Thứ Sáu, 17 tháng 7, 2015

Ván cờ bất tận.

Hàng nước của chị Huệ gói gọn trong một cái làn, trong làn chứa một phích nước nóng, một cái ấm tích, vài cái chén và mấy bọc nilon. Thuốc lá chỉ để trong cái túi đeo. Còn mấy bọc nilon là để đựng mấy bộ cờ nhựa, bàn nilon. Loại cờ nhựa rẻ tiền bàn nilong tiện đâu cũng rải ra được.

Khách của chị  không chơi ăn tiền như các nơi khác, họ đánh giải trí. Tuy là giải trí những mức độ quyết tâm chả khác gì đánh cược lớn, thậm chí còn gay gắt hơn. Cứ bắt đầu từ 2 giờ chiều đổ ra là khách lác đác kéo đến, đông nhất là từ tầm 5 giờ chiều đến 7 giờ. 

Chỗ chị Huệ bán hàng cho khách chơi cờ là khu vực vườn hoa trước cửa ngân hàng nhà nước, cái vườn hoa đầu tiên có tên là Chí Linh, sau là tên vị thủ tướng Ấn, sau này là tên vị vua Lý rời đô về Thăng Long. Khách chơi cờ lâu ngày dần dần cũng quen mặt, biết tên nhau, thậm chí biết cả tính tình.

Những người sức cờ ngang nhau thì tập trung một bàn, bàn khác của tốp người chơi cờ kém hơn. Thường có ba bàn cờ như thế, hai người chơi và hai người chầu rìa. Bàn thì đánh im lặng, người chơi vã mồ hôi. Bàn thì náo loạn, cười nói, cãi cọ loạn xạ.

Bàn tôi hay chơi có anh Lâm làm nghề in lưới, anh hay cười, được cũng cười, thua cũng cười, đứng ngoài mách nước chầu rìa cũng cười. Có chú Thành vẻ như chủ doanh nghiệp nhỏ , cứ 5 giờ chiều là chú ghé vào xách theo ca táp, tính chú điềm đạm, nói năng nhẹ nhàng. Có anh Tài, tóc lúc nào cũng bóng mượt, quần áo lượt là, anh ta cũng cán bộ cơ quan nào đó gần Hồ Gươm. Hình như cơ quan anh ta chả có việc gì, nên cứ hơn 2 giờ là anh có mặt tại quán cờ. Anh Thành được thua hay cáu gắt, chửi bới. Đấy là ba người có công việc và hoàn cảnh khá ổn định.

 Còn lại là anh Cao Bằng bán báo dạo, chả biết anh ta tên gì, mọi người gọi là Cao Bằng. Còn một ông nữa bán kết quả sổ xố, ông ta chơi đến tầm 6 giờ là chuẩn bị đi bán kết quả sổ xố ở ngã tư Bà Triệu, Trần Hưng Đạo. Tôi thì đang làm thử việc tại một công ty quảng cáo với mức lương 300 nghìn một tháng, trong khi đó bát phở bò giá 5 nghìn.

Chúng tôi chơi cờ, không phân biệt địa vị, giàu nghèo. Bàn cờ đã bày ra hai bên quân đều nhau, đi nước nào nước đó lồ lộ. Những người không cầm quân thì chầu rìa, tiện bên nào mách nước cho bên đó. Mách cho bên nào họ nghe thì mách nhiều hơn.

Chúng tôi chơi cờ ngày này qua ngày khác, từ mùa hè nóng bỏng nền gạch vườn hoà đến mùa đông gió bấc thổi, mưa phùn lắc rắc, áo mũ sùm sụp kín đầu vẫn cứ chơi. Cứ thay nhau đánh, người ra, người vào, người chầu rìa. Tôi chỉ đánh với chú Thành một lần, đó là ván cờ mà tôi mệt óc nhất trong cuộc đời chơi cờ. Mỗi bên đi nước thứ 15 mà chỉ ăn được nhau một con tốt, đến nước thứ 30 thì hai bên tướng sĩ tượng vẫn vẹn toàn, chỉ mỗi bên mất một con mã. Kéo dài đến hơn hai tiếng thì chúng tôi chấp nhận hoà. Từ đó chú Thành thấy tôi là lắc đầu, chú bảo đánh cờ giải trí mà đánh với mày tổn thọ. Tốt nhất là tao đánh thì mày chầu rìa mách bên kia, mày đánh tao chầu rìa mách bên ngược lại. Tôi cũng không muốn đánh với chú, vì đánh cờ nhiều lúc phải giăng bẫy, mỗi lần giăng bẫy rất tốn công nghĩ, lần nào chú cũng tránh được, đâm ra tôi cũng nản.

Ngày 27 Tết, chị Huệ tuyên bố bán nốt hôm nay là nghỉ Tết đề về quê. Chúng tôi thống nhất chơi thua ra được vào, để ai cũng được chơi ván cờ Tất Niên. Đầu tiên anh Tài đánh với anh Lâm, anh Tài thua ra cho Cao Bằng vào, Cao Bằng hạ anh Lâm, ông bán kết quả sổ xố vào thay. Lúc đó đã là 6 giờ chiều. Anh Tài xem một lúc thì đứng dậy về. Còn lại Cao Bằng chơi với ông bán kết quả sổ xố. Tôi và chú Thành, anh Lâm chầu rìa.

Hai người nghĩ khá lâu không như mọi khi, họ đi những nước chắn chắn, chẳng bên nào muốn tìm cách tấn công bên kia. Đến gần 7 giờ thì trời tối mịt, chúng tôi chuyển ra chân cột đèn chơi. Chị Huệ nằng nặc đòi về, chú Thành chưa được chơi thấy vậy thanh toán hết tiền nước thuốc cho cả hội, chú lại bỏ tiền mua luôn cả bộ bàn cờ nhựa để chi Huệ về trước.

 Đầu tiên thì ba kẻ chầu rìa chúng tôi là chú Thành, anh Lâm, tôi chia làm hai phe mách hai bên. Tôi mách nước cho ông bán kết quả sổ xố, chú Thành mách nước cho Cao Bằng. Còn anh Lâm ngồi giữa vừa cổ vũ , vừa khích bác, dèm pha hai hước cho tăng hấp dẫn.

Đến 8 tối vẫn chả ai thắng, trời mùa đông lạnh tê tái, trên đường đã ít người đi. Nhưng trong vườn hoa, dưới ánh cột đèn 5 người chúng tôi vẫn chụm đầu vào bàn cờ không cần biết đến thời gian và cái giá lạnh. Anh Lâm đứng dậy lấy xe phi đi mua bánh mỳ cho cả hội ăn.

Lạ lùng là hôm nay hai người chơi chẳng ai nghe chúng tôi mách nước. Họ chơi theo kiểu của họ, nước nào họ cũng đắn đo chán chê. Có những nước nhìn thấy cơ hội để nắm phần lợi chỉ cho họ, họ cũng bỏ qua. Sau cùng thì những kẻ chầu rìa cũng mệt mỏi, mụ mị. Còn hai kẻ chơi thì đi những nước vô hồn. 

9 giờ chú Thành thở dài, chú đứng dậy đi về, với chú một ngày ra đến đây mà không đánh được vài ván cờ, chú ngủ không ngon. Nhưng điện thoại của chú đã reo vài lần vì vợ gọi. Chú nói dối là họp cuối năm với anh em, đang bàn này nọ, chốc nữa về. Mấy lần chốc nữa rồi chú cũng phải đứng dậy về. Khi về chú bứt rứt, quanh quẩn chỉ gỡ gạc vài nước mới chịu đi.

Anh Lâm thì thảnh thơi, anh bảo nghỉ Tết rồi, hôm nay phải quyết xem ván này ai thua. Anh tức Cao Bằng đã hạ anh ấy, nên quyết muốn trông thấy Cao Bằng bị hạ gục. Anh chỉ nước cho ông bán kết quả để hạ Cao Bằng  thì ông ta không nghe. Anh quay sang chỉ cho Cao Bằng để ông bán kết quả sổ xố thua nhanh bật ra. Để tôi hay chú Thành vào hạ Cao Bằng. Nhưng Cao Bằng không nghe anh ấy, còn bảo mày đã thua thì ra ngoài ngồi im, chỉ trỏ cái gì.

Vợ anh Lâm gọi, anh trả lời, gọi gì gọi lắm thế, ngủ trước đi, tôi đang ngoài vườn hoa đánh cờ. Vợ anh nói nữa, anh quát tôi làm cả năm, được hôm nghỉ chơi cho bõ, mai không còn ai chơi cờ nữa vì nghỉ Tết rồi. Đừng có lắm chuyện.

 Tôi nhìn đồng hồ, đã gần 11 giờ đêm, chỉ hơn tiếng nữa là sang ngày 28 tháng Chạp. Chắc khối người còn đang lo lắng chuẩn bị Tết chưa ngủ. Tôi hình dung những ngày còn bé, ngày giờ này tôi ngồi bên nồi bánh chưng, bố mẹ tôi còn đang làm gì đó cho ngày Tết, anh chị tôi cũng vậy.  Nhưng giờ thì anh chị em nhà tôi ai cũng có gia đình riêng, chỉ mỗi mình tôi là độc thân. Ngày mai tôi cũng không phải đi làm nữa, tôi cố nán lại đợi xem kết quả ván cờ thế nào. Chú Thành về tôi cũng không còn hứng chơi nữa, vì nếu tôi thắng một trong hai người đang chơi dở kia thì cũng chưa phải là người chiến thắng trong đêm cuối năm này.

 Tôi và anh Lâm cố gắng tập trung mách nước, nhìn bên nào sơ hở để mách cho bên kia. Nhưng thật trớ trêu, bây giờ mỗi lần mách nước lại thành một lần cãi nhau, trình bày là đi thế này, sẽ bị thế kia. Cãi nhau đến mức thò cả tay vào bàn đi thử năm ba nước rồi lại xếp lại như lúc dang dở. Càng sốt ruột mách nước thì càng thành tranh luận khiến ván cờ lâu hơn.

Cả hai người chơi đi những nước khiến tôi và anh Lâm ngồi ngoài ức hộc máu, những nước cờ như trêu ngươi với thời gian.

Điên cả rồi, đã 12 giờ đêm, cái lạnh ngấm khiến ai cũng run bần bật. Chỉ là ván cờ không có ăn giải gì mà kéo dài đến 6 tiếng đồng hồ, cả lũ dầm mình trong sương lanh đêm đông. Tôi đứng dậy vươn vai, chả biết là lần thứ bao nhiêu tôi đứng dậy như thế. Anh Lâm bảo đi kiếm cốc nước chè nóng. Tôi bảo ban nãy anh mua bánh mỳ cả nước khoáng rồi, lần này để tôi đi.  Tôi đi tận ra ga Hàng Cỏ mang theo cái vỏ chai nước khoáng , mua được một chai nước trà đặc về, xé ngang mấy cái vỏ chai còn lại lấy phần đít làm cốc, nhấp nháp uống.

1 giờ sáng ngày 28. Tôi giật mình nghe tiếng ông bán kết quả sổ xố thúc Cao Bằng.

- Nào đi đi chứ.

Tôi mở mắt, thấy Cao Bằng cũng vừa ngẩng đầu dụi mắt, thì ra hắn cũng ngủ ngồi. Anh Lâm đã nằm trên cái yên xe máy, đầu về phía đuôi, chân gác lên ghi đông xe ngủ ngon lành. Mặc mưa phùn rắc lâm thâm, hình như từ lúc mưa phùn xuống trời lại ấm hơn, hết gió lạnh.

Tôi quyết định đi về, anh Lâm nài nỉ ở lại. Nhưng tôi quyết về, anh cũng bảo thôi tao cũng về.

Khi chúng tôi phi xe từ vườn hoa xuống đường nhựa, ngoảnh lại hai người chơi vẫn cắm đầu vào bàn cờ.

Chiều hôm sau đi qua vườn hoa, tôi giật mình nhác thấy hai người vẫn ngồi. Tôi vôi vòng xe lại để xem, hoá ra họ đang chơi ván mới. Tôi hỏi kết quả ván hôm qua họ bảo hoà.

 Tôi ngồi xem một lúc , nhớ ra phải đi lấy gà cho mẹ. Ngoài đường người nhộn nhịp, xe thồ chở hoa, bình gốm, hàng Tết nhộn nhịp. Tôi tự hỏi hai con người ngồi biệt lập ở vườn hoa kia họ chơi đến bao giờ nhỉ.? Sao họ không về lo Tết nhất ở nhà.?

 Hỏi đến câu đấy, tôi chợt nhận ra rằng. Họ chẳng có nhà để về, hoặc nhà của họ xa lắm, họ không có tiền về , hay ở quê nhà họ cũng không còn người thân. Cả một năm trời hầu như ngày nào cũng gặp họ, những ván cờ cuốn hút làm tôi không để ý gì khác. 

Bây giờ thì tôi biết lý do mà ván cờ đêm trước của họ kéo dài bất tận như vậy.

Thứ Năm, 16 tháng 7, 2015

Cảnh giác Cao Nguyên và Tây Nam Bộ.

 Biên giới Việt Nam và Căm Pốt  trong những ngày gần đây đã xảy ra những chuyện nghiêm trọng. Hàng trăm người Cam Pốt dưới sự dẫn dắt của một số chính khách Cam Pốt đã xâm nhập lãnh thổ Việt Nam. Những người Cam Pốt này đã có hành vi công khai đập phá tài sản của những người dân  Việt Nam  dưới chiêu bài đòi chia lại đất đai biên giới giữa hai nước. Sở dĩ nói là nghiêm trọng bởi một hành vi công khai xâm nhập lãnh thổ nước khác, đe doạ tài sản, tính mạng người dân nước khác là yếu tố của sự khiêu khích chiến tranh. Không phải đơn thuần là một vụ mẫu thuẫn, xô xát có tính địa phương, làng xóm với nhau. Nhất là cuộc xâm nhập đó được chính khách trực tiếp tham gia dẫn đầu.

 Hành động ấy của những người Cam Pốt do Trung Quốc xúi bẩy. Đây là đòn trả đũa của cộng sản Trung Quốc với người em là CSVN, bởi những động thái xích lại Hoa Kỳ của CSVN mới đây.

Không cần phải che đậy dã tâm  kích động mẫu thuẫn Việt - Cam.  Trung Quốc mời một loạt 24 tướng lĩnh cao cấp của Cam Pốt sang Bắc Kinh hợp tác. Tại buổi gặp này phía Trung Quốc đã đưa ra cam kết sẽ ủng hộ lợi ích cốt lõi và chủ quyền lãnh thổ của Cam Pốt.

Một cách bình tĩnh và nhẫn nhịn, CSVN tạm thời tuyên bố dừng lại những công trình xây dựng sát biên giới, đồng thời hỗ trợ cho Cam Pốt 45 tỷ đồng để xây chợ tại tại Khu kinh tế đặc biệt Thary Tbaung Khmum (thuộc làng Đa Kandorl, xã Đa, huyện Memot, tỉnh Tbau Khmum, Vương quốc Campuchia); đối diện là cửa khẩu Chàng Riệc, xã Tân Lập, huyện Tân Biên, tỉnh Tây Ninh.

Việt Nam cũng gửi công hàm đến BNG Cam Pốt đề nghị hai bên thực hiện những cam kết trước đây. Cam kết có  điều khoản rằng '' Trong lúc đàm phán phân định, hai bên không bên nào di dời cột mốc '' theo tinh thần bản cam kết giữa hai nước ký hồi tháng 4 năm 2011.

Nhưng theo như lời của người phát ngôn BNG Việt Nam thì Cam Pốt không tỏ ra thiện chí trước những hành động của Việt Nam. 

Dưới sự hỗ trợ công khai của Trung Quốc, chắc chắn phía Cam Pốt sẽ gia tăng gây nhiễu loạn biên giới Việt Cam trong những ngày tới đây.

Để đối phó với tình hình biến động ở khu vực biên giới giáp với Cam Pốt. CS Việt Nam đã kiếm chế xử lý bằng ngoại giao để giảm căng thẳng. Tìm kiếm một giải pháp ôn hoà qua đối thoại, đàm phán. Hơn ai hết, những lãnh đạo CSVN hiểu rằng đằng sau những thái độ quá khích của Cam Pốt là sự xúi bẩy của '' ông anh tốt '' Bắc Kinh.

Tuy nhiên mặt khác đề phòng những diễn biến có thể đi xa hơn, trung tuần tháng 7 này,  CSVN đã có những gấp rút chuẩn bị về quân sự, an ninh quốc phòng. Thứ trưởng quốc phòng Việt Nam quyền bộ trưởng, thượng tướng Đỗ Bá Tỵ đã có mặt tại Tây Nguyên để kiểm tra khả năng chiến đấu của quân đội đóng tại đây.  Những chiến xa, pháo hạng nặng đã được điều chuyển về Nam Trung Bộ.  Mặc dù trả lời báo giới, người phát ngôn của BNG Việt Nam nói rằng tin Việt Nam di chuyển vũ khí hạng nặng về khu vực Nam Trung Bộ là không có cơ sở. Nhưng thực tế bằng mắt thường, nhiều người dân đã chứng kiến và chụp ảnh lại những đoàn tàu chở vũ khí hạng nặng di chuyển vào miền Trung.

Cũng trong trung tuần tháng 7 năm 2015, đại tướng bộ trưởng bộ công an, uỷ viên BCT, trưởng ban chỉ đạo Tây Nguyên Trần Đại Quang đã có mặt tại TP Buôn Ma Thuột để nhấn mạnh việc tập trung xử lý tổ chức Fullro đang trỗi dậy, cũng như ngăn ngừa  các tổ chức khác  đang tìm cách cắm chân tại địa bàn Tây Nguyên.

Điều cần lưu ý là những tổ chức mà ông Trần Đại Quang nhắc tới ở Tây Nguyên, là những tổ chức có mục đích đấu tranh khác hẳn với những tổ chức đang đấu tranh cho dân chủ, tự do trên cả nước Việt Nam. Những tổ chức ở Tây Nguyên này, đang đấu tranh để xây dựng một chế độ riêng rẽ trên Tây Nguyên mang tính sắc tộc.  Không thể loại trừ những tổ chức này được Cam Pốt và Bắc Kinh tạo điều kiện cho hoạt động trên lãnh thổ Cam Pốt  để thâm nhập phá hoại , chia rẽ đất nước Việt Nam thành nhiều mảnh.

Tây Nguyên chắc chắn sắp tới còn có nhiều nóng bỏng. Những đảng phái, tổ chức đấu tranh dân chủ cần có những đánh giá chính xác khi nhìn nhận sự việc Tây Nguyên và biên giới Việt Cam sẽ ảnh hưởng đến đất nước hay chế độ cộng sản VN thế nào. Để tìm cho mình những phát biểu, hành động, lối đi đúng đắn.

 Đa phần người dân Việt Nam đều chán ghét sự cai trị của ĐCSVN.

 Nhưng có lẽ , đa phần ấy mong muốn cộng sản Việt Nam thoái vị trên một đất nước còn nguyên vẹn.

Thứ Ba, 14 tháng 7, 2015

Đại Vệ Chí Dị

Nước Vệ triều nhà Sản năm thứ 70
Vệ Kính Vương năm thứ tư.

 Năm trước Bạo Tể Tướng công du Âu Châu tìm kiếm ngoại lực chống Tề. Ở nhà, đại thần bộ binh là Quảng Phệ dẫn một đoàn tướng lĩnh sang Tề kết giao. Trước điện Kính Thiên nhà Tề,  Quảng Phệ cao hứng đứng ra thay mặt toàn dân Vệ đời đời chung thuỷ son sắt với Đại Tề.

Trong triều có người nói với Vương.

- Quảng Phệ có ý tiếm ngôi, đi sứ danh đại thần mà cam kết việc của vua.

Vượng giận lắm, nhưng đang nhờ binh lực của Quảng Phệ để giữ triều chính, chuyện ấy chỉ để bụng không dám nói ra.

Quảng Phệ từ khi đi Tề về, ngày càng ngông nghênh, ngỗ ngược. Quân lính của Quảng Phệ để mặc biên cương, lãnh hải cho Tề lộng hành. Chỉ chú trọng nhăm nhe trấn áp người dân trong nước. Đã thế bọn Tổng Chính của Bộ Binh còn ép bọn Tổng Chính của bộ Hình làm việc gì phải thông qua ý kiến. Thế của Quảng ngày càng mạnh, vây cánh khắp nơi. Bọn thủ hạ Tổng Chính của Bộ Binh qua lại mật thiết với bọn tuyên giáo kinh thành. Hai hổ tướng tư lệnh kinh thành bộ binh đều là tay chân của Quảng, quân ngũ lúc nào cũng gươm giáo sẵn sàng nghe lệnh.


 Lúc ấy Vương sắp đi Cờ Hoa, Sáng Quyết và Quảng Phệ hội nhau uống rượu sau vườn phủ bộ Binh. Rượu ngà ngà Sáng Quyết hỏi.

- Theo đại nhân, thiên hạ ngày nay ai là anh hùng.?

Quảng Phệ đáp.

- Bọn Bạo,  Cả Sáng đang đương thời là anh hùng, ngoài ra có Xuân Phước, Đường Hoang cũng đáng kể tên. Thêm nữa phải kể đến Bốn Sương người mạn Nam bộ cũng đáng mặt anh hùng.

Sáng Quyết cười nói.

- Bạo tham nhũng không được lòng dân, Cả Sáng lập lờ gió chiều nào che chiều ấy không dám quyết, Bốn Sang chỉ võ miệng mà không có thực lực. Bọn Xuân Phước, Đường Hoang là phường cơ hội mà lên, trong triều không ai phục. Tất cả lũ ấy không đáng gọi là anh hùng.

Quảng Phệ hỏi.

- Vậy còn ai nữa.?

Sáng Quyết ghé tai Quảng thì thầm.

- Anh hùng trong thiên hạ chỉ có mỗ và tướng quân mà thôi.

Quảng Phệ nghe xong, ngửa cổ lên trời cười khặc khặc, vỗ đùi đét cái hỏi.

- Đại thần kinh thành đã nói vậy, chắc có ý rồi.?

Sáng Quyết nhấp chép rượu, kéo tay Quảng Phệ lại gần nói.

- Tới đây Vương đi Cờ Hoa, chẳng biết sẽ thế nào, nếu Vương ngả theo Cờ Hoa thì công lao chúng ta bấy lâu gắn kết với Tề thành công cốc. Việc này không thể không tính.

Quảng Phệ nói.

- Chả phải chuyến trước ông đi, đã xỉ nhục tướng Cờ Hoa là Giã Mặc Can khiến cả Cờ Hoa bị mất mặt đó sao. Cờ Hoa vốn đã hiềm khích với nhà Sản sau lần đó sẽ càng thêm phần hiềm khích. Lo gì chuyện ấy.

Sáng Quyết giơ tay áo ngăn Quảng lại, trả lời.

- Bọn Cờ Hoa thực dụng, chuyện xấu mặt không bằng chuyện thực lợi. Tin tức cho thấy bọn tay chân nhà Chúa vẫn qua lại với Cờ Hoa. Vệ Kính Vương tính háo danh,ưa nịnh bợ. Chỉ lo chuyện trau dồi danh tiếng của mình, không chăm lo thuộc hạ. Trung tín như Trăm Xanh chết chưa xanh cỏ mà Vương chả đoái hoài gì. Người anh hùng phải biết năm thời thế, định đoạt số phận mình. Chớ như Trăm Xanh cung cúc theo hầu loại vua cuồng danh đến nỗi vong mạng chả được ngó ngàng.

Quảng Phệ nói.

- Vậy biết làm sao ?

Sáng Quyết nói.

- Ngài đã nói thế, tôi cũng thật lòng. Chúng ta qua lại nhau bấy lâu, dứoi sự bảo trợ của Tề. Không thể để chuyện ngoài tầm tay nắm. Đã đến nước này. Cứ định ngày Vệ Kính Vương đi Cờ Hoa, ngài cho binh mã chiếm cứ kinh thành, phong toả triều chính. Tôi dùng tuyên giáo tung hô ngài lên làm Vương. Nhất hô bá ứng để ngài làm Vương, tôi làm Chúa. Xin Tề cho quân viện trợ áp sát biên cương . lãnh hải. Các trấn khác thấy vậy sẽ không dám dấy binh phản đối. Việc chỉ ba ngày là xong.

Quảng nói.

- Vậy thì để ngày hội toàn quân, các tướng lĩnh tụ cả ở kinh thành. Lúc ấy ra tay, không đứa nào kịp phản ứng.

Sáng Quyết cười vang.

- Mọi sự coi đã xong, xin nâng chén chúc mừng Tân Vương.

Cả hai bàn thêm đến khuya thì về. Sáng sau Quảng thăm lại binh mã kinh thành, dặn sẵn sàng gươm giáo ứng phó với tình huống bất ngờ. Còn Quyết về họp bọn tuyên giáo, căn dặn kỹ càng chuẩn bị dư luận.


Trong triều có người nói với Chúa.

- Quảng Phệ chuẩn bị binh mã, lại cấu kết với bọn tuyên giáo kinh thành là ý gì.?

Chúa cười nhạt, không nói câu nào.

Bọn tuyên giáo kinh thành bắt đầu đi rêu rao rằng chỉ có Đại Tề mới đáng tin, là chỗ dựa muôn đời cho nước Vệ. Những kẻ nào có y coi thường Tề đều là có ý muốn hai nước bất hoà, khiến cảnh đao thương , dân chúng lầm than. Lời ấy là ngầm hỗ trợ lời Quảng Phệ nói khi trước là tâm lý ghét Tề là nguy hại cho quốc gia.

 Chúa gặp Vương ở điện Tam Đền, lúc không có người Chúa hỏi.

- Nước Vệ vững được là phải nhờ Tề như bọn bộ Binh và tuyên giáo kinh thành nói chăng.?

Vương ngập ngừng đáp.

- Chủ trương trước nay là thế.

Chúa hỏi.

- Ngân khố cạn kiệt, không có lương nuôi quan lại, quân lính. Không có tiền nuôi quân, triều Sản khó đứng vững .Nhờ Tề giúp được bao nhiêu.?

Vương đắn đo đáp.

- Không biết là được bao nhiêu.

Chúa nói.

- Cứ cho là Tề cho vay, bảo vệ triều Sản vững vàng, nhưng xin hỏi ai sẽ là người đứng ra đảm nhận với Tề việc đấy. ?

Vương bảo.

- Giờ muốn được Tề cho vay , chỉ có Quảng là người được Tề yêu mến. Phi Quảng không ai nói được với Tề.

Chúa ngồi bên canh, phe phẩy quạt, mỉm cười nói.

- Vương còn đây, Quảng đi sang Tề đã thay mặt toàn dân thề thốt , hứa hẹn với Tề Bá Vương Giờ mà chỉ có Quảng mới nhờ Tề giúp, thử hỏi vay xong Quảng thái độ thế nào. ? E lúc đấy sớ của phủ Chúa cũng phải tâu sang bộ Binh xin ý Quảng.

Vương nín thinh không nói. Chúa tiếp tục.

  Vệ Mạnh Vương mười năm ngồi ngôi báu, không làm nổi việc gì. Khi Vệ Mạnh Vương rời ngôi, thiên hạ không ai nhắc đến. Coi như vết mờ trong lịch sử. Vương chỉ còn thời gian ngắn nữa, dù ai lên ngôi thì Vương cũng sẽ bị đời quên như Vệ Mạnh Vương.  Cái tiếng U Vương sẽ đi lưu truyền mãi mãi trong dân gian ngàn đời không xoá nổi.

Vương ngẩng đầu nhìn trời xanh thăm thẳm, lat sau mới hỏi.

- Ý Chúa muốn gì.?

Chúa nói.

- Nay lòng dân bất mãn với Tề, tất cả chỉ ngóng trông nhà Sản kết giao với Cờ Hoa làm đối trọng trong quan hệ Vệ Tề. Mọi thứ tôi đã lo xong, Vương đi chuyến này chỉ cần cư xử hoà thuận với Cờ Hoa, khi gặp Ô Mã Vương chỉ cần cười nói khoan hòa là được. Cái tiếng để đời vượt thác hoá rồng của Đại Vệ sẽ là của Vương cả.

Vương ngần ngừ nói.

- Bọn Quảng Phệ nắm binh lực, lại được Tề hứa hẹn phong Vương sau này, liệu có để yên không.?

Chúa nói.

- Quảng Phệ  ngày càng càn rỡ ngông nghênh. Làm đại tướng cầm quân, bất chấp mệnh Vua đi sứ cam kết đủ điều. Đã thế lại đem binh hội ước với Tề ở biên giới, công khai nhận lễ vật của địch. Chuyện làm phản chỉ ngày một ngày hai. Nay hắn đang mật giao với Tề và đại thần  Sáng Quyết, chắc làm phản ngày một ngày hai. Thám báo cho biết Quảng đã điều binh lính kinh thành chuẩn bị sắp sẵn, chỉ đợi Vương đi là làm phản.

Vương cả sợ, ôm mặt khóc hu hu.

- Thế này ta không đi nữa, không đi nữa.

Chúa dỗ dành.

- Khi chúng đã có ý làm phản, thì Vương đi hay ở chúng cũng làm. Thà cứ đi như đã quyết còn hơn. Mọi việc để tôi lo.

Vương nghe Chúa khuyên nhủ mãi, mới quyết định đi Cờ Hoa.


 Quảng Phệ định ngày khởi binh. Quân mã nai nịt gọn gàng gươm giáo, sẵn sàng đâu ra đó. Bọn Dư Luận Viên kinh thành nghe lệnh tuyên giáo cũng sắp sửa loa, bản hịch , lời truyền.

 Sát ngày hành sự, bỗng nhiên Quảng Phệ mất tích. Không ai biết được đi đâu. Lệnh trên truyền xuống thay gấp hai tư lệnh, chính uỷ kinh thành. Người ta đồn Quảng Phệ bị bệnh đột ngột, phải nằm chữa trị tại nơi bí mật. Nơi khác đồn Quảng Phệ định làm loạn bị bắt giữ. Chỗ kia lại nói Quảng bị thích khách ám hại.

Ngày hội toàn quân, Chúa nghiễm nhiên đứng ra chủ trì.

Vương đi xứ Cờ Hoa, mặt mũi rạng rỡ ngời ngời giao thiệp với Ô Mã Vương. Hai bên rất tâm đắc, hứa hẹn nhiều điều. Nước Tề nghe thấy nổi giận đùng đùng, cho quan phó tể tướng sang Vệ để khiển trách.

 Lại nói về Sáng Quyết, thấy Quảng Phệ mất tích, cho người đi dò la khắp nơi không rõ tung tích. Đoán được điều chẳng lành. Sáng Quyết bèn gọi trưởng tuyên giáo kinh thành là Sáng Lợi vào bảo.

- Việc lớn hỏng rồi, bảo bọn DLV giải tán không để ai trông thấy. Đốt hết hịch, lời truyền đi. Mau chóng ca ngợi quan hệ Cờ Hoa với Vệ. 

Sáng Lợi cấp tốc thâu đêm, suốt sáng viết bài ca ngợi nhà Sản, ca ngợi mối tình Cờ Hoa với Vệ  cho hợp thời cuộc, ý cũng muốn biện minh chủ của mình là Sáng Quyết trước sau cũng một lòng, một dạ trung với dân tộc, đất nước. Không liên can gì đến chuyện tạo phản của Quảng Phệ.

 Nước Vệ nội tình tạm yên, Vương và Chúa bàn nhau sắp xếp lại một số quan lại, tướng lĩnh.  Xảy có người đến đưa bài ca ngợi của Sáng Lợi tuyên giáo kinh thành. Vương hài lòng lắm khen ngợi hết lời. Chúa thấy vậy hỏi.

- Chuyện làm phản, Vương nghĩ còn ai không.?

Vương nói.

- Chỉ mình Quảng thôi.

Chúa nói.

- Quảng phệ tướng lợn, ngữ ấy chỉ được tham và liều, dù muốn làm phản mà không có kẻ bày mưu không chắc đã dám.

Vương hỏi.

- Vậy còn ai.?

Chúa nói.

- Quảng Phệ võ tướng, ngu dốt, tham lam. Xưa nay qua lại thân thiết với bọn Sáng Quyết. Mưu lược, kế sách đều từ đó mà ra, kẻ ấy ỷ học thức tiến sĩ, sách vở đọc nhiều, mưu kế thâm hiểm vô cùng. Không thể không trừ .

Vương ngại ngần,ấp úng nói.

-  Sáng Quyết mặt mũi vuông vức khôi ngô, có thể làm rường trụ nước nhà, theo ta cũng trung thành, đáng tiếc lại có bụng vậy. Có thể nương nhẹ đươc không.

Chúa không nói, chào từ biệt đi ra.

 Muốn biết số phận của Sáng Quyết và thủ hạ Sáng Lợi thế nào, xem hồi sau sẽ rõ. 

Thứ Hai, 13 tháng 7, 2015

Cắt xén tin nhân quyền.

Tháng 7 năm 2015, tổng bí thư ĐCVN Nguyễn Phú Trọng dẫn một phái đoàn quan chức sang thăm Hoa Kỳ. Trong chuyến đi này đến Hoa Kỳ, phái đoàn CSVN đã ký két được nhiều hiệp định, nhiều hợp đồng có lợi. Chẳng hạn như vay được của WB hơn nửa tỉ đô la để phát triển nông nghiệp, quân đội Việt Nam được sự trợ giúp huấn luyện và trang bị vũ khí từ bộ quốc phòng Mỹ trong một ngân khoản đến 425 triệu USD dành cho các nước ĐNA. Tất nhiên không nói thì cũng biết chắc chắn Việt Nam sẽ dành phần lớn số tiền trong ngân khoản này, bởi nếu để trang bị vũ khí, tác chiến trên biển thì thời điểm này Việt Nam cần hơn các nước trong khối ĐNA rất nhiều.

Những sự trợ giúp ấy chưa dừng lại ở đó, chắc chắn Hoa Kỳ sẽ còn trợ giúp Việt Nam tiếp tục với số tiền nhiều hơn nữa trong tương lai tới đây. Cũng như các hiệp định thương mại, viện trợ  chưa dừng lại như thế, sẽ còn nhiều hiệp định thương mại, hiệp định hợp tác khác lớn hơn và hiệp định TPP là một trong những thứ đó.


Vẫn theo kiểu đưa tin một nửa sự thật, báo chí CSVN chỉ đề cập những hiệp định ký kết về kinh tế, quốc phòng, khoa học công nghệ....nhưng tuyệt nhiên không nhắc gì đến vấn đề nhân quyền.

Một tờ báo ở Việt Nam đưa lời ông Nguyễn Phú Trọng nói.

- Không để nhân quyền cản trở quan hệ hai nước.

Cách đưa tin khiến người đọc tưởng rằng Hoa Kỳ rất cần CSVN, cần đến mức sẵn sàng công nhận thể chế CSVN, gạt bỏ những đòi hỏi gay gắt bấy lâu về nhân quyền, tôn giáo. người lao động, luật pháp... phải được cải thiện.

Hoa Kỳ cần gì ở CSVN mà phải đánh mất bản sắc của mình như thế. ?

Cần về kinh tế .? Tào lao, rõ là mức xuất siêu của Việt Nam hiện nay vào Hoà Kỳ và sẽ còn cao nữa trong tương lai.  Việt Nam cần Hoa Kỳ chứ khôn phải là ngược lại. Mới thế mà Việt Nam đã nhận nửa tỷ usd cho nông nghiệp, mấy trăm triệu từ túi Hoa Kỳ cho quốc phòng.

Cần để chống Trung Quốc ư.? Chẳng phải Việt Nam tuyên bố không đứng về bên nào, không liên minh với ai để chống nước thứ ba. Chẳng phải chính Việt Nam đang là nạn nhân trực tiếp bị Trung Quốc đe doạ chủ quyền đấy sao. ?

Việt Nam mới là kẻ cần tiền và cần sự trợ giúp của Hoa Kỳ về nhiều mặt, và ở thời điểm này thì lại cần hơn bao giờ hết.

Và khi Việt Nam đến tận nước Hoa Kỳ để ngửa tay xin xỏ những điều họ cần. Hoa Kỳ sẵn sàng giang tay giúp đỡ và bỏ qua tất cả những đòi hỏi về cải cách nhân quyền, tôn giáo, tự do ngôn luận ...ở Việt Nam. ?

Chẳng bao giờ có chuyện như vậy xảy ra. Báo chí Việt Nam không nói đến những thoả thuận về nhân quyền, tôn giáo...hoặc nói khác đi. Đó là bởi những đòi hỏi của Hoa Kỳ về nhân quyền, tôn giáo..khá cao. Việt Nam phải chấp nhận những đòi hỏi đó để đạt được những thứ họ đang cần ở Hoa Kỳ. Trước mắt Việt Nam cần che đậy thông tin để người dân trong nước thấy họ không bị ê mặt, mất thể diện. Và hơn nữa họ che đậy để giới đấu tranh nhân quyền trong nước bi quan, chán nản. Thử hỏi nếu những điều khoản Việt Nam cam kết với Hoa Kỳ về nhân quyền lộ ra, những người đấu tranh nhân quyền, tôn giáo Việt Nam sẽ phấn khích đến đâu, những thông tin đó sẽ là động lực lớn đối với họ thế nào, thúc đẩy họ hoạt động mạnh mẽ hơn ra sao.?

Một trong những bằng chứng báo chí Việt Nam cắt xén tin về nhân quyền,  đó là việc bỏ  một đoạn lời phát biểu của nghị sĩ McCain.


'' Hoa Kì yêu cầu Chính phủ Việt Nam có những bước đi có ý nghĩa và vững vàng để bảo vệ nhân quyền, kể cả trả tự do cho các tù nhân lương tâm, và cải cách pháp lí. Đó nên là mục tiêu của chúng ta, và chúng ta nên làm việc với nhau để hoàn tất mục tiêu đó càng sớm càng tốt nhằm đem lại lợi ích cho cả hai nước.''

Rõ ràng không phải Hoa Kỳ không đòi hỏi Việt Nam thay đổi nhân quyền. Trái lại chính phủ Hoa Kỳ còn đòi rất mạnh mẽ. Không có chuyện Việt Nam đạt được tất cả những gì họ muốn ở Hoa Kỳ lại không phải nhượng bộ nào . Những bài báo kể lể về những điều khoản kinh tế, khoa học, quốc phòng ... mà Việt Nam  đạt được khi đến Hoa Kỳ nhưng không phải nhượng bộ gì, chỉ loè bịp được những kẻ u mê luôn tin tưởng CSVN tài cao, qua mặt được tất cả thế giới và trấn an những kẻ trong nội bộ cộng sản  cuồng tín , cực đoan ưa trấn áp nhân quyền bằng thứ luật pháp man rợ của Đảng

Vì lo sợ những người đấu tranh nhân quyền ở Việt Nam phấn khởi, lo sợ những kẻ thuộc hạ khát máu của mình sẽ  bất mãn vì không còn được trọng dụng trong việc trấn áp những nhà đấu tranh.

Cho nên CSVN buộc phải cắt xén, bưng bít thông tin đàm phán nhân quyền giữa Hoa Kỳ và Việt Nam trong chuyến đi của Nguyễn Phú Trọng vừa qua.





Thứ Bảy, 11 tháng 7, 2015

Vụ máy xúc Hải Dương - Cộng sản giết dân ?

Cộng sản giết dân.
Cộng sản dã man, tàn bạo
Cộng sản khát máu, giết người.

Rất nhiều những lời thốt lên như thế khi chứng kiến clip một người phụ nữ nằm dưới bánh xích xe máy ủi của đội cưỡng chế, trong một vụ cưỡng chế tại khu công nghiệp Lương Điền - Cẩm Điền tỉnh Hải Dương.

Một số người bảo vệ ĐCS lập tức lên tiếng. Họ cho rằng những người thốt lên những câu như trên hoàn toàn ác ý với chế độ. Chưa đâu vào đâu đã mượn cớ sự việc kết luận như vậy.

Năm 2011 có một vụ tại Chương Mỹ, Hà Tây. Một số nữ công nhân ở nhà máy Giai Đức đình công đòi cải thiện bữa ăn trưa. Trong khi họ ngồi đình công thì xe chở vật liệu đến. Người bảo vệ mở cổng bảo lái xe cứ đánh xe vào nhà máy. Người lái xe qua cổng thấy tốp nữ công nhân ngồi. Anh ta xuống xe, tắt máy và chờ đợi. Người bảo vệ nhà máy nhận lệnh từ ông chủ nhà máy phải cho xe chở vật liệu vào dỡ hàng. Người bảo vệ đã nhảy lên xe ô tô, mở máy và lao thẳng vào đám nữ công nhân. Trong đó có cả nữ công nhân đang mang thai.


Một số anh em NoU lúc ấy đã đến thăm gặp gia đình nạn nhân, quyên góp hỗ trợ, trợ giúp về pháp lý như tìm luật sư miễn phí, tìm chứng cớ.

Vụ án đến ngày xét xử, tên thủ ác chịu mức chung thân về hành vi dã man của mình.


Chúng tôi đã trao đổi nhiều với luật sư khi quá trình tố tụng đang diễn ra, tìm  xem có yếu tố chủ mưu hoặc trách nhiệm liên đới của chủ nhà máy và chính quyền địa phương trong vụ việc này.

Nhưng chủ nhà máy và chính quyền địa phương họ không bao che cho tội phạm, trái lại họ nói thẳng rằng việc đó tự ý người bảo vệ làm, họ hoàn toàn không có ý định đàn áp bạo lực như vậy. Cứ để pháp luật xét xử khách quan. Kết cục thì thủ phạm lãnh mức án chung thân.

Trở lại với vụ máy xúc cán người ở Hải Dương, tại sao khi thông tin sự việc rộ trên các trang mạng. Chính quyền Hải Dương lại vôi vàng xuyên tạc sự việc một cách trắng trợn, như cuống cuồng che đậy tội ác diễn ra. Từ công an, uỷ ban, báo chí đều thống nhất tìm cách xuyên tạc sự thật, vu khống chứng cớ giả mạo. Clip do dàn dựng.

Điều đó cho thấy, có sự dính líu của chính quyền trong vụ việc này. Bởi thế, họ tìm mọi cách để lấp liếp.
 Còn nếu không họ cứ để mọi việc diễn ra tự nhiên, ai làm người nấy chịu như vụ án ở công ty Giai Đức. Sự dính líu chắc phải sâu sắc và cực kỳ lớn mới khiến cả bộ máy chính quyền Hải Dương vào cuộc để lấp liếm.

Nếu như không có sự dính líu, liên quan , chỉ đạo của chính quyền Hải Dương trong vụ việc bạo lực này. Chắc hẳn chính quyền sẽ phủi tay, ai làm kẻ nấy chịu. Hy sinh một con tốt tự tiện hành động dã man trái với ý kiến chỉ đạo chẳng có gì là khó.

Nạn nhân là bà Châm không chết, các chấn thương có thể hoàn phục. Chỉ cần bắt kẻ lái máy xúc kết tội thiếu quan sát, bồi thường tiền cho nạn nhân. Mọi việc sẽ không có gì đáng nói nữa. Như vụ dưới đây.


Nhưng chuyện chính quyền Hải Dương xuyên tạc trắng trợn vụ việc, càng khiến cho dư luận thêm bức xúc, báo chí phải vào cuộc. Hành động ấy của chính quyền Hải Dương là một điều khó hiểu. Sự việc diễn ra rành rành, dù chính quyền Hải Dương dính líu tới việc cưỡng chế bạo lực này thì không thiếu gì cách để xoa dịu, làm nhỏ chuyện.  Tại sao chính quyền Hải Dương lại chọn một cách rất dại dột là trắng trợn xuyên tạc sự việc. Khiến cho sự việc càng lớn hơn như đổ dầu vào lửa.


Trả lời báo chí, ông chủ tịch huyện Cẩm Giàng nói.

'' Tôi đã xem clip trên mạng, người ta đã cắt ghép kinh khủng quá, không đúng sự thật. Chúng tôi đang trên đường đến Ủy ban tỉnh và sẽ báo cáo cụ thể về việc này”.

 Làm sao mà ông chủ tịch huyện biết ngay là cắp ghép, trừ tường hợp ông có mặt ở đó ra,  ông chẳng có căn cứ nào để khẳng định clip là cắt ghép. Đến chuyên gia về kỹ thuật cũng phải mất thời gian để phân tích, đánh giá clip cắt ghép hay không. Đằng này ông chủ tich phán luôn là cắt ghép.

Dường như có một sự cố ý để vụ việc trở thành ầm ĩ hơn. Ai đứng đằng sau chuyện xuyên tạc trắng trợn này để gây bức xúc lớn hơn và nhằm mục đích gì.?

Loại trừ việc che đậy, lấp liếm để chối tội của quan chức tỉnh Hải Dương. Chẳng thể nào ngu đến mức che đậy sự thật bằng cách ngô nghê như vậy. 

Hãy xem bản tin này.


Trả lời phóng viên báo Người Lao Đông, ông chủ tịch tỉnh nói rằng

''...UBND tỉnh giao cho Sở TNMT kịp thời tham mưu với lãnh đạo tỉnh, sớm có văn bản trả lời Đoàn Luật sư TP.Hà Nội về các nội dung liên quan đến kiến nghị xung quanh việc bồi thường giải phóng mặt bằng tại KCN”.

Một chi tiết rất bất ngờ, là tại sao trả lời phóng viên báo NLD, ông chủ tịch lại nói rằng sớm có văn bản trả lời Đoàn Luật Sư Hà Nội. ĐLSHN nào có thấy nhắc tên từ đầu đến cuối bài báo. Và đoàn LSHN liên quan gì ở Hải Dương này nhanh chóng như vậy. Tại sao lại là đoàn LSHN mà không phải đoàn LS Hải Dương ,đoàn luật sư Hải Phòng, Bắc Ninh, Hưng Yên...

Chưa hết, ngay chiều xảy ra sự việc, đài truyền hình Hà Nội đã góp phần đưa tin xuyên tạc vụ việc này. Phải nói THHN phải rất nhanh chóng mới có thể được phóng sự đưa ra sau vài tiếng. Nội dung định hướng là sai trái do nông dân gây ra khiến người lái máy xúc mất bình tĩnh. Không có chuyện máy xúc cán dân.


 Tại sao truyền hình Hà Nội và đoàn luật sư Hà Nội vào cuộc nhanh như vây, và đồng loã với chính quyền Hải Dương xuyên tạc vụ án này. ? Bí thư Hà Nội Phạm Quang Nghị là uỷ viên BCT, cấp cao hơn bí thư tỉnh uỷ Hải Dương.  Câu hỏi đặt ra nếu không có sự đồng loã, ủng hộ của cấp trên từ BCT. Thì Hải Dương có dám mạnh miệng trắng trợn xuyên tạc sự việc này không.?

Rõ ràng chúng ta thấy có hành động của Phạm Quang Nghị, người từng giữ chức vụ quan trọng về truyền thông, rất rành kinh nghiệm trong vụ này.  Vì sao Phạm Quang Nghị cho truyền hình, đoàn luật sư HN vào cuộc nhanh chóng bao che cho Hải Dương, một địa bàn nơi khác. Nhiều năm kinh nghiệm trong lãnh vực quản lý truyền thông, báo chí. Hẳn Phạm Quang Nghị phải biết che đậy sự thật rõ ràng như thế này chỉ khiến sự việc trầm trọng hơn. 

Phạm Quang Nghị muốn Hải Dương nóng để thu hút dư luận, tránh tập trung vào những vụ việc nổi cộm ở Hà Nội hay là Nghị muốn bao che cho đàn em ở Hải Dương.?

Không, Phạm Quang Nghị đang cố tình gây bất ổn, cố tình tạo thêm bức xúc, đổ thêm dầu vào lửa để người dân thấy rõ ràng là cộng sản giết người. Bởi cộng sản giết người thì mới phải lấp liếm sự thật, nếu không đã để thẳng băng như vụ cán xe ở Hà Tây.

Trước những diễn biến mới đây trong quan hệ Mỹ, Việt. Một kẻ thân Tàu như Phạm Quang Nghị đã bị loại khỏi cuộc chơi. Nỗ lực cấu kết với Phùng Quang Thanh để tạo liên minh đã bị bẻ gẫy khi Phùng Quang Thanh biến mất bí ẩn.  Giờ đây Phạm Quang Nghị đang lo lắng cho số phận của mình. Việc Nghị kích động cho rối loạn ở các nơi khác, để mình vừa tạm tránh mũi dùi dư luận, vừa tìm trong lúc hỗn loạn đó thời cơ để thay đổi cục diện là điều dễ hiểu.

Chính quyền Hải Dương tưởng Nghị đỡ cho mình, họ không biết rằng họ đang bị Nghị lợi dụng làm con bài gây loạn xã hôị để thực hiện âm mưu của Nghị.

Sau Phùng Quang Thanh, có lẽ phải tính đến Phạm Quang Nghị. Một con người nham hiểm gấp bội lần Phùng Quang Thanh. Còn những người như Nghị thì dân chúng sẽ còn thốt lên cộng sản giết người, cộng sản dã man, cộng sản giết dân...ngày một nhiều hơn.

Thứ Năm, 9 tháng 7, 2015

Ai cũng phải chuyển mình.

Rút cục thì Nguyễn Phú Trọng, TBT ĐCSVN phải dẫn phái đoàn quan chức CS sang Hoa Kỳ để ký nhiều điều khoản hợp tác. Chẳng ai lạ gì sự tô vẽ của CSVN. Ngay cả những trận đánh thua tan tác, chết sạch sành sanh cũng được tô vẽ thành thắng lợi. Như thắng lợi mang tính chất chính trị, thắng lợi vì thăm dò được khả năng quân địch, thắng lợi có ý nghĩa đột phá....

Lặn lội bầu đoàn kéo đến nhà người ta cách nửa vòng trái đất, nhất là nhà của kẻ mình trước nay tuyên bố thù hận không đội trời chung. 

Chỉ từng ấy cũng đủ để hiểu là cái vị thế đang ra sao. Không phải nói nhiều. Hãy cứ để cho bộ phận tuyên truyền của CSVN tìm cách xuyên tạc sự thật để giữ thể diện,  rằng Hoa Kỳ phải chấp nhận đàm phán, chấp nhận cộng sản, phải công nhận Việt Nam tiến bộ, dân chủ gấp ngàn lần tư bản....Sự thật thì ai cũng thấy rồi. Chẳng đôi co bóc mẽ những kẻ đã vào đường cùng làm gì.

Người hiểu biết cư xử, khi cho ăn mày tiền, không bao giờ họ đứng xa ném đồng xu vào cốc gã ăn mày. Họ lại gần, cúi xuống thả đồng xu nhẹ nhàng vào trong cốc.

 Đã là  Minh Quân ý chí muốn thâu phục thiên hạ,  không bao giờ hạ nhục hàng tướng địch đến dưới trướng mình, họ ân cần đối đãi tử tế như người bạn thân xa cách lâu ngày giờ quay lại cố hương.

Từ ngoài hè phố đến cung điện người ta đều cư xử như vậy.

Đến hơn nửa thế kỷ nay  tư tưởng thù hằn, chống đối, nghị kỵ, không đội trời chung với Hoa Kỳ luôn ngự trị trong tim óc người CSVN. Thậm chí tư tưởng hận thù ấy còn được tuyên truyền cho thiếu nhi, học sinh lòng căm thù đế quốc Mỹ. Còn được dựng thành đài tưởng niệm bia căm thù trên khắp quê hương. Được khuyến khích sáng tác những tác phẩm văn học, nghệ thuật khích động lòng căm thù đó.

Càng như vậy, mới thấy sự chuyển mình của CSVN khi TBT Nguyễn Phú Trọng, kẻ thù Mỹ một cách cực đoan, lại dẫn phái đoàn quan chức cấp cao đến tận Hoa Kỳ để xin xỏ, nhờ vả là sự chuyển mình, thay đổi đáng ghi nhận.

Người thấy  CSVN như thế, họ nói thế này. 

Chẳng qua bọn CSVN sắp chết, chúng bám víu, cầu cạnh tìm lối thoát, chúng hết tiền, chúng đói khát, chúng van lạy tứ phương, bất chấp danh dự....

Với tôi, tôi cho rằng CSVN lần này can đảm. Cái can đảm là dám vượt qua những định kiến cố hữu, bắt tay với kẻ cựụ thù mà mình vẫn rêu rao , chỉ trích bao lâu nay..

 Nếu nhìn công tâm,  chắc bên trong nội bộ những người CSVN, họ cũng phải trăn trở, vật vã, cân nhắc...thậm chí là thanh trừng những ý kiến cản trở,  để đi đến quyết định hợp tác với Hoa Kỳ. Một quyết định quan trọng và lớn lao như thế, chỉ riêng sự túng bẫn thôi thúc là chưa đủ. Phải có thêm sự can đảm vượt qua chính tư tưởng, định kiến của bản thân mình. Lúc Hàn Tín luồn trôn anh hàng thịt, đó cũng là sự can đảm để vượt qua chính mình. Không phải bất cứ hành động cầu xin nào cũng là hèn nhát,  không phải lúc nào sự hạ mình cũng do nhu cầu sinh tồn thôi thúc.

CSVN đã chuyển mình, tự thay đổi để thích ứng với thời cuộc mới. Chắc chắn CSVN phải nhận ra sự thay đổi, chuyển mình ấy mang lại cho họ lợi ích hơn việc không thay đổi. Và vì thế họ thay đổi, chuyển mình.


Ngay sau ngày người cộng sản bảo thủ số một Nguyễn Phú Trọng bắt tay thân thiện, cởi mở với tổng thống Obama trong phòng Bầu Dục. Hãng truyền thông quốc tế BBC phỏng vấn một cựu chiến binh VNCH có tên là Ngô Kỷ. Những ai ở Cali đều biết Ngô Kỷ là người chống Cộng không đội trời chung. Ông ta chống CSVN y như những người CSVN chống Hoa Kỳ. Nếu CSVN từng coi bất kỳ ai dính dáng đến Hoa Kỳ đều là tay sai của thế lực thù địch, thì Ngô Kỷ cũng coi bất kỳ ai kể cả đồng đội của ông ta là tay sai cộng sản nếu như không chống CSVN theo ý ông ta.

Ở một nét chống đến cùng, chống sắt máu, không đội trời chung. Ông Ngô Kỷ và ông Nguyễn Phú Trọng không khác gì nhau.

Thế nhưng ông Nguyễn Phú Trọng thay đổi, còn Ngô Kỷ thì vẫn thế.

Sở dĩ BBC chọn Ngô Kỷ phỏng vấn, là bởi Ngô Kỷ đại diện tiêu biểu cho tinh thần chống CSVN đến mức một mất, một còn. Không thể đứng song song cùng tồn tại. Hãy cứ dạo trên các trang mạng xã hội, diễn đàn, các tờ báo, các hội nghị để thấy tinh thần ấy không hề nhỏ một chút nào.

Có thể cái khác nhau là tinh thần ông Ngô Kỷ xuất phát từ chánh nghĩa quốc gia, là lá cờ vàng 3 sọc đỏ có từ thời vua Thành Thái, là vì một nước VNCH nhân bản, văn minh, tiến bộ, là ý chí của hàng triệu người Việt hải ngoại. 

Nhưng thế cuộc đang diễn ra thế nào mới là điều đáng nói. Cái tinh thần mà ông Ngô Kỷ đại diện ấy, làm thế nào để chuyển biến nó thành hiệu quả là tiêu diệt được đảng CSVN, thành lập lại chế độ VNCH.? Vận động quyên góp tiền bạc, lập quân đội như Hoàng Cơ Minh, Mai Văn Hạnh, Lê Quốc Tuý tiến về giải phóng quê hương.? Hay tuyên truyền vận động toàn dân đứng lên tổng khởi nghĩa lật đổ chế độ CSVN và phục dựng lại chế độ VNCH.? Hoặc là nhờ các cường quốc tạo áp lực cô lập, cấm vận, phong toả khiến CSVN tan rã, tự sụp đổ để chế độ mới lên.?

Chẳng biện pháp nào là hữu dụng cả, nó chỉ trên lý thuyết mà thôi. Chừng nào những người chống CSVN mà còn tư duy phải một mất một còn ngay với CSVN như đánh xóc đĩa, mở ra là phải có chẵn, có lẽ, có được, có thua ngay. Chừng đó những hoạt động nỗ lực của các bạn sẽ là gáo nước đổ vào xe cát. Lý thuyết là một gáo nước sẽ làm thấm đống cát, ngàn gáo nước sẽ làm trôi đống cát. Nhưng để có ngàn gáo nước là vấn đề của thời gian, mà bạn không biết bao giờ mới có đủ ngàn gáo nước.

Hoa Kỳ tiếp đảng trưởng CSVN Ngyễn Phú Trọng. Có nghĩa Hoa Kỳ công nhận ĐCSVN.?

Đúng là vậy, nhưng chưa đủ. Công nhận ĐCSVN có nghĩa Hoa Kỳ sẽ còn công nhận hàng chục đảng phái khác ở Việt Nam. Nếu Hoa Kỳ muốn Việt Nam đa đảng, không có lý do gì Hoa Kỳ chiều lòng các đảng phái Việt Nam khác để tiêu diệt và xoá sổ Đảng CSVN. Các nước Pháp, Đức...đảng cộng sản vẫn được phép hoạt động như bất kỳ đảng phái nào. ĐCSVN vẫn hoạt động và các đảng khác cũng sẽ phải được hoạt động.

Và trong một quan điểm rõ ràng tiến bộ chung của toàn cầu như thế. Không có lý do gì mà Hoa Kỳ lại ủng hộ đảng này tiêu diệt, xoá sổ đảng khác. Các đảng phái phải phải học cách cạnh tranh lành mạnh để giành quyền lực chính trường.

Có lẽ đến lúc các đảng phái có tinh thần chống CSVN không đội trời chung, phải thay đổi quan điểm của mình. Thay đổi không phải là hèn nhát, không phải là từ bỏ bản thân mình, là thoả hiệp mắc mưu CSVN. Thay đổi là để phù hợp với một cuộc chiến mới, một tình hình thực tiễn đang diễn ra.

Điều cần thiết bây giờ là công khai thành lập đảng tại Việt Nam, có cương lĩnh, đường lối, hoạt động ôn hoà, dùng lý lẽ vận động quần chúng ủng hộ đảng mình. Một trong những đòi hỏi đầu tiên là đòi quyền chính danh của các đảng phái, tiếp tới đòi sửa đổi điều 4 hiến pháp...tiếp tới nữa thì đảng nào được nhân dân tin yêu, đảng đó nắm quyền. 

Biết đâu nhân dân vẫn tin ĐCSVN, bầu lá phiếu cho họ nắm quyền giữa muôn trùng đảng khác. Cũng phải vui vẻ chờ lần sau.

Một số bạn sẽ nói, lập đảng phái công khai sẽ bị bắt tù hết ư.?

Yên tâm đi, nếu các bạn bị bắt tù vì lập đảng phái ôn hoà. Đó sẽ là khúc xương ném giữa hiệp định toàn diện mà Hoa Kỳ và CSVN đang thực hiện. Nó sẽ làm cản trở, thậm chí là tan vỡ những gì mà Hoa Kỳ và ĐCSVN giao ước. Một khi hiệp định này tan vỡ, CSVN trở về con đường cũng quẫn, lúc đó chả ai biết nó sẽ sụp đổ hay tồn tại kiểu gì. Khi Đảng CSVN đã bước chân đi đến Hoa Kỳ thế này, con đường quay lại chẳng hề dễ chút nào. Họ sẽ phải lựa chọn là để cho các đảng khác hoạt động trong khi họ còn đầy đủ sức để lấn át để nắm quyền hơn là lựa chọn tiêu diệt các đảng khác, rồi cùng dắt tay đi đến thiên đàng CNXH sớm nhất bằng cách thăng thiên.

Nhưng không thể hoạt động với tiêu chí một mất một còn với ĐCSVN. Họ đã không còn thế với Hoa Kỳ, các bạn cũng nên nghĩ lại cho phù hợp thực tại.

Tái bút.

Cũng như thường lệ, đây là bài tào lao, chém gió, thiển cận không đánh giá hết mọi vấn đề, suy diễn,  không có lý luận cơ sở nào đúng đắn. Xin hãy đọc với tính chất giải trí. Bài viết của một  kẻ vô học, cơ hội, chọc ngoáy để câu like. Thoả mãn thói háo danh tầm thường. Hoàn toàn không có giá trị tham khảo.

Thứ Tư, 8 tháng 7, 2015

Việt Nam thay đổi thế nào sau chuyến đi của Nguyễn Phú Trọng.


Hoa Kỳ lâu nay vẫn bị ĐCSVN coi là thế lực thù địch lớn nhất. Bởi vậy chuyến đi của phái đoàn Nguyễn Phú Trọng phải được toàn đảng CSVN tinh toán, cân nhắc đi đến đồng ý. Có nghĩa trước đó đã có nhiều cuộc bàn thảo kỹ càng trong nội bộ. Có nâng cấp quan hệ với Hoa Kỳ hay không, quan hệ thế nào, quan hệ mang lại lợi hại ra sao, sẽ ký kết hợp tác những gì...

TBT Nguyễn Phú Trọng vốn là kẻ giáo điều cộng sản bậc nhất ở Việt Nam hiện nay. Tư tưởng luôn cảnh giác Hoa Kỳ có trong Nguyễn Phú Trọng cách đây hàng chục năm. Vào những buổi ban sơ của hiệp định thương mại Mỹ Việt, lúc đó Nguyễn Phú Trọng trong vai trò phó chủ tịch hội đồng lý luận trung ương. Một chức vụ lớn về tư tưởng của ĐCS, Trọng đã có ý kiến đề nghị cảnh giác trước việc ký kết hiệp định thương mại Việt Mỹ.

 Thế nhưng, gần hai mươi năm sau. Trên cương vị cao nhất của ĐCSVN, Nguyễn Phú Trọng dẫn bầu đoàn sang Hoa Kỳ để mong được ký kết nhiều hiệp định thương mại lớn hơn rất nhiều nữa. Chẳng hạn như hiệp định thương mại TPP.

Điều gì đã khiến Nguyễn Phú Trọng làm vậy. Đó là tình hình kinh tế của Việt Nam đang ở mức thảm hại và việc Trung Quốc  gia tăng đe doạ chiếm đoạt biển Đông. Nhân dân Việt nam sục sôi đòi hỏi ĐCSVN phải có liên kết với Hoa Kỳ để giải quyết hai vấn đề bức bối là kinh tế và chủ quyền. Áp lực từ phía người dân đòi hỏi quan hệ với Hoa Kỳ ngày càng tăng cao. Nhưng ĐCSVN vẫn chần chừ, không quyết bao nhiêu năm nay việc quan hệ chiến lược với Hoa Kỳ. Đến bây giờ CSVN mới quyết định.

Bởi quan hệ với Hoa Kỳ để giải quyết được hai vấn đề đó, thì vấn đề tồn tại của ĐCSVN sẽ ở đâu. ?

Câu hỏi hoài nghi về sự tồn tại của ĐCSVN tương lai sẽ ra sao khi hợp tác với Hoa Kỳ là nỗi lo của toàn thể đảng CSVN. Khi câu hỏi này chưa được thoả đáng, thì dẫu kinh tế Việt Nam có quay lại thời bao cấp gạo châu, củi quế hay Trung Quốc có đánh chiếm nốt Trường Sa như năm 1988 thì cũng chưa thể khiến người cộng sản động lòng.

Dường như Hoa Kỳ đã có một chính sách để bảo đảm an toàn cho ĐCSVN trong tương lai. Một chính sách không hề mới, bởi Hoa Kỳ đã từng làm với Trung Quốc trước kia.

Để minh chứng cho ví dụ ấy sẽ được đảm bảo, Hoa Kỳ mời TBT Nguyễn Phú Trọng đến phòng Bầu Dục để hội đàm, ký kết, thương thảo những hiệp định đã được hai bên chuẩn bị qua nhiều lần trao đổi trước đó.

 Một cách gián tiếp tỏ thiện chí của Hoa Kỳ là ngầm công nhận vai trò lãnh đạo của cộng sản Việt Nam. Đó là điều khiến cho toàn đảng CSVN cảm thấy yên tâm khi hợp tác với Hoa Kỳ. Trong đầu những người CSVN chắc đã thở phào nhẹ nhõm, nếu CS Trung Quốc hợp tác với Hoa Kỳ mà vẫn tồn tại hàng chục năm đến giờ. Thì người cộng sản VN chả có gì phải lo ngại cho tương lai mấy mươi năm nữa của họ, khi quan hệ với Hoa Kỳ.

Các thắc mắc, hoài nghi của ban lãnh đạo  ĐCSVN đã được giải quyết. Hợp tác toàn diện với Hoa Kỳ mà vẫn tồn tại cai trị đất nước.

Chuyến đi của Nguyễn Phú Trọng đến Hoa Kỳ năm 2015 cũng như chuyến đi của Đặng Tiểu Bình đến Mỹ năm 1979. Nếu chuyến đi của Đặng là nhằm ngăn chặn ảnh hưởng của Liên Xô tại Đông Nam Á. Thì chuyến đi này của Trọng lại nhằm ngăn chặn ảnh hưởng của Trung Quốc tại Đông Nam Á.

Như thế nếu có xung đột căng thẳng với Trung Quốc, chẳng những CS Việt Nam không sợ Hoa Kỳ can thiệp làm mất chế độ. Trái lại còn được Hoa Kỳ yểm trợ để đứng vững hơn.

Hoa Kỳ vẫn thực dụng như họ từng thực dụng.

Người Trung Quốc đã biết tận dụng khoảnh khắc mâu thuẫn Xô - Mỹ lúc đó để kiếm những cơ hội phát triển kinh tế, quốc phòng cho mình thành một cường quốc như ngày nay. Liệu những người cộng sản Việt Nam có làm được như vậy không. ? Họ có phát triển được kinh tế, bảo đảm được chủ quyền mà vẫn giữ vững vai trò cai trị đất nước hay không.?

Tuy chính sách, bước đi của CSVN hôm nay có phần giống với Trung Quốc trước kia. Nhưng thời điểm khác nhau, nội bộ khác nhau, nhân dân khác nhau....không ai có thể biết được trước sẽ thế nào.

 Trước mắt sau chuyến đi này, Việt Nam có nhiều thay đổi về kinh tế, giáo dục, nhân quyền, quốc phòng....một số văn bản luật.

Nhưng chỉ hai vấn đề thay đổi lớn nhất là chính sách kinh tế và chính sách quốc phòng. Còn các vấn đề còn lại như nhân quyền, tôn giáo, giáo dục, y tế sẽ được thay đổi một cách dè dặt theo kiểu ban ơn nhỏ giọt để xoa dịu dân chúng và giảm bức xúc của những thượng nghị Hoa Kỳ.

Tái bút.

Nếu trường hợp của Việt Nam hôm nay tương tự như Trung Quốc, đợt tới đây có thể Việt Nam sẽ có thêm vài đảng phái được phép hoạt động như Trung Quốc bây giờ đang có 9 đảng được chính thức công nhận hoạt đông. Đó là lý do vì sao một mặt Hoa Kỳ nâng cấp quan hệ với CSVN nhưng vẫn có những gặp gỡ với các nhà bất đồng chính kiến, các lãnh đạo đảng phái Việt Nam.

Để phòng ngừa trường hợp này đến, trong trường hợp không thể dùng biện pháp bắt bớ, bỏ tù vì tội lập đảng. Cộng Sản Việt Nam ra tay tăng cường ráo riết dùng dư luận để vu vạ tư cách những người đấu tranh có khả năng thu hút. Đặc biệt cộng sản VN chú trọng tới việc lợi dụng tính tranh giành ảnh hưởng của các đảng phái, nhóm hội để  khoét mâu thuẫn cho đấu đá, chỉ trích nhau, tự mình giảm giá trị trong mắt quần chúng nhân dân. 

Với số đông quần chúng nhân dân thấy xe bia đổ chạy ra hôi, thấy ăn miễn phí chen nhau chật cứng đường, hoặc đẩy bật nhau để giành đồ ăn tự chọn đồng thời vẫn ca ngợi lãnh tụ Hồ Chí Minh hay ĐCSVN, thì một chút thay đổi kinh tế sẽ khiến họ ơn Đảng, một chút thay đổi quốc phòng sẽ khiến họ tự hào mang dòng máu một dân tộc quật cường, bách chiến, bách thắng. Và như thế đương nhiên họ không bao giờ là lực lượng chống đối lại ĐCSVn vinh quang mà HCM dày công tạo dựng.

Con đường đi đến dân chủ phía trước vẫn gian nan. Nhưng may mắn trong hàng ngũ đấu tranh dân chủ còn có nhiều người tài, đức, có học thức, có tâm với đất nước. Ngày càng đông dân chúng chán ghét sự cai trị của ĐCSVN. Cho nên sẽ còn nhiều hy vọng.

Tiếc cho anh Gió là tình hình diễn biến thế này, giấc mơ yên bình mở quán bán hàng ăn, nuôi gà chọi, trồng rau của anh Gió lại trở nên xa hơn một chút.