Thứ Năm, 14 tháng 8, 2014

Tranh luận pháp lý với dư luận viên !

Hôm nay DLV Nhạn Biển có bài viết

http://lehienduc02.blogspot.de/2014/08/cong-tinh-ong-thap-dan-dung-hien-truong.html

Bài viết này nhằm phản bác lại bài viết của tôi.

http://http://mayquayanninh.blogspot.com/.blogspot.de/2014/08/ban-ve-cao-trang-bui-thi-minh-hang.html

Gạt bỏ những cái gọi là tranh luận có tính pháp lý ra, bài viết của Nhạn Biển còn nhắc đến đời tư, quá khứ của người khác. Đến giờ DLV Nhạn Biển vẫn giấu mình sau cái nick và một trang blog lấy tên của người khác. Giấu mặt để xúc xiểm đời tư người khác không phải là tư cách của người cầm bút, nhất là người cầm bút với mục đích đấu tranh. DLV được nhà nước, đảng bảo kê, sống trong sự bảo kê hùng mạnh ấy mà vẫn phải ẩn danh là điều không nên. Nhất là ẩn danh để xúc xiểm nữa lại càng không nên.

Nếu như nằm ở vùng đất đich, phải giấu danh tích cũng là chuyện thường. Nhưng sống trong đất của mình mà phải giấu tên tuổi, tông tích thì đáng thương cho niềm tin của các DLV. Nếu có chính nghĩa, có sự tin yêu của nhân dân, sao không phơi mặt, phơi tên ra mà tranh luận.

Con của anh từ lúc 7 tuổi , ăn cơm xong, mở máy tính vào mạng, tay đánh bàn phím mồm nói.

- Nào, kiểm tra xem hôm nay Người Buôn Gió viết cái gì nào.?

Anh hy vọng con của các chú cũng sẽ vậy, ngày ngày các cháu học xong, vào mạng xem bố Nhạn Biển, Mẹ Đốp, Bố Viễn, bố Khoai lang...viết cái gì với vẻ hào hứng và thích thú như vậy. Và các chú sẽ giải thích cho con các chú bọn phản động, zận chủ, dâm chủ...những danh từ các chú vẫn dùng là chỉ bọn nào ( các chú thấy đấy, trước sau đến giờ anh vẫn viêt ngay ngắn chữ Dư Luân Viên, không xiên xẹo câu chữ của dân tộc như các chú vẫn làm ). Cũng như giải thích cho các cháu ĐCSVN vinh quang và đúng đắn đến đâu để các cháu mai này tiếp tục phấn đấu phụng sự đảng.


Nhưng anh cũng chỉ nhắc đến đây chuyện này, không muốn sa đà vào chuyện tư cách với các DLV ( riêng về tư cách anh, các chú nói gì anh đều bê nguyên về trang của mình đăng lại đầy đủ ). Nói một cách nhân văn thì chuyện các chú giấu tên anh cũng biết lý do. Không phải các chú sợ Đảng, Nhà nước này không bảo vệ được các chú. Mà thực ra các chú sợ con cái sau này biết việc bố làm như vậy, các cháu sẽ tổn thương. Vì tính nhân văn này, anh chấp nhập sự núp náu của các chú. Nếu các chú DLV tin rằng những bài viết của mình là chính nghĩa, là xây dưng tương lai cho dân tộc, chắc hẳn các chú không dại gì mà che giấu tên tuổi như thế phải không.?

Giờ thì chúng ta tranh luận đến phần luật. Khác với nhiều người cho rằng Việt Nam không có luật, hoặc VN có luật rừng, tranh luận là vô ích. Với một niềm tin nhỏ nhoi, anh vẫn nghĩ Việt Nam có luật, có điều người ta áp dụng luật không đúng, hoặc luật bị thông tư, nghị định chồng chéo, người làm luật vì những động cơ riêng đã áp dụng những điều khoản, tình tiết không trung thực.

Điểm thứ nhất chú Nhan Biển cho rằng. Không cần dựng hiện trường vì công an đã đủ nhân chứng, vật chứng.

Nếu thiếu thì mới không cần phải dựng vì bị lộ là áp đặt vô cớ, chứ đủ rồi sao không dựng lại hiện trường đi. Tại sao lại nói  các bị can không khai báo, không nhận , không ký biên bản thì suy ra là có ý phá rối quá trình điều tra, vì thế không dựng.

Vật chứng, nhân chứng đầy đủ, bị can nhân tội...thì không cần dựng lại hiện trường làm gì. Nhưng đằng này nhân chứng còn gần 20 người khác đi cùng đoàn, những lời khai của các nhân chứng ấy đâu.? Việc các bị can không nhân tội, không khai báo thì càng cần thiết phải dựng lại hiện trường vụ án để bị can, bị cáo hết đường chối cãi. Đằng này lại bảo vì bị can , bị cáo không nhận tôi nên không dựng laij hiện trường. Luật gì mà lạ kỳ như vậy.?

Điểm thứ hai, chú cho rằng con số 700 người công an đưa ra và 500 người VKS đưa ra  đinh lượng ( chắc muốn nói là ước lượng ). Ước lượng có thể sai sót, nhưng chênh lệch đến 200 người. Tức mức chênh lêch đến mấy chục % thì quả có làm luật kiểu trên núi của người Mèo, nói thế cũng oan cho người Mèo vì họ ước định dao quăng hay ngày đi đường để tính chiều dài không chênh lệch đến mức thế.

Từ '' Hiếu Kỳ '' ở đây có ý nghĩa quyết định của vụ án. Trên một con đường huyện lộ chiều ngang 3 mét dài 500 mét. Nơi xảy ra có 6 nóc nhà dân. Tổng trên con đường đấy là 16 cái nóc nhà, tập trung phần đông về phía cuối đường.  700 con người đấy ở đâu ra mà có nếu không do '' hiếu kỳ ''. Anh đã giải thích sự '' hiếu kỳ '' này là có thể do có người báo thông tin, huy động những người kia đến sẵn để xem. Số lượng người tập trung cùng thời điểm trên con đường huyện lộ có hơn chục nóc nhà dân như thế là phù hợp với động cơ '' hiếu kỳ ''. Tức là không loại trừ khả năng có người thông báo để huy động họ đến. Thậm chí khả năng này là lớn, vì thế càng cần phải dựng lại hiện trường.

Chú chê rằng anh học báo chí bên này, uổng công. Thực ra anh không học báo chí. Anh học về văn chương, về các tác giả như Gớt, Puskin, Ban Dắc...và người uổng công ăn tiền của đảng để làm DLV mới chính là chú Nhạn Biển. Hãy đọc những dòng dưới đây, để thấy rằng anh bắt tay vào một bài viết có sự chuẩn bị, tìm tòi không những tài liệu, trong sách, báo mà còn cả thực tiễn hiện trường.


- Chào anh Hiếu,

Đã thực hiện theo yêu cầu của anh ở con lộ.

Video clip có trở ngại vì dung lượng lớn, nên chưa thể gởi được cho anh. Sẽ úp lên gửi link cho anh.

Thân mến.

Con chào chú.

- Con đã đếm trong phạm vi khoảng 500m có 16 cái nhà. từ đầu đường đi vào đến chỗ bị bắt thì có 5 cái nhà.
Trong 20' thì có 32 chiếc xe chạy qua lại, trong đó có khoảng 1,2 chiếc xe lớn.
20' tiếp theo thì cũng vậy có 32 chiếc xe chạy qua lại.
Mặt đường có chiều ngang khoảng 3m.


Đây theo luật goi là thu thập bằng chứng một cách hợp lệ hay là các phần tử phản động cấu kết nhau.? Anh nghĩ nếu chú lý tính thì sẽ thấy đây là làm việc nghiêm túc theo pháp luật. Còn chú cảm tính gào đây là hành vi phản động có tổ chức, có sắp đặt do tên Bùi Thanh Hiếu tức Người Buôn Gió chỉ đạo thì tuỳ. Các chú cứ kiến nghị cơ quan an ninh làm giấy truy nã tội anh vì việc này. Anh sẵn sàng mua vé về với điều kiện là bắt tội này , không được quàng sang tội khác như vụ án hai bao cao su là anh nhất trí về ngay.

Tính trung bình theo con số thống kê tại hiện trường, thì trong vòng 2 tiếng có khoảng 130 xe gắn máy chạy qua. Một con số trung bình nữa là một nửa số đó chở 2 người, một nửa còn lại đi một người. Trong vòng 2 tiếng nếu dồn cục lại từ đầu đến cuối giờ, người ta dừng lại không lách đi thì chỉ có 200 người mà thôi.

200 người là tính đến phút cuối cùng của tiếng thứ hai. Vậy mà sự việc mới diễn ra đã có 700 người ở đâu lập tức cùng lúc '' hiếu kỳ'' xô đến xem.? Nưc cười là nguyên văn bản kết luận điều tra nói rằng.

- 700 người hiếu kỳ kéo đến xem làm tắc đường, khiến người đi đường không qua lại được.

Tức là gì, là 200 cái người đi đường kia không nằm trong số 700 người này. ( A ha, thế nếu tính đủ đến giây cuối cùng của tiếng thứ hai, thì phải có cả ngàn người.)

Tức là 700 con người này trú tại 16 nóc nhà dân quanh đó kéo ra xem !

Một sự phi lý ai cũng thấy rõ.

Chú Nhạn Biển đưa ra  cái gọi là nghị quyết. Chú làm anh nhớ đến chàng trai trẻ tuổi Nguyễn Ái Quốc lên án bọn thực dân tại Tua, lúc đó chàng trai cáo tội bọn thực dân cai trị đất nước Việt Nam bằng sắc lệnh thay thế cho luật. Chú nên tra từ điển để hiểu xem sắc lệnh và nghị quyết, nghị định khác hhay giống nhau thế nào.

Cái gọi là nghị  02/HĐTP chú dẫn ra thế này.


5.2. “Gây cản trở giao thông nghiêm trọng" quy định tại điểm c khoản 2 Điều 245 Bộ luật Hình sự là gây cản trở giao thông từ 2 giờ trở lên hoặc gây cản trở giao thông ở những tuyến giao thông quan trọng, làm ách tắc giao thông trên diện rộng (không phân biệt thời gian bao lâu).


Thứ nhất ở đây đang làm rõ hành vi ai là người chủ ý gây cản trở giao thông, công an chặn xe, 700 người dân trong 16 nóc nhà đổ ra xem. Kết luận nói có 4 công an gồm hai CSGT và 2 công an xã. Bằng chứng của người dân chưa nói đến, nhưng clip của đài truyền hình Đồng Tháp có mặt ngay từ đầu ghi lại là có cả cảnh sát cơ động có mặt tại hiện trường từ đầu. Thứ hai xác định vụ việc có gây ách tắc nghiêm trọng không căn cứ vào mật độ lưu hành trên đường, căn cứ vào con đường thuộc loại gì. Ở đây chú vơ luôn con đường lộ chiều ngang 3 mét thành con  chính của huyện thì thật bá đạo. Con lộ 67B mà chú đưa làm ''  tuyến giao thông quan trọng'' để áp vào luật thì có lẽ tỉnh lộ là đại quan trọng, quốc lộ là đại của đại quan trọng. Như thế cái nghị định phò phạch của chú đưa ra phải ghi rõ là những tuyến giao thông quan trọng đến đại đaị quan trọng mới đầy đủ được.

Về vấn đề thời gian đưa ra là 2 tiếng 30 đến khi kết thúc. Vậy kết thúc là lúc bắt hết đoàn hơn 20 người gồm Bùi Thị Minh Hằng và các phật tử Phật Giáo Hoà Hảo đi hay là lúc bắt họ đi được 30 phút rồi. Chưa kể thời gian là do ai tự đặt ra ghi vào biên bản. Nhưng ở đây lại xảy ra câu hỏi về phía năng lực những nhà chức trách ở hiên trường cũng như lực lượng tiếp viên. Hãy tra điểm đến trên bản đồ để biết rằng từ công an huyện Vấp Lò đến điểm xảy ra vụ việc một người dân đi xe máy bình thường hết có 20 phút. Một lực lượng cảnh sát nhận điện thoại cấp báo thì di chuyển mất bao lâu.?

Vậy nếu không quy kết là công an tại hiện trường cố kéo dài thời gian phối hợp với công an huyện tiếp viện kéo đến cũng cố tình kéo dài thời gian nhằm mục đích bất lợi để buộc tội bị cáo có chủ ý.

Thì phải khẳng định năng lực giải quyết, nhận định tình hình, thông báo về cấp trên. Sự điều hành chỉ đạo của cấp trên, đội quân di chuyển đến hiện trường....tất cả tiến trình đó nói lên năng lực yếu kém của công an huyện Vấp Lò.

Và lỗi đã tại mình như thế, căn cứ nào để cáo buộc bị cáo gây cản trở đến hơn 2 tiếng đồng hồ.?


Tổng kết thì hậu quả của việc tắc đường, thời gian tắc đường, tính quan trọng của con đường  đều không đủ yếu tố để đưa các bị can vào khoản 2 điều 245 của BLHS.

Đấy là chưa nói các bị can vô tội, bị âm mưu dàn dựng để gép tội.


Tiếp đến phần chú Nhạn Biển cho rằng anh nói láo, chú đưa ra một nghị đinh có từ năm 2010


Nghị định số 27/2010/NĐ-CP ngày 24/3/2010

Anh Gió không nói láo, các kế hoạch tuần tra, kiểm soát an toàn giao thông trong cáo trạng cũng như kết luận điều tra mô tả thuộc về Uỷ ban nhân dân tỉnh.


https://www.google.de/?gfe_rd=cr&ei=YTnjU4SZIcqK8QfSiICgDA&gws_rd=ssl#q=+uỷ+ban+nhân+dân+tỉnh+ra+kế+hoạch+tuần+tra+kiểm+soát+giao+thông+

Cái nghi định mà chú đưa ra của thủ tướng chính có nói rõ rằng.

 '' Theo Nghị định này, những trường hợp cần thiết phải huy động các lực lượng nói trên là: trong thời gian diễn ra các ngày lễ kỷ niệm, sự kiện chính trị - xã hội, hoạt động văn hóa, thể thao lớn của Nhà nước và địa phương; các đợt cao điểm bảo đảm trật tự, an toàn giao thông theo chỉ đạo của Bộ Công an, Tổng cục Cảnh sát quản lý hành chính về trật tự, an toàn xã hội hoặc của giám đốc công an tỉnh, thành phố trực thuộc Trung ương; khi tình hình vi phạm trật tự, an toàn giao thông, tai nạn giao thông và ùn tắc giao thông có diễn biến phức tạp và các trường hợp khác mà trật tự, an toàn giao thông đường bộ gây ảnh hưởng xấu đến an ninh chính trị, trật tự, an toàn xã hội.'' 

Vậy căn cứ nào mà một ngày trời quang mây tạnh cuối tháng 10, xong mùa gặt, đồng áng nghỉ ngơi , ngày lễ, ngày tết không có. Ông giám đốc công an tỉnh Đồng Tháp ra kế hoach tuần tra, để rồi đến tháng 2 năm sau ông trưởng công an huyện Lâp Vò thực hiện kế hoạch. Hay ông giám đốc tỉnh Đồng Tháp và ông trưởng công an huyện Vấp Lò quyền to hơn thủ tướng nên tự nghĩ ra được ngày lễ tết hoặc tự thần giao cách cảm biết ngày này, năm ấy sẽ có ùn tắc giao thông gây ảnh hưởng xấu đến an ninh chính trị. Cho nên các ông tự ra kế hoạch từ tháng 10 đến thời hạn không rõ. Nếu vậy thì kế hoạch này kéo dài đến bao giờ.? Hay thời gian tại chức của một vị quan chức là chỉ cần ra mỗi một lần kế hoạch cho một vấn đề là xong.

Hoá ra có quá nhiều sự chồng chéo , uỷ ban tỉnh, thủ tướng chính phủ, giám đốc công an tỉnh, ban an toàn giao thông quốc gia, bộ giao thông vận tải....đều có thể ra kế hoạch. Và cứ công an là thực hiện tuốt các kế hoạch trên, dù chúng cùng có nội dung giống nhau, bất kể thời gian có khi là cả đời luôn vì các kế hoạch không quy định thời hạn. Chế độ mà chú Nhạn Biển bênh vực quản lý xã hội kiểu này thì tiền dân đâu cho đủ. Thế nên một thằng tốt đen trong bùnchui ra như Bùi Thanh Hiếu thành phản động không có điều gì phải lăn tăn cả.


Tuy nhiên không đi xa quá vấn đề chính đang tranh luận. Nói về luật, để công bằng và đảm bảo cho bị cáo. Người ta phải sử dụng đến cái gọi là '' suy đoán vô tội '' để chọn những bằng chứng có lợi cho bị cáo. Ở đây chú đã loại bỏ quyền hạn của uỷ ban nhân tỉnh, chọn nghị định của CP để dựa vào đó khép tội bị cáo. Thậm chí là chú đánh lận con đen, không nêu rõ là trong trường hợp nào giám đốc công tỉnh mới được phép ra kế hoach.

Còn về đoạn kết này của chú Nhạn Biển.

'' ừ việc bịa đặt, xuyên tạc, bóp méo một vài thông tin, lượn lách ngôn từ để đạt được mục đích vu cáo “đây là một vụ án dàn dựng một cách trắng trợn để buộc tội các bị cáo” xem ra cũng là một công trình rất công phu của Người Buôn Gió suốt 5 tháng qua kể từ khi Bùi Hằng bị bắt chăng? Đây mới thực sự là bản chất lưu manh, gian dối thuộc về thuộc tính của những kẻ “đấu tranh dân chủ Việt Nam” sao?''

Với anh,  thì anh hài lòng với đoạn kết này chú dành cho anh.

Tất cả những công phu, những bản chất, thuộc tính của mình, anh làm cho người bạn của anh.

Sẽ có nhiều người sẽ nói với anh rằng, tranh luận với bọn ...làm gì. Hơi đâu mà thế, sao bỏ thời gian thế....tự nhiên quảng cáo bọn nó lên. Giống như bài anh viết về vụ anh Ba Sàm, về vụ nâng tuổi hưu, người ta nói anh không biết là đảng cộng sản là một tổ chức bất hợp pháp hay sao mà còn viết. Họ còm men trong bài anh viết thế.

Những câu hỏi như thế anh mới khó trả lời, chứ còn bài của các phóng viên nhà nước thuộc khối nội chính, thuộc khối tuyên huấn tuyên giáo lúc nào anh cũng sẵn sàng.

Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh có đi ngược với truyền thống gia đình không.?

Ngày 5/5 cơ quan An Ninh Điều Tra ( a92) Bộ Công An tiến hành bắt giữ ông Nguyễn Hữu Vinh, tức anh Ba Sàm. Đưa tin về vụ việc này báo Tiền Phong có đoạn.

'' Bố đẻ ông Vinh nguyên là Ủy viên Trung ương Đảng, Bộ trưởng Bộ Lao động, Đại sứ Việt Nam tại Liên Xô. Sinh ra và lớn lên trong gia đình cách mạng, nhưng ông Vinh lại đi ngược lại với truyền thống gia đình, đi ngược lại với chủ trương, đường lối, chính sách của Đảng, Nhà nước.''


http://www.tienphong.vn/Phap-Luat/thong-tin-moi-nhat-ve-viec-bat-ong-nguyen-huu-vinh-704036.tpo

Ông Nguyễn Hữu Vinh bị cáo buộc vi phạm điều 258 của BLHS thông qua việc ông làm là cho đăng tải những bài viết lên trang mạng của mình. Trích

''Theo cơ quan chức năng, quá trình theo dõi an ninh mạng phát hiện hai người trên có hành vi đăng tải các bài viết có nội dung xấu, thông tin sai lệch, làm giảm uy tín, mất lòng tin trong nhân dân về cơ quan Nhà nước, tổ chức xã hội lên mạng internet, điển hình như: Không còn đảng nhưng còn mình…''   hết trích

Bài báo không nói rõ cái gọi là '' tổ chức xã hội '' là gì. Nhưng ví dụ điển hình mà bài báo đưa ra có thấy tổ chức xã hội đó là Đảng CSVN.  Thế nhưng bài báo đã khéo léo ẩn kỹ chi tiết này, toàn bộ nội dung chỉ nhấn mạnh việc ông Nguyễn Hữu Vinh tức Ba Sàm chống lại nhà nước Việt Nam.

Thiết nghĩ nếu ĐCSVN là một tổ chức chính danh, được pháp luật bảo vệ , là một tổ chức xã hội hợp pháp như trong điều 258 quy định. Thì đã đến lúc hãy nhận mình là đối tượng bị xâm hại trong điều 258 BLHS. Không nên đưa Nhà Nước ra thay thế làm tổ chức bị xâm hại như trong trường hợp này. Trước đây một bị cáo trẻ là nữ sinh viên Nguyễn Phương Uyên đã phân tích thẳng đối tượng trong điều luật 258 này tại toà bằng một câu ngắn gọn và súc tích.

- Tôi chống đảng ( ĐCSVN ) chứ không chống nhà nước Việt Nam.

Với chứng cứ là bài viết '' không còn đảng nhưng còn mình...'' mà báo Tiền Phong dẫn ra, cho thấy đối tượng chịu hậu quả của bài viết là  bị mất lòng tin trong nhân dân là ĐCSVN chứ không phải là nhà nước Việt Nam. Sự khuất tất, che đậy này của bài báo rõ ràng có động cơ không trung thực. Nếu xảy ra một phiên toà mà không có đại diện của tổ chức xã hội như ĐCSVN đứng ra nhận là người bị hại, nêu rõ hậu quả thiệt hại do bị cáo gây ra cho mình trước toà, thì phải kỷ luật toà soạn báo Tiền Phong và các cơ quan báo chí khác đã đưa dẫn chứng sai lệch. 

Còn nếu có đại diện ĐCSVN đứng ra trước toà với tư cách người bị hại, bằng chứng là bài viết '' không còn đảng nhưng còn mình...'' thì người bị hại phải nếu rõ thiệt hại , hậu quả do việc làm của bị cáo mang lại cho mình. Các cơ quan giám định cần phải đưa kết quả một cách khoa học để tính chính xác thiệt hại của người bị hại do hành vi của bị cáo.


 Không những đưa thông tin không đầy đủ và có phần sai lệch như đối tượng bị xâm hại là nhà nước, nhưng bằng chứng lại là xâm hạị ĐCSVN. Bài  còn hàm hồ kết luận về tư cách đạo đức của bị can khi mà toà án chưa kết luận, thậm chí khi mà cơ quan an ninh điều tra cũng còn chưa có bản kết luận. Trong một vụ án buôn bán trẻ em ở chùa Bồ Đề mới đây mà phòng cảnh sát điều tra CATP Hà Nội ( PC45) đang thụ lý. Ông Phan Đăng Long phó trưởng ban tuyên huấn thành uỷ đã nhắc nhở báo chí mọi việc trong vòng điều tra, không được đưa tên vợ của phó ban tổ chức quận uỷ Từ Liêm vào vì ảnh hưởng đến người không liên quan.

 Vậy cụ Nguyễn Hữu Khiếu đã mất lâu rồi, báo Tiền Phong biết quan điểm suy nghĩ của cụ Khiếu thế nào mà lôi tên tuổi cụ ra để khẳng định Nguyễn Hữu Vinh đi ngược đường truyền thống gia đình.?

 Đến đây thì thấy rõ không những chỉ khuất tất về đối tượng bị xâm hại, dẫn chứng cớ lệch lạc so với nội dung. Mà báo Tiền Phong còn xâm phạm đời tư người khác. Đã thế còn xâm hại một cách chủ quan, kết luận hàm hồ, không có cơ sở. Như đã nói trên, cụ Nguyễn Hữu Khiếu đã mất, làm sao biết được ý cụ thế nào mà nói con trai cụ là anh Nguyễn Hữu Vinh đi ngược truyền thống gia đình. Căn cứ vào việc cụ Nguyễn Hữu Khiếu tham gia ĐCS để đánh giá là tuỳ tiện về quan điểm của cụ. Ví dụ nhiều lão thành cách mạng cùng thời với cụ Nguyễn Hữu Khiếu nhưng còn sống hiện nay như cụ Lê Duy Mật, Lê Trong Vĩnh...đều theo ĐCS từ lâu, nhưng đến nay quan điểm của họ trùng hợp với quan điểm của ông Nguyễn Hữu Vinh.

Hơn nữa báo Tiền Phong, một cơ quan báo chí, truyền thông càng cần phải biết chính sách của ĐCSVN về tự do báo chí hồi cụ Nguyễn Hữu Khiếu tham gia ĐCSVN khác hẳn với chính sách báo chí, tự do ngôn luận như bây giờ. Nếu có thể ban biên tập báo Tiền Phong và các tờ báo khác hãy tham khảo hiến pháp năm 1946 ( thời cụ Khiếu tham gia ) và hiến pháp năm 1992 ( lúc cụ Khiếu đã nghỉ hưu).

 Nếu không có thời gian tìm tư liệu  để xem sự khác biệt này, thì có thể xem ở đây.

http://nganhangchungkhoan.bestgoo.com/t137-topic


'' Và điều đặc biệt ở Hiến pháp 1992, là ở các quy định về quyền công dân, thường có các đoạn kết ràng buộc “theo quy định của pháp luật”. Điều đó có nghĩa là Hiến pháp phải tuân theo luật pháp. Như thế là trái với bản chất của Hiến pháp. Bản chất của Hiến pháp là đạo luật gốc, là đạo luật đứng trên tất cả các đạo luật, mọi đạo luật ban hành ra đều phải tuân theo Hiến pháp. Nếu luật ban hành trái Hiến pháp thì luật đó không có giá trị, phải bị hủy bỏ. Đó là bản chất của Hiến pháp. 

Hiến pháp 1946 không hề có quy định nào như thế. Khi cần một đạo luật để thi hành các quy định của Hiến pháp, thì Hiến pháp 1946 viết như sau, ví dụ ở Điều 61: - “Nhân viên Hội đồng nhân dân và Ủy ban hành chính có thể bị bãi miễn. Cách thức bãi miễn sẽ do luật định”. Viết như thế này, là luật phải tuân theo Hiến pháp. Nhưng viết như Hiến pháp 1992, ví dụ như Điều 69: - “Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí; có quyền được thông tin; có quyền hội họp, biểu tình theo quy định của pháp luật”, thì có nghĩa là Hiến pháp phải tuân theo luật. Thậm chí tuân theo nghị định, thông tư…''

 Ông Nguyễn Hữu Vinh bị bắt giữ bởi những cáo buộc đăng tải thông tin, hành vi của ông Nguyễn Hữu Vinh chưa nói đúng hay sai. Nhưng những hành vi ấy nằm trong khuôn khổ về quyền tự do, ngôn luận, báo chí, quyền thông tin... Và những quyền này của ngày hôm nay có nhiều điểm khác biệt so với những quyền thông tin ngày trước. Ngày mà bố ông Nguyễn Hữu Vinh, tức cụ Nguyễn Hữu Khiếu tham gia công tác đảng, công tác nhà nước.

Xét thế, đã thấy báo Tiền Phong và các tờ báo khác đã quy chụp tuỳ tiện quan điểm của cụ Nguyễn Hữu Khiếu để xúc phạm danh dự gia đình cụ, làm tổn hại đến tình cảm gia đình ông Nguyễn Hữu Vinh. Rất mong vợ và con ông Nguyễn Hữu Vinh nhanh chóng có đơn tố cáo hành vi xâm hại lợi ích , danh dự gia đình mình của báo Tiền Phong và các tờ báo khác theo điều 258 của BLHS nước CHXHCN Việt Nam.

Thứ Tư, 13 tháng 8, 2014

Nhân quốc hội bàn chuyện nâng tuổi hưu, chạnh lòng thương thủ tướng.

Hôm nay quốc hội nước CHXHCN VN bàn về chuyện nâng tuổi hưu cho cán bộ công nhân viên chức, người lao động.

http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/192238/rut-phuong-an-nang-tuoi-huu.html

Trang báo Quân đội Nhân dân có bài viết của tác giả Nguyễn Bá Dương.

http://www.qdnd.vn/qdndsite/vi-vn/61/43/chong-dien-bien-hoa-binh/ve-cai-goi-la-cuoc-cach-mang-ly-luan/316289.html

Bài viết có đoạn kết như sau.


'' Hiểu cho đúng sự thật, tôn trọng sự thật thì phải thừa nhận rằng, chủ nghĩa Mác - Lê-nin là học thuyết duy nhất từ trước đến nay bàn về mục tiêu, con đường, điều kiện, lực lượng và phương pháp giải phóng triệt để xã hội, giải phóng giai cấp, giải phóng dân tộc, giải phóng con người khỏi áp bức bóc lột, bất công, tha hóa, đói nghèo dưới mọi hình thức''


Bài viết này có nêu ưu điểm của học thuyết Mác-Lê Nin là giải phóng con người khỏi bóc lột, bất công.


Vậy câu hỏi rằng liệu trong chế độ chúng ta ngày nay, có ai bị bóc lột lao động một cách bất công hay không ?. Người lao động chính thức nào có hợp đồng lao động với một tổ chức mà bị ngược đãi, không được hưởng chế độ hưu trí như trong độ tuổi mà quốc hội đang bàn.?

Một thông tư liên tịch có từ năm 1986 tính quy đổi thời gian công tác theo hệ số có quy định. Một người tham gia quân  trong những năm chiến tranh thập kỷ 60 đến 70 thì được tính một năm tham gia chiến tranh bằng một năm rưỡi công tác bình thường. Thông tư này đến nay vẫn còn giá trị quy đổi hệ số năm công tác.

 http://thuvienphapluat.vn/archive/Thong-tu-lien-tich/Thong-tu-lien-tich-08-TT-LB-giai-thich-huong-dan-Nghi-dinh-236-HDBT-che-do-chinh-sach-Thuong-binh-va-Xa-hoi-vb41384t24.aspx


Ông Nguyễn Tấn Dũng, thủ tướng nước CHXHCNVN hiện nay có 20 năm tham gia quân đội, từ năm 1961 đến năm 1981. Nếu chiểu theo hệ số quy đổi thì ông có 15 năm tham gia cuộc chiến mà thông tư trên quy định. 15 năm đó quy đổi thẹo hệ số thì ông Dũng có hơn 20 năm công tác. Công với 5 năm không nằm trong diện quy đổi thì ông Dũng đã có 25 năm công tác.

 Tính tiếp từ năm 1981 đến năm 2014 lúc quốc hội đang bàn về tuổi hưu, thì ông Dũng có thêm 33 năm công tác.

Tổng thời gian đến giờ thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, người mang trên mình mang nhiều viết thương do chiến tranh, ông đã phải gánh vác 58 năm công tác phục vụ cho Đảng Cộng Sản Việt Nam. Nếu nhiệm kỳ tới đây kết thúc, ông về hưu. Thì tổng cộng thời gian ông Nguyễn Tấn Dũng đã phải phục vụ Đảng 60 năm một cách chính thức. Chưa kể khi về hưu ông tham gia sinh hoạt như các cán bộ đảng viên khác.

Cách đây hai năm, ông Nguyễn Tấn Dũng đã khẳng định trước quốc hội ông phục vụ ĐCS VN đã hơn 50 năm trên nhiều vị trí khác nhau. và vì ĐCS chỉ định ông làm, ông phải tiếp tục đảm nhận không thể thoái thác.

https://www.youtube.com/watch?v=0_DMX0jDhks


Bây giờ mới hỏi nhà lý luận tài ba Nguyễn Bá Dương của báo Quân Đội Nhân Dân, chủ nghĩa Mác Lê Nin mà ĐCSVN đang theo đuổi có thực sự giải phóng con người khỏi sự bóc lột bất công hay không.?

Đường đường một ông thủ tướng trên mình mang vết thương chiến tranh, mà ĐCSVN chỉ định ông phải gánh vác, lao động từng ấy năm để phục vụ Đảng.   Tính đến nay là 53 năm ròng rã, nếu quy đổi là 58 năm. Nếu nhiệm kỳ tới hết hạn là 60 năm.

Thưa ông Nguyễn Bá Dương, vậy ông Nguyễn Tấn Dũng có nằm trong những '' con người '' cần được giải phóng khỏi những bóc lột , bất công mà ĐCSVN với đường lối chủ nghĩa Mác Lê đã nói hay không.?

Tuổi thọ trung bình của một người Việt Nam là 72 năm, thế mà ĐCSVN nỡ nào bắt một con người phải cống hiến đến 60 năm lao động miệt mài, trên những vị trí lúc thì nguy hiểm tính mạng, lúc thì nặng nề suy nghĩ. Toàn những việc trọng trách , nặng nề.

 Cách sử dụng lao động như vậy của ĐCSVN có gọi là bóc lột, áp bức hay gọi là giải phóng con người khỏi bóc lột, áp bức.?

Mong các ông lý luận gia của báo quân đội nhân dân trả lời giúp trường hợp này.

Thứ nhất tại sao ĐCSVN chỉ định ( bắt buộc ? cưỡng ép?) một người thương binh phải lao động gần 60 năm.?

Thứ hai, tại sao ĐCSVN sử dụng lao động vào chiến tranh khi mới 12 tuổi.?

Thứ ba, nếu ĐCSVN không những chẳng giải phóng được cho cán bộ của mình, thì làm thế nào mà giải phóng được bóc lột, bất công cho người lao động, quần chúng nhân dân đang được đảng kêu gọi đặt niềm tin để lãnh đạo đất nước.?

Nếu đảng CSVN là một tổ chức bất hợp pháp,sử dụng lao đông chui, cán bộ đảng viên của ĐCS không nằm trong diện ăn lương hưu từ ngân sách nhà nước CHXHCNVN  thì tất nhiên không cần phải trả lời câu hỏi.


 Cuối cùng xin gửi lời cảm thông sâu sắc đến thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng về sự chịu đựng kiên trì, gánh vác trách nhiệm nặng nề mà ĐCS chỉ định, không một lời ca thán. Nhân đây cũng mong thủ tướng mạnh khoẻ và tiện thể chỉ đạo minh oan cho những người đấu tranh cho quyền con người đang bị nhà nước Việt Nam giam giữ. Xin thủ tướng đồng cảm với họ, vì xét theo tuổi lao động thì chính thủ tướng cũng đang bị xâm phạm quyền con người.

Thứ Ba, 12 tháng 8, 2014

Lời của ban tuyên huấn có giá trị gì.?

Hà Nội đang diễn ra hai vụ án thu hút dư luận, cả hai vụ đều liên quan đến tính mạng con người. Đó là vụ phó trưởng ban tổ chức quận  quận Bắc Từ Liêm ( quận mới lập ) và vụ buôn bán trẻ em ở chùa Bồ Đề, Long Biên, Hà Nội.

 Cơ quan cảnh sát điều  PC45 công an Hà Nội đang tiến hành khởi tố điều tra vụ án.

 12 tháng 8 năm 2014 ông Phan Đăng  Long phó trưởng ban tuyên giáo Thành Uỷ Hà Nội họp báo và thông  nội dung 2 vụ việc trên cùng với một số tình tiết vụ án. Ở vụ Từ Liên ông Long nói.

'' Đối với vợ của nghi can Nguyễn Quốc Văn, ông Long khẳng định đến thời điểm này chưa phát hiện thấy liên quan đến vụ án. Cho nên việc thông tin báo chí đưa tên, chức vụ của người này sẽ ảnh hưởng đến họ. Ông Long nói: “Ai làm thì người đó chịu”.

http://vietnamnet.vn/vn/xa-hoi/192073/nan-nhan-tung-gap-pho-ban-quan-uy-truoc-khi-bi-giet.html

ở vụ chùa Bồ Đề ông Long khẳng định.

'' Về trách nhiệm của sư trụ trì Thích Đàm Lan, ông Long thông báo, quá trình điều tra xác định vị này "không liên quan việc mua bán trẻ em" của hai nghi can trên.
“Sư Lan là người tốt tính, vì việc đức việc thiện nên đã cưu mang những mảnh đời bất hạnh. Qua sự việc này để lại cho các cơ quan quản lý nhà nước bài học lớn về quản lý trẻ bị bỏ rơi và lang thang cơ nhỡ, những người kém may mắn", ông Long nhấn mạnh.''

http://vnexpress.net/tin-tuc/phap-luat/cong-an-ha-noi-tru-tri-chua-bo-de-khong-lien-quan-mua-ban-tre-em-3030306.html

Việc điều tra, kết luận trong các vụ án phải thuộc về các cơ quan tư pháp. Người đại diện của VKS, CA hay TA sẽ chịu trách nhiệm pháp lý với những kết luận của mình khi thông báo với các cơ quan truyền thông. Đây là lĩnh vực chuyện ngành cũng như trách nhiệm trong việc họ quản lý.  Vụ việc đang điều tra, cơ quan điều tra có trách nhiệm công bố, tại sao ông Long với danh nghĩa là phó ban tuyên giáo thành uỷ lại đứng ra tuyên bố thay cho cơ quan điều tra.?

Những lời tuyên bố, khẳng định của ông Long có được tính chất pháp lý trước toà hay cơ quan tư pháp không.?  và ban tuyên huấn có vị trí, trách nhiệm như Cơ quan điều tra hay Viện Kiểm Sát  trong quá trình tố tụng hay không.?

Nếu toà chấp nhận ban tuyên huấn là một trong những cơ quan tư pháp có quyền tham gia tố tụng hình sự, khẳng định của họ có giá trị  tương đương như VKS, cơ quan điều tra, thì cần phải làm lại luật thủ tục tố tụng hình sự, đưa ban tuyên huấn thành uỷ tham gia với tư cách nào đó trong bộ luật này.

Còn nếu lời của ban tuyên huấn thành uỷ không có giá trị gì trước toà án, pháp luật. Thì xin hãy trả quyền công bố cho các cơ quan có chức năng chuyên môn, để họ phải chịu trách nhiệm về khẳng định của mình.


 Giả dụ bây giờ quá trình vụ chùa Bồ Đề diễn tiếp tiếp tục ra toà. Các bị cáo khai sư cô Đàm Lan là đồng phạm trước toà. Một nhân chứng bênh vực sư cô Đàm Lan nói rằng họ có ghi âm lời khẳng định của ông Phan Đăng Long, phó ban tuyên giáo thành uỷ Hà Nội nói là sư Đàm Lan không liên quan. Nhân chứng trình bày rằng thông tin đầu tiên nhân chứng tiếp nhận được là từ ông Phan Đăng Long. Ngoài ra nhân chứng không nhìn thấy tờ kết luận của cơ quan điều tra hoặc thông tin từ ai khác. Nhân chứng yêu cầu toà mời ông Long đến toà.

Vậy toà có gửi giấy triệu tập đến thành uỷ Hà Nội, đề nghị ban tuyên giáo thành uỷ Hà Nội đưa ông Phan Đăng Long đến toà để làm rõ vụ việc , đối chất hay không.? Nếu có thì gửi giấy triêu tập hay công văn.?

Hay toà sẽ bác bỏ việc đòi hỏi ông Long đến làm nhân chứng, vì toà nói đã có trong tay bản kết luận sư cô Đàm Lan vô tội bởi cơ quan điều tra.? Tất nhiên toà sẽ làm vậy, căn cứ vào kết luận của cơ quan điều tra chứ không đi mời ông Long đến làm gì ( mặc dù theo đề nghị  nhân chứng toà có thể triệu ông Long đến với tư cách là cán bộ cơ quan tuyên huấn thành uỷ )


Nếu toà không mời ông Long đến, thì rõ là cơ quan tuyên huấn thành uỷ không có giá trị gì trong quá trình tố tụng hình sự.


Không có giá trị gì trong vụ án, thế nhưng ông Long lại tước quyền của cơ quan điều tra khẳng định chiều hướng vụ án. Đã thế lại thêm thắt những kết luận của mình như một vị quan toà.

'' Sư Lan là người tốt tính, vì việc đức việc thiện nên đã cưu mang những mảnh đời bất hạnh. Qua sự việc này để lại cho các cơ quan quản lý nhà nước bài học lớn về quản lý trẻ bị bỏ rơi và lang thang cơ nhỡ, những người kém may mắn", ông Long nhấn mạnh.''

Ở vụ án giết người tại Bắc Từ Liêm , ông Long nói.


'' Đối với vợ của nghi can Nguyễn Quốc Văn, ông Long khẳng định đến thời điểm này chưa phát hiện thấy liên quan đến vụ án. Cho nên việc thông tin báo chí đưa tên, chức vụ của người này sẽ ảnh hưởng đến họ. Ông Long nói: “Ai làm thì người đó chịu”.

Không những đưa ra kết luận của mình bổ sung với kết luận điều tra, ông Long còn dẫn dắt các cơ quan quản lý nhà nước và chỉ đạo báo chí trong hai vụ án này nên phải làm gì.

 Thử đặt một vụ án cấp lớn hơn xảy ra, cứ theo tiến trình này, có lẽ ông Phạm Văn Linh, Bùi Thế Đức phó trưởng ban tuyên giáo trung ương sẽ họp báo trả lời kết quả điều tra hay tiến trình điều tra vụ án.?

 Nếu vậy thì hoan nghênh, chúng ta đã sáng tạo ra một nền kinh tế thị trường định hướng XHCN và giờ sẽ sáng tạo thêm một nhà nước pháp quyền định hướng CNXH nữa. Đó là điều chắc chắn sẽ xảy ra nếu như các vị tuyên huấn của Đảng CS cứ nhảy vào việc tố tụng như thế này.

 Có thể việc phát ngôn như là nắm tất các bộ máy tư pháp ở Hà Nội của phó ban tuyên huấn thành uỷ Phan Đăng Long là thí nghiệm dạo đầu cho một cuộc kiểm soát lớn trong tương lai.

Bước thăm dò và định hướng trước của một  Tổng Bí Thư mới, mọi quyền lực sẽ tập trung về một người, phá vỡ cấu trúc lãnh đạo tập thể. Mô hình như Tập Cận Bình đã làm thành công ở Trung Quốc.

Như thế có thể cũng nên hoan nghênh, một người nắm trọn quyền lực còn hơn chia chác năm bảy ông như bao năm qua. Lúc ấy nhân dân ta ngồi xem diệt cáo, diệt hồ, diệt rồng tha hồ sảng khoái.

Có lẽ lời của ban tuyên huấn thành uỷ Hà Nội giá trị ở chỗ mang thông điệp này.

Thứ Hai, 11 tháng 8, 2014

Hoạt động nhân quyền cho tù nhân lương tâm tại Muechen

Ngày 9/8/2014 tại Muechen, Germany một số anh em người Việt sinh sống tại đây đã tổ chức một buổi biểu diễn âm nhạc đường phố với mục đích  kêu gọi quan tâm cho các tù nhân lương tâm đang bị nhà cầm quyền Việt Nam giam cầm.

 Địa điểm tổ chức diễn ra tại quảng trường Karlsplatz trung tâm thành phố Muechen. Nơi rất đông du khách và người dân thành phố qua lại, nhất là vào những ngày nghỉ.

Buổi biểu diễn âm nhạc thu hút sự quan tâm của những người Đức, trong trang phục áo dài, ca sĩ trong trang phục áo dài Việt Nam trình diễn hai nhạc phẩm của một nhạc sĩ đang bị cầm tù. Bài hát Anh Là Ai được dịch ra tiếng Đức và giữ nguyên phần nhạc khi cất lên lập tức đã khiến nhiều người phải lắng nghe. Khi được các tình nguyện viên giải thích về nội dung bài hát và tình trạng nhân quyền ở Việt Nam, đặc biệt là người nhạc sĩ trẻ sáng tác bài hát này đã phải bị bỏ tù vì nó. Những người Đức rất xúc động.













Buổi biểu diễn kết hợp với việc phát tờ rơi nội dung về tình trạng nhân quyền hiện nay tại Việt Nam, đặc biệt là những tù nhân lương tâm bị bắt giữ và kết án tù rất nặng nề hơn mười năm vì  đã can đảm đòi tự do ngôn luận, tự do tôn giáo cho Việt Nam.


































Các tấm hình cho thấy hoạt động rất được người dân Châu Âu quan tâm, chú ý một cách nghiêm túc.  Gần đây các tổ chức nhân quyền, tổ chức xã hội dân sự Việt Nam đã có nhiều chương trình hoat động tiếp xúc với các chính khách, chính phủ , quốc hội ...của nhiều nước trên thế giới để đưa vấn đề nhân quyền Việt Nam ra công luận thế giới. Để ủng hộ cho những hoạt động của các tổ chức này, trong điều kiện hẹp và khả năng không lớn, một số anh em Việt Nam ở Muechen đã rất  cố gắng tổ chức buổi biểu diễn âm nhạc nhân quyền này để đưa thông tin về tình trạng nhân quyền ở Việt Nam đến với người dân sở tại.

Các thông tin trong tờ rơi được chắt lọc, cô động và gây chú ý ngay lập tức cho người đọc, những tấm hình trên đã nói rõ về điều đó. Hy vọng trong tương lai các anh em người Việt trên khắp thế giới nhân rộng mô hình này, để đưa thông tin về những tù nhân lương tâm ở Việt Nam đến với người dân khắp nơi trên thế giới. Góp phần tăng hiệu quả những cuộc tiếp xúc báo cáo nhân quyền của các tổ chức nhân quyền, xã hội dân sự đang nỗ lực thông báo cho các cơ quan chính phủ, quốc hội quốc tế.

Nhóm anh em trẻ ở Muechen đã từng tổ chức những chương trình ca nhạc, nấu ăn để gây quỹ ủng hộ cho những tù nhân lương tâm. Vào tháng 1 năm 2015 tới đây họ sẽ có một chương trình ca nhạc tiếp tục gây quỹ cho các tổ chức xã hội dân sự ở Việt Nam. Trọng tâm trong các hoạt động của họ hướng sự quan tâm tới các tù nhân lương tâm của người dân quốc tế cũng như kiều bào Việt Nam.

Rất mong những hoat động của họ mỗi ngày nhận được thêm sự ủng hộ của đồng bào Việt Nam ở xa quê hương.

Thứ Năm, 7 tháng 8, 2014

Bàn về cáo trạng Bùi Thị Minh Hằng.

Trong quá trình điều tra, luật sư của các bị cáo đã có đề dựng lại hiện trường nơi xẩy ra vụ việc. Nhưng đề nghị này đã bị cơ quan điều tra tỉnh Đồng Tháp bác bỏ.

 Trong bản kết luận điều tra của công an tỉnh Đồng Tháp mô tả số người dân kéo đến xem do '' hiếu kỳ '' là khoảng 700 người. Nhưng đến bản cáo trạng thì VKS tỉnh Đồng Tháp sửa lại rằng có 500 người bao gồm dân đứng xem và người đi đường.

Từ bản kết luận đến cáo trạng đã có những sửa đổi về động cơ của người dân có mặt tại nơi đó cũng như số lượng người có mặt.

Mọi văn bản pháp luật cần thiết sự chính xác vì liên quan đến tài sản, tính mạng, số phận con người đều phải rõ ràng. Đó là điều hiển nhiên mà bất cứ học sinh trung học nào cũng đều biết.

Bản kết luận điều tra của  trang thư 4 dòng thứ 17 và 18 đã ghi rõ động cơ người đến xem là do hiếu kỳ, và số người xem còn được viết bằng chữ sau con số 700 ( bảy trăm) người.


200 người tương đương với 2 đại đội bộ binh. Nếu 2 đại đôi bộ binh đứng trên đường để chúng ta nhìn bằng mắt thì chúng chiếm một khoảng không chẳng hề nhỏ. Tại sao nó có thể biến mất đơn giản từ tờ giấy này sang tờ giấy khác như bản kết luận điều tra và bản cáo trạng của VKS tỉnh Đồng Tháp được.?

Hơn nữa tại sao động cơ của mấy trăm con người này ban đầu là hiếu kỳ đến xem ở bản kết luận điều tra lại được sửa thành đứng xem và đi đường . Hiếu kỳ có nghĩa họ chủ động kéo đến xem chứ không phải các bị cáo quen biết với họ , hoặc dùng hành động nào kêu gọi họ đến... việc họ hiếu kỳ kéo đến là nằm ngoài khả năng suy nghĩ của những bị cáo.


Thay đổi bất nhất của VKS tỉnh Đồng Tháp về số lượng người dân cũng như động cơ có mặt của họ tại hiện trường là thấy rõ. Việc luật sư đề nghị dựng lại hiện trường vụ án xảy ra sự việc là hoàn toàn có căn cứ.

Trong hơn 5 tháng điều tra, kết luận, ra cáo trạng của một vụ án không nghiêm trọng mà cơ quan tư pháp tỉnh Đồng Nai đã bộc lộ những bất nhất như vậy. Dư luận đặt vấn đề đây là một vụ án không trung thực , có chỉ đạo, áp đặt từ phía chính quyền một cách đồng bộ là điều tất nhiên.

Xét thêm về tình tiết vụ án, việc chặn đường là do phía công an tỉnh ĐT chủ động theo cái gọi là kế hoạch kiểm soát trật tự an toàn giao thông của giám đốc CA tỉnh từ ngày  01 tháng 11 năm 2013 đến ngày 28 tháng 2 năm 2014. Tức là kéo dài thời gian thực hiện này đến 3 tháng. Thông thường quyền hạn ra kế hoach như này thuộc về uỷ ban nhân tỉnh, thế nhưng tại Đồng  giám đốc công an lại ra kế hoạch 436/KH- CAT-PC67. Bản cáo trạng cũng như kết luận đều ghi rõ là đội tuần tra thực hiện kế hoạch 436/KH- CAT-PC67 của giám đốc công an tỉnh về việc '' tuần tra, kiểm  trên địa bàn tỉnh Đồng Tháp.''

Một điểm nữa là các kế hoạch tuần tra , kiểm soát thế này do  cấp tỉnh ban hành cũng chưa bao giờ kéo thời gian qua 3 tháng. Giám đốc công an tỉnh thuộc cấp sở, tại sao lại có quyền hạn thay thế uỷ ban ra kế hoach này cũng như kéo dài thời gian bất thường như vậy.

Tìm hiểu các văn bản như vậy ở khắp các tỉnh thành trong cả nước, đều do uỷ ban nhân dân tỉnh thành phố ban hành và chưa có kế hoạch nào kéo dài đến 3 tháng như ở Đồng Tháp do cấp sở ra kế hoạch cả, mặc dù là dịp lễ Tết là tình trang giao thông lên cao điểm phức tạp nhất.


Thông thường nữa là một kế hoạch kiểm tra an toàn giao thông khi ký quyết định ban hành đến khi phát động thực hiện là nửa tháng ( 15 ngày ). Quyết đinh của GĐCAT Đồng Tháp ra ngày 28 tháng 10 năm 2013. Mãi đến ngày 7 tháng 11 năm 2014 trưởng công an huyện Lò Vấp mới thực hiện kế hoạch trên, bằng việc ra kế hoach tuần gia giao thông số  89/QĐ- CAH ( theo bản cáo trạng). Đặc biêt bản kế hoạch này của trưởng công an huyện Lò Vấp không nêu thời gian thực hiện kéo dài bao lâu như tất cả văn bản cùng loại mà cấp tỉnh, thành phố ban hành.

Rõ ràng việc tốp công an tuần tra nơi xẩy ra vụ việc Bùi Thị Minh Hằng và hai người bạn là hoàn toàn không đúng mục đích, không đúng thời gian, kế hoạch. Mọi văn bản dựng lên để hợp thức hoá hành vi cố tình ngăn chăn, bắt giữ đều khập khiễng, trái với thời gian, trái với quy định cấp ban hành.

Có vậy mới hiểu tại sao ngày 10 tháng 2 luật sư Nguyễn Bắc Truyển bị bắt giữ, đoàn người Phật Giáo Hoà Hảo và Bùi Thị Minh Hằng đến thăm vào ngày 11 tháng 2 năm 2014 thì gặp phải tổ tuần tra trên ngăn chăn trái phép và xảy ra vụ việc trên.

 Một điểm nữa là đoàn người Phật Giáo Hoà Hảo mục đích ban đầu là đến nơi xảy ra việc bắt giữ luật sư Nguyễn Băc Truyển, họ không hề tụ tập lôi kéo nhau bàn bạc để gây rối trật tự giữa đường.

Việc hàng trăm người dân có mặt trên tuyến đường huyện vắng vẻ không thể giải thích là do sự tình cờ, bản kết luận mô tả là '' hiếu kỳ ''. Vậy ở nơi vắng vẻ như vậy, người dân xa đó lấy đâu ra thông tin mà '' hiếu kỳ '' kéo đến xem , trong một thời gian ngắn đã có 700 người. Nếu không phải có thông tin chủ động để lôi kéo họ từ trước.

 Từ những tình tiết trên, như động cơ của người dân đến xem, động cơ của cảnh sát tuần tra. Các văn bản, kế hoạch đều cho thấy một sự sắp đặt của công an tỉnh Đồng Tháp trong vụ việc này.  Chưa kể rằng lời khai của các nhân chứng trong đoàn Phật Giáo Hoà Hảo nói rằng có người của đài truyền hình mang máy quay phim, cảnh sát cơ động trực sẵn cùng dân chúng. Những lời khai này đối chiếu với clip mà đài truyền hình Đồng Tháp đưa lên đều phù hợp và trùng khớp.

Chúng ta thấy rằng đây là một vụ án dàn dựng một cách trắng trợn để buộc tội các bị cáo.



Thứ Tư, 6 tháng 8, 2014

Tại sao cáo trạng vụ Bùi Hằng lại gửi đến Ban Nội Chính trung ương ĐCSVN.?



Hôm nay từ trang danluan.org đã đưa ra hình ảnh bản cáo trạng của VKS tinh Đồng Tháp.

http://www.danluan.org/tin-tuc/20140806/da-co-ban-cao-trang-va-lich-xet-xu-bui-thi-minh-hang-va-2-nguoi-ban

Điều đặc biệt là nơi gửi đến của bản cáo trạng này có tên của Ban Nội Chính trung ương cũng như các vụ của VKS tối cao như vụ 1, vụ 2.

Thông thường thì bản cáo trạng của cấp nào thường chỉ gửi đến những nơi đồng cấp, ví dụ của tỉnh hay thành phố thì gửi đến các phòng. Riêng bản cáo trạng của Bùi Minh Hằng và hai người bạn được gửi vượt đến tận cấp vụ của VKS  tối cao.

Hãy nhìn nơi gửi của một bản cáo trạng tương tự về tội gây rối trật tự công cộng , cũng vào điểm c khoản 2 điều 245.





http://vnwhr.net/2014/01/20/cao-trang-gay-roi-trat-tu-cong-cong-dan-oan-nguyen-thi-anh-nguyet-va-nguyen-thi-tuyen/

Và ngay một vụ án tương tự như nhau này, một vụ án đã được đẩy lên cấp tỉnh xử lý, một vụ án đưa cho cấp huyện xử lý.

Khi cáo trạng đã được thống nhất từ Vụ 2 của VKS tối cao nắm trước đầy bất thường như thế này, liệu vụ án phúc thẩm còn được khách quan hay không. Rõ ràng trong vụ án này người ta đã tính trước mức án sơ thẩm và phúc thẩm.

Câu hỏi tại sao VKS không gửi cáo trạng đến các phòng trong tỉnh theo thủ tục thông thường mà gửi vượt cấp đến trung ương xin hãy đợi phần cuối bài trả lời.

Giờ là câu hỏi chính, tại sao Ban Nội Chính Trung Ương ĐCVN nhận cáo trạng này. Do VKS tỉnh Đồng Tháp thích ngẫu hứng thì gửi, hay do vụ việc này do Ban Nội Chính Trung Ương chỉ đạo từ đầu. Cho nên khi có cáo trạng phải gửi về Ban Nội Chính TƯ.?

 Tất nhiên nếu Ban Nội Chính TƯ không dúng tay vào chỉ đạo, không thể nào VKS tỉnh Đồng Tháp dám gửi bừa đơn thư, cáo trạng như vậy.

Trong website của Ban Nội Chính Trung Ương ĐCSVN có chú giải về lãnh vực quản lý của mình, cũng như mục tiêu ra đời.

..Ban Nội chính Trung ương giúp Bộ Chính trị, Ban Bí thư bảo đảm sự lãnh đạo của Đảng ở các ngành: Kiểm sát, Tòa án, Tư pháp, Thanh tra, Hải quan, Trọng tài kinh tế Nhà nước, Hội Luật gia.....

http://www.noichinh.vn/nghien-cuu-trao-doi/201401/tim-hieu-thuat-ngu-co-quan-tu-phap-va-co-quan-noi-chinh-293747/

Từ khái niêm trên, có thể hiểu là Ban Nội Chính là cánh tay của Đảng, kiểm soát các ngành tư pháp, luật gia....phải chịu sự chỉ đạo của Đảng CSVN.

Rút ra từ bản cáo trạng của Bùi Thị Minh Hằng là Bộ Chính Trị, Ban Bí Thư giao Ban Nội Chính Trung Ương trực tiếp chỉ đạo vụ án phạm điểm C , khoản 2, điều 245 này. Bởi thế VKS tỉnh Đồng Tháp thụ lý hồ sơ, gửi công văn vượt cấp đến các vụ trong VKS như vậy.

Một vụ án nhỏ mà từ BCT, BBT và BNC của Đảng dúng tay vào chỉ đạo như vậy, liệu các cơ quan tư pháp có xử khách quan theo luật hay theo chỉ đạo từ Đảng.  Nói thẳng ra sẽ là không khách quan. Bởi nếu khách quan thì ngay từ đầu bản cáo trạng này dù lên đến cấp tỉnh xử lý, cũng không thể gửi báo cáo đến cấp vụ hay đến tận Ban Nội Chính Trung Ương.

Xem thêm quyết định 159-QĐ/TW của trung ương ĐCSVN về vai trò của  Ban Nội Chính, để hiểu rõ thêm về khẳng định vụ án Bùi Minh Hằng là do BCT ĐCS Việt Nam chỉ đạo có ghi ngay trong điều 1

Ban Nội Chính Trung ương là cơ quan tham mưu...của BCHTW mà trực tiếp là BCT và Ban bí thư ...

http://thuvienphapluat.vn/archive/Quyet-dinh-159-QD-TW-nam-2012-chuc-nang-nhiem-vu-to-chuc-bo-may-Ban-Noi-chinh-vb164108.aspx

 Giờ sẽ có câu hỏi tiếp tai sao Ban Nội Chính TW và BBT, BCT Đảng Cộng Sản Việt Nam chỉ đạo vụ án này. ?

 Hiện nay trong bối cảnh quan hệ ngoại giao Việt Nam trên thế giới khá phức tạp. Sự kiện giàn khoan 981 của TQ tiến vào vùng thềm lục địa của VN. Gây lên một sư căng thẳng trong dư luận nhân dân. ĐCS VN duy trì đối thoại song phương với TQ để tìm giải pháp xoa dịu tình hình. BCT VN do ông Nguyễn Phú Trọng đứng  đầu đã chủ trương một đường như vậy ( lưu ý ông Trọng cũng đứng đầu Ban Bí Thư cùng với các ông Sang, Huynh, , Dụ, Anh, Xuân Lịch, Hoà Bình, Kim Ngân, Thị Khiết ). Đồng thời với chủ trương mềm dẻo, nhẫn nhịn với TQ là chủ trương giữ khoảng cách vừa phải với Phương Tây.

 Bùi Thị Minh Hằng là một nhân vật nôi bật trong những hoạt động thể hiện tinh thần lên án hành vi xâm lược của TQ. Đồng thời bà cũng là người có nỗ lực rất lớn trong việc bảo vệ quyền con người , điển hình trong các vụ việc tôn giáo, dân oan, tự do ngôn luận. Bà là một nhà hoạt động hiệnt rường xông xáo và can đảm hiện nay.  Các hành động của bà được các nước phương Tây chú ý vì nó phù hợp với sự quan tâm của họ về tình trạng nhân quyền, tự do tôn giáo cũng như thái độ của nhân dân VN với chủ quyền đất nước. Bà đã có những tiếp xúc với đại diện sứ quán các nước này cũng như nhận được sự quan tâm của họ. Mặt khác thì hành động của bà cũng khiến cho nhà cầm quyền TQ lo ngại, công hàm của nhà cầm quyền TQ đã nhiều lần đòi hỏi nhà cầm quyền VN phải xử lý nghiêm khắc các vụ biểu tình cũng như thái độ chống đối TQ từ phía người dân VN.

Vì những hành động của bà Bùi Thị Minh Hằng đi ngược với chủ trương của BCT, BBT ĐCS Việt Nam đang muốn gần với TQ và giữ khoảng cách với phương Tây.  Cho nên vụ việc của bà Bùi Thị Minh Hằng và hai người bạn không giống các vụ án thông thương khác, nó có những điều vượt cấp, nằm ngoài luật tố tụng hình sự ..do Ban Nội Chính Trung Ương chỉ đạo các ngành tư pháp Đồng Tháp tạo dựng lên.

Nếu vậy thì đã rõ , đây là một vụ án phục vụ ý đồ chính trị của BCT, BBT Đảng CSVN và Bùi Thị Minh Hằng là nạn nhân được chọn để làm con mồi hiến tế. Giúp cho mục tiêu tiến gần với TQ, giữ khoảng cách với phương Tây được cụ thể hơn.