Thứ Hai, 11 tháng 5, 2015

Góp ý về nhận xét trại giam của ông Đỗ Văn Đương.

Ông Đỗ Văn Đương, đại biểu thành phố HCM trả lời báo chí về tình trạng phạm nhân ở Việt Nam.


Câu này ông Đương nói còn thua xa tôi nghe trực tiếp bà Nguyễn Thị Bình nói với tôi lúc bà đương là đương kim phó chủ tịch nước cách đây 19 năm 6 tháng.

Bà Nguyễn Thị Bình sau khi xem phòng giam, quay ra nói với tôi rằng.

- Ở thế này thì tốt quá, chả kém gì sinh viên, nhìn các anh thấy anh nào cũng khoẻ mạnh cả nhỉ.?

Đúng là phòng giam của đội tù của tôi sạch, chúng tôi béo khoẻ. Bà Bình nói chả có gì sai. Sở dĩ nói ông Đương nói thua xa bà Bình, vì từ thời xưa bà Bình đã khẳng định đời sống phạm nhận ngang bằng sinh viên thời điểm ấy. Chứ không phải là so với sinh viên thời trước nữa.

Bà Bình đi thăm trại tù, có ba anh vệ sĩ to cao mặc áo vét đi theo, một anh cầm ô che nắng cho bà. Bốn anh công an của trại đi theo nữa. Chưa kể đến phòng nào là có hai anh quản giáo đứng sẵn mở cửa.

Trước khi bà vào trại giam, lệnh từ bạn giám thị là dọn dẹp thật sạch sẽ, những thằng nào ốm yếu, tàn tật phải khẩn trương chuyển đi nơi khác ngoài trại.  Trại có rất nhiều đội tù, đội của tôi là đội trồng rau. Vé vào đội này là 1 triệu VND thời điểm năm 1995 cho 1 năm tù. Án bao năm thì chồng từng ấy triệu. Án trên 5 năm ngoài tiền ra còn phải có người trong ngành bảo lãnh mới được ở đội rau này.

Phạm nhân đội tôi có Việt kiều, có con ông thiếu tướng công an, trung tướng quân đội, con của vài ông giáo sư, anh em nhà đại gia. Năm 1995, 1996 mà đi Camry, Toyota 7 chỗ bánh béo đến thăm tù thì các bạn hiểu thế nào,  Đờ Rim Thái nhập nguyên khối giá 6 cây vàng hay Rim beo 125 cc . Spacy 125 ...đến thăm tù nhan nhản.

Đội tù của tôi sướng, sướng hơn sinh viên thật chứ không nói chế giễu. Sáng ra hiện trường làm việc, thằng bét nhất thì vào nhà dân làm bát mỳ tôm đập quả trứng. Thằng khá hơn thì làm bát phở bò, cháo lòng. Thằng đẳng cấp nữa thì gọi đĩa lòng lợn luộc, cổ cánh gà nhâm nhi rượu chán chê rồi mới ăn phở, cháo. Sau đó cà phê, trà thuốc và hút hay chích thuốc phiện phê lờ đờ đến bữa trưa.

 Đến bữa tối thì thằng nghèo ăn cơm với cá chi chi rang với tóp mỡ , khá hơn thì đậu phụ kho lẫn thịt ba chỉ , đẳng cấp thì làm cá hấp bia, gà luộc...đều như vắt chanh. Ăn xong từng nhóm trà thuốc, nhóm uống trà vấn thuốc lào, nhóm hút Vinataba, nhóm hút 555. Đẳng cấp thì ngả bàn đèn thuôc phiện, dọc ớt, bóng móng lợn, thuốc Lai Châu rít ro ro, khói thơm lừng, mở cát sét nghe nhạc vàng. Hoặc xem tivi, tivi là tiền do các đội viên đóng góp.

Có thằng chỉ ăn thịt nạc thăn quanh năm, thằng đó giờ làm trật tự ở quận Hoàn Kiếm. Mấy lần đi biểu tình ở Hồ Gươm gặp nó, anh em vẫn chào hỏi nhau. Tên tuổi, nhà cửa rành rành. Thế nào nó cũng đọc những dòng này, nên mình không thể nói phét câu nào được.

Đội tù này không bao giờ ăn rau hay đồ ăn của bếp trại. Cùng lắm phạm nhân chỉ lấy cơm ở giữa thùng. Phần trên hớt bỏ, phần dưới bỏ luôn. Nhiều tù nhân mua cơm và thức ăn hàng ngày từ nhà dân cung cấp.

Đấy cứ vé vào đội một năm là 1 triệu, về đội rồi thì ngồi chơi không,  tháng 500 đến 1 triệu. Còn vừa chơi vừa làm thì nhẹ nhàng hơn là 300 hoặc 200 một tháng. Thằng làm thực sự thì mỗi tháng 100k. Nên nhớ là giá tiền cách đây 20 năm nhé.

Tiền đóng đủ thì tha hồ chơi, hoặc làm cầm chừng. Ăn uống mua của dân.  Tiêu chuẩn rau, cá, thịt , quần áo, chăn màn của trại không bao giờ dính dáng tới.

Tù thế là tù tiền, tù gia đình. Sướng là do gia đình mua vé vào đội và cấp hàng tháng. Toàn tiền nhà bỏ ra mua, dính dáng gì đến tiêu chuẩn của trại đâu.?

Bà phó chủ tịch nước, ông đại biểu mà đi thăm đội tù kiểu thế, thấy vậy làm sao mà không bảo tù sướng hơn sinh viên.

Tù thật ở chỗ khác cơ, cũng ở trại đấy. Nhưng người ta lập những đội tù cách xa trại mấy chục cây số để làm gạch, nung vôi, đóng than. Hàng ngày cơm trại hôi rình, ăn với muối và vài cọng rau. Mùa đông vác đá từ xa lan dưới sông lên bờ, mùa hè cởi trần đội gạch giữa trời nắng chang chang. Làm quần quần từ tinh mơ đến xẩm tối. Quản giáo cầm roi thấy thằng nào đi chậm vụt tới tấp vào lưng. Thằng nào ngã khuya xốc trói cánh giật cánh tay như gà, treo trên cái xà mà quản giáo tập thể dục. Dùng gậy phang hộc máu mồm, vãi cứt đái ra. Cho cả đội đứng nhìn luôn. Đêm đến trong cái phòng giam chật chôi, nằm nghiêng người san sát vào nhau. Nhà vệ sinh là cái thùng để cuối phòng, mùi thối khai bốc nồng nặc lẫn mùi mồ hôi người. Trời mùa hè, mái nhà tôn thấp lè tè, cửa sổ bốn cái, mỗi cái bằng nửa tờ A4 không đủ thông hơi. Có thằng lao động kiệt sức, không chịu nổi đòn tra tấn, phải dùng mai xắn đất tự xắn cụt ngón chân để về bệnh xá không phải làm nữa.

Ở đội này có anh Suốt nhà Định Công ở cùng mình, anh Suốt có vào FB thì xác nhận, không thiên hạ lại bảo thằng em chém gió nhé.

Mình ở đội tù như thế lúc ban đầu, ông Hưng nhà mình đến thăm, nhìn em còn da bọc xương, ứa nước mắt không nói nổi câu gì, quay về luôn. Về nhà gom góp , vay mượn tiền để mua vé cho mình về cái đội rau kia.

Cả trại chỉ có một đội rau, một đội cá, một đội trồng  kiêm nấu bếp, trồng hoa, quét dọn là đời sống khá vì phạm nhân mua chỗ và cải tạo bằng tiền nhà. Còn mấy chục đội khác làm gạch, vôi, than thì không khác gì nô lệ thời trung cổ. Cứ hình dung trưa nắng chang chang từng đoàn tù lầm lũi đội đá, gạch leo lên dốc. Trong bóng râm công an cầm roi ve vẩy quan sát, chốc lại chửi bới nhắc thằng này thằng kia đi nhanh chân, nhắc đến lần thứ hai là ăn vụt. Có thằng vác gạc lên giữa dốc kiệt sức ngã lăn quay, gạch rơi vỡ bị ăn đòn tới tấp vì tội phá hoại tài sản XHCN, chống đối lao động cải tạo.

Có điều ông Đương hay bà Bình chả bao giờ đến những đội tù như vậy mà tham quan đời sống, toàn cứ đến đội tù mà phạm nhân là con thiếu tướng công an , trung tướng quân đội, con nhà giáo sư, bác sĩ , viêt kiều, nhà buôn ( cái này có tên tuổi thực, không tiện viết ra ) rồi khen đời sống tù nhân sướng cả như sinh viên.

Chỉ đi thăm một trong số bao nhiêu đội tù do ban giám thị trại dẫn đến. Chưa kể thực chất là cái đội thăm ấy đời sống có được là do gia đình bỏ tiền ra mua. Thế mà cứ khơi khơi , bô bô  khẳng định. Làm đại biểu nhân dân mà thế này bảo sao đất nước không khốn khổ.

Chủ Nhật, 10 tháng 5, 2015

Ý kiến của 15 tổ chức xã hội dân sự có khiến Việt Nam không gia nhập được TPP hay không.?

Một phái đoàn về nhân quyền của Hoa Kỳ đã sang Việt Nam để làm nốt phần việc còn khúc mắc giữa Việt Nam và Hoa Kỳ, đó là quyền về nhân quyền. Trong phái đoàn này là những gương mặt dân biểu, nghị sĩ rất quen thuộc bấy lâu nay vẫn kiên định đòi hỏi Việt Nam phải cải thiện về nhân quyền. Lúc bình thường họ cũng lên tiếng đòi hỏi, đừng nói là có dịp như thế này. Cho nên phái đoàn nhân quyền Hoa Kỳ đã tiếp xúc với 15 tổ chức xã hội dân sự, mạng lưới, phong trào , hội, tổ chức Việt Nam, đây là những tổ chức đã có hoạt động đòi hỏi về nhân quyền tại Việt Nam.

 Sau cuộc gặp hỏi ý kiến này đã dấy lên những cuộc tranh luận trong dư luận, khi mà trong 15 ý kiến được hỏi có 5 ý kiến đồng ý, 1 bỏ phiếu trắng, 9 bỏ phiếu chống.

Hãy tạm gác lý luận của những người chống, người ủng hộ sang một bên. Chúng ta hãy thử đặt một câu hỏi, nếu 15 ý kiến này đồng nhất ủng hộ hoặc không ủng hộ thì sẽ thế nào.?

Hoa Kỳ sẽ không cho Việt Nam gia nhập TPP vì 15 tổ chức xã hội dân sự ở Việt Nam không đồng ý.?

Hoa Kỳ đồng ý cho cho Việt Nam gia nhập TPP khi 15 tổ chức xã hội dân sự này đã đồng ý.?

Mọi tiến trình đàm phán TPP đã kéo dài nhiều năm, cả hai chính phủ đã mất nhiều công sức thực hiện nhiều vòng đàm phán. Với sự phức tạp của hiệp định này, nước mới tham gia cần phải có nhiều đáp ứng, nhân quyền là một trong nhiều những đáp ứng đó.

Nếu sự đáp ứng của Việt Nam ở các vấn đề khác đã chuẩn bị tương đối đầy đủ. Có lẽ nào vì nhân quyền mà Việt Nam không chấp nhận nhượng bộ Hoa Kỳ, để bao công sức đàm phán, nỗ lực chuẩn bị cải thiện hệ thống ngân hàng, cổ phần hoá doanh nghiệp...đầu tư xây dựng nhà xưởng, máy móc, thiết bị thành công cốc.?

Cũng như Hoa Kỳ đã nỗ lực những sự rộng lượng cuối cùng đối với một nước nhược tiểu cộng sản, để gắng đưa ảnh hưởng của mình được mở rộng ở Đông Nam Á, kiềm chế đối thủ nguy hiểm nhất là Trung Quốc đang tác yêu, tác quái ở đây. Họ sẽ vì sự không đồng ý của 15 tổ chức xã hội dân sự ở Việt Nam mà bỏ luôn ý đồ của mình.?


Trước tiên hãy nhìn danh sách 15 tổ chức này sau đó đến những cá nhân đại diện.

''Hội Anh em Dân chủ, Con đường Việt Nam, Lao động Việt, Hội Nhà báo Độc lập, Diễn đàn Xã hội Dân sự, Mạng lưới Blogger Việt Nam, Hội Bảo vệ quyền Tự do Tôn giáo, Nhà Xuất bản Giấy vụn, No-U Sài Gòn, Hội Bầu bí tương thân, Hội Phụ Nữ Nhân Quyền Việt Nam, Dân Làm Báo''

15 tổ chức này với các cá nhân đại diện cho tổ chức, có những tổ chức mà tôi nghĩ không qua ba người, hoặc những tổ chức chỉ có những người đăng ký tên, thực chất chỉ có vài ba người hoạt động. Có những người của tổ chức này cũng giữ vai trò chủ chốt ở tổ chức khác....có những tổ chức năm thì mười hoạ mới thấy có một hoạt động gọi là có ở trên mạng.

Không phải là chê bai hay hạ thấp gì  ( tuy nhiên bạn nào nghĩ tôi hẹp hòi hoặc theo cộng sản thì cứ vô tư ) nếu không nhìn rõ thực lực của mình thì sẽ ảo tưởng. Đành rằng có những cá nhân, tổ chức trong 15 tổ chức kia có những đóng góp, hy sinh, hoạt động đáng kể...nhưng để trọng lượng đến mức ý kiến của họ sẽ làm thay đổi ngừng hay không hiệp định TPP thì quá là ảo tưởng. Để đến ngày có được ảnh hưởng như thế,  thì còn phải rất cố gắng hoạt động thiết thực rất nhiều, rất nhiều hơn nữa.

Vì ảo tưởng nghĩ mình có thực lực, có tầm thay đổi đến những quyết sách lớn nên mới thành cãi nhau.

TPP là một hiệp định có tầm quan trọng đến vận mệnh đất nước, nó bao gồm cả chính trị, kinh tế , văn hoá ...và rất nhiều thứ khác, kể cả những thay đổi về luật pháp, chính sách.

Bạn hay nghĩ  15 cá nhân được hỏi kia có bao người sẽ đủ tầm nhận định được hết những điều ấy hơn Lê Quốc Quân, Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Công Định, Nguyễn Đan Quế, Nguyễn Thanh Giang, bác sĩ Hồ Hải, Hà Sĩ Phu, Phạm Hồng Sơn.....?

Bạn có nghĩ rằng 15 tổ chức ấy là đại diện đầy đủ cho những người đấu tranh cho nhân quyền ở Việt Nam.?

Bạn có nghĩ rằng Hoa Kỳ đánh giá những cá nhân ấy, những tổ chức ấy là đầy đủ nhân thức về tầm quan trọng của TPP cũng như họ đại diện đầy đủ cho những người đấu tranh cho nhân quyền ở Việt Nam trên mọi lãnh vực.?

Một điều rõ là 15 cá nhân đại diện 15 tổ chức vừa qua do phía Hoa Kỳ chọn hỏi về TPP , ý kiến của họ không thể gây chênh lệch quá mức cho quyết định của Hoa Kỳ khi quyết định chấp nhận cho Việt Nam vào TPP.

Thiện ý của phái đoàn Hoa Kỳ lần này, là nhân lúc Việt Nam đang mong muốn tham gia TPP đã chân trong chân ngoài ngưỡng cửa. Phía Hoa Kỳ nâng sự ảnh hưởng của các tổ chức xã hôị dân sự Việt Nam qua việc hỏi ý kiến. Cũng muốn nhắm nhe phía Việt Nam rằng khi TPP hoạt động thì đồng nghĩa những tổ chức xã hôi dân sự này cũng được hoạt động. Một thông điệp bảo lãnh rất tế nhị của Hoa Kỳ với các tổ chức xã hội dân sự Việt Nam trong tương lai.

Việc phái đoàn Hoa Kỳ hỏi ý kiến chỉ có mục đích vậy thôi. Đừng vặn vẹo là tại sao 5 ý kiến kia chống, rồi ảo tưởng cho rằng nếu chống cả thì Hoa Kỳ sẽ bác không cho Việt Nam gia nhập TPP. Rồi phán xét người này , tổ chức này, tổ chức kia.

5 ủng hộ, 9 chống hay 9 ủng hộ , 5 chống cũng thế mà thôi. Đừng % một ý là được rồi.

Thứ Bảy, 9 tháng 5, 2015

Đại Vệ Chí Dị

Nước Vệ triều nhà Sản năm thứ 70
Vệ Kính Vương năm thứ tư.

Sản hội họp ở kinh thành lần thứ 11. Vệ Kính Vương triệu quần thần, ban bố tiêu chí chọn quan lại, đại thần năm tới.

Vương lúc trước làm quan trấn thủ kinh thành, liên quan đến vụ Sĩ Phú Trà, thiên hạ đồn Vương lúc ấy biển thủ mấy ngàn lạng vàng. Chúa có lần đã sai quan thanh tra lại vụ đấy, nhưng rồi vì thế Vương mạnh nên không làm được gì.

Vệ Kính Vương bên ngoài có vẻ nhu nhược, thực ra trong lòng rất thâm hiểm, biết lo xa. Vương e sau này về hưu, bọn Chúa đem chuyện ấy ra tra cứu. Bởi thế Vương dẫn mấy đại thần tâm phúc sang xin Tề Vương chọn làm người kế vị. Ý muốn sau này chức Vương lọt vào tay kẻ mang ơn mình, như thế mình về hưu mới được yên thân.

Tề Đại Vương ngó bọn đi theo Vệ Vương chầu, thấy toàn bọn quen mặt, trước nay phụng thờ nhà Sản chỉnh chu, nghiêm trang, thành kín và biết lễ độ. Bụng rất ưng nên phê duyệt cho cả bọn ấy được làm đại thần nghị chính nước Vệ, chức Vương tạm nhắm cho Quảng.

Phần Vệ Kính Vương về nước, triệu Sản Hội để dẫn dắt quan lại bầu cho người phe mình. Bởi thế đoạn cuối tiêu chí, Vương nhấn mạnh những kẻ nào có vợ con có tài sản lớn, có vấn đề chính trị hiện tại sẽ không được chọn.


Con cái của Chúa là người có tài sản nhất nhì nước Vệ, lại lấy chồng vốn của con nhà quan chức nước Nam Vệ triều nhà Hoà. Năm ấy kỷ niệm chiến thắng nhà Hoà. Bọn Vương ép Chúa phải đọc diễn văn, nhắc lại câu đánh cho Cờ Hoa cút, Nam Hoà nhào. Ý muốn day vào chỗ nhà Chúa thông gia với con nhà quan lại triều Hoà cũ, đó là vấn đề chính trị hiện tại. Hòng qua đó để loại Chúa ra khỏi triều đình.

Mặt khác Vương đề nghị tiêu chí tăng tuổi cho ứng cử ngai vàng, nhằm đưa Tôn Dưa làm dự bị thay thế cho Quảng. Phòng khi Quảng không được quần thần ủng hộ, lại phao tin sẽ cho Cả Sáng bộ hình cũng ra ứng cử ngai vàng. Tất cả để đánh lạc hướng sự phá hoại nhà Chúa.

Lại nói đến Chúa Bạo phải nghiến răng nghe vương phủ sai khiến  đọc diễn văn, có nhưng câu như tự vả vào mặt mình. Thế nhưng Chúa vẫn điềm nhiên nhẫn nhịn đọc từ đầu đến cuối nét mặt không hề thay đổi. Thiên hạ được phen chế nhạo Chúa rầm rĩ.

Thế nhà Chúa nhìn thấy đã kém lắm.

Trong đám thuộc hạ nhà Chúa, có kẻ lo lắng, đợi khi Chúa về phủ mới mặc áo dân thường lẻn vào gặp, nói.

- Thằng Kính tưởng lú mà nham hiểm, càng về cuối đời càng thâm độc, nay ra tiêu chí thế e rằng bọn thân tín của nó tràn ngập trong triều.

Chúa nâng lý rượu, mắt nhìn xa xăm nói lững lờ.

Cái ghế Vương Sản là ghế quỷ, kẻ ngu đần ngồi trên đó thời gian là thành quỷ hết. Trước kia Vệ Cường Vương chỉ là thằng trồng rừng miền núi, được bọn Tề đặt lên ngồi. Lúc đầu thì ngu ngơ, sau thì ranh ma thâm hiểm. Lúc về còn biết đường bán cả dãy Núi Dài phía Tây nước Vệ  cho Tề làm quặng để lấy tiền dưỡng già. Huống chi thằng Kính có học hành.

Kẻ kia lo lắng hỏi.

- Nếu cứ để cho Kính tha hồ chọn người của hắn, vậy sau này sẽ ra sao.?

Chúa cười nhạt.

- Bọn quan lại nhà Sản từ cấp nhỏ đã là phường cơ hội, tham tiền. Việc Kính đặt tiêu chí tuyển người nào đi chăng nữa , lúc chúng có ghế quan cũng chỉ để nhăm kiếm tiền mà thôi. Chỉ e Kính nó tuyển người không phải Sản viên. Chứ đã là Sản Viên thì chúng chỉ có tiền là theo hết.

Chúa ngừng một lát, rót rượu khà một cái rồi nói tiếp.

- Giờ ngân sách cạn kiệt, nợ đầm đìa, tài nguyên đã bán hết. Bọn mới lên mà có gì cho chúng kiếm chút đỉnh, thử hỏi chúng nghe ta hay nghe bọn kia.

Người kia vẫn hoài nghi.

- Tất cả hết, ta lấy gì để nuôi bọn mới để chúng theo ta.

Chúa bảo kẻ kia ngửa lòng bàn tay ra, Chúa chấm ngón tay vào cốc rượu, vẽ lên tay kẻ ấy ba chữ.

Kẻ kia bừng tỉnh, mừng rỡ thán phục Chúa nhìn xa, biết lo toan. Lạy tạ ra về.

Ra đến cửa, nhìn lại lòng bàn tay , rượu bay hết hai chữ, chỉ còn mờ mờ chữ P cuối cùng.



Thứ Tư, 6 tháng 5, 2015

Hoà hợp, hoà giải, đoàn kết.

Năm nào cũng vậy, cứ đến dịp 30 tháng 4 là lác đác những ý kiến bóng gió về việc hoà hợp, hoà giải của những người làm công tác mặt trận, ngoại giao...nỗ lực của các cơ quan này nhằm mọi cách để xoa dịu, hàn gắn cuộc chiến 1975 bao nhiêu thì bên phía tư tưởng văn hoá, quân đội lại gay gắt bây nhiêu.

Bây giờ nói về hoà giải, chưa nói đến bên '' thua cuộc '' mà chỉ nói đến nay cả bên '' thắng cuộc '' cũng còn đầy bất đồng trước vấn đề này.  Một nhóm trong bên '' thắng cuộc'' thì ỉ ôi ca bài ca con cá, tình nghĩa, nước non. Còn một nhóm lớn trong bên '' thắng cuộc '' thì ra rả điệp khúc chiến thắng hào hùng, kể lể chiến công, liệt kê số địch ( bên thua cuộc ) bị diệt, tội ác của địch, rồi những đau thương do địch gây ra.


Có ý kiến của bên '' thắng cuộc '' cho rằng, hoà giải thì hoà giải nhưng không được quên quá khứ, vẫn phải nhắc nhở.

Thử nhìn lại cuộc chiến 1979 ở Tây Nam và biên giới phía Bắc Việt Nam xem, chả ai nhắc nhớ gì đến cả. Không có ngày kỷ niệm, không có cựu chiến binh nào kể về những ngày tháng chiến đấu anh dũng, tội ác của quân bành trướng Bắc Kinh và bọn tay sai Polpol, Yêng Xa Ri. Cuộc chiến 1979 đẫm máu quân và dân ta, tội ác của quân Trung Quốc chất chồng. Nhưng đảng ta đã tài tình hoá giải đau thương, gác bỏ quá khứ hướng đến tướng lai. Hai bên Trung Việt thắm thiết tình hữu nghị.

Nếu chiến tranh Việt- Trung đã hàn gắn và hoài giải êm đẹp nhờ cả hai bên tôn thờ theo đuổi CNXH và lợi ích đảng cầm quyền, thì liệu chủ nghĩa dân tộc và lợi ích đất nước có làm chỗ dựa cho những người Việt Nam ở bên ''thắng cuộc '' lẫn '' bên thua cuộc '' hoà giải với nhau không.?

Có thể, đó là khi lợi ích đất nước và dân tộc được đặt cao hơn hoặc ngang bằng CNXH, tư tưởng HCM ( tức lợi ích đảng cầm quyền)


Nhưng hãy nhìn phát biểu của ông Nguyễn Phú Trọng, TBT đảng cộng sản Việt Nam khi khai mạc hội nghị trung ương 11 bàn về nhân sự,  và tiêu chí nhân sự của đảng đợt tới là.

''Cần lưu ý, nhấn mạnh thêm vấn đề gì, những khâu nào? Phải chăng, về tiêu chuẩn ủy viên Ban chấp hành TƯ, Bộ Chính trị, Ban Bí thư trong thời điểm hiện nay cần nhấn mạnh phải có bản lĩnh chính trị thật vững vàng, kiên định mục tiêu độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội, tuyệt đối trung thành với chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh, Cương lĩnh, đường lối của Đảng, Hiến pháp của Nhà nước và lợi ích của dân tộc; có phẩm chất đạo đức và lối sống trong sáng, gương mẫu, không tham nhũng, cơ hội, tham vọng quyền lực, có ý thức giữ gìn và bảo vệ sự đoàn kết thống nhất trong Đảng, được quần chúng thực sự tin yêu ''

Lợi ích dân tộc đứng bét cùng trong tiêu chí chọn làm người lãnh đạo đất nước, lợi ích của đảng cầm quyền được chú trọng đặt đầu tiên, bổ sung bằng hàng loạt các tiêu chí rất rõ ràng.

Tiêu chí chọn nhân sự như vậy thì hoà giải với Trung Quốc là điều đương nhiên, và việc tiếp tục khoét sâu hận thù với những người Nam Việt Nam ở bên '' thua cuộc'' cũng là điều đương nhiên.

Hoà giải cái gì cơ chứ.? Đừng tin. Tất cả chỉ là nói láo cửa miệng. Tư tưởng chủ đạo của đảng cầm quyền VN không có chỗ cho hoài giải, hoà hợp. Cuộc hoà giải 1975 chỉ được đảng cộng sản Vn đồng ý cho diễn ra, nếu như những người bên '' thua cuộc ''  phải xin xỏ, quỵ luỵ như chính đảng cộng sản Việt Nam đã làm trước Trung Quốc. Sau đó chịu mọi sai khiên, điều khiển.

Rất may là cộng đồng hải ngoại không phải là một khối đoàn kết có sự chỉ đạo thống nhất. Cộng đồng hải ngoại hàng trăm tổ chức, hàng chục ngàn tiếng nói. Chính vì sự tản mạn, không thống nhất như vây nên cộng sản Việt Nam không thể diễn biến họ. Cộng sản VN mua được nhóm này thì tự khắc có vài nhóm khác lên tiếng phản đối. Mua được Tivi phố Bolsa, KBC , trung tâm Thuý Nga...thì lại có hàng hà đa số các trang mạng khác như VNTB, Văn đoàn độc lập, dan luan, đối thoại, chuyển hoá...và trung tâm ASIA lên tiếng.

Không đoàn kết là điểm không hay của những tổ chức hải ngoại , nó làm phân tán sức mạnh đấu tranh, gây chia rẽ, nghi kỵ. Nhưng nó có  một cái hay là sự chia rẽ tán loạn như vậy khiến cộng sản VN không thao túng được. Cứ chia ra từng nhóm như vậy, sự đoàn kết sẽ đến khi mà thời điểm thích hợp. Chả cần kêu gọi hay hối thúc. Điều tự nhiên sẽ diễn ra khiến đám đông hành động.

Kẻ nào bên phía thắng cuộc kêu gọi hoà giải bây giờ chỉ là lừa đảo. Kẻ nào bên thua cuộc kêu gọi các nhóm đấu tranh đoàn kết cũng chưa hẳn tin được. Có khi kẻ đó cũng là một dạng lừa đảo, gom hết cả vào một mối rồi bán đứt cho cộng sản bằng cách chịu sự giật dây, điều khiển.

Cho nên đừng trông mong hoà giải, đừng hy vọng đoàn kết. Cứ thuận theo tự nhiên, anh em nào hợp nhau tạo thành nhóm, nhóm nào cảm thấy hợp nhau tạo thành khối...không có nhóm, không có khối thì một mình tự thân đấu tranh. Thà làm một nhóm nhỏ không bị cộng sản xâm nhập còn hơn làm một khối lớn mà các loại trá hình, dặc tình, hai mang trà trộn lũng đoạn.

Khi mà thời điểm đến tức khắc sẽ có sự đoàn kết, lúc đó thì ngay cả bọn trá hình, đặc tình, hai mang cũng bỏ luôn vai trò của mình để quay ra sát cánh cùng với những nhóm đấu tranh, vì chúng thấy cơ hội tốt tội gì không làm người đấu tranh thực sự luôn.

Những bài viết, những tin tức, hình ảnh chân thực, thuyết phục xuất hiện hàng ngày trên mạng. Những cuộc biểu tình nhỏ lẻ tẻ diễn ra khắp nơi. Những hiện tượng cá nhân có uy tín lên tiếng phản đối chính sách này nọ, những nhóm nhỏ thành lập để bày tỏ chính kiến...cứ rải rác và đều đặn như thế sẽ là ngọn lửa lan toả âm thầm để thúc đẩy cơ hội thay đổi đến với đất nước.

Khi cơ hội đến tức khắc không cần đoàn kết cũng sẽ tự hành động giống nhau, khi hành động giống nhau tức sẽ có  nhu cầu đoàn kết.

Thứ Tư, 29 tháng 4, 2015

Bernauer str.

Ngôi nhà mình đang ở nằm cách bức tường Berlin không xa, đi bộ mươi phút là đến. Nơi mình ở là phía Tây bức tường. Bức tường giờ đã phá bỏ, người ta dựng  một số cọc sắt tượng trưng thành bức tường, dài khoảng vài chục mét.

Hầu như ngày nào cũng có du khách đến đây xem lại di tích này, nhất là những ngày nắng đẹp.








Ở đây hầu như  không ghi về những chiến công, tấm hình tương trưng lớn nhất là tấm hình người lính Đông Đức vừa nhảy qua hàng rào khi bức tường chuẩn bị xây, vừa nhảy vừa tháo súng ném lại.



Chỉ có một vài tấm bia khắc tên của những người vượt tường bị lính Đông Đức bắn chết. Những tấm bia giản dị, không nổi bật. Phải chú ý mới nhìn thấy. , Tấm bia có thể là hòn đá màu sắc khiêm tốn hoặc những tấm sắt lát lẫn trên hè đường. Dường như người Đức cố gắng không phô ra những đau thương do người lính Đông Đức cũ gây ra.



Có một quán cà phê bài trí những đồ vật cũ, rất đông du khách dừng chân lại xem.



Con phố của một thời lịch sử ảm đạm và thậm chí đẫm máu giờ đây yên bình như thế này, không có tượng đài hay phù điêu gì quá huy hoàng tốn kém để tưởng niệm. Bên thắng cuộc dường như phải cân nhắc thật tinh tế để làm sao những thứ tưởng niệm vừa đủ, không để quên lãng nhưng cũng không để gây lại vết thương lòng cho ai, cũng không để hận thù có cơ hội trỗi dậy.

 

Bernauer str yên bình trong nắng ấm, nếu không có người hướng dẫn. Có khi bạn chẳng biết đây là nơi xưa kia bức tường nổi tiếng. Bức tường được xây bằng ý chí của người cộng sản. Trước khi bức tường được xây một tuần, vị tổng bí thư Đông Đức đã thề thốt - không thể xây bức tường như vậy giữa thủ đô. Chỉ vài ngay sau vật liệu đổ đến ầm ầm, bức tường được hoàn thành nhanh chóng.




Vị tổng bí thư cuối cùng của ĐCS Đông Đức tuyên bố bức tường sẽ còn tồn tại trăm năm nữa, chỉ sau đó cũng tuần thì người dân phá bỏ nó. Có lẽ ông tự tin chứ không chủ ý gian dối như vị TBT đâu tiên cho xây bức tường.



Lúc đầu tôi cứ nghĩ người Đức tình cờ cho tôi ở gần bức tường, khi tôi nhìn lại Weimar nơi hẻo lánh mình đã đến đầu tiên. Đôi khi tôi thầm trách sao họ để mình ở nơi vắng vẻ như vậy. Sau này tôi mới biết Weimar đã từng là một nhà nước cộng hoà sớm nhất châu Âu. Có lẽ người Đức muốn cho tôi tự hiểu, con đường đi đến một nước Đức thống nhất , văn minh, nhân ái như ngày nay không dễ dàng gì. Lẽ ra tôi còn phải ở Nủrnberg một năm, nhưng tôi xin không chuyển, sau tôi cũng biết đó là nơi thủ phủ của chủ nghĩa phát xít Đức.

 Ngày nay Đức là một nước nhân đạo, pháp luật của Đức nghiêm minh. Nhưng sự nhân đạo của nó thì khó nơi nào bằng. Không cần nói đâu xa, chỉ cần nói đến những người Việt ngày nay trốn vào nước Đức bằng con đường rừng băng qua từ Lát Vi A hay Ucraina. Chẳng ai trong số họ chết vì đói hay bênh tật khi đặt chân đến Đức, chỉ cần có một đứa con với người đàn ông nào đó  đang sống hợp pháp tại Đức. Người phụ nữ Việt Nam băng rừng kia sẽ được ở lại lâu dài, và khi cô ta ở lại được lâu dài, người đàn ông Việt Nam băng rừng không có giấy tờ nhưng là bố đứa trẻ thứ hai của cô ta., anh ta cũng được ở.

Trẻ sơ sinh Việt Nam đầy rẫy ở Berlin, mỗi ngày chủ nhật nếu bạn đến khu chợ Đồng Xuân sẽ thấy khối bà mẹ người Việt trẻ tay bồng một đứa, tay đẩy một dứa nằm xe. Những đứa con là những tờ giấy bảo đảm giá trị thời gian ở lại lâu dài của bố mẹ chúng. Bất kỳ đứa trẻ nào đi học ở Đức này đều không phải đóng học phí hoặc tiền xây dựng nhà trường, tiền sắm công cụ giảng dạy, tiền điều hoà rồi điện điều hoà, tiền máy tính giảng dạy cho giáo viên.....

Vào ngày 27 tháng 12 năm 2014, Tí Hớn đặt chân đến nước Đức theo diện ăn theo học bổng của bố. Nhiều người bạn khuyên tôi làm đơn xin tiền hỗ trợ nuôi trẻ em. Tôi lần chần mãi, vì thực sự số tiền học bổng trong đó đã bao đủ mức sống cho gia đình. Đi xin chắc gì đã đượ. Mãi đến tháng 3 anh bạn tôi sau nhiều lần hối thúc, anh đến nhà dẫn tôi đi làm thủ tục. Ở cái phòng vào làm thủ tục xin tiền hỗ trợ, người ta có tấm biển. Anh bạn dịch rằng, đó là vì tế nhị, nên người ta có tấm biển này, nội dung nó như kiểu ai biết người đấy, không nên để ý việc người khác ở đây. Tôi hỏi sao lại có tấm biển kỳ quặc vậy, anh bạn bảo vì khi vào hỏi xin trợ cấp người ta sẽ hỏi những câu riêng tư, như vợ chồng có ở với nhau không, đến đây thế nào, sinh con ở đâu...đại khái là chuyện riêng tư nên họ nhắc nhở thế.

 Tí Hớn nhận được tiền trợ cấp 200 e một tháng, bắt đầu từ tháng 12 năm 2014. Chẳng phải là khi bố nó làm giấy xin tiền hỗ trợ. Thế đấy, chỉ có 3 ngày mà được luôn cả một tháng. Giờ thì nó có thể đòi bố mẹ phải mua cho nó những gì mà nó cần thiết, như giày dùng trong giờ thể thao, túi đựng quần áo thể thao, , quần áo để đi học bơi, tiền để đi picnich với nhà trường. Nếu bố mẹ không mua cho nó những thứ ấy, cô giáo sẽ gửi ý kiến đến một cơ quan. Cái cơ quan ấy sẽ lập tức đến nhà tra hỏi là tiền hỗ trợ của nhà nước  cho trẻ con dùng vào việc gì mà không mua cho nó. Nếu lần thứ hai, thứ ba mà vẫn vậy. Cơ quan ấy sẽ đến đưa thằng bé đến nơi nhà nước chăm lo đầy đủ.

Cái thiện ở Đức không cần phải nhìn xa, nhìn bản thân mình và đồng bào mình ở đây được đối xử thế nào sẽ rõ. Ngay cả những tên bồi bút cho chế độ độc tài Việt Nam cũng không dám phản đối lại điều ấy, bản thân chúng ngày đêm vẫn bám ở đây, hưởng chế độ tốt đẹp và nhân đạo ở đây cùng con cái chúng. Chỉ vì chút danh phù phiếm cuối đời mà chúng đang tâm đi làm bồi bút để bóp méo sự thật. Nhưng dù sao chúng cũng không bao giờ dám phản bác hay chỉ trích. Bởi nếu nước Đức không tốt, hẳn chúng đã không để cho con cháu chúng ở đây từ lâu rồi.



Hoa vẫn nở.


Sau thế chiến thứ hai, nước Đức tan hoang và chia cắt. Phần Tây Đức vừa gồng mình tái thiết lại đất nước, xây dựng lại những công trình lịch sử bị tàn phá, xây dưng lại nền kinh tế công nghiệp và tiền bồi thường chiến tranh...làm để sống và để trả nợ. Phần bên Đông Đức là tiền đồn của CNCS mà bá quyền Nga thao túng lũng đoạn. Cuối cùng thì cũng đến ngày thống nhất, những người dân Đông Đức được sống ở thể chế Tây Đức.

Nước Đức đã trải qua nhiều đau thương, chính nó khởi nguồn cho cuộc chiến tàn khốc, cũng chính nó gây tội ác diệt chủng, chính nó cũng chịu hậu quả chết chóc, hoang tàn, chia cắt. Nhưng cuối cùng thì hoa vẫn nở trên đường Bernauer. Nước Đức lại là cường quốc,  nước Đức lại bao dung và thương mến nhân loại.

 Sở dĩ nước Đức ngày nay như vậy chỉ đơn giản một điều

Chính thắng Tà.

Và vì thế cái Thiện lên ngôi.

Thứ Bảy, 25 tháng 4, 2015

Thượng tá và lính trơn quân lực VNCH.

Thực ra ông là trung tá thì phải, nhưng khi người ta cho ông đi học tập cải tạo họ phong cho thêm một chức để tù cho lâu. Lý do họ muốn ông tù lâu vì ông là sĩ quan giảng dạy môn lịch sử trong trường võ bị.

Ông bị tù gần 10 năm, mặc dù xét ra thì ông chẳng hề cầm súng ngày nào. Ông cũng chẳng dạy cách bắn giết , hành quân, tác chiến gì. Nhưng với những người cộng sản thì một sĩ quan có văn hoá lịch sử nguy hại hơn nhiều một sĩ quan biết tác chiến.

Lúc tôi gặp, ông đã ngoài 70. Tôi chỉ gặp ông một chút buổi tối, ban ngày ông đi làm sớm. Khi tôi đến, ông dẫn tôi đến căn phòng dành cho khách, khăn mặt, bàn chải, nước mọi thứ tươm tất như trong một khách sạn nhỏ.

Ông có mấy người con, họ đều có công việc tươm tất và có gia đình và ở riêng. Hai ông bà già ở với nhau trong một căn nhà gỗ rất đẹp. Cả hai ông bà đều đi làm. Sáng thức dậy tôi thấy tờ giấy trên bàn bà ghi lại những món ăn, cách sử dụng đồ đạc trong nhà. Cách khoá cửa khi đi, chìa khoá để chỗ nào.

Tối hôm thứ nhất, chúng tôi ngồi trò chuyện. Tôi hỏi ông trước kia sao không chạy luôn vào những ngày tháng 4. Ông trả lời nhẹ như không.

- Ừ thì mình nghĩ đất nước thống nhất rồi, cùng là người Việt cả. Việc gì phải chạy đi đâu, đất nước của mình mà. Cùng là anh em dân tộc sao phải bỏ đi đâu.

Tôi bật cười thành tiếng, ít khi tôi thái độ bất nhã thế. Nhưng quả thật câu trả lời của ông thành thật đến mức tôi bất ngờ.

Bà vợ ông lắc đầu ngao ngán nhìn tôi và đưa mắt nhìn ông như có vẻ trách thầm cái ý nghĩ ông lúc đó. Tôi hiểu vì sao bà vây, cái lắc đầu đó là 9 năm ròng rã nuôi con, 9 năm tần tảo đi tiếp tế cho chồng. 9 năm là vợ của một tên sĩ quan nguỵ giữa một xã hội luôn sục sôi sự dè bỉu, nhòm ngó áp chế.

Tôi hỏi sau này sao ông lại đi.

Ông nói.

- Khi tù về, vợ con nheo nhóc. Không thể kiếm việc gì để sống, nay trình diện, mai lại kiểm điểm. Muốn xin việc gì cũng chả có nơi nhận. Người ta không nhận mình vì lý lịch đã đành, nhưng còn ác chỗ là xã hội ngày ấy còn chả có việc để mà nhận người.

Vậy là ông xuống thuyền đi một mình, bỏ lại vợ con sau gần 10 năm xa cách, may mắn ra khỏi nhà tù rừng thiêng, nước độc. Nơi mà bao bạn tù của ông đã ngã chết, ông lại dấn mình vào biển cả mông mênh chứa đầy bất trắc. Nhờ may mắn ông được tàu nước ngoài vớt, được định cư  tại Bắc Âu rồi miệt mài làm việc đưa vợ con sang đoàn tụ.

Lẽ ra người từng trải như vậy, cá tính phải dữ dội hay chí ít cũng manh mẽ. Đằng này nhìn ông vẫn cứ nhẹ nhàng đến mức nhu mì, đúng ông là một nhà giáo dạy văn hóa chứ chả phải sĩ quan quân đội gì cả.

 Tôi ở nhà ông bà hai hôm, tối hôm chia tay, ông sắp cho tôi một lô đồ ăn, áo và ông đưa 200 usd.

Tôi không muốn nhận tiền của ông bà, nghĩ hai ông bà già dậy từ sớm tinh mơ khi tôi còn chưa dậy , chuẩn bị đồ ăn gói gém mang đi làm. Tối mịt mới về, cầm tiền không nỡ mặc dù tiền thì bao giờ cũng cần cả. Ông '' thượng tá '' nói nhỏ chân thành.

- Anh cứ cầm đi, giữ lấy nếu thấy người nào trong nước khổ thì anh cho họ giúp tôi. Tôi già rồi, chẳng làm được gì, nghe tin tức thấy nhiều người bị tù tội, đánh đập thương quá mà không biết làm gì. Anh cầm giúp cho tôi được thấy mình còn có chút ích với đời.

Tôi nắm chặt 200 usd trong lòng bàn tay, quay đi nhìn tivi đang chiếu gì đó với thứ ngôn ngữ lạ hoắc với tôi, cốt để không trào lệ.


 Tôi đã từng cố tìm một tên nguỵ ác ôn nào đó trong những cuốn sách mà tôi từng học. Nhưng chưa được. Hầu hết quân nguỵ tôi gặp cứ hiền lành, cả tin, thậm chí là ngây thơ đến mức không nhịn được cười. Năm 2001 tôi đi xe máy qua Phan Thiết, một chuyến đi dọc đất nước bằng xe máy một mình. Khi đến Phan Thiết có một quán lá bên đường quốc lộ, chỗ thưa thớt dân cư. Cái quán lá, vách gỗ xung quanh có vài cây xoài, dưới cây xoài to có một cái phản. Tôi dựng xe, nhảy lên phản nằm ngủ một giấc, cũng chả hỏi han chủ quán câu nào.

 Lát sau tỉnh dậy, thấy mấy người đàn ông ngồi ở bàn ghế kế bên nhìn tôi. Một người có vẻ chủ quán gọi tôi ra bàn, rót cho cốc nước đặt trước mặt tôi, ông ta nhìn tôi nói.

- Tôi thấy anh đi xe biển 29, biết anh là người Hà Nội. Anh nói xem không nào.?

Tôi trả lời vâng đúng, ông hỏi tôi đi công tác gì vậy.

Tôi trả lời trả công tác gì, tôi đi lang thang. Tôi hỏi ông có chỗ tắm không, ông chỉ cho tôi vòng đằng sau có một chỗ quây liếp, có vại nước Tôi tháo túi buộc sau xe, lấy đồ đi tắm. Nghe loáng thoáng đằng sau tiếng mầy người nói.

- Cha này nhìn tướng dữ, chắc dân giang hồ chi đây.

Tắm xong , tôi ăn bát mỳ và hai quả trứng vịt, quán đơn sơ chỉ có thế. Tôi hỏi ông trước năm 75 làm gì. Ông bảo là lính dù. Hỏi ông có phải đi học tập cải tạo không. Ông bảo đi một năm rưỡi thôi, vì là lính lên đảng và nhà nước khoan hồng cho học ngắn hơn sĩ quan. Khi trả tiền, bất chợt ông hỏi tôi.

- Anh có biết tôi ước mơ gì nhất không.?

Tôi nhìn ông, lắc đầu.

Ông nói vẻ mặt đầy xúc cảm thiết tha.

- Tôi chỉ ước một điều, là tôi có tiền để ra Hà Nội thăm lăng bác được một lần. Tôi là người Việt Nam mà từng này tuổi tôi chưa bao giờ được đi thăm lăng bác. Anh ở ngoài dấy có hay vào thăm bác không.?

Lúc ông nói câu từng này tuổi, ông đập ngực mình thình thịch như rất xót xa.

Tôi bật cười, tôi bảo ông.

- Nếu như ngày ấy, các chú mà cố đánh ra Bắc, có phải bây giờ tha hồ mà thăm lúc nào cũng được không. Cháu chỉ đi thăm một lần, đó là hồi cháu đi bộ đội, đơn vị bắt phải vào thăm. Vì đợt đó trung đội cháu được chọn vào hội trường Ba Đình làm đại diện cho lực lượng quân đội nhân ngày kỷ niệm 15 năm giải phóng đất nước, ngày 30- 4 đấy. Lúc ấy cháu chỉ muốn tranh thủ tạt vào nhà chị cháu ở Ngọc Hà để xin tiền đi xích lô về nhà chơi, nhưng chỉ huy không cho vì bảo thời gian không có.

Ông cựu lính dù lắc đầu chê trách.

- Tại sao anh ở ngoài đó mà chỉ đi thăm bác có một lần, tôi ước mơ năm nào tôi cũng đi thăm bác một lần.

Tôi ngạc nhiên trước tấm lòng yêu bác của ông, tôi nhìn kỹ các cơ mặt, ánh mắt của ông đến khi biết chắc rằng ông nói thật lòng. Tôi mới đi.


 Cuối cùng tôi cũng gặp được một lính VNCH tay dính đầy máu ở Nam Ca Li. Nguyên nhân tôi lọ mọ tìm nơi bán quần áo lính Mỹ, người ta giới thiệu anh ta cho tôi. Anh ta sành và sưu tầm đồ lính nhiều đến nỗi thỉnh thoảng trung tâm Asia làm chương trình ca nhạc còn mượn đồ anh. Ngoài 60 tuổi, nhưng tóc anh ta dày và đen hơn tôi, cao ráo, nhanh nhẹn, lưng thẳng. Nếu không có tí nếp nhăn trên mặt thì nhìn bề ngoài anh ta chả già hơn được tôi. Nhìn tướng anh ta đi lại, đứng ngồi tôi hỏi anh có phải lính dạng đặc công không, vì dáng của anh là dáng của người có võ thuật.

Anh gật đầu, thì ra anh là lính biệt kích đặc nhiệm, anh chiến đấu cùng luôn với lính Mỹ chứ không phải ở những đơn vị quân VNCH khác. Tôi hỏi anh lúc trước đánh nhau giết nhiều người không. Anh bảo nhiều lắm không nhớ hết. Người ta cứ xông ào ào, mình cứ bắn ào ào, chỉ nhác thấy người gục xuống liên tục, lúc đó ai mà còn đếm được, nhất là ban đêm nữa.

Tôi hỏi anh có áy náy không khi giết nhiều người thế.

Người biệt kích đặc nhiệm mặt thiểu não, nét mặt anh thê thảm, buồn bã, anh lắc đầu như muốn xua đi những hình ảnh cũ trong đầu. Anh nói.

Buồn, đau chứ, họ là con người mà. Sao họ cứ xông thẳng vào súng đang bắn liên thanh thế chứ.

Tôi không hỏi, ngồi hút thuốc nhìn anh đang tự ngắm đôi bàn tay anh, bàn tay có những ngón tay mảnh dẻ. Anh kể tiếp.

- Sáng hôm sau chúng tôi bắt sống được hết, toàn trẻ con mười lăm, mười sáu thôi. Tôi hỏi chúng sao đạn bắn nhiều thế mà cứ lao vào làm gì. Họ bảo tại vì chỉ huy họ nói bọn Mỹ mắt xanh, ban đêm không nhìn thấy gì mà bắn đâu. Mà lúc đó chỉ huy đi đằng sau, quay lại cũng bị chỉ huy bắn chết.

Anh gục đầu một lát, ngẩng lên mắt đỏ hoe.

- Tôi giết toàn trẻ con anh ạ, ngày hôm sau xong rồi đi xem lại, mới biết mình giết toàn trẻ con, có đứa có khi chỉ 14 tuổi thôi, có đứa đã mang AK, dắt lưụ đạn quanh mình, thêm mấy băng đạn lại còn đeo cả mã tấu ở lưng làm gì cơ chứ, người bé tí thế chạy sao nổi mà vác cả đống đồ đi đánh nhau. Nhìn thương lắm, lau nước mắt mà chôn chúng . Toàn trẻ con cũng người Việt, người dân tộc mình cả.

Mấy người lính VNCH tôi gặp làm tôi thấy quân lính VNCH thật kỳ lạ. Ông sĩ quan thì tin là thống nhất đất nước rồi, tất cả đều là anh em, kết cục tù 9 năm cải tạo. Ông lính trơn đi tù về thì ước mơ được ra Hà Nội một lần thăm lăng bác. Còn ông tay đẫm máu nhất té được sang Hoa Kỳ, lẽ ra phải kể lể chiến công của mình thật oai hùng, giết được nhiều tên địch tinh nhuệ thì ông ta lại khóc, thú nhận đau đớn về những người bị mình giết, xót thương cho họ và cho cả ông vì buộc phải xả đạn.

 Tôi nhờ người tìm Nguyễn Ngọc Lập, Nguyễn Phương Hùng. Nhờ mãi chả ai tìm được, người ta bảo mấy ông đó vợ bỏ, thất nghiệp, không nhà cứ ở lang thang nay chỗ này, mai chỗ khác. Chả biết đâu mà tìm. Muốn gặp mấy vị ấy xem chừng lại khó.

Thứ Sáu, 24 tháng 4, 2015

Người chiến sĩ cô đơn.

Nguyễn Đình Ngọc tức Nguyễn Ngọc Già, người đã có rất nhiều bài viết sắc bén và tình lý giờ đang ở trong chốn lao tù. Những tin tức về số phận anh mịt mờ. Cũng như lúc chưa bị bắt , chả mấy ai biết rõ về anh, đến ngay cả lúc bị bắt rồi. Địa chỉ, tên tuổi của anh được công khai nhưng người ta cũng chỉ biết đến đó là thôi.

Đối chọi bút chiến với lực lượng tuyên truyền hùng hậu của ĐCS, có được một cây bút như Nguyễn Ngọc Già là điều rất quý cho công cuộc tranh đấu dành tự do ngôn luận của nhân dân Việt Nam.

Không ầm ĩ, không phô trương, Nguyễn Ngọc Già âm thầm miệt mài từ năm này qua năm khác, tạo ra những bài viết giá trị góp phần vạch rõ bộ mặt thối nát của chế độ.

Anh viết rất nhiều, nhưng ẩn danh. Điều đó cho thấy anh không màng đến một chút danh lợi nào hết. Anh viết bởi tâm tư của mình thôi thúc. Không bè phái, không đảng phái, không chịu ai sai phái. 

Nguyễn Ngọc Già bị truy tố về điều 88, tương tự như Nguyễn Văn Hải tức Hải Điếu Cày trước kia. Một tội danh khá nặng trong thời điểm hiện tại, khi mà đa phần các cây viết hay nhà đấu tranh chỉ bị khép điều 258 là lợi dụng quyền tự do ngôn luận xâm phạm lợi ích tổ chức...thì Nguyễn Ngọc Già bị khép vào điều 88.

Sau khi bị bắt, Nguyễn Ngọc Già ít được nhắc tới trong các bản kiến nghị, kêu gọi đòi hỏi thả tự do cho anh. Số phận của người chiến sĩ vô danh chọn cho mình con đường đấu tranh cô đơn đến lúc sa cơ vẫn cô đơn như vậy.

Thiên hạ đồn rằng anh bị bắt do làm lộ mình khi trả lời phỏng vấn đài RFA. Cơ quan an ninh phát hiện ra và tiến hành bắt giữ anh khẩn trương. Tôi thì nghĩ khác,tôi nghĩ cơ quan an ninh phát hiện ra anh trước đó. Họ chọn thời điểm anh trả lời RFA để bắt giữ anh vì đó là thời điểm tốt nhất cho họ. Bắt như vậy phía RFA sẽ bị mang tiếng, bắt như thế cũng che đậy được kỹ thuật nghiệp vụ hoặc nguồn tin từ đâu ra.

 Trong một bài viết trước khi trả lời RFA, Nguyễn Ngọc Già đã kể rằng hộp thư của anh bị xâm nhập.


Nguyễn Ngọc Già vạch mọi biện pháp phòng tránh, nhưng anh lại không chú ý đến việc tại sao an ninh biết địa chỉ hộp thư của anh. Và nếu khi họ biết thì việc truy tìm IP hòm thư sẽ chả có gì khó khăn. Lẽ ra anh nên biết vụ án của kỹ sư tin học Trần Huỳnh Duy Thức và luật sư Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung...một phần chứng cứ do Trung Tâm Điên Toán truyền số liệu khu vực 2 cung cấp.

 Vấn đề ở chỗ tại sao an ninh biết tên hộp thư của anh?. Còn khi họ đã biết thì không khó gì để họ thâm nhập , đọc trộm. Vì tất cả thư từ đi lại vẫn phải chuyển qua Trung Tâm điện toán của họ quản lý. Họ sẽ biết anh ở đâu, anh gửi cho ai cái gì, vào ngày nào, giờ nào.....chả cần phải đợi khi anh trả lời phỏng vấn RFA họ mới biết anh.

Nhưng dù sao những điều tôi nghi hoặc kia chỉ là suy đoán. Điều đó chả giúp được gì cho anh bây giờ.

Chỉ biết lẽ ra anh phải có tên hàng đầu trong danh sách những người bị áp bức, bắt bớ vì thực thi quyền tự do ngôn luận, quyền con người cùng với anh Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh, Nguyễn Minh Thuý....những ví dụ điển hình thiết thực nhất cho việc quyền con người, nhân quyền bị đàn áp. Nhưng đến anh Ba Sàm nhiều người biết đến như vậy mà tên tuổi trong các kiến nghị, trao đổi với các cơ quan nhân quyền quốc tế do các tổ chức trong nước đưa ra còn thưa thớt. Nói gì đến một Nguyễn Ngọc Già vốn dĩ đã chọn cho mình con đường là một chiến sĩ cô đơn.