Chủ Nhật, 16 tháng 6, 2013

Từ Phất Lộc đến Weimar -phần về nhà tù

Tiêu chuẩn cũng đủ mỗi người hai mét vuông như quy định, bể nước bơm theo giờ cũng tạm cho mấy chục người dùng. Phòng thoáng và sạch. Nhưng thoáng về mùa hè thì tất lạnh cóng về mùa đông. Mặt trước của một phòng chắn toàn song sắt chứ không có tường, người ta thiết kế trống hoác như vậy để cán bộ đi tuần dễ quan sát bên trong tù có làm gì vi phạm không. Lúc mùa đông, phòng nào cán bộ thấy phòng nào ít vi phạm có thể chiếu cổ cho tù giăng chăn hay chiếu che gió. Cán bộ tốt linh động giải quyết tình thế như vậy không có nhiều trong trại.

Bọn tù gọi cán bộ là ô tô, mỗi khi vi phạm bị cán bộ bắt là bị ô tô chẹt.

Tôi làm chân quét dọn hành lang, chia cơm cho các buồng, đánh ấm chén và giặt quần áo cho cán bộ. Hàng ngày sáng sớm cán bộ trực mở cửa cho tôi ra ngoài làm những việc đó, chiều lại mở cửa cho tôi vào. Tuy phải làm vất vả như vậy, nhưng để tôi làm được việc đó anh trai tôi bên ngoài phải lo lót tiền. Cả một dãy buồng 6-8 có 8 phòng, mỗi phòng 40 tù nhân. Như vậy có bình quân 240 tù nhân. Đến bữa tù bếp kéo xe thồ chở thùng cơm và rau vất ở hành lang. Tôi kéo lê cái thùng cơm cho 240 con người ăn đi qua các phòng chia cơm vào những cái chậu nhựa , rau vào xô nhựa. Được ra bên ngoài làm là một vị trí thèm muốn của mấy trăm tù nhân. Thường chỉ có hai hay ba tù nhân được ra ngoài. Một là trực chính, hai là vệ sinh, ba là cơm canh. Ba vị trí này chỉ dành cho con cháu cán bộ trong trại hoặc hối lộ rất nhiều tiền. Trực chính thường là một tay anh chị có số má trong tù lẫn xã hội. Việc của trực chính là hàng ngày đi đốc thúc các phòng trưởng nộp tiền cho cán bộ, xoay sở kiếm chác đủ mọi thứ như buôn bán, trấn lột của các tù nhân. Trực chính là chân rết để kiếm tiền từ tù nhân về cho cán bộ. Còn bọn hai vị trí cơm canh, vệ sinh thì phục vụ chung cho cả cán bộ lẫn trực chính và tù nhân.

Cán bộ nói với tôi, anh mày dặn chỉ cho mày chạy ngoài chia cơm cho thoáng đãng. Không cho mày tham gia gì hết việc trong này. Chấp hành cho tốt vào.

Không tham gia có nghĩa không liên quan gì đến những chuyện tiêu cực, ân oán giang hồ. Hàng ngày tôi chỉ chia cơm các buồng, làm một người tù chất phác.  ...

( bỏ phần nói về gia đình)


...
 Ở trong tù dù thế nào đi nữa cũng không thể tránh khỏi những chuyện của đời sống tù nhân. Anh tôi muốn thế, quản giáo tạo cho tôi công việc như thế. Nhưng giữ mình khoảng cách với các chuyện ngầm của tù nhân khác là điều không thể. Tên trực chính sai tôi chia ít cơm cho phòng này, nhiều cơm cho phòng kia. Tôi không nghe không được. Vì việc chia ít , chia nhiều như thế gắn liền với việc phòng đó nộp tiền nhiều hay tiền ít cho trực chính. Mà tiền nộp cho trực chính thì là về tay cán bộ. Có phòng thừa cơm đổ đi trắng xóa. Có phòng, tù thiếu cơm đói hốc hác gầy trơ xương vai, mắt sâu hoắm nhìn đống cơm phòng khác đổ đi mắt ánh lên sự thèm thuồng ngây dại.

Các phạm nhân đi gặp gia đình về phải mang tiền cho trực chính. Tùy theo từng phạm nhân trực chính ra giá tiền. Vì là buồng án, đã xử xong , phạm nhân đi gặp gia đình khá nhiều. Tôi phải đứng ở đầu dãy buồng giam để nhận tiền của tù đi gặp gia đình và đồ vi phạm nội quy trại. Tù gặp gia đình đưa những thứ vi phạm cho tôi cầm, họ đi đến phòng quản giáo để trực chính khám xét trước sự chứng kiến của quản giáo xem có đồ gì vi phạm không. Rõ ràng là cả quản giáo lẫn trực chính đều biết tôi đứng ở đầu kia để cầm hết những thứ ấy rồi. Nhưng họ vẫn khám xét ngặt nghèo, những tên tù nào mà dại dột hay cố trí trá mang theo đồ vi phạm như thuốc lá, thuốc lào, dao cạo, bật lửa mà bị trực chính khám được sẽ ăn những trận đòn khốc liệt, nằm đến cả tuần chưa dậy được.

Luật lệ không có văn bản trong tù được thực hiện rất sòng phẳng. Tù gặp gia đình mang vào ví dụ suất của thằng A chỉ định là 200k. Mang vào cả 1 triệu đưa tôi cầm, tôi sẽ trừ đi 200k còn lại 800k giao cho nó với tỉ lệ lấy đi 10% công cầm hộ. Tức thằng Á còn lại 720k. Nhưng thằng A không mang theo đồ gì vi phạm nội quy thì nó được trọn vẹn 720k đó mang vào phòng, sau này mua bán gì tùy nhu cầu và giá cả. Nếu thằng A lại mang theo một cái bật lửa, một gói thuốc lào, rượu, thuốc lá, thuốc phiện...thì phải tùy giá trị mức độ vi phạm của vật đó nặng nhẹ thế nào tính tiền. Thu được bao nhiêu tôi nộp cả lại cho trực chính và báo lại những tên tù nào nộp bao nhiêu, ít hay nhiều, hay không nộp. Trực chính cầm tiền và sẽ có phán quyết ngay với những trường hợp không đủ hay không có tiền. Việc trừng phạt được thực hiện ngay nhất thời. Tên trực chính sẽ lấy chùm chìa khóa ở phòng quản giáo đi mở cửa phòng có tù mới gặp gia đình về. Mở khóa vào trong gọi trưởng phòng kêu tên tù mới gặp gia đình ra giữa phòng. Bắt tên đó quỳ xuống phơi lưng để trực chính cầm ổ khóa nện vào lưng khoảng 20 cái. Lúc tên trực chính đánh người thì tôi có nhiệm vụ đứng bên ngoài canh. Thấy cán bộ trong trại đi qua sẽ báo hiệu cho vụ trừng phạt ngưng lại.

Trong trường hợp mà cán bộ trại giam bắt được trực chính đánh người thì giai quyết sao. Đầu tiên cán bộ trại giam sẽ gặp cán bộ quản giáo trao đổi. Cái gọi trao đổi này là cuộc mặc cả giữa hai cán bộ với nhau, tùy từng nhu cầu của mỗi cán bộ trai giam hay quản giáo. Nếu cán bộ quản giáo thấy trên trực chính kia còn dùng được việc , còn cống nạp tiền thì quản giáo sẽ đưa cho cán bộ trại giam một số tiền tùy theo chức vụ cán bộ. Mọi việc coi như là nhắc nhở. Số tiền quản giáo đưa cho cán bộ sẽ được thông báo cho trực chính thanh toán, có kênh giá hay không cũng tùy theo từng hoàn cảnh. Còn quản giáo thấy cần thay tên trực chính khác nhiều tiềm năng hơn, tên trực chính kia sẽ bị đi kỷ luật. Tất nhiên quản giáo vẫn phải chi cho cán bộ trại giam tiền nhưng ít hơn. Khi đó quản giáo sẽ dẫn trực chính vào buồng xà lim và cùm lại. Quản giáo lắc đầu vẻ thông cảm , vẻ thương xót nói.

- Ông ấy khó tính quá, xin mãi không nghe.

Không phải cứ việc đánh người bị bắt, trực chính nguy cơ bị cán bộ trại bắt lỗi vì nhiều tội. Thường tay anh chị có số má hay phải thể hiện đi sang dãy khác quan hệ, nhất là chạy sang bên dãy phụ nữ để thò tay qua song sắt bóp vú, sờ chỗ kín một phạm nhân nữ nào đó mà giữa họ có cảm tình với nhau. Cán bộ trại giam hay nhằm trực chính bắt lỗi, bọn vệ sinh, cơm canh như tôi lại dễ được cho qua. Mỗi lần bắt lỗi được trực chính vi phạm nội quy giá bét nhất cũng một hai triệu.

Trực chính mỗi tuần thu của mỗi phòng 400 nghìn từ trưởng phòng. Tám phòng là 2,4 triệu gọi là tiền phòng nộp cho quản giáo. Còn lại những tiền gặp gia đình, mua bán, mánh mung thì trực chính giữ làm vốn riêng để trà thuốc cho quản giáo hay phòng thân khi gặp chuyện gì bất trắc. Trực chính gặp may hay làm '' khét '' có khi còn có tiền gửi về cho gia đình hoặc mang theo khi đi trại cải tạo.

Làm '' khét '' có nghĩa là tàn bạo, thủ đoạn để lấy tiền từ các tù nhân.

Hai quản chính thay nhau trực từ 8 giờ sáng đến 6 giờ chiều. Ban đêm có 4 quản phụ thay nhau canh gác. Ban đêm chỉ trường hợp khẩn cấp quản phụ mới mở cửa, họ đi tuần hai lần trong một đêm. Quản phụ không có màu mè gì nhiều từ tù nhân. Chỉ có tầm 7 đến 8 giờ tối tù nhân muốn mua rượu hay thuốc lá nhờ quản phụ mua hộ. Quản phụ hưởng tiền chênh lệch từ các vụ mua bán mà giá cả gấp 4 lần bình thường với thuốc lá, 10 lần với rượu. Đến tầm 6 và 7 giờ sáng lúc cán bộ trại chưa đến làm việc, quản phụ mở cửa cho tù nhân nào có nhu cầu chay sang buồng khác thăm hỏi, giao dịch mua bán với giá 50 nghìn một người nếu khách quen. 100 nghìn với một hai lần đầu.

Không phải quản phụ nào cũng làm thế, thường những quản phụ già đợi về hưu họ dễ dãi trong chuyện đi mua đồ cho tù, thả tù chạy rông mươi phút để kiếm thêm chút thu nhập.

Quản phụ tên Đ buồng chúng tôi trẻ, anh ta hơn tôi chỉ chừng một vài tuổi. Đ nghiêm khắc như một cán bộ mẫu mực, Đ còn là bí thư đoàn của lớp cán bộ trẻ trong trại giam. Tác phong đi lại, nói năng đều chuẩn mực. Trực chính nhìn thấy anh ta còn phải e dè, sợ hãi. Không tù nào dám nghĩ đến chuyện nhờ vả mua chuộc hối lộ anh ta. Đến ca anh ta trực, các phòng giam đều im thin thít. Chỉ phát hiện vi phạm như đun nấu, hút thuốc là anh ta lập biên bản cho đi cùm. Quản chính đến cũng chẳng xin được. Nhưng Đ lại được quản chính tin tưởng, gặp ngày quản chính ó việc gia đình ma chay, cưới xin ủy quyền cho Đ trông cả ban ngày. Những lúc đó việc mua bán, này nọ của tù nhân đều bị ngưng trệ. Mọi thứ tuyệt đối theo nội quy.

Một hôm Đ trực thay quản chính cả ngày, anh ta ở lỳ trong buồng quản giáo làm gì đó. Đến giờ mở cửa cho tù lấy cơm, tôi đến báo cáo , thấy anh ta đang kẻ vẽ báo tường cho chương trình ngày thành lập Đoàn. Anh ta nhìn thấy ánh mắt tôi cuốn vào tờ bích báo. Khi mở cửa đưa cơm xong, anh ta gọi tôi ra hỏi có biết gì về làm bích báo , báo tường không, hồi đi học có làm bao giờ không. Tôi trả lời có biết chút về trang trí hoa văn.

Đ đưa tôi hộp bút chì màu, bảo tôi vẽ trang trí cho mấy bài thơ, bài báo của chi đoàn anh ta phụ trách. Tôi cầm bài thơ đọc rồi chép miệng. Đ hỏi sao, tôi bảo sửa thơ được không thầy. Đ bảo mày sửa được cơ à, sửa tao xem. Tôi sửa mấy câu nháp cho Đ xem. Đ cầm đọc nghĩ một lúc rồi bảo, thôi mày dựa vào đó mà sửa lại cho nó vần và hay hơn đi. Tôi trang trí và chỉnh sửa được 7 bài thơ, 2 bài luận. Đ hài lòng, cho tôi một bao thuốc lá. Tôi hỏi thầy không hút, lại không lấy của tù thì ở đâu ra vậy. Đ bảo ,tao ban nãy ra ngoài cổng mua cho mày đấy. Từ giờ mày cả tao gọi nhau là anh em thôi, mày gọi tao bằng thầy tao ngại lắm, tao hơn mày 2 tuổi mày cứ gọi tao là anh được rồi. Người như mày tao biết vào đây cũng do hoàn cảnh.

Mấy hôm sau Đ gặp tôi, anh ta nói

- Ngày mai là sinh hoạt chi đoàn anh là bí thư, nên cần bánh kẹo , nước nôi cho anh em. Mày xoay đâu cho anh được không.?

Tôi gọi trực chính ra bảo vậy. Trực chính mừng rơn, đưa tôi 500k. Còn xoa đầu tôi khen.

- Đm mày giỏi thật đấy.

Bài viết cũ sắp dùng lại.

Tháng sau mình có cuộc giao lưu với một nhóm sinh viên Đức. Ban tổ chức cần mình gửi một bài viết để họ dịch. Mình sẽ chọn bài viết cũ này cho ngắn gọn và dễ hiểu. Hợp với chủ đề của ban tổ chức là Văn Chương và Văn Hóa.

Bạn nào dịch hộ mình sang tiếng Anh hay Đức thì tốt quá. 

( Đây là một câu chuyện có thật hoàn toàn, trên FB này có vài người cũng có mặt ngày đó, chứng kiến và nghe thấy)


Thái Nguyên 2008.

Mấy hôm tắt điện thoại. Đi theo về quê vợ anh bạn . Cũng chẳng xa lắm, trên Thái Nguyên.

Cảnh quê thật thanh bình, vườn cây, ao cá. Mới đến đi đào giun xuống ao câu, câu toàn cá ranh bằng hai ngón tay. Chẳng ăn được nhưng vui, nhất là ngồi câu bên giàn mướp quả lủng lẳng soi bóng xuống mặt ao. Lại có vườn rau nhỏ có hàng rào đan bằng liếp chắn bọn gà phá hoại trông xinh xinh. Xa tí nữa là cánh đồng lúa đang vào mùa gặt. Nhà ở trên đồi chung quang là cây ăn quả lâu năm, bóng mát rợp kín. Chim hót véo von, gà , chó nhởn nhơ đi lại. Gái hàng xóm vừa trắng vừa xinh cứ nhòm bờ dậu nhìn sang. Buổi tối sau khi bia rượu ngất ngư, trải chiếu ngoài hiên nằm nghe kể chuyện chiến trường của ông bố vợ anh bạn. Ông già là lính trinh sát kể câu chuyện làm cả đêm mình không ngủ vì rùng mình sợ hãi.

- Có lần ông đi lạc vào nhà dân, nhà nó thịt gà mời ông ăn. ăn xong đi ngủ. Ông bỗng không thấy thằng còn trai nhà đó khoảng 10 tuổi đâu. Biết ngay là bố mẹ nó sai nó đi báo bọn Nguỵ. Ông liền bật lê xiên chếtvợ chồng nó đang ngủ. Xong ông đi luôn.

Mình cố hỏi để có tìm xem có đúng thằng bé đi báo địch hay không. Nhưng chỉ được thông tin mù mờ lắm. Đại khái ông già lúc đó đinh ninh một điều, không thấy thằng bé đâu thì đúng là nó đi báo địch. Vậy ông phải giết hai vợ chồng kia. Ông kết luận đơn giản

- Mình không giết nó thì nó cũng hại mình.

Chuyện chỉ có thế, nhưng mình cứ nghĩ mãi. Chiến tranh thì có nhiều chuyện xảy ra, cả đêm mình cầu mong là hai vợ chồng nhà kia dùng mưu kế giả vờ đối đãi tử tế, cơm nước gà qué xong xuôi sai con đi báo người bắt là thật. Nhưng càng tin là thật thì cái bản tính hay đặt vấn đề các kiểu của mình lại nghĩ. Nhỡ khi họ không sai con họ đi báo thì sao. Mình nghĩ tiếng lưỡi lê xuyên qua thịt sụt sụt mà rợn người chả dám ngủ. Cứ nghĩ quẩn quanh đến lúc trời sáng, gà gáy vang.

Sáng hôm ấy ông già tính làm bữa thịt chó. Con chó của nhà họ hàng mang đến. Mọi người thấy cái bao tải đựng chó. Có người nói.

- Xem kỹ phải chó không, vừa rồi có vụ cho trẻ con vào bao tải. Nói là con chó điên phải đập chết rồi hãy mở. Người ta đập xong mở ra mới thấy đứa trẻ.

Người khác phản đối.

- Bịa, trẻ con thì nó bị đập phải khóc chứ.

Người khác nói

- Nhỡ khi nó bịt miệng, bị đập kêu ú ớ càng giống tiếng chó. Càng bị đập thêm.

Lần thứ hai mình cảm thấy sợ hãi vì cách họ nói chuyện. Mình đính chính là chuyện này công an đã điều tra, không có thật.

Con chó vàng được giết đơn giản thế này. Khi bỏ ra bao tải nó bị trói chặt. Hai người giữ, còn ông già nắm cổ nó di xuống. ông cầm hòn gạch đỏ nhè từng phát vào đầu nó. Không nhanh, không chậm, chẳng vội vàng. Con chó không chết ngay bởi một nhát đập, nó chịu hàng chục nhát gạch nện vào đầu, miêng kêu rên thảm thiết, mắt đỏ ngầu long sòng sọc rồi ánh mắt dịu đi, ứa nước mắt ra . Mình đứng xem một lúc thì chạy đi tìm con dao to hay cái gì thật nặng, mình rất muốn chặt phăng cái đầu con chó hay nện một nhát nát bét. Nhưng chả tìm thấy gì như vậy. Con chó kêu yếu dần,mắt trắng đục ngầu. Nước chảy đá cũng mòn huống chi gạch giã vào đầu bền bỉ , khoảng 20 phút con chó cũng chết. Nhưng vì nó chết dai dẳng quá nên khi cắt tiết không được nhiều. Người ta tiếc rẻ than.

- Tiết ít thế này thì không đủ bóp vào rựa mận, chỉ để làm lòng thôi vậy.

Người ta cạo lông , thui và mổ. Nấu thành mấy món đơn giản. Xương xẩu nấu măng, rựa mận,luộc và món dồi thơm phức. Hơn 20 người đánh chén, bia sủi bọt trắng xoá, rượu cả can. Ai cũng khen con chó này thịt ngon. Cái anh mang chó đến ngồi ngay cạnh mỉnh vừa uống rượu vừa kể, mà thế nào chỉ kể cho đúng mình nghe.

- Con chó này khôn lắm, chủ của nó là anh rể anh. Anh ấy mới chết vì cảm. Mọi khi anh ấy hay đi làm về muộn. Con chó thường chạy ra tít đầu đường cái đón. Lúc cho anh ấy vào quan tài, nó biết anh chết hay sao mà nó rít lên, ứa nước mắt.

Mình buông đũa, cầm cái cốc rót đầy bia nhắm mắt uống. Ít khi mình nốc kiểu ấy vì sức mình chỉ chưa đến nửa cốc là say. Khi nghe anh kia nói, mình nốc liền hai cốc ừng ực. Uống xong bò thẳng lên giường nằm lăn quay. Trong khi mọi người mới bắt đầu vào cuộc, họ cũng biết là mình uống kém bị gục rồi nên chẳng làm phiền. Ngủ một mạch mấy tiếng thì tỉnh dậy thì đến bữa tối.

Trên mâm thịt chó vẫn còn, nhưng do bia rượu suốt mấy hôm mình xin ông mấy quả cà ăn với rau luộc. Ông già định không lấy cà, ông ấy bảo mình ăn cà với rau hoá ra mình sợ nhà ông không có gì đãi khách à. Ông chỉ tay ra sân nói.

- cả đàn gà tao nuôi kia, mong có chúng mày về để giết. Để nhiều quá trộm nó bắt cũng không biết.

Nhưng ông vẫn vào vại múc cho mấy quả cà. Công nhận cà ở quê muối ngon, giòn tan.

Tuesday September 30, 2008 - 02:09am (ICT) 

Thứ Bảy, 15 tháng 6, 2013

Cảm nhận trong 3 vụ bắt người liên tiếp vừa qua.?



 Một nhà báo muốn thể hiện một góc nhìn khác, một nhà văn muốn luận đàm thế sự văn chương. Thêm một cậu sinh viên muốn thể hiện tinh thần phản đối Trung Quốc. Cả ba đại diện khá tiêu biểu cho các quan điểm của một số tầng lớp blogge ở Việt Nam hay còn gọi là những cây viết lề bên trái. Trong vòng một tháng, cả 3 nhân vật này, cứ gọi là tạm đại diện cho các luồng viết đi lệch với truyền thông nhà nước, đã bị bắt.

Nhìn riêng rẽ thì có thể thấy mỗi người trong số họ bị bắt ở một lý do khác nhau Người ta suy luận họ bị bắt bởi phe cánh này nọ trong bộ máy chính phủ, sự chia rẽ bè phái, thanh trừng , triệt hạ nhau. Những suy luận kèm theo căn cứ khó mà bác bỏ rằng suy luận không đúng.

Nhưng chúng ta thấy họ đều là những cây viết có quan điểm mà nhà nước không thích. Họ cùng bị bắt với một điều luật giống nhau, điều 258 Bộ luật Hình sự. Cùng có dấu hiệu của V5 thuộc BCA trong việc bắt giữ ba người. Nếu nhìn xa để đánh giá thì cảm giác ( tất nhiên vẫn là suy luận ) 3 vụ bắt bớ này là nằm chung trong một chiến dịch thì đúng hơn. Và cả 3 nhân vật bị bắt họ đều đơn lẻ, không có những bạn bè, đồng đội nhiều. Cả ba người ấy đều dạng anh hùng nhất khoảnh. Duy có Đinh Nhật Uy và mẹ cậu có chịu khó qua lại với mọi blogge khác. Nhưng Long An là nơi khá biệt lập. Cả 3 blog ở 3 miền Bắc - Trung - Nam. Dường như cả ba người đều được chọn lựa từ trước.

Sự chọn lựa bắt người sao cho không có những biến động tập hợp phản ứng của các nhóm trong xã hội. Mà vẫn gây lên hiệu quả sợ hãi bao trùm.Toan tính này thật chính xác. Trường hợp Trương Duy Nhất còn gây tranh cãi loạn xạ giữa các blogge với nhau. Nhất không được cảm tình chung của giới bloge lề bên trái. Phạm Viết Đào lâu nay một mình một cõi, việc ông bị bắt chỉ ồ lên những tiếng xôn xao trong dư luận. Đinh Nhật Uy ở vùng tỉnh lẻ đơn côi, may lắm rồi có bà mẹ đi lang thang kêu cứu.  Cả ba người này đều không có những người đọc , bạn bè ủng hộ nhiều.

 Nếu nói về những bài viết của họ là căn cứ khép vào điều 258 thì chúng ta thấy rõ rằng nhiều blog khác cũng có hành vị tương tự. Tuy nhiên nếu trong số các blogge đó bị bắt, như một số người dự đoán Nguyễn Quang Lập, Ba Sàm, Bauxie Vietnam... thì chắc phản ứng từ giới blogge sẽ nhất quán hơn so với  3 người bị bắt kia nhiều.

Giáo sư Cathey cho rằng việc bắt bớ này là chiến lược phục vụ quan hệ cho chuyến đi của chủ tịch nước Trương Tấn Sang trước khi sang Trung Quốc. Như một món quà dâng tiến về cam kết trung thành giữ vững đường lối CNXH theo nước bạn.

 Nhận định của giáo sư Thayer nếu đúng, thì số phận của 3 người bị bắt không đáng lo lắm. Như thế khả năng sau chuyến đi của ông Sang. Những người bị bắt có thể được trở về. Thường thì điều 258 không phải là điều luật nặng nề đến mức phải đem ra xử. Trước đó nhiều blogge đã bị bắt về tội này, bị giam giữ thời gian và được tự do không phải ra tòa.

 Bắt toàn diện 3 miền, không gây cho đám đông bức xúc dẫn đến hành động phản đối tập thể, bắt với tội danh có độ du di lớn về xử phạt như án treo, cảnh cáo, xử phạt hành chính đến vài năm tù. Phục vụ mục đích chính trị đối ngoại ở thời điểm. Xong việc có thể tha về, thể hiện tinh thần nhân đạo khoan hồng của đảng và nhà nước, đồng thời cũng cảnh cáo các blooge khác coi chừng. Chỉ chừng đó thôi đã cho thấy nghệ thuật bắt người ở xứ ta đã đến bậc thầy về toan tính lợi hại của những người ra lệnh bắt.

 Chưa kể vụ bắt bớ sẽ là câu nhắc nhở tới ngày 21.6 ngày Nhà báo những người cầm bút phải thận trọng. Chưa kể vụ bắt bớ xảy ra đầu mùa hè, thời gian những vụ biểu tình chống Trung Quốc thường xảy ra. Những vụ bắt bớ này chắc chắn sẽ khiến tâm lý của giới viết lách, biểu tình phải đắn đo hơn. Những ngọn lửa của mùa hè ít nhiều bị giảm nhiệt.

 Nhưng nếu nhận định giáo sư Thayer  không đúng. 3 người bị bắt bị đem ra xét xử. Thì đó sẽ là một câu chuyện khủng khiếp hơn nhiều, nó là phát mở đầu thăm dò để phát động một chiến dịch thanh trừng các cây viết đối lập trên diện rộng toàn quốc. Mà bước khởi đầu đánh những nhân vật riêng lẻ trước, cho đám đông tập làm quen với việc người bị bắt mà không gây phản ứng mạnh đồng loạt nào.

Phần 2. Dư âm.

 Chả phải giờ chúng ta nghe tin tàu lạ hoành hành ngoài khơi, thấy cũng bình thường như nghe tin tai nạn giao thông chết mấy chục người.

 Có lúc chúng ta vô tình bị cuốn cảm giác mình đi theo một định hướng của một thế lực mà chúng ta không biết rằng đang bị họ dẫn đi, cảm xúc của chúng ta nhạt dần, ý chí cũng xuống dần. Sự chán nản dần chiếm chỗ cho tinh thần hăng hái nói đến sự thật, phản kháng bất công, sai trái đang diễn ra. Rồi ngày nào đó những tin tức đáng lẽ khiến chúng ta sôi sục vì tính chất phi nhân, thì chúng ta lại thấy nó bình thường. Như chúng ta thấy việc lót tay, hối lộ đã là nếp sống quen thuộc trong xã hội. Chúng ta đánh giá việc hối lộ khi rít xong hơi thuốc.

- Ôi dào, chuyện đó giờ đâu chả thế.!

 Chúng ta nghe tàu lạ đâm chết ngư dân, ta nhấp ngụm cà fe buông một câu.

- Vùng đang tranh chấp, né ra chỗ khác mà đánh cá, ra đó làm gì.!

Chúng ta nghe tin tai nạn thảm khốc giao thông chết mấy chục người, hay kẻ cướp giết cả nhà từ già lẫn trẻ, ta chép miệng thở dài.

- Thôi thì chết có số, ở Mỹ hay ở đâu nó cũng xảy ra như thế là thường.

Hay ta nghe tin người bạn nào đó viết blog, thậm chí là cái blog ta vẫn đọc. Ta chép miệng.

- Viết làm gì cho khổ, thiếu gì cái để viết cơ chứ.

Cho người ta quen dần với những điều bất thường để đến khi cần dùng những biện pháp bất thường khiến thiên hạ dửng dưng. Nghệ thuật cai trị là ở chỗ đó.

Tôi thấy quen rồi, thậm chí khi nghe vợ tôi loáng tháng nói chuyện điện thoại với ai. Con trai tôi 6 tuổi đang chơi đồ chơi , ngẩng đầu hỏi mẹ nó.

- Mẹ ơi bố lại bị công an bắt rồi à.?

Vợ tôi gật đầu. Con trai tôi cắm đầu xuống món đồ chơi im lặng. Nếu tôi bị bỏ tù lâu không về, chắc con trai tôi cũng không ngạc nhiên hay mong bố về lắm, đứa bé 6 tuổi ấy đã có suy nghĩ bố bị công an bắt đi tù là điều chả có gì lạ. Nó chỉ hơi buồn vì thiếu bố chơi cùng thôi.

 Nào các bạn, chúng ta hãy bắt đầu làm quen với chuyện ngày nào đó sẽ bị bắt. Trước tiên hãy luyện tâm lý cho người quen của mình. Chúng ta đã quen với hối lộ, quen với tai nạn, quen với bất công, giờ hãy tập làm quen với việc bày tỏ suy nghĩ của mình dễ vào tù như tham gia giao thông trên đường gặp tai nạn vậy.

http://vietinfo.eu/cung-suy-ngam/cam-nhan-ve-chuyen-bat-nguoi-lien-tiep-gan-day.html

Thứ Sáu, 14 tháng 6, 2013

Bộ mặt kẻ xuých chó bụi rậm trong vụ Cù Huy Hà Vũ tuyệt thực

Anh em chả quan tâm, người dân chả quan tâm, cơm không ăn, cháo không ăn, thì ăn cái gì? Chỉ có vợ hắn còn cái tình, cái nghĩa vợ chồng nên lo lắng tất tả.
Cù Huy Hà Vũ trong trại giam
Cù Huy Hà Vũ trong trại giam
Tôi cá là trong số những kẻ to mồm gào thét đến lạc giọng ủng hộ Cù Huy Hà Vũ, không thiếu những tên chỉ mong Hà Vũ chết đi để kiếm miếng xôi. Khi ấy, cánh bên ngoài lại được dịp xả láng rỉa rói no nê.
Hôm nay, Cù Huy Hà Vũ đã nhịn ăn đến ngày thứ 16 nhưng chưa chết. Thế nhưng bên ngoài đã có kẻ bệnh hoạn tới mức đề nghị vợ Cù Huy Hà Vũ mang xe tang đi đón chồng. Kẻ này láo xược tới mức không hề ngại ngùng bày tỏ rằng: “Với tôi thì tuyệt thực không có trong đầu, những ngày trong trại giam tôi đều ăn sạch những gì người ta cấp cho mình”, và rằng: “Tôi may mắn được gặp gỡ và lĩnh hội tính ôn hòa nhiều ở các vị Hòa Thượng, Giám Mục, Linh Mục, Thiền Sư của các tôn giáo… nhưng nếu mà phải chết thì chắc tôi không tuyệt thực hay tự thiêu” bởi đó là cái chết lãng nhách sẽ bị quên đi rất nhanh. Đúng là kẻ này xỏ lá, nhưng hắn đúng và thẳng thắn. Nhưng đó là hắn nói với người thường, còn với Cù Huy Hà Vũ thì lại khác. Với giọng điệu của kẻ hiểu đời, từng bước, từng bước hắn kích động máu anh hùng rơm của Cù Huy Hà Vũ, như sợi lạt mềm nhưng buộc chặt, Cù Huy Hà Vũ đã đâm lao nên phải theo lao, không còn đường lui. Theo ý hắn, Cù Huy Hà Vũ mà ngưng tuyệt thực thì không còn gì là anh hùng nữa, và chỉ còn nước đeo mặt mo nhìn thiên hạ. Cái dã man của hắn chính là ở chỗ dùng lời phỉnh nịnh để ép Cù Huy Hà Vũ vào chỗ phải chết, dứt khoát phải chết. Nếu Hà Vũ chết, hắn và đám kền kền sẽ có bữa thịnh soạn bên cái xác cô hồn!
Bộ mặt kẻ xuých chó bụi rậm
Bộ mặt kẻ xuých chó bụi rậm
Bỏ qua những suy đoán, hay kết luận của hắn về việc Cù Huy Hà Vũ bị đối xử như thế nào trong trại giam, việc đó cứ để pháp luật lên tiếng, bởi nó có dấu hiệu tội vu khống và lợi dụng quyền tự do ngôn luận để xâm hại đến lợi ích của tổ chức và công dân. Đây là đoạn hắn viết:
Trại giam đã cho một tên cán bộ quèn, nếu tôi đoán không nhầm thì là một tên cán bộ một vài buồng giam hay một khu nhỏ trong trại giam. Tên cán bộ này nhận nhiệm vụ khiêu khích tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ để gây cho anh phải bất ổn định về tâm lý. Chứng tỏ đã có một sự toan tính nghiên cứu về tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ rất kỹ và trò khiêu khích bằng những thủ đoạn hèn mọn là mũi công phá mà những kẻ muốn tấn công anh đã chọn. Những người trọng danh dự , khảng khái thường phải đối mặt với những tên tiểu nhân với những trò tiểu nhân như vậy. Tương tự những người dân tôn giáo hay người biểu tình yêu nước bỗng dưng không thấy công an đâu, thay vào đó là một đám “quần chúng bức xúc” lăng mạ, chửi bới và đánh đập họ.
Cho dù tiến sĩ Vũ đã gửi đơn khiếu nại đến các cấp, nhưng tên cán bộ quèn đó vẫn hàng ngày nhơn nhơn đến khiêu khích anh. Không nói chúng ta cũng hiểu đằng sau tên lính quèn này là một âm mưu được chỉ đạo từ cỡ nào mới khiến hắn ngạo mạn như vậy.
Chắc chắn khi tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ hết sức và rơi vào hôn mê. Chúng mới đưa anh đi cấp cứu và dùng các biện pháp hồi sức, truyền đạm, truyền chất này nọ. Có khi nhân tiện chúng truyền loại thuốc gì đó luôn. Đấy mới là điều đáng lo. Và có khi đó mới là mục đích chính của sự khiêu khích khiến anh Vũ tuyệt thực.
Hắn kết luận: “Xin đừng đem nước mắt hay gì đó khiến anh gục ngã. Giờ là lúc mũi lao đã lao đi. Những lời tốt đẹp, những lời nhân đạo gì gì đó, lúc này không còn là lúc mang ra rao giảng hay khuyên nhau nữa”. Tức hắn mong ông Hà Vũ đi nhanh, càng nhanh càng tốt. Đê tiện đến thế là cùng.
Có vẻ như không chờ được lâu, hắn buộc phải bộc lộ bản chất của mình qua đoạn văn kích động gia đình Cù Huy Hà Vũ và đám kền kền, hãy làm cái gì đó mạnh mẽ hơn, quyết liệt hơn để gây sức ép tới chính quyền. Nhưng kỳ thực cái đích mà hắn nhắm đến là gây tiếng vang tới cộng đồng chứ không nhằm bệnh vực cho Cù Huy Hà Vũ. Điểm này, nhiều bạn nói hắn có cái máu lạnh của Luyện, nhưng thâm và độc ác hơn Luyện rấy nhiều. Hắn khuyên vợ Cù Huy Hà Vũ như thế này:
Việc của chị Hà muốn cứu anh Vũ ngay bây giờ, là hãy lên phương án sẵn sàng đón nhận nếu chồng mình chết vì tuyệt thực, tang lễ sẽ tổ chức thế nào, đưa đi đâu, kéo dài trong bao nhiêu ngày. Phải cứng rắn chơi sát ván với chồng mình như vậy mới cứu được chồng mình. Nếu cần hay đội khăn tang, lập bàn thờ, cầm bài vị chồng đứng trước cổng cùng với xe tang, quan tài để chờ đợi nhận xác chồng ở trại giam đưa ra.
Còn cứ loanh quanh van xin, lạy lục để được vào thăm chồng, để được động viên an ủi chồng ăn vài miếng thì xét theo góc độ phụ nữ, người vợ là điều đúng đắn. Nhưng xét theo tầm cỡ của Cù Huy Hà Vũ thì không thể nào như vậy.
Có thể một số người sẽ bảo tôi quá khích, hoặc dã tâm đẩy người khác vào chỗ chết. Đôi khi trong đấu tranh vẫn có những người cơ hội như vậy, để họ được tiếng với dư luận họ là người ôn hòa, nhân ái, là người đấu tranh biết giữ gìn này nọ.
Rồi hắn lại rào trước đón sau: “Nhưng tôi tin rằng chị Hà hiểu tấm lòng của tôi với anh Vũ. Thế là đủ”. Thế đúng là đủ thật. Chị làm theo lời hắn, cùng lúc Hà Vũ nghe theo hắn thì… thôi, chả nói nữa, ác lắm.
Và đây chính là lời kêu gọi cho một cuộc tụ tập phá rối trật tự của hắn mang đượm chất giang hồ: “Việc của chị cần làm là mặc áo tang, mang hoa và quan tài cùng xe tang chờ cổng trại đón anh về. Nếu cần thì cứ đưa cả khẩu hiệu xe đón linh cữu tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ đang bị… sắp chết…”.
Tôi cá, lời kêu gọi của hắn mà thành sự thật, tức Cù Huy Hà Vũ sẽ chết, tụ tập phá rối ở cộng trại giam, thì hắn sẽ là kẻ thay thế cho Cù Huy Hà Vũ trong trại.
Đây đích thị là đòn xuých chó bụi rậm của Người Buôn Gió!
Tre Làng(Bài viết thể hiện văn phong và quan điểm riêng của tác giả). 


Từ Phất Lộc đến Weimar.

Tôi học đủ ngón nghề để làm cái tủ chè, sập. Từ lúc bắt đầu chọn gỗ, xẻ, bào, cưa , làm mộng cái này gọi riêng là thợ '' ngang '' Rồi đến thợ đục, chạm, trổ, chuốt bóng. Kế đến là khảm trai, khảm trai trông thế mà chia thành 3 loại thợ. Loại thợ cắt mảnh trai thành hình người, hình cây..rồi một loại thợ đục cái hình ấy trên mặt gỗ, sao cho khi trám keo xong để miếng trai hình thù gì đó vào là vừa khít. Miếng trai ăn trên mặt gỗ chắc chắn rồi đến thay thợ tỉa. Thợ tỉa cần com dao nhọn lưỡi bén khắc những nét mắt mũi, lá cây, mái nhà lên trên miếng trai. Công đoạn cuối cùng xong cái tủ, sập, bàn ghế là người đánh bóng. Thường thì người làm ngành '' ngang'' là chủ một cơ sở sản xuất như vậy. Cả gia đình cùng làm, có gia đình con trai lớn lấy vợ sinh con, vẫn ở chung nhà bố mẹ và cùng làm. Mọi khoản thu chi ông bà nắm cả, người con trai lớn đã có vợ con ấy cần gì phải xin bố mẹ. Tại ở quê cứ lấy vợ chồng sớm, ông nội 45 tuổi còn cường tráng, khỏe mạnh đủ sức quán xuyến mọi việc, chuyện bà nội có bầu, con dâu có bầu cùng một năm là chuyện bình thường ở quê. Cậu con trai ngấp nghé 18 là tìm chỗ, 20 là lấy vợ rồi sinh con, cắm cúi cả hai vợ chồng cùng làm cho bố mẹ, ăn ở mua bán thế nào do bố mẹ quyết định từ cái quần, cái áo trên người.

Mấy lần tôi chán quê lắm cuộc sống tẻ nhạt, mọi người suốt ngày chỉ làm và làm. Tối đi ngủ sớm, sáng dậy tiếng cưa bào, đục đẽo vang khắp nơi. Nhà ai cũng cắm đầu miệt mài làm, cả con gái lẫn 
 con trai. Bé cũng làm việc bé, đi học về nhà là tự động lấy chạm lấy '' đất '' để khảm trai hoặc đánh bóng, chuốt gỗ. Tôi ở nhà cô con chú con bác với bố tôi, chồng cô tôi hay say rượu. Lúc không rượu vào ông ấy bình thường, rượu xong mắt đỏ ngầu. Gặp ai cũng chửi, ông đánh con, chửi vợ. Cởi áo phanh ngực đòi đấu tay đôi với tôi. Những lúc ấy tôi phải tránh đi, lang thang hết xóm Trung, Thượng, xóm Đình, xóm Giếng khi nào ông ấy ngủ mới dám về.

Tôi bỏ về nhà, bố tôi nằm trên giường , ông bị lao phổi, bệnh đã nặng. Ông ho sù sụ, mắt nhìn tôi buồn rười rượi. Ông hỏi như trách '' con lại về đấy à''. Tôi vào nhà ngó nhà một tí rồi lại trở lại quê. Cô ruột tôi ở Hà Nội về thăm , dúi cho mấy chục nghìn và mắng xa xả vì không chịu học hành làm ăn tử tế, bố mẹ già rồi mà còn ăn bám. Cô cứ chửi thế từ lúc tôi bé đến giờ, nhưng cô tốt lắm. Hồi tôi 5 tuổi bố tôi cho tôi ở nhà cô. Được mấy hôm tôi bỏ về, đi bộ từ đầu Khâm Thiên về đến Phất Lộc. Về đến nhà thấy cả nhà đứng trước cửa, nghe cô vừa kể vừa khóc, tôi lách qua chân người lớn vào thấy cô đang nói về tôi. Ngẩng đầu lên tôi bảo '' cháu đây mà''. Lúc thằng Tí Hớn con tôi 5 tuổi, cô thỉnh thoảng lại nhắc lại chuyện đó.

Cô biết chuyện ông chú chồng em gái họ mình say rượu, tôi kể cho cô nghe tôi phải nhiều đêm bỏ đi lang thang ra ngoài đình , ngoài bờ mương ngồi vạ vật qua đêm. Cô tôi bảo tôi lấy quần áo cô chở sang nhà ông em ruột bà nội tôi ở.

Nhà ông ở cách đó chục cây số làm nghề mổ lợn. Chú lớn nhất trong nhà chuyên đi mua lợn, chú thứ hai mổ. Dậy giết lợn lúc trời còn chưa sáng, đun nước bằng rơm, rồi vào chuồng kéo lợn ra, vật đổ , giữ chân cho chú chọc tiết, rồi cạo lông, mổ bụng, pha thịt. Mấy cái trò dao dựa này tôi học lại nhanh thuần thục. Pha thịt xong thì cô và bà mang chợ bán, tôi đi ngủ đến trưa dậy ăn cơm, ăn xong theo chú đi các làng xa gần mua lợn. Vừa đi vừa rao ai bán lợn không ông ổng khắp các làng.

Người bán lợn hay cho lợn ăn no, để cân được dôi ra. Chú tôi giao nhiệm vụ khi chú tôi khi bắt lợn phải làm sao để nó xổng đuổi càng nhiều vòng càng tốt, cho nó thở hồng hộc, phun cứt ra, hao cân mới bắt. Tôi mở chuồng lôi lợn ra, tuột tay lợn chạy, tôi quýnh quáng đuổi theo tóm tai, tóm đuôi, lợn chạy mấy vòng cả tôi và lợn đều thở hồng hộc. Chú đứng nhìn cứ cười khành khạch phân bua với chủ nhà '' đúng là trai Hà Nội chả làm được việc đéo gì, bắt con lợn không xong, kệ cho mày rèn luyện.''. Khi nào thấy chừng đủ rồi , chú tôi nháy mắt tôi mới giả bộ mừng rỡ tóm được con lợn và vật nó ra trói lại để cân. Đến khi cân lợn lại phải dùng thủ thuật ăn gian cân. Nhưng ăn gian cũng phải vừa phải, đầu tiên nhìn bằng mắt con lợn áng chừng bao nhiêu cân, sau đó tùy mặt chủ nhà để ăn gian. Con lợn người ta 100 cân mà ăn gian 20 thì sao qua được. Cứ ăn gian tầm 10 cân đổ lại là an toàn nhất. Chú tôi thường gian ở mức từ 5 đến 6 cân. Có lần chú tôi đứng cho tôi thử tay nghề, tôi làm một phát 15 cân. Chủ nhà không biết, hai chú cháu khiêng lợn ra cái xe Babeta buộc đẳng yên sau, tôi ngồi xổm ở gióng trước, chú tôi cầm lái vừa đi vừa nghêu ngao ca hát hoặc trêu gái đi đường. Về đến nhà chú tôi khoe loạn lên '' thằng này giỏi, thằng này sau khá lắm, mới thử tay nghề đã được những 15 cân, sau này có khi con lợn người ta 100 cân ,mày cân chỉ còn 30 cân , lúc đó tha hồ mà giàu cháu ạ, tháng chỉ cần mua một con như thế là ấm, mua nhiều đi lại mệt chứ báu bở gì ''. Ông tôi biết chuyện chửi cho hai chú cháu một trận, ông chửi chú tôi để tôi đứng cân như thế có ngày người ta giết mất cháu, người ta nuôi con lợn cả năm mới được, như là tích kiệm chứ lời lãi gì mà chúng mày ăn gian người ta như thế.

Chú tôi ăn gian như vậy để lấy tiền đánh bạc và chơi gái. Chú mê xóc đĩa và mê gái nạ dòng, quá lứa. Làng nào chú tôi cũng có một phụ nữ. Chú mồm năm miệng mười vào nhà người ta như nhà mình, miệng nói tay cứ sờ mông người ta, có người cáu gắt quát chú, nhưng chú vẫn nhăn nhở cười như không có gì. Tôi hỏi người ta đã đồng ý đâu chú đã sờ thế. Chú tôi bảo tôi ngu lắm, bọn nó mình nói không ăn thua gì , cứ phải sờ thế. Hôm nay nó chưa thích, nhưng đêm về nó mới nhớ lúc mình sờ, nó mới thèm. Kể ra thực tế thì chú nói cũng gần đúng, cứ ba người kiểu thế thì chú cũng ngủ  được hai. Chú cưởi hể hả bảo mình cưa gái như đi đặt lờ, đó ý mà. Cứ thả vài chỗ được chỗ nào thì được....

Thứ Năm, 13 tháng 6, 2013

Không cho nó làm công an.

Anh ta đến nhà khuyên tôi không đi biểu tình. Lần nào cứ có lời kêu gọi biểu tình chống Trung Quốc là anh ta tìm gặp tôi để khuyên không nên đi. Anh ta khuyên bằng lý luận như đúng chủ trương mà đài báo hay tuyên truyền, nhưng đến phần kết tội hay hăm dọa như đài báo thì anh ta bỏ không nói đến.

 Anh ta cứ khuyên, tôi thì cứ đi. Rồi lần sau anh ta lại khuyên, tôi lại vẫn cứ đi.

Một lần vào ngày thứ bảy, trước ngày biểu tình một hôm. Anh ta đến gặp tôi như thường lệ, khuyên không đi biểu tình. Lần này anh chở theo cậu con trai chừng 20 mươi tuổi.  Hai bố con anh vừa đi ăn giỗ họ hàng về. Giờ thì câu chuyện đi hay không đi đã thành lệ rồi, chả phải nói nhiều. Rút gọn là mai có đi không. Có đi chứ. Thôi đi làm gì. Không phải đi chứ. Thở dài. Chép miệng. Hết.

 Anh ta không tuyên truyền kiểu đài báo nữa, lần cuối anh ta tuyên truyền như vậy cách đó từ năm ngoái. Khi anh ta định nói thì tôi ngăn lại và nói một tràng y chang những gì anh ta định nói. Đại loại là phải tin tưởng vào đối sách của đảng và nhà nước, tình hình thế giới phức tạp, chúng ta chỉ trông vào thực lực mình, mà mình thực lực còn yếu, đảng và nhà nước đang cố gắng chắt chiu để mua vũ khí, tàu chiến, quan tâm chiến sĩ hải quân..thực hiện đồng bộ, đàm phán khéo léo, tránh đụng độ đối đầu bất ổn......Gì chứ khoản này tôi nói còn hay hơn báo nhà nước. Bọn nhà báo viết bài loại đó còn nháp, chứ loại văn phong ấy tôi vừa hút thuốc, uống trà cũng tuôn ra ào ào. Cái loại bài viết đóng khung từng phần, những cụm từ cũng có sẵn, điền vào nhau thành bài. Cái thay đổi là phần lên án bọn biểu tình đưa lên trên , phần ca ngợi đường lối chủ trương đưa xuống dưới. Hay đảo ngược lại hai phần. Thậm chí tôi nghĩ nếu rành tin học, tôi còn tạo ra phần mềm viết bài báo dạng đó. Chỉ cần đưa ngày tháng, tên, địa danh...vài số liệu vào. Rồi gõ lệnh '' biểu tình'' là ra ba bài báo. Hoặc cao cấp hơn nữa thì phần mềm '' chống diễn biến hòa bình '' hay '' cảnh giác trước luận điệu chống phá ''.

 Hết cái để nói, tôi hỏi con anh ta học gì. Thật ngạc nhiên, con anh ta học một trường kỹ thuật. Tôi hỏi.

- Sao không cho nó vào công an.?

Anh ta lắc đầu, cười rất ý nhị.

- Thôi, vào làm gì rồi lại vất vả. Cho nó học kỹ thuật mai kia làm đâu thì làm cho lành.

Tôi nói một suất vào công an mấy trăm triệu,riêng con cái cán bộ chiến sĩ trong ngành thì được ưu tiên vào thẳng. Tự nhiên cho nó đi học ngành khác vừa phải tốn tiền học, vừa phải tốn tiền xin việc, mà anh có giàu gì đâu lại cho con theo hướng đó. Trong khi học và theo nghề như thế trước mắt là bỏ đi hàng trăm triệu. Con nhà người ta còn thi nhau chạy vào kìa.

Anh ta lại lắc đầu cười nhăn nhó.

- Chú cứ hỏi khó, ai chứ ? chú  thì biết quá là vì sao.

Chàng trai trẻ con anh ta mở to đôi mắt nhìn tôi. Cậu ta nhìn thông minh và hiền lành. Từ bộ quần áo mặc trên người, cử chỉ và thái độ cho thấy cậu ta là người rất ý thức với cuộc sống. Đặc biệt là cậu ta nhìn tôi thân thiện chứ không hề có vẻ e dè hay khoảng cách khi nghĩ tôi là đối tượng mà bố cậu phải làm việc, mặc dù cậu đã nghe câu chuyện và biết tôi là ai. Tôi hỏi việc học hành, cậu thưa dạ vâng đầy đủ. Cậu nói không thích làm cơ quan nhà nước, thích sau này làm ở công ty ngoài hơn. Tôi không hỏi lý do sao cậu lại chọn vậy, có lúc dừng câu hỏi lại ở đoạn nào lại tốt hơn là cứ truy hỏi theo dòng sự kiện.

Hai bố con nhà nọ ra về. Tôi ngồi ngẫm nghĩ, bỗng nhiên tôi thấy ra rằng số lượng cán bộ chiến sĩ công an không cho con cái mình theo nghề cũng khá nhiều. Nhất là ở những năm gần đây. Trong khi nhiều gia đình buôn bán, ở vùng quê lại gắng chạy chọt cho con mình vào làm công an, thì một số cán bộ, chiến sĩ công an lại tìm cho con mình một nghề khác . Chấp nhận tốn kém nuôi ăn học, lo việc làm sau này.

 Tôi cứ nghĩ mãi vì sao họ làm vậy. Trong khi đồng đội họ cũng vẫn đưa con vào ngành ầm ầm. Mẫu số chung là gì.? Sự khác biệt là đâu.?

 Tôi nghĩ miên man tìm câu trả lời. Hóa ra bài toán đi tìm lời giải của tôi hướng về chủ thể người bố, mẹ là một hướng đi sai. Lời giải nằm ở những đứa con của họ. Khi đứa con ngoan, có tố chất tự chủ thì không người bố mẹ nào muốn con mình đi theo nghề công an của họ. Bất đắc đĩ đứa con ỷ lại, lêu lổng họ đành cho vào ngành để yên tâm.

Bởi thế nhiều người cán bộ, thậm chí là sĩ quan cao cấp trong lực lượng công an cũng không hướng con mình vào nghề của họ. Mặc dù đó là một nghề ổn định, dễ dàng có công việc, còn dễ kiếm chác đằng khác.

Khi Bố Già thấy Mai Cơn chấp thuận vào nghề, ông đã rất buồn. Ông không buồn khi  Tonny con cả theo nghề bố hay cả đứa con thứ hai, Nhưng ông buồn vì dòng đời đưa đẩy Mai Cơn hiền lành và có tố chất để làm con người lương thiện phải nối nghề ông. Sau này nắm quyền tuyệt đối,  Mai Cơn mắng đứa cháu khi nó định vào nghề gangxto.

- Đồ ngu, giờ là thời cần kiến thức, tao không muốn mày đi con đường này.

Không cho nó làm công an. Nếu bạn lắng nghe, tìm hiểu kỹ trong xã hội quanh ta. Bạn sẽ thấy ngỡ ngàng khi phát hiện điều này xảy ra không phải là ít. Điều đó cũng lạ lùng phải không.?

Linh tham khảo bài trước.

http://http://mayquayanninh.blogspot.com/.blogspot.de/2013/05/cho-no-lam-cong-an.html

Thứ Tư, 12 tháng 6, 2013

Đại Vệ Chí Dị

Nước Vệ triều nhà Sản năm thứ 68.

Khi trước Vệ Cường Vương ngồi trên ngôi, tài trí có hạn, việc nước không đảm trách được. Vương để mặc cho Bạo tể tướng lo chính sự. Còn Vương ngày đêm lo ăn chơi, hưởng lạc tìm gái đẹp trong thiên hạ để thỏa mãn thú tính. |Việc chính sự duy nhất của Vương là răm rắp một lòng theo ý của Tề Bá Vương.

Nước Vệ thời Cường Vương lý mà nói ,chỉ đáng xưng là Vệ Hầu hay Vệ Công. Nhưng kẻ chép sử vì kiêu hãnh thái quá tính dân tộc, cứ chép thành Vệ Vương cho thỏa lòng người Vệ.

Vệ Kính Vương lên ngôi, thấy quyền lực nhà Sản  trong tay tể tướng. Bụng lấy làm uất lắm. Kính Vương xuất thân là nho sĩ, bụng chứa nhiều chữ nghĩa. Mới quyết lấy sở trường của mình để đoạt lại quyền lực trong tay tể tướng. Bởi thế Vương quy định những điều Sản Viên không được làm, Vương cho mở rộng phê bình kiểm điểm từ người lính đến đại thần nghị sự. Mũi tên chính nhắm vào Bạo tể tướng.

 Bạo nắm triều chính bấy lâu,tiền bạc và  thủ hạ đông vô kể. Qua mấy đợt kiểm chính của nhà Sản, Bạo vẫn vững như bàn thạch.

Vương quyết mạnh tay hơn, lập những ban chuyên ngành trực thuộc quyền phủ Sản. Vương kỳ công chọn dũng tướng ở miền Trung về đứng đầu ban. Tướng ấy tướng mạo khôi vĩ, oai hùng, tiếng nói sang sảng. Một mình trấn ải miền Trung dựng cơ đồ khiến bốn cõi phải khâm phục. Tướng ấy ra triều nhận ấn, múa đủ 8 thứ binh khí giữa sân triều, rồi giương giương tự đắc giữa tiếng tán thưởng của quần thần. Triều thần vỗ tay không ngớt  rằng

- Võ giỏi quá, múa đao giỏi quá, tài quá.

Tướng ấy hứng khởi dộng đại đao xuống đất hét lớn đầy khí thế.

- Vâng mệnh vương, chém sạch bọn lũng đoạn triều đình.

Cả triều đình lại ồ lên tán thưởng, tiếng vỗ tay như pháo nổ giữa trời quang. Vang ra tận ngoài thành. Khiến dân chúng cũng nức lòng theo.

Bạotể tướng thấy vậy chỉ nhếch mép cười phất tay áo về phủ. Đám lâu la rón rén đi theo, trong bụng còn thấp thỏm sợ hãi màn ra oai của tướng miền Trung. Có đứa nén sợ lấy hơi hỏi thăm ý  chủ. Bạo cười nói.

- Các người quên ta chính chiến từ thưở mới còn để chỏm, sở trường là du kích quân, chuyên đánh lén dưới thắt lưng địch sao.?

Nhờ câu nói ấy, thủ hạ tin tưởng mà không tẩu tán tài sản nữa, lúc đó giá vàng cũng chững lại một phần.

Lại nói về tướng miền Trung, đương vểnh râu ngồi quán dịch ở kinh thành chờ nhận quân, nhận ấn tín thì nghe phong phanh quê nhà có biến. Bèn lên ngựa vào thành tìm Vệ Kính Vương tâu chuyện, nào ngờ lúc đêm tối đi qua cửa phía Nam bị một bọn đạo tặc giăng dây, móc câu liêm giật cho ngã lộn cổ. Chúng xúm lại đập nhầu cho tướng ấy môt trận thừa sống thiếu chết rồi bỏ đi, tổn thất quy thành tiền đến ba nghìn tỷ Vệ kim. Tướng ấy lê vào thành, mình còn thương tích, Vệ Kính Vương thấy vậy lắc đầu biết là không thể trì hoãn được lâu. Hôm sau Vương gấp rút cho họp đại hội Sản Ủy để đưa gấp tướng ấy vào hàng đại thần nghị sự để nắm thế chủ động tấn công.

Thông báo Vương đưa ra chưa ráo mực, Vương đương soạn kế sách trong ngày đại hội, bỗng đâu có tiếng xôn xao ngoài phủ. Vừa ngó đầu ra xem thì bị một mũi tên bắn thấu xương sườn, rút tên ra thấy trên mũi tên khắc chữ Tra. Bầy tôi vực Vương vào trong, canh phòng cẩn mật, mời thấy thuốc đến chữa trị tổn hại đến  bốn nghìn tỷ Vệ kim.

Đến lúc đại hội Sản Ủy, Vương cùng bầy tôi yêu ra trận, thương tích chưa lành. Đành phải huơ vài đường đao lấy lệ rồi thúc thủ nhìn trận bên kia ,Tể tướng uy vũ điều quân tung hoành đánh phá thắng lợi giòn giã. Trận đại chiến quan trọng sinh tử ấy tể tướng  toàn thắng chiếm được hai vị trí đại thần nghị sự. Vương trắng tay lủi thủi dắt binh mã ra về, ốm luôn một trận dài cả tháng. Tướng miền Trung thành bơ vơ ngoài quán dịch, đi không được, ở không xong.

Vương gượng dậy, gọi mấy kẻ tâm phúc là đại thần nghị sự, vốn toàn quan văn đến mật nghị. Các đại thần thưa.

- Tên ấy ( chỉ Bạo) là kẻ vũ phu, không dùng trận mà đánh hắn được. Phải dùng binh thư mà đánh. Trước đánh hắn về uy tín để hắn bị cô lập dần, sau đó dùng pháp luật mà trị mới xong. Giờ trước hết hay sửa pháp trị nước Vệ để khẳng định quyền lực trong nước tất cả thuộc về nhà Sản, duy nhất nhà Sản có quyền quyết định tất thảy mọi việc mà thôi. Phải chặn trước lỡ sau này tên Bạo lập nhà X tiếm ngôi.

Vương nói.

- Nếu vậy thì ban hành sửa pháp trị, nhưng trước tiên cứ cho dân chúng góp ý thoải mái, để đánh lừa tên ấy. Sau cuối cùng chốt lại cho người mình giả dạng góp ý nhất quyết khẳng định quyền lực thuộc nhà Sản là điều tất yếu của nhà Phật, của đạo lý dân tộc uống nước nhớ nguồn, chú trọng khoét sâu vào tâm lý vị tình của nhân dân, tiếp tới bước nữa là mạnh mẽ  khẳng định duy nhất nhà Sản có quyền ấy mà thôi. Chú ý phải giữ từ duy nhất.

Lệnh lấy ý kiến sửa đổi pháp trị đưa ra. Nhà Sản mị dân phao giữa chợ rằng dân tình đóng góp thoải mái. Nhân sĩ, trí thức, lãnh đạo tôn giáo khắp nước đưa ý kiến tới tấp, có ý kiến cho rẳng cần bỏ luôn cả cái điều nhà Sản giữ quyền lãnh đạo. Vương hoảng quá bèn trở mặt  lệnh rằng những ai mà nói bỏ điều nhà Sản lãnh đạo là phản nghịch. Đồng thời dư luận viên giả dạng thay mặt nhân dân đi khắp nước ôm mặt khóc thảm thiết rống lên rằng - ôi cha mẹ làng nước ơi, nhà Sản mang cho dân tộc ta sự sống, mang lại ấm no, mang lại hòa bình, Sản là cha mẹ, là tổ tiên, ông bà. Bỏ Sản khác nào bỏ tổ tiên ông bà huuuu...

 Có kẻ khóc chán chê xong thấy chưa đủ,quay ra giả bộ phẫn uất  nằm lăn ra đất vật vã, đập chân đập tay liên hồi đòi phải xử lý những ai đòi không chịu ghi trong pháp trị là Sản là lực lượng duy nhất lãnh đạo. Quân của nhà Sản đi khắp nơi diễn màn kịch ấy, tốn kém không biết bao nhiêu mà kể. Không rõ là ngân sách làm chuyện đó lấy ở đâu ra, trong khi mọi nguồn ngân khố tể tướng nắm cả. Có tin đồn chuyện sửa pháp trị ngân sách do bên ngoài trợ cấp. Điều này đến nay vẫn chưa ai rõ.

Thấy việc lấy ý kiến sửa đổi pháp trị chưa đâu vào đâu. Vương liên kết với các nghị để lấy xét tư cách uy tin của các quan bên phủ Bạo. Bầy tôi của tướng miền Trung là một văn sĩ, e sợ Bạo khống chế các nghị viên, mới lập ra bảng trưng cầu tín nhiệm cho nhân dân đóng góp. Thủ hạ của Bạo bắt ngay về kinh, tống vào ngục thất tức thời. Đó cũng là câu cảnh báo chung cho Vệ Kính Vương, chưa chắc có cái gì là Duy Nhất với nhà Sản.

Cuộc xét uy tín các quan lại, Bạo và thuộc hạ thân cận bị xếp hạng bét. Cũng như trước đó ở đại hội các đại thần nghị chính  Bạo cũng bị đánh giá cần phải kỷ luật. Thế nhưng Bạo còn mạnh lắm, chỉ bị ảnh hưởng uy tín   chứ vây cánh và bản thân chưa hề bị sứt mẻ.

Nhưng nhà Sản xưa nay triệt ai nếu không mạnh để thẳng tay thì đều chọn cách trước là giảm danh dự, uy tín để cô lập với nhân dân. Rồi mới ra tay hành động. Trước kia Bạo dùng chiêu này với Cù Tiên Sinh, nay nhà Sản lại dùng chiêu đó để hại Bạo. Chung quy cũng toàn một lò sinh ra duộc mới giống nhau vậy.

 Bạo may mắn thoát trận mấy lần, thậm chí còn dành thắng lợi. Nhưng lẽ nào người kiêu dũng như Bạo cứ thủ thế đợi đối thủ hết mở đợt công kích này đến đợt công kích khác. Đối thủ của Bạo chẳng phải là Vệ Kính Vương, bởi không có Vệ Vương này thì lại có Vệ Vương khác.

 Kẻ kiêu dũng như Bạo, nắm được quyền như Bạo mấy mươi năm mới có một người. Chắc hẳn Bạo hiểu được cỗ máy nhà Sản vận hành xử kẻ thất thế ra sao hơn ai hết.

 Xét theo tướng mạo thì Bạo có bề ngoài giống Câu Tiễn hơn là giống Phù Sai.