Thứ Năm, 21 tháng 5, 2015

Không phức tạp thêm tình hình - Nói vậy im đi còn hơn.

Trung Quốc xây dựng đảo nhân tạo tại vùng biển chủ quyền Việt Nam. Việc tiến hành xây dựng đã lâu, công trình xây dựng quy mô, đồ sộ. Thế nhưng phải đến khi máy bay quân sự Mỹ đưa phóng viên CNN đến thực địa đưa tin. Một lần nữa nhà nước Việt Nam lên tiếng bày tỏ quan điểm khi xem video của CNN.



Người phát ngôn của Bộ Ngoại Giao Việt Nam Lê Hải Bình nhắc lại những luận điệu cũ rích mà các đời phát ngôn tiền nhiệm trước như Lê Dũng, Nguyễn Phương Nga, Lương Thanh Nghị từng nói.

"Chúng tôi kêu gọi các nước liên quan có đóng góp trách nhiệm và tích cực vào việc duy trì hòa bình, ổn định, an ninh và an toàn hàng hải, hàng không ở Biển Đông đồng thời tôn trọng chủ quyền, quyền chủ quyền và quyền tài phán của các quốc gia ven biển theo đúng quy định của luật pháp quốc tế cũng như Công ước LHQ về Luật Biển 1982, không làm phức tạp thêm tình hình", người phát ngôn cho biết.''

 Câu hỏi đặt ra là, nếu không có báo chí quốc tế, báo chí Trung Quốc đưa tin. Liệu Việt Nam có biết TQ đang làm gì ngoài khơi hay không. Hoặc biết thì có phổ biến trên báo chí, có phản ứng hay không.?

Hình như chưa thấy Việt Nam tự phát hiện TQ xây dựng trái phép bao giờ. 

Hầu hết mọi thái độ phản ứng của Việt Nam đều có sau khi báo chí quốc tế đưa tin TQ có những hoạt động này nọ ở biển Đông. Việc phản ứng thụ động như vậy khiến người ta hoài nghi về thái độ của Việt Nam sự khuất tất. Nó cũng kéo theo sự hoài nghi chứng cứ, lý lẽ khẳng định chủ quyền Việt Nam không được mạnh mẽ cho lắm.

Phân tích phát biểu của người phát ngôn BNG Việt Nam Lê Hải Bình, tuy là sự cũ mèm như bây lâu, nhưng ở thời điểm này phát ngôn lặp lại như vậy là một điều ngu xuẩn. Vì biến động ở ngoài biển Đông đã không giống như lúc trước.

Tại thời điểm mà Hoa Kỳ đưa máy bay, tàu chiến đến khu vực này để thực thi quyền tự do hàng hải, phản đối hành động của TQ xây đảo tự nhiên để chiếm biển. Phi cơ Hoa Kỳ đã đưa phóng viên đến để vạch rõ cho thế giới thấy hành vi phạm vi phạm công ước quốc tế. Cố ý xây đảo nhân tạo để cắm dùi chiếm biển , rồi tiếp tục bước nữa là dùng đảo nhân tạo để làm căn cứ quân sự.

Phát ngôn của Bộ Ngoại Giao Việt Nam phân tích kỹ là có ý đồ bao che cho hành vi sai trái của TQ, ngầm lên án Hoa Kỳ can thiệp gây phức tạp tình hình.

Thứ nhất, Việt Nam nói các nước phải tôn trọng chủ quyền...của các quốc gia ven biển.

Các quốc gia ven biển có TQ, có VN, có Phi Luật Tân....nhưng không hề có Hoa Kỳ.

Thứ hai, Việt Nam chốt câu '' không làm phức tạp thêm tình hình ''

Nói như vậy, có nghĩa Việt Nam đồng tình với những gì đã xảy ra trước đó, còn những gì '' thêm'' mới một vài hôm nay,  Việt Nam hoàn toàn không muốn. Ví dụ như hành động hải quân Hoa Kỳ tới biển Đông  khiến tình hình phức tạp thêm.

Từ '' thêm '' ở đây là từ cũ rích trong luận điệu của Việt Nam. Nhưng lặp lại lúc này hoá ra Việt Nam đồng ý với những gì Trung Quốc đã làm bấy lâu. Những hành động mới đây của bất cứ bên nào làm phức tạp thêm Việt Nam đều không đồng ý.

Hành động của TQ xây đảo làm căn cứ quân sự bấy lâu, giờ Hoa Kỳ có hành động phản đối. Việt Nam nói các bên không làm phức tạp '' thêm ''. Nói thế phải chăng là ám chỉ Hoa Kỳ. ? Kẻ mới đây đã có những động thái như trinh sát, quay clip, đưa tàu chiến tới biển Đông. Kết hợp ý này với ý thứ nhất là '' tôn trọng các nước ven biển' thì rõ ràng Việt Nam có ý bao che cho TQ, và lên án Hoa Kỳ không có vai trò hợp pháp ở biển Đông.

Có một điều gì đó trong quan hệ Việt Trung mà Việt Nam không muốn bị bộc lộ bởi những hành động của Hoa Kỳ. Chính vì thế, dường như Việt Nam không bao giờ muốn chủ động phát hiện hành vi của Trung Quốc trên biển Đông.  Việt Nam không lo sợ TQ xây dựng trái phép mà chỉ lo sợ hành vi xây dựng trái phép của Trung Quốc bị phát hiện bây giờ.

Phải chăng Việt Nam đã có những đàm phán mật ước với Trung Quốc, sự có mặt kiên quyết của Hoa Kỳ ngoài biển Đông sẽ làm Việt Nam phải bộc lộ quan điểm, thái độ rõ ràng của mình ngay bây giờ. Trong khi Việt Nam không muốn phải làm vậy. Rất nhiều lần lãnh đạo Việt Nam đã nhiều lần tìm cách xoa dịu sự phẫn nộ của dân chúng, cử tri trong nước bằng những luận điệu '' để đời sau ''

Ngay cả TBT Nguyễn Phú Trọng cũng hàm ý nhắc nhở dân chúng trong cuộc gặp cử tri hồi năm ngoái.


'' Trước đông đảo cử tri, Tổng bí thư nhấn mạnh: Chúng ta phải xác định đây là việc còn lâu dài, phức tạp, phải rất bình tĩnh, tỉnh táo, kiên quyết, kiên trì, bằng nhiều biện pháp, phát huy sức mạnh tổng hợp. Vì đây là vấn đề cơ bản đụng chạm đến chủ quyền quốc gia. Tổng bí thư cũng lưu ý cần phân biệt rõ nhân dân Trung Quốc và lãnh đạo Trung Quốc, các thế lực có mưu đồ bành trướng, lấn chiếm biển Đông.''

Cụm từ bình tĩnh, lâu dài, kiên trì mà từ Nguyễn Phú Trọng, người đứng đầu ĐCSVN nhắc đi nhắc lại cho thấy lãnh đạo CSVN muốn kéo giãn thời gian, muốn né tránh vấn đề một cách xảo trá.

Không phải ngẫu nhiên mà tờ Quân Đội Nhân Dân im như thóc suốt không nhắc tới tình hình biển Đông suốt từ khi Mỹ có mặt, bỗng dưng hôm nay dẫn lại lời của Lê Hải Bình.

http://www.qdnd.vn/qdndsite/vi-vn/61/43/trong-nuoc/viet-nam-keu-goi-cac-ben-khong-lam-phuc-tap-them-tinh-hinh-bien-dong/360588.html

Phát ngôn của Lê Hải Bình mới đây đọc kỹ nội dung là  trùng hợp với những gì Nguyễn Phú Trọng đã nói,  về ý đồ không muốn việc xây dựng của TQ tại  biển Đông bị quốc tế phơi bày sớm như vậy.

Phát biểu về chủ quyền trước tình hình như vâỵ, BNG Việt Nam im đi thì hơn.

Nói ra càng lộ bản chất.


Thứ Tư, 13 tháng 5, 2015

Sự thật vụ Nguyễn Chí Tuyến bị đánh.

Trang Gió Lành , một trang của thành uỷ Hà Nội phối hợp với an ninh Hà Nội đưa giả thiết.



'' Đánh Chí Tuyến là ai ??????
Như trên phân tích, nhiều khả năng do Bạch Hồng Quyền thuê người thực hiện.
 Ai cho tiền Bạch Hồng Quyền thuê người? Có khả năng là Bùi Thanh Hiếu, Người Buôn Gió và mấy tổ chức phản động hải ngoại, vẫn rót đều tiền về cho Quyền. 
Cái Quyền được là gì? Quyền sẽ làm nóng được dư luận (cái này các tổ chức hải ngoại bên ngoài rất cần), để cùng đồng bọn kích động lấy đôi ba vụ biểu tình nữa, khi đó Quyền với Lân Thắng, JB Vinh,... tha hồ chụp choẹt kiếm nhuận bút.''


Về nguyên tắc điều tra, trước tiên phải xác minh ai là đối tượng có lợi trực tiếp trong vụ Nguyễn Chí Tuyến bị hành hung. Từ đó để sàng lọc ra các đối tượng hành hung. Giả thuyết trên của Dư Luận Viên Hà Nội là đúng về hướng điều tra nhưng yếu lý hoàn toàn khi chọn đối tượng. Vì không chứng minh được tên Bùi Thanh Hiếu, Người Buôn Gió sẽ có lợi gì khi bỏ tiền ra thực hiện vụ này. Trong khi ấy giả thiết này lại cho rằng tên Quyền, Lân Thắng, Jb Nguyễn Hữu Vinh được trục lợi bằng cách chụp choẹt lấy nhuận bút.

 Vậy tên Bùi Thanh Hiếu không được hưởng lợi trực tiếp từ tiền hắn bỏ ra thì chớ, mà ngay cả đồng bọn của hắn là Quyền, Thắng , Vinh cũng chỉ được hưởng lợi gián tiếp là phải chụp ảnh, chụp xong mới kiếm được nhuận bút.


Chúng ta cần phải xác minh các đối tượng  khác có lợi ích trực tiếp từ vụ việc này.

Trước hết người được hưởng lợi nhiều nhất vụ này là bí thư thành uỷ Hà Nội Phạm Quang Nghị, uỷ viên bộ chính trị đảng cộng sản Việt Nam.

Như chúng ta đã thấy, vừa qua Phạm Quang Nghị bị dư luận phê phán rất dữ dội trong vụ tàn sát hàng nghìn cây xanh cổ thụ ở Hà Nội, động cơ về chính trị , tâm linh chưa thể khẳng định. Nhưng riêng về giá trị gỗ của những cây bị chặt theo thị trường đã là con số khủng khiếp. Có yếu tố lợi nhuận về kinh tế cao.

Việc những người dân như Nguyễn Anh Tuấn tức Gió Lang Thang, Nguyễn Chí Tuyến...liên tục phản đối hành vi chặt cây, đòi hỏi làm rõ trách nhiệm người đứng đầu vụ chặt cây...đã khiến Phạm Quang Nghị khó khăn lại càng khó khăn. Trong khi thời điểm vận động để bỏ phiếu cho nhiệm kỳ mới đã đến gần. Các đối thủ chính trị của Phạm Quang Nghị tha hồ đi Trung Quốc, đi đây đó vận động ủng hộ cho mình. Thì riêng Phạm Quang Nghị vẫn phải trong mối bòng bong của vụ chặt cây.

Phạm Quang Nghị có thể mặc cả với báo chí hay các đối thủ chính trị để làm yên vụ chặt cây, nhưng Nghị không thể nào mặc cả được với những người dân đang lên tiếng phản đối. Nghị muốn ra tay nhưng thời điểm không thích hợp, vả lại Nghị còn chờ được sự đồng ý của phe phái trong Bộ Chính Trị vốn thân Tàu.

Thời điểm phái đoàn nhân quyền Hoa Kỳ sang Việt Nam để xúc tiến xác minh tình trạng nhân quyền ở Việt Nam, báo cáo cho quốc hội Hoa Kỳ có cơ sở để đưa Việt Nam vào TPP. Nhóm thân Tầu trong BCT như Nguyễn Phú Trọng , Phùng Quang Thanh cầm đầu nhận thấy TPP sẽ mang lại sự giảm sút vai trò lãnh đạo của Đảng. TPP sẽ không mang lại lợi ích cho các công ty quân đội, thậm chí TPP có thể khiến cho các công ty quân đội khổng lồ đang kiếm bẫm phải giải thể.

Vì thế Nguyễn Phú Trọng đã chỉ đạo khởi tố tổng biên tập báo Người Cao Tuổi, để cho phái đoàn Hoa Kỳ thấy Việt Nam không có nhân quyền, tự do báo chí. Hòng cản bước tiến của Việt Nam vào TPP.

Nhân cơ hội Nguyễn Phú Trọng ra tay với Nguyễn Kim Hoa tổng biên tập báo Người Cao Tuổi. Phạm Quang Nghị thấy thời cơ đã đến, một mũi tên trúng hai đích. Bèn ra chỉ thị cho thiếu tướng Bạch Thành Định, phó giám đốc CATP HN phụ trách an ninh, thủ trưởng cơ quan an ninh điều tra TPHN thực hiện vụ hành hung Nguyễn Chí Tuyến.

Nghị vừa giải trình được với nhóm thân Tầu trong Bộ Chính Trị đang muốn phá TPP là hình ảnh Nguyễn Chí Tuyến bị đánh mau me bét bét sẽ nhanh chóng gây sốc cho phái đoàn Hoa Kỳ, cũng như các nước phương Tây. Ngay trong thời điểm thượng viện Hoa Kỳ đang cân nhắc bỏ phiếu cho Obama quyền đàm phán nhanh TPP với Việt Nam. Mặt khác Nghị lại dằn mặt được những người dân phản đối Nghị trong vụ chặt cây xạnh.

Việc chọn Bạch Thành Định làm là một tính toán chặt chẽ. Định là chỉ huy an ninh, kiêm thủ trưởng cơ quan điều tra an ninh. Nếu quân của Định thực hiện vụ hành hung. Việc điều tra sẽ không cơ quan nào ngoài cơ quan an ninh điều tra của Định quản lý tiến hành. Mọi chứng tích sẽ không được tìm thấy. Đã thế với quan hệ an ninh, tuyên giáo bấy lâu, Bạch Thành Định còn có thể tung hoả mù vu khống cho người khác hoặc đổ cho Nguyễn Chí Tuyến có hận thù với cá nhân với người dân nào đó.

Tất cả tính toán của Phạm Quang Nghị trong việc này đều chính xác. Việc Nguyễn Chí Tuyến bị hành hung đã đúng như dự đoán của Nghị, tất cả những nhà quan sát nhân quyền quốc tế đều rùng mình hoảng sợ trước độ tàn bạo khi nhìn thấy những tấm hình Nguyễn Chí Tuyến bị đánh. Độ chuyển tải nhanh đến nỗi môt số thượng nghĩ sĩ Hoa Kỳ đang họp ở thượng viện cũng nhận được tấm hình này. Ngay sau vụ hành hung này, tuỳ viên chính trị sứ quán Đức cũng có mặt để chứng kiến tận mắt sự bạo tàn do chính quyền Việt Nam gây ra.

Nghị đã có báo cáo miệng với Nguyễn Phú Trọng, việc đánh người là phối hợp việc khởi tố nhà báo trong việc ngăn cản Việt Nam tham gia TPP. Tất nhiên Trọng, Thanh, Huynh hay Trần Đại Quang đều biết rõ Nghị mượn gió bẻ măng, một công đôi việc. Nhưng vì lợi ích chung của tập đoàn thân Tàu trong BCT, nên Nghị được hoan nghênh.

Bơỉ thế sau thời gian dài mất tích từ vụ chặt cây. Ngay sau khi Chí Tuyến bị hành hung. Phạm Quang Nghị hiên ngang trở lại chính trường tha hồ ba hoa để hòng kiếm phiếu ủng hộ trong nhiệm kỳ tới. Hoặc kiếm lại quyền lực, ảnh hưởng để nếu phải về đợt tới còn bán được một số ghế trong thành phố HN làm một mớ.

http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/237025/lo-giu-minh--tranh-thu-phieu--ngai-va-cham.html


Dù nhận định trên là giả thiết, nhưng việc Phạm Quang Nghị được hưởng lợi nhiều nhất, trực tiếp nhất từ vụ Nguyễn Chí Tuyến bị đánh là hiển nhiên. Các hướng điều tra cần phải xác minh vai trò của Phạm Quang Nghị trong vụ án này.

Cần phải thu giữ và kiểm tra ngay điện thoại của Bạch Thành Đinh và Trưởng công an quận Long Biên xem các số gọi đến, gọi đi. Các cán bộ, chiến sĩ thuộc khối an ninh Hà Nội tuổi từ 40 trở xuống phải có tường trình để xác minh xem thời điểm Nguyễn Chí Tuyến bị đánh họ đang ở đâu. Đặc biệt là an ninh quận Long Biên, an ninh các phòng ngoại tuyến, phòng an ninh trật tự xã hội, phòng chống tội phạm có tổ chức...

Tái bút.

Địt mẹ chúng mày lôi tên anh ra vu thì anh lôi thằng bố chúng mày ra luôn. Anh đã nói trước mấy lần rồi.

Thứ Ba, 12 tháng 5, 2015

Đồng ý cho VIệt Nam vào TPP - đúng hay sai ?

Cuộc trưng cầu bất ngờ của phái đoàn nhân quyền Hoa Kỳ với các tổ chức xã hội dân sự ở Việt Nam đã dấy lên những tranh luận, chỉ trích, phê phán kết quả trưng cầu.


Ở bài phân tích trước tôi thiên về ý kiến dù có các tổ chức xã hội dân sự được hỏi kia , dù có đồng nhất không ủng hộ Việt Nam vào TPP hay ủng hộ thì giá trị trưng cầu không thể khiến cán cân Việt Nam được vào hay không được vào TPP.

Cho nên chuyện người đồng ý, người không chả cần phải nặng nề đến mức chỉ trích nhau.

Nhưng đặt vấn đề thì phải đặt cho chót. Ví dụ ý kiến của các tổ chức xã hội dân sự kia là có trọng lượng, là ý kiến quyết định để Hoa Kỳ đồng ý cho Việt Nam gia nhập TPP. Hãy cứ ví dụ như thế để bàn xem.

Vậy thì ủng hộ cho Việt Nam gia nhập là đúng hay sai.?

Người cho rằng sau khi vào WTO, cộng sản Việt Nam chẳng làm gì để thay đổi tình trạng nhân quyền. Bởi thế, nếu có vào được TPP thì cộng sản Việt Nam cũng trở mặt không thay đổi gì tình trạng nhân quyền ở Việt Nam. Hoặc cộng sản Vn đã đến bờ vực dãy chết, TPP sẽ là bàn tay cứu vớt cho CSVN tồn tại thêm thời gian nữa để duy trì sự độc tài cai trị. Những người ủng hộ cho VN vào TPP là chim mồi, là cộng sản cài vào...hoặc là chưa đủ nhận thức, chưa trang bị chu đáo tài liệu, kiến thức  nên dẫn đến hồ đồ đống ý cho VN gia nhập TPP.

Đầu năm 2007 Việt Nam chính thức gia nhập WTO.

Về mặt báo chí thì từ khi Việt Nam gia nhập WTO đã bắt đầu xuất hiện nhiều bài báo, trang báo, tờ báo chỉ trích vấn đề xâm lược của Trung Quốc tại biển Đông. Đến cuối năm 2007 đã có những cuộc biểu tình phản đối TQ ở hai thành phố lớn là Sài Gòn và Hà Nội. Suốt từ đó đến nay hầu như ít nhất tuần nào chúng ta cũng thấy trên báo Việt Nam có bài lên án hành vi xâm lược của TQ. Năm nào cũng ít nhất có một cuộc biểu tình, tuần hành, tưởng niệm liên quan đến chuyện phản đối Trung Quốc.

 Một điều mà trước đấy chưa bao giờ xảy ra. Hoặc có xảy ra trong phạm vi hạn hẹp không mấy người biết đến.

Tất nhiên song song với những cuộc biểu tình, những bài báo lên án TQ thì vẫn có những trường hợp bắt bớ những người phản đối TQ như nhóm nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa, Phạm Thanh Nghiên hoặc nhóm Điếu Cày Nguyễn Văn Hải hay tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ. Nhưng lý do bắt không trắng trợn như đối với trường hợp luật sư Lê Chí Quang.

Cũng từ khi gia nhập WTO, thượng tầng chính trị của đảng cộng sản VN có nhiều mâu thuẫn nội bộ. Từ hướng thống nhất thân thiện với Trung Quốc, đã bắt đầu có những ý kiến tìm thêm đối trọng, mở rộng quan hệ mà chúng ta nôm na gọi là chính sách '' đu dây '' tức quan hệ tăng cường với các cường quốc Mỹ, Nhật, Ấn, Nga để lôi kéo họ có ảnh hưởng ở Biển Đông.

Ngay cả trong sự hợp tác 16 chữ vàng với Trung Quốc đã có ý manh nha '' vừa hợp tác, vừa đấu tranh ''. 

Phải thẳng thắn nhìn nhận rằng từ khi tham gia WTO, Việt Nam đã có thái độ khác chút với Trung Quốc. Các hiệp định về phân chia biên giới, vịnh Bắc bộ nếu như trước kia được giải quyết suôn sẻ nhanh chóng, thì vấn đề biển Đông thì không thể như vậy. Mặc dù lãnh đạo cao cấp hai Đảng vẫn thắm thiết, nhưng tất cả chỉ là ghi nhớ, nhắc nhở, khuyên bảo nhau kiềm chế, thực hiện cư xử đúng mực.

Nói để chiều theo cảm nghĩ của các bạn thì cộng sản Việt Nam vẫn là tay sai của cộng sản Tàu, nhưng tôi thêm một chút là loại tay sai  này bây giờ  không phải thuần hoá dễ bảo như khi chưa có WTO. Nếu bạn thấy hiệp định biên giới, vịnh Bắc Bộ được ký băng băng thì bạn hiểu điều tôi nói là có cơ sở thực tế. Chúng ta mất thác Bản Giốc, Ải Nam Quan và một phần vịnh Bắc Bộ nhanh đến nỗi khi nghe tin về các địa danh đó được phân chia, thì mọi sự đã an bài cả rồi. Hoàn toàn không có lấy một tiếng nói khác trong chính trường, trong báo chí về điều đó. Thậm chí là toàn ý kiến ủng hộ như thôi thì phân chia , yêu nhau rào giậu, chia dứt điểm để yên ổn làm ăn...rồi còn bóng gió định chia tiếp các quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa bằng luận điệu mào đầu - thôi thì mấy hòn đảo toàn cát đá, chim ỉa ấy mình giữ có làm gì đâu, ai ra đó mà canh tác được gì mà làm căng với nhau...

Sau WTO thì những luận điệu bán nước như thế không còn trên mặt báo chí, truyền hình.

Sau WTO ít ra chúng ta còn thấy được sự phản ứng trong quốc hội, báo chí, quan chức chính phủ...mặc dù phản đối ở mức không gay gắt như chúng ta mong muốn.

Sau khi vào WTO chúng ta mới chứng kiến những mẫu thuẫn nội bộ đảng cộng sản về quyền lực. Chúng ta thấy Quan Làm Báo, Cầu Nhật Tân, Chân Dung Quyền Lực của những lực lượng vô hình xuất hiện cung cấp những tin tức về sai trái, tham nhũng của các uỷ viên BCT. Và những cuộc thanh tra hữu hình của Ban Nội Chính Trung Ương và Thanh tra chính phủ. Chúng ta thấy hàng vô số đại gia là sân sau của các uỷ viên BCT vô tù. Chúng ta thấy những cái chết đầy bất ngờ của uỷ viên trung ương Đảng Nguyễn Bá Thanh và Phạm Quý Ngọ.

Về mặt nhân quyền, dù vẫn ở mức hạn chế cực thấp phải lên án gay gắt. Nhưng bạn nghĩ sao khi hàng loạt các tổ chức xã hội dân sự nhan nhản khắp mọi miền đất nước như bây giờ. Bạn nghĩ sao khi các thành viên của các tổ chức xã hội dân sự này và các thân nhân tù nhân chính trị đi Mỹ, Thuỵ Sĩ, Thuỵ Điển, Canada, Úc lên án vi phạm nhân quyền của Cộng Sản. Đành rằng khi trở về họ bị tước hộ chiếu, cấm xuất cảnh, bị thẩm vấn. Nhưng sự xuất hiện công khai của các tổ chức XHDS và các chuyến đi của những người đã nói kia trước WTO không bao giờ có điều như vậy xẩy ra.

Tất nhiên về nhân quyền vẫn có tù đầy, bắt bớ, giam cầm, xét xử bất công, chụp mũ, trấn áp, đánh đập ...những điều trước kia cộng sản Việt Nam thì nay vẫn làm như thế.

Nhưng nói rằng không có thay đổi gì thì thật không chính xác.

Không phải tôi bênh cộng sản Việt Nam, hoặc các bạn nghĩ tôi bênh cũng không hề chi.

Tôi chỉ nói một chút sự thật là có những thay đổi có lợi cho những ai mong muốn Việt Nam thoát khỏi ảnh hưởng Trung Quốc khi Việt Nam ra nhập WTO. Cũng như có chút thuận lợi cho những người đấu tranh về nhân quyền khi Việt Nam tham gia WTO. Nếu nhìn sòng phẳng thì đó cũng là thắng lợi của những nhà nước tiến bộ trên thế giới và có phần của những nhà đấu tranh dân chủ ở Việt Nam.

Thắng lợi lớn hay nhỏ thì tuỳ thuộc vào khả năng của bạn.

Bạn không đủ sức để lật đổ cộng sản khi nó tham gia WTO, hoặc do cộng sản nó còn quá mạnh không đổ ra chết được. Sự thật là thế chứ chẳng phải WTO làm cho cộng sản mạnh hơn, đứng vững hơn và phong trào đấu tranh dân chủ bị yếu đi.

Cho nên đừng vội nhìn vào thấy cộng sản VN còn sống mà đổ tại cho thế giới bị cộng sản lừa khi đồng ý cho gia nhập WTO. Rồi từ đấy lấy đó ra phê phán những người ủng hộ TPP là sai lầm vì cộng sản không thay đổi khi tham gia TPP như đã từng tham gia WTO trước kia.

WTO ít nhiều đã khiến cho Việt Nam phải có thái độ khác với Trung Quốc so với trước đó.

TPP có làm được vậy không, điều này cũng chưa rõ. Mà đã chưa rõ thì tạị sao có thể lên án 5 người ủng hộ cho Việt Nam vào TPP trong cuộc gặp với phái đoàn nhân quyền Hoa Kỳ là sai.?

TPP là cộng sản Viêt Nam chơi với Hoa Kỳ. Cộng sản Việt Nam thắng, chúng ta vẫn lầm than như chúng ta vẫn lầm than. Cộng Sản Việt Nam thua , chúng ta có một cơ hội để thay đổi đất nước một cách hoà bình.

Không có WTO, không có TPP, cộng sản Việt Nam chơi với cộng sản Bắc Kinh. Thắng thua thế nào 1000 năm lịch sử Việt Nam mời đọc lại.


Vậy thì như bài trước các bạn chả có trọng lượng để quyết định cho Việt Nam vào được TPP hay không. Cãi nhau chuyện đồng ý hay không đồng ý để làm gì. Người ta hỏi để tạo chút danh tiếng cho các bạn ở vai trò được hỏi. Có vậy mà thôi. Đừng kiểu trong tay có 200 usd mà cãi nhau chuyện có nên mua BMW hay không mua làm cái gì.


Và ví dụ bạn có khả năng quyết định cho hay không cho Việt Nam gia nhập TPP đi chăng nữa. Thì chắc gì việc không cho sẽ mang lại điều tốt cho dân tộc, đất nước. Cũng như chả chắc gì việc cho Việt Nam gia nhập TPP mang lại điều tốt cho đất nước, dân tộc.

Nếu như là người được Hoa Kỳ hỏi có đồng ý gia nhập TPP hay không, chỉ câu trả lời có hay không dứt khoát. Không thòng thêm điều kiện nhân quyền, tự do, thả người người nọ. Người ta chỉ hỏi có hay không thôi mà. Vả lại chính những người hỏi câu đó họ cũng kiên trì theo đuổi việc đòi hỏi nhân quyền, thả tù nhân chính trị bao năm nay, thòng thêm làm gì vài câu cho thưà ra.

Tôi sẽ trả lời 

Có.

Tuy nhiên tôi sẽ không lên án các bạn trả lời không là sai lầm. Vì cả một chuyển biến lớn lao như TPP thì hậu quả hay thành quả chỉ trong vòng sự nhân thức có hạn của bản thân mình.

Thế nên các bạn đừng quy kết người khác bảo có là sai lầm.

Một số các ý kiến cho rằng những người nó '' có '' là người của cộng sản cài vào. Tôi sẽ không đáp lại rằng những người nói '' không'' mới chính là cộng sản Bắc Kinh hay phe bảo thủ của đảng cộng sản cài vào để phá quan hệ Việt Mỹ. Tôi chỉ nghĩ rằng về cảm quan của họ nói không vì họ muốn Việt Nam cải thiện nhân quyền trước khi vào TPP.

Nhẹ nhàng với các bạn thế thôi, các bạn là anh thư, là nhà bất đồng chính kiến, như San Cửu Kỳ của Miến Điện hay Hoàng Chí Phong của Hồng Kông... cố mà giữ tư cách để sau này làm lãnh đạo đất nước. 

Lúc ấy xin mở cho tự do mại dâm cho các chị em khỏi đi lận đận xứ người , để tôi làm cái lầu xanh, vừa kinh doanh có tiền dưỡng già, vừa có gái trẻ hưởng thụ. Gọi là xin chút công lao chém gió bấy lâu có ngần ấy mà thôi.

Thứ Hai, 11 tháng 5, 2015

Góp ý về nhận xét trại giam của ông Đỗ Văn Đương.

Ông Đỗ Văn Đương, đại biểu thành phố HCM trả lời báo chí về tình trạng phạm nhân ở Việt Nam.


Câu này ông Đương nói còn thua xa tôi nghe trực tiếp bà Nguyễn Thị Bình nói với tôi lúc bà đương là đương kim phó chủ tịch nước cách đây 19 năm 6 tháng.

Bà Nguyễn Thị Bình sau khi xem phòng giam, quay ra nói với tôi rằng.

- Ở thế này thì tốt quá, chả kém gì sinh viên, nhìn các anh thấy anh nào cũng khoẻ mạnh cả nhỉ.?

Đúng là phòng giam của đội tù của tôi sạch, chúng tôi béo khoẻ. Bà Bình nói chả có gì sai. Sở dĩ nói ông Đương nói thua xa bà Bình, vì từ thời xưa bà Bình đã khẳng định đời sống phạm nhận ngang bằng sinh viên thời điểm ấy. Chứ không phải là so với sinh viên thời trước nữa.

Bà Bình đi thăm trại tù, có ba anh vệ sĩ to cao mặc áo vét đi theo, một anh cầm ô che nắng cho bà. Bốn anh công an của trại đi theo nữa. Chưa kể đến phòng nào là có hai anh quản giáo đứng sẵn mở cửa.

Trước khi bà vào trại giam, lệnh từ bạn giám thị là dọn dẹp thật sạch sẽ, những thằng nào ốm yếu, tàn tật phải khẩn trương chuyển đi nơi khác ngoài trại.  Trại có rất nhiều đội tù, đội của tôi là đội trồng rau. Vé vào đội này là 1 triệu VND thời điểm năm 1995 cho 1 năm tù. Án bao năm thì chồng từng ấy triệu. Án trên 5 năm ngoài tiền ra còn phải có người trong ngành bảo lãnh mới được ở đội rau này.

Phạm nhân đội tôi có Việt kiều, có con ông thiếu tướng công an, trung tướng quân đội, con của vài ông giáo sư, anh em nhà đại gia. Năm 1995, 1996 mà đi Camry, Toyota 7 chỗ bánh béo đến thăm tù thì các bạn hiểu thế nào,  Đờ Rim Thái nhập nguyên khối giá 6 cây vàng hay Rim beo 125 cc . Spacy 125 ...đến thăm tù nhan nhản.

Đội tù của tôi sướng, sướng hơn sinh viên thật chứ không nói chế giễu. Sáng ra hiện trường làm việc, thằng bét nhất thì vào nhà dân làm bát mỳ tôm đập quả trứng. Thằng khá hơn thì làm bát phở bò, cháo lòng. Thằng đẳng cấp nữa thì gọi đĩa lòng lợn luộc, cổ cánh gà nhâm nhi rượu chán chê rồi mới ăn phở, cháo. Sau đó cà phê, trà thuốc và hút hay chích thuốc phiện phê lờ đờ đến bữa trưa.

 Đến bữa tối thì thằng nghèo ăn cơm với cá chi chi rang với tóp mỡ , khá hơn thì đậu phụ kho lẫn thịt ba chỉ , đẳng cấp thì làm cá hấp bia, gà luộc...đều như vắt chanh. Ăn xong từng nhóm trà thuốc, nhóm uống trà vấn thuốc lào, nhóm hút Vinataba, nhóm hút 555. Đẳng cấp thì ngả bàn đèn thuôc phiện, dọc ớt, bóng móng lợn, thuốc Lai Châu rít ro ro, khói thơm lừng, mở cát sét nghe nhạc vàng. Hoặc xem tivi, tivi là tiền do các đội viên đóng góp.

Có thằng chỉ ăn thịt nạc thăn quanh năm, thằng đó giờ làm trật tự ở quận Hoàn Kiếm. Mấy lần đi biểu tình ở Hồ Gươm gặp nó, anh em vẫn chào hỏi nhau. Tên tuổi, nhà cửa rành rành. Thế nào nó cũng đọc những dòng này, nên mình không thể nói phét câu nào được.

Đội tù này không bao giờ ăn rau hay đồ ăn của bếp trại. Cùng lắm phạm nhân chỉ lấy cơm ở giữa thùng. Phần trên hớt bỏ, phần dưới bỏ luôn. Nhiều tù nhân mua cơm và thức ăn hàng ngày từ nhà dân cung cấp.

Đấy cứ vé vào đội một năm là 1 triệu, về đội rồi thì ngồi chơi không,  tháng 500 đến 1 triệu. Còn vừa chơi vừa làm thì nhẹ nhàng hơn là 300 hoặc 200 một tháng. Thằng làm thực sự thì mỗi tháng 100k. Nên nhớ là giá tiền cách đây 20 năm nhé.

Tiền đóng đủ thì tha hồ chơi, hoặc làm cầm chừng. Ăn uống mua của dân.  Tiêu chuẩn rau, cá, thịt , quần áo, chăn màn của trại không bao giờ dính dáng tới.

Tù thế là tù tiền, tù gia đình. Sướng là do gia đình mua vé vào đội và cấp hàng tháng. Toàn tiền nhà bỏ ra mua, dính dáng gì đến tiêu chuẩn của trại đâu.?

Bà phó chủ tịch nước, ông đại biểu mà đi thăm đội tù kiểu thế, thấy vậy làm sao mà không bảo tù sướng hơn sinh viên.

Tù thật ở chỗ khác cơ, cũng ở trại đấy. Nhưng người ta lập những đội tù cách xa trại mấy chục cây số để làm gạch, nung vôi, đóng than. Hàng ngày cơm trại hôi rình, ăn với muối và vài cọng rau. Mùa đông vác đá từ xa lan dưới sông lên bờ, mùa hè cởi trần đội gạch giữa trời nắng chang chang. Làm quần quần từ tinh mơ đến xẩm tối. Quản giáo cầm roi thấy thằng nào đi chậm vụt tới tấp vào lưng. Thằng nào ngã khuya xốc trói cánh giật cánh tay như gà, treo trên cái xà mà quản giáo tập thể dục. Dùng gậy phang hộc máu mồm, vãi cứt đái ra. Cho cả đội đứng nhìn luôn. Đêm đến trong cái phòng giam chật chôi, nằm nghiêng người san sát vào nhau. Nhà vệ sinh là cái thùng để cuối phòng, mùi thối khai bốc nồng nặc lẫn mùi mồ hôi người. Trời mùa hè, mái nhà tôn thấp lè tè, cửa sổ bốn cái, mỗi cái bằng nửa tờ A4 không đủ thông hơi. Có thằng lao động kiệt sức, không chịu nổi đòn tra tấn, phải dùng mai xắn đất tự xắn cụt ngón chân để về bệnh xá không phải làm nữa.

Ở đội này có anh Suốt nhà Định Công ở cùng mình, anh Suốt có vào FB thì xác nhận, không thiên hạ lại bảo thằng em chém gió nhé.

Mình ở đội tù như thế lúc ban đầu, ông Hưng nhà mình đến thăm, nhìn em còn da bọc xương, ứa nước mắt không nói nổi câu gì, quay về luôn. Về nhà gom góp , vay mượn tiền để mua vé cho mình về cái đội rau kia.

Cả trại chỉ có một đội rau, một đội cá, một đội trồng  kiêm nấu bếp, trồng hoa, quét dọn là đời sống khá vì phạm nhân mua chỗ và cải tạo bằng tiền nhà. Còn mấy chục đội khác làm gạch, vôi, than thì không khác gì nô lệ thời trung cổ. Cứ hình dung trưa nắng chang chang từng đoàn tù lầm lũi đội đá, gạch leo lên dốc. Trong bóng râm công an cầm roi ve vẩy quan sát, chốc lại chửi bới nhắc thằng này thằng kia đi nhanh chân, nhắc đến lần thứ hai là ăn vụt. Có thằng vác gạc lên giữa dốc kiệt sức ngã lăn quay, gạch rơi vỡ bị ăn đòn tới tấp vì tội phá hoại tài sản XHCN, chống đối lao động cải tạo.

Có điều ông Đương hay bà Bình chả bao giờ đến những đội tù như vậy mà tham quan đời sống, toàn cứ đến đội tù mà phạm nhân là con thiếu tướng công an , trung tướng quân đội, con nhà giáo sư, bác sĩ , viêt kiều, nhà buôn ( cái này có tên tuổi thực, không tiện viết ra ) rồi khen đời sống tù nhân sướng cả như sinh viên.

Chỉ đi thăm một trong số bao nhiêu đội tù do ban giám thị trại dẫn đến. Chưa kể thực chất là cái đội thăm ấy đời sống có được là do gia đình bỏ tiền ra mua. Thế mà cứ khơi khơi , bô bô  khẳng định. Làm đại biểu nhân dân mà thế này bảo sao đất nước không khốn khổ.

Chủ Nhật, 10 tháng 5, 2015

Ý kiến của 15 tổ chức xã hội dân sự có khiến Việt Nam không gia nhập được TPP hay không.?

Một phái đoàn về nhân quyền của Hoa Kỳ đã sang Việt Nam để làm nốt phần việc còn khúc mắc giữa Việt Nam và Hoa Kỳ, đó là quyền về nhân quyền. Trong phái đoàn này là những gương mặt dân biểu, nghị sĩ rất quen thuộc bấy lâu nay vẫn kiên định đòi hỏi Việt Nam phải cải thiện về nhân quyền. Lúc bình thường họ cũng lên tiếng đòi hỏi, đừng nói là có dịp như thế này. Cho nên phái đoàn nhân quyền Hoa Kỳ đã tiếp xúc với 15 tổ chức xã hội dân sự, mạng lưới, phong trào , hội, tổ chức Việt Nam, đây là những tổ chức đã có hoạt động đòi hỏi về nhân quyền tại Việt Nam.

 Sau cuộc gặp hỏi ý kiến này đã dấy lên những cuộc tranh luận trong dư luận, khi mà trong 15 ý kiến được hỏi có 5 ý kiến đồng ý, 1 bỏ phiếu trắng, 9 bỏ phiếu chống.

Hãy tạm gác lý luận của những người chống, người ủng hộ sang một bên. Chúng ta hãy thử đặt một câu hỏi, nếu 15 ý kiến này đồng nhất ủng hộ hoặc không ủng hộ thì sẽ thế nào.?

Hoa Kỳ sẽ không cho Việt Nam gia nhập TPP vì 15 tổ chức xã hội dân sự ở Việt Nam không đồng ý.?

Hoa Kỳ đồng ý cho cho Việt Nam gia nhập TPP khi 15 tổ chức xã hội dân sự này đã đồng ý.?

Mọi tiến trình đàm phán TPP đã kéo dài nhiều năm, cả hai chính phủ đã mất nhiều công sức thực hiện nhiều vòng đàm phán. Với sự phức tạp của hiệp định này, nước mới tham gia cần phải có nhiều đáp ứng, nhân quyền là một trong nhiều những đáp ứng đó.

Nếu sự đáp ứng của Việt Nam ở các vấn đề khác đã chuẩn bị tương đối đầy đủ. Có lẽ nào vì nhân quyền mà Việt Nam không chấp nhận nhượng bộ Hoa Kỳ, để bao công sức đàm phán, nỗ lực chuẩn bị cải thiện hệ thống ngân hàng, cổ phần hoá doanh nghiệp...đầu tư xây dựng nhà xưởng, máy móc, thiết bị thành công cốc.?

Cũng như Hoa Kỳ đã nỗ lực những sự rộng lượng cuối cùng đối với một nước nhược tiểu cộng sản, để gắng đưa ảnh hưởng của mình được mở rộng ở Đông Nam Á, kiềm chế đối thủ nguy hiểm nhất là Trung Quốc đang tác yêu, tác quái ở đây. Họ sẽ vì sự không đồng ý của 15 tổ chức xã hội dân sự ở Việt Nam mà bỏ luôn ý đồ của mình.?


Trước tiên hãy nhìn danh sách 15 tổ chức này sau đó đến những cá nhân đại diện.

''Hội Anh em Dân chủ, Con đường Việt Nam, Lao động Việt, Hội Nhà báo Độc lập, Diễn đàn Xã hội Dân sự, Mạng lưới Blogger Việt Nam, Hội Bảo vệ quyền Tự do Tôn giáo, Nhà Xuất bản Giấy vụn, No-U Sài Gòn, Hội Bầu bí tương thân, Hội Phụ Nữ Nhân Quyền Việt Nam, Dân Làm Báo''

15 tổ chức này với các cá nhân đại diện cho tổ chức, có những tổ chức mà tôi nghĩ không qua ba người, hoặc những tổ chức chỉ có những người đăng ký tên, thực chất chỉ có vài ba người hoạt động. Có những người của tổ chức này cũng giữ vai trò chủ chốt ở tổ chức khác....có những tổ chức năm thì mười hoạ mới thấy có một hoạt động gọi là có ở trên mạng.

Không phải là chê bai hay hạ thấp gì  ( tuy nhiên bạn nào nghĩ tôi hẹp hòi hoặc theo cộng sản thì cứ vô tư ) nếu không nhìn rõ thực lực của mình thì sẽ ảo tưởng. Đành rằng có những cá nhân, tổ chức trong 15 tổ chức kia có những đóng góp, hy sinh, hoạt động đáng kể...nhưng để trọng lượng đến mức ý kiến của họ sẽ làm thay đổi ngừng hay không hiệp định TPP thì quá là ảo tưởng. Để đến ngày có được ảnh hưởng như thế,  thì còn phải rất cố gắng hoạt động thiết thực rất nhiều, rất nhiều hơn nữa.

Vì ảo tưởng nghĩ mình có thực lực, có tầm thay đổi đến những quyết sách lớn nên mới thành cãi nhau.

TPP là một hiệp định có tầm quan trọng đến vận mệnh đất nước, nó bao gồm cả chính trị, kinh tế , văn hoá ...và rất nhiều thứ khác, kể cả những thay đổi về luật pháp, chính sách.

Bạn hay nghĩ  15 cá nhân được hỏi kia có bao người sẽ đủ tầm nhận định được hết những điều ấy hơn Lê Quốc Quân, Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Công Định, Nguyễn Đan Quế, Nguyễn Thanh Giang, bác sĩ Hồ Hải, Hà Sĩ Phu, Phạm Hồng Sơn.....?

Bạn có nghĩ rằng 15 tổ chức ấy là đại diện đầy đủ cho những người đấu tranh cho nhân quyền ở Việt Nam.?

Bạn có nghĩ rằng Hoa Kỳ đánh giá những cá nhân ấy, những tổ chức ấy là đầy đủ nhân thức về tầm quan trọng của TPP cũng như họ đại diện đầy đủ cho những người đấu tranh cho nhân quyền ở Việt Nam trên mọi lãnh vực.?

Một điều rõ là 15 cá nhân đại diện 15 tổ chức vừa qua do phía Hoa Kỳ chọn hỏi về TPP , ý kiến của họ không thể gây chênh lệch quá mức cho quyết định của Hoa Kỳ khi quyết định chấp nhận cho Việt Nam vào TPP.

Thiện ý của phái đoàn Hoa Kỳ lần này, là nhân lúc Việt Nam đang mong muốn tham gia TPP đã chân trong chân ngoài ngưỡng cửa. Phía Hoa Kỳ nâng sự ảnh hưởng của các tổ chức xã hôị dân sự Việt Nam qua việc hỏi ý kiến. Cũng muốn nhắm nhe phía Việt Nam rằng khi TPP hoạt động thì đồng nghĩa những tổ chức xã hôi dân sự này cũng được hoạt động. Một thông điệp bảo lãnh rất tế nhị của Hoa Kỳ với các tổ chức xã hội dân sự Việt Nam trong tương lai.

Việc phái đoàn Hoa Kỳ hỏi ý kiến chỉ có mục đích vậy thôi. Đừng vặn vẹo là tại sao 5 ý kiến kia chống, rồi ảo tưởng cho rằng nếu chống cả thì Hoa Kỳ sẽ bác không cho Việt Nam gia nhập TPP. Rồi phán xét người này , tổ chức này, tổ chức kia.

5 ủng hộ, 9 chống hay 9 ủng hộ , 5 chống cũng thế mà thôi. Đừng % một ý là được rồi.

Thứ Bảy, 9 tháng 5, 2015

Đại Vệ Chí Dị

Nước Vệ triều nhà Sản năm thứ 70
Vệ Kính Vương năm thứ tư.

Sản hội họp ở kinh thành lần thứ 11. Vệ Kính Vương triệu quần thần, ban bố tiêu chí chọn quan lại, đại thần năm tới.

Vương lúc trước làm quan trấn thủ kinh thành, liên quan đến vụ Sĩ Phú Trà, thiên hạ đồn Vương lúc ấy biển thủ mấy ngàn lạng vàng. Chúa có lần đã sai quan thanh tra lại vụ đấy, nhưng rồi vì thế Vương mạnh nên không làm được gì.

Vệ Kính Vương bên ngoài có vẻ nhu nhược, thực ra trong lòng rất thâm hiểm, biết lo xa. Vương e sau này về hưu, bọn Chúa đem chuyện ấy ra tra cứu. Bởi thế Vương dẫn mấy đại thần tâm phúc sang xin Tề Vương chọn làm người kế vị. Ý muốn sau này chức Vương lọt vào tay kẻ mang ơn mình, như thế mình về hưu mới được yên thân.

Tề Đại Vương ngó bọn đi theo Vệ Vương chầu, thấy toàn bọn quen mặt, trước nay phụng thờ nhà Sản chỉnh chu, nghiêm trang, thành kín và biết lễ độ. Bụng rất ưng nên phê duyệt cho cả bọn ấy được làm đại thần nghị chính nước Vệ, chức Vương tạm nhắm cho Quảng.

Phần Vệ Kính Vương về nước, triệu Sản Hội để dẫn dắt quan lại bầu cho người phe mình. Bởi thế đoạn cuối tiêu chí, Vương nhấn mạnh những kẻ nào có vợ con có tài sản lớn, có vấn đề chính trị hiện tại sẽ không được chọn.


Con cái của Chúa là người có tài sản nhất nhì nước Vệ, lại lấy chồng vốn của con nhà quan chức nước Nam Vệ triều nhà Hoà. Năm ấy kỷ niệm chiến thắng nhà Hoà. Bọn Vương ép Chúa phải đọc diễn văn, nhắc lại câu đánh cho Cờ Hoa cút, Nam Hoà nhào. Ý muốn day vào chỗ nhà Chúa thông gia với con nhà quan lại triều Hoà cũ, đó là vấn đề chính trị hiện tại. Hòng qua đó để loại Chúa ra khỏi triều đình.

Mặt khác Vương đề nghị tiêu chí tăng tuổi cho ứng cử ngai vàng, nhằm đưa Tôn Dưa làm dự bị thay thế cho Quảng. Phòng khi Quảng không được quần thần ủng hộ, lại phao tin sẽ cho Cả Sáng bộ hình cũng ra ứng cử ngai vàng. Tất cả để đánh lạc hướng sự phá hoại nhà Chúa.

Lại nói đến Chúa Bạo phải nghiến răng nghe vương phủ sai khiến  đọc diễn văn, có nhưng câu như tự vả vào mặt mình. Thế nhưng Chúa vẫn điềm nhiên nhẫn nhịn đọc từ đầu đến cuối nét mặt không hề thay đổi. Thiên hạ được phen chế nhạo Chúa rầm rĩ.

Thế nhà Chúa nhìn thấy đã kém lắm.

Trong đám thuộc hạ nhà Chúa, có kẻ lo lắng, đợi khi Chúa về phủ mới mặc áo dân thường lẻn vào gặp, nói.

- Thằng Kính tưởng lú mà nham hiểm, càng về cuối đời càng thâm độc, nay ra tiêu chí thế e rằng bọn thân tín của nó tràn ngập trong triều.

Chúa nâng lý rượu, mắt nhìn xa xăm nói lững lờ.

Cái ghế Vương Sản là ghế quỷ, kẻ ngu đần ngồi trên đó thời gian là thành quỷ hết. Trước kia Vệ Cường Vương chỉ là thằng trồng rừng miền núi, được bọn Tề đặt lên ngồi. Lúc đầu thì ngu ngơ, sau thì ranh ma thâm hiểm. Lúc về còn biết đường bán cả dãy Núi Dài phía Tây nước Vệ  cho Tề làm quặng để lấy tiền dưỡng già. Huống chi thằng Kính có học hành.

Kẻ kia lo lắng hỏi.

- Nếu cứ để cho Kính tha hồ chọn người của hắn, vậy sau này sẽ ra sao.?

Chúa cười nhạt.

- Bọn quan lại nhà Sản từ cấp nhỏ đã là phường cơ hội, tham tiền. Việc Kính đặt tiêu chí tuyển người nào đi chăng nữa , lúc chúng có ghế quan cũng chỉ để nhăm kiếm tiền mà thôi. Chỉ e Kính nó tuyển người không phải Sản viên. Chứ đã là Sản Viên thì chúng chỉ có tiền là theo hết.

Chúa ngừng một lát, rót rượu khà một cái rồi nói tiếp.

- Giờ ngân sách cạn kiệt, nợ đầm đìa, tài nguyên đã bán hết. Bọn mới lên mà có gì cho chúng kiếm chút đỉnh, thử hỏi chúng nghe ta hay nghe bọn kia.

Người kia vẫn hoài nghi.

- Tất cả hết, ta lấy gì để nuôi bọn mới để chúng theo ta.

Chúa bảo kẻ kia ngửa lòng bàn tay ra, Chúa chấm ngón tay vào cốc rượu, vẽ lên tay kẻ ấy ba chữ.

Kẻ kia bừng tỉnh, mừng rỡ thán phục Chúa nhìn xa, biết lo toan. Lạy tạ ra về.

Ra đến cửa, nhìn lại lòng bàn tay , rượu bay hết hai chữ, chỉ còn mờ mờ chữ P cuối cùng.



Thứ Tư, 6 tháng 5, 2015

Hoà hợp, hoà giải, đoàn kết.

Năm nào cũng vậy, cứ đến dịp 30 tháng 4 là lác đác những ý kiến bóng gió về việc hoà hợp, hoà giải của những người làm công tác mặt trận, ngoại giao...nỗ lực của các cơ quan này nhằm mọi cách để xoa dịu, hàn gắn cuộc chiến 1975 bao nhiêu thì bên phía tư tưởng văn hoá, quân đội lại gay gắt bây nhiêu.

Bây giờ nói về hoà giải, chưa nói đến bên '' thua cuộc '' mà chỉ nói đến nay cả bên '' thắng cuộc '' cũng còn đầy bất đồng trước vấn đề này.  Một nhóm trong bên '' thắng cuộc'' thì ỉ ôi ca bài ca con cá, tình nghĩa, nước non. Còn một nhóm lớn trong bên '' thắng cuộc '' thì ra rả điệp khúc chiến thắng hào hùng, kể lể chiến công, liệt kê số địch ( bên thua cuộc ) bị diệt, tội ác của địch, rồi những đau thương do địch gây ra.


Có ý kiến của bên '' thắng cuộc '' cho rằng, hoà giải thì hoà giải nhưng không được quên quá khứ, vẫn phải nhắc nhở.

Thử nhìn lại cuộc chiến 1979 ở Tây Nam và biên giới phía Bắc Việt Nam xem, chả ai nhắc nhớ gì đến cả. Không có ngày kỷ niệm, không có cựu chiến binh nào kể về những ngày tháng chiến đấu anh dũng, tội ác của quân bành trướng Bắc Kinh và bọn tay sai Polpol, Yêng Xa Ri. Cuộc chiến 1979 đẫm máu quân và dân ta, tội ác của quân Trung Quốc chất chồng. Nhưng đảng ta đã tài tình hoá giải đau thương, gác bỏ quá khứ hướng đến tướng lai. Hai bên Trung Việt thắm thiết tình hữu nghị.

Nếu chiến tranh Việt- Trung đã hàn gắn và hoài giải êm đẹp nhờ cả hai bên tôn thờ theo đuổi CNXH và lợi ích đảng cầm quyền, thì liệu chủ nghĩa dân tộc và lợi ích đất nước có làm chỗ dựa cho những người Việt Nam ở bên ''thắng cuộc '' lẫn '' bên thua cuộc '' hoà giải với nhau không.?

Có thể, đó là khi lợi ích đất nước và dân tộc được đặt cao hơn hoặc ngang bằng CNXH, tư tưởng HCM ( tức lợi ích đảng cầm quyền)


Nhưng hãy nhìn phát biểu của ông Nguyễn Phú Trọng, TBT đảng cộng sản Việt Nam khi khai mạc hội nghị trung ương 11 bàn về nhân sự,  và tiêu chí nhân sự của đảng đợt tới là.

''Cần lưu ý, nhấn mạnh thêm vấn đề gì, những khâu nào? Phải chăng, về tiêu chuẩn ủy viên Ban chấp hành TƯ, Bộ Chính trị, Ban Bí thư trong thời điểm hiện nay cần nhấn mạnh phải có bản lĩnh chính trị thật vững vàng, kiên định mục tiêu độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội, tuyệt đối trung thành với chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh, Cương lĩnh, đường lối của Đảng, Hiến pháp của Nhà nước và lợi ích của dân tộc; có phẩm chất đạo đức và lối sống trong sáng, gương mẫu, không tham nhũng, cơ hội, tham vọng quyền lực, có ý thức giữ gìn và bảo vệ sự đoàn kết thống nhất trong Đảng, được quần chúng thực sự tin yêu ''

Lợi ích dân tộc đứng bét cùng trong tiêu chí chọn làm người lãnh đạo đất nước, lợi ích của đảng cầm quyền được chú trọng đặt đầu tiên, bổ sung bằng hàng loạt các tiêu chí rất rõ ràng.

Tiêu chí chọn nhân sự như vậy thì hoà giải với Trung Quốc là điều đương nhiên, và việc tiếp tục khoét sâu hận thù với những người Nam Việt Nam ở bên '' thua cuộc'' cũng là điều đương nhiên.

Hoà giải cái gì cơ chứ.? Đừng tin. Tất cả chỉ là nói láo cửa miệng. Tư tưởng chủ đạo của đảng cầm quyền VN không có chỗ cho hoài giải, hoà hợp. Cuộc hoà giải 1975 chỉ được đảng cộng sản Vn đồng ý cho diễn ra, nếu như những người bên '' thua cuộc ''  phải xin xỏ, quỵ luỵ như chính đảng cộng sản Việt Nam đã làm trước Trung Quốc. Sau đó chịu mọi sai khiên, điều khiển.

Rất may là cộng đồng hải ngoại không phải là một khối đoàn kết có sự chỉ đạo thống nhất. Cộng đồng hải ngoại hàng trăm tổ chức, hàng chục ngàn tiếng nói. Chính vì sự tản mạn, không thống nhất như vây nên cộng sản Việt Nam không thể diễn biến họ. Cộng sản VN mua được nhóm này thì tự khắc có vài nhóm khác lên tiếng phản đối. Mua được Tivi phố Bolsa, KBC , trung tâm Thuý Nga...thì lại có hàng hà đa số các trang mạng khác như VNTB, Văn đoàn độc lập, dan luan, đối thoại, chuyển hoá...và trung tâm ASIA lên tiếng.

Không đoàn kết là điểm không hay của những tổ chức hải ngoại , nó làm phân tán sức mạnh đấu tranh, gây chia rẽ, nghi kỵ. Nhưng nó có  một cái hay là sự chia rẽ tán loạn như vậy khiến cộng sản VN không thao túng được. Cứ chia ra từng nhóm như vậy, sự đoàn kết sẽ đến khi mà thời điểm thích hợp. Chả cần kêu gọi hay hối thúc. Điều tự nhiên sẽ diễn ra khiến đám đông hành động.

Kẻ nào bên phía thắng cuộc kêu gọi hoà giải bây giờ chỉ là lừa đảo. Kẻ nào bên thua cuộc kêu gọi các nhóm đấu tranh đoàn kết cũng chưa hẳn tin được. Có khi kẻ đó cũng là một dạng lừa đảo, gom hết cả vào một mối rồi bán đứt cho cộng sản bằng cách chịu sự giật dây, điều khiển.

Cho nên đừng trông mong hoà giải, đừng hy vọng đoàn kết. Cứ thuận theo tự nhiên, anh em nào hợp nhau tạo thành nhóm, nhóm nào cảm thấy hợp nhau tạo thành khối...không có nhóm, không có khối thì một mình tự thân đấu tranh. Thà làm một nhóm nhỏ không bị cộng sản xâm nhập còn hơn làm một khối lớn mà các loại trá hình, dặc tình, hai mang trà trộn lũng đoạn.

Khi mà thời điểm đến tức khắc sẽ có sự đoàn kết, lúc đó thì ngay cả bọn trá hình, đặc tình, hai mang cũng bỏ luôn vai trò của mình để quay ra sát cánh cùng với những nhóm đấu tranh, vì chúng thấy cơ hội tốt tội gì không làm người đấu tranh thực sự luôn.

Những bài viết, những tin tức, hình ảnh chân thực, thuyết phục xuất hiện hàng ngày trên mạng. Những cuộc biểu tình nhỏ lẻ tẻ diễn ra khắp nơi. Những hiện tượng cá nhân có uy tín lên tiếng phản đối chính sách này nọ, những nhóm nhỏ thành lập để bày tỏ chính kiến...cứ rải rác và đều đặn như thế sẽ là ngọn lửa lan toả âm thầm để thúc đẩy cơ hội thay đổi đến với đất nước.

Khi cơ hội đến tức khắc không cần đoàn kết cũng sẽ tự hành động giống nhau, khi hành động giống nhau tức sẽ có  nhu cầu đoàn kết.