Thứ Bảy, 21 tháng 6, 2014

Phát ngôn của Nguyễn Văn Thọ - Đảng CSVN hai lần thiên tài đánh thắng đế quốc.

Nguyễn Văn Thọ là một nhà văn của hội nhà văn Việt Nam, hiện nay lúc sống vài ngày ở Berlin rồi về VN. Người viết bài này không đi vào đời sống riêng tư của NVT , mặc dù có quá nhiều tình tiết bi hài. Chỉ đưa lại những luận điệu điển hình của tuyên truyền cộng sản '' phong phú và đa dạng'' mà Nguyễn Văn Thọ là dạng tiêu biểu.

Trước đây khi TBT Nông Đức Mạnh đến Berlin, nhà văn Nguyễn Văn Thọ đại diện kiều bào Đức ở hải ngoại đọc diễn văn phát biểu, trong đó có đoạn sau.

''Thay mặt các đại biểu kiều bào phát biểu tại buổi tiếp, ông Nguyễn Văn Thọ - kiều bào Đức đã ca ngợi những thành tựu mà Đảng ta đã đạt được trong 80 năm lãnh đạo đất nước. Ông cho biết: Lịch sử 80 năm Đảng Cộng sản Việt Nam là lịch sử hai lần thiên tài. Một đội quân ban đầu chỉ có gươm, mác, súng kíp và tầm vông, mà hai lần đánh thắng hai đế quốc lớn nhất thế giới: Pháp và Mỹ, hoàn thành sứ mạng, thống nhất giang sơn về một mối. Ở khắp nơi trên thế giới người ta đã biết đến Việt Nam, một dân tộc anh hùng bất khuất và điều ấy một lần mang lại niềm tự hào cho người Việt Nam. Lần thứ hai, khi phe xã hội chủ nghĩa tan rã, nhiều quốc gia tưởng vững mạnh đã sụp đổ, song nước Việt Nam vẫn đứng vững, lại tìm ra giải pháp đổi mới toàn diện để vượt qua những giai đoạn đau khổ nhất sau 4 cuộc chiến tranh, đưa đất nước Việt Nam từ một nước đói nghèo, trở thành một quốc gia có vị thế đáng nể trên thế giới.''

http://nguoiviet.de/nv/modules.php?name=News&op=viewst&sid=6919

Thọ đã khẳng định đảng của Thọ là thiên tài, hai lần đánh thắng hai đế quốc lớn nhất thế giới, thu giang sơn về một mối...những lời văn của Thọ về đảng của mình thật hào hùng, bất khuất và đầy vinh quang. Chưa hết Thọ còn bày tỏ hân hoan là các phe XHCN sụp đổ nhưng VN vẫn đứng vững trở thành quốc gia có vị thế đáng nể trên thế giới. Luận điệu của Thọ nêu bật ĐCSVN thiên tài đến nỗi không cần vũ khí tối tân, mà chỉ cần tầm vông, súng kíp cũng chiến thắng các đế quốc lớn trong suốt 80 năm qua.


Hôm nay thì chuyện Trung Quốc xâm lược Việt Nam đã rõ ràng, thậm chí báo Hoàn Cầu Trung Quốc còn láo xược gọi VN là đứa con hoang, đứa con lang thang phải quy phục những gì TQ đang làm ở biển Đông, không được hỗn xược phản đối. Trước tình cảnh ấy của đất nước, trước cái cảnh mà nếu đúng như Thọ nói thì '' giang sơn không về một mối '' . Khi mà Hoàng Sa, Trường Sa còn trong tay TQ thì làm sao gọi giang sơn đã về một mối cơ chứ. ?

Nhà văn Nguyễn Văn Thọ lại một lần nữa đứng lên phát biểu kể lể nỗi khổ nếu có chiến tranh, nào là đau thương, chia ly tang tóc, nào chiến tranh không phải trò đùa, chỉ có những kẻ hiếu chiến, ngu dốt không hiểu chiến tranh đắng cay thế nào mới hăng máu tiết. Lần này Thọ không ca ngợi đảng CSVN của Thọ là thiên tài không cần vũ khí tối tân để đánh kẻ thù, Thọ quay ra ca bài Đảng của Thọ tài tình dùng biện pháp mới hợp thời đại là không cần chiến tranh, dùng  ngoại giao, đàm phám để giữ vững chủ quyền.

Thọ cũng cài câu nếu đất nước bị TQ xâm phạm, Thọ sẽ đầu quân, sẽ chấp nhận chiến tranh. Nhưng nếu để ý thì Thọ chỉ nói đến chiến tranh trên đất liền, điều mà rất khó xảy ra.

 Nếu lần này, đảng CSVN của Thọ dùng hoà bình, đàm phán để giữ được biển đảo. Thì không có gì để nói, Đảng của Thọ đã thiên tài, thần thánh 3 lần.

http://vnexpress.net/tin-tuc/goc-nhin/chien-tranh-khong-phai-tro-dua-3001901.html

'' Chính vì thế tôi tán thành chủ trương của Chính phủ ta, kiên trì tố cáo hành vi ngang ngược của nhà nước Trung Quốc trên trường quốc tế để tranh thủ dư luận tiến bộ trên toàn thế. Cũng như thế, chúng ta kiên trì hòa bình dùng ngoại giao để các nước có chung quyền lợi trên biển Đông hợp sức với chúng ta ngăn chặn hành vi ngang ngược của Trung Quốc độc chiếm biển Đông, thậm chí phải đưa ra tòa án quốc tế.''


Nhà văn Nguyễn Văn Thọ, một người đến nước Đức với danh nghĩa công nhân xuất khẩu nhờ biến cố Đông Âu mà Thọ ở lại thành VK, luôn một lòng tin vào đảng, sát cánh bên đảng của mình trong bất kỳ hoàn cảnh nào. Nắng cũng như mưa, lúc đảng cần chiến tranh hay như lúc đảng cần hoà bình, Thọ đều đáp ứng được tuốt.



Nguyễn Văn Thọ sát cánh với Quang lùn khi đảng cần biểu tình.

Chúng ta hãy chờ xem ở lần thứ ba này, đảng CSVN của Thọ sẽ thiên tài đến đâu trong việc '' thu giang sơn về một mối ''. Xem đảng CSVN tranh thủ dư luận tiến bộ trên thế giới kiểu gì , xem họ hợp sức với các nước chung quyền lợi biển Đông ra sao, xem họ đưa TQ ra toà án quốc tế kiểu gì.

Nếu những hành động này có thực bụng làm, có kết quả. Dĩ nhiên là ĐCSVN của Thọ tất có thêm lần thứ 3 thiên tài.

Còn nếu nó không có kết quả, ĐCSVN của Thọ vẫn là thiên tài. Bởi chúng là bọn thiên tài về các giọng điệu.

Thứ Năm, 19 tháng 6, 2014

Đừng yêu nước bằng máu người khác.

Câu này thì mới đây mới có. Ngày trước mà đảng kêu gọi đánh Mỹ, đánh Pháp mà ai nói giọng này đảng cho chết luôn. Ai mà chả muốn chống ngoại xâm, giữ gìn đất nước. Bạn nói thế, bắn bỏ không ai thương.

Nhưng giờ tôi đố các bạn biết câu này sao lại được sử dụng khơi khơi mà không hề bị ai dám phản bác. Khi bạn chỉ cần gay gắt cần ý kiến có biện pháp kiên quyết ở biển Đông, lập tức người ta nhét câu này vào miệng bạn. Bạn phản kháng sẽ bj quy kết là muốn chiến tranh, muốn người  lính phải hy sinh. Luận điệu như thế bạn làm sao cãi được. Ai mà chả muốn hoà bình, không có chiến tranh cơ chứ. Bạn nói thế bỏ tù không ai thương.

Nhưng mà tại sao các thời kỳ lại khác nhau thế.

Cái này nhìn góc độ nào đó thì bạn diễn giải được, vì hèn. Vì kẻ thù bây giờ không phải là thực dân, đế quốc mà là bạn vàng cùng ý thức hệ, không khác biệt như bọn kẻ thù trước. Kẻ thù mà không phải kẻ thù. Vì thế ông Nguyễn Phú Trọng mới nói chuyện biển Đông với các cử tri Ba Đình là '' nói chuyện biển Đông không chỉ nói chuyện biển Đông, nói chuyện biển Đông là phải nói đến những cái ngoài biển Đông''

Vì người dân bây giờ sợ chiến tranh, nhìn mà xem, biển Động dậy sống, đồng bào ngư dân chết thảm. Nhưng bạn cứ nhìn quanh mà xem, ở hàng xóm, văn phòng làm việc của bạn, quán cà fe người ta vẫn lo ăn , lo chơi vẫn áo yếm hoa sen, nhân tố bí ẩn, người ta còn đang lo tháng chi 56 triệu mà chưa đủ lắm cho gia đình 3 người. Cũng không trách họ được, mọi việc đã có đảng và nhà nước lo, họ ăn tiêu thế cũng là đóng thuế cho nhà nước. Mỗi người yêu nước một cách của mình, hãy giữ hoà bình để phát triển. Đừng yêu nước bằng máu người khác.

 Nào thì giờ phân tích '' máu người khác '' là máu ai.?

Tất nhiên là máu của các chiến sĩ quân đội. Lịch sử cả ngàn năm, chống ngoại xâm là đổ máu người lính. Người lính là ai, là từ nhân dân mà ra. Chưa có một triều đại nào đứng trước giặc ngoại xâm mà lại nại lý do không đánh đuổi quân thù vì e ngại như thế là yêu nước bằng máu người khác. Nhưng đến triều nhà Sản nước Vệ năm thứ 69 thì tư tưởng giữ nước lại rất đáng trao giải Nobel hoà bình cho bộ chính trị ĐCSVN.

 Vậy tại sao ĐCSVN lúc trước không nói là máu người khác mà bây giờ nói vậy. Hiểu theo nghĩa đen thì đúng là ĐCSVN nói đúng, suy luận ra thì bạn nào cũng suy luận như đã nêu trên. Giờ nói nghĩa đen của từ '' máu người khác '' mà thôi.

Nghĩa đen là trước kia quân đội ta trung với nước, quân đội ta từ nhân dân mà ra, thề tranh đấu suốt đời vì nhân dân. Tức là quân đội của nhân dân. Giờ thì quân đội ta trung với đảng, sinh ra từ đảng, được đảng nuôi nấng rèn giũa. Tức là quân đội là của riêng Đảng. Đừng yêu nước bằng máu người khác, có nghĩa là bạn yêu nước kiểu tiền của bạn thì được, như đồng bào Châu Âu đang quyên góp tiền mua tàu, cho các chiến sĩ thì được. Chứ đừng yêu nước bằng cách đòi hỏi quân đội VN phải có hành động trước quân xâm lược. Vì quân đội không phải của bạn, không phải của nhân dân. Quân đội là của riêng Đảng.


Nếu quân đội đã là riêng của Đảng, khẳng định cả trong hiến pháp là vậy, quân đội trung với Đảng rành rành. Việc đảng gạt bỏ ý kiến của các bạn ra và nói rằng đừng có yêu nước bằng quân đội của họ ( máu người khác ) thì đâu có thể cãi được.

 Cái mà bạn có thể cãi được là khi nhà nước quyên tiền, bạn hãy bảo '' đừng yêu nước bằng tiền người khác''. Nhưng chỉ là '' có thể '' thôi  nhé.

Thứ Ba, 17 tháng 6, 2014

Chuyện phiếm hôm nay.

Ăn không có nghĩa là ăn của người ta mà không phải trả gì cả.

Việt Nam xưa nay chửi Mỹ là thù địch. Động đến việc cần Mỹ giúp thì kêu gọi Mỹ dựa trên tinh thần công bằng pháp lý, hòa bình thế giới. Nhưng khi Mỹ chậm hoặc chần chừ thì lại chửi Mỹ là bọn thực dụng, chả giúp không ai bao giờ, làm gì là có lợi cho Mỹ mới làm.

Nói như thế, thì chuyện biển Đông nhờ Mỹ giúp như thế nào.?

Có lẽ là không nhờ, chúng ta sẽ tự lực , tự cường, đấu tranh kiên trì, khôn khéo.....để lấy lại biển Đông.

Việt Nam có nhiều cái không nhất quán ngay ở vấn đề biển Đông. Từ chuyện biểu tình, chuyện lên tiếng phản đối, chuyện tìm tòi sách sử , bằng chứng khẳng định chủ quyền. Một dạo người dân mà nhắc tới Hoàng Sa-Trường Sa là có thể bị bắt, bị thẩm vấn. Bất cứ hội thảo nào của người dân mà bàn đến hai quần đảo này đều bị dẹp tan. Nhà cầm quyền thậm chí còn vu cho những người kiên định lên tiếng như thế là âm mưu kích động gây căng thẳng hai nước anh em. Chẳng phải xa xôi gì, mới đây một nhóm dư luận viên tại Hà Nội công khai quy tội những người biểu tình chống TQ xâm lược bằng luận điệu như vậy.

Nhưng kết cục thì chẳng những TQ chỉ gây căng thẳng mà còn ngang ngược đưa tàu chiến , máy bay chiến đấu xâm lược hải phận Việt Nam. Ý đồ xâm lược là rõ ràng, không phải xâm phạm gì như báo chí vẫn e dè nói.

Việt Nam cho báo chí nói thả cửa về việc Hoàng Sa- Trường Sa. Báo chí đưa tin về các cuộc biểu tình khắp nơi, từ trong nước cho đến ngoài nước. Các tài liệu, vụ việc lịch sử được đưa ra ánh sáng.

Nhưng rồi thì biểu tình trong nước cũng bị dẹp, biểu tình bên ngoài cũng không nhắc mấy đến.

Chuyện bên trong đã không nhất quán, chuyện bên ngoài cũng không nhất quán như vậy. Ngay cả chuyện xác định việc TQ đưa tàu chiến, phi cơ chiến đấu cũng mỗi ông nói một nẻo. Ông thì mạnh mẽ, cho rằng '' không đổi chủ quyền lấy hữu nghị viển vông '' gần như xác định chuyện TQ là xâm lược. Ông thì lại nói '' chỉ là mâu thuẫn nhỏ giữa hai hàng xóm anh em'' nói thế thì coi như bảo TQ không xâm lược mà chỉ tí ti xâm phạm, không có gì nghiêm trọng. Ông to nhất, lãnh đạo ĐCS giai cấp thống trị thì chả nói câu gì đến biển đảo, thà ông im hết cho xong, người ta còn đỡ hỏi. Đằng này ông thản nhiên như không, đi lại khắp nơi nói về vấn đề này, vấn đề khác....như thế rõ là ĐCS mà ông lãnh đạo coi chuyện biển Đông là chuyện vặt, không đáng nói.

Rồi chuyện giấy tờ, pháp lý đưa ra kiện, cũng nhập nhằng, kêu xong bỏ đó, thập thò thậm thụt.

Giờ thì đến chuyện không nhất quán nữa là chuyện nhờ cường quốc khác giúp đỡ. Ý của Việt Nam là thế này. Tao bị bất công, chúng mày là cường quốc phải giúp đỡ tao, đừng đòi hỏi cái gì. Thế mới là chính nghĩa.

Ôi chao mẹ cha ơi, cái này thì thật bá đạo.

Thứ nhất đến giờ cái cách mà mình thể hiện về khẳng định chủ quyền còn rón ra rón rén, người nói nọ, người nói kia. Người thì bảo TQ xâm lược, người thì bảo mâu thuẫn nhỏ. Kiện thì không dám kiện, biểu tình trong nước cho dân lên tiếng khẳng định thì không dám cho. Ông lãnh đạo cao nhất thì bàng quan như không. Mặt khác thì vẫn nói các thế lực thù địch phương Tây chỉ mong có chuyện để can thiệp, chúng luôn khoét sâu mâu thuẫn giữa tình hữu nghị Việt - Trung mà bác Hồ và bác Mao dày công vun xới....Nói thế khác nào vợ chồng tao xích mích, mày bênh thì bênh thế nào để vợ chồng tao sống chung với nhau tiếp. Muốn bênh cách nào thì phải hỏi tao đồng ý đã. Đừng chia rẽ làm chúng tao phải li dị. Thế là lợi dụng giúp đỡ để phá hoại hạnh phúc gia đình người ta.

Thử hỏi thằng nào tự dưng nhảy vào giúp không cho. Bọn nham hiểm, thực dụng, thù địch nó ngu gì cơ chứ, thích việc nhà của mày thì kệ mày luôn.

Ừ thì bọn đế quốc nham hiểm, nó chả giúp không, nó âm mưu đòi hỏi này nọ, bọn chúng là kẻ cơ hội thực dụng mà. Vậy thì giờ nói rõ xem chúng nó đòi gì nào. Chúng đòi phải cai trị Việt Nam, chúng đòi phải chia nửa biển Đông cho chúng khai thác hải sản, dầu khí trên biển Đông hay chúng đòi tiền, tài nguyên, đất đai ...hoặc chúng đòi thả người bất đồng chính kiến, cải cách dân chủ, đa nguyên....xem nó đòi gì cứ nói rõ cho dân chúng thấy âm mưu của chúng. Để nhân dân thấy việc trông cậy vào đế quốc là không thể được, sẽ bị mất tiền, mất biển đảo vì chia cho chúng nó. Thà để lọt biển đảo vào tay một nước anh em còn hơn là vào tay bọn đế quốc thù địch.

 Đến giờ thì thế giới có thông tin về biển Đông không nhiều, người ta cũng chỉ ang áng biết có '' tranh chấp gì đó '' ở biển Đông giữa hai nước Trung - Việt. Thái độ quốc tế cũng cầm chừng, chẳng phải họ quan tâm mà họ chả biết thông tin rõ thế nào mà quan tâm. Tình hữu nghị khăng khít Việt - Trung như dạng quan hệ vợ chồng đóng kín. Hàng xóm thỉnh thoảng nghe con vợ la hét kêu giúp tôi, cứu tôi. Hàng xóm chạy đến định can thiệp, hỏi con vợ thì nó bảo chỉ mâu thuẫn nhỏ vợ chồng, chỉ cần hàng xóm can cho thằng chồng đừng nặng tay. Cứ dền dứ kéo dài như thế bao năm nay, hàng xóm họ còn lo chuyện người ta, hơi đâu mà chốc nghe tiếng la lại chạy đến. Chúng mày không ở được với nhau thì li dị ( thoát Trung ). Li dị rồi mỗi người một phận rõ ràng, thằng chồng cũ nó đánh mày thì hàng xóm mới có lý do nói được.

 Rông dài tóm lại là đến giờ VN không cho quốc tế lý do rõ ràng để bênh vực. Những lần can thiệp của quốc tế vào các nước khác là khi sự kiện đã hiển nhiên, có thiệt hại, có tranh đấu không khoan nhượng. Còn ở trường hợp VN- TQ thì vẫn còn hữu hảo với nhau, quốc tế nào dám nhảy vào để mang tiếng là cơ hội, trục lợi.?

Không đưa ra hành động, lý do rõ ràng để người ta giúp. Chỉ kêu gọi người ta giúp không, rồi lại bẫy '' việt vị '' người ta là phá hoại hạnh phúc. Người ta không giúp thì lại lấy đó làm lý do biện minh với nhân dân rằng - Chúng ta không trông chờ vào bọn đế quốc thực dụng, chúng làm gì chỉ mong có lợi cho chúng ( thử nói xem chúng muốn lợi gì ), chúng ta chỉ có cách ôn hòa, thuyết phục trên mặt ngọai giao, trên tinh thần hữu nghị......

 Vậy chuyện biển Đông sẽ vẫn là do TQ quyết định. Như thằng chồng nó đánh con vợ lẽ, lấy tiền, lấy của về cho nhà nó. Xong nó địt cho một cái rồi ngọt ngào nói em vẫn là vợ anh, em tuy là lẽ nhưng em còn được chủ cái nhà em đang ở và cai trị bọn nô lệ của em, anh bảo đảm cho em quyền này, đứa nào lật em anh xử giúp. Con vợ sướng kêu tình cảm của em với anh không hai lòng, đời đời bền vững. Thôi thì tự an ủi, phận làm lẽ, tuy có bị đánh đập, lấy tiền nhưng vẫn được là chủ một ngôi nhà, có cả đàn nô lệ muốn bắt chúng nó làm gì cũng được. Nay đánh thuế này, mai thu tô khác tha hồ có tiền ăn diện, ưỡn ẹo mua sắm thời trang, mỹ phẩm, của ngon vật lạ. Tội gì cưỡng lại lôi người ta bênh vực rồi tan đàn xẻ nghé, nô lệ nhân cơ hội thành người.

 Cái mấu chốt không phải là sợ bọn thiên hạ cơ hội lợi dụng trục lợi mà sợ nhất là bọn nô lệ lợi dụng cơ hội thành người. Mất biển đảo là mất nhỏ, chứ mất nô lệ là mất tất. Cho nên phải nhập nhèm không nhờ thằng nào khác cả là vậy.

Chủ Nhật, 15 tháng 6, 2014

Đại Vệ Chí Dị - Kẻ thù nước Vệ

Nước Vệ triều nhà Sản năm thứ  69.

 Quân Tề ngang nhiêm xâm lược lãnh hải Vệ. Chiến thuyền giăng đầy trên biển, súng ống giáo mác lăm le. Nhà Sản khiếp hãi.

Quan lại nhà Sản nhìn nhau, ai cũng chờ người khác hành động. Buổi thiết triều nào cũng vậy, quan lại loanh quanh nói chuyện giáo dục, chuyện thu thuế, chuyện cầu đường....nhưng động đến chuyện Tề xâm lược quan nào cũng giả bộ không phải lãnh vực mình quản lý.

 Dân tình trong nước sục sôi căm hận. Nhà Sản không thể làm ngơ, đành họp quần thần để nghị việc.

Ngoài chợ dân chúng ngóng cổ theo dõi tin tức trong triều. Có kẻ nói.

- Tôi có thể đoán người nào sắp tới được thăng chức hay trong diện được thăng chức.

Thiên hạ mới xúm vào trách.

- Nước đang lâm nguy, giặc ngoài bờ cõi, sao lại nói chuyện thăng chức cho quan lại.?

Người kia vuốt râu cười khà khà.

- Nước lâm nguy thì mới rõ ai là kẻ sắp được thăng chức. Chuyện thăng chức liên quan đến chuyện nước lâm nguy. Không nói không được.

Thiên hạ hỏi.

- Liên quan thế nào.?

Người kia ung dung giảng.

- Này nhé, quan nào sắp lên chức thì đời nào họ muốn chiến tranh xảy ra. Mọi người cứ nghĩ mà xem, nước Vệ tuyển quan lại do cơ cấu. Ví dụ đại thần này kỳ tới dự định lên chức cao. Giờ có binh đao, mọi thứ đảo lộn. Nhân sự sắp xếp phù hợp với tình hình thời chiến. Kẻ làm quan kia tự dưng chức tước tuột khỏi tay, lẽ nào muốn điều ấy xảy ra.?

Thiên hạ hỏi.

- Nhưng làm thế nào để biết kẻ đó.

Người kia.

- Cứ nhìn thấy quan lại nào mà nói yêu chuộng hòa bình, gìn giữ tình hữu hảo, đấu tranh chủ quyền phải gắn liền với ổn định chính trị, phải lo phát triển làm ăn xây dựng đất nước ....là những kẻ sắp lên chức. Phàm những kẻ sắp lên chức mới tha thiết duy trì tình trạng bằng mọi giá để tiến thân. Ngày trước Tề xâm lược biển đảo, đánh đảo Đá Quỷ , giết chết mấy chục binh sĩ Vệ. Nhưng nhờ có hứa hẹn đảm bảo để Thập Đậu và Anh Tài nắm chính sự. Bọn đó vì thế làm ngơ bỏ qua chuyện ấy, cấm dân thiên hạ được nhắc tới. Lại còn tuyên truyền cho dân chúng việc giữ hòa bình, hữu nghị để phát triển.

Thiên hạ hỏi móc.

- Nói vậy thì những người chủ trương khác là sắp mất chức à.?

Người kia cười.

- Nói thế cũng đúng. Vì quan lại nước Vệ khi thấy phía trước không còn gì cho mình, thường mới mạnh mồm. Như ta vẫn thấy quan lại Vệ khi đương chức thì im lặng, nếu có nói thì cũng giọng hòa bình, ổn định. Nhưng khi về hưu thì lại đòi thay đổi này nọ. Những kẻ thấy đại hội nhân sự kỳ tới không có chỗ cho mình, bị kẻ khác cướp thì muốn to chuyện để có cơ hội thay đổi sắp xếp nhân sự trong triều.

Thiên hạ than dài.

- Ôi chao nước Vệ ơi. ! Thế thì chống xâm lược thế nào.?

Người khác chen vào.

- Muốn chống quân xâm lược, phải xác định rõ kẻ thù. Nói từ này giờ đã rõ kẻ thù rồi.

Mọi người quay ra hỏi người vừa nói.

- Kẻ thù là quân xâm lược Tề còn gì phải xác định.

Người vừa cất tiếng ban nãy nói.

- Như thế chưa đầy đủ và toàn diện, kẻ thù còn chính là những kẻ coi Tề là bạn, vì quyền chức tương lai của chúng.

Người nói lúc đầu xua tay.

- Xin các ngài đừng lan man biện chứng, sa vào lý thuyết. Kẻ thù của đất nước chỉ có mấy từ '' cơ cấu nhân sự '' mà thôi. Dẹp được cái ấy thì ắt dẹp được giặc xâm lăng.

Bấy giờ lại nói đến chuyện nhà Sản hội triều bàn việc ngoài kia giặc Tề xâm lược. Các quan lại đều nhất trí phải ổn định chính sự, giữ vững kỷ cương, đường lối đất nước. Việc làm cụ thể nhất là phải tiếp tục hoạch định nhân sự kế tiếp kỳ tới. Việc đối phó với Tề nếu đời này không đòi được thì tạm gác lại đời sau. Vệ Kính Vương ban hành nhiều chỉ dụ để tăng cường vai trò lãnh đạo của nhà Sản.

Các đại thần nhìn gương bọn Thập Đậu, Anh Tài nhờ giữ mồm miệng mà hưởng ngôi cao phú quý đời đời, sung mãn đến tận già, con cháu hưởng bổng lộc không biết bao nhiêu mà kể, ai cũng khát khao. Đấy là bài học mà Tề đã dạy cho các quan lại nhà Sản nước Vệ thấm nhuyễn, trước khi đưa quân sang xâm lược nước Vệ lần nữa.

Người Việt ở Đức tiếp tục biểu tình chống TQ xâm lược

Hôm nay khoảng 3500 người Việt đã tập trung tại quảng trường trung tâm thủ đô Berlin - Đức để biểu tình phản đối Trung Quốc xâm lược biển đảo Việt Nam. Cuộc biểu tình đã được chính quyền Đức ưu ái khi cho phép diễn ra ở trung tâm và tuần hành trên con đường lớn từ đó đến đại sứ quán Trung Quốc.

 Khí thế biểu tình rất bốc lửa, nhiều bà con Việt Kiều từ các tỉnh xa dùng mọi phương tiện để dồn về đây. Phải nói đây là cuộc biểu tình khá lớn và ấn tượng. Tuy nhiên vì một số người không nhiều, chỉ khoảng vài ba người cầm ảnh Hồ Chí Minh lại nhảy lên đầu khi tuần hành, và hát Như Có Bác Hồ Trong Ngày Vui Đại Thắng làm cuộc biểu tình chống TQ thành như cuộc tôn vinh lãnh tụ. May mắn là dường như ban tổ chức sớm nhận ra điều đó, họ đã có điều chỉnh để chuyển sang hát những bài như Dậy Mà Đi , Nối Vòng Tay Lớn, Quốc Ca.

Những khẩu hiệu đồng thanh hô cũng rất mạnh mẽ và dứt khoát kiên định như TQ cút khỏi VN, đả đảo TQ xâm lược.....







Chính quyền Đức đã ngăn đường để đoàn người đi dưới lòng đường lớn trung tâm. Không có '' quần chúng nhân dân '' nào lên tivi phản đối là biểu tình gây tắc đường, mất trật tự như ta thường thấy ở Việt Nam. Cũng không có giọng điệu là biểu tình thế này có ích gì, liệu có dám ra biển Đông không của bọn dư luận viên trong nước.





Cờ đỏ một sao bao vây cờ đỏ 5 sao. Một rừng người và cờ Việt Nam trước đại sứ quán TQ ở Bắc Kinh, lên án hành vi xâm lược của nhà cầm quyền Bắc Kinh đối với lãnh thổ Việt Nam. Những khẩu hiệu hô hừng hực khí thế cho thấy rõ ràng đây không phải là '' mâu thuẫn nhỏ giữa hai nước anh em ''




Cuộc biểu tình diễn ra trong 3 tiếng đồng hồ, tuần hành quãng dài, hô hét rất nhiều. Nhưng bà con vẫn khí thế đến tận hết giờ. Cậu bé Tí Hớn theo bố đi biểu tình chống TQ từ hồi mẫu giáo lớn tại Hà Nội. Cậu đã chứng kiến cảnh người biểu tình bị đánh đập, bị bắt bớ thô bạo..cậu không hiểu tại sao biểu tình chống TQ ở nước mình lại bị đánh. Còn ở nước khác thì không sao.?



Điều đơn giản là ở đây, không có quan hệ 16 chữ vàng, 4 tốt. Còn nếu có vàng, có tốt chắc chắn sẽ có đánh đập, bắt bớ.

Thứ Bảy, 14 tháng 6, 2014

Đê tiện.

Những người bị kết án tù thường đến trại giam trong khu vực, ví dụ xử ở các tỉnh miền Bắc thì giam ở các trại miền Bắc. Thêm khoản nữa là những người có mức án dưới 7 năm, tiền án lần đầu, tội danh không nguy hiểm thì được ở những trại giam gần nơi cư trú. 

 Trước đây những tù nhân chính trị bị đầy ải đi rất xa, như sau khi tiến vào miền Nam thì những người lính của chế độ VNCH bị đưa ra tận những núi rừng heo hút ở miền Bắc giam giữ. Cái này nhằm để cho gia đình người tù đi tiếp tế , thăm nom gặp nhiều khó khăn. Cộng với khí hậu không quen thuộc khiến sức khỏe người tù trở nên tồi tệ vì thiếu chất dinh dưỡng. Người tù không ở chung với những người tù vùng miền khác, ngôn ngữ, tập quán dễ nảy sinh những bất đồng. Đây là những điều tính toán của nhà cầm quyền.

Nhà nước Việt Nam sau này nói rằng ở VN không có tù chính trị hay lương tâm.

Vậy tại sao gần đây những người được gọi là tù nhân chính trị, lương tâm lại bị di chuyển tới những nơi giam giữ xa xôi.

Những người ở phía Nam thì bị chuyển ra phía Bắc như Nguyễn Văn Hải, Đỗ Thị Minh Hạnh, Tạ Phong Tần...và nhiều người dân tộc thiểu số ở Tây Nguyên.

Người ở phía Bắc lại chuyển vào miền Trung như Lê Quốc Quân.

Đây không chỉ là cách hành hạ người tù, mà còn hành hạ cả chính những thân nhân của họ khi phải đi thăm nom. Một cách '' giáo dục '' tàn nhẫn và thủ đoạn để nhằm thỏa mãn động cơ trả thù.

Chỉ với mức án 30 tháng tù giam với tội danh '' trốn thuế '' mà nhà cầm quyền đã mất một chuyến xe đưa riêng luật sư Lê Quốc Quân đi tận miền Trung để giam giữ. Nếu bây giờ có phái đoàn nhân quyền tra danh sách tù nhân ở các trại giam cách Hà Nội từ 300 km trở lại, xem án phạt, tội danh thì họ sẽ nghĩ gì khi Lê Quốc Quân phải bị giam giữ xa đến vậy. 

Thường những chuyến chuyển từ trại tạm Hà Nội đến trại giam ( trại cải tạo ) theo tháng, mỗi lần chuyển là chuyển nhiều tù nhân. Nhưng đặc biệt chuyến chuyển trại của Lê Quốc Quân chỉ có mỗi mình anh.



Lê Quốc Quân từng được học bổng của quốc hội Hoa Kỳ, anh là một trong những tù nhân mà quốc hội Hoa Kỳ rất quan tâm. Trong bối cảnh phức tạp ở biển Đông. Đất nước ta đang cần tìm những đồng minh giúp đỡ để giữ vững chủ quyền biển đảo. Hành động đưa tù nhân Lê Quốc Quân ( một người rất hăng hái trong việc phản đối TQ xâm lược như Bùi Thị Minh Hằng ) đi giam giữ ở một nơi xa bất thường ấy, là muốn đưa thông điệp gì.?

Ngoài sự trả thù cá nhân Lê Quốc Quân vì anh đã kiên quyết bác bỏ bản án mà anh cho rằng bất công và trái pháp luật. Liệu còn điều gì nham hiểm chứa đựng một âm mưu lớn hơn để chia rẽ Việt Nam với thiện chí của các nước tiến bộ.?

Cho dù là thế nào đi nữa, thì đây cũng là một sự đê tiện.


http://www.rfavietnam.com/node/2085

Thứ Năm, 12 tháng 6, 2014

Chuyện phiếm.

Một ngày nọ, tên phản động Người Buôn Gió ( LG) quyết định đi lòng vòng thế giới xem tình hình đấu tranh của các tổ chức ( mà theo truyền thông nhà nước VN ) gọi là các '' thế lực phản động''. Gần như hắn được gặp gỡ và tiếp xúc với tất cả những thế lực này.

 Cuối cùng hắn tạm rút ra kết luận. Không có '' tổ chức phản động '' chủ trương dùng vũ lực để lật đổ chính quyền Việt Nam. Lý do theo hắn nghĩ là các tổ chức này cho rằng tư duy đó không phù hợp với thời đại bây giờ. Thực tế dù có muốn thì các tổ chức này cũng chả có lực lượng vũ trang nào để đủ sức dùng vũ lực lật đổ nhà nước cộng sản Việt Nam. Thậm chí nhiều tổ chức còn tha thiết việc thay đổi thể chế diễn ra ôn hòa, không có đổ máu hoặc trả thù.

Thứ hai, hầu hết các tổ chức đều đi theo con đường là khai trí dân chúng, để sức ép dân chúng ( tự đứng lên ) làm thay đổi chế độ cộng sản. Đây là con đường đúng đắn, con đường hòa bình và đại nghĩa, không bị quy kết là bạo lực. Thế nhưng tên phản động LG ngẫm nghĩ thực tế rằng. Muốn khai sáng dân trí thì cần có phương tiện truyền thông, điều kiện để phương tiện tiếp xúc với dân chúng trong nước. Các '' thế lực thù địch '' chỉ có duy nhất phương tiện internet để làm công cụ phổ biến việc khai sáng dân trí. Trong khi nhà nước cộng sản VN có sẵn các phương tiện truyền thông đầy đủ để chiếm lĩnh thị phần khai sáng dân chúng như truyền hình, đài phát thanh, báo chí, trường học, nhà máy, công sở và cả loa phát thanh khu phố.

 Chưa kể các phản động viên vừa lo khai sáng dân trí vừa phải lo kiếm miếng cơm và an toàn cho mình, trong khi các dư luận viên thì viết bài hành động gì là đã có cơm ăn, thậm chí là cơm ngon đằng khác.

Rút ra thì cách thứ nhất các '' tổ chức phản động '' không làm vì không muốn làm, và có muốn cũng chẳng có lực. Cách thứ hai khả dĩ, nhưng kết quả thì chưa ai dám chắc là khi nào dân trí khai sáng được xong, khi mà tương quan phương tiện quá chênh lệch.

Rút ra nữa là , nếu tên phản động LG nhận ra điều này. Thì tất nhà cầm quyền VN cũng biết rõ điều này.

Vậy tại sao nhà cầm quyền VN luôn sử dụng nguồn lực khổng lồ để tuyên truyền quá lố rằng '' các thế lực thù địch '' muốn dùng vũ lực, muốn lợi dụng truyền thông để lật đổ chế độ , phá hoại sự yên bình của đất nước ta.? Cái này thì đơn giản như vặt con ngan. Các thầy mo, trưởng bản đều cần phải có những '' bóng ma '' để dân chúng sợ hãi, lo cúng tế. Nếu không có '' bóng ma '' thì chẳng ai cúng tế hoặc sợ hãi thầy mo, trưởng bản làm gì. Các thầy mo luôn biết lợi dụng sự mọi thứ để biến thành '' bóng ma'' dạng như lân tinh, đom đóm, cú kêu, trời nổi dông bão, thiên tai, hạn hán....thậm chí nếu có kẻ nào làm gì đó cũng bị quy kết là do '' quỷ xui, ma khiến, bị ma nhập ''. Nếu lâu ngày không có những thứ đó, thầy mo sẽ dùng một thứ nhựa cây hấp dẫn lũ dơi, bôi lên cửa. Đêm đến lũ dơi bay đập vào cánh cửa tạo lên âm thanh rùng rợn, người dân mở cửa thì lũ dơi đã bay mất. Thầy mo giải thích là '' ma về'' hoặc bắt con cóc cho thuốc lào vào miệng khâu lại, thả ngoài vườn cho nó ho khục khặc như tiếng người già để bảo là '' ma về ''.

Từ khi người dân tin có ma và đến khi tin rằng không có ma mất đến cả hàng mấy trăm năm. Con đường khai sáng dân trí của các '' tổ chức phản động ''  để cho toàn dân tin rằng các '' thế lực thù địch '' đều mong mỏi đất nước thay theo hướng tiến bộ , ôn hòa bằng bài viết trên internet liệu là bao lâu.? Người lạc quan thì trông vào các sự kiện Mùa Xuân Ả Rập, biến cố Miến Điện...để hy vọng là không lâu lắm.

Người ta nói " đất có thời, dân có vận''. Công cuộc khai sáng dân trí để thay đổi là con đường nhiều người chọn, nhiều tổ chức chọn. Biết đâu thời vận đất nước đến sớm, vận nước đến hồi hưng thịnh. Thành công sẽ đến một cách êm đẹp như ước mơ. Hy vọng ngày ấy không xa.

Chuyện quán cóc.


Trên con đường vạn dặm bôn ba để ăn chơi , du hí, phè phỡn với bơ thừa, sữa cặn của bọn tư bản giẫy chết, núp dưới bóng là đi làm việc nghĩa. Ngày nọ tên Lái Gió lạc vào một quán cà phê ở Nam Cali nơi có đầy người Việt đang chơi cờ tướng, bên ngoài bàn cờ tướng hắn nghe thấy người ta nói chuyện quốc gia đại sự. 

Một người nói.

- Sao không khởi tố Nguyễn Phú Trọng nhỉ ? Tội rành rành '' thiếu tinh thần trách nhiệm, gây hậu quả nghiêm trọng '' còn gì.?

Lái Gió không ngạc nhiên, vì đây là xứ tự do, người dân ăn nói thế này không vấn đề gì. Nhưng hắn ngạc nhiên là sao lại đòi đưa ông TBT ra khởi tố, hắn bèn hỏi lý do. Người kia nói.

- Này nhé, ông làm chủ ngân hàng, ông đánh giá đối tác sai, gửi tiền cho họ. Họ lấy mất, ông có phải chịu trách nhiệm không.?

Lái Gió băn khoăn.

- Lãnh đạo ngân hàng khác với lãnh đạo ĐCS chứ.?

Người kia mắng.

- Mày ngu, thế mà cũng nói. ĐCS nói rằng họ được nhân dân giao cho trách nhiệm lãnh đạo đất nước. ĐCSVN xác định quan hệ anh em với Tàu Cộng, tin tưởng tuyệt đối tình hữu nghĩ, hợp tác chiến lược. Giờ Tàu Cộng nó lấy mất biển đảo, có khác gì thằng lãnh đạo ngân hàng tin đối tác làm mất tiền của nhân dân gửi hay không.? Khởi tố là đúng luật còn gì. Phải đề nghị ông Nguyễn Tấn Dũng chỉ đạo Bộ Công An khởi tố TBT Nguyễn Phú Trọng vì trên cương vị lãnh đạo đất nước đã '' quan liêu, thiếu cảnh giác, thiếu tinh thần trách nhiệm, gây hậu quả nghiêm trọng '' ngay lập tức.

Lái Gió nói.

- Ông nói chuyện bên này thì được, chứ bên nhà là thành tào lao, có khi còn phạm tội xúc phạm lãnh đạo. Bị bỏ tù như Trương Duy Nhất, Phạm Viết Đào, Nguyễn Hữu Vinh ngay. Đảng có nội quy, kỷ luật của Đảng, sai thì Đảng xử lý nội bộ về mặt Đảng. Pháp luật nhà nước thì liên can gì đến Đảng. Đảng là tối cao rồi. Làm sao ông Dũng có thể dùng pháp luật khởi tố ông Trọng được. Còn nữa thì đây chủ trương chung của toàn Đảng, đã thống nhât rồi.

Người kia nói.

- Ừ thì chưa khởi tố Nguyễn Phú Trọng, thì khởi tố Phùng Quang Thanh theo điều 258 '' lợi dụng quyền tự do ngôn luận, xâm hại lợi ích nhà nước''. Ông này phát ngôn là việc TQ xâm lược VN lại thành mâu thuẫn anh em. Khiến cho quốc tế họ hiểu lầm, không lên tiếng giúp ta. Gây thiệt hại về viện trợ của Nhật với VN, thế có phải xâm hại lợi ích nhà nước không.?

Lái Gió nói.

- Cũng không được, thứ nhất ông Thanh là người của Đảng vì ông là ủy viên BCT, sau nữa mới là người nhà nước ở cương vị bộ trưởng quốc phòng. Đảng tối cao nên không khởi tố được ông Thanh. Thứ hai là giờ người ta cho rằng '' binh bất yếm trá '' ông Thanh nói thế là nghi binh, cho TQ không phòng bị, để VN có thời gian phòng bị. Thứ ba là ông ấy nói thế vì yêu chuộng hòa bình thế giới, không ai vì xây dựng hòa bình mà bị khởi tố cả. Phải đề nghị quốc tế trao giải Nobel Hòa Bình năm nay cho ông ấy đằng khác.

Người kia chửi thề.

- Thế ĐM, mất biển đảo mà không ai chịu trách nhiệm pháp luật à.?

Lái Gió sắp bàn cờ mới , miệng nói.

- Đã có pháp thuật thì pháp luật vô giá trị. Bao giờ VN có chế độ tổng thống như bên này, thì hẵng nói chuyện pháp luật, khi ấy thì kể cả tổng thống phạm luật cũng bị truy tố. Giờ thì tôi cả ông chơi cờ, mọi việc cứ để đảng và nhà nước lo.