bộ công an sản xuất được ném từ những người mặc thường phục đứng lẫn trong đám cảnh phục. Khói lửa nghi ngút làm nhoà cả một khoảng không và tiếng súng liên thanh bắn chỉ thiên vang trời. Đi sau đoàn quân cưỡng chế hùng hậu ấy là những cỗ máy xúc, ủi loại lớn. Trong màn khói mù do quả nổ của công an  và ánh sáng mặt trời còn tang tảng, những cỗ máy như con quái vật khổng lồ khua càng quất đổ những cây cọ , cau cảnh cao vút đổ rạp xuống đất. Chiếc máy ủi lầm lũi lì lợm san phẳng cánh đồng hoa màu mơn mởn thành đống bầy nhầy. Thậm chí cả những ngôi mộ hay chôn giữa ruộng theo thói quen ngàn đời của người dân cũng bị bật tung, chồi lên những lóng xương cẳng tay , cẳng chân người quá cố.

 Sau vụ cưỡng chế, ông Bùi Văn Thanh, chánh văn phòng tỉnh Hưng Yên nói rằng.

Ông Thanh lặp lại những gì ông nói với truyền thông trong nước rằng vụ cưỡng chế với "sự hỗ trợ của Bộ Công an và Công an tỉnh" đã "đảm bảo an toàn tuyệt đối về người, tài sản của nhân dân và các lực lượng tham gia hỗ trợ thi công, cưỡng chế."


Xin lặp lại lần nữa lời quan chức '' đảm bảo an toàn tuyệt đối về người và tài sản của nhân dân ''

Ngay sau lời ông Thanh nói, trên mạng xã hội xuất hiện một clip cho thấy thế nào là an toàn của người dân trong cuộc cưỡng chế này.


Khi clip này xuất hiện, chính quyền tỉnh Hưng Yên đã báo cáo ngay thủ tướng chính phủ Nguyễn Tấn Dũng rằng.

Ngày 2/5, trong hội nghị về việc giải quyết khiếu kiện và tiếp dân do Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng chủ trì, ông Nguyễn Khắc Hào, Phó chủ tịch tỉnh Hưng Yên, nói rằng đã có video clip giả trong vụ Văn Giang dùng để 'bôi nhọ' chính quyền.
Ông nói: "Có sự móc nối chặt chẽ giữa các phần tử chống đối trong và ngoài nước. Các thông tin, thậm chí được tường thuật tại chỗ, từng giờ để tuyên truyền, xuyên tạc, dàn dựng lên các video clip giả để vu khống, bôi nhọ chính quyền".

Vài ngày sau, những người bị đánh trong clip xuất hiện nhận mình là người bị công đánh đúng những gì trong clip đó. Đây là hai nhà báo của đài VOV là Nguyễn Văn Nam và Hán Phi Long. Báo chí phẫn nộ, đồng loạt lên án hành vi đánh đập hai nhà báo.


Chính quyền tỉnh Hưng Yên đòi các nhà báo phải cung cấp clip gốc và người quay những clip đó.


Tuy nhiên, ông Thanh cho rằng, với tường trình từ một phía của nhà báo Nguyễn Ngọc Năm và Hán Phi Long thì "chưa thể khẳng định" được đó là hai người trong clip lan truyền trên mạng. Để xử lý cán bộ thì theo ông phải cần "đầy đủ nhân chứng, vật chứng và quan trọng nhất là băng gốc" quay cảnh được cho là có hai nhà báo VOV bị hành hung, "thậm chí tìm ra cả người quay".



Nhà báo Đức Hiển có câu hỏi về chuyện này trên báo Pháp Luật TPHCM

Theo VnExpress, chánh Văn phòng UBND tỉnh Hưng Yên đề nghị các nhà báo cung cấp băng video gốc quay cảnh mình bị đánh để làm rõ. Giả sử đấy không phải là một vụ hành hung, mà là một vụ người dân đánh lực lượng cưỡng chế, gây thương tích cho công an thì Công an tỉnh Hưng Yên có chờ đến khi có video gốc mới làm rõ không? Hay ngay chiều hôm ấy, báo chí sẽ nhận được sự chủ động cung cấp thông tin nhiệt tình, hài rõ tên và tội?

Sự việc nhùng nhằng vì đòi hỏi của phía chính quyền tỉnh Hưng Yên, đằng sau đòi hỏi này là sự tư vấn của Bộ Công An. Phải trích dẫn lại đoạn ông Thanh nói vụ cưỡng chế do công an tỉnh Hưng Yên và Bộ Công An phối hợp, mới hiểu vì sao chính quyền Hưng Yên mạnh mồm đòi clip gốc và người quay.

Ngày 20 tháng 4 năm 2012, Ké gặp tôi nói.

- Vài hôm nữa Văn Giang có cưỡng chế, bà con nhờ anh em bloger Hà Nội đến quan sát giúp. Mấy anh em khác đã cắm chốt đó rồi. Anh đến giúp bà con cùng cho thêm người.

Tôi lắc đầu.

- Thôi, có nhiều người rồi. Việc này họ giúp bà con từ đầu, mình vào dang dở họ ra.

Ké tần ngần, hắn phân vân nói vụ này cần người người chuyên nghiệp chứ không phải cần đông. Tôi bảo mày là đủ rồi, còn những anh em kia nữa. 

Ké nói hắn sẽ đi, tuy đi cùng vụ nhưng sẽ tác chiến một mình. Hắn nói xong đeo túi lên vai, bảo em sang xem tình hình.

Đến ngày 23 , tin tức Văn Giang sắp có cưỡng chế nóng rực trên mạng, hình ảnh hàng đoàn xe cảnh sát đặc nhiệm tiến vào Văn Giang, quân cảnh sát đổ ngày đêm rầm rập. Cả khu Xuân Quan, Phụng Công, Cửu Cao chìm ngập sự căng thẳng trên mỗi con đường làng, ngõ xóm và trong mỗi ngôi nhà. Chiều hôm ấy tôi vẫn đón con ở trường như thường lệ, hỏi thằng bé thích ăn cơm món gì hôm nay. Tí Hớn nói con thích ăn canh cá chua. Hai bố con ghé qua chợ, mua cá và gia vị. Lúc về đi qua hàng bia, thấy những người đàn ông ngồi chạm cốc dô dô dô trong đó. Tí Hớn nói.

- Những người này chả về xem con mình thế nào, ngồi quán bia này mãi có khi đến tối khuya bố ạ. Hôm nọ mẹ đưa con chơi nhà bà về, muộn rồi con vẫn thấy mấy người đó ngồi.

Tôi làm canh cá, lúc hai bố con ngồi ăn, tôi nhớ đến lời thằng bé nói khi đi qua quán bia. Hình ảnh những người đàn ông mặt mũi tưng bừng nâng cốc và nhìn bố con tôi ngồi ấm cúng bên món canh riêu cá trong ngồi nhà nhỏ ấm cúng. Tôi nhớ Ké lúc xốc túi lên vai quả quyết đi, chẳng biết lúc này nó núp chỗ nào ở khu chiến địa đầy bầu không khí đe doạ ấy.

Cơm xong, tôi liên lạc với Ké. Hắn mừng rơn, thì ra hắn đang lẻ loi núp tại một địa điểm tại Văn Giang. 

Tôi hẹn sẽ đến.

Lúc vợ về, tôi khoác túi đi, nói đi có việc không biết hôm nào về. Nếu mai tôi chưa về kịp thì xin nghỉ làm sớm đón con.

Vợ con tôi im lặng, nét lo âu lộ trên mặt cả hai mẹ con, vợ tôi thở dài, còn thằng bé cúi đầu buồn.

Lúc nhá nhem của chiều ngày 23, hai người dân Văn Giang đón tôi ở địa điểm bên ngoài xã, tôi cởi trần, quần đùi, chân đất mọi thứ quần áo, giay dép máy ảnh, máy quay phim cho vào bao tải đi theo những người dẫn đường. Họ dẫn tôi đi lòng vòng , có lúc đi ngang qua những nhà dân khác. Những người dân mà tôi đi qua họ nhìn tôi với con mắt cảm mến. Chẳng ai nói gì, nhưng ánh mắt nào cũng như gửi lời chào và lời cảm ơn.  Bầu không khí lúc ấy như trong chiến tranh, người hối hả đi ra đồng đào cây quý chở về, người chuẩn bị rào dậu, từng tốp người nét mặt lo âu thầm thì bàn đến chuyện trạm gác đằng này, đằng kia. Loa phóng thanh xã rả rả những lời đe doạ, cảnh báo về việc chống đối cưỡng chế.

Ké ở trong một ngôi nhà , ăn cơm với hai vợ chồng chủ nhà. Con nhỏ của họ đã đi '' sơ tán '' nơi khác. Bữa cơm của gia đình nông dân giản dị như ngày thường. Ăn xong, Ké dẫn tôi đến chỗ của hắn trú vài hôm, chỉ vào hai gói xôi đậu xanh nhỏ bằng nắm tay bảo.

- Đây có xôi để đêm anh em mình trực chiến.

Tôi bảo Ké xin chủ nhà nước sôi và trà, vừa uống nước vừa hỏi Ké tình hình. Sau đó chúng tôi đi quan sát địa hình trong đêm. Kết hợp tình hình với địa thế , chúng tôi quyết định chọn một điểm sẽ đóng chốt quan sát diễn biến. Cả địa bàn cưỡng chế rộng mênh mông, hơn 4000 quân cảnh sát chưa kể lực lượng mặc áo thường dân đeo băng đỏ. Không ai biết được sự kiện nóng nhất sẽ xảy ra chỗ nào. Sự lựa chọn của chúng tôi thiên về cảm tính, may rủi hơn là tính toán.
Nửa đêm, tôi gọi chủ nhà, yêu cầu mang quần áo, chăn nệm bất cứ cái gì có thể, phơi cho tôi ở trên sân thượng.

Tôi nghĩ rằng nếu có đánh đập, trước đó công an sẽ quan sát tất cả những vị trí cửa sổ, ngõ ngách để chặn những người quay phim. Đám an ninh sẽ trà trộn vào dân làng để khống chế người quay phim. Nơi trống trải nhất lại là nơi ít bị để ý nhất. Nếu cần tôi sẽ núp trong đám quần áo, chăn đệm ấy.

Đấy là cảm tính thứ hai. 

Nhưng cuộc đời dạy tôi rằng, bất cứ cảm tính nào đều không nên bỏ qua, nhất là trong những việc quan trọng. Phải nói Ké là người hiểu tôi, hắn ít khi hoài nghi những đòi hỏi oái ăm của tôi, nhất là lúc không có thời gian để giải thích nữa hắn lại càng không lăn tăn.

Nếu xem kỹ clip người bị đánh, sẽ thấy máy quay dừng lại khi người ấy đang đứng, rồi công an lao đến túm và đánh đập. Khi clip được tung ra, nhiều kẻ nói rằng nguỵ tạo, đặt bẫy, vì làm sao biết công an đánh ai mà để sẵn máy quay vào vị trí người đó. Xin thưa, đó cũng là cảm tính.

Những cảm tính tình cờ liên tiếp nhau khiến những bộ óc khoa học của nhà cầm quyền hoài nghi về sự sắp đặt, giả tạo, không chân thực của clip. Nhưng sự thực thì vẫn là sự thực.

Chúng tôi bỏ lại hết máy móc, rạch cạp quần đùi nhét thẻ nhớ. Một cô gái chở hai chúng tôi ra khỏi khu vực, tôi lo lắng và căng thẳng nghĩ sao an toàn mang thẻ nhớ ra. Còn Ké lúc đó thật lạ, hắn vẫn hỏi han à ơi cô gái. Nếu đọc đoạn này, mong vợ hắn đừng ghen, có thể hắn cũng đang dùng một biện pháp trấn tĩnh, hoặc giả bộ tự nhiên để chúng tôi ra ngoài dễ dàng.

Chúng tôi đợi khi nhà cầm quyền Hưng Yên tuyên bố cuộc cưỡng chế an toàn về của và người cho nhân dân mới tung clip hai nhà báo bị đánh lên mạng.

Bây giờ thì quay lại chuyên chính quyền Hưng Yên đòi clip gốc và người quay, khiến vụ việc vào thế giằng co. Một người bạn thân biết tôi trong nhóm quay clip đó , đặt vấn đề là bên VOV muốn gặp tôi. Tôi hỏi gặp làm gì, họ bảo nếu cần họ muốn nhờ tôi làm nhân chứng.

Tôi bàn với Ké, nếu chúng ta không nhận, có khi việc này sẽ chìm xuồng. Nhưng nếu đứng ra nhận, sẽ bị thẩm vấn rất căng. Tôi lược ra những câu thẩm vấn mà người ta sẽ hỏi đầy ác ý để dập tắt ý chí của nhân chứng.

- Anh cho biết lý do anh có mặt tại đó.
- Anh cho biết đông cơ tại sao anh mang máy quay đến đó.
- Máy quay này anh mua bao giờ, ở đâu , tiền đâu ra anh mua.
- Anh đưa clip này lên mạng như thế nào, qua bloge, Facebock, youtbe bằng tài khoản tên gì , đưa ở đâu, đưa vào thời điểm nào.
- Ý đồ anh quay clip này nhằm mục đích gì. Khi anh tán phát lên mạng mục đích của anh là gì ?
- Trước khi đi anh ở đâu, có ai ở đó, nói chuyện gì.
- Khi anh đến đó, anh gặp những ai, ở đâu , nói chuyện gì.

Các câu hỏi sẽ diễn ra liên tiếp tuỳ theo những câu trả lời, nhưng trước tiên người ta sẽ hỏi bố anh, mẹ anh, vợ con anh, anh chị em ruột bao nhiêu tuổi, ở đâu, làm nghề gì. Anh tiền án, tiền sự gì chưa, đã bị bắt lần nào chưa, hiện nay anh ở đâu, làm gì để sống.

Chúng tôi thống nhất, tôi sẽ đi nhận. Có gì một thằng chết, còn thằng ở lại lo hậu sự. Dù sao thì nhà tù và thẩm vấn tôi rành hơn Ké vì trải qua nhiều lần, còn hắn thì chưa.

 Tôi gặp người VOV ở quán cà phê đối diện với toà nhà VOV phía bên số chẵn của phố Bà Triệu. Anh ta hỏi trường hợp cần phải làm chứng, mong tôi đứng ra nhận. Tôi đồng ý và trao cho anh ta clip gốc.

Ngay sau đó trên báo chí, chính quyền Hưng Yên và bộ Công An không thấy lớn tiếng đòi tìm người quay, clip gốc. Không ai nói là clip giả tạo. Họ quên bẵng những chuyện đó, và có những lời xuê xoa, nhận lỗi ầu ơ. Người của VOV trả lời tôi.

- Anh ạ, chúng tôi dù sao cũng toàn người nhà nước, làm việc ngành ngang dọc này nọ. Không đơn giản, vụ này cả tổng bí thư, thủ tướng cũng đến tận chỗ chúng tôi chỉ đạo. Nên chắc sẽ giải quyết mà không cần toà án đâu, anh thông cảm.

Tôi cười nhạt.

- Tôi biết trước sẽ thế, tôi nhận để các anh hiểu rằng, những người như chúng tôi sẵn sàng làm chứng cho công lý, sự thật. Còn các anh không muốn thì đó quyền các anh, các anh là người bị hại, không kiện cáo là quyền các anh. Việc chúng tôi làm thấy thế là đủ.

Bỗng nhiên hai hôm sau tôi có giấy triệu tập lên cơ quan an ninh, cả tuần liền làm việc trả lời về cuốn sách Đại Vệ Chí Dị.

Khi tôi về thì  việc kia có vẻ êm, phía công an Hưng Yên xin lỗi hai nhà báo, đó là việc những người nhà nước với nhau. Khi tạm xuôi, chính quyền Hưng Yên lớn tiếng.

- Ngoài việc hai nhà báo ra, không có người dân nào bị đánh đạp cả.

Chúng tôi quyết định tung clip thứ hai trong vụ cưỡng chế Văn Giang, clip cho thấy công an đánh người dân dã man.



Một công an trên clip video này còn co chân đá vào người phụ nữ đã bị người khác giữ tay.
Video nói trên hiện đang được phát tán rộng rãi trên các trang mạng xã hội.
Người phụ nữ bị đánh được nêu danh là bà Ngô Thị Ánh, dân xã Xuân Quan, thuộc huyện Văn Giang. Hôm 24/4, khi lực lượng cưỡng chế đang hoạt động, bà Ánh đứng ngay tại hiện trường, được nói là "khu vực nhà văn hóa xã Xuân Quan".


 Nhưng khác với hai nhà báo bị đánh, không thấy báo chí, luật sư nào lên tiếng về clip này. Không ai bồi thường hay xin lỗi người phụ nữ bị đánh dã man trong khi bị hai công an khác bẻ tay khống chế. Chị nhận một cú đá hung ác từ phía một người mặc đồ cảnh sát, cú đá giữa ngực người phụ nữ nhỏ bé, khiến chị đổ vật như cây chuối tức thì.

Các nhà báo, luật sư có Chính Pháp, có lương tri đang lên tiếng ở vụ Trang Trần, nghĩ sao về những clip và câu chuyện của những người quay clip đó. Khi các vị lên án Trang Trần, tìm mọi ngóc ngách pháp luật để lên án cô, bênh vực công an một cách nhiệt tình thì những người công an đánh phụ nữ trong clip của chúng tôi cũng cần được các vị lên án. Vì hành vi của công an trong clip đó, còn hung hãn, côn đồ gấp nhiều lần Trang Trần. 

Lúc mà người phụ nữ nông dân bị hai người bẻ tay, cho một cảnh sát khác đá vào mỏ ác thẳng chân hết lực.

Khi đó các vị ở ở đâu.?

Chúng tôi không cần được khen ngợi, có một dàn dư luận viên, bồi bút suốt bao năm qua đã ca ngợi chúng tôi là rận chủ, phản động, lưu manh, cơ hội, thèm tiền. Với chúng tôi thế là quá đủ lời khen rồi.

Chúng tôi chỉ mong các vị cho người dân thấy sự công bằng, không có phân biệt giữa người dân Việt Nam với những người trong bộ máy công quyền Việt Nam mà thôi.

Hơn nữa là cho người dân thấy những người cầm bút làm báo chí, làm luật còn có lương tâm, trách nhiệm, đứng về phía người yếu thế.  Đó mới là điều đất nước này, nhân dân này cần đến quý vị.

Đất nước để một thằng lưu manh, tiền án, tiền sự bỏ dao súng, cầm bút lải nhải về sự thật, công bằng thật chả ra gì. Chính những người cao quý , địa vị trong xã hội như các vị nhà báo, luật sư đang lớn tiếng trong vụ Trang Trần kia mới là những người cần phải làm điều đó. 

Chủ Nhật, 1 tháng 3, 2015

Địt mẹ thằng Hiểu mày chết rồi con ạ.

Thằng Hiểu, tức đại uý cảnh sát trại giam, cán bộ trực trại.

Cán bộ trực trại Hiểu và cán bộ Khang Nhá là cặp cán bộ khét tiếng, dân tù đồn Khang Nhá ngày trước làm trực trại Phú Sơn, đánh tù tàn bạo. Khắc nghiệt lẫy lừng.

Hiểu Khàn về trại này, ăn tiền thuộc loại trắng trợn nhất nhì trại. Tù nào có tiền Hiểu cho mang đồ tiếp tế vào đủ, không tiền gói mỳ tôm, trà Hiểu Khàn tịch thu vì kêu đồ vi phạm, trại cấm đốt lửa bên trong, những đồ cần phải nấu không dùng đến, cho mang vào khuyến khích đốt lửa vi phạm. Chưa kể bao nhiêu cái khác Hiểu Khàn áp đặt để quay tiền tù nhân.

Hôm đó ở dãy biệt giam, cán bộ Hiểu vào điểm tù buổi sáng. Điểm tù cùng với việc kiểm tra buồng giam. Tù nhân bị là hết ra ngoài, xếp hàng ngoài sân. Cán bộ vào kiểm tra trong buồng xong quay ra đếm tù từng thằng lần lượt đi ngang qua mặt vào buồng. Sân khu biệt giam tường cao ngất ngưởng, 4 cái phòng giam chung cửa ra cái sân. Cán bộ điểm từng buồng một lần lượt.

 Khu biệt giam để giam giữ những thành phần tù bất hảo, bầy nhầy, bạc nhạc ...như côn đồ, trốn trại, trấn lột tù nhân khác, chống đối cán bộ. Số này cũng không nhiều lắm, cả trại hơn nghìn tù, chỉ có hai chục tù nhân trong khu biệt giam. Hơn hai chục tù chia phân loại ra bốn buồng, có buồng 8 người, buồng 4 người.

 Riêng mình thì một buồng.

Cái chuyện mình vào biệt giam do tội đánh nhau, cái đó thì chả có gì đáng nói cả, tù thằng nào chả ít nhất có một lần đánh nhau trong trại. Nhưng chuyện mình bị giam riêng một phòng là do khi tống vào, ông cán bộ giáo dục nói.

- Chúng tôi nói thật, lịch sử trại này chưa có ai như anh. Từ khi có anh đầu têu mới có phong trào chống đối cán bộ, ngày càng lan rộng. Cho nên chúng tôi để anh ở một buồng cách biệt đến khi về.

Buồng biệt giam mình lúc ấy rộng chừng 60 mét vuông, gấp đôi diện tích căn hộ mà thị trưởng Weimar cấp cho mình theo học bổng văn chương, báo chí của thành phố hồi mới sang, bằng xấp xỉ diện tích căn hộ học bổng mới do bộ văn hoá truyền thông Đức cấp bây giờ.

Vì mình bị giam riêng một phòng, nên cán bộ trực trại bỏ qua nguyên tắc, chỉ đứng qua song sắt nhìn thấy mình là xong. Lẽ ra ông ấy phải vào xem mình có đào tường, khoét ngạch hay phá phách gì không. Có thể vì lười, có thể ông ấy không muốn mình ra sân có khi lại trò chuyện với tù nhân khác. Mình cũng không ý kiến cò gì, bởi tù biệt giam cần mở cửa ra ngoài điểm danh, tranh thủ chạy đi nhặt rác tìm chất đốt như miếng nhựa vỡ, khúc củi. Mình thì đéo cần, phòng mình có một dãy sàn trên bằng gỗ, tức gần như gác xép trên. Buồng này bình thường nhốt gần trăm mống. Mình cứ đẽo gỗ ra mà đun, một miếng ván có mà đun cả tuần.

Trừ khi bắt được quả tang, còn không mình chối phắt, tôi vào đây đã thế, tôi mang gỗ giấu đi đâu. Mỗi tháng kiểm tra cán bộ thấy hụt vài tấm ván hỏi mình nói thế. Gỗ mình pha thành củi, từng thớ một theo mẩu, mỗi hôm mình lấy con dao tự chế tách thớ gỗ ra một đoạn, đun xong thành tro, dội nước phi tang sạch bách.

Bị giam riêng biệt thế, nhưng cứ một tuần cán bộ giáo dục lại gọi ra ngoài gặp vào chủ nhật, pha trà, mời thuốc nói chuyện. Xong là cho bao thuốc đi về buồng. Trước khi về ghé qua chỗ khu tù lao động xách đồ tiếp tế mà nhà gửi hộ anh em khác. Cán bộ giáo dục gọi ra là để hỏi, ý anh về trại thế nào, có cần gì đóng góp ý kiến anh cứ nói, chúng tôi nghe.

Mình thì cứ tào lao, tôi thấy cán bộ trại mẫu mực, không ăn hối lộ, không đánh tù nhân. Kỷ luật trại nghiêm túc, tù nhân không chích thuốc phiện, không đánh nhau , trong trại không ai bán rượu, ăn uống đầy đủ thịt cá , rau xanh, nghe đài đọc báo, đời sống như thiên đàng. Không có gì phàn nàn cả.

Cán bộ giáo dục nhăn nhó khi nghe mình thao thao như thế, ông ta sẽ ngăn lại nói.

Anh cũng biết là xã hội thì còn nhiều mặt khiếm khuyết huống chi trại tù, chúng tôi cũng biết có những mặt không phải, chẳng hạn như chuyện tù nhân bán rượu...chuyện nọ chuyện kia nữa...anh ở đây cũng lâu, tình cảm anh và chúng tôi cũng có. Anh đừng suy nghĩ để bụng, có gì trao đổi nhau để xây dựng tốt hơn.

Các cuộc gặp cứ vòng quanh luẩn quẩn, ông ta hỏi mình về ý kiến cá nhân đánh giá trại, mình thì khen tốt, ông ấy bảo chưa tốt. Tuần nào cũng vậy, vờn nhau như trẻ con chơi bóng, chán rồi thôi.

Hôm ấy là sáng tháng 8, trời oi ả từ sớm. Hai buồng đầu điểm danh xong đến buồng thứ ba. Tất cả tù ngồi xổm ngoài sân theo lênh cán bộ Hiểu lần lượt đi vào. Đến thằng cuối cùng là Thành Đít To, bỗng nhiên nó sấn đến sát cán bộ Hiểu, tay nó đưa cho cán bộ một cái mẩu sắt mỏng sắc, tay kia nó cầm cái con dạo cạo rạch vào bụng nó. Máu phun loang lổ, Thành Đít To bám chặt lấy người cán bộ trực trại đại uý Hiểu hét rống như lợn bị chọc tiết.

- Hiểu ơi, mày giết tao à, Hiểu ơi sao mày lại giết tao.

Thành Đít To nằm lăn lộn, giãy dụa dưới đất, nó cứ thế gào.

- Hiểu ơi, địt mẹ thằng Hiểu mày chết rồi con ạ, mày giết người giữa ban ngày ban mặt sao, mày cán bộ mà thế à con.

Cán bộ Hiểu tay cầm mẩu sắt, không biết quăng đi đâu, lúng ta lúng túng, ấp úng nói với bọn tù trong buồng đang trố mắt nhìn.

Chúng mày làm chứng nhé, tự nó rach bụng nó không phải tao.

Bọn tù lao nhao.

- Địt mẹ ông, tay ông cầm dao đấy lại đổ tại nó, địt mẹ cán bộ giết người trai ơi, ban giám thị ơi.

Bọn chúng đồng loạt lay cửa sắt rầm rầm, thằng Thành nằm dưới đất vẫn vữa giãy đành đạch vừa chửi, vừa khóc. Còn bọn trong phụ hoa la to theo 

- Thằng Hiểu giết người, địt mẹ thằng Hiểu giết người.

Cán bộ Hiểu quay ngược, quay xuôi, ngó thấy mình đang ngồi sát song cửa cười nhạt, ông ta nói.

Thằng Hiếu mày làm chứng cho tao nhé.

Mình cười.

- Có, tôi làm chứng cho, ông yên tâm.

Cán bộ Hiểu quay ra nói.

Bọn này nó đinh vu tao, chúng nó cùng hội với nhau.

Bọn buồng kia chửi mình.

- Đm thằng Hiếu, mày có nhìn thấy gì mà làm chứng.?

Mình cười nói to.

- Bố mày nhìn thấy ông Hiểu cầm mẩu sắt, còn thằng Thành nằm dưới đất bụng chảy máu, nó và chúng mày bảo ông ấy giết nó. Chứng thế còn thế nào, nhìn sao nói vậy thôi.

Cán bộ Hiểu mặt tái xám, chạy vội mở cửa sân ra khu trại gọi người khiêng thằng Thành đít to đi cấp cứu.

Ngay lúc sau, ban giám thị lùa hết bọn biệt giam đi lấy cung vụ '' giết người ''. Mình chỉ bảo ở bên trong, lúc quay ra thấy cán bộ Hiểu cầm mẩu sắt, thằng Thành thì chảy máu nằm dưới đất, miệng nó bảo ông Hiểu giết nó. Ngoài ra không biết gì hơn.

 Cả một tuần sau đó, thằng Thành Đít To ở trạm xá, nó mặc áo phanh bụng, lộ cái vết băng to tướng, đi lại khênh khạng nghênh ngang khắp trại, kiếm chác cơ man nào là đồ cho bọn biệt giam, mua bán đổi chác đủ thứ. Nó còn tự do trèo qua cái cửa sắt vào khu biệt giam đưa đồ. Lúc cho mình thuốc lào và gói chè, mình hỏi sao mày chơi ông ấy ác thế. Nó kể.

- Đm ông không biết đấy thôi, thằng Hiểu này súc vật, tôi gặp gia đình đã găm 5 lít ( 5 trăm nghìn ) để ông Khang cho tôi về buồng trung. Thằng Hiểu nó đoán được, nó không đồng ý, xúi bọn buồng trung bảo tôi về thế nào cũng đánh nhau, nên tôi bị biệt giam mãi.

Mình nói.

- Thế mày phải nói ông Khang chứ, ông ấy cầm tiền thì phải lo, kệ mẹ việc các ông ấy tự lo với nhau.

Thành Đít To thầm thì.

- Ông Khang Nhá bảo kiểu gì ông cũng cho thằng này đi ngoại tuyến, '' khật '' nó cho lão Phu Béo làm trực trại. Thằng Hiểu này giờ nịnh tôi ghê lắm, tôi đéo bảo nhà viết đơn tố cáo nó là may. Hết tuần này thể nào cũng bị '' khật''.

 Tuần sau Phu Béo làm trực trại thay cho Hiểu Khàn. Thành Đít To về buồng trung khi hết băng bó, vết rạch chỉ sâu có hai hay ba milimet dài chừng 7cm, cũng chóng lành.

 Đại uý Phu Béo tướng mạo dữ dằn, ác ôn hơn cả Hiểu Khàn, Khang Nhá.

Thấy phải mở cửa mấy lần để áp giải mình đi gặp ban giáo dục, nhìn ban giáo dục ngọt nhạt với mình, Phu Béo lúc áp giải về buồng, mình vào trong, hắn khoá cửa lại nói.

- Loại mày làm doạ ai, làm đéo gì được tao.

Mình quay ra chửi luôn.

- Địt mẹ ông, ông thích tôi làm ngay.

Phu Béo gằn tiếng cười nói.

- Cho mày làm đéo gì, tao cũng nguyên 4 sao. Tao biết hết văn tù chúng mày.

Mình bảo.

- Cán bộ biết hết văn vở tù, tù cũng biết hết văn vở cán bộ. Tôi mà làm gì, ông còn nguyên 4 sao thật đấy, nhưng cũng rụng '' chục vé '' *  đm ông cà tôi đấy nhé, đời tôi biệt giam một mình thế này là bi đát nhất trại, lỡ tăng xông, đột quị nhồi máu cơ tim thì không ai kêu hộ, chỉ có nước chết, sống khổ thế mà chả làm gì ông cũng có tư thù với tôi. Tại ông đấy nhé.

Phu Béo hằm hằm đi ra sân, đóng cửa sân rầm một tiếng thị uy. Một lúc lâu sau hắn lại mò vào, thấy mình lúi húi cậy sàn, Phu Béo gọi thì thầm như buôn bạc giả với nhau.

Hiếu, Hiếu, mày làm cái gì đấy, địt mẹ mày phá huỷ tài sản trại à.?

Mình nhẩy xuống sàn, thấy lão ấy thì thầm thế, nên cũng thì thầm lại.

- Ông xoay tôi con dao tôi cậy gỗ, dùng tay không đau quá, tôi mất ông 2 lít. Anh em giúp nhau cái.

Phu Béo đứng ngoài ngó nghiêng nói nhỏ.

- Giúp mày phá hoại à, không giúp, mày thiếu đéo gì dao mà làm trò. Mà tao ban nãy nói thế thôi, chứ tao cả mày có gì với nhau đâu. Đừng để bụng.

Mình ngoan ngoãn.

- Vâng, đấy là thầy nói thế lúc trước, làm em cũng ngạc nhiên, thầy trò mình có bao giờ chuyện gì đâu.

Phu Béo tươi nét mặt.

- Ừ thôi, cải tạo cho tốt nhé Hiếu, giữ gìn sức khoẻ về còn làm lại cuộc đời, làm người tốt cho gia đình khỏi lo lắng em à. Anh thấy em có bản lĩnh làm lại cuộc đời, chứ như bọn ở đây thì chán lắm, ra rồi lại vào thôi.

Cuộc đời trôi như Camry 3 chấm đi đường Hồ Chí Minh, nhoằng cái đã ngót 20 năm. Hiểu Khàn, Khang Nhá, Phu Béo về hưu hết cả rồi. Mình sau này lại vẫn ra vào nhà tù ( chắc do bản lĩnh kém ), nhưng mỗi tội chả gặp các ông ấy, vì chỗ mình đợt sau tù không dành cho tội hình sự mà tội an ninh quốc gia.