Thứ Sáu, 17 tháng 1, 2014

Hương Lá Xông - chuyện tù.

Tôi đã từng nói nhiều lần, viết nhiều lần. Tôi là một gã lưu manh, vô học và cơ hội  đầy thủ đoạn, tôi có tiền án, tiền sự và bị bắt tù nhiều lần. Trong quá khứ cách đây hàng chục năm, tôi đã từng làm nhiều điều mà những kẻ lưu manh hay làm như buôn lậu ma túy, trấn lột tài sản, cố ý gây thương tích, tàng trữ vũ khí...

Tôi chưa bao giờ nhận mình là nhà đấu tranh dân chủ, đấu tranh cho công bằng xã hội hay những điều gì to lớn. Tôi chỉ là một người ham viết và viết theo ý mình. Cơ quan an ninh điều tra  đã từng miệt thị nói với tôi  nguyên văn rằng.

- Ông chỉ là kẻ đâm bị thóc, chọc bị gạo, nhận mấy đồng lẻ của bọn bên ngoài. Viết linh tinh chọc ngoáy, rồi có ngày đi quá nữa là xong đấy.

Có lẽ thẳng thắn thì tôi phải công nhận, lời nói này là gần chính xác. Có điều cần phải đính chính là tôi viết bài tự do theo ý mình, không theo ý ai. Chuyện người ta gửi cho tôi tiền là sau khi họ đọc bài tôi viết. Chứ không phải tôi viết cho họ để được tiền. Nhưng cũng không sao lắm, vì đời tôi đã làm những việc buôn bán ma túy, trấn lột, đòi nợ thuê, chém người thuê, cờ bạc, cho vay lãi.....để lấy tiền. Thì dẫu có chuyện viết bài lấy tiền thì cũng chẳng có gì phải ngại cả.

Gửi đến các bạn một truyện về nhà tù Việt Nam, nơi tôi đã từng ở đó. Truyện tôi viết đã rất lâu và từng đăng trên blog cũ đã bị ngừng hoạt động. Cũng là nhân dịp đầu năm các bạn dư luận viên bên kia đang gắng sức tung ra những bài viết về thân phận lưu manh của tôi. Một câu chuyện tù lúc này cũng là hợp cảnh.

Hương Lá Xông.

Phần 1

Nghỉ trưa đê.!

Tên đội trưởng toán tù đứng trên sườn núi gào to cho tốp tù đang cấy thửa ruộng dưới chân núi nghe. Toán tù đứng thẳng người dậy thở phào, ưỡn cái lưng mỏi vì khom khom cấy. Tiếng vặn xương răng rắc. Chúng bì bõm nhấc chân nặng nề trên mặt ruộng tìm lối lên bờ. Dưới cái lán dựng tạm bợ, thân bằng cây giang nhỏ, mái là những cành cây vừa được thằng nấu cơm chặt . Vết chặt còn rỏ nhựa mà nắng gắt khiến lá cây héo rũ.

Bọn tù chen chúc dưới bóng râm ít ỏi tránh nắng ăn cơm với rau bắp cải kho muối.

Tù nấu bếp bưng cái khay cơm và rau cho đội trưởng. Hai thằng ngồi ăn riêng, tên bếp lôi ra một gói giấy báo nói.
- Hôm qua thằng Dũng Toét nhận lạc đà ( đồ tiếp tế của gia đình) em chặt tí mều ( thịt) để anh em mình lấy sức cải tạo.

Tù nấu bếp hào hứng mở gói giấy báo, bên trong là muối vừng trộn lẫn thịt ba chỉ rang cháy cạnh. Tù nấu bếp chọn thịt ra gắp cho đội trưởng, còn muối vừng gói lại định để lần sau ăn. Đội trưởng nhìn mảnh báo thấy mấy dòng chữ, hắn bỏ đũa vớ lấy nói.

- Mày lấy cái khác gói muối vừng, để tao mảnh báo. Mày lấy báo đâu ra thế.?

- Báo bọc đồ của nhà Dũng Toét. Anh quấn sâu kèn à, em còn báo chữ đen, chữ mầu quấn hút khét bỏ mẹ.

- Tí nữa mày soát đồ của nó, còn mảnh báo nào lấy cho tao. Tao xem linh tinh.

Đội tù xếp hàng vào buồng giam, quản giáo khóa cửa nói với đội trưởng đội tù.

- Cho chúng nó ngủ đi, mai dậy sớm cấy cho xong.

Quản giáo vừa đi, trong góc phòng có tiếng đấm đá huỳnh huỵch. Tiếng chửi thề.

- Đm con chó này văn vở à ?

Đội trưởng lại gần, thấy Dũng Toét co quắp chịu những cú dận gót chân của trực buồng. Hắn quát.

- Sao ?

Trực buồng.

- Đm thằng này nó định không chấp hành anh ạ.


Đội trưởng lừ mắt nhìn Dũng Toét hỏi.

- Mày định xuống bệnh xá để mai trốn lao động à ?

Dũng Toét ngồi dậy ngay, ôm mạng sườn nhăn nhó trình bày.

- Dạ , em có làm gì đâu. Anh ý lấy hết đồ nhà em tắc, bảo em dấu ở ngoài ruộng, em thề là không dấu tí nào. Có bao nhiêu em mang ra hết, anh ý không tin cứ đánh em

Đội trưởng nhìn đống đồ vương vãi trước mặt. Bánh mỳ khô, bánh quy,mấy gói bột canh. Hắn hỏi trực buồng.

- Thiếu cái gì ?

Trực buồng .

- Thằng này cứ phải giã anh ạ, thiếu gì nó phải biết, anh cứ để em.

Trực buồng thúc đầu gối vào ngực Dũng Toét hỏi.

- Đm mày biết còn gì nữa không ?

Dũng toét bỏ tay ôm sườn ôm ngực mếu máo.

- Em thề với anh là nhà em gửi gì em bày ra đây hết rồi ạ.

- Này thì hết này, đm mày thể hiện à. Bố cho mày tự giác mà mày không biết điều, thích chết cho mày chết luôn.

Trực buồng vừa chửi vừa đạp tới tấp vào sườn Dũng Toét. Ôm chỗ nọ lại bị đánh vào chỗ kia, Dũng Toét quằn quại chịu đòn, nó cố nhớ xem đồ nhà nó gửi còn thiếu cái gì. Nó mếu máo khóc.

- mẹ ơi , nửa năm mẹ mới gửi quà cho con. Con nhận quà mẹ chưa ăn miếng nào mà khổ thế này mẹ ơi.

Trực buồng nghiến răng chửi, đánh càng mạnh.

- À đm mày định be ( kêu to cho quản giáo nghe thấy) à. Mẹ mày giết mày chứ đ phải tao. Ai bảo gửi cho mày mà không gửi cho tao.

Mỗi từ ‘’ mẹ’’ mà hai thằng kia nói ra, làm đôi trưởng nhăn mặt. Hắn thở dài bảo trực buồng.

- Thôi tha nó hôm nay, mai nó còn phải cấy. Tối mai xử tiếp.

Trực buồng ngừng đánh, thở hổn hển nói.

- Nó chưa bỏ mảnh báo ra anh ạ.

Đội trưởng ớ người giờ hắn mới nhớ ra, hắn cứ nghĩ thằng Dũng Toét dấu dao cạo râu hay tiền nhà nó gửi nên trực buồng mới đánh vậy, còn Dũng Toét phều phào hỏi.

- Báo nào em có biết đâu ?

Trực buồng.

- Báo mả mẹ mày, báo mà bọc đồ ấy, thằng Tính bếp lúc nó xé của mày một mảnh san muối vừng nhớ chưa ? Giấu đâu rồi. Mày có thuốc lào hay sao mà dấu báo. Định vi phạm nội quy trong buồng à.?

Dũng Toét mặt méo xệch gượng dậy rên rỉ.

- Thế mà anh không nói để em biết, em có để ý đâu. Tưởng thằng nào dích ‘( chỉ điểm) oan em dấu cái gì.

Trực buồng.

- Nhớ là việc của mày nghe chưa, đánh cho lần sau mày nhớ không sót cái gì. Bố mày hỏi là có, lại phải nhắc mày mới nhớ à? Báo đâu.?

Tùng Ngọc nằm cạnh chỗ Dũng Toét bật dậy như điện giật, nó vội giở hòm đồ của nó lấy mảnh báo lót đáy hai tay đưa trực buồng.

- Dạ đây, em xin nó để lót , thùng của em bị rỉ hết rồi ạ.

Trực buồng đưa mảnh báo cho đội trưởng.

- Đây anh ạ, anh mới về không biết. Bọn này cứ phải đánh, không đánh nó lấn ngay.

Đội trưởng cầm mảnh báo, ghép với mảnh báo bọc muối vừng buổi trưa mà hắn giữ trong túi. Hắn vuốt thật phẳng, vẻ hồi hộp hắn nâng nhẹ hai mảnh báo lên hứng ánh sáng của ngọn đèn trong phòng giam.

Có tiếng rên của Dũng Toét, đội trưởng quay lại nhìn, thấy Dũng Toét vừa lau máu miệng, vùa ôm ngực. Thương hại đội trưởng bảo trực buồng.

- Bồi dưỡng cho nó ít khói giảm đau.

Tuy đau, nhưng Dũng Toét mắt sáng ngời nhận điếu thuốc lào vê trong giấy báo. Hắn thận trọng rít từng hơi. Hai mắt đờ đẫn vì sung sướng, cảm giác đau tan biến khi khói thuốc thấm dần lan tỏa trong buồng phổi, chạy khắp tứ chi rần rật. Bỗng thằng Tùng Ngọc huých nhẹ thì thào.

- Cho tao xin tóp nhé.

Dũng Toét chửi khẽ.

- Đm mày, tao nát người mới được hơi khói đấy.

Tùng Ngọc lào phào.

- Tao cũng mong bị đánh như mày để có khói, 4 tháng nay tao chưa được hơi nào.

Dũng Toét trao mẩu tóp cho Tùng Ngọc, còn cố rít hơi rài khiến Tùng Ngọc buốt ruột thèm thuồng.

Tên bếp nhìn đội trưởng hạ hai mảnh báo xuống trước mặt, ngồi khoanh tròn. Nghiêng vai, cúi đầu tư lự. Tay phải tên đổi trưởng chống cùi chỏ trên đùi, bàn tay phải ôm lấy trán trùm lên cả con mắt phải . Đội trưởng đọc báo bằng mắt trái. Tên bếp lấy vải đun bơ nước, hắn biết đội trưởng sắp muốn uống trà mạn.

Phần 2

Đội tù ăn cơm , tắm rửa xong. Đã có đứa nằm ngáy, có thằng còn đang khâu cái áo, thằng đang bôi thuốc ghẻ. Đội trưởng nhìn phòng giam mọt lượt rồi lại ngó tờ báo. 
Dè dặt đọc từng chữ trên tờ báo, đội trưởng toán tù xem rất kỹ mảnh báo . Hắn xem mặt bên kia trước. Bài báo bên mặt khiến hắn chú ý thì hắn để dành. Bọn tù hay để dành dè sẻn như vậy từ điếu thuốc, cọng chè đến hạt muối vừng. Những cái gì ngon tù dể dành cho một ngày vui nào đó như buổi liên hoan tên nào mãn hạn, hay là ngày Tết..

Đội trưởng đọc mon men, hắn để dành đến lúc không gian tĩnh lặng đọc cái phần mà hắn đang cố kìm cơn hối thúc trong lòng muốn xem.

Nước đã sôi đun bằng những thanh nhiên liệu hỗn hợp bằng nilon và vải áo, sôi sùng sục trong ống bơ sưa bò han gỉ. Tên bếp pha trà, ủ trong cái bọc bằng chăn giữ nhiệt. Đợi trà ngấm hắn rót vào cái chén sành sứt quai đưa đội trưởng.

Tên bếp nói nhỏ.

- Em thấy thằng Tuán hôm nay nhận thư vợ, nó khóc. Chắc nhà nó có chuyện gì ? Mai anh phải để ý, không nó mất tư tưởng cải tạo lại bùng ‘( trốn trại). Mai đừng cho nó ra đồng anh ạ.

Đội trưởng nhíu mày chửi .

- Đm , mày gọi nó lên đây.

Tuấn kều đang nằm im thin thít bị dựng dậy, mắt đỏ hoe. Tuấn Kều hơn đội trưởng gần hai chục tuổi.Đến chỗ đội trưởng Tuấn Kều khúm núm hỏi.

- Cậu gọi anh à ?

Đội trưởng.

- Thư vợ nói gì.?

Tuấn Kều.

- Nó bảo dạo này nó bận, không đi lên với anh. Để Tết này nó lên một thể. Có thế thôi em ạ. Mấy tháng nay anh chưa có gì với em, em để cho anh khất đến Tết . Nhà anh lên anh không quên ơn em.

Đội Trưởng gằn giọng

- Ông mang cái thư đấy ra đây cho tôi xem.

Tuấn Kều lúng túng, hắn nhìn thấy ánh mắt thúc dục, hăm dọa của tên bếp đành mò về chỗ. Lấy trong gối ra cái thư đưa đội trưởng. Xem thư xong đội trưởng nói.

- Vợ anh nó bỏ anh thế này, anh sao mà yên tâm cải tạo. Mai anh ở nhà đợi chuyển đội khác. Ra đồng không ai trông được anh. Đang mùa cấy người thiếu, hơi đéo đâu lại còn để ý anh nữa.

Nghe thấy vậy, Tuấn Kều mặt xám ngoét. Ở đội lao động bên ngoài còn tạt té kiếm cọng rau, con cua, con ốc cải thiện lấy sức sống. Sang đội khác nằm im trong trại, cải tạo đúng tiêu chuẩn của trại thì chỉ còn da bọc xương. Mà trong tù thiếu ăn dẫn đến lắm bệnh, bệnh lại thiếu thuốc điều trị dẫn tới lên đồi A1 ( nơi chôn tù chết ). Cái đội tù trong trại gọi là đội lá vàng rơi. Tức là tù của đội ấy gầy gò, ốm yếu sắp chết giống như chiếc lá vàng. Tuấn Kều mặt dài ngoẵng van xin.

- Anh xin cậu, án 8 năm giờ anh còn hơn năm thôi. Cậu giúp anh cho anh còn ngày về nuôi các cháu. Anh không biết nói gì với cậu. Trời ơi, tại vì con đàn bà khốn nạn này mà anh đi tù, giờ nó định giết anh nữa. Anh xin cậu, cậu nghĩ đến các cháu nhà anh. Cậu giúp anh cả đời anh không quên ơn cậu,

Đội trưởng nói mặt lạnh tanh.

- Anh sang đội kia, chết sao được. Khối thằng sống đến ngày về. Em thương anh thì ai thương em. Giờ tất cả biết chuyện anh. Em để anh đi ra ngoài làm. Bọn nó dích lên ban giáo dục trại là em ăn gì của anh. Nên không có biện pháp phòng ngừa anh lúc tư tưởng anh đang dao động. Đứa nào nó chứng minh rằng anh yên tâm cải tạo khi vợ anh nó bỏ anh đi lấy thằng khác. Hai đứa con nó vất lăn lóc cho bà nội gần 80 bán bánh mỳ nuôi. Anh mà trốn thì em là thằng đầu tiên phải đi cùm. Mà cùm xong thì coi như chỗ đứng làm lại từ đầu. Em tử tế nói cho anh biết trước chuẩn bị nội vụ, còn không mai em cứ thế đề đạt thầy ( quản giáo) cho anh đi. Thôi về chỗ sắp xếp hay binh tình ( xin xỏ, đổi chác) xem có gì cần dùng mang sang bên ấy. Đừng nói ơn huệ, tù mưa ngày nào mát mặt ngày ấy. Biết có sống đến ngày về đâu, mai kia có thằng nào nó bổ trộm nhát cuốc vào đầu thì đợi mà lấy ơn. Còn về xã hội mênh mông, thân mình còn chả lo được nói gì chuyện đi trả ơn ai. Lại còn tái tù nữa chứ. Từ trước đến giờ em đối xử với anh cũng đã là tốt hơn người rồi, anh đừng đòi hỏi quá đáng. Em cáu đấy.

Tuấn Kều ôm đầu buồn thảm, hắn nấc những tiếng nghẹn như vừa uất ức vừa đau xót. Lát sau hắn nói.

- Em ơi, em giúp anh đã nhiều anh biết. Giờ em cố giúp anh lần nữa. Anh còn bà chị gái, anh sẽ viết thư cho bà ấy thăm anh. Chỉ mươi ngày là bà chị anh lên trại thăm, anh sẽ biết điều với em.

Tuấn Kều kể lể là chị hắn thương hắn lắm, cũng tại vì ghét vợ hắn mà chị không thèm thăm nom hắn. Giờ biết hắn bị vợ bỏ, thế nào cũng thăm đâu ra đấy. Đội trưởng nghe Tuấn Kều kể lể miên man về quan hệ gia đình một cách kiên nhẫn, xong đột ngột hỏi Tuấn Kều

- Chị làm gì ?

Tuấn Kều mắt le lói hy vọng có thể bám được, hắn trả lời lắp bắp.

- bà ấy ba..bán ..bán vật liệu xây dựng, khá lắm. Nhà có cả xe tải chờ hàng cơ mà.

Đội trưởng ưu tư giây lát như đắn đo rồi nói.

- Thôi muộn rồi, ngủ đi . Mai sẽ tính. Còn cái thư này để đây tôi cất.

Tuấn Kều thấy nhẹ đi chút mối lo, hắn không dám nài nỉ gì thêm. Lúc về chỗ hắn cứ len lét nhìn thằng đội trưởng, rất mong muốn biết trong cái vẻ đăm chiêu kia thằng đội trưởng nghĩ gì. Có cho hắn ở lại đội hay không. Có hay không ?. Tuấn Kều cố phân tích nét mặt đội trưởng đang thiên về hướng nào.

Đội trưởng không nghĩ về Tuấn Kều, hắn đang nghĩ về chị hắn.

Phần 3

Hắn cũng không biết sao hắn được chỉ định làm đội trưởng. Khi đội trưởng cũ là Nghị Cả Bã hết hạn về. Trong đội còn hai phạm nhân mà ngoài đời lẫn trong tù đều khét cả. Cả tuổi đời và tuổi tù và khả năng tiếp đạn của gia đình đều mạnh hơn hắn. Cả hai đều là đội phó, còn hắn chỉ là chân lẻ ( tự giác làm việc không thuộc quản lý của đội trưởng).

Ở trong tù mỗi một chức vụ đều quy bằng tiền. Đến trong nhóm lao động nào thôi cũng đã phải mất tiền. Nhà hắn chỉ tiếp tế cho hắn đủ ăn, tiền đâu mà chồng tiền cho hắn kiếm chân gì. Người khác làm chân lẻ mất mấy trăm nghìn một tháng. Mà trước khi làm phải đóng một cục hai triệu sau đó hàng tháng đóng mấy trăm cho quản giáo. Tổ trưởng các tổ, trực buồng, bếp…đều là tiền hết. Chỉ có bọn cắm đầu lao động quần quật là không mất tiền. Bọn lao động phải gánh cả mức lao động của bọn kia. Đội rau còn đỡ. Chứ đội gạch mỗi đầu người một ngày 1, 2 nghìn viên, hay bọn vác đá tính khối. Vác đủ mức của mình đã chết , huống cho còn cáng cho bọn anh chị đầu gấu, bọn chân này, chân kia.

Trước hắn ở đội gạch, đội mà ông quản giáo bây giờ cũng quản ở đó. Gạch phải làm lúc mùa nắng , để phơi gạch mộc trước khi vào lò. Hàng ngày mình trần vác gạch dưới cái nắng gay gắt 37-38 độ. Đôi vai tê nhức, các khớp chân cũng nhức nhối. Tù vác theo bản năng như cái máy không biết nghĩ đến gì ngoài một bóng râm và hụm nước. Ăn lúc nào cũng đói. Các trách nhiệm và choang ( người công an gác dưới quyền quản giáo) lăm lăm những cây gậy để quất những tên tù nào chậm bước. Tên nào không làm đủ mức khoán sẽ bị quản giáo trói cánh khuỷa treo ngược lên cái xà sau khi ăn trận đòn của trách nhiệm( tù có quyền) của choang và của quản giáo. Hầu như tên tù nào cũng ngất xỉu trên giá treo ấy.

Hắn cố hết sức để kịp mức lao động, hắn sợ bị treo, bị đòn. Không phải hắn sợ đau, sợ bị tra tấn mà hắn nghĩ bị như thế là bị người ta xúc phạm. Trong tù nhân phẩm con người không bằng miếng thịt đầu lợn bằng đốt tay út. Kẻ mạnh hành hạ kẻ yếu hơn bất cứ lý do gì., dù chỉ là một cái nhìn . Một tiếng động do sơ ý làm rơi cái bát nhựa……

Gạch ra lò, số gạch tốt đạt nhiều. Quản giáo phấn khởi cho cả đội ăn thịt lợn. Mỗi đứa được miếng bằng nửa bàn tay. Ăn xong lại có nước trè và thuốc lào. Quản giáo lại cho tù nghỉ để viết thư về nhà cho gia đình. Một ngày vui cho toán tù, nhất là bọn nhân dân ( thành phần bét nhất). Hắn sững người vì cây bút cầm trên tay và trang giấy trước mặt. Không như các bạn tù viết thư xin gia đình này nọ hay thăm hỏi ai đó. Thư của hắn là một bài thơ.


Tám tháng rồi sao mẹ vẫn chưa quen

Vắng thằng Tư, mẹ thẫn thờ ngơ ngác

Bao đêm dài, cửa khép chẳng cài then

Con không về, đêm dài hơn thế kỷ

Thằng bé nhà bên đặt trùng tên.

Mẹ nó gọi.

Mẹ con giật mình thảng thốt

…con à chốn đó sống sao con.?

Buổi kinh mẹ tụng dài thêm nữa

Tiếng Di Đà như lay động cả rèm thưa

Tuần nhang hết, tuần nhang sau tiếp nối

Hương khói nhạt nhòa, dáng Phật vẫn trầm tư.

Mẹ thương con , xin dừng câu kệ.

Trời định rồi, tượng Phật dẫu ngìn tay.

Rồi thời gian sẽ đi như giấc mơ.

Cho thơ con viết phai đượm buồn nỗi nhớ.

Và hôm nao hạn đời con qua hết.

Ơ mẹ kìa ! khi tượng Phật sáng hào quang.


Quản giáo cho mỗi đứa một phong bì, thư phải để quản xem. Quản đọc lướt một lượt, đến thư của hắn quản nhìn chữ kêu.

- Ôi thằng này chữ đẹp nhỉ?

Quản xem thư kỹ hơn thư của tù khác hơn rồi chửi.

- Mẹ thằng hâm, không bảo nhà gửi cho gì ăn, lại làm thơ.

Đến chiều quản gọi hắn lên phòng, hỏi han gia đình, nhà cửa rồi lại chửi.

- Đm mày, tao mà là tòa. Tao xử mày nặng hơn. Chúng nó nghiệp ngập, cờ bạc, lười nhác mới phạm tội. Mày có cái gì mà mày cũng phạm tội. Ở đây với tao là phải ngoan nghe chưa?

Hắn vâng dạ lí nhí.

Một tuần sau, cả đội đang xếp hàng vào lán. Quản chỉ hắn nói.

- Mai thằng này không phải đi làm gạch, cuốc cái đất sau lán để trồng rau. Từ giờ cho mày đi trông rau cho đội cải thiện.

Vào trong lán, hắn vừa về chỗ , đội trưởng gọi mang nội vụ lên quẫy ( nhóm) trên .

- Giờ mày là tự giác, cho mày sinh hoạt cùng. Nằm luôn ở đây.

Hắn không biết vì sao thay đổi đột ngột như vậy. Nhưng tù thì cứ phải chấp hành. Tối hôm quẫy trên ngồi uống trà. Thằng trực lán xăm đầy người hỏi hắn.

- Nhà mày đã lên đâu , sao mà thầy đã nhìn nhận nhỉ ?

Hắn định trả lời là không rõ, nhưng ở tù thì làm gì có chuyện được ưu ái mà không mất tiền. Hắn phân vân chưa biết trả lời sao thì đội trưởng bảo.

- Thấy nói là thằng này là có họ với đằng vợ thầy, hôm nọ nhà nó đến xin vợ thầy giúp đỡ.

Hắn thấy đội trưởng giải thích cũng gật đầu. Vợ thầy quê ở Hà Nam, họ nhà hắn bới rách gia phả mấy đằng cũng chả ai ở đấy. Sau chị hắn lên thăm, biết thêm là nhà hắn cũng chả ai gặp vợ thầy giúp đỡ, và cũng chả có tiền biếu thầy. Chị hắn nhìn thấy da hắn sạm đi nói.

- Em mà ốm, tìm quanh đây lá bưởi, lá tre , hay lá gì cũng được hái tất. Đun lên mà xông. Cố giữ sức. Nhà mình giờ khó khăn, ở đây đường sá xa xôi. Em cố gắng là chính. Nhà thương em lắm, nhưng điều kiện có hạn. Chả tiếc em gì đâu, em cũng biết đấy.

Chị nói xong ôm đôi vai gầy của hắn khóc và than.

- trời ơi thương lấy em con, con lạy trời lạy Phật phù hộ độ trì cho em con mạnh khỏe, chóng về …

Hắn ôm vai chị, bờ vai chỉ thấy xương với da. Hắn hỏi về mẹ, chị quệt nước mắt nói.

- Em đừng gửi thơ như vừa rồi, mẹ ngày nào tụng kinh cầu cho em xong. Mẹ lại giở thơ em ra xem, rồi mẹ lại khóc.

Hắn quay đi thấy choang đang nhìn, hắn mỉm cười.

. Nếu không có choang, hắn sẽ khóc, may sao hắn kìm được. Tù mà khóc có nghĩ là có vấn đề, không yên tâm cải tạo, tư tưởng dao động dễ bỏ trốn. Chị về , hắn cầm bao thuốc lá trong túi quà chị mang đưa biếu choang nói.

- bà chị thấy em mạnh khỏe, mừng quá khóc.

Choang cầm bao thuốc nói.

- Chị mày thương mày nhỉ, bé choắt thế mà lặn lội đi thăm nom.

Đấy là lần cuối cùng trong quãng thời gian trong tù chị hắn thăm hắn. Một thời gian sau mãi không thấy gia đình đến thăm. Một ngày nắng rất đẹp , hôm đó là giữa thu. Hắn nghe tin có gia đình đến thăm, mừng rỡ tột cùng, tim đập thình thịch. Hắn thấp thỏm hỏi nhà mình ai đến đấy nhỉ.? Hắn mong gặp chị , gặp anh để biết tin gia đình. Đến nơi thì ra thằng bạn học từ nhỏ và người yêu nó. Thằng bạn ở trong một gia đình nền nếp, tri thức và cô người yêu nó ( là vợ nó sau này) ngơ ngác nhìn hắn trong bộ áo tù màu xám, đen đúa , khắc khổ. Cái thằng bạn hiền lành, ngại va chạm kể ra dám mò đi thăm hắn cũng thật dũng cảm, nhất là dẫn cô người yêu đang là sinh viên đi cùng nữa. Hai đứa mở gói quà có gà rán, nem rán, thịt ngỗng quay, thuốc lá Camen và dúi cho hắn ít tiền . Hắn hơi tiêng tiếc vì cái vốn hiểu biết của thằng bạn về cuộc sống của tù. Những món ăn ngon thế này làm sao mà để dành lâu được, ăn một bữa bóng nhẫy miệng rồi sau đó lại triền miên với vài cọng rau, ít muối tinh sao bằng một bọc cá khô, loại cá để bao lâu cũng được. Ngày nào cũng có vài con ăn còn hơn , hoặc một túi lạc để lúc nào ăn rang mỗi bữa một ít. Hai nữa những món quá cao sang, xa xỉ với đời sống trong tù, khiến đồng bọn và cán bộ nghĩ nhà hắn giàu có. Nếu thế càng nguy bởi hắn sẽ bị săm soi, xét nét hay bị vào vòng quay , tầm ngắm của các bên. Thằng bạn lại lấy ra cái chai nhựa rất đẹp. Thấy hắn ngắm nghía hỏi chai gì, thằng bạn và cô người yêu phì cười cho hắn biết đấy là dầu gội đầu. Thứ nước dùng để gội đầu thay xà phòng. Ô ngày trước người ta chỉ dùng xà phòng gội đầu, ai chơi sang dùng Camay, Luých, Fa, Zet..giờ ngoài kia xã hội chắc đã đổi thay rất nhiều. Hắn hình dung mà không ra cuộc sống xã hội lúc đó.

Còn nhiều thay đổi mà bạn hắn cho biết.

Thằng bạn đưa thư người yêu hắn. Cô nói cô không đợi được hắn , mong hắn thông cảm cho cô và gắng giữ gìn sức khỏe đến ngày về. Hắn đốt luôn cái thư khiến hai bạn hắn tưởng hắn cáu giận. Hắn phải nói.

- Ở trong tù chỉ giữ thư báo tin tốt, vì tin xấu là sóng sánh( tin tức lan truyền)làm ảnh hưởng đến mình.

Hắn hỏi về gia đình hắn, thằng bạn lảng đi. Nó hút hết điếu thuốc mới nói.

- Chị mày vỡ nợ, cả hai vợ chồng tử tự. May người ta phát hiện cứu được. Giờ hai ông bà mỗi người một nơi. Chồng bà ấy lên Lạng Sơn nhờ bạn bè tìm cửa làm ăn. Còn chị mày hình như đi Nam Định gì gì đó làm số( số đề) thuê cho người ta. Nhà bán rồi, bà ấy thuê nhà ở ngoại ô cho hai đứa con ở. Cứ đi đi về về. Tao qua thấy mẹ mày nói vậy. Bà già mày dặn tao nói thế nào cho mày đừng buồn, để mày không phải suy nghĩ. Bà cứ nói tù đã khổ mà nghĩ nữa sợ mang bệnh. Bà già bảo mày cố gắng, con người có giai đoạn, bảo mày gắng đợi bà đang rao cho thuê cái phần ngoài nhà lấy tiền thăm mày…….

Hắn không nhớ hắn sống qua những ngày đó thế nào, hắn không muốn nhớ.

Nhưng đêm nay Tuấn Kều nhờ dòng hồi ức của đội trưởng về bà chị . Không bị chuyển sang đội “’ lá vàng rơi’’.

Đội trưởng dụi mắt, đêm trong tù yên tĩnh. Hắn nhìn ra ngoài cửa sắt thấy bầu trời đầy sao. Suốt hàng nghìn đêm trong tù ,bao nhiêu lần hắn mơ ước một điều, có một buổi tối hay đêm. Hắn ngẩng đầu lên là thấy một bầu trời đêm có sao, trăng. Có gió thổi lồng lộng chứ không phải trần bê tông xám xịt và ngọn đèn đỏ soi mói hành động của mình. Cả ngày nhìn và sống trong cảnh tù, ban đêm sẽ là những giây phút quý giá để những kẻ giàu tưởng tượng được thả hồn mình theo cảm xúc. Nhưng trần nhà và ngọn đèn luôn nhắc nhở thân phận hiện tại khiến hắn bực bội. Đội trưởng đợi lòng mình tĩnh lại, hắn cầm mảnh báo lên nghĩ.

- Ờ nếu không có đèn, chắc gì đã đọc được mảnh báo này.

Báo Văn nghệ, dù chỉ một mảnh nhưng hắn biết vì có hồi hắn là độc giả thường xuyên. Trên mảnh báo là một câu chuyện ngắn dang dở. Sở dĩ gọi là dang dở bởi vì mảnh báo không chứa hết câu truyện. Phần còn lại ở trang khác. Nhưng ở đây hắn chỉ có một mảnh, càng tốt như thế hắn sẽ tự nghĩ phần kết của câu chuyện.

Câu chuyện về một giữa một nữ sinh văn khoa và một chàng nhà báo khá thành đạt. Một lần cô đến nhà anh để học hỏi kinh nghiệm. Thấy anh bị ốm, cô liền đi mua lá xông về đun cho anh. Anh nhà báo xông xong mồ hồi toát ra , nhẹ hẳn người. Anh khỏi ốm và từ đó anh mới để ý đến cô trong bao nhiêu cô gái đang thực tập ở các trường văn , báo chí vây quanh anh…

Tên đội trưởng vẩn vơ  nghĩ về cái kết có hậu cho cặp tình nhân. Hắn nghĩ họ sẽ thành đôi vợ chồng hạnh phúc, xứng đôi vừa lứa, một cuộc sống dầy đủ , một sự nghiệp thẳng băng. Hăn tin rằng phần kết của câu truyện là vậy.

Phần 4.

Hắn nhớ lần đầu tiên bị cảm, hắn còn rất bé. Chừng 5 tuổi gì đó. Chị hắn đun một nồi lá xông to rôi lấy cái chăn bảo hắn chui vào.Hắn sợ quá la hét rồi chạy trốn. Chị đuổi tóm được dỗ dành các kiểu, rồi bố thấy lại mắng. Chị giữ chặt hắn rồi trùm chăn, mở nồi lá xông. Hơi nóng làm hắn khóc , dẫy dụy. Chị ghì chặt lại thì thầm kể chuyện cổ tích cho hắn nghe.

Những lần sau hắn tự xông lấy, chị hắn chỉ ngồi canh. Sợ hắn ăn gian mở chăn ra, chị cầm cái đũa cả ngồi cạnh, hắn lén mở là bị quật cái vào tay. Ở trong chăn nghiu ngút hơi nước và mùi lá xông, hắn kêu ngạt thở, kêu mùi lá kinh quá không chịu, hắn mặc cả với chỉ đếm đến 100 hay đến 50. Hắn la toáng lên là chị ăn gian đếm chậm.

Thế rồi chả mấy đến lúc hắn ốm trùm chăn xông. Ngồi bên cạnh không phải là chị gái hắn, mà cô người yêu dịu dàng đang học văn khoa. Đầu tiên mới yêu nàng thấy kỳ lạ bởi cách chữa bệnh cổ truyền của nhà hắn. Rồi nàng cũng quen, nàng đi mua lá về xông. Mỗi lần hắn xông xong, nàng lau mồ hôi cho hắn. Hít hà da thịt hắn và nói.

- Anh biết không, buồn cười lắm. Em rất thích ngửi mùi người anh khi anh xông xong. Chả lẽ em mong anh ốm mãi để em được ngửi mùi anh sau khi xông.

Hắn hỏi mùi ấy thế nào. Nàng nói.

- Nó thơm hăng hắc, em chả biết nhưng thích lắm. Nó ở trên người anh đến mấy hôm ý.

Hắn đùa bảo

- Thế anh cứ hết mùi đó trên người, không ốm anh cũng xông. Cho em nghiện mùi ấy không bao giờ bỏ anh được.

Nàng ứ hừ.

- Bỏ cái gì mà bỏ, anh nói gở. Anh biết không, em đang nghĩ em sẽ viết câu chuyện về tình yêu chúng mình. Em đặt tên là Hương Lá Xông. Bao giờ chúng mình lấy nhau, em sẽ viết lại chuyện chúng mình. Bọn mình sẽ để cùng với tập ảnh cưới anh nhỉ ?

Hắn thực tế.

- Bây giờ em mới học 3 tháng năm thứ nhất,lúc em học xong chúng mình lấy nhau. Ôi anh phải đợi bao nhiêu năm mới đọc được truyện đó. Hay em viết ngay đi.

Nàng lắc đầu.

- Không, phải lấy nhau rồi cơ. Thôi chả nói nữa, em ngửi mùi anh đây kẻo bay hết.

Nàng áp mặt vào bộ ngực rộng của hắn, một lát sau đã ngủ say.


Tiếng kẻng trại giam đánh thức tù nhân, đội trưởng vươn vai hô.

- Dậy chuẩn bị đi làm nào.

Đám tù lục đục nhổm dậy, gấp chăn. Có thằng nghêu ngao

- Một ngày đi lê thê

Em ơi ! anh sắp sửa về

Chúng mình chơi trò con dê

Cùng nhau sung sướng đê mê.

Tiếng cười rộn lên sau câu hát ngộ nghĩnh, có thằng chửi.

- Đm đêm qua chắc mơ thấy vợ, xem quần đùi mày có ướt không nào ?

Mấy thằng xúm vào vật thằng đang hát để xem quần đùi. Đội trưởng lại nhắc.

- Thôi giữ sức, hôm nay lao động nhiều đấy.

Rảo chân trên cánh đồng vừa gặt xong vụ mùa chỉ còn trơ gốc rạ. Ruộng tháng 10 nước rút,nền đất se khô, có chỗ đã co nứt. Đội trưởng đang cắm cọc để chia ruộng cho mỗi tù nhân trong đội trồng rau mầu. Một nửa trồng cải bắp, một nửa trồng su hào. Nhìn cánh đồng rộng bao la, đội trưởng hình dung một mùa rau mới. Trên cánh đồng này vài tháng nữa sẽ có những luống bắp cải, su hào đều tăm tắp. Bắp cải to bằng đầu người, su hào to bằng bát ăn cơm. Lúc thu hoạch từng gánh rau kẽo kẹt được mang về trại cho tù nhân, trong mỗi bữa ăn của phạm nhân sẽ có những lá rau nõn nà từ cánh đồng này. Đội trưởng mỉm cười.

Nhiều khi đội trưởng quên mất mình là tù, hắn vui sướng mải mê với đất, với rau, với thời tiết như một nông dân thực thụ. Với cánh đồng rông bao la này biến thành những ruộng lúa trĩu hạt hay những vạt rau mênh mông là cả niềm đam mê của hắn. Nhìn những cây rau giống lớn lên từng ngày đến lúc thu hoạch, tâm trí của hắn dồn hết vào đó.

Trâu sẽ cày đổ ải, sau đó phạm nhân dùng cuốc và vồ đập cho tơi xốp, lót phân xanh rồi nhận cây giống. Mỗi thằng một khoảnh tự chăm, nhìn vào ruộng rau sẽ thấy sự tiến bộ trong cải tạo từng thằng. Phạm nhân nào có tiền thì cứ việc bỏ ra mua rau giống, phân đạm, dụng cụ lao động cho phạm nhân không có tiền chăm ruộng. Bù lại phạm nhân có tiền chỉ việc rong chơi làm việc nhẹ như cắt cỏ cho cá, chăn vịt, nuôi vài con lợn, con gà.. ít ra thế cũng là công bằng. Ngày trước quản giáo giao cho đội trưởng khác, duy trì đội bằng bạo lực để quay quắt tiền cho quản. Đồng ruộng gần như bỏ hoang, chỉ vài mẫu lúa trồng lấy lệ cho đúng tính chất đội rau, một sào không nổi 1,2 tạ lúa. Giờ hắn cũng quay tiền, nhưng tiền không nộp cho quản giáo mà tiền dùng mua công cụ, mua con giống, cây giống, thức ăn gia súc, phân bón, thuốc sâu…phạm nhân bỏ ít tiền hơn, lao động nhiều hơn. Nhưng họ vui vẻ và chăm chỉ, mê mải với con gà, con cá, lợn hay luống rau của họ. Rau , cá, gia súc, trứng …bán ngoài chợ đem về nguồn thu xấp xỉ mức thu ngày trước của quản. Lượng rau nhập về trại đủ cho trại dùng không phải đi mua bên ngoài. Đội luôn được khen trước toàn trại, thanh tra về trại là được dẫn ra tham quan. Quản giáo cười hớn hở vỗ vai hắn khen khi hắp nộp tiền bán các thứ.

- Tao nhìn đội thế này cũng sướng. Đỡ áy náy, mày tưởng tao cứ cầm tiền của nhà chúng nó mãi mà không ngại à. Chúng nó rủa thầm mình đéo nghe thấy thôi. Cầm tiền kiểu này mới thích cầm.

Hắn sắp mãn hạn tù, quản giáo đề xuất giảm cho hắn mức án nhiều nhất mà ông có thể. Hắn sẽ về khi rau giống bắt đầu ươm xuống. Hắn sẽ không chứng kiến một mùa thu hoạch, bỗng dưng hắn nhận ra mình yêu mảnh đất này. Thấy tiêng tiếc khi không chứng kiến những mầm cây lớn lên từng ngày nữa. Hắn đến ngồi bên rẻo đất nhỏ sát bờ ào và hàng tre, nơi hắn trồng sả, tía tô, ngải cứu… những thứ lá dùng trong nồi lá xông. Chỉ thiếu một hai thứ lá như lá bưởi có thể vào nhà dân xin. Quản giáo và bạn tù vẫn trêu hắn là mày có thịt chó hay thịt gà mà trồng những thứ linh tinh thế. Hắn chỉ cười nói trồng cho đỡ buồn.

Mà đúng hắn trồng đỡ buồn thật, mỗi khi nhìn những thứ lá dùng trong bó lá xông. Hắn lại thấy sự an ủi, thấy tình cảm của người thân. Thấy tuổi ấu thơ thấy mái nhà của mình …những tình cảm đó khiên hắn không bị sa ngã, bị cuốn theo lối sống bi quan như nhiều phạm nhân khác. Chúng là bạn của hắn trong những năm tháng đọa đày, mỗi khi rảnh rỗi chăm sóc chúng, hắn thường nói chuyện thầm thì với từng khóm cây. Hắn yêu nhất cây tía tô lá hình răng cưa mặt màu tím, mặt màu xanh. Vì hồi ở nhà khi nào mẹ hắn ốm, mẹ sẽ bảo hắn nấu cháo trứng gà với nhiều tiá tô. Lá tía tô hắn trồng dầy và mượt mà, giá như gửi về cho mẹ được một ít nhỉ. Hắn hỏi từng ấy năm hắn đi, ở nhà mẹ ốm ai nấu cho mẹ cháo trứng gà với lá tía tô. Nghĩ đến đó hắn ôm đầu, bờ vai rung bần bật. Đêm đó, dưới ánh đèn vàng soi mói của nhà tù, hắn viết bài thơ thứ hai gửi về cho mẹ và chị.

Con sẽ về thôi mẹ thương ơi !

Gian nan mới thấu hiểu lòng Người

Ở đây song sắt, rào gai thép

Thắt lòng nhớ thuở mẹ ầu ơ

Con sẽ về thôi mẹ thương ơi

Dù cho cách trở một phương trời

Sa cơ lỡ bước đời luân lạc

Trăm đắng phận con, vạn xót lòng Người

Con sẽ về thôi mẹ thương ơi

Để bữa chiều nay rộn tiếng cười

Mẹ nấu canh gì cho con nhé

Rền, ngót hay là mướp , mùng tơi.

Em sẽ về thôi chị thương ơi

Năm tháng qua đi hạn của trời

Chốn xa xót chị đời bão nổi

Truân chuyên gần hết nửa kiếp người.

Đêm cuối cùng trong tù đã đến. Đội trưởng và những bạn tù thân thức bên ấm trà chia tay.Hắn phân phát đồ của mình cho các bạn, tù gọi là di chúc. Khi trong hòm tôn trống rỗng, hắn cho một đống lá xông vào hòm , đống lá mà hắn trồng, phải mưu kế lắm mới mang được vào buồng. Cùng với đống nhiên liệu hỗn hợp vải rách, gỗ, nhựa. Hắn đổ nước vào thùng đun lá xông. Lát sau hắn đã có một nồi lá xông. Trùm chăn hắn xông. Đấy là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng hắn được một bữa xông thỏa thích trong nhà tù. Một trận xông

mà hắn khao khát bao năm. Tung chăn ra, nhìn mồ hôi toát ầm ầm, hắn đưa mũi hít hà thân thể mình. Bạn tù đùa.

- Chắc ông điên rồi, hay xông cho hết mùi tù.?

Hắn gật đầu.

- Có những hoàn cảnh phải điên thì mới sống qua nổi, như tù chẳng hạn.

Một sáng mùa thu, nắng chan hòa, gió mơn mởn trên làn da. Hắn trình giấy ra trại, bước qua cổng nhà tù. Hắn quạy vòng qua lưng trại đến đội rau chào quản giáo. Ông nói.

- Mày ở với tao từng đấy năm, tao chưa biết mặt gia đình mày, chưa cầm đồng nào của mày. Vì tao coi mày như anh em. Thôi về tránh mọi thứ đừng để vào đây, mày không phải là người như bọn nó ở đây. Tao biết mày.

Hắn cúi đầu chào ông. Ba tháng sau giáp Tết hắn quay lại gặp ông với một chai rượu một cây thuốc. Hắn biếu ông và nói.

- Em biếu thầy, đây là tiền em mua bằng tháng lương đầu tiên đi làm.

Bảy năm sau, hắn đến biếu ông một khoản tiền. Tương đương với giá trị thời điểm mà hắn ở trong tù, số tiền phải chi để thầy ( quản giáo) ưu đãi. Lúc này hắn đã tự dựng cho mình một công ty làm nội thất nhỏ với mười lăm nhân công.

Phần 5. ( kết )


Hắn xin được số điện và được nàng hẹn đến nhà chơi. Trong lúc nàng pha nước, hắn bồi hồi nghĩ trận '' đập buồng ' năm nào trong trại giam.

 Nhìn thấy trong buồng chăn màn, quần áo vung vãi bừa bãi khắp buồng. Toán tù vừa đi làm đồng về hốt hoảng thốt lên.

-Đập buồng rồi.

Tù nhân hớt hải, vội vã lao về chỗ của mình bới tìm xem có mất mát gì không. Đập buồng là cán bộ trong trại tổ chức kiểm tra nội vụ cá nhân. Mỗi lần đập buồng là một lần đại họa với tù nhân. Vì bao nhiêu món đồ quý giá, cần thiết cho cuộc sống bị lấy mất đi.

Từ nhiên liệu đốt, nồi niêu, thìa nhôm, dao thái tự chế, bộ bài… đều nằm trong diện bị tịch thu. Trực buồng thấy đội trưởng nhìn đống đồ liền nói.
-Em tẩu hết, không mất gì anh ạ.
Lần mần lật các thứ, đội trưởng loay hoay mãi mà vẫn chưa tìm được cái hắn muốn. Đó là mảnh báo Văn Nghệ. Hắn hỏi trực buồng.
-Có mảnh báo tao để dưới đống quần áo, mày thấy đâu không ?
Trực buồng nghĩ ngợi , hắn nhớ ra.
-A lúc khám buồng, thấy mấy cái ống tiêm của bọn nó, choang sợ lấy mảnh báo để lót tay, cầm luôn đi với cả ống tiêm đi rồi.
Hắn tiếc là không giữ được mảnh báo đưa cho nàng xem, hắn muốn nói hắn đã gìn giữ câu chuyện mà nàng viết và hàng đêm hắn đọc để suy tư nhiều cái kết khác nhau. Nhưng trận đập buồng ở trong trại tù năm ấy đã lấy đi của hắn mảnh báo mà hắn từng nâng niu. Mà nói chuyện, hỏi han nhau một hồi, hắn thấy giờ kể cho nàng nghe về chuyện mảnh báo sẽ khiến nàng nghĩ hắn ngớ ngẩn. Hắn hỏi xem nàng có lưu tờ báo cho hắn mượn. Nàng hỏi.
- Anh vẫn nghĩ đến chuyện chúng mình sao, đừng thế anh ạ. Dù sao tất cả cũng qua rồi. Anh sẽ có cho mình được cô gái khác. Đâu phải mình em.
Hắn lắc đầu ngăn nàng lại.
- Em hiểu sai ý anh rồi, anh về đã lâu giờ mới đến tìm em. Không phải vì chuyện quan hệ gì giữa chúng mình nữa. Anh chỉ mượn tờ báo đó, anh muốn viết truyện. Anh không muốn có sự trùng lặp giữa truyện anh viết và truyện em viết.
Nàng nhổm người dậy , ngạc nhiên.
-Anh định viết truyện ư :? Anh định viết đăng báo à, anh viết cái gì. Mà viết truyện để được in khó lắm, anh đừng nghĩ tới làm gì. Anh cứ làm cái nghề anh đang làm là tốt rồi. Em giờ có viết gì đâu, chuyển sang làm báo chỗ chồng em rồi.
Hắn cười cho nàng yên tâm.
- Không. anh không viết để đưa đi in, vì chắc anh không đủ sức. Còn nữa người ta sẽ không in truyện của anh vì nó có những thứ người ta không muốn in. Anh viết để đấy cho anh thôi.
Hắn nhận tờ báo, xem một lượt rồi trả lại cho nàng, vẻ hài lòng hiện trên mặt. Hắn nói.
-Không có gì trùng với ý anh.
Nhìn quanh nhà nàng một lượt, thấy những tấm giấy khen , những giải thưởng báo chí của chồng nàng và một vài giải thưởng truyện ngắn của nàng treo trên tường. Hắn bỏ bao thuốc, bật lửa vào túi có vẻ sắp về. Nàng nhìn hắn ái ngại, không như vẻ xã giao ban đầu của hai kẻ bàn công chuyện.
-Anh có bao giờ trách em không ?
Hắn cười nói như trêu nàng.
- Em chả bao giờ hiểu anh cả, chán em thật đấy.
Nàng ngậm ngùi cúi đầu.
-Em hơi áy náy vì em chả đi thăm anh được lần nào, em hỏi thế. Em biết là anh hiểu.
Hương Lá Xông mà hắn viết không biết thể loại gì, nó là tự truyện, là câu chuyện kể hay truyện ngắn hắn cũng chịu. Bởi hắn không phải là một người viết chuyên nghiệp được học hành tử tế. Những gì mà hắn viết chỉ theo bản năng của người muốn dãi bày với chính bản thân mình. Hắn gửi cho nàng qua emai. Tuần sau hắn thấy nàng trả lời thư.
-Anh biết không, có một điều mà em muốn nói với anh. Những người đàn ông đến với em sau này. Họ có thể giữ được mùi nước hoa Hugo Boss, Chanlet, Kenzo, cologne…trên người. Nhưng em chưa thấy ai giữ được mùi lá xông trên cơ thể như anh. Lạ anh nhỉ.?
Hắn định trả lời nàng rằng, có thể vì hắn yêu những thứ lá trong bó lá xông, yêu cả mảnh đất đã nuôi dưỡng chúng. Nhưng như thế nghe sáo quá. Hắn thôi không trả lời, hắn nhớ tới lời nàng.
Dù sao tất cả cũng qua rồi

Lời chúc năm mới của dư luận viên


Tự nhiên mấy hôm nay máy tính bị virut, chưa nhờ nơi nào cài lại hệ điều hành được. Hôm qua được anh bạn báo cho bài viết này của dư luận viên, tiện ngồi nhà anh ấy , sẵn máy. Đưa lên cho bà con đọc.

http://lehienduc02.blogspot.de/2014/01/nguoi-buon-gio-bui-thanh-hieu-qua-trinh.html

Người Buôn Gió - Bùi Thanh Hiếu –Từ con nghiện thành nhà dân chủ.



Bùi Thanh Hiếu - gã Lái buôn chính trị

Mới đây trong làng zâm chủ nổi lên gương mặt của Bùi Thanh Hiếu- nick Người Buôn Gió. Cậu chàng được biết đến thông qua các hoạt động biểu tình gây rối và các bài viết phê phán chính quyền trên trang blog http://mayquayanninh.blogspot.com/.blogspot.com. Hiếu nhận được sự ưu ái đặc biệt của nhóm cờ vàng hải ngoại và các bác nhân quyền quốc tế, lẽ dĩ nhiên chàng được hưởng một course học báo chí miễn phí tại Đức.
          Vậy thực ra Người Buôn gió là ai? Sinh năm 1972 tại Tiên Lữ-Hưng yên. Trú tại 22-Ngõ Phất Lộc, Hàng Buồm, Hoàn Kiếm, Hà Nội. Khác với chú Tễu có bằng tiến sĩ, Hiếu chỉ học hết phổ thông. Sinh ra trong một gia đình có 6 anh chị em thì có đến một nửa là thành phần bất hảo, cộm cán trong xã hội. Chị của Hiếu là Bùi Thị Oanh sinh năm 1963, đã bị đi tù vì kinh doanh mại dâm. Em trai của Hiếu là Bùi Tiến Huy sinh năm 1974, là con nghiện nặng, hiện đang cai nghiện tại trại cai nghiện số 6, Sóc Sơn, Hà Nội. Bản thân Bùi Thanh Hiếu cũng là dân giang hồ có tiếng và là con nghẹo. Với tuổi thơ dữ dội, sống cùng với bố là ông Bùi Văn Hợp nghiện thuốc phiện nặng, chẳng có thời gian chăm sóc tới con cái. Hiếu học hành buổi đực, buổi cái. Trốn học, bát tiết và nhanh chóng trở thành con nghiện khi mới 12 tuổi. Dật dờ cùng đám bạn xấu, móc máy, quay quắt để kiếm tiền thỏa cơn nghiện. Mỗi ngày Hiếu hút tới 40 bi. Từ con nghiện để kiếm tiền thỏa cơn, Hiếu chuyển sang kinh doanh trực tiếp để có tiền hút sách. Vốn liếng cổ truyền là bộ đèn bàn do ông bố nghiện để lại, Hiếu trưng dụng đưa vào kinh doanh tổ chức sử dụng chất ma túy tại nhà. Năm 1994,  Gã lái buôn đã bị công an quận Hoàn Kiếm bắt quả tang đang tổ chức cho hai con nghiện sử dụng ma túy tại nhà là Nguyễn Đức Thắng – trú tại 201-A2 tập thể Thượng Thanh, Gia Lâm và Phạm Trung Thành, sinh năm 1971 - ở 206, C16 cũng ở Thượng Thanh, Gia Lâm. Y bị tòa tuyên 45 tháng tù và 2 năm quản chế.
          Ra tù, Bùi Thanh Hiếu trở thành dân anh chị có số có má. Ngựa quen đường cũ. Người ta có câu “Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời” để chỉ những kẻ tội phạm chuyên nghiệp như Hiếu. Ra tù được vài tháng đến 7/1998, Hiếu lại tham gia hoạt động cưỡng đoạt tài sản của công dân và bị công an địa phương xử lý hành chính. Năm 2011, Hiếu bị công an phường Ngọc Khánh bắt vì tội tàng trữ súng đồ chơi trong danh mục cấm sử dụng…
          Với bản chất lưu manh, côn đồ, chẳng công ăn việc làm, Hiếu lang thang tham gia vài buổi “biểu tình chống Trung Quốc” ở hồ Hoàn Kiếm. Như con nghiện ngửi thấy hơi nhau, đám zâm chủ nhanh chóng nhận ra rằng Hiếu sẽ trở thành thành viên tích cực của nhóm nếu biết lợi dụng.
          Và chỉ sau vài lượt nhào nặn của truyền thông lề trái, một con nghiện, kinh doanh ma túy, cưỡng đoạt tài sản công dân... bỗng biến thành một khuôn mặt sáng giá, đấu tranh cho dân chủ và nhân quyền trong nước. Hiếu quay ra viết blog với lời lẽ cao đạo như thể mình là Thánh sống, phán đủ mọi chuyện trên trời, dưới bể…Chu cha - lại còn giọng chính trị gia thứ thiệt….Nào là những quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí v.v và v.v 
      Thế là cậu chàng lọt vào mắt xanh của các tổ chức quốc tế thiếu thiện cảm với Việt Nam và rồi được tham gia khóa học ở nước ngoài miễn phí... Phần tiếp theo thế nào…Các bạn đều đã nắm được.
         Người ta có câu "đừng nghe cave kể chuyện, đừng nghe con nghiện trình bày"...điều này liệu có đúng với Bùi Thanh Hiếu?
         Đã có một Bùi Hằng máu trên, máu dưới, một Lê Anh Hùng thần kinh hoang tưởng, một đám hoang zâm như Lã Dũng, Dũng Akuzu, giờ làng Zâm chủ lại có thêm một con nghiện, một tay xã hội đen thứ thiệt đang muốn làm cách mạng, đòi lãnh đạo đất nước...Chẳng hiểu dưới lá cờ của đám người xưng danh dân chủ này, đất nước sẽ đi về đâu?
           Chao ôi! Đúng là gánh tuồng….zâm chủ. 

Chủ Nhật, 12 tháng 1, 2014

Đại Vệ chí dị - đại chiến hoàng thành.

Nước Vệ triều nhà Sản năm thứ 69.

Năm đó nước Vệ tiêu điều thảm hại, người đói kém đi cướp trộm đầy đường. Đến hơn mười tỉnh cả nước thiếu gạo ăn làm đơn xin triều đình phát chẩn. Trong khi đó quan lại tham nhũng, ăn chơi xa hoa, vợ bé con riêng tậu biệt thự hàng nghìn tỷ. Các doanh nghiệp nhà Sản làm ăn thua lỗ, triều đình phải gánh hàng trăm nghìn tỉ thất thoát, thua lỗ.

Như thế bảo sao dân không đói.?

 Quyền lực của vương phủ rơi  vào tay phủ chúa. Cũng tại bởi đời Vệ Cường Vương khi trước bất tài, háo sắc, bỏ bê chính sự. Cường Vương lúc tuổi ngoài bảy mươi, răng chắc , tóc đen, khí lực sung mãn. Vương ngự ngôi cao chỉ lo kiếm chuyện tìm gái đẹp hầu hạ gôi chăn. Bảy ngày có thể lâm trận mây mưa đến năm buổi, lúc  về già còn rước thêm gái tơ về làm ái phi. Đến các con mình Vương cũng bỏ mặc đừng nói chi là xã tắc.

 Việc nước do phủ Chúa điều hành, Bạo tể tướng nhân đấy mà thành lập vây cánh, thu nạp thủ hạ đưa vào các vị trí béo bở trong triều. Ban phát bổng lộc hậu hĩnh, thế và lực ngày càng mạnh.  Chúa lấn át cả quyền của Vương Phủ.

Kính Vương lên ngôi, dốc lòng thiết lập lại quyền lực cho Vương Phủ. Ban hành khế ước toàn dân, quân phải một lòng phụng sự nhà Sản do Vương Phủ đứng đầu. Năm nhà Sản thứ 68, đại thần nghị chính Hoàng Sanh cầm quyền nghị hội, tuyên bố thiên hạ rằng kết quả lấy ý kiến tất cả nghị dân đại diện cho nhân dân đều nhất trí đồng ý nhà Sản là thế lực duy nhất lãnh đạo nước Vệ. Ngoài nhà Sản ra, bất cứ thế lực nào ngo ngoe, tạo vây cánh, lập bè đảng đều là thế lực phản nghịch.

Vương nói với đại thần trong phủ.

- Nay tuy nhà Chúa lộng hành, tước đoạt quyền bính của phủ. Nhưng danh chính ngôn thuận thì Vương Phủ vẫn là tối cao, Vương là nhà Sản, nhà Sản là Vương. Chân lý ấy không bao giờ thay đổi, con đường đi lên thiên đàng có thể đến thế kỷ sau mới tới nơi. Nhưng trước mắt không để quyền lãnh đạo nhà Sản lọt vào tay những phường bè lợi ích tư túi. Giả bộ phụng sự nhà Sản mà trục lợi cá nhân, đàn áp nhân dân với danh nghĩa bảo vệ nhà Sản mà thực ra là tập luyện binh mã, củng cố  binh lực để khống chế nhà Sản làm bình phong. Cái này dân gian gọi là cú kêu cho ma nó ăn. Nay quân của Vương Phủ đã được rèn luyện tinh nhuệ, đại tướng Trăm Xanh lập tức dẫn cánh Chính Nội đi đầu phá giặc lập công. Trận đầu phải quyết thắng đánh vào bộ Hình và tập đoàn tàu thủy, làm sao chiến thắng phải vang dội để cổ vũ khí thế toàn quân.

Trăm Xanh mình cao bảy thước, vóc dáng vạm vỡ, mặt mũi dữ tợn, tiếng sang sảng như chuông đồng. Xanh cắp đại đao ra giữa triều thưa lớn.

- Đại tướng Trăm Xanh, phụng mệnh vua ra trận. Thề quyết trận đầu đánh tan quân giặc. Bắt hết, hốt hết.

Nói rồi Xanh khoa đại đao một vòng, khí trên đao toát ra lạnh lẽo đầy sát khí, Trăm Xanh bước ra cửa nhảy thốc lên ngựa, hô quân tùy tùng nhắm hướng trung tâm kinh thành tiến tới.

Đại tướng Trăm Xanh vừa đi. Vệ Kính Vương  khoát tay gọi đại thần nghị chính tổng quản kinh thành Trí Sáng lại bảo nhỏ.

- Xanh là người miền Trung, tính nóng nảy. Lại đang nóng lòng trả mỗi thù năm xưa bị quân nhà Chúa vào đất ấm tập, dùng thế trận Thanh Tra đánh tập hậu. Trận ấy Thanh mất 3400 tinh binh, cũng vì tính không đề phòng. Nay trận này mà lỡ có gì thì hỏng đại sự. Người dùng quân bản bộ ém sẵn, lúc thừa cơ dùng trận Truyền Thông mai phục bất ngờ đánh tạt ngang hông địch, như thế chiến thắng mới chắc chắn được.

Trí Sáng mặt mũi sáng sủa, học rộng, binh thư đọc nhiều, giỏi trận Truyền Thông. Lĩnh ý vương, khoan thai phe phẩy quạt lên kiệu về phủ sắp đặt quân bản bộ, gọi bộ hạ thủ túc là Lộc Sáng vào. Dặn dò cẩn mật, cứ ngày ấy lúc ấy, xuất quân ra chỗ ấy, đánh thẳng luôn vào Báu Mã không cần nói nhiều.

Vương lại gọi đại tướng Kinh Tài là Chùa Lan lại thì thầm.

- Khi Trăm Xanh đánh trận này, Trí Sáng ở trong xuất bất kỳ ý ra quân. Đich hỗn loạn, không phòng bị lương thảo.Ngươi nhân lúc ấy chẩn bị binh mã đánh trận Kinh Tài, nắm hết nguồn lợi trong thiên hạ về đây.

Đại Tướng Chùa Lan lĩnh mệnh đi ra.

Lại nói về bên phủ Chúa, thấy Vệ Kính Vương dăm lần bảy lượt sửa chính sách, thu nạp bộ hạ, dựng tiền quân, hậu quân. Lại cho tướng lãnh đi tập huấn binh thư đánh Tham Nhũng. Biết là thế nào cũng có chuyện đến mình. Chúa mới họp bầy tôi lại bảo.

- Phép đánh trận đầu tiên là gì .?

Thủ hạ nhao nhao, người nói phải tinh thông võ nghệ, người nói phải rành trận đồ, người nói vũ khí đầy đủ sắc bén. Chúa cười nhạt hỏi.

- Kia một người tráng sĩ, vai năm tấc rộng thân mười thước cao, tay cầm phương thiên họa kích, tay kia cắp thanh Mạc Gia, mặc giáp bạc, cưỡi ngựa xích thố. Nếu một ngày không có cơm ăn, nước uống thì liệu đánh được bao nhiêu lâu, chém được bao nhiêu giặc.

Tướng coi ngân khố là Vạn Bành nói.

- Nếu thế sợ mới đến cửa trận là lăn quay cả người lẫn ngựa vì đói khát. Phải lính đi đánh trận mà tiền lương cho vợ con ở nhà không đầy đủ nữa, ra trận không có đồ ăn, ở nhà vợ con đói kém. Tráng sĩ trời đi nữa cũng phải thua. Binh thư có câu thực túc binh cường.

Chúa nghe thấy cắt ngang.

- Không nói binh thư, nói điều dễ hiểu đị.

Vạn Bành nói.

- Thưa, giang hồ  đạo tặc có câu, bản lĩnh có nhưng đói không chịu được.

Chúa bật cười ha hả.

- Nói đúng ý ta, cứ thế có phải là dễ hiểu không. Binh thư cái con mẹ gì.? Bọn hủ nho , mọt sách trong thiên hạ toàn lũ lợn bị ta khóa mõm từ lâu rồi.

Đoạn Chúa nghiêm mặt quát.

- Vạn Bành nghe lệnh.

Vanh Bành giật mình, tóc rẽ sang hai bên, mồ hôi đổ ra, lập bập quỳ khấu đầu.

- Vạn Bành xin nghe lệnh.

Chúa lệnh.

- Ta cho nhà người cai quản ngân khố, đặt tên cho là Vạn Bành. Nay là lúc cần người thu hết ngân lượng trong thiên hạ, đủ một vạn bành về kho cất giữ. Kẻ kia không có lương, không có bổng , liệu xem đánh được mấy hồi. Chúng bày trận gì mặc chúng, không có cái chúng ăn tất hàng ngũ lộn xộn, không đánh cũng tan. Lúc đó lại đến phủ Chúa mà xin xỏ xùi bọt mép cũng nên.

Vạn Bành lĩnh ý Chúa, tức tốc lên ngựa về phủ soạn trận Kim Ngân dùng phép tăng thuế, tăng phí, gom vàng cho quân bủa đi tứ xứ triển khai ráo riết gom lương thảo trong thiên hạ. Vì thế mà dân đói càng đói thêm, khiến 11 tỉnh giáp Tết Canh Ngọ còn không có gạo mà ăn phải đệ đơn xin triều đình phát chẩn cứu đói.

Vạn Bành đi, Chúa quay sang gọi Đàm Cận.

Đàm Cận tuổi trẻ, mặt mũi khôi ngô, sáng sủa, bộ dạng nho nhã. Vốn được Văn Thụ thừa tướng bộ Hình tiến cử. Đã từng kinh qua nhiều chức vụ, làm tổng trấn phủ Ninh giáp Tề mấy năm.. Vỗ về dân chúng yên ổn, hòa hiếu với Tề, mỗi năm thu về phủ Chúa hàng chục ngàn lượng. Đàm Cận nhờ hòa hiếu với Tề qua việc cho thuê đất đầu nguồn nên tạm được lòng Vương Phủ, lại thu về ngân khố phủ Chúa.

Chúa ôn tồn dặn Đàm Cận.

- Việc của ngươi là trấn an thiên hạ, cho thấy vận khí nhà Chúa còn dài. Có thế lòng người mới không hoang mang, dao động. Ngày mai người cứ đóng bộ đẹp, đi đây đó lăng xăng tạ hình ảnh người nhà Chúa khí lực còn sung mãn. Đến đâu cũng phải giữ hình ảnh nhà Chúa qua bộ dạng thật trẻ trung, năng động. Làm sao để thiên hạ thấy phủ Chúa là nơi gửi gắm lâu dài. Chớ có thấy can qua mà nghiêng về những kẻ già nua, sắp chết.

Rồi Chúa quay sang, thấy phó thương thư bộ hình coi việc an ninh là Điền Vẽ đang đứng chờ đến lượt. Chúa vẫy Điền Vẽ lại ghé tai.

- Một số bọn cứng đầu, không chịu bán cổ phần đi. Chả may Vương Phủ cho người nắm lại hết các cơ sở thương nghiệp thì nguy. Ngay lập tức phải cho người của ngươi đi thúc ép bọn này, chậm trễ xử êm ngay tức khắc làm gương.


Ngày nọ, tháng nọ. Trăm Xanh dẫn quân bản bộ đại hình chém Dương Bạo, bắt Dương Kính. Thừa thế tấn công Báu Mã bộ hình. Báu Mã hoang mang đối phó, binh pháp có phần loạn, vội vã điều quân bản bộ do Tư Tứ chỉ huy  hợp cùng quân bên ngoài là toán Nhiên Liệu Mới ra trận hòng đánh thế gọng kìm.

Toán ấy hùng hổ xung trận. Bất ngờ mới ra khỏi thành vài dặm, bị phục kích của toán Hà Thành Mới do Lộc Sáng chỉ huy đổ ra. chưa kịp chào hỏi thì Lộc Sáng bất ngờ cho quân khai cung bắn tên như mua. Tư Tứ  vỡ trận hoảng sợ dẫn quân quay ngược vào thành chỉnh đốn lại, im bặt tiếng luôn.

Báu Mã chủ quan lúc tiễn Tư Tứ đi, còn đứng đó nhìn theo, bị luôn một mũi tên Đích Danh trúng ngực, đeo cả tên chạy vào thành. Bênh càng thêm bệnh.

Phúa Chúa bị bất ngờ, không tính được Vương Phủ đánh vào bộ Hình ráo riết thế. Đương lúc chưa biết làm sao thì Chùa Lan dẫn đại quân đến áp thành bày trận Kinh Tài. Thế mới là họa vô đơn chí, chưa xong trận nầy đã đến trận khác.

Chúa cho người phia ngày đêm về Ninh phủ hỏi ý kiến lão tướng Văn Thụ. Lão tướng Văn Thụ viết bốn chữ cho người đưa tin. Chúa mở ra xem thấy bốn chữ '' thế lực thù đich ''. Chúa gọi Điền Vẽ và các tướng lại hội ý. Các tướng bảo.

- Văn Thụ đại thần xưa nay chuyên trận Thế Lực Thù Địch, cứ lập trận này ra rồi đen trắng nhốt hết lại, bởi thế nhà Chúa mới mạnh như ngày nay. Có lẽ giờ ý lão đại thần là nên dùng trận này.

Chúa bảo.

- Giờ trận này đem ra đánh thẳng với Vương Phủ, e rằng mang tiếng phản nghịch. Không đánh chúng không sợ, chi bằng cứ giả bộ đánh vào bọn Dương Bạo và bọn xúi nó tố giác thăm dò xem sao.

Bọn Nhiện Liệu Mới, bọn Phủ Chính bèn thổi kèn xung trận mở đầu. Tố bọn Dương Bạo là thế lực thù địch chống phá bên trong bên ngoài cùng với bọn Cù Tiên Sinh. Nhăm nhe đánh tới đại thần nghị chínhTrí Sang và  đại thần nghị chính Công Tới. Thế trận cũng hiểm độc khôn lường.

Mới trước đó bọn này ca ngợi nhà Dương Bạo có truyền thống yêu nước, cả gia đình cách mạng. Giờ cần giở mặt đánh ngược bàn tay. Thế mới biết bọn lưỡi không xương, bồi bút thật ghê tởm. Khổ thân phụ thân Dương Bạo tuổi cao, sức yếu, cả đời theo nhà Sản cùng với Cù Tiên Sinh cũng dòng dõi công thân như vậy, bị vướng họa can qua.

Muốn biết sự thể ra sao, xin xem hồi sau sẽ rõ.

Thứ Sáu, 10 tháng 1, 2014

Đại Vệ Chí Dị - Mỗi lần ước mất đi một góc.

Nước Vệ triều nhà Sản năm thứ 69.

Quan chữa thuyền người miền biển họ Dương tên Bạo, xứ An Biên, trấn Hải Tần vướng tội tham nhũng. Bị phát giác, nhưng nhờ có quan trên báo tin cho biết. Dương Bạo chạy về nhà gói đồ, rồi phi ngựa qua phủ hình báo tin cho em trai là phó phủ tên là Dương Kính biết. Kính bèn gọi thủ hạ và đám lưu manh cấp tốc đưa anh trai mình đi trốn sang tận nước Miên.

Loanh quanh ở Miên vài bữa, Dương Bạo leo lên phi cơ rông sang nước Cờ Hoa. Nước ấy không cho vào, Dương Bạo quay về Miên thì bị phủ Vương cho người sang Miên bắt về trị tội.

Năm nhà sản thứ 69, triều đình mở tòa đại hình, kết tội Dương Bạo xử chém vì tội tham nhũng. Xử Dương Kính 18 năm tù vì tội đưa anh bỏ trốn.

Dương Bạo muốn hưởng lượng khoan hồng, giữa phiên đại hình tố giác tướng  Báu Mã, phó thượng thư bộ Hình là người báo tin cho mình. Tin ấy khiến cả nước rung động.

Báu Mã người trấn Sơn Nam Hải,làm quan nhỏ ở bộ hình, trước có công dẹp loạn đất Thiên Trường, dập tắt cuộc nổi dây của nông dân. Theo công ấy mà chả mấy chốc được phong đến chức phó thượng thư bộ hình.

Nghe đồn Báu Mã là tay chân thân tín của Phủ Chúa. Khi tin cáo giác của Dương Bạo lan ra, tòa đại hình quyết khởi tố vụ án làm lộ tin tức. Lập tức cuồng phong nổi lên, bộ Hình, tướng bộ Hình là Hoàng Tư Tứ khẳng định Báu Mã vô tội, lời khai của Dương Bạo là vu oan trung thần. Quân bản bộ của bộ Hình  nằm ở ngoại vi là Nguyễn phụ trách tờ Nhiên Liệu Mới cũng lên tiếng át hết mọi lời dị nghị.

Xưa nay Nguyễn dựa thế bộ hình, tung hoành trên dư luận, ai cũng phải e dè khiếp sợ.  Người ta cũng biết Nguyễn là người phủ Chúa nữa, nên càng sợ hãi lời của Nguyễn hơn. Bởi thế Nguyễn tung ra vài câu hăm dọa, người thiên hạ cũng phải e dè sợ hãi.

Bấy giờ bên Phủ Chúa, cơn giận dâng tràn. Thủ hạ của phủ cứ lần lượt vào vòng lao lý, ác cái mỗi lúc lại lên cấp cao hơn. Cứ đà này chả mấy chốc nước dâng đến ngai Chúa. Nhưng giờ bên kia, đại tướng của Vương Phủ là Trăm Xanh dẫn quân tung hoành. Trăm Xanh đánh trận mở đầu trảm được Dương anh, bắt sống Dương em. Khí thế ngút trời, thừa thắng định dẫn quân xông vào bộ Hình bắt sống nốt Báu Mã tướng quân.  Báu Mã tướng quân lo sợ, cáo bệnh, đóng doanh trại, không dám ra ngoài thành nghênh chiến. Trăm Xanh cho quân bủa vây, tình trạng Báu Mã nguy cấp vô cùng.  Nhưng giờ còn chưa biết Vương Phủ có mưu kế gì mà Trăm Xanh dũng mãnh đến vậy. Phủ Chúa lo lắm nhưng vẫn phải dò xét thêm.

Phía ngoài phủ phó thượng thư bộ Hình Báu Mã,  đại tướngTrăm Xanh hiên ngang cưỡi ngựa ô, truyền cho chưởng tòa hình mang chiến thư dán trước phủ. Thông báo ngày một hay hai sẽ phá thành bắt tướng. Một mặt truyền tin về Vương Phủ, báo tin trận đầu thắng lợi.

Bỗng nhiên bên ngoài bể khơi, quân Tề lăm le tung hoành. Tin ấy mới đáng sợ. Xưa kia năm Ất Mão, người Vệ nam bắc tương tàn, quân Tề nhân lúc đó thôn tính gọn đảo Cát Vàng và một phần đảo Cát Dài. Giờ lại lăm le thôn tính hết biển Đông. Đúng lúc phủ Chúa bị nguy khó bởi vòng vây Vương Phủ, Tề cất quân định lấy nốt biển Đông khi chính sự Vệ đang rối ren.

Ít nhiều Chúa có tham tàn thì cũng dăm lần bảy lượt dóng dả đầy cương quyết chuyện chủ quyền, khiến Tề giận. Không như Vương Phủ cứ mỗi lần Tề lăm le lại ca bài hợp tác, bàn bạc trên tinh thần anh em hiểu nhau.

Nước Vệ triều nhà Sản cứ trớ trêu thế. Cứ tưởng mỗi lần có biến động gì có thể đổi mới vận nước, thì lại bẽ bàng khi thấy vận nước lại kém đi. Một văn gia nước Vệ hiện đang trọng bệnh trong lao tù từng phải thốt lên.

Tổ quốc tôi như miếng da lừa
Mỗi lần ước mất đi một góc
Ước phồn vinh ; rừng mất cây, biển mất cá
Ước vẹn toàn ; mất biển đảo, cao nguyên.

Lẽ nào giờ ước hết tham nhũng, hết lợi ích nhóm thì nước Vệ mất nốt biển Đông. Than ôi. Nước Vệ Triều nhà Sản. Thương lắm thay.





Thứ Năm, 9 tháng 1, 2014

Lời khai nào của Dương Chí Dũng mới gọi là chấn động.?

Nhiều tờ báo giật tile về lời khai chấn động của Dương Chí Dũng như báo Tuổi trẻ.

http://tuoitre.vn/Chinh-tri-xa-hoi/Phap-luat/589099/duong-chi-dung-khai-mot-lanh-dao-bo-cong-an-da-mat-bao.html#ad-image-0

Đa phần các báo đều nhấn mạnh chit tiết về quan chức cấp cao BCA, có báo nói rõ là thứ trưởng Phạm Quý Ngọ ( Hà Nội Mới , Tuổi Trẻ...). Về số tiền hàng triệu usd hối lộ.

Đúng là chấn động, tiền triệu đô, cấp thứ trưởng công an . Đương nhiên là phải chấn động rồi.

Nhưng có lẽ mỗi người đọc lời khai của Dương Chí Dũng sẽ thấy chấn động ở từng câu khác nhau. Cá nhân tôi, người viết bài này thì thực sự chấn động mấy đêm liền không ngủ. Nhưng chẳng phải vì tiền triệu đô hay vì ông thượng tướng công an.



Chấn động nhất đối với tôi là lời khai của Dương Chí Dũng khi nhận tin báo về số phận mình. Theo báo Tuổi Trẻ thì Dũng khai tại tòa.

'' Ông Dũng khai:"Trưa 17-5, tôi điện thoại cho anh Phạm Quý Ngọ, thứ trưởng Bộ Công an hỏi xem anh đi công tác về chưa, anh nói anh trên đường về Hà Nội. Anh thông báo luôn với tôi là tối nay Thủ tướng sẽ nghe báo cáo về việc của tôi. Tối hôm đó, tôi loanh quanh gần nhà anh ở đường Lý Thường Kiệt, đường Hai Bà Trưng để chờ anh về. Tối đến, anh ấy gọi cho tôi thông báo Thủ tướng đã chấp thuận khởi tố và bắt tạm giam chú. Khi nghe tin anh báo, tôi rất bàng hoàng, tôi không ngờ mình lại bị bắt và tôi bỏ trốn ngay tối hôm đó”.


- Tôi rất bàng hoàng, tôi không ngờ mình lại bị bắt.



Trời, thực sự là kẻ vào tù đến bao lần không nhớ như tôi ( người viết bài này ) cũng không hình dung được có người nếu bị bắt, mức án sẽ là tử hình. Thế nhưng anh ta không ngờ mình lại bị bắt, anh ta bàng hoàng khi nghe tin tội mình sẽ bị bắt. Như thể anh ta vô tội, như thể anh ta nghĩ chắc mình chẳng có tội gì.?

Tôi ở trong tù, gặp nhiều người không ngờ bị bắt. Nhưng ở những vụ nhỏ lắm, ví dụ như đi xem đua xe, phi xe theo xem khi bị bắt cũng thành đua xe. Đứng xem đánh bạc cũng thành tội đánh bạc....hay đôi khi ngoài đường đi quá tốc độ bị CSGT thổi còi, cho xem hình ảnh thì tôi hay nhiều người khác mới không ngờ mình đã đi quá tốc độ.

Còn tội đến khung tử hình, mà ngạc nhiên không ngờ, đến mức bàng hoàng khi nghe tin mình bị bắt thì quả ngàn xưa đến nay chưa ai có. Chỉ có bị oan, mà nếu là oan đến độ tử hình thì hỏi có phải là '' chấn động '' không?. Oan thế thì bàng hoàng, không ngờ là phải rồi. Mạng người thường đã quý, huống chi là mạng của con giám đốc công an TP, anh phó Giám đốc CATP lớn. Mạng của một cán bộ đảng viên giữ chức vụ cao chứ có phải mạng chồng Nguyễn Thị Thanh Tuyền, bố Trịnh Kim Tiến....đâu.

Nếu mà là '' oan '' đến mức tử hình, thì Dương Chí Dũng không ngờ, bàng hoàng là phải. Nếu thế thì đây là lời khai quá ư là '' chấn động ''.

Tòa đã tuyên án Dương Chí Dũng tham ô, tội tử hình.Tòa án Hà Nội xét xử công khai, báo chí đưa tin trực tiếp, ủy viên trung ương Đảng, trưởng ban nội chính trung ương giám sát. Liệu có oan không.?

Nếu mà không oan, thì lời khai của Dương Chí Dũng về thái độ khi biết tin bị bắt càng phải là chấn động khủng khiếp mà dư luận không để ý đến.

- Tôi rất bàng hoàng, tôi không ngờ mình lại bị bắt.


Tội vào khung tử hình, mà nhởn nhơ đến nỗi bất ngờ khi nghe tin bị bắt, dù đã phải bị làm việc với cơ quan điều tra, triệu tập về tội danh trước đó lâu rồi. Thế mà vẫn bất ngờ. Vì sao bất ngờ. Đó mới là '' chấn động khủng khiếp '' mà chúng ta phải xem xét.

Dương Chí Dũng tin vào điều gì mà rồi phải bàng hoàng khi nghe tin mình bị bắt.?

Càng '' suy ngẫm lời khai Dương Chí Dũng '' ( mới thấy càng lạnh người đại tá Nguyễn Như Phong ạ). Một thể chế mà có một tội phạm là quan chức bị khung hình phạt cao nhất mà còn bất ngờ khi nghe tin mình bị bắt. Điều ấy có nghĩa gì. Có nghĩa là gì.?

Phải chăng anh ta nghĩ như bọn xem đánh bạc, bọn xem đua xe, bọn vượt tốc độ...bao thằng vi phạm có bắt thằng nào mà mình bị bắt. Phải chăng anh ta nghĩ cái tội xem đánh bạc cỏn con thì nhân thân tốt, có tí lo lót rồi, sao mà bị bắt được. Hay anh ta nghĩ bao thằng phạm tội như mình có bị bắt đâu?. Thế nên anh ta mới chủ quan đến mức phải bàng hoàng.

Nhưng đây là hàng triệu usd tiền máu thịt của đất nước. Nói là máu thịt vì thiếu tiền đến bệnh viện mà có đứa con ngoan tự vẫn, có bà mẹ sinh con ở công trường, có học sinh đắm đò chết đuối vì không có tiền làm cầu...

Khi mà một kẻ tội phạm là quan chức tham nhũng hàng triệu usd, khung hình phạt tử hình. Mà bất ngờ khi nghe tin mình bị bắt. Như tâm lý kiểu kẻ phạm tội vặt vãnh đi quá tốc độ, xem đánh bạc bị phạt tiền hay giam một tuần lễ. Thì đằng sau cái bất ngờ và bàng hoàng đó. Mới là điều chấn động khủng khiếp nhất trong vụ án này.




Thư tình Buôn Gió gửi Như Phong.


Vừa qua trong khi dư luận dấy như cồn về vụ Dương Chí Dũng khai ra Phạm Quý Ngọ. Gió đã điểm mặt thấy vắng báo CA, QĐ và tờ của đại tá quản lý. Gió hiểu vì sao đại tá không ùa theo không khi hừng hực ấy, bởi vì đại tá ở phía muốn dập tắt cái luồng không khí hừng hực khí thế cách mạng báo chí ấy.

Và sau phát lệnh của trung tướng Tư, đại tá bắt đầu múa bút vào cuộc. Bài của đại tá vô lý hay phạm luật đến đâu thiên hạ đều đã phách hết. Nào là 5kg tiền va li khó mang, thiên hạ chỉ cho đại tá thấy ngoài sân bay người ta vác 7 kg nhẹ như lông hồng. Đại tá bảo Ngọ phong thứ trưởng có nghĩa chứng minh Ngọ không phạm tội, người ta hỏi thế ai không được phong là có tội chăng.? Vậy cái ông đại tá cục trưởng gì đó mà Chí Dũng khai ra chắc hẳn là phạm tội nên mới không được phong gì chứ.?

Đấy là chưa kể Phong đã lộ mình đầy sơ hở, Phong huênh hoang kể về 7 ngày trước Phong biết vụ án này thế nào, rồi trước nữa Phong biết thế nào.? Cái giọng văn đầy trịch thượng của Phong, Beo..và các trang mạng DLV vẫn tinh tướng như thánh phán xét về các vụ khác trước đây về những nhà dân chủ, giờ cũng vẫn thế. Cái này thiên hạ cũng đã nói hết cả rồi, Gió cũng không nói lại với Phong nữa.

Nhưng chuyện Phong nói về cái tình, cái nghĩa của Dương Tự Trọng thì ít người nói đến. Đang chuyện pháp luật Phong cho Petrotimes quay ra giở góc tình cảm. Thiên hạ nào cũng né, đúng là chuyện anh em ruột thịt, khó mà trách được. Hôm nay Gió viết thư tình, không phải tình cảm gì với Phong. Xưa nay Phong đứng đầu đám DLV bên kia, Gió ở bên này lề trái, tình nghĩa cái gì cơ chứ?. 

Thư tình ở đây là nói về cái tình trong vụ Dương Tự Trọng. Petrotimes nói tình, Gió cũng hầu chuyện nghĩa tình .

Chuyện anh em ruột thịt, bao che cho nhau là chuyện bình thường. Thật sự ở xã hội phong kiến hay nền văn hóa gia đình đặc thù như dân tộc ta. Chuyện  ruột thịt cứu nhau là đáng nể. Nếu Trọng thẳng băng đem Dũng đi nộp để vẹn chữ công.Thì chẳng phải18 năm sau , đến 180 năm sau người ta sẽ vẫn còn trách Trọng tham công bỏ nghĩa. Gió viết mấy bài  về vụ này, nhưng chưa hề động bút nói gì đến hành động của Trọng cả. Trong tâm của Gió cũng đánh giá cao hành động sẵn sàng bỏ hết mọi thứ để cứu anh mình, cho dù là vi phạm pháp luật nặng nề của Trọng. Nụ cười thanh thản của Trọng trước tòa, chấp nhận ván bài chơi, có thắng có thua , đen thua sạch túi ,nở nụ cười chấp nhận, đúng là nghĩa khí của kẻ dám làm và dám chấp nhận hậu quả. ( có thể dư luận sẽ dấy lên chửi hai chúng ta nào là tình nghĩa gì mà đạp lên pháp luật, cứ kệ họ đã, chúng ta đang nói chữ tình ở đây thì cứ nói cho hết )

Giờ nói đến tiếp cái tình của Trọng, thì cũng phải nói đến ai là kẻ đưa Trọng đến hoàn cảnh trớ trêu này. Nếu Dũng, Trọng không biết tin Dũng bị bắt thì đâu có ngày Trọng phải hầu tòa lãnh án 18 năm. Một con người Dương Tự Trọng vẹn nghĩa tình như Petrotimes nói. Khi biết tin anh mình sẽ bị bắt, lẽ nào quay mặt làm ngơ hoặc đem anh mình đi nộp lấy công. Hoàn cảnh của Trọng và con người tình cảm như Trọng mà Petrotimes đã miêu tả ( nếu đúng ) thì Trọng không có cách nào khác là phải cứu anh mình, dù hậu quả vỡ lở có thế là mất hết cuộc đời. Nhưng Phong tin đi, có thể 18 năm sau người ta quên Dương Tự Trọng vì cứu anh mà phải lâm nạn cửa tòa . Nhưng nếu Trọng đem nộp anh của mình như thời cải cách ruộng đất thì chắc 180 năm sau thiên hạ còn nhớ đến Dương Tự Trọng , tuy nhiên hình ảnh sẽ chát đắng hơn nhiều chứ không phải như bây giờ.

Petrotimes nói đến tình của Trọng, Gió công nhận một cách thật lòng rất nể Trọng, Trọng khó mà làm khác được. Việc Trọng chơi với giang hồ Dũng Bắc Cạn, thiên hạ chê. Gió không chê, bởi Gió hiểu có cảnh sát hình sự nào mà không chơi với giang hồ đâu. Không chơi thì không lấy được tin, không làm được việc. Đấy, nói tình Gió cũng công nhận cái tình một cách rất thẳng thắn.

Nhưng nói thì cũng phải nói hết tình, phải trách kẻ nào báo tin khiến cho Dương Tự Trọng phải vào cảnh khó khăn ấy mới là nói hết tình. Nhưng Petrotimes nói lại không hết, thương Trọng mà thương nửa vời, nếu thương trót Petrotimes phải trách kẻ báo tin, Phong và Petrotimes phải góp phần truy ra kẻ báo tin thì mới phải tấm lòng với Dương Tự Trọng chứ. Đằng này Phong thương Trọng như thế là không hết tình với Trọng, mà Phong thương cảm thế để vẹn tình với kẻ báo tin cho Trọng mà thôi. Bởi thế Phong giở vụ Pmu18 ra để răn đe báo chí. Phong quay cuồng với các chứng cứ để khẳng định Dương Chí Dũng tố cáo oan sai  cho Phạm Quý Ngọ ( trời ơi ! Vì Dương Chí Dũng mà Trọng dấn thân cứ anh phải lao tù, giờ Phong bảo Dương Chí Dũng thế thì quả những lời Petrotimes thương cảm Trọng có phải là nước mắt cá sấu không ?). Phong khẳng định Dũng tố cáo oan sai, Dương Chí Dũng thêm tội. Dương Chí Dũng  đang mong góp phần thành khẩn chuộc tội tử hình chưa xong , nếu như Phong nói thì Dương Chí Dũng hết cơ sống. Ở tù 18 năm , anh trai mình  phải chết, không có cơ hội cứu vì lời cáo buộc của Phong, thử hỏi Trọng sẽ nghĩ thế nào về Nguyễn Như Phong.?

Sẽ hàm ơn Nguyễn Như Phong đã cho Petrotimes khóc thương cảm mình ư.? Hay Dương Tự Trọng sẽ nghiến răng nghĩ đến câu chữ mà Nguyễn Như Phong khoác tội thêm cho anh mình trong một vụ án mới định khởi tố.

Gió nói thế đã suy ngẫm  hết chữ Tình chưa ,Nguyễn Như Phong.?

Những ngày đáng lo ngại năm 2014

1) Lo ngại Thái Nguyên

Vụ bạo động Thái Nguyên cho thấy mầm mống bức xúc, nóng giận tích tụ trong đám đông dân chúng Việt Nam rất cao. Nguyên nhân của sự bức xúc này không chỉ phải là vụ việc xô xát giữa bảo vệ và một công nhân. Mà sự bức xúc khiến người dân cáu giận nổi cơn như vậy còn do nhiều thứ tích sẵn trong người,  chẳng hạn như giá cả leo thang, bất công giàu nghèo, pháp luật thiếu minh bạch..thậm chí là cả tình trạng tắc đường, những nhiễu hành chính.... Những thứ này theo ngày tháng sống cứ tích tụ lại trong người dân thành những phẫn uất và bùng nổ thành bạo động có khi chỉ một lý do vu vơ.

Hẳn ai trong chúng ta đều không lạ gì những câu chửi thề thốt ra khi ai đó xem ti vi, báo chí hay chứng kiến cảnh nào đó diễn ra trước mắt, hoặc nghe kể lại. Sự bực bội đập vào mắt, vào thần kinh mỗi người dân hàng ngày, hàng giờ ở đủ mọi nơi. Từ bếp ăn cho đến nhà trường, công sở, ngoài đường..

Công an như thường lệ vào cuộc điều tra khởi tố vụ án '' gây rối trật tự công cộng ''. Thường ở nước ta , vấn đề thường hay giải quyết phần ngọn như vậy. Cho nên hết đám đông này đốt xe, phá nhà máy, ủy ban, chặn đường, khiếu kiện, chở quan tài....cứ xảy ra liên miên. Cho dù sẽ tìm ra được thủ phạm trong vụ này,có đưa ra xét xử làm gương, làm điểm gì đi chăng nữa . Thì sự cảnh cáo của bản án trong vụ này cũng chẳng khiến được những vụ khác xảy ra, bởi như đã nói. Nguyên nhân của cơn nóng giận nó thâm nhập vào người dân qua quá nhiều ngả. Có khi người dân Việt Nam không những được xếp hạng hạnh phúc nhất nhì thế giới, mà còn đáng được xếp hạng nóng tính nhất nhì thế giới.

Một điều thật đáng buồn hay đáng lo ngại nữa ở vụ việc này. Trong bối cảnh cạnh tranh thu hút đầu tư, phải khó khăn lắm mới kéo được một nhà đầu tư lớn như Samsung vào VN để đầu tư ngành công nghệ cao như điện thoại. Sự việc xảy ra này chắc sẽ để trong đầu những nhà đầu tư mối lo ngại về tình trạng bất ổn có thể bùng phát bạo động bất cứ lúc nào. Không ai dám đầu tư vào vùng đất mà người dân không thuần tính , dễ nổi nóng như vậy. Thông tin về sự việc, số người chết, bị thương, tài sản bị phá có thể được nói cách khác cho dân chúng yên tâm. Nhưng với người đầu tư là chủ nhà máy, khu công nghiệp thì không thể nói họ không có thông tin trung thực. Thử hỏi sự hấp dẫn về nhân công giá rẻ, cần cù, chịu khó...có làm át mỗi lo ngại về một đám đông sẵn sàng nổi khùng đập phá hết, tấn công hết mọi thứ bất cứ lúc nào, bất cứ lý do gì. ?

Bài toán giải đáp để không tái diễn cảnh này không phải chỉ xử tù người gây rối là xong. Án tù cho người gây rối cũng không thể làm yên lòng những nhà đầu tư nước ngoài, cũng như những người có lương tri, tấm huyết thực sự với tiền đồ đất nước.

2) Lo ngại ngân hàng

Vụ án nhân viên ngân hàng Huyền Như lấy hàng ngàn tỷ đồng. Ngân hàng Viettinbank phủi tay chịu trách nhiệm. Tòa án mở phiên tòa xét Huyền Như lừa của người gửi tiền, người gửi tiền cho ngân hàng phải gánh chịu hậu quả.

Nếu thế thì sẽ còn ai dám đến ngân hàng gửi tiền. Một người dân bước vào ngân hàng, gặp nhân viên ngân hàng để làm thủ tục gửi số tiền tiết kiệm. Nhân viên ngân hàng đưa giấy chứng nhận giả, có con dấu giả và thu tiền tại quầy giao dịch ngân hàng. Sau đó nhân viên đó cuỗm tiền biến mất, ngân hàng bảo chưa thấy tiền vào ngân hàng nên không chịu trách nhiệm, đi tìm nhân viên đó mà đòi. Nếu việc này được xử cho Viettinbank vô trách nhiệm thì người dân nào dám mang sổ đỏ đến ủy ban làm công chứng, mang giấy tờ, mang vàng đến ngân hàng để hưởng ứng lời kêu gọi của chính phủ mới đây.? Làm sao người dân biết được vàng, tiền, sổ đỏ của mình đã nhập vào trong số tài khoản của ngân hàng, ủy ban....? Có cấp trên thông báo à, cấp trên cũng té nốt thì sao, có giấy chứng nhận của xyz à, giấy chứng nhận cũng giả nốt thì sao.?

Bài toán nào để lấy được lòng tin của những người đến ngân hàng giao dịch sau vụ Viettinbank chối phắt trách nhiệm của mình.?

Mất niềm tin là một nguyên nhân lớn dẫn đến phẫn uất. Một xã hội ở đâu cũng thấy không có niềm tin thì chắc hẳn ở đâu cũng có sự phẫn uất là điều đương nhiên. Và con người không thể hiền lành, thuần chất trong một bối cảnh mà mọi sự trắng đen , điên đảo không biết đâu mà lần, mà xác định.

3) Lo ngại pháp luật.

Cứ ngỡ rằng vụ án Dương Chí Dũng tố Phạm Quý Ngọ báo tin để trốn thoát. Lời khai rành rọt tại tòa. Tất nhiên đúng sai thì còn phải điều tra. Nhưng việc tòa thấy đủ dấu hiệu căn cứ để khởi tố là đương nhiên đúng luật. Và khi nào có lệnh khởi tố, có quá trình điều tra, có kết luận điều tra thì mới rõ Phạm Quý Ngọ có tội hay không.?  Thế nhưng lời đề nghị khởi tố vụ án này mới được đưa ra đã gặp những phản ứng không hề đúng luật từ phía báo chí, cơ quan an ninh điều tra.

Niềm tin của người dân đang lên bỗng nhiên khựng lại. Khi báo CAND vào cuộc đăng lời ông quyền thủ trưởng cơ quan an ninh điều tra trung tướng Hoàng Công Tư. Ông Tư khẳng định quá trình điều tra trước đó mà cơ quan ông phụ trách phối hợp vụ án cho thấy Dương Chí Dũng khai không đúng về ông Ngọ.

Ông Hoàng Công Tư như thế đã làm lộ bị mật điều tra chưa.? Đã làm lộ bí mật những vụ án do Ban Nội Chính, Ban Chỉ đạo phòng chống tham nhũng trương ương thụ lý chưa.? Vụ án đang được đề nghị khởi tố, đúng sai phải để xác minh. Ông Tư dựa vào điều nào của luật tố tụng hình sự mà bỗng dưng kể quá trình Dương Chí Dũng khai tại cơ quan ông thế nào, ông đã xác minh điện thoại gọi đi gọi lại ra sao.?

Hay luật có khoản nào quy định cho ông Hoàng Công Tư tiết lộ điều tra như vậy. Có vụ án đã khởi tố , đã điều tra, đã đưa ra tòa. Nhưng tòa bác bỏ hồ sơ, đề nghị điều tra lại, những vụ án như thế là thường. Đã có vụ án nào mà bên điều tra nhảy lên mặt báo cự nự rằng quá trình điều tra trước đó thấy kẻ này có tội, người kia không có tội chưa.? Cự nự kiểu đó thì còn gì là tòa án, còn gì là pháp luật nghiêm minh nữa.?

4) Lo ngại truyền thông.

Tiếp đến ông nhà báo Nguyễn Như Phong. Bài báo mới đây của ông Nguyễn Như Phong có nhan đề '' Suy ngẫm lời khai của Dương Chí Dũng về cho tướng  Phạm Quý Ngọ'' đã lên tiếng bênh vực cho ông Ngọ khi mà vụ án còn đang chưa có điều tra. Nhờ bài báo này đã lộ ra một Nguyễn Như Phong thực sự.

Nếu ai tinh ý, đọc phong cách viết bài báo này, sẽ thấy nó trùng lặp với phong cách của các trang mạng điện tử có tên NTD và một vài trang Dư Luận Viên khác. Một thói quen cầm đèn định hướng ô tô, coi mình là đỉnh cao của pháp luật vẫn thường thấy đầy trịch thượng y hệt nhau. Chính những trang này và những bài viết dạng định hướng áp tội cho người khác trong các vụ án của những nhà đấu tranh dân chủ như Cù Huy Hà Vũ, Nguyễn Văn Hải, Lê Quốc Quân . Và trong vụ án này, vẫn giọng văn đấy, vẫn lối viết ấy, kiểu áp đặp , định hướng tòa án ấy. Khác cái là bênh vực Phạm Quý Ngọ vô tội.

Có lẽ sự việc Dương Chí Dũng khiến Nguyễn Như Phong mất bình tĩnh. Bộc lộ dấu vết  ngòi bút của mình.

Qua đó người dân cảm nhận được ai là kẻ đứng đầu đám dư luận viên hay áp tội cho những người yêu nước , trước khi phiên tòa xảy ra. Cảm nhận được những bài viết đả kích, kết tội người đấu tranh yêu nước do kẻ nào chấp bút , kẻ nào chỉ đạo, phong cách viết của ai.

Lời khai của Dương Chí Dũng để lộ ra tướng Phạm Quý Ngọ báo tin, nhận tiền. Tướng Phạm Quý Ngọ có tội hay không còn phải điều tra, điều tra có lộ ra gì nữa không là điều còn phải chờ đợi. Thế nhưng mới chỉ lời đề nghị khởi tố vụ án. Ít nhất đã có hai người mất bình tĩnh để lộ mình. Người thứ nhất là ông trung tướng Hoàng Công Tư , người thứ hai là nhà báo đại tá Nguyễn Như Phong.

Có thể một vài bản tin thời sự tối nữa, Trần Bình Minh sẽ vào cuộc.

Một điều rất lạ, đang trong lúc dư luận trong ngoài, cả các thế lực mà nhà nước ta hay gọi là ''phản động '' thu hút vào vụ đại án Dương Chí Dũng, Huyền Như. Thì đột ngột im ắng lâu ngày, ông Đinh Thế Huynh UVBCT đột ngột xuất hiện nói về đề tài mà dường như dư luận đã quên . Đề tài gì đó về hiến pháp , chống xuyên tạc và gì gì đó. Một đề tài rất lạc lõng trong lúc cả dư luận đang hướng về phía khác.

Tại sao ông Đinh Thế Huynh xuất hiện thời điểm này. Các dư luận viên sẽ nói là đó là chuyện bình thường, việc ông ấy vẫn làm. Chỉ được cái suy diễn lung tung.

Một UVBC, một người lõi đời làm truyền thông, tuyên huấn như ông Đinh Thế Huynh xuất hiện vào lúc này không phải là điều bình thường tí nào. Mà ông muốn nhân cơ hội này để đưa thông điệp cá nhân mình. Cho dư luận nhớ tới trong lúc truyền thông hỗn chiến gay gắt này, ông là người quản lý đấy. Và giữa một bên đang định khởi tố vụ án '' mật báo tin '' và một bên phản bác ( nghe như phản bác 258 hay diễn đàn XHDS ý nhở ) ..bên nào có ông Huynh bên đó sẽ nắm được dư luận.

Đó chẳng phải là điều đáng lo ngại nữa hay sao.?