Thứ Năm, 11 tháng 6, 2015

Tháng 12 năm 2003.

Tháng 12 năm 2003 ( trích trong tập Đi Tìm Thương Nhớ )

Nửa đêm, nhìn trên màn hình số điện thoại của gã cảnh sát hình sự huyện Gia Lâm. Tim tôi thót lại, hắn bảo , sang đây có việc gấp. Tôi đang ngủ gà gật trong bệnh viện, mắt cay xè vội vàng chạy ra bãi xe, vừa chạy vừa thít mũ trùm đầu, xỏ găng. Đường phố Hà Nội mùa đông vắng ngắt, tôi lao nhanh hết tốc độ của xe, qua đầu cầu Chương Dương, trong ánh đèn vàng và sương mù mờ mờ, những cô gái ăn sương co ro đứng bên đường, mắt tím tái cho dù đã trát đầy son phấn. Vài gã nghiện quanh quẩn bên cạnh chầu chực. 

Tôi đứng ở chỗ soát vé nay đã bỏ bấm máy gọi hắn, chỉ vài phút sau hắn hùng hổ phi tới nói.

- Đi theo anh.

Tôi bớt lo lo, thỉnh thoảng tôi hay nhận được cú điện vào nửa đêm. Và thường những cú điện như vậy không mang lại cái gì tốt đẹp cả, toàn là cái bất hạnh đến đột ngột, bất ngờ. Nhưng nhìn thái độ của hắn tôi đã yên lòng, ít ra không có gì nghiêm trọng. Hắn dừng lại trước cửa một quán Karaoke có cái biển hiệu màu tím có chữ Ấn Tượng ngoằn ngèo như một búi dây mây. Thấy tôi ngần ngừ dưới lòng đường, hắn khoát tay.

- Vào đây.

Tôi cởi bỏ găng tay và mũ, bước qua cánh cửa kính vào phòng khách, một quầy bar trang trí sặc sỡ những dây đèn điện tử và những dây hoa nhựa giả. Mấy cô gái tuổi chừng hơn hai mươi ăn mặc khá diện, trang điểm cầu ngẩng đầu nhìn chúng tôi. Hắn như chủ nhà leo thoăn thoắt lên cầu thang, vẫy tôi lên theo.

Tôi theo hắn đi qua hai căn phòng, nhìn qua tấm kính mờ, thấy những đôi trai gái đang cầm micro thắm thiết quàng vai nhau hát say sưa. Lên đến tầng tư trên cùng, hắn đẩy cửa vào ngồi bịch cạnh một người đàn bà có gương mặt danh như đá, cái cằm của người phụ nữ này bạnh , và đôi mắt xếch. Tôi chưa kịp chào, hắn nói luôn.

- Mai mày sửa cho anh cái phòng này để làm phòng hát nữa, trần , nền ,tường , cửa nhôm. Làm gấp lên.

Tôi nghiến răng chửi thầm. mẹ, có thế mà nửa đêm nó gọi mình. Lúc này hắn đang quay sang bà chủ cười nịnh bợ.

- Buồn ngủ hả em? Được rồi, mai thằng em anh đây nó làm hết. Có gì đâu mà phải bực.

Người phụ nữ nhìn ắnh trừng mắt gắt.

- Mấy hôm rồi có mỗi việc ấy không lo được.

Hắn cười hì hì  ngồi xuống cạnh người phụ nữ rúc đầu vào ngực chị ta, mặc cho tôi vẫn đứng đó. Người phụ nữ đẩy hắn ra, hất cái cằm bướng bỉnh hỏi tôi.

- Thế mai làm được luôn chưa? Gần Tết đang nhiều khách, phải làm luôn đấy.

Ánh mắtcủa chị ta gặp ánh mắt tôi. Đôi mắt xếch bất chợt nhìn tôi rồi ngỡ ngàng thốt.

- Ơ H... H.. phải không..?

Tôi nheo mắt, nhíu mày dưới ánh đèn tối tăm. Không biết là ai, ký ức tôi chạy vùn vụt trong đầu. Từ tuổi 12 đến tuổi 32, từ ngõ phố hẹp chạy quanh co đến những cánh đồng bát ngát hay rặng núi tai mèo sắc cạnh. Thấy tôi không nhận ra chị là ai trong số những người tôi quen. Người phụ nữ thấy tôi bối rối, chị  bồi thêm một tràng.

- Hồi học thầy Toản ý, nhớ ra chưa?

Tôi à ừ, sao trí nhớ mình tệ thật, bạn học cũ nhiều người tôi đã quên. Nhưng phép xã giao làm tôi ra vẻ nhận ra người quen.

-à ,ừ

- Chán thật , vẫn chưa nhớ ra hay sao ý.

Bất chợt trong đầu tôi hiện ra cô bạn Kim Chi có đôi má bầu bĩnh luôn ửng hồng hay liếc trộm tôi. Tôi thốt lên.

- Chi hàng Cân à?
- Chi đây.

Chi hớn hở ra mặt quay sang bảo hắn xuống nhà gọi mấy tay chạy bàn mang bia và thuốc lá lên và dặn hắn xuống quầy bar trông hàng luôn.Tôi dặn với theo, đừng lấy bia, tôi chỉ uống chè mạn thôi. Tay chạy bàn mang lên cho tôi bao 555 và ấm chè nóng rẫy, tôi phải xin hắn đổi cho tôi loại Vi Na.

Khi tay chạy bàn khuất sau cánh cửa, Chi đóng cánh cửa để tiếng hát ở phòng dưới không vọng lên. Tôi ngắm cô bạn học của mười sáu năm trước, một khuôn mặt câng câng, trơ lạnh. Hoàn toàn trái ngược với hình ảnh năm bạn tôi mười sáu tuổi. Sau vài câu hỏi thăm về những người bạn khác , Chi kể về mình.

- Tôi lấy chồng sớm lắm, lúc 21 tuổi. Ông ấy hơn tôi mười tuổi. Lúc đó mình đã biết gì đâu. Bây giờ chia tay rồi, tôi sang đất này mở hàng đã được mấy năm, ở luôn đây, thứ bảy chủ nhật về đón con sang đây chơi rồi lại gửi một đứa cho bà ngoại, một đứa cho ông nội.

Tôi nhìn qua cánh cửa, hiểu ý tôi Chi nói.

- Làm ăn phải vậy H à, mình thân gái, làm cái nghề này không có thằng đàn ông cũng khó lắm. 

Thằng đàn ông của Chi bây giờ là hắn, tên cảnh sát hình sự. Hắn vừa làm chồng hờ của Chi, vừa làm bảo kê cho quán Karaoke của Chi.

Tôi đăm chiêu thả khói thuốc vờn bay trong căn phòng kín mít, ký ức trôi về. Cả lớp tôi chỉ nhớ được thằng Hùng, thằng Khánh, Chi và cái Huyền. Sở dĩ nhớ được cái Huyền vì nó ở gần nhà tôi.

 Chi kéo tay áo tôi hỏi mắt tinh ngich y như vẫn 15 tuổi.

-  Nhớ ngàỳ xưa không, thằng Hùng Biêng ý. Cái thằng mà nó hay nhốt tôi vào cái lớp đang sửa bỏ không bên cạnh , nhất định đòi hôn ấy. Bây giờ giàu lắm, làm chủ độ bóng đá. Thỉnh thoảng nó đi Toyota sang đây hát. Vợ rồi, cũng hai con như mình. Ngày ấy H ít nói nhỉ.


Nói đến đấy bỗng Chi cúi đầu, tôi thấy má bạn mình lại ửng hồng giống ngày xưa. Cái hôm 20-11, cả lớp đi đến nhà thầy cô. Bạn gái được chỉ định người đèo mình. Chi là người đầu tiên trong đám con gái chỉ tôi làm tài xế. Lúc ngồi sau xe, Chi áp má vào lưng tôi hỏi các bạn, trông đẹp không làm cả lớp cười rũ rượi.

Trong lớp Chi ngồi chếch trên tôi, thỉnh thoảng cứ quay lại nhìn chằm chằm vào mặt tôi là tôi ngại chả biết Chi nhìn cái gì. Nhà tôi nghèo, quần áo tôi mặc bao giờ cũng cũ kỹ. Đôi khi tôi nghĩ Chi nhìn những chiếc áo tôi mặc thấy lạ mà nhìn cũng nên.

Mấy ngày làm cho Chi, tôi thấy chứng kiến những thái độ  trái ngược nhau ở cô bạn học có cái mũi hếch và đôi mắt to sắc sảo. Chi hàm hồ chửi xa xả nhân viên, riếc móc gã nhân tình hay cờ bạc. Đon đả đón khách vào hát, sắc diện đổi nhanh như màu da con kỳ nhông. Lúc rỗi Chi ngồi nhìn tôi và mấy người thợ làm, dáng điệu khép nép hiền lành.  Tôi bảo.

- Xuống nhà xem khách khứa thế nào, ngồi đây làm gì cho bụi, tớ làm cho bạn sẽ cẩn thận, đừng lo.

Chi lắc đầu, mái tóc ép nhuộm hơi vàng chứng đơ.

- Kệ, bọn nó lo được, ngồi đây chơi. Gớm H cứ như mình ngồi soi H ý. Buôn chuyện không được à? À mà sao không thấy vợ con gì nhỉ? Yêu đương gì chưa?

Tôi xoè bàn tay đầy vết sơn cười bảo.

- Yêu vài lần, nhưng không đủ tiền cưới vợ. Mà lấy vợ cũng có số chứ. Mình có muốn cũng chắc gì đã được.

Chi nghiệt ngã.

- Lấy làm quái gì, rồi lại dở dang như mình. 

Tiếng thở dài được kìm lại. Chi cúi mặt dùng móng tay vẽ nguệch ngoạc gì đó trên nền nhà đầy bụi. Dòng thời gian cuốn trôi mỗi số phận theo một ngả. Cô bạn gái năm xưa cùng lớp giờ thành một bà chủ nhà hàng Karaoke, đanh đá, cay nghiệt , ngoa ngoắt. Chi ngẩng đầu lên cười bảo.

- À thằng bồi nó bảo bạn chị nhẹ vía thế, hôm nào H đến cũng được năm , sáu bàn khách. Thế này phải nghĩ xem còn việc gì để H đến luôn thôi.

Tôi vừa làm vừa bật cười.

Luyên thuyên thật, khách đông là do gần Tết, các mối quan hệ đẩy mạnh. Đâu phaỉ do mình, mà còn do lộc của Chi chứ.

Chi ngúng nguẩy.

- Đông khách thật mà, chả lẽ H không muốn tôi làm ăn được sao.

Hôm tôi làm xong, lúc tính tiền. Chi hỏi sao lấy vậy. Tôi chỉ cười không nói gì. Chi đưa thêm nói.

- Thôi mình làm người khác cũng giá ấy, mà mình làm ăn, H làm phải tính đủ công chứ.

Tôi không nhận thêm, nói qua quít lấy thế là đủ rồi. Tôi ra đến cửa Chi đi theo, đến ngưỡng cửa , nhìn sâu vào mắt tô Chi bảo.

- H gầy và đen quá, nhớ đến đây chơi với tôi. Mấy hôm H làm ở đây, tự dưng thấy vui vui.

Tôi biết rằng gặp tôi, Chi tìm lại được cảm giác nào đó để xua đi cái bức bối hàng ngày mà Chi phải đối mặt. Nhưng tôi chả có lý do nào để quay lại thăm Chi. 

Lúc đi một đoạn gần ra chỗ dựng xe , tự dưng thấy chỗ  lưng mà Chi áp má dạo nào nóng rực. Quay lại thấy Chi đứng cửa nhìn theo.

------------------------------------------
 Năm 2011 tôi có gặp lại tên cảnh sát hình sự chồng hờ của Chi. Trước đó vài năm tôi biết tin Chi phá sản vì bao hắn. Cửa hàng đóng cửa, tôi không biết thêm gì về Chi nữa. Tên cảnh sát gọi  khi thấy tôi đi cùng nhóm dân oan khiếu kiện. Hắn không còn cái kiểu trịch thượng như ngày trước, thậm chí hắn còn nhũn nhặn.

- ông H, khoẻ không. Khiếp thế, tự nhiện ông lại thành người buôn gió là thế nào hay vậy.

Tôi lại gần hắn, nhìn thẳng vào mặt hắn nói.

- Vì những loại công an như mày đấy.

Hắn ớ, lắp bắp kêu vì cái gì, sao lại thế...

Tôi bỏ đi, có khi bây giờ tôi gọi điện cho hắn. Hắn mới là kẻ giật mình lo lắng.

Hồi kết tương tàn.

Báo quân đội nhân dân số ra ngày 9.6.2015 có bài viết nhan đề.

Cảnh giác với những âm mưu phá hoại trước thềm đại hội Đảng các cấp
QĐND - Thứ ba, 09/06/2015 | 8:21 GMT+7

http://www.qdnd.vn/qdndsite/vi-vn/61/43/chong-dien-bien-hoa-binh/canh-giac-voi-nhung-am-muu-pha-hoai-truoc-them-dai-hoi-dang-cac-cap/363295.html

Bài viết kêu gọi cảnh giác trước âm mưu phá hoại , chia rẽ nội bộ đảng cộng sản Việt Nam trước thềm đại hội lần thứ 12 của thế lực thù địch. Trong bài viết có đoạn.

'' Cùng với đó, chúng còn liều lĩnh tung tin rằng, trong Đảng đã có sự phân chia sâu sắc về “phe cánh”, có “phe cánh” nghiêng về quan hệ mật thiết với cường quốc này, có “phe cánh” ngả về thân thiết quan hệ với cường quốc kia(!); việc bầu bán nhân sự mới của Đảng diễn ra trong tình thế “giằng co quyết liệt” giữa các “nhóm lợi ích”(!)…''

Theo như những gì trong bài viết của báo quân đội nhân dân đưa ra, thì nội bộ đảng cộng sản Việt Nam không có chia rẽ phe cánh, không có nhóm lợi ích.... tất cả chỉ là những tin xuyên tạc của thế lực thù địch tung ra, nhằm chống phá sự đoàn kết của đảng cộng sản Việt Nam. Lý giải cho động cơ của thế lực thù địch làm vậy, bài báo cho rằng.

'' Tại sao những thông tin sai trái, phản động lại xuất hiện trong dịp này với mật độ dày, tần suất lớn? Lý do cho việc chúng cố tình “tăng tốc” chiến dịch chống phá ta trước các kỳ đại hội Đảng hòng làm mất ổn định nội bộ trong hàng ngũ lãnh đạo, gieo giắc hoài nghi, ngờ vực lẫn nhau, làm giảm sút lòng tin của nhân dân vào Đảng và chế độ. Việc “nhai đi nhai lại, nói tái nói hồi” những vấn đề chống phá đã cũ, cộng thêm những hình thức biểu đạt thông tin nham hiểm mới của chúng cũng chỉ nhằm mưu đồ cuối cùng là làm “mục ruỗng” chế độ, rồi tiến tới “sụp đổ từ bên trong"!''

Vậy câu hỏi đặt ra của người đọc là, sự thực có chuyện nội bộ đảng cộng sản chia rẽ hay không, có phải các thế lực thù địch bên ngoài sử dụng các trang mạng xã hội, đài báo quốc tế để tăng tốc '' chống phá '' với mưu đồ cuối cùng làm mục rỗng chế độ từ bên trong hay không.?

Không cần phải dựa đến những thông tin chính xác, có hình ảnh , số liệu, tài liệu như các trang Chân Dung Quyền Lực, Quan Làm Báo, Cầu Nhật Tân hay những bản tin của những hãng tin uy tín như BBC, RFI, RFA, VOA...đưa ra, để kiểm chứng có đúng hay không. Chỉ cần nghe và nhìn báo chí của ĐCSVN, phát ngôn của những Uỷ viên BCT Việt Nam là thấy ngay sự chia rẽ, lợi ích nhóm

Chẳng ai không biết phát ngôn của ông Trọng , ông Sang về dự tính kỷ luật đồng chí X.

Vài ngày trước, ngày 2.6.2015 , trên tờ báo Dân Trí có bài viết của uỷ viên trung ương đảng, phó ban tuyên giáo trung ương ông Vũ Ngọc Hoàng. Bài viết được hàng trăm comment ủng hộ rất sôi nổi và thẳng thắn. Bài báo của ông phó ban tuyên giáo có tên gọi là.

"Lợi ích nhóm" và chủ nghĩa tư bản thân hữu - cảnh báo nguy cơ

http://dantri.com.vn/chinh-tri/loi-ich-nhom-va-chu-nghia-tu-ban-than-huu-canh-bao-nguy-co-1080053.htm

Phần nội dung của bài viết này thẳng thắn vạch rõ chân dung của nhóm lợi ích, đồng thời cảnh báo nguy cơ tác hại của nhóm này gây ra có thể làm chuyển biến hệ thống chính trị Việt Nam sang một môt hình mới được gọi là Chủ Nghĩa Tư Bản thân hữu. Tác giả khẳng định thành phần '' lợi ích nhóm '' nằm trong bộ máy cao cấp của đảng. Nhóm lợi ích có tiền, có quyền sẽ tiếp tục đẻ ra quyền và tiền bằng cách thao túng các nguồn lợi trong xã hội. Bài báo của ông Vũ Ngọc Hoàng có đoạn.

''Đi sâu vào nghiên cứu các vụ tiêu cực, tham nhũng có tổ chức, các vụ việc mà dư luận có nhiều ý kiến thì sẽ có nhiều thông tin cụ thể về tình hình “lợi ích nhóm” ở Việt Nam. Tức là tình hình xấu đã lan rộng, khá phổ biến và khá ngang nhiên, nghiêm trọng đến mức báo động.''

Như vậy, rõ ràng đã thấy sự chia rẽ sâu sắc trong nội bộ đảng cộng sản là có bằng chứng cụ thể qua những tài liệu, phát ngôn , bài viết của chính những quan chức cộng sản Việt Nam cao cấp. Cụm từ '' nhóm lợi ích '' cũng chính do các lãnh đạo cao cấp của ĐCSVN xác nhận là có và nêu tên ra. Hoàn toàn không có thế lực thù địch nào vẽ ra chuyện cộng sản VN chia rẽ, có các nhóm lợi ích như Maphia ( lời ông Vũ Ngọc Hoàng đã ví dụ ).

Bài viết của ông Vũ Ngọc Hoàng về '' nhóm lợi ích '' được nhiều sự đồng tình, ủng hộ. Vài ngày sau bài viết trên báo quân đội nhân dân lớn tiếng cho rằng tất cả những cụm từ '' nhóm lợi ích '' hoàn toàn là sản phẩm tượng tưởng của thế lực thù địch vẽ ra để chống phá đảng cộng sản VN.

Nói thế khác nào báo quân đội nhân dân đã khẳng định có chia rẽ trong nội bộ đảng cộng sản Việt Nam.

Giải pháp của ông Vũ Ngọc Hoàng trên tờ Dân Trí là cần cởi mở dân chủ, cần cho công luận lên tiếng, thực thị dân chủ rộng rãi, sử dụng quyền lực nhân dân, minh bạch thông tin để ngăn cản những hoạt động của '' nhóm lợi ích''

Trái lại thì giải pháp của Phúc Nội trên tờ quân đội nhân dân lại đòi cấm đoán , ngăn chặn cán bộ đọc tin tức, không được bàn luận, không được tiết lộ tin tức ra ngoài.

Chuyện chia rẽ, lợi ích nhóm thiết nghĩ nói cũng bằng thừa, vì bất cứ người dân Việt Nam nào biết đọc chữ đều có thể thấy ngay trên mặt báo của cộng sản Việt Nam. Nhưng vẫn cần phải nhắc lại bằng những dẫn chứng ngay trên báo chí của CSVN, để những kẻ tuyên truyền dối trá khi không thấy phản ứng nào của dư luận, lại vin vào đó đê chê rằng dân trí ta thấp, chưa cần phải ban luật biểu tình, luật trưng cầu dân ý, chưa cần cởi mở tư do, dân chủ. Và cũng cần phải nêu ra sự chia rẽ, mâu thuẫn giữa các phe phái trong nội bộ ĐCS, những hoạt động thao túng, lũng đoạn của nhóm lợi ích đất nước, để xác định sau cuộc tương tàn của cộng sản này, hồi kết Việt Nam sẽ đi về đâu.

Cứ theo đà này con đường đi đến CNCH ở Việt còn xa vời vợi đến cả trăm năm nữa cũng không thấy đích như lời ông Tổng bí thư ĐCSVN Nguyễn Phú Trọng nói. Nhưng con đường đi đến chủ nghĩa tư bản thân hữu, chủ nghĩa tư bản man rợ thì lại rất gần, như ông phó ban tuyên giáo trung ương Vũ Huy Hoàng đã nêu ra.

Thứ Tư, 10 tháng 6, 2015

Đại Vệ Chí Dị

Nước Vệ triều nhà Sản năm thứ 70.

Năm Kỷ Dậu tiên đế sức khoẻ suy sụt, biết mình không còn sống được bao lâu. Tiên đế gọi quần thần đến dặn.

- Phải giữ sự đoàn kết trong nội Sản như giữ con ngươi trong mắt mình.

Quần thần vâng dạ. Tiên đế nói xong thì hôn mê, miệng lảm nhảm nhắc đi nhắc lại mấy từ

- Đoàn kết, đoàn kết, đại đoàn kết.

Đến năm thứ hai của Vệ Kính Vương, thời nhà Sản thứ 11. Đại tướng quân Võ qua đời, hưởng thọ 103 tuổi. Trước khi Võ tướng quân lânh bệnh, Vệ Kính Vương đêm nằm nghe văng vẳng từ ngoài vườn trước có ai hát rằng.

Bao giờ đồng cạn, hồ khô
Chinh rơi, giáp rách Sản đồ tiêu vong.
Lòng trời về kẻ mũi Mâu
Có thuyền xé sóng Cà Mau tung hoành.

Vương giật mình tỉnh giấc,  bước vội ra cửa thấy lính gác vẫn nghiêm trang. Bèn hỏi có nghe thấy ai hát không. Lính gác đều lắc đầu.

Xảy đến Võ tướng quân từ trần, Vương giở mai rùa ra coi. Thấy điềm nhà Sản xấu mờ mịt, trái lại vận khí nhà Chúa lại rất hưng. Lúc đó mới biết câu hát ứng vào đâu. Lo lắng  bội phần cho nhà Sản, Vương vội vàng cho người mang thư sang Tề cầu kiến.

Tề Đại Vương mới bày cho Vệ Vương cách ném xương cho chó cắn nhau.

Vương về nước, gọi từng đại thần như Sáng Quyết, Cả Sáng, Quảng Phệ đến thì thầm riêng từng người. Hứa bắt tội trị được Chúa sẽ đem ngai vàng cho.

Bọn Sáng Quyết, Quảng Phệ đều hăng hái nhận lời. Lập tức đem quân công kích phủ Chúa. Duy có Cả Sáng  thương thư bộ Hình người đất Ninh là khôn ngoan, thâm trầm, chỉ đem quân ra trận đóng nhưng tuyệt không hề động binh.

Chúa sai bọn Lực, đang đêm bịt mặt đánh tập kích vào doanh trại bọn Quảng Phê, Sáng Quyết. Bọn Lực đi qua trại Cả Sáng, quân thám thính vào báo, Cả Sáng đóng giáp trụ, cầm thương lên ngựa, dẫn quân ra chặn. Lúc hai bên gặp nhau, trong đám Lực có người nói.

- Tướng quân so tuổi với các đại thần nghị chính trong triều còn trẻ. Cứ án binh bất động, mặc thế sự xoay vần, cờ đến tay ai thì tướng quân cũng làm đại thận dăm năm nữa, sau đó khéo còn có thể làm vương. Cứ giữ phận sự mình dẹp bọn phản loạn há chẳng phải là có công với triều đình đủ đó thôi. Tội gì dấy binh đao, cái được chưa thấy đâu nhưng chuyện tuổi tác chắc gì không bại lộ.

Cả Sáng nghe thế, lặng ngắt người, cắp ngược mũi giáo, khoát tay làm hiệu cho quân dãn ra hai bên để bọn Lực đi qua.

 Bọn Sáng Quyết, Quảng Phệ ngỡ có bộ Hình canh trận, không phòng bị. Bọn Lực đi vào trại như chỗ không người, đánh bất ngờ vào tận trung tâm doanh trại, khiến cho Cả Sáng, Quảng Phệ phải chạy bán sống, bán chết.

Quảng Phệ chạy thoát thân, hôm sau điểm binh mã truy tìm bọn Lực. Đang điều binh thì nghe tin từ nhà báo, công tử bị bọn Lực tập kích, phòi ra cả biệt thự du thuyền, đất đai.. tài sản lẫn tính mạng bị đe doạ, xin nhờ người ứng cứu bảo vệ. Quảng Phệ nghe tin rụng rời chân tay ngửa cổ than.

- Muốn giúp đất nước trước tiên phải giúp cho gia đình nhà mình đã. Gia đình nhà mình không lo được thì làm sao lo chuyện đất nước.

Nói xong hạ lệnh lui quân, đưa một toán về phủ bảo vệ công tử. Từ đó tuyệt nhiên không gây sự gì với nhà Chúa nữa.

Bọn Sáng Quyết thấy Quảng Phệ lui quân, Cả Sáng án binh bất động. Cũng tự khắc lui quân, biết không trông chờ được vào Vệ Kính Vương nữa, bèn cho người đi xem trong dân chúng kinh thành có ai ghét Tề thì trấn áp để lấy lòng Tề, tính chỗ dựa lâu dài.

Vương thấy quân tan tác, buồn bã ngày đêm không ăn , không ngủ. Biết động binh không được, Vệ Kính Vương  xoay sang dùng bọn Tôn Dưa, Đường Hoang. Vương sai Tôn Dưa soạn lại quy chế tuyển quan lại để phòng bọn lâu la nhà Chúa thâm nhập trong triều, đồng thời bảo Đường Hoang cho quân đi khắp nơi rêu rao có trong triều có '' nhóm lợi ích '' đang âm mưu lật đổ nhà Sản.

Bọn Đường Hoang kể tội '' nhóm lợi ích '' tham nhũng, huỷ hoại đất nước.  Sợ dân chúng không biết nhóm này, còn vạch ra những biểu hiện, hành động như thế nào là của '' nhóm lợi ích ''. Toàn là những biểu hiện, hành động y hệt như phủ Chúa hay làm.

Vương tính thêm kế mượn lời tiên đế kêu gọi đoàn kết để nắm quyền lực về tay mình. Kêu ra rả như cuốc không ai nghe. Mới gọi bọn học sĩ là  Tỗn ở Viện Tiên Đế đến hỏi vì sao lời tiên đế không ai nghe.

Tỗn bảo.

- Xưa tiên đế kêu gọi đoàn kết, vì của nả , tài nguyên trong nước còn nhiều, uy tín vay tiền cũng còn lớn. Giờ thì mọi thứ cạn kiệt, nợ nần đầm đìa. Tiên đế có sống lại lúc này kêu gọi đoàn kết cũng chẳng ăn thua, đừng nói là hậu sinh. Chả phải ca dao có câu

Vai mang túi bạc kè kè
Nói quấy nói quá người nghe ầm ầm
Trong tay chả có một đồng
Lời nói như rồng cũng chẳng ai nghe.

Đêm ấy Vương nằm mơ, thấy Chúa oai phong đứng trên mũi thuyền xé sóng mũi Cà Mau tung hoàng giữa biển khơi. Sáng ra vào triều hỏi Chúa đâu. Quan lễ nghi báo Chúa đã cưỡi thuyền đi Âu Châu bang giao với các cường quốc rồi.

Thứ Hai, 8 tháng 6, 2015

Paris và chí sĩ Nguyễn Gia Kiểng

Trong những lầnn đến Paris, đây là lần ngắn nhất và của tôi.  Không hề có một giây phút nào để ngắm Paris, được nhâm nhi một tách cà phê bên bờ sông Sen, nơi có những cô gái Paris diện những bộ đồ mong manh như áng mây vờ quanh thân hình Vệ Nữ. Cũng chẳng kịp ghé qua quận 13 để làm bát phở hoặc bát mì vịt tiềm đậm nét quê hương.

Paris có nhiều góc phố giống Hà Nội hay Sài Gòn đến lạ lùng, chắc tại khi kiến thiết hai thành phố Hà Nôi và Sài Gòn người Pháp đã mang ảnh hưởng kiến trúc của Paris đưa vào. Bất chợt đi trên ngõ ngách nào đó, nhìn vỉa hè, cái nắp cống đôi lúc giật mình tưởng đang ở quê hương. Đường phố Paris cũng có chỗ lộn xộn như Việt Nam. Tôi giật mình khi thấy hai người đi cùng thản nhiên băng qua đèn đỏ sang đường. Rồi một đám thiếu niên đánh nhau, cãi cọ , xô đẩy. Ở quãng khác là người Việt bày bán rau trên hè phố, những thùng xốp lật ngược lại làm bàn bày hàng. Chỉ thiếu một quán nước trà vỉa hè có chiêc điếu cày dựng thì chả khác mấy Việt Nam. Nhưng đó chỉ là khu nhiều người châu Á ở thôi. Các khu khác sự quý phái và lịch lãm khó có đâu trên thế giới này bằng được Paris.

Ở Paris tôi có nhiều người quen, có ba người quen lớn tuổi mà lần nào sang tôi cũng cố dành ít thời gian để gặp. Đó là nhà văn Vũ Thư Hiên, nhà báo Bùi Tín, chí sĩ Nguyễn Gia Kiểng. Có người nữa là nhà văn Dương Thu Hương, nhưng bà Hương ở Paris bí ẩn như một dị nhân. Muốn gặp cũng khó tìm, trừ khi bà chủ động gặp. Lần trước gặp, bị bà xạc cho một trận không ngóc nổi đầu thanh minh và cuối cùng là hai lời khuyên mà nghe như mắng, đó là không được trăng hoa lừa dối phụ nữ, thứ hai là không được tham gia tổ chức nào ở bên này.

Ở Paris còn có rất nhiều những nhân sĩ, trí thức người Việt. Mỗi người là cả muốn cuốn lịch sử và kiến thức, nếu ham hiểu biết thì khó mà nói chừng nào mới có thể dứt khỏi Paris với những kiến thức uyên bác và sống động trong mỗi câu chuyện của các vị nhân sĩ ở đây. Tôi vẫn ước được vài ngày bên cạnh ông Từ Thức, người từng làm việc trong phái đoàn VNCH ký hiệp định Paris năm 1973 để hiểu được thêm nữa về bối cảnh, nguyên nhân dẫn đến hiệp định. Nhưng thật đáng tiếc là chưa lần nào thư thả có thời gian như vậy.

Những tác giả của những tác phẩm tôi hâm mộ như Hoa Xuyên Tuyết, Đêm Giữa Ban Ngày, Tổ Quốc Ăn Năn đều đã qua tuổi 70. Họ vẫn có những bài viết mang tính thời sự, dường như tuổi tác chưa hề có dấu ấn trên mật độ xuất hiện các bài viết của họ. Đặc biệt là nhà báo Bùi Tín với sức viết khủng khiếp hầu như tuần nào ông cũng có bài trên đài báo hải ngoại.

Nhưng duy nhất có tác giả Tổ Quốc Ăn Năn không những còn viết mà còn có những trăn trở hoạch định về một thể chế tương lai cho đất nước Việt Nam. Có hiếm người ở lứa tuổi ông còn tâm huyết và tư duy để xây dựng một bản kiến trúc, sơ đồ, hoạch định phức tạp và đồ sộ như vậy.

Vào ngày 6.6.2015 tại Paris, chí sĩ Nguyễn Gia Kiểng giới thiệu cuốn sách có tên là Khai Sáng Kỷ Nguyên Mới thuộc Dự Án Chính Trị Dân Chủ Đa Nguyên. Cuốn sách trình bày mạch lạc tình hình xã hội chính trị ở Việt Nam và quốc tế, diễn biến khu vực ngày nay. Những vấn đề cần thiết cho đất nước trong thời điểm này, những việc cần thiết cho đất nước trong tương lai. Đường lối, phương thức đấu tranh , hoạt động của Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên. Dự báo diễn biến tương lại và những khả năng xảy ra.
















Đến phần thính giả nêu ý kiến, người điều khiển chương trình có đề nghị tôi phát biểu ý kiến của mình. Thật khó khăn vì hoàn toàn tôi không hề nghĩ mình sẽ được hỏi ý kiến. Khó khăn nữa là xung quan toàn người của Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên, nói vài câu khen ngợi lấy lòng tổ chức nào khi mình đứng giữa họ không phải là con người thật của tôi. Nhất là việc ý kiến giữa hội trường không thể gió thổi thế nào nương thế ấy. Thôi thì mất lòng cũng kệ mất lòng, tôi nêu ý kiến chất vất ông Kiểng.

Nội dung đại khái là - Ban nãy tôi nghe ông Kiểng phát biểu, có đoạn ông có vẻ không hài lòng về những người hay chửi bới móc máy cộng sản vì ông cho là không đi đến đâu. Thưa ông và các vị, ở đây tôi là người chửi bới móc máy cộng sản nhiều nhất. Tôi không thanh minh cho mình, nhưng tôi nghĩ rằng trong việc làm đổ một cái cây thì ngoài gió bão, máy xúc, máy ủi cũng còn có phần của bọn kiến, mọt rỉa rói rễ cây. Các người khác lớn làm việc lớn, tôi bé làm việc bé. Tôi đấu tranh theo kiểu lặt vặt nhưng tôi không hề cho là đúng để chỉ trích người khác làm khác mình, cũng như không khuyến khích ai làm theo cái cách của mình. Cái thứ hai là ông có nói đến việc cuộc cách mạng nào cũng phải do dân chúng nước đó làm, các cường quốc không dựng được nhà nước nào cho Việt Nam cả. Nếu ý ông là không cần sự giúp đỡ của các nước tiến bộ trên thế giới, thì tôi cho rằng đó là quan điểm sai lầm. Vì nếu có một nhà nước mới sau cộng sản thì vẫn cần đến những viện trợ kinh tế giúp đỡ ban đầu, những chuyên gia khoa học, hành chính...để xây dưng một nhà nước mới được vững vàng. Thứ ba tôi hoanh nghênh Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên đã vạch ra một con đường rõ ràng, trình bày đầy đủ những cái cần làm bây giờ và sau này. Đây là điều rất cần cho công cuộc đấu tranh dân chủ ở Việt Nam, bản thân tôi chính vì không biết hướng đi thế nào nên cứ gặp đâu làm đấy. Tôi không đánh giá con đường mà THDCĐN vạch ra là chân lý cho mọi người đấu tranh, nhưng tôi hoan nghênh ý tưởng vạch ra con đường. Nếu có một con đường, nó sẽ làm căn cứ cho người khác đánh giá, xem xét, họ ủng hộ thì đi theo. Không ủng hộ , họ cũng có một phác hoạ để xây dựng con đường khác cho mình. Tất nhiên có một con đường được mô tả kỹ càng, chi tiết, sơ đồ từng giai đoạn như thế này vẫn tốt hơn để mọi người khác tham khảo.

Ông Nguyễn Gia Kiểng trả lời.
- Có lẽ tôi nói thiếu hoặc anh Hiếu chưa nghe rõ, tôi nói người đấu tranh chửi bới nhiều thì làm mất sức lực của mình, lẽ ra ta có thể làm việc khác hiệu quả hơn chứ tôi không có ý nói rằng những người đấu tranh mạt sát, chửi bới là sai. Còn vấn đề thứ hai là sự giúp đỡ của các cường quốc thì tôi có nói trong cuốn sách của mình, ở phần phát biểu vì thời gian có hạn tôi không trình bày đầy đủ được các vấn đề. Cái tôi muốn nói là phải có sự thay đổi từ chính người dân trước tiên, nhu cầu đòi hỏi dân chủ, những hoạt động của chính người dân Việt Nam trước đã. ...( ông Kiểng trình bày về quan hệ quốc tế, ví dụ những cuộc cách mạng xảy ra trước trên thế giới)
Tôi giơ tay ngắt lời.
- Xin phép ngắt lời ông, tôi chỉ hỏi có hai câu hỏi. Ông đã trả lời là không phê phán những người đấu tranh kiểu mạt sát chợ búa, không phủ nhận việc không cần giúp đỡ của các cường quốc. Với tôi thế là đủ, xin dành thời gian cho các ý kiến khác.
Sau đó có một người ý kiến.
- Tôi là người từng tham gia quân đội của Bắc Việt, từng làm việc trong bộ máy của cộng sản. Tôi nói thật là tình trạng ở Việt Nam đa phần là nông dân, dân nghèo. Mà họ chỉ tư duy ngày hôm nay đã khá hơn ngày hôm qua, thế là họ còn ơn đảng. Ngày xưa họ đói ăn, giờ họ ăn no hơn, họ thấy nghĩ đơn giản là thế. Làm sao họ hiểu được những từ như khai sáng, rồi kỷ nguyên thứ hai...những từ này với họ hoành tráng quá. Tôi nghĩ phải có cách nào đó để người dân dễ hiểu.
Ông Kiểng trả lời đại ý.
- Việc hoạch định, thiết kế một chiến lược hay tư tưởng là một chuyện, còn việc phổ biến cho người dân hiểu thì còn phải cần đến những đội ngũ vận động, tuyên truyền. Những người này khi tiếp cập tuyên truyền, vận động sẽ giải thích theo cách cho người dân dễ hiểu. Điều quan trọng bây giờ là có một kế hoạch như vậy để các tổ chức khác có thể tham khảo và tham gia cùng. Tất cả cùng nhau để thành một sức mạnh tổng hợp, tập trung là cần thiết nhất trong giai đoạn hiện nay...
Một người khác ý kiến.
- Thưa ông Nguyễn Gia Kiểng, ông nghĩ thế nào về hoà giải, hoà hợp mà tôi thấy trong tuyên ngôn của tập hợp. Liệu cộng sản Việt Nam có chịu hoà giải với chúng ta không. ...trước đây vài chục năm mặt trận giải phóng miền Nam của Cộng Sản đã từng kêu gọi hoà giải, hoà hợp để rồi sau đó năm 1975 khi họ chiếm được miền Nam đã đẩy bao người vào trại cải tạo. Đến nay họ lại bắt đầu dùng đến hai từ này, và tập hợp dân chủ đa nguyên cũng kêu gọi vậy. 
Ông Nguyễn Gia Kiểng trả lời.
- Tôi chưa thấy một đất nước nào sau nội chiến mà lại không cần đến sự hoà giải, hoà hợp, ví dụ như nước Đức... tôi nói hoà giải ở đây không phải là tiến tới hoà hợp. Không phải kiểu hoà hợp mà khi thể chế cộng sản vẫn tồn tại. Mà tôi kêu gọi hoà giải với những lực lượng tiến bộ trong hàng ngũ cộng sản có ý định thay đổi Việt Nam thành một nước dân chủ , đa nguyên....

Các ý kiến khác về việc bồi dưỡng cho thế hệ thứ ba ở hải ngoại, và việc tinh thần đấu tranh của người hải ngoại giảm sút nhiều. Ảnh hưởng của nghị quyết 36 đảng cộng sản Việt Nam đã khiến người hải ngoại đi xem ca nhạc, đám cưới, sinh nhật nhiều hơn số người đi dự những cuộc nói chuyện, hôi thảo chính trị, tình hình đất nước.....kết thúc buổi ra mắt dự án chính trị của Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên tại Paris.
 Các thành viên của Tập Hợp và khách mời dùng cơm tại nhà ông Nguyễn Gia Kiểng. Tiếp tục thảo luận nhiều vấn đề tình hình đất nước.

Sáng sớm hôm sau tôi ra về cùng với xe với số phân bộ Tập Hợp Đức. Trên đường về, có người hỏi tôi đánh giá thế nào về Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên. Tôi trả lời tôi không ý kiến lúc này. Khi về vài hôm sau tôi mới có thể trả lời được.

12 giờ đêm hôm qua tôi về đến nhà, việc đầu tiên là giở cuốn sách Khai Sáng Kỷ Nguyên Thứ Hai ra đọc. Đáng tiếc là lẽ ra tôi phải đề nghị Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên gửi cho tôi cuốn sách này sau ngày tôi nhận lời mời đến tham dự buổi ra mắt dự án chính trị. Để có đủ thời gian tìm hiểu kỹ càng hơn. Nhưng có khi đọc sau lại hay, vì nội dung trong cuốn sách là cả một sự bao quát lớn về tình hình đấu tranh hiện nay. Trong từng phần có mô tả chi tiết lợi và hại của từng phương cách đấu tranh. Ví dụ có đoạn nói rằng những người đấu tranh đứng đơn lẻ và tự hào mình là người khách quan là một sai lầm. Hoặc đoạn Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên thẳng thắn nhận rằng tập hợp sẵn sàng hợp tác, thoả hiệp với nhà nước Việt Nam để đi đến một đất nước Cộng Hoà Việt Nam dân chủ. Với những ý kiến táo bạo và thẳng thắn, gai góc đến vậy thì cần phải có thời gian đọc , lắng nghe so sánh với hiện thực, chiêm nghiệm. Nếu như nóng vội có lẽ thành tự ái vì bị động chạm, vì chính tôi cũng là một người đấu tranh đơn lẻ và không thích thoả hiệp bất cứ điều gì với cộng sản.
Nhưng vấn đề của một cá nhân nhân khác với một tổ chức, vấn đề của một tổ chức khác nhiều với vấn đề của một quốc gia. Làm một người đấu tranh độc lập có lợi cho bản thân tôi hơn, vì bản chất ranh ma, láu cá tôi có thể thành công nào đó mà không bị sứt mẻ nặng nề Tôi viết lách chửi bới cộng sản chán chê rồi tếch đi nhận học bổng nước ngoài. Chẳng hề phải xin xỏ, nhân nhương hay thoả hiệp nào cả. Danh lợi ngon lành cả đôi đường. Đêm qua đọc lại những gì trong sách của ông Kiểng viết, tôi xấu hổ thấy mình là người ích kỷ  khi núp trong cái mác đấu tranh độc lập để tự hào rởm đời là  không phụ thuộc bất kỳ tổ chức nào, không phải thoả hiệp với bất kỳ thế lực nào.
Tôi có những xấu xa, nhưng thực ra không phải là ích kỷ toan tính cho mình đến mức ấy. Chẳng qua vì tôi chưa tìm được tổ chức nào để mình tin cậy. Đành lòng phải làm người đơn lẻ.
Điều rất độc đáo là ở THDCĐN, có những điều chạm tự ái của mình mà mình lại không cảm thấy bị xúc phạm. Cũng như mình có thể chỉ trích họ, phê phán họ mà không bị chụp mũ là cộng sản cài vào phá hoại. Đi cùng xe, ở cùng nhà nhưng quan điểm của ai người ấy nói, không bị chi phối hay tác động nào cả. Có lẽ vì thế nên THDCĐN có cả những cựu chiến binh VNCH từng vào sinh ra tử ở những trận khốc liệt như An Điềm, An Lộc hay những cựu chiến binh Bắc Việt, nhưng những quan chức của VNCH cũ và cả những cựu quan chức của CHXHCN Việt Nam tất cả những con người đã từng phục vụ hai thể chế đối đầu nhau lại ngồi bàn luận tâm tình về một đất nước Việt Nam tương lai dân chủ và lớn mạnh.

Nhưng tôi thích nhất ở tập hợp dân chủ đa nguyên là cảnh những bà vợ đi theo ông chồng, cùng tham gia sinh hoạt, cùng hăng hái xắn tay áo làm hậu cần với vẻ mặt hạnh phúc ngời ngời như các bà hay đến chùa, nhà thờ giúp đỡ. Điều gì khiến THDCĐN lôi cuốn được cả các bà vợ theo chồng đến như vậy. ?
Tôi có lời giải đáp theo suy luận của mình, nhưng thôi bài viết đến đây đã là quá dài rồi.

Thứ Năm, 4 tháng 6, 2015

HS.TS.VN - Hoàng Sa, Trường Sa, Việt Nam.

Năm 2010 rộ lên phong trào thanh niên khắp nơi đi kẻ dòng chữ HS.TS. VN.

Công an đã triệu tập, bắt giữ một số người tình nghi kẻ dòng chữ này để thẩm vấn lúc đó.

Việc kẻ dòng chữ như vậy là mục đích báo động cho người dân Việt Nam thấy dã tâm của nhà cầm quyền Trung Quốc tại vùng biển đảo chủ quyền Việt Nam. Nhưng hình như nhà nước Việt Nam không thích người dân nhắc đến vấn đề biển đảo. Bởi thế nên những ai kẻ dòng chữ này có thể bị quy kết là kích động chia rẽ quan hệ Việt Trung, nhằm mục đích gây bất ổn chính trị tại Việt Nam.

Hình như việc khởi xướng kẻ hàng chữ này ở các nơi công cộng là do mấy ông đảng Việt Tân khởi xướng. Nhưng rạch ròi mà nói thì ai khởi xướng mình cũng chả quan tâm. Miễn là việc đó thấy ok. Cũng như việc các bạn cờ đỏ sao vàng đi biểu tình chống Trung Quốc ở đâu đi nữa mình cũng sẵn sàng góp sức. Cãi nhau chuyện ông này, ông kia có danh chính ngôn thuận để có tư cách chống Trung Quốc xâm lược không thì đến muôn thưở.

Mình ghét bọn Trung Quốc bành trướng, làm được gì phản đối nó là mình làm không nề hà. Được cái là mình đi biểu tình chống TQ với hội cờ đỏ hôm trước, vài hôm sau đi biểu tình chống TQ với hội cờ vàng, rồi lại có biểu tình cờ đỏ chống TQ mình lại đi..cứ loanh quanh bên này bên kia như vậy mà ít bị ai chửi. Nói là ít vì thỉnh thoảng bên này có bọn dư luận viên nó bảo mình bám đít cờ vàng, bên kia có người bảo mình vẫn còn lưu luyến cờ đỏ của cộng sản.

Kệ các bạn phát ngôn, mình là cờ nào chống TQ mình cũng đi ủng hộ tuốt. Vì mình chỉ quan tâm việc chỗ nào có hành động chống TQ xâm lược chứ chả quan tâm xem chỗ đó là lá cờ nào kêu gọi hay đứng ra tổ chức.

Thế nên mình cũng ủng hộ phong trào kẻ chữ HS.TS.VN lúc ấy.

Mà rõ trước đó vài tháng, mình vừa bị nhốt vào trại giam B14 của tổng cục an ninh vì tội in và phát tán áo phông có chữ Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam, theo điều 258 của BLHS.  Anh an ninh bảo sẽ cho mình về nếu như làm kiểm điểm nhận thức việc in áo có nội dung thế là sai trái, cam đoan không được tái diễn.

Mình bảo thôi các ông nhốt mẹ tiếp đi, tôi chả cần về đâu. Vì về lại tái diễn thôi. Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam. Làm sao mà về nhà lại không nói hay viết thế được. Nếu mà nói hay viết thế là sai, thì các ông xử tôi luôn bây giờ là may cho tôi. Tôi cám ơn, vì như này là mức độ lần đầu còn nhẹ. Chứ không , sau này tôi cứ làm thì càng lâu tội càng nặng.

Anh an ninh ôn tồn giải thích là nhà nước chẳng bắt ai vì tội nói thế đâu, chẳng qua những trường hợp kích động người khác, lợi dụng người khác vào mưu đồ riêng tư mới phải xử lý.

Mình bảo thế tôi nhận nội dung như vậy là sai, hoá ra tôi in ấn phán tán áo  đó là kích động người khác để có mưu đồ riêng à.? Thế tù lại nặng hơn, tốt nhất là ông cho về thì về, nhận thế này tôi đéo nhận đâu. Mà ông thực tâm cho về thì ông cứ để tôi về . Về nhà vài hôm tôi viết sau, tôi có trốn được đi đâu đâu mà lo.

Anh an ninh vẫn nhẹ nhàng kiên trì thuyết phục mình phải viết đơn nhận sai để kết thúc câu chuyện này, anh nói tất cả đều mệt mỏi rồi, dằng dai bao nhiêu hôm , nắng nôi như thế này mà bao nhiêu người hôm nào cũng phải từ bộ công an xuống trại để làm việc. Mình cứ lắc đầu quầy quậy nhất định không viết. Sau anh an ninh dứng dậy vất giấy bút nói.

- Thôi ông nhận mẹ nó cái gì đó sai cũng được, để cho xong. Đm ông lằng nhằng lắm ông Hiếu ạ.

Mình cầm bút viết nhận thức sai trái trong việc in ấn phẩm hàng loạt mà không có giấy phép, nhưng trước đó thì mình ghi nội dung in ấn là hoàn toàn đúng đắn. Nếu lần sau có in áo như thế mình sẽ xin phép cơ quan có thẩm quyền.

Anh an ninh quay vào, đọc xong lầu bầu chửi.

- Đm thế này là vẫn có thể lần sau in tiếp à.?

Mình gật đầu.

- Đương nhiên, việc làm đúng mà, chỉ chưa qua chút thủ tục giấy phép thôi. Lần sau in thì xin phép còn gì.

Trước khi đứng dậy chào nhau ra về, anh an ninh còn nói chuyện sai trái này nọ. Mình điên mới bảo ba cái chuyện in ấn không phép thế này đầy rẫy ngoài kia. Các ông chỉ có quyền tịch thu, phạt hành chính chứ đéo có quyền nhốt tôi từng ấy ngày. Đm nội dung tôi không xâm hại ai, không chống đối nhà nước, không truyền bá văn hoá đồi truỵ, kích động bạo lực...cớ đéo gì bỏ tù tôi.

Anh an ninh bảo ông về thích kiện đéo đâu thì cho ông kiện thoải mái, chúng tôi làm về an ninh quốc gia, có quyền điều tra, truy xét. Chẳng qua thấy ông mức độ nhẹ thì cho về, chứ không thì giam luôn rồi. Ông đừng có tưởng thấy thế là coi thường.

Bây giờ nói lại chuyện mấy tháng sau vụ bị bắt đó, phong trào kẻ chữ HS.TS.VN nở rộ. Một sáng sớm ở Lai Châu, trời còn mờ sương mình mở cửa ra ngoài ban công khách sạn hút thuốc, thấy cái hộp sơn và cái chổi người ta quét lan can ban công dưới chân, nhìn sang bên đường thấy cái nhà to tướng, uy nghi màu trắng, đéo biết là nhà gì lại nằm giữa trung tâm thành phố. Nhìn lúc lại ngó hộp sơn dưới chân, lại nhớ chuyện bị bắt vì tội HS, TS cùng với hình ảnh khắp nơi đang kẻ chữ HS.TS.VN.

Thế là điên tiết chuyện cũ, vác luôn hộp sơn sang cái nhà kia, làm cho hai bên cửa hai dòng chữ HS.TS.VN.

Quay vào gặp anh bạn đi cùng cũng vừa thức, hỏi mình đi đâu. Mình lôi ra ban công chỉ hàng chữ và ý nghĩa từ viết tắt. Anh bạn nói.

- Chú viết thế, dân tỉnh lẻ nó hiểu thế đéo nào được là cái gì.? Viết phải viết cho nó đầy đủ chứ.

Nói xong anh lại cầm hộp sơn đi sang nhà đó viết rõ ràng ngay ngắn - Hoàng sa , Trường sa là của Việt Nam.

Về nhà được nửa tháng, có điện anh bạn chủ khách sạn trên Lai Châu gọi ơi ời, anh kể mấy ngày nay bị an ninh Lai Châu gọi làm việc. Cứ hỏi hết cái cái nọ, rồi hỏi thằng Buôn Gió nó đi với ai, ở mấy ngày. Mấy hôm sau lại bị hỏi giấy phép, công việc kinh doanh. Anh bạn bị gọi hôm nào về lại gọi điện kể khổ với mình hôm ấy. Mình thương quá bảo.

- lần sau nó gọi, anh bảo thẳng là các ông hỏi việc kẻ chữ à, thằng Hiếu Gió nó làm đấy. Thế nào nó cũng không hỏi anh nữa.

Chắc là anh bạn nói an ninh Lai Châu thế, nên cả tuần sau không thấy gọi điện kể bị an ninh triệu tập.

Nhưng mà sau một tuần thì mình bị an ninh gọi. Họ hỏi mình có kẻ chữ đó không.?

Mình chả những nhận kẻ chữ ở cái nhà đó mà còn nhiều nơi khác quanh Lai Châu, Sơn La, Lào Cai...chả nhớ chỗ nào nữa.

An ninh hỏi có biết nhà đó là nhà nào không. Mình lắc đầu, bảo mờ sáng ra thấy nhà to ngứa mắt kẻ cho mấy nhát.

Anh ninh chửi.

- đm ông, chỗ nào ông không kẻ, nhằm đúng uỷ ban nhân dân tỉnh ông kẻ là sao.?

Tí thì mình sặc cười, của đáng tội mình có biết đâu. Chắc tại dòng chữ uỷ ban nhân tỉnh Lai Châu trên nóc nhà nó cao quá, ai bảo nhà to cơ. Mình không nhìn thấy.( mà có khi nhìn thấy mình vẫn kẻ ).

Mình bảo thật tình là không biết.

Anh an ninh bảo trên đó người ta điều tra ra mình, gửi công văn xuống đề nghị xử lý, họ có cả biên lai phí tổn việc sơn lại tường mặt ngoài.

Mình bảo bọn nói phét, nó điều tra cái gì, nó chưa hỏi tôi gọi điện nhận đấy.

Anh ninh hỏi có ai kẻ nữa không. Mình bảo có đúng một mình, tất cả những chữ trên đó là mình kẻ hết. An ninh hỏi tại sao lần trước đã cam kết làm gì phải xin phép lần này lại tái phạm. Mình bảo ông nhầm thế nào, giấy trắng mực đẹn còn đó. Tôi bảo lần sau in áo sẽ xin phép chứ có phải là kẻ vẽ ở tường nào phải xin phép đâu. Giờ đưa biên lai phí tổn tôi trả tiền hay là định xử thế nào.?

Anh ninh chửi ông muốn xử thế đéo nào, tội ông là huỷ hoại tài sản đấy.

Mình nói thế thì đưa ra toà xem thiệt hại thế nào vậy.

Anh an ninh bảo thôi, trên đó họ không đòi khởi tố, nên dưới này chỉ nhắc nhở bắt cam kết lần sau không được kẻ vẽ lung tung như thế.

Mình làm cam kết không kẻ vẽ ở những nơi thuộc quyền sở hữu người khác, làm xong thì về.

Từ đấy mình cũng không in áo và không kẻ vẽ đâu nữa, chứng tỏ mình rất chi là biết chấp hành và tôn trọng cơ quan an ninh. Nhưng mình lại đi biểu tình, chụp ảnh quay phim biểu tình, kêu gọi biểu tình chống TQ..viết bài này nọ chửi TQ xâm lược HS.TS của Việt Nam.

Rồi lại bị triệu tập, bị bắt. An ninh chửi.

- Đm sao ông cứ hứa không làm việc này, rồi ông lại đi làm việc khác. Ông không thôi hẳn được sao.?

Thế là mình chả hứa gì nữa, bắt cam kết không đi biểu tình này nọ mình nhất định không cam kết , không nhận gì, chán thì thả. Thả về có biểu tình chống TQ là đi, vẫn viết bài chửi TQ đều đều.

Thứ Tư, 3 tháng 6, 2015

Sự đổi sắc trong báo chí Việt nam trước tình hình mới ở biển Đông.

Khoảng mấy chục ngày trước báo chí Việt Nam còn có nhiều bài viết ca ngợi quan hệ Việt Trung tốt đẹp, hữu nghị. Điển hình mới nhất cho giọng điệu này là ở chuyến đi của phái đoàn cao cấp Việt Nam tới Bắc Kinh do tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng cầm đầu cùng với 4 uỷ viên bộ chính trị nữa đang đảm trách vị trí trọng yếu là giữ chức vụ chủ chốt bảo vệ chế độ.

Những vị trí chủ chốt đó là công an, quân đội, tuyên giáo.

Chế độ cộng sản Việt Nam được tồn tại bởi chính ba trụ cột này. Công việc của tuyên giáo là nhồi nhét vào đầu người dân những điều dối trá, xuyên tạc có lợi cho chế độ tồn tại. Việc nhồi nhét này được ban tuyên giáo thực hiện bằng những chỉ đạo, mênh lệnh xuống cho báo chí, truyền hình và các cơ sở tuyên giáo các cấp địa phương, các bộ ngành.

Công an hỗ trợ đắc lực bằng cách tìm tòi phát hiện và bắt bớ những người phản biện lại những luận điệu của ban tuyên giáo , quy kết họ là chống phá chế độ, xuyên tạc chủ trương đường lối của nhà nước.

Quân đội đứng đằng sau công an, sẵn sàng can thiệp và hỗ trợ cho công an trong những cuộc trấn áp biểu tình có quy mô lớn như các vụ từng xảy ra ở Văn Giang, Con Cuông, Tam Toà hay Mường Nhé, Tây Nguyên. Đồng thời quân đội cũng hỗ trợ cho tuyên giáo trong việc tuyên truyền những điều sai lạc , thiếu khách quan về tình hình thế giới và xã hội Việt Nam.

Không khó khăn gì để nhận thấy rằng những trụ cột này đều chung điểm giống nhau là tuyên truyền dối trá và bạo lực trấn áp. Bởi vì thế, những bài báo hay phóng sự truyền hình của Việt Nam trong bối cảnh quan hệ Việt Trung, tình hình biển Đông, quan hệ Việt Mỹ đều mang âm sắc của sự lừa dối và mùi bạo lực của sự đe doạ.

Các bài báo đều có mẫu số chung như mở đầu ca ngợi quan hệ Việt Trung, thành quả này nọ rồi tiếp đến phê phán những ai chỉ trích mối quan hệ này, kết là quy chụp tội những người phê phán mối quan hệ này là muốn gây bất ổn định chính trị, gây mâu thuẫn quan hệ ngoại giao láng giềng hữu nghi...sau cùng là đe doạ bắt bớ.

Điển hình cho mẫu người phê phán quan hệ Việt Trung phải chịu tù đày là bloger Điếu Cày tức Nguyễn Văn Hải khi có hành động tích cực kêu gọi phản đối Việt Nam quan hệ với Trung Quốc qua việc biểu tình.

Tương tự như thế, trong quan hệ Việt Mỹ, các bài báo của Việt Nam mở đầu khơi lại cuộc chiến năm 1975. kể lể những hình ảnh chết chóc, vẽ ra những âm mưu thâm độc của Mỹ muốn phá hoại đời sống nhân dân Việt Nam...rồi kết cũng như mọi khi là đe doạ ai kêu gọi Việt Nam phải thân Mỹ là kêu gọi việc làm bán nước, tay sai cho Mỹ. Cần phải xử lý nghiêm tức bắt bớ bỏ tù.

Điển hình cho mẫu người kêu gọi Việt Nam phải liên minh với Mỹ rút cục bị kết án tù là tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ.

Nhưng cho đến những ngày gần đây, việc Trung Quốc gia tăng xây dựng căn cứ quân sự, bồi đắp nhân tạo đảo để làm căn cứ xác nhận chủ quyền. Báo chí Việt Nam bắt buộc phải chuyển hướng và có những luận điệu phản đối gay gắt. Sở dĩ nhắc đến từ '' bắt buộc '' vì ban tuyên giáo Việt Nam không bao giờ muốn lộ ra chuyện Trung Quốc xây đắp đảo, nhằm che đậy cho tuyên truyền lừa đảo bấy lâu nay bị phơi bày cho dân chúng rằng quan hệ Việt Trung là đang tốt đẹp, hữu nghị, hai bên cùng có lợi

Nhưng người Mỹ đã đưa phóng viên CNN lên phi cơ quân sự, bay đến vùng Trung Quốc có hành vi phi pháp công ước quốc tế, để ghi hình lại những hành động xây dựng đảo nhân tạo của Trung Quốc cho cả thế giới chứng kiến. Việt Nam dẫu có muốn che đậy cũng không thể bàn tay che đậy cả thế giới. Họ đành phải nương theo và chấp nhận để báo chí Việt Nam lên tiếng trong trường hợp này.

Trong cái gọi là '' bắt buộc '' phải lên tiếng ấy của báo chí Việt Nam, nhiều tờ báo , nhiều tác giả đã có những bài báo phản án quan điểm chính xác, chân thực về thời cuộc, về tình hình chủ quyền biển đảo, quan hệ ngoại giao Việt Nam với các cường quốc.

Đi đầu là những tờ báo như giaoduc , thanh niên, vnexpress. vietnamnet, motthegioi....

Đặc biệt tờ báo giaoduc.net.vn đã có những bài rất thẳng thắn phơi bày dã tâm của Trung Quốc khi thôn tính chủ quyền Việt Nam, vạch ra luận điều khích bác gây mâu thuẫn quan hệ Việt Mỹ. Trong bài báo số ra ngày 3/6/2015 của tác giả Hồng Thuỳ đăng trên báo giaoduc có nhan đề

Thời báo Hoàn Cầu cau cú bình luận xuyên tạc quan hệ Việt Mỹ, Việt Trung.

http://giaoduc.net.vn/Quoc-te/Thoi-bao-Hoan-Cau-cay-cu-binh-luan-xuyen-tac-quan-he-VietMy-VietTrung-post158866.gd


Tác giả đã viết thẳng vào bản chất vấn đề lịch sử cũng như đương đại.

'' Lý do được Thời báo Hoàn Cầu đưa ra là: "Việt Nam và Mỹ đánh nhau mười mấy năm, cả hai phía đều tổn thất nghiêm trọng. Mỹ thương vong mấy trăm ngàn quân, Việt Nam cũng mất đi 3 triệu sinh mạng. Những trận oanh tạc của máy bay ném bom B-52 trở thành ký ức không bao giờ quên của người Việt Nam. Ngày nay, Việt Nam là một quốc gia chủ nghĩa xã hội, Mỹ bỗng nhiên xuất hiện vừa tặng vũ khí, vừa chống lưng, xã hội Việt Nam không thể không đặt câu hỏi, Hoa Kỳ không ngây thơ như thế!" 

Sau khi trích dẫn những lời khích động chia rẽ quan hệ Việt Mỹ của tờ Hoàn Cầu, tác giả đã thẳng thắn đáp trả rất mạnh mẽ đúng lý, đúng tình như sau .

'' Đúng là Hoa Kỳ không ngây thơ, và người Việt Nam cũng không ngây thơ. Người Việt Nam không quên quá khứ, nhưng quá khứ ấy không chỉ có 2 cuộc chiến tranh chống Pháp và chống Mỹ, mà còn cả ngàn năm Bắc thuộc, gần nhất cũng là những cuộc chiến như năm 1979 Trung Quốc xua quân xâm lược tàn sát hàng ngàn đồng bào mình và xâm lược, thôn tính Hoàng Sa năm 1974, 6 bãi đá Trường Sa năm 1988 - PV.''

Bài báo rất sòng phẳng và khách quan. Một bài báo như vậy trước đây rất hiếm khi được xuất hiện trên truyền thông Việt Nam.

Cũng trên tờ báo này, một bài báo khác có số ra cùng ngày, của một tác giả khác có tên là Nguyễn Hường, đã có một bài viết phơi bày động cơ của Trung Quốc khi cố tình gây hấn căng thằng trên biển Đông. Bài viết có nhan đề.

Trung Quốc leo thang ở biển Đông để tránh bất mãn trong nước.

http://giaoduc.net.vn/Quoc-te/Trung-Quoc-leo-thang-o-Bien-Dong-de-tranh-bat-man-trong-nuoc-post158868.gd

Bài viết có đoạn như sau

''Chính phủ và truyền thông Trung Quốc gần đây cũng tích cực hơn trong việc tuyên truyền về các tuyên bố chủ quyền sai trái của mình. Thậm chí, tờ Thời báo Hoàn cầu còn tuyên bố rằng bất kỳ nỗ lực nào của Mỹ nhằm ngăn cản âm mưu bá chủ của Bắc Kinh ở Biển Đông chắc chắn sẽ kết thúc trong chiến tranh.

Theo nhận định của Business Insider, những tuyên bố "sặc mùi" dân tộc chủ nghĩa trên của Bắc Kinh rõ ràng là phản ứng để đánh lạc hướng chú ý về việc nền kinh tế đang tăng trưởng chậm lại của Trung Quốc. ''

Dã tâm của Trung Quốc không những được báo chí Việt Nam phơi bày bằng những bài viết mà còn được chuyển tải bằng hình ảnh, clip. Tờ báo Thanh Niên đã đưa lên youtube một clip cho thấy tàu cảnh sát Trung Quốc đã đâm thẳng vào tàu cứu nạn của Việt Nam đang trên đường chở ngư dân bị bệnh nặng về bờ cấp cứu.

https://www.youtube.com/watch?v=nB32QqqGXw0&feature=youtu.be

Trước những bài báo, clip mà các tờ báo, nhà báo trên đưa ra trước công luận. Có thể thấy rằng chuyện lừa bịp, bưng bít và xuyên tạc thông tin của ban tuyên giáo Trung ương bây giờ khó có thể dễ dàng như trước. Bởi nếu không có báo chí Việt Nam phơi bay thì báo chí quốc tế cũng phơi bày. Bởi ngay trong chính những tờ báo, đội ngũ nhà báo mà ban tuyên giáo tư tưởng Việt Nam quản lý cũng có nhiều những con người có lương tri, có can đảm, có tình yêu với đất nước. Những đức tính ấy luôn cuồn cuộn mạnh mẽ như mạch nước ngầm, chỉ cần có cơ hội là phun trào cho nhân dân thấy sự thật về quan hệ Việt Trung hữu nghị như thế nào.

Đây đó vẫn lạc lõng những luận điệu của dư luận viên thuộc ban tuyên giáo Việt Nam về quan hệ hữu nghị Việt Trung, cảnh giác âm mưu của Mỹ. Trên tờ báo quân đội nhân dân vẫn liên tiếp đưa ra những vụ việc trên thế giới để ám chỉ chính phủ Mỹ đầy những âm mưu đen tối.

Nhưng dù có thế thật như chúng nói. Thì Mỹ âm mưu ở tận đâu chỗ Đông Âu, Trung Đông xa vời nào đó, còn Trung Quốc thì âm mưu ngay trên đất chúng ta, trên biển chúng ta và đang sát hại người dân chúng ta . Đó mới là điều chúng ta cần nói bây giờ.

Xin cám ơn những người đã cất tiếng nói sớm trong sự cô đơn như Nguyễn Văn Hải, Cù Huy Hà Vũ cùng nhiều người khác. Cũng như cám ơn các bạn phóng viên của các tờ báo giaoduc, thanh nien, vnexpress, vietnamnet ngày hôm nay đã cất tiếng nói thẳng thắn phơi bày dã tâm của Trung Quốc với chủ quyền biển đảo Việt Nam và âm mưu muốn cô lập Việt Nam khỏi quan hệ quốc tế. Tuy rằng không được sớm, nhưng nhân dân biết lỗi không thuộc về các bạn.