Thứ Năm, 13 tháng 8, 2015

Toàn người tốt mà vẫn buồn.

Sáng dậy đọc được tin có thêm một vụ thảm sát 4 người. Tiếp đến coi một clip một người đàn bà tự thiêu để phản đối cưỡn chế đất. Tiếp nữa là ảnh cô bạn trện Facebook lại có bộ váy mới và đến một quán ăn mới.

Vụ thảm sát thứ ba trong vòng 2 tháng, vụ tự thiêu cũng tương tự như vụ nằm dưới xe máy xúc và nhiều vụ trước đó. Cũng như các vụ tai nạn giao thông, hai cô gái trẻ bị xe tải cán chết, trường hợp một bé bị bệnh nặng không có tiền chữa trị nên bênh viện trả về.

Cô bạn trên Facebook lại có một bộ váy mới, hoặc cái túi mới, hoặc đôi giày mới.

Cuộc sống ở Việt Nam cứ diễn ra như vậy, mỗi năm có khoảng 11 nghìn người chết vì tại nạn giao thông, và gấp 15 lần con số đó mắc bệnh ung thư. Đường sá vẫn bất cập và thức ăn độc hại vẫn bán đầy.

Cô bạn trên Fcaebook cũng vẫn sắm đồ đều, chọn những tiệm ăn ngon mới lạ đều.

Hàng chục ngàn sinh viên mỗi năm ra trường thất nghiệp hoặc không tìm được việc đúng ngành nghề. Hàng chục ngàn người hàng năm trở thành tội phạm để sống cuộc đời trong các nhà tù.

Cô bạn trên Facebook lại có những tấm hình đi du hý ở đâu đó. Không phải riêng mình cô, mà có hàng chục ngàn người như cô trên các trạng mạng xã hội ngày ngày đưa ra những tấm hình cho thấy họ mới mua xe, mua váy, đồng hồ, những chuyến đi du ký danh lam thắng cảnh.

Nói xã hội Việt Nam bất hạnh cũng được, mà nói hạnh phúc cũng được. Đưa ra dẫn chứng nào , nói thế nào nó thành thế ý.

Ở nước Đức, nếu trên một đoạn đường mà tai nạn xảy ra, người ta sẽ xem xét kỹ nguyên nhân, trường hợp xảy ra lần thứ hai buộc họ phải có tác động triệt để, dứt khoát, nếu cần thì nắn cả cung đường, làm thêm nhánh đường, cầu vượt. Nếu nó là vụ giết người, các chuyên gia tâm lý học sẽ phối hợp với cảnh sát để tìm tâm lý đối tượng. Khi cần người ta sẵn sàng mở một khoá miễn phí để uốn nắn tâm lý cho thanh thiếu niên có vấn đề. Những chuyên gia tâm lý sẵn sàng 24 giờ khi bạn gọi họ báo rằng con bạn vừa uống rượu khi nó chưa đến 18 tuổi, hoặc nó bỏ nhà đi đâu chưa về. Các chuyên gia sẽ tìm cách gặp con bạn và có những biện pháp cư xử điều chỉnh tâm lý đứa trẻ, có khi ông ta trả tiền rượu cho con bạn rồi rủ ra quán cà phê nghe đứa trẻ 15 tuổi ca thán về cuộc đời hay thổ lộ ước mơ của nó.

Mặc dù kiểm định chặt chẽ, nhưng một số thực phẩm có vấn đề nào đó hại cho sức khoẻ con người lọt ra và bán ở siêu thị, cơ quan có trách nhiệm sẽ có người đến từng siêu thị để thu hồi. Những bài báo về chất độc hại trong món ăn nào đó sẽ  được ưu tiên đăng trên báo sớm nhất và phát trên tivi nhanh nhất. Trà sữa trân châu, một món hàng mà người Việt ở Đức kinh doanh khá rầm rộ một thời, bỗng nhiên khách biến hết chỉ sau một bài báo. Chưa cần phải cơ quan kiểm định vào cuộc đã xong.

Ở Việt Nam chính sách là chính sách, dù có hàng ngàn người phản đối biểu tình, tự thiêu, tự tử, chống người thi hành thì mặc kệ. Tự tử thì chết, chống đối, biểu tình thì đi tù. Đã là chính sách sẽ không khoan nhượng, không xem xét lại. Người ta ngăn dân khiếu kiện bằng cách xây trụ sở đón nhận đơn khiếu kiện thật xa trung tâm, khuất mắt dư luận.

Người ta tính giảm tai nạn giao thông bằng cách bắt đội mũ bảo hiểm, để có ngã thì tỷ lệ chết sẽ ít đi. Cách đó nhanh và tiện, bán được mũ thu được lợi nhuận, nhanh hơn làm đường tránh hay nắn đường nhiều. Nói đơn giản những người có trách nhiệm không tính chuyện để người ta khỏi ngã , mà tính làm sao người ta ngã thì khả năng chết ít hơn.

Còn thực phẩm độc hại gây ung thư, dù có cục cảnh sát môi trường nhưng chiến công ầm ĩ nhất mới đây của cục này là cách đây cả năm trời bắt được một cơ sở ngâm vài trăm kg mực thối và oxy già để tẩy mùi. Cách để hạn chế thực phẩm độc hại gây ung thư là cho nhập nhiều thực phẩm độc hại hơn nữa. Dân chúng có thể chọn giữa cái độc hại nặng hay cái nhẹ hơn, tức cái gây ung thư nhanh hơn hay là gây ung thư lâu hơn.

 Có lần hàng xóm nhà tôi bị một bọn côn đồ bao vây vì nợ nần. Họ gọi điện báo công an. Tôi bảo họ đừng nói là nhà sắp bị côn đồ hành hung, nói thế công an đến chậm lắm, hãy nói là có xới bạc rât to ở đây hoặc nhanh nhất là bảo nhà thằng Hiếu đang có đông người lạ, mang băng rôn khẩu hiệu, máy ảnh và có cả người nước ngoài nữa đang bàn tán gì đó. Công an sẽ đến rất nhanh và đông.

Hàng xóm không nghe cứ hốt hoảng gọi điện cầu cứu công an rằng cả nhà mình sắp bị giết. Con nhà chị bị đánh, bọn côn đồ rút êm. Lúc đó công an xuống hai người , chị ta lu loa khóc lóc là báo trước nửa tiếng mà bây giờ bọn nó đánh con chị xong, đi rồi công an mới đến làm gì. Đến thế này thì có khi nó giết cả nhà rồi. Công an quát nạt một hồi rồi đi mất.

Cô bạn tôi vẫn tươi tắn, giờ thì cô thay đổi màu son môi, mốt son bây giờ là đỏ hồng rực rỡ, xa rồi cái thời môi thâm thâm kiểu Hàn Quốc hay bóng mờ gì đó. Môi các cô bây giờ là đỏ thắm tươi rực rỡ. Những hình ảnh người tự thiêu vì cưỡng chết đất không liên quan gì đến cô. Cô chả có đất ruộng để phải bị cưỡng chế, cô cũng không ở trong rừng sâu như Nghệ An, Yên Bái để phải lo sợ. Cô và các bạn giống như cô ở trong những căn nhà an toàn ở thành phố lớn.  Con số 160 ngàn người ung thư một năm chưa đến lượt cô và các bạn, vì có hàng chục triệu người nghèo hơn cô và các bạn, suy ra họ sẽ ăn thức ăn độc hai hơn, và con số 160 nghìn trong khoảng 70 triệu dân  sẽ chả phải là mỗi lo cho cô và các bạn cô, số 20 triệu người còn lại trên đất nước. Con số tại nạn giao thông cũng sẽ thế, người nghèo thì phải đi lại nhiều hơn, phương tiện thiếu an toàn hơn, lúc đi đầu óc bề bộn miếng cơm manh áo thúc bách hơn, tất sẽ chiếm phần chết do tai nạn nhiều hơn. 

 Còn tôi thì hàng ngày vẫn đọc tin, suy nghĩ về những cái chết tự thiêu, những cái chết tai nạn, bệnh tật diễn ra ở Việt Nam. Tôi nghĩ cô bạn là phụ nữ, mà phụ nữ ham làm đẹp là mối quan tâm nhất của họ, chuyện thế là thường. Tôi đem tâm tư nói với anh bạn về những cái chết, những thứ diễn ra ở Việt Nam. Anh bạn tôi bảo - Tu rồi, không quan tâm thế sự, giờ lo kiếm tiền thôi.

 Mấy hôm sau anh ta bảo tôi - Này ông, xem bên đó có đồ gì xịn để ý mua dùm nhé, kiếm cho con Omega nào đẹp đẹp hay Rolex cũng được.

Cô bạn, anh bạn tôi đều là người tốt, tôi chắc chắn họ không bao giờ nghĩ mưu hại ai dù chỉ trong đầu họ, trong cuộc đời họ cũng giúp đỡ bạn bè rất nhiều lần. Tại sao những người tốt như họ lại không quan tâm đến những chuyện người dân tự thiêu, bị công an đánh chết, thực phẩm độc hại bán đầy cho người nghèo...?

Toàn người tốt mà vẫn buồn.

Chủ Nhật, 9 tháng 8, 2015

Lòng tham đến tình thương.

Một vụ trộm tiền được miêu tả trong sách, bối cảnh vụ trộm diễn ra trong thời thực dân Pháp có mặt ở Việt Nam. Người có tiền cẩn thận đặt bọc tiền dưới một cái nồi, anh ta ngồi lên trên và chắc mẩm không kẻ nào lấy trộm được tiền của anh ta.

Nhưng những tên kẻ trộm láu cá, chúng đánh vào lòng tham của anh ta. Một tên trộm đi trước giả vờ đánh rơi ít tiền lẻ. Người có tiền nhổm dậy với tay nhăt, lại một tờ tiền nữa rơi ra xa hơn, khiến anh bước thêm bước nữa để nhặt. Chỉ cần thế, tên trộm đồng bọn phục đằng sau anh ta nhấc cái nồi lên và lấy mất bọc tiền.

 Đến thập kỷ 80 của thế kỷ trước, thời kỳ bao cấp ở Việt Nam. Những tên trộm Việt Nam thường sử dụng việc giả vờ một tên đánh rơi nhẫn vàng, dây chuyện vàng. Một tên nhặt được, cố ý cho nạn nhân trông thấy, một tên khác giả vờ người đi đường chứng kiến nhảy đến đòi chia, kéo cả nạn nhân vào cuộc với vai trò người làm chứng. Vòng vèo thì trị giá dây chuyền được ước lượng để chia chác. Giá của nó sẽ khoảng gấp hai lần chiếc xe đạp mà nạn nhân đang đi. Sau hồi dẫn dụ nạn nhân mê hoặc với lòng tham bỗng dưng cũng được chia phần. Hai tên trộm sẽ đổi cái dây chuyền lấy cái xe đạp của nạn nhân. Đường ai nấy đi, nạn nhân ra về mang vàng ra thử mới biết là vàng giả.

Màn kịch dây chuyền diễn đi diễn lại nhiều, được dân chúng kể lại cảnh báo với nhau nhiều, nhưng vì lòng tham mù quáng mà nhiều người vẫn mắc bẫy. Đến từ những năm 90 trở đi thì trò lừa đảo này kết thúc vì nó quá cũ.

Trên đây  là những điển hình các vụ trộm cắp, lừa đảo đánh vào lòng tham của nạn nhân.

Sau này có vô vàn màn lừa đảo, trộm cắp đa dạng đánh vào mọi yếu tố tâm lý của nạn nhân. Các phương thức cực kỳ đa dạng và phức tạp như một trận đồ.

Nhưng có một điều mà những tay trộm sừng sỏ huyền thoại của thời thực dân chiếm đóng hay thời bao cấp nếu còn đến ngày nay chắc phải lắc đầu bái phục. Đó là trộm cắp bằng thủ đoạn đánh vào sự nhân ái của con người.

Có lần tôi và một người đàn ông rất từng trải đứng ở sân ga Châu Âu, tôi hỏi anh ta đứng trông hành lý thế nào khỏi bị mất cắp. Anh ta trả lời anh sẽ chú ý, không lơ là. Tôi kể câu chuyện về tên trộm đánh rơi tiền thời Pháp thuộc ở Việt Nam. Anh ta cười và nói mình sẽ gọi người đánh rơi chứ không nhặt. Chúng tôi đều cười vang, anh ta là người tử tế, con người như anh ta sẽ chẳng bao giờ làm điều như vậy. Nhưng khi cười dứt, anh ta nhìn tôi hoài nghi. Chắc anh ta nghĩ tôi còn có điều gì nữa, vì ví dụ đánh rơi tiền của tôi chắc hẳn không dành cho anh ta. Tôi lấy ví dụ . Giả sử bây giờ có một người phụ nữ bế đứa bé đi qua anh, người phụ nữ trượt chân, ngã lăn quay cùng đứa bé, anh có nhao ra đỡ không.?

Anh ta tái mặt rồi gật đầu.

Tôi nói chẳng sự từng trải nào cho đủ. Anh ta lắc đầu và thú nhận, nếu bất chợt gặp tình huống ấy anh sẽ lao tới đỡ hai mẹ con người kia.  Tôi an ủi người đàn ông hơn mình gần 20 tuổi ấy rằng, không phải anh kém cỏi đâu, nếu là tôi thì cũng vậy. Nhưng may ở Châu Âu này điều đó chưa xảy ra. Những tên trộm cắp lừa đảo ở đây chỉ đáng hàng nhãi nhép so với bọn trộm cắp Việt Nam về thủ đoạn, đến bây giờ vài ba tên trộm vẫn dùng cách tì đè, chen lấn ở cửa tàu điện để móc túi. Một vài tên trộm ở Pari thì lừa tàu điện sắp đóng cửa giật điện thoại nhảy ra, hoặc vài tên khác thì thầm bán điện thoại đểu như ra vẻ vừa lấy được.

Người vì lòng tham mà bị lường gạt, họ giận mình, trách móc mình ngu dại, tham lam, họ sẽ dằn vặt mình để lần sau cảnh giác. Thậm chí họ còn phổ biến cho người khác cảnh giác.

Nhưng nếu họ bị lường gạt vì lòng tốt thì sao.? Chả lẽ dằn vặt mình vì mình làm điều tốt, chả lẽ nhắc nhở mình lần sau không làm điều tốt để khỏi bị lừa. Rồi đi phổ biến cho mọi người thân quen đừng làm điều tốt nếu không sẽ bị thiệt thân. Bạn nghĩ thế nào khi bạn dặn con bạn rằng, nếu con thấy một người già ngã. Trước tiên con phải cảnh giác nhìn quanh, nếu con xô vào đỡ thì sẽ có một số kẻ lu loa còn làm ngã cụ già, rồi có khi chính cụ già cũng bảo con làm ngã, sau đó họ bắt con bồi thường tiền. Hoặc khi con đỡ cụ già ấy dậy, chính cụ sẽ móc ví của con.

Nếu ở thủ đoạn của bọn trộm cắp đánh vào lòng tham, bạn sẽ còn cao giọng dạy bảo con mình phải từ bỏ thói xấu tham lam thì mới tránh được tai hoạ. Cái triết lý ấy có ở nước Việt này cả ngàn năm theo trào lưu của Phật Giáo, Khổng Tử. Nhưng khi mà thủ đoạn của bọn trộm cắp đánh vào tình thương, lòng nhân ái, trắc ẩn của con người. Dạy thế nào cho phải, dạy quay mặt đi, dạy đừng đưa người khác đi cấp cứu khi thấy họ tai nạn, đừng chỉ đường, đừng giúp đỡ ai.

 Vừa rồi trên báo chí xuất hiện hai clip những tên trộm xe giả vờ hỏi đường, những người tử tế đã trở thành nạn nhân bởi sự tận tình muốn giúp đỡ người khác. Hai clip ấy là điển hình cho thủ đoạn đánh vào lòng nhân ái, tính tốt của con người. Những tên lưu manh ngày nay đã vượt xa tiền bối ngày trước về khai thác tâm lý con người. Lợi dụng tâm lý nhân ái để bày ra thủ đoạn trục lợi là tận cùng của giới lưu manh. Trong xã hội Việt Nam ngày này, lưu manh đã đi đến cái tận cùng của sự táng tận như vậy. Đáng nói là thủ đoạn như thế càng ngày càng lan rộng. Hậu quả của nó sẽ là không ai dám động lòng trắc ẩn, muốn giúp đỡ người khác nữa.


Hôm qua tôi cũng xem ông chủ tịch tỉnh Sơn La nói rằng xây khu quảng trường, tượng đài Hồ Chí Minh hết 1400 tỷ đồng là để đáp ứng nguyện vọng của đông đảo nhân dân Sơn La.

Đừng nói rằng chỉ có lưu manh mới lợi dùng lòng tốt, tình cảm của con người để trục lợi. Cũng đừng vội nhận định rằng sự táng tận lương tâm lợi dụng tình cảm, lòng tốt của con người để trục lợi là từ lưu manh mà ra.

Thứ Bảy, 8 tháng 8, 2015

Đại Vệ Chí Dị.

Nước Vệ triều nhà Sản năm thứ 70.

Vệ Kính Vương cầm quân 4 năm, 2 năm giao tranh với Chúa kịch kiệt. Có lần suýt bắt sống Chúa ở Sản Chính . Nhưng mệnh Chúa chưa dứt, nhờ đạị thần  Huyết Em là chỗ thân quen cũ nương tình, mở cửa đẩy Chúa thoát được ra ngoài. Chúa nhanh chân chạy về gửi thư ngầm cho bọn Sản Trung kéo đến áp lực bên ngoài Sản Chính.

Bọn Sản Chính Hội liên minh 8 đại thần, đứng đầu là Vệ Kính Vương thấy bá quan bênh Chúa, đành phải lui binh. 

Vương sai bọn Hội của Sanh Hường hợp với bọn Trăm Xanh đánh Chúa, đằng sau có bọn Bộ Binh của Quảng Phệ và bọn Thành Uỷ của Sáng Quyết yểm trợ. Trận ấy thắng như chẻ tre, bắt vô số tướng lĩnh của nhà Chúa, hạ thủ được Báu Mã tướng quân. Bất ngờ Trăm Xanh bị đột tử, liên minh tan rã.

Chúa tưởng phải xuống thuyền vượt biển trốn, nhưng may nhờ tiên phong của địch từ trần. Bèn mật sai bọn thích khách Lực tấn công ban đêm Bọn Hường, Quảng, Quyết tối tăm mặt mũi , hàng ngũ rối loạn.

Mùa Hạ năm Vệ Kính Vương thứ tư, đại thần bộ hình là Quảng Phệ công du bên Phú Lãng Sa, đột nhiên lâm trọng bệnh.

Vương lúc ấy bỗng nhiên đổi tính nết, không còn mặn mà với Tề. Giữa Hạ năm ấy Vương dẫn một số đại thần sang Cờ Hoa đặt mối bang giao. Vì thế cũng không còn nghĩ chuyện đánh Chúa nữa.

Chúa họ Nguyễn, tên chữ là Bạo. Mặt mũi khôi ngô, sáng sủa, đi lính từ năm 12 tuổi, kinh qua nhiều chức vụ. Được các cựu đại thần tin yêu nên thăng tiến nhanh chóng. Chúa bên ngoài hiền từ, dễ mến nhưng bên trong nham hiểm, quyết đoán, cứng rắn, biết tiến biết lùi. Nhờ thế mà mỗi lần thoát hiểm thế Chúa lại càng mạnh hơn.

Gia sản nhà Chúa nhất nhì thiên hạ, bọn đi tuỳ tòng đi theo bổng lộc cũng được ban phát hậu hĩnh. Chúa dựa vào tầng lớp trung lưu thiên hạ làm nền tảng, khống chế lớp trên, trấn áp lớp dưới. Tuy bên dưới thì oán hận, bên trên thì căm ghét nhưng không làm được gì.

Đến mùa Thu năm thứ 70 nhà Sản, thế lực nhà Chúa chiếm 7 phần 10 trong thiện hạ.

Đại Tề không muốn Chúa thâu tóm nước Vệ, bèn sai phó tể tướng sang gây áp lực đồng thời dò la những đại thần nào còn bụng dạ trung với nước Tề để yểm trợ. Chúa biết mưu ấy, bèn đưa Quảng Phệ xuất hiện đi lại trong triều rất kỳ ảo. Bọn kia thấy Quảng Phệ còn sống, không rõ thực hư, chẳng dám động tĩnh gì vì phải chờ do la hư thực.

Nước Vệ xưa nay lệ thuộc Tề, Vương Phủ luôn nắm quyền trong thiện hạ. Trong dân chúng sự bất mãn nhà Sản ngày càng lớn, bên ngoài có bọn Hoàng Kỳ, vốn trước kia ở phía Nam nước Vệ,  bị nhà Sản đánh chiếm, san phẳng thành quách, bức hại tù binh thậm tệ. Một số Hoàng Kỳ chạy được sang nước ngoài, trong lòng nhớ cố quốc, căm ghét nhà Sản vô cùng, vẫn mong mỏi ngày nhà Sản sụp đổ.

Thế diễn ra như vậy suốt mấy chục năm, tất cả thành nếp.

Bỗng nhiên đến mùa Hạ năm thứ 70 nhà Sản. Vệ Kính Vương thân chinh bang giao với Cờ Hoa, lạnh nhạt với Tề. Nhờ vậy sức Chúa càng lớn mạnh vì có giao hảo ngầm với Cờ Hoa từ trước, lại có quận chúa làm dâu nước đó. Nước Cờ Hoa có lắm đồng minh, Cờ Hoa đón tiếp Vệ Kính Vương làm các nước liên minh thấy thế cũng ưu ái nước Vệ theo.

 Đại Tề lăm le muốn trấn áp để mọi việc như nếp cũ. Mới cho tiền để nước Cam gây rối biên giới Tây Nam nước Vệ, bên ngoài biển dùng chiến thuyền tung hoành đe doạ, bên trong xúi giục bọn quan lại nước Vệ thân Tề vin cớ hoà bình để ngăn chặn chuyện nước Vệ mật thiết với Cờ Hoa.

Một số dân chúng và một số Hoàng Kỳ nhận ra chân tướng của Chúa là kẻ độc tài, tham tiền, lại vẫn là trọng thần nhà Sản, nên chống Chúa dữ dội.

Nước Vệ bỗng nhiên thành rối loạn, dân chúng hoang mang. Tất cả do Chúa tham tiền, tham quyền mà gây ra bao chuyện.

Giá như chúa Bạo là kẻ không tham vọng. Không tranh đoạt quyền với Vương Phủ. Không cấu kết với Cờ Hoa, không bắt người bất đồng chính kiến, không vơ vét tiền bạc trong thiên hạ....

Nước Vệ sẽ bình yên như cũ, bên ngoài kính Tề, bên trong quản chặt dân chúng. Nhưng trời còn thử thách  bọn Quảng Phệ, Sáng Quyết nên các đại thần này chưa nắm quyền hết trong thiên hạ. Giá một trong hai người ấy làm Vua,  nước Vệ sẽ vào khuôn khổ, ngăn nắp đâu ra đó, trên ra trên, dưới ra dưới. Mọi thứ nhất nhất theo một chiều, không có kẻ đánh xuôi người thổi ngược trong nhiều chính sách như hiện nay.

Như thế thì may cho nước Vệ lắm ru, bền vững muôn đời. Chả phải dân Vệ yêu chuộng hoà bình đó sao.

Thứ Năm, 6 tháng 8, 2015

Buổi gặp gỡ trao đổi với TS Nguyễn Quang A.

Buổi gặp gỡ trao đổi với TS Nguyễn Quang A từ trong nước.

THƯ MỜI

Kính thưa quý Bác, quý Anh Chị và Thân hữu,

Nhân chuyến thăm Âu châu, TS Nguyễn Quang A, nhà nghiên cứu và hoạt động xã hội, thành viên của Diễn Đàn Xã Hội Dân Sự trong nước, nhà bất đồng chính kiến (Dissident), có nhã ý tới Frankfurt để gặp gỡ, trao đổi với đồng hương người Việt.

Ban tổ chức đại diện cho Diễn đàn Việt Nam 21 và Tổ chức Họp Mặt Dân Chủ tại Đức tổ chức buổi gặp gỡ trao đổi với Ông về tình hình trong nước hiện nay và công cuộc vận động dân chủ hóa Việt Nam.

Buổi sinh hoạt trao đổi được tổ chức:

Vào ngày:     Chủ Nhật 09.08.2015, 
                      từ 14.00 giờ đến 18.00 giờ

tại:                Tagungszentrum „hoffmanns höfe“
                      Heinrich-Hoffmann-Straße 3
                      60528 Frankfurt am Main

Kính mời quý đồng hương đến tham dự.
Thân kính
T.M. Phạm Quốc Phong
Điện thoại liên lạc: 0172-6790242

Thứ Tư, 5 tháng 8, 2015

Vì sao Tây Bắc nghèo lại xây tượng HCM.

Tây Bắc quá đói nghèo, điều ấy hiển nhiên ai cũng thấy rõ. Hầu như tất cả các đoàn từ thiện phía Bắc không có đoàn nào không một lần hướng về Tây Bắc. Phải nói Tây Bắc là nơi thu hút các đoàn từ thiện nhiều nhất. Chuyện này rõ như ban ngày.

Hãy khoan nói đến số tiền 1400 tỷ.  Trước tiên hãy đặt câu hỏi vì sao xây tượng đài HCM ở Tây Bắc to như vậy.?

Câu trả lời để xà xẻo sẽ bàn sau.

Trước tiên đi vào câu trả lời vì tình cảm của bà con dân tộc với bác Hồ. Đây có phải sự thật là bà con dân tộc mong muốn hay không.?

Để hiểu thực sự tình cảm của bà con dân tộc Tây Bắc, có lẽ phải tìm hiểu nhiều hơn về bản sắc dân tộc nơi này.

Từ lâu Tây Bắc như một vùng kỳ bí, ở nơi đây từ đời này sang đời khác có những phong tục thờ phượng rất đặc biệt.  Tâm linh của người dân tộc Tây Bắc hướng về Vua Mèo, về Giàng, Ma Xó, Thần Hổ ...và nhiều đạo khác như Tin Lành, Thiên Chúa Giáo.

Tín ngưỡng ở đây luôn là cái gai nhức nhối trong mắt những người cộng sản vô thần.

Tư tưởng của con người trong học thuyết của những nhà lý luận cộng sản là một cái kho, nếu không không xếp đồ này vào thì kẻ địch sẽ xếp đồ khác. Và cách phòng chống là nhồi nhét tư tưởng của mình vào không có chỗ cho tư tưởng khác.

Song song với các cuộc đàn áp, triệt phá tôn giáo ở vùng Tây Bắc của cơ quan an ninh Cục Tây Bắc do đại tá Lê Đình Luyện phụ trách trước kia ( sau này ông Luyện làm cục trưởng cục an ninh tôn giáo hàm tướng ) là những cuộc nhồi sọ hình tượng Hồ Chí Minh vào đầu người dân tộc. Ảnh của HCM được in số lượng không giới hạn để phát cho bà con dân tộc miền núi. Nhiều đến nỗi có nhà dùng ảnh HCM dán đầy vách gỗ thay cho giấy dán trang trí.

Những nhà dân miền núi nào có ban thờ HCM đều được ưu đãi nhỉnh hơn các hộ khác về chính sách. Những nhà dân nào còn theo các đạo Tinh Lành, Thiên Chúa Giáo đều bị phạt hành chính về hoạt động tôn giáo trái phép. Thậm chí ở Sơn La có những hộ dân vì tiến hành nghi lễ tôn giáo mà bị xử phạt bằng cách tịch thu bò, lợn , gà để trừ vào tiền xử phạt.  Tôi đã tận mắt chứng kiến những việc bắt lợn, gà  như vậy của cán bộ xã ( việc bắt bò thì chỉ nghe kể) cũng như tôi từng chứng kiến một buổi dâng lễ của người Công Giáo ở dưới một tầng hầm.

Về chiến lược thôn tính tâm linh, tín ngưỡng đảng CSVN dùng đến hai lá bài. Lá bài thứ nhất là Phật Giáo, lá bài thứ hai là hình tượng HCM.

Tây Bắc quá nhiều huyền thoại nên người Phật Tử Lê Đình Luyện, cục trưởng cục an ninh Tây Bắc không thành công trong việc đưa Phật Giáo chiếm lĩnh tâm trí người dân Tây Bắc. Nhưng ông ta giỏi về đàn áp, phần thôn tính tâm linh để lại cho cấp lãnh đạo cao hơn là Ban Bí Thư, Ban chỉ đạo Tây Bắc, Văn Phòng trung ương Đảng.

 Mong muốn giải quyết phần cốt lõi của vấn đề tín ngưỡng Tây Bắc, ĐCSVN chủ trương dùng hình tượng HCM với ham muốn hình tượng này sẽ thay thế tất cả những huyền thoại, thần lĩnh, lãnh tụ tôn giáo, vua Mèo trong lòng người dân tộc Tây Bắc.

Nếu đứng xa nhìn lại một chút, ta sẽ thấy đây là một cuộc chiến tranh tôn giáo, tín ngưỡng hay một cuộc chiến về tư tưởng.

Bởi thế các chủ trương việc xây tượng đài HCM ở Tây Bắc đã được hình thành trong chiến lược xâm lược tư tưởng, tín ngưỡng dân tộc thiểu số, vùng cao. Ý tưởng xây tượng đài HCM ở Sơn La có từ thời phó thủ tướng Trương Vĩnh Trọng, vị phó thủ tướng phụ trách tôn giáo mà ai ở giáo xứ Thái Hà hẳn còn nhớ đến sự hiện diện của ông ta tại khu đất của nhà thờ năm nào. Kế hoạch này sau đó được Ban Bí Thư ĐCS đốc thúc triển khai vào năm 2014. Đến tháng 7 năm 2015 thành phố Lai Châu có bản dự án đệ trình lên chính phủ phê duyệt.

Chẳng phải vì nhớ ơn HCM, cũng chẳng phải vì tâm nguyện của bà con dân tộc miền núi. 

Đây là chiến lược thôn tính tín ngưỡng. 

Không có ý xúc phạm vong linh của ông HCM. Nhưng sự thực là ở nơi nào tượng đài của ông xuất hiện, hình ảnh của ông được quảng bá, tư tưởng của ông được truyền tụng ca ngợi. Ở đó đạo đức đều băng hoại. Đây hoàn toàn không phải lỗi của ông. Mà do những kẻ lợi dụng biến ông thành một phương tiên chiến tranh tôn giáo, tín ngưỡng. Biến ông thành công cụ, vũ khí để xâm lược tư tưởng. Để đè bẹp, lấn át tôn giáo khác trong tâm trí người dân. Nhằm mục đích làm bền vững sự cai trj của mình bằng thủ đoạn.

Tây Bắc xây tượng đài 1400 tỷ, trong khi dân còn nghèo, đáng phải lên án.

Những mấy ai nhìn thấy tượng đài HCM là công cụ, vũ khí của ĐCSVN dựng lên để làm biến dạng bản sắc dân tộc của người miền núi.

Điều đó còn đáng phẫn nộ hơn. Sự huỷ hoại văn hoá, xâm chiếm tín ngưỡng, tôn giáo sẽ làm băng hoại nền tảng đạo đức con người. Khi đã mất đi bản sắc truyền thống, thay thế vào đó bằng một hình tượng nhất thời, cả dân tộc ấy sẽ chả còn gì là con người nữa. 1400 tỷ là con số lớn, nó sẽ còn lớn hơn nữa khi hàng năm phải vặn óc ra tổ chức những sự kiện để nhồi nhét hình tượng HCM tiếp tục vào đầu dân  tộc Tây bắc qua cái sân khấu khu tượng đài này.

Nhưng mất thế vẫn chưa hết. Sau này khi đổi thay, phải mất gấp bao số tiền ấy để người dân tộc miền núi có lại được văn hoá, tín ngưỡng của họ. ?


Thứ Hai, 3 tháng 8, 2015

Thất bại toàn diện.

Trong suốt khoảng 10 năm trở lại đây, mỗi lần Trung Quốc gia tăng xây dựng trên các quần đảo chiếm được ở Biển Đông. Việt Nam lập đi lập lại một phương thức ứng phó là lên án và đối thoại.

Việc lên án gần như là độc diễn, Việt Nam nói cho người dân Việt Nam nghe.

Trong những hội nghị, hội thảo liên quan đến biển Đông như môi trường, dầu khí, hàng hải mà các quốc gia khác tổ chức. Người Trung Quốc luôn có mặt và đưa bằng mọi cách họ khéo léo lái đến việc khẳng định chủ quyền của họ tại biển Đông, qua những bằng chứng họ đưa. Thậm chí họ dịch công hàm của thủ tướng Phạm Văn Đồng thành nhiều thứ tiếng theo quốc gia có hội thảo, hội nghị để phân phát cho khách tham dự.

Ở cấp độ lớn hơn, trong các dịp quan hệ ngoại giao với các nước ở tầm quốc gia, chính khách Trung Quốc luôn thò việc Biển Đông vào bàn nghị sự. Họ luôn trình bày họ đang ở thế bị hại, họ yêu chuộng hoà bình quá đỗi cho nên bị các nước khu vực xung quanh biển Đông lấn chiếm biển đảo của họ. Thâm hiểm hơn, họ cho rằng việc lấn chiếm ấy của các nước , đặc biệt có Việt Nam, là nhằm đánh bắt trộm tài nguyên, hút trộm dầu khí của họ.

 Người Trung Quốc đưa ra những hình ảnh, clip, bản nhận tội của dân Việt Nam bị bắt giữ, những biên bản xử lý phạt tiền và những biên lai do ngư dân Việt Nam nộp phạt, những lời thú tội của ngư dân Việt Nam cho các chính khách quốc tế xem.

Vì lý do nào đó, như chủ quan coi thường, hoặc vì quan hệ chính trị trao đổi, nhà nước Việt Nam không để ý đến những việc làm này của Trung Quốc.

Thế nhưng mưa dần thấm lâu, một hình ảnh Việt Nam khuất tất, cơ hội, trộm cắp vặt đã hình thành trong đầu những chính khách quốc tế. Nhất là ở châu Âu. Trong một thống kê của toà án Đức thì có 5000 vụ trộm cắp do người Việt gây ra trong tổng số một trăm nghìn người Việt tại Đức. Chả quốc gia nào ở Châu Âu lạ lẫm với việc người Việt trồng cần sa, buôn lậu, trốn thuế, làm hàng giả, làm lậu, trộm cắp, thịt chó, thịt mèo, buôn người, làm giấy tờ giả nhận con, kết hôn giả...

Phần đa số người Việt phạm tội này nằm trong nhóm Việt Kiều ra đi từ phía Bắc của vĩ tuyến 17 sau năm 1975.

Với những chứng cứ dàn dựng của Trung Quốc và những lời than thở của họ, thêm những hiện thực về các con số toà án sở tại đưa ra. Việc một chính khách không có nợ nần , tình cảm gì với Việt Nam. Ông ta có nghĩ rằng chuyện Việt Nam đánh cá trộm, hút dầu trộm của Trung Quốc là hoàn toàn có thể. Do đó hành động kêu ca của nhà nước Việt Nam về chủ quyền biển đảo thực ra là nhằm che đậy mục đích trôm cắp mà thôi.

Điều đó dẫn đến khi giàn khoan 981 của Trung Quốc xâm nhập vào lãnh hải Việt Nam. Một số tờ báo Châu Âu gọi đó là cuộc cãi vã do tranh nhau khai thác dầu khí.

Các bạn có tin không, chẳng có quốc gia nào đứng ra nói rằng Trung Quốc xâm lược biển đảo của Việt Nam cả. Các bạn cứ thử tìm xem có phát ngôn chính thức của quốc gia nào khẳng định điều ấy. May lắm là sự lên án Trung Quốc có hành vi gây căng thẳng, xây dựng này nọ trong khu vực tranh chấp, số lên án đó không là bao nhiêu so với hàng trăm quốc gia trên thế giới.

Nhà nước Việt Nam đưa ra giải pháp đối thoại với Trung Quốc để giữ chủ quyền. Lặp đi lặp lại cụm từ '' giải pháp đối thoai '' từ năm này sang năm khác,  trưng ra hình ảnh cuộc gặp gỡ này nọ, hai bên thống nhất giữ tinh thần nọ kia để giải quyết. Thực ra là nhà nước Việt Nam lừa dân Việt Nam. Trung Quốc đã nói rất rõ ràng , họ không bao giờ thoả hiệp với lợi ích cốt lõi.


'' Trong một bài viết khác, PLA Daily dẫn lời Bộ trưởng Quốc phòng Trung Quốc Thường Vạn Toàn cho biết quân đội nước này cam kết trở thành một lực lượng vì hòa bình, nhưng không bao giờ thỏa hiệp đối với các nguyên tắc cốt lõi.''

Ai cũng biết cái gọi là '' lợi ích cốt lõi '' mà Trung Quốc gọi ở đây là yêu sách chủ quyền của họ tại Biển Đông. Và họ không nhân nhương nào trong vấn đề này, họ  nói không có mâu thuẫn gì với Việt Nam về chủ quyền ở đây để mà đàm phán chuyện này Chỉ có đàm phán về việc xử lý đánh bắt cá trộm, cứu thương, an ninh biển...những vấn đề nhân đạo, an ninh mà bất cứ nước nào thông thường có biển giáp nhau đều bàn.

Vậy là chẳng có chuyện đối thoại, đàm phán giữ chủ quyền giữa Việt Nam với Trung Quốc cả. Bấy lâu nay Việt Nam vẫn che giấu sự thật này, đem những đàm phán tào lao về tuần tra chung, an ninh, cứu trợ ra để lừa dân là đang có tiến triển tốt trong việc đàm phán với Trung Quốc về chủ quyền.  Đây là lý giải cho những thắc mắc của người dân Việt tại sao lãnh đạo hai nước Việt Trung thống nhất xử lý mâu thuẫn biển Đông, mà Trung Quốc vẫn gia tăng xây dựng căn cứ quân sự, gia tăng bắt bớ ngư dân Việt Nam.

Cái gọi là '' tranh thủ sự ủng hộ quốc tế '' của Việt Nam trong việc bảo vệ chủ quyền Việt Nam đã thất bại bởi nhiều nguyên nhân. Bởi sự gian manh, vặt vãnh từ người dân Việt Nam khi sinh sống ở nước ngoài, đến sự tráo trở, gian lận của nhà nước Việt Nam trong các cam kết về tôn giáo, nhân quyền, pháp luật. Bạn cứ đặt vj trí mình là một chính khách của Đức, Ba Lan, Tiệp, Anh khi đọc hồ sơ về người Việt tại Châu Âu và những nỗi buồn khi làm việc với nhà nước Việt Nam, bạn sẽ hiểu họ nghĩ gì về con người, chế độ Việt Nam ngày nay. Nếu họ có hoài nghi việc Việt Nam gào hét là bị xâm phạm chủ quyền để che đậy hành vi hút dầu trộm, đánh cá trộm có gì là ngạc nhiên.

Cái gọi là tự cường, phát triển kinh tế để tăng sức mạnh quốc phòng cũng thất bại hoàn toàn. Từ khi có cái ý này đến hôm nay, hàng loạt tập đoàn nhà nước nợ đầm đìa, phá sản, giải thể. Tham nhũng, quan liêu, gây thiệt hại, lãng phí tràn lan. Nợ nần ngày càng chồng chất.

Cái gọi là đoàn kết nội bộ để giữ chủ quyền cũng thất bại nốt. Hãy nhìn những cuộc thanh trừng nội bộ hay những cuộc biểu tình chống Trung Quốc xâm lược của người dân trong nước bị đàn áp, những người lên án Trung Quốc bị bắt tù những năm qua thì thấy rõ sự đoàn kết nội bộ của thể chế này có hay không.

Hãy nhìn lại toàn bộ giải pháp giữ chủ quyền mà nhà nước Việt Nam đưa ra từ trước, đến nay rõ ràng đã thất bại hoàn toàn.

Thứ Bảy, 1 tháng 8, 2015

Phát ngôn của tướng Vịnh ngày 28/7

Ngày 28/7/2015 tại sứ quán Trung Quốc đóng ở Việt Nam, thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh, thứ trưởng quốc phòng đã có bài phát biểu với đại sứ Trung Quốc trước ngày kỷ niệm Giải Phóng Quân Trung Quốc.

Những phát ngôn của tướng Nguyễn Chí Vịnh lập tức gây bão phẫn nộ trong dư luận, các hãng thông tấn quốc tế như BBC, VOA, RFA đều có bài bình luận về phát ngôn này của ông Vịnh.

Các ý kiến đa số chỉ trích Nguyễn Chí Vinh có xu hướng thân Tàu. Trước tiên hãy sơ lược qua về khái niệm thân Tầu, thân Mỹ.

Nội bộ chính trị Việt Nam cực kỳ phức tạp, lâu nay dư luận đã phân chia nội bộ lãnh đạo Việt Nam thành hai phái. Phái thân Tàu và phái thân Mỹ.

Nhưng chưa ai đặt câu hỏi rằng, tại sao khi mà trước đây  nhiều người kết luận rằng tất cả ĐCSVN đều thân Tàu, tay sai cho Tàu, phụ thuộc vào Tàu mà vẫn còn đất sống cho phe thân Mỹ tồn tại.?

Đảng CSVN khôn ranh và ma mãnh. Dù trong lúc hoàn toàn nghiêng về Tàu họ cũng để lại một vài vị trí qua lại với Mỹ để giữ kênh quan hệ. Và đương nhiên trong lúc nghiêng về Mỹ họ cũng để lại một vài vị trí để giữ kênh quan hệ với Tàu.

Nếu một trong những vị trí này quá nghiêng về Tàu, hoặc quá nghiêng về Mỹ để phục vụ mục đích riêng. Cá nhân ấy sẽ bị tập thể ĐCSVN loại khỏi chính trường. Như trường hợp đại tướng bộ trưởng quốc phòng Phùng Quang Thanh bị bệnh bất ngờ trước khi diễn biến thân Mỹ của CSVN xảy ra.

  Đến gần đây khái niệm phân chia phe thân Tầu và thân Mỹ mới rõ rệt, trước kia chỉ có khái niệm CSVN thân Tàu.

Hãy thử phân tích hành động và lời nói của ông Nguyễn Chí Vịnh theo một khía cạnh khác.

Quân đội VN và quân đội Tàu dưới thời bộ trưởng Phùng Quang Thanh có nhiều gắn bó mật thiết. Sự gắn bó này thực ra là kiểu đàn anh, đàn em. Đàn em làm gì phải báo cáo,  trình bày cho đàn anh xem. Cái đó được ông Phùng gọi là sự '' tin cậy chính trị ''. Hiện giờ ông Phùng ốm đang dưỡng bệnh, nhiều việc chưa thể làm được. Ông Vịnh là thứ trưởng quốc phòng, chịu trách nhiệm về mặt đối ngoại quốc phòng. Đương nhiên ông Vịnh phải có lời với Giải Phóng quân Trung Quốc nhân ngày thành lập của họ.

 Những lời ông Vịnh nói chỉ là lặp lại những gì trước kia ông Phùng Quang Thanh đã nói.

Thử hỏi ông Vịnh có không đến dự được không.? Ông phải đến vì quan hệ quân đội hai nước đang nồng thắm bề ngoài. Ông không đến thì một thứ trưởng khác của bộ quốc phòng phải đến. Về tương lai gần ông Vịnh không có cơ vượt qua được Ngô Xuân Lịch, Đỗ Bá Tỵ, Nguyễn Thành Cung để làm bộ trưởng. Để ông Vịnh đến còn hơn để một bộ trưởng quốc phòng tương lai đến dự.

Thử hỏi ông Vịnh có nói khác được không ? Ông chẳng thể quay ngoắt 180 độ nói khác với lời cấp trên của ông. Nên nhớ cấp trên của ông là Phùng Quang Thanh vẫn đang sống, đang tại vị.

Khi nhìn ở một góc độ khác, có thể sẽ thấy ông Vinh đi đến đại sứ quán Trung Quốc nói vậy là một chính sách nhất quán của toàn lãnh đạo CSVN. Không phải là ông Vịnh tự ý đi và tự ý phát biểu. Một chính sách hai mặt, để lại một chút gì đó lỡ có gì còn dùng đến.

Và sẽ là rất hay, nếu như ngày thành lập quân đội Trung Quốc sẽ chẳng có vị thượng tướng thứ trưởng nào của Việt Nam phải sang Trung Quốc để dự ngày lễ của quân đội Trung Quốc.

Nếu như thế thật, thì việc ông Vịnh đến đại sứ Trung Quốc tại Việt Nam chúc mừng ngày thành lập Giải Phóng Quân Trung Quốc sớm vài ngày,  để khỏi ông tướng cao cấp nào của bộ quốc phòng Việt Nam  phải dẫn một phái đoàn tướng lĩnh cao cấp sang tận Trung Quốc để dự lễ.  Đó là một thành công trong lãnh vực ngoại giao.

 Còn nếu sức ép của Trung Quốc vẫn phải có phái đoàn quân đội Việt Nam tới Trung Quốc dự ngày thành lập quân đội Trung Quốc, cũng chẳng sao, vẫn là lệ cũ.

Bạn nghĩ sao ngày lễ trọng đại của bạn, bạn mời người hàng xóm vốn là đàn em bảo gì nghe nấy bao năm nay, bỗng nhiên trước ngày lễ vài ngày, nó cho con vợ thứ tư mang quà đến kèm lời chúc mừng. Bạn sẽ ít nhiều bực tức, bạn sẽ hỏi con vợ thứ tư của nó rằng thế chồng mày có đến dự lễ hôm đó không, chồng mày bận gì, nó bận thì vợ cả và con trai cả hôm đó đến nhé...bạn phải ép mọi cách nếu không bạn cảm thấy mất mặt.

Huống chi ở đây ông Vịnh chẳng thèm vác xác sang Trung Quốc dự, ông lếch thếch đi vài bước từ bộ quốc phòng sang đại sứ quán Trung Quốc chúc mừng , phát biểu những câu cũ mèm lấy lệ.

Tái bút

Tuy nhiên thì bài này là của một thằng lưu manh chém gió, câu like. Không hề là ý định nghiêm túc. Cũng không hề có ý định phản bác lại phần đông dư luận khẳng định Nguyễn Chí Vinh bám đít Tàu. Số đông bao giờ cũng là chính xác nhất. Đi ngược lại chút chỉ để là gây hiếu kỳ, kiếm độc giả mà thôi. Tóm lại là động cơ thấp hèn.