Thứ Hai, 14 tháng 9, 2015

Chỉ có ác ôn là có thật

Ngày hôm nay 14 tháng 9 năm 2015, một số tờ báo lớn ở Việt Nam như tờ Thanh Niên có đưa bài báo với tiêu đề.

Có thể bỏ tù nếu xâm phạm quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí


Bài báo tường thuật uỷ ban thường vụ của quốc hội nước CHXHCN Việt Nam họp bàn về cải cách tư pháp.

Bài báo có đoạn uỷ ban tư pháp quốc hội Việt Nam cân nhắc bỏ điều 88 để thay thế bằng điều 117. 

Điều 88 là điều luật quy định về tội danh tuyên truyền chống phá nhà nước CHXCN Việt Nam. Rất nhiều bloger, nhà báo tự do đã bị nhà cầm quyền Việt Nam hiện nay dùng điều luật này để truy tố và bỏ tù họ. Điển hình là CLB nhà báo tự do với 3 thành viên là Nguyễn Văn Hải, Tạ Phong Tần, Phan Thanh Hải đã bị khép vào điều 88.

Điều 88 trong bộ luật hình sự nước CHXHCN Việt Nam là điều luật bị quốc tế lên án và đòi hỏi gỡ bỏ. Trước sức ép của quốc tế trong việc đòi hỏi cải cách nhân quyền, pháp luật để hội nhập các khối thương mại chung rộng lớn. Quốc hội Việt Nam cân nhắc gỡ bỏ điều 88 này. Nhưng đó không phải là sự tiến bộ, nhân nhượng. Trái lại điều 117 còn vô nhân đạo hơn điều 88 cũ.

Điều 117 này còn tàn bạo hơn cả điều 88 vì bổ sung thêm cái mà điều 88 không có. Đó là nội dung ở điều 117 ghi rằng  kể cả người chuẩn bị phạm tội làm ra, tàng trữ, tán phán tài liệu phỉ báng chính quyền, làm hoang mang trong nhân dân nhằm chống nhà nước ....cũng bị kết án tù từ 1 đến 5 năm. Đây là chi tiết mà điều 88 trước đó vốn bị lên án nặng nề không quy định.

Có nghĩa cộng sản Việt Nam thay một điều 88 mà thế giới cho là bất nhân, bằng một điều luật khác có tên 117 còn bất nhân hơn vì diện xét đối tượng vào điều luật này còn rộng hơn, mơ hồ hơn và khắc nghiệt hơn đến mức độ chỉ có ý '' chuẩn bị '' cũng phải vào tù.

Nếu điều 88 quy định hình phạt lớn nhất là 20 năm thì điều 117 cũng chẳng kém gì, vẫn y nguyên 20 năm cho tội gọi là đặc biệt nghiêm trong.

Sự ác ôn trong việc sửa luật là có thật, thế còn sự tử tế có không ?

Trong chương về quyền con người quốc hội Việt Nam bàn bạc lần này có một điều luật mới, đó là điều luật mang số 166. Điều luật này quy định.

Tội xâm phạm quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tiếp cận thông tin, quyền biểu tình của công dân

Mặc dù nhiều tờ áo lớn của Việt Nam đưa điều luật này làm nội dung tiêu đề với chữ '' có thể ''. Nhưng toàn bộ các bài báo không hề nói đến chi tiết thảo luận, bàn bạc nào của các thành viên quốc hội Việt Nam đến điều luật này.

Chúng ta thử phân tích xem đây có phải là một điều luật tử tế, bảo vệ quyền tự do ngôn luân, tự do báo chí  ở Việt Nam hay không.?

 Báo chí Việt Nam là cánh tay của ĐCSVN, thuộc sự lãnh đạo của ĐCSVN và báo chí Việt Nam luôn luôn có quyền tự do lớn. Đó là tự do ca ngợi chế độ Việt Nam, ca ngợi lãnh đạo Việt Nam, ca ngợi Đảng CSVN theo chỉ đạo tuyên truyền của Ban tuyên giáo trung ương Đảng.

Có nghĩa rằng nếu ngôn luận, báo chí Việt Nam cứ ca tụng đảng ĐCSVN, chế độ VN sẽ được hoàn toàn tự do. Kẻ nào ngăn cản sự tự do ca ngợi chế độ ấy của báo chí, ngôn luận sẽ bị khép vào tội 166 và có thể bị bỏ tù.

 Còn ngược lại báo chí, ngôn luận mà nói xấu Đảng đã có điều 117 chờ sẵn để khép tội.

Điều 166 này là sự tử tế dành cho các nhà báo phục vụ ĐCSVN. Nó chỉ có giá trị thực sự khi Việt Nam không có ban tuyên giáo trung ương và Việt Nam có báo chí tư nhân. Với hiện trạng như ngày nay chỉ có báo chí của ĐCSVN quản lý thì điều luật này chỉ là trò mập mờ, lừa đảo đánh lận con đen.

Sự giả tạo trong điều 166 này còn  có điểm trơ tráo trắng trợn, là quy định việc xâm phạm quyền biểu tình của công dân.

 Công dân Việt Nam có được phép biểu tình đâu mà bị xâm phạm, mọi hoạt động biểu tình của công dân như đình công, phản đối TQ xâm lược, phản đối chặt hạ cây xanh...đều bị quy là gây rối trật tự công cộng. Mặc dù hiến pháp Việt Nam quy định công dân có quyền biểu tình, nhưng đến nay quốc hội Việt Nam nhiều lần trì hoãn không thông qua luật biểu tình. Biểu tình không được công nhận thì lấy ai xâm phạm mà kết tội.?

Thực tế  những công dân có hành động biểu tình đều bị bắt tù, điển hình như Bùi Thị Minh Hằng hai lần liên tiếp bị kết tội là gây rối trật tự công cộng, lần đầu 5 tháng tù giam, lần thứ hai là 36 tháng tù giam.

Quốc hội Việt Nam hôm nay bàn về bảo vệ tư do ngôn luận, báo chí trong khi nhà báo tự do Tạ Phong Tần vẫn còn đang trong nhà tù. Quốc hội Việt Nam bàn về bảo vệ quyền biểu tình trong khi người biểu tình Bùi Thị Minh Hằng đang ở trong nhà tù. Quốc hội Việt Nam bàn về quyền con người, phụ nữ, trẻ em  này nọ trong khi có bao nhiêu phụ nữ đang bị cầm tù vì đòi hỏi quyền con người, quyền tự do báo chí, ngôn luân.

Trong phiên họp của uỷ ban thường vụ quốc hội ngày hôm nay 14 tháng 9 năm 2015, các báo chí giật tiêu đề nghe như  tràn trề  hy vọng chờ đón sự tử tế thật của chế độ cộng sản VN. Nhưng phân tích kỹ ra, chả có sự tử tế mới nào trong phiên họp này cả.


Chỉ có sự ác ôn và thủ đoạn là vẫn có thật mà thôi.

Thứ Bảy, 12 tháng 9, 2015

200 nghìn đồng trước sân chùa và những chân nến bạc.



'' Ảnh và nguồn tin từ nick Nguyễn Hoàng: Người bạn này tên Doanh, sinh năm 1988, ở Bắc Ninh. Bị thần kinh từ nhỏ vì lúc mang thai, mẹ bạn ấy uống thuốc sâu. Ba thì suốt ngày say xỉn nên hay đánh đập bạn ấy hoài. Trong xóm nhà ai có tiệc thì bạn ấy đều tới phụ việc vặt, chứ không gây rối phá hoại làng xóm. Hôm qua, bạn ấy lang thang lên Thôn Trung Đồng Vân, Trung Việt Yên, Bắc Giang và lỡ ăn trộm của Chùa Trung Đồng số tiền 200 ngàn VND. Dân vây lại đánh đập ngay trước cửa Chùa khiến một con mắt bạn ấy bị hư và máu me be bét như vầy ''

Hãy đọc bản tin trên và nhìn tấm hình, gạt qua những thông tin khác thì chúng ta sẽ thấy một chàng trai không có vẻ là lưu manh lắm bị trói và đánh thê thảm.

200 nghìn Việt Nam đồng của chùa Trung Đồng là cái giá mà chàng trai này phải đổi bằng trận đòn thảm khốc. Nhìn cái cách chàng trai ăn mặc và khuôn mặt tôi nghĩ anh ta chắc chắn không phải là dân lưu manh, trộm cắp chuyên nghiệp. Sở dĩ tôi nghĩ chắc bởi vì tôi sống với những tay lưu manh, trộm cắp chuyên nghiệp quá lâu.
Cách đây gần 200 năm, trong bối cảnh của tiền tư bản man rợ , thối nát được miêu tả trong tác phẩm Những Người Khốn Khổ, đoạn mà tôi ấn tượng nhất là khi Giăng Van Giăng ăn trộm chân nến của nhà thờ. Tên tù khổ sai vừa xong án 18 năm, hắn được vị linh mục cho ăn và ngủ nhờ, thế nhưng nửa đêm hắn đã cuỗm của nhà thờ mấy chân nến bạc rồi chuồn. Vô phúc cho hắn bị cảnh sát tóm được và khám xét, khi cảnh sát dẫn hắn lại nhà thờ để báo cho linh mục. Vị linh mục già đã ôm lấy hắn và nói dối rằng ông cho hắn, thậm chí hắn đi vội quá còn chưa lấy nốt mấy thứ nữa, và ông hối hả cầm mấy chân nến nữa nhét vào túi hắn.
Giăng Van Giăng thoát tù, có lẽ phải là án chung thân vĩnh viễn sau cái án 18 năm kia vì tái phạm nguy hiểm.
Ông linh mục đã nói dối, nếu bạn rành một chút về Công Giáo, bạn sẽ biết tội nói dối là rất lớn, nhất là người nói dối lại là vị linh mục.
Nếu như bạn hiểu được hoàn cảnh của Giăng, hiểu được tính chất của Công Giáo và lời nói dối của linh mục. Và nữa, khi bạn hiểu những điều đó khi bạn từng là một tên tội phạm.  Bạn sẽ muôn đời không quên khoảnh khắc màu nhiệm này trong tác phẩm của Huy Go.
Tôi không nhớ trong một truyện ngắn nào đó của tuyển tập truyện ngắn Việt Nam từ năm 1930 đến năm 1945. Đại khái câu chuyện về một cậu bé đói quá, vồ một cái bánh dày của bà bán hàng, vừa ăn vừa chạy. Người ta bắt và đánh cho cậu nhè cái bánh dày nuốt vội trong họng ra. Cậu bé vào tù và vài năm sau ra tù thành một tên trộm chuyên nghiệp.

 Đã gần 200 năm trôi qua khi Giăng Van Giăng ăn cắp chân nến bạc ở nhà thờ Pháp, cho đến ngày nay ở Bắc Giang- Việt Nam, chàng trai tên Doanh ăn cắp của nhà chùa 200 nghìn VND. 
Có bao giờ chúng ta tự hỏi trên đất nước này có Những Người Khốn Khổ hay không.?

Thứ Sáu, 11 tháng 9, 2015

Nhà báo bị đánh và nhà báo bị đuổi việc.

Làng báo chí Việt Nam vừa rộ lên hai sự việc liên quan đến hai nhà báo trong đầu tháng 9 năm 2015.

Vụ thứ nhất xảy ra ngày Nguyễn Ngọc Quang của đài phát thanh truyền hình Thái Nguyên bị côn đồ chặn xe ô tô, chém 8 nhát vào tay và vai.

Đặt giả thiết về nguyên nhân động cơ gây án này, tờ Tuổi Trẻ của Việt Nam cho rằng.

http://tuoitre.vn/tin/chinh-tri-xa-hoi/20150904/mot-nha-bao-bi-truy-sat-tren-duong-di-lam/963477.html

Được biết, thời gian gần đây, nhà báo Nguyễn Ngọc Quang đã có một số tác phẩm báo chí về tình trạng khai thác khoáng sản trái phép trên địa bàn tỉnh Thái Nguyên.
Sau khi các tác phẩm này được đăng phát, vào đêm 30-8, nhà riêng của ông Quang tại xóm Đồng Thái, xã Hoá Thượng, huyện Đồng Hỷ đã bị kẻ xấu dùng chất cháy đốt cổn

Tờ Tuổi Trẻ không cho biết rõ ông Quang là tác giả của những bài báo nào gần đây về tình trạng khai tháng khoáng sản, cũng như không nói rõ bài báo được đăng ở đâu.

Tìm hiểu về những bài báo phản ánh tình trạng khai tháng khoáng sản tại Thái Nguyên gần đây bị lên án trong tháng 8 và cho đến ngày 3 tháng 9 năm 2015 ( tức trước một ngày ông Quang bị côn đồ chém ) chỉ có những bài báo lên án tình trạng bất cập ở mỏ Núi Pháo. Một khu mỏ nguyên liệu quý hiếm do tập đoàn Masan sở hữu. Tập đoàn Masan thâu tóm được mỏ Núi Pháo nhờ công ty Bản Việt môi giới, tư vấn. Bản Việt cũng là đại diện cho Masan mua được nhiều quyền kiểm soát những công ty khác như vụ mua Vinacafe Biên Hoà. 
Bản Việt cũng là công ty của Nguyễn Thanh Phương, con gái thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

Ngay sau ngày ông Nguyễn Ngọc Quang bị chém, không còn bài báo nào lên án tình trạng khai thác ô nhiễm ở mỏ Núi Pháo nữa. Mặc dù liên tiếp trước đó các ngày cuối tháng 8 và ngày 2, ngày 3 tháng 9 năm 2015 các bài báo phản ánh tình trạng mỏ Núi Pháo rất nghiêm trọng, người dân ùa ra biểu tình phản đối, lên án, kêu cứu thảm thiêt.
http://epcocdunghuy.com/thai-nguyen-cong-ty-nui-phao-bị-dan-bủa-vay/
Đến ngày 8 tháng 9 năm 2015, sau khi ông Quang bị chém 4 ngày. Đài phát thanh truyền hình Thái Nguyên đưa một bản tin ca ngợi thành công của mỏ Núi Pháo.
http://www.thainguyencity.org.vn/Chi-tiet-tin/tin-trong-tinh/du-an-nui-phao-giac-mo-va-hien-thuc-8585.html
Mặc dù cùng chiều ngày ông Quang bị chém và hôm sau, trưởng ban tuyên giáo thành uỷ Hồ Quang Lợi và thứ trưởng bộ thông tin và truyền thông Trương Minh Tuấn kêu gào phải xử lý, phải truy xét, phải làm rõ ầm ĩ trên báo chí. Nhưng cuối cùng thì mọi sự lắng xuống đột ngột sau ngày 8 tháng 9 năm 2015, khi mà bài báo ca ngợi thành công của tập đoàn Masan với mỏ Núi Pháo xuất hiện với những lời lẽ mang tính khẳng định chắc nịch về sự ưu việt trong dự án khai thác mỏ quặng hiếm này.
Vụ việc Nguyễn Ngọc Quang bị chém bỗng nhiên cũng không còn ai nhắc đến. Công an Thái Nguyên có khởi tố điều tra vụ án chém người công khai giữa ban ngày, hai kẻ rượt đuổi chém ông Quang trên quãng đường dài nhiều người chứng kiến. Sau đó chúng ung dung quay lại lấy xe đi. Nhưng đến nay thì công an vẫn chưa có manh mối nào về chúng.
Nếu ông Nguyễn Ngọc Quang bị chém vào sáng ngày 4 tháng 9 năm 2015 thì cùng chiều ngày hôm đó nhà báo Đỗ Hùng của tờ Thanh Niên nhận quyết định kỷ luật thôi việc và tước thẻ nhà báo vì lý do có những lời lẽ không nghiêm túc về lãnh tụ Hồ Chí Minh trong ngày 2 tháng 9 đăng trên facebook cá nhân ông Hùng.
Vụ việc của ông Đỗ Hùng khuấy động dư luận, bởi ông Hùng là người có quan điểm phản đối hành vi xâm lược Trung Quốc khá rõ ràng. Ông Hùng còn lên tiếng kêu gọi chính quyền Việt Nam công nhận tính hợp pháp của Việt Nam Công Hoà đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, từ đó làm căn cứ đấu tranh pháp lý với Trung Cộng.
 Nhà báo Đỗ Hùng như cái gai trong mắt Ban tư tưởng văn hoá trung ương từ vài năm nay, kể từ khi ông xuống đường cùng với người dân Việt Nam biểu tình chống Trung Quốc xâm lược biển đảo của Việt Nam.
 Ngày 4 tháng 9 năm 2015 có thể gọi là ngày đen tối của nhà báo Việt Nam. Một nhà báo động đến tập đoàn lợi ích nhóm của phe thủ tướng đã bị chém giữa sớm mai. Còn một nhà báo khác động đến thanh danh lãnh tụ Đảng thì bị khai trừ, tước thẻ một cách thẳng thưng, mặc dù ông Hùng chỉ đưa trên facebook cá nhân mang hàm ý vui, chưa hẳn là bôi nhọ.
 Có một điểm rất lạ là đối với vụ nhà báo Đỗ Hùng, ông Thứ trưởng phụ trách báo chí đã ngay lập tức có văn bản tước thẻ, đuổi việc phóng viên này. Một hành động được các dư luân viên của Đảng khen ngợi ông Tuấn đã kịp thời, quyết đoán. Nhưng trong vụ nhà báo Nguyễn Ngọc Quang bị chém ở Thái Nguyên, ông Tuấn lại chèn một câu rất lạ khi trả lời phóng vấn, dường như câu trả lời của ông là có ý cảnh cáo các nhà báo đừng nên đi quá xa trong việc này. Hoặc có hàm ý nào đó để nói rằng trong vụ này nhà báo Nguyễn Ngọc Quang có những điều lẽ ra phải nên tránh.
Hãy xem kỹ lời ông Tuấn sau đây.
''Tuy nhiên, trong khi tác nghiệp chúng tôi cũng khuyên các nhà báo hoạt động đúng theo quy định của pháp luật. Ở những điểm nóng, khi tác nghiệp các nhà báo phải kiềm chế về hành động và lời nói, tránh trường hợp đáng tiếc xảy ra.''
http://xembaomoi.com/vtc/xa-hoi/thu-truong-truong-minh-tuan-de-nghi-cac-co-quan-chuc-nang-tai-thai-nguyen-bao-ve-nha-bao-2194002.html
Cái tuy nhiên của ông Trương Minh Tuấn dường như muốn bao che cho tội ác  ở vụ án  nhà báo Nguyễn Ngọc Quang bị hành hung, hàm ý đổ lỗi cho nạn nhân. Cũng chính vì hàm ý này mà không thấy còn báo chí nào nhắc đến vụ Nguyễn Ngọc Quang nữa.
Còn những quan chức lãnh đạo báo chí như thứ trưởng Trương Minh Tuấn, không chỉ ngày 4 tháng 9 năm 2015 là ngày đen tối của báo chí Việt Nam mà còn trước đó và  nhiều ngày sau này báo chí Việt Nam chìm đắm trong những ngày đen tối

Thứ Năm, 10 tháng 9, 2015

Dân Việt và dân khác ở Đức.

Năm 1990 dân Việt ở lại Đức khá nhiều, một số người trở về Việt Nam thấy tổ quốc khó làm ăn bèn tìm cách du lịch quay lại Đức để sinh sống, một số khác từ Đông Âu tràn sang.

Lúc đầu thì mình không chứng kiến, chỉ nghe kể người Việt làm đủ mọi nghề, đặc biệt là bán thuốc lá lậu, quần áo hàng giả.

Lớp thuyền nhân miền Nam đi thì họ đa số hoà nhập với xã hội Đức rất nhanh, nhiều người làm trong cơ quan hành chính của nhà nước hoặc công ty Đức.  Còn dân 1990 từ Đông Đức sát nhập nên bỡ ngỡ nhiều, cũng tại thời họ lao động gần như bị gò ép tại những khu ở riêng, bị quản lý chặt, ngày chỉ đến chỗ làm, có gì thông quan phiên dịch hay đội trưởng.

 Người Việt được cái tính là mình khổ, mình làm chui , buôn lậu thì được, nhưng con mình phải học hành tử tế.  Bởi vậy thế hệ thứ hai của những người lao đông sinh ra ở Đức, được bố mẹ khuyến khích chăm lo ăn học. Nhiều đứa học hành đến nơi, đến chốn..chúng đi làm công ty Đức và suy nghĩ y hệt  người Đức. Nhiều đứa còn nhắc nhở bố mẹ về nếp ăn ở, suy nghĩ đậm tính Việt Nam.

Nước Đức phải nói là yên tâm với thế hệ người Việt thứ hai sinh ra ở Đức. Chúng chỉ khác người Đức chính cống ở hình dáng, còn tất cả bên trong tư duy chúng là Đức đến 90%. Bọn này thực sự ít đứa quan tâm đến quê hương Việt Nam của bố mẹ chúng. Nhiều đứa bố mẹ rủ về Việt Nam, chúng chỉ đi một lần cho biết, lần sau thì thôi kính bố mẹ đi, con chả thiết tha gì nơi ấy cả.

Cái hay nữa phải công nhận ở các bậc cha mẹ Việt là mới đầu cuộc sống khó khăn, họ buôn lậu, trộm cắp hay làm bất kể cái gì phi pháp để ra tiền..nhưng sau thời gian có vốn liếng, biết tiếng, biết nghề họ đều chịu khó tìm cho mình nghề gì hợp pháp, lành mạnh phù hợp với họ như quán ăn, làm tóc, làm móng tay, hiệu tạp hoá...

Những việc phạm pháp là do lớp mới đi lậu sang, họ chưa có giấy tờ, cần tiền trang trải nợ nần, cuộc sống. 

Nhìn chung thì người Việt dẫu có bắt đầu thế nào, thì họ cũng muốn hướng tới cuộc sống ổn định, làm ăn chân chính. Con cái của họ được giáo dục theo tinh thần Đức. Chỉ duy có kiểu hội đoàn, nịnh bợ sứ quán, lấy oai khi về thăm quê, thích được xuất hiện trên sân khấu cộng đồng....đây là tàn dư cộng sản để lại. Chắc mươi năm nữa cũng hết mấy loại như vậy tại Đức.

Đại đa số thế hệ người Việt thứ hai sẽ ít phạm tội, ít ăn trợ cấp xã hội. Đó là điều chắc chắn không cần phải hoài nghị.

Dân khác thì sao ?

Thế hệ thứ nhất phạm pháp, chây lười, ăn xã hội...đến thế hệ thứ hai cũng thế.  Tôi nhiều lần thấy những cậu bé choai choai 13 đến 14 tuổi tụ tập thành nhóm đi ăn cắp, móc túi trên tàu điện hay những nơi trung tâm có nhiều khác du lịch. Hoặc nhiều thanh niên dân này buôn bán đồ giả, đồ ăn cắp..họ kết thành nhóm, thằng băng để hoạt đông. Tất nhiên có nhiều người trong sắc dân này cũng mở cửa hàng, chịu khó làm ăn, chịu khó học hỏi. Nhưng thanh thiếu niên Việt Nam sinh ra ở đây tụ thành băng nhóm để đi trộm cắp là điều chưa bao giờ thấy như dân sắc tộc này. Dường như tính di truyền mảng lười nhác, lợi dụng chính sách nhân đạo của nước Đức được di truyền trong sắc dân này từ đời này qua đời khác.

Mới đây một clip ở nước Hung cho thấy những người tị nạn ném bánh mỳ và nước uống do nhà nước Hung cung cấp, họ còn đái vào bánh mỳ, nằm ra giữa đường tàu đòi tự vẫn nếu không được đi đến Đức.

Đành rằng họ ra đi vì tránh chiến tranh, nhưng luật tị nạn bây giờ là anh đến nước nào đầu tiên thì anh phải đăng ký tị nạn ở đó, rồi sau được phân chia đến đâu sẽ do các nước tiếp nhận bàn bạc.

Việc gây sức ép kiểu ăn vạ như thế, cho thấy họ chẳng phải đi để tránh bom đạn , vì đến Hung chẳng ai giết họ bằng súng đạn cả rồi.

Những thuyền nhân Việt Nam ra đi khi trước họ phải đi trong đêm tối, né tránh họng súng của nhà nước, họ có thể bị công an Việt Nam bắn chết hay bỏ tù vì tội phản quốc. Họ chấp nhận vào những trại tị nạn ở Hồng  Kông, Mã Lai, Phi Luật Tân nhiều năm đến khi được xét duyệt, được nước nào đó tiếp nhận.

Đằng này có tàu đưa đi, các chủ tàu cứ đến bờ biển thu tiền, đưa người đi. Chẳng thấy ai bị ngăn cấm, không đi được thì quay về, đợi chuyến sau đi tiếp. Chẳng thấy ai quay về bị bắt vì tội phản quốc cả . Không những là nước có chiến tranh, nước bình yên lân cận thấy thế cũng kéo nhau đi.

Châu Âu muốn chấm dứt chuyện tị nạn này, chắc chỉ có con đường để yên cho Nga và Tàu thiết lập hệ thống độc tài quân chủ do con bài Assad cai trị ở Syria.  Cho nên câu chuyện về người tị nạn ngày nay ở Châu Âu không thể không nghĩ đến chuyện Nga với Tàu cùng Assad đạo diễn.

Thứ Hai, 7 tháng 9, 2015

Chủ tịch nước Nguyễn Tấn Dũng.

Năm 2012 là năm gay go nhất đối với Nguyễn Tấn Dũng, sau khi suýt bị Bộ Chính Trị kỷ luật, ông Dũng đã buộc phải đứng giữa quốc hội, xin rút kinh nghiệm và kể lể công sức của mình phục vụ đảng từ lúc nhỏ để mong được tha thứ. Đại biểu quốc hội Dương Trung Quốc lúc đó đã thẳng thừng đặt câu hỏi rằng liệu ông Dũng có nghĩ đến việc từ chức không.? Đây là một câu hỏi thằng thừng mà chưa có tiền lệ đặt ra với lãnh đạo Việt Nam.

Liên tiếp năm 2013 đến 2014 Nguyễn Tấn Dũng phải đối mặt với hàng loạt hướng tấn công từ các đối thủ của mình. Sức tấn công mạnh nhất vẫn từ hướng của Nguyễn Bá Thanh vào vụ án Vinashin. Trong lúc đó Nguyễn Phú Trọng liên tục mở những cuộc chấn chỉnh đảng, phê bình và tự phê bình, những điều đảng viên không làm để nhằm triệt hạ bằng được Nguyễn Tấn Dũng.

 Nhưng cái chết bất ngờ của Nguyễn Bá Thanh đã làm đình trệ công cuộc chống tham nhũng hướng vào Nguyễn Tấn Dũng. Kỳ thực  cuộc chống tham nhũng đó chỉ là cái tên của một chiến dịch thanh toán nhau trong nội bộ ĐCSVN, bởi tất cả lãnh đạo cộng sản nào cũng tham nhũng, kể cả Nguyễn Bá Thanh.

 Nguyễn Tấn Dũng đã có một điểm mạnh mà không có đối thủ nào của ông ta có được. Đó là khả năng biết chia tiền, chia nguồn thu, lợi lộc cho các đồng chí.  Tính quyết đoán khi cần thanh toán đối thủ hoặc có thể nhẫn nhịn làm hoà . Những khả năng thường có ở những '' Bố Già '' thượng thặng. Nhờ vậy Nguyễn Tấn Dũng nắm gần hết lá phiếu của ban chấp hành trung ương Đảng để biểu quyết cho mình, thoát được vụ kỷ luật của Bộ Chính Trị năm 2012 và các đợt tấn công những năm sau đó. Để đến năm 2015, sau hai kỳ đại hội trung ương trong năm này, Nguyễn Tấn Dũng nắm gần hết quyền lực trong đảng cộng sản. Một trong những đối thủ nặng ký với Dũng là Phùng Quang Thanh bất ngờ đổ bệnh giữa năm 2015, buộc phải làm đơn xin không ứng cử nhiệm kỳ tới đây vào năm 2016 vì lý do sức khoẻ.

Việc đổ bệnh của Phùng Quang Thanh dập tắt hoàn toàn những đốm lửa le lói còn lại từ chiến dịch của Nguyễn Bá Thanh muốn tấn công Nguyễn Tấn Dũng.

 Con đường của Nguyễn Tấn Dũng thênh thang hơn bao giờ hết. Các đối thủ tấn công, người thì đột tử, đột bệnh hoặc trở nên  ngoan ngoãn, hiền lành, an phận. Đối thủ có thể cạnh tranh với Dũng bây giờ là Trương Tấn Sang. Nhưng dường như Nguyễn Tấn Dũng không bận tâm đến Sang nhiều. Sang là một kẻ bất tài, không có thực lực, không tạo được vây cánh,  cả sự nghiệp lãnh đạo của Sang không có một dấu ấn nào cho thấy Sang có năng lực. Bất quá chỉ là những lời nói  '' lạ '' gãi đúng bức xúc của dân chúng, ngoài ra không có gì khá hơn. Nếu một kẻ như Sang có ngồi vào trước ghế TBT nhiệm kỳ tới cũng là điều Dũng chấp nhận được.

Tất cả những vị trí trọng yếu như thủ tướng, bộ trưởng công an, bộ trưởng quốc phòng, chủ tịch quốc hội tới đây đều là tay chân thân tín của Nguyễn Tấn Dũng. Vì vậy Dũng chẳng khó khăn gì, khi để chức TBT Đảng CSVN  cho người hữu danh vô thực như Sang duy trì bóng ma hồn cốt  của chế độ Cộng Sản, làm bình phong cho Dũng thao túng chính trường.


Trong chế độ cộng sản Việt Nam, chức thủ tưởng, chủ tịch quốc hội chủ tịch nước chỉ là bù nhìn so với Tổng Bí Thư. Nguyễn Tấn Dũng đã thành công trong việc biến chức thủ tướng vốn ít quyền hành trước kia, thành chức có nhiều quyền lực, ảnh hưởng nhất so với các thủ tướng tiền nhiệm như Võ Văn Kiệt Phan Văn Khải,. Chắc chắn tương lai ở cương vị chủ tịch nước, với bộ sậu đàn em dưới trướng. Nguyễn Tấn Dũng sẽ biến chức chủ tịch nước vô vị bấy lâu thành một chức vị quyền lực mạnh nhất, lớn nhất đất nước. 

Nếu Dũng làm TBT, mặc nhiên vị trí của Dũng sẽ gây khó khăn cho các đàm phán với quốc tế trước đây.  Tầm hoạt động của Dũng bị gò bó trong khuôn khổ nội bộ đất nước. Việc giao tiếp với các nước tư bản hay không cộng sản sẽ trắc trở về thủ tục ngoại giao và danh nghĩa. Ở cương vị CTN Nguyễn Tấn Dũng vẫn có danh chính, ngôn thuận để tiếp xúc thoả thuận bên ngoài và chỉ đạo trong nước thực hiện những đàm phán, thoả thuận đó.

Khả năng Dũng đạt được hai chức Tổng Bí Thư và Chủ Tịch Nước như dư luận đồn đoán là khó xảy ra. Bởi Trung Quốc sẽ không cho phép Việt Nam được bắt chước mô hình Trung Quốc bây giờ. Trừ những thủ đoạn cai trị, trấn áp người trong nước và đối phó với phương Tây bằng thái độ thù địch là được cho phép học tập, áp dụng triển khai ngay. Còn những cải cách khác về kinh tế, chính trị. Việt Nam chỉ được  Trung Quốc cho phép làm theo khi cải cách đó có ở Trung Quốc từ 5 năm trở lên. 

Trung Quốc đang ráo riết âm mưu ngăn cản Việt Nam chịu ảnh hưởng của Phương Tây. Cho nên một TBT kiêm CTN mà có con rể, con gái quốc tịch Hoa Kỳ như con của Dũng là điều Trung Quốc đương nhiên là không muốn.

Để cân bằng quan hệ quốc tế và quyền lực nội bộ bên trong cùng với những đòi hỏi của dân chúng về một nhà nước pháp quyền, những nhu cầu cấp thiết cần cải cách về kinh tế, pháp luật, nhân quyền, hành chính  đồng thời vẫn đảm bảo sự tồn tại của Đảng CSVN mà không gây xáo trộn xã hội bất ngờ.

Chắc chắn Nguyễn Tấn Dũng phải làm Chủ Tịch Nước. 


Bùi Thanh Hiếu: Nói Trong Im Lặng ( Tường An phỏng vấn )



Bìa sách Nói Trong Im Lặng của Bùi Thanh Hiếu
Photo by Tường An
Sau quyển « Đại Vệ Chí Dị » được nhà xuất bản Trẻ phát hành tại hải ngoại. « Nói Trong Im lặng” là quyển thứ hai của tác giả Bùi Thanh Hiếu (tức blogger Người Buôn Gió) được Eva Tas Foundation xuất bản. Thông tín viên Tường An giới thiệu quyển sách này đến quý thính giả qua phần phỏng vấn tác giả và nhà xuất bản sau đây:

«Nói trong im lặng» là tiếng thét của những ngòi bút bị bẻ gẫy trong đêm đen Việt Nam, những tiếng thét đã được mang đến thế giới bên ngoài bởi một người vừa thoát khỏi vũng đen ấy : Bùi Thanh Hiếu.

Viết về những thủ đoạn của chế độ công an tại Việt Nam không phải là một đề tài mới lạ, mỗi ngày tràn đầy trên các mạng xã hội những bản tin tố cáo những hành động đàn áp của công an bằng mọi hình thức, từ đánh đập đến gây thương tích bằng những tai nạn giả.

Quyển « Nói trong im lặng » của Bùi Thanh Hiếu góp vào những tiếng kêu cứu trong vô vọng đó một ánh đuốc, soi sáng một khoảng đêm đen Việt Nam. Quyển sách nhỏ kéo cao hơn nữa tấm màn sân khấu của những gương mặt được nguỵ trang dưới cái tên « công an nhân dân » hay là những ngôn từ cao quý khác. Qua những nhân vật hư cấu, Bùi Thanh Hiếu đã diễn tả lên những con người thật giữa đời thường.

Quyển sách nói về một cựu bộ đội tên B. về hưu, chủ một blog mang tên Tiếng Quê Hương, hiền lành, chân chất, nhìn mọi việc quanh mình bằng cái nhìn đơn giản, hiền hoà, tin vào một chính sách mà ông đã phục vụ suốt cuộc đời cho tới ngày nhận giấy về hưu. Vẫn với một niềm tin son sắt, ông sông yên bình với những bài viết blog . Cho đến một ngày có một người dân oan tìm đến ông kể lể. Cảm thương cho hoàn cảnh của bà, ông B đã giúp bà tìm kiếm những hình ảnh, chứng cứ rõ ràng để tố cáo việc uỷ ban xã thông đồng với uy ban giải toả mặt bằng để trưng thu đất của bà bằng giá rẻ mạt. Ông đã giúp bà Nguyễn làm đơn nộp lên phường với niềm tin son sắt vào guồng máy hành chánh như khi ông còn là một chiến binh lăn lội ở Trường Sơn:

“Ông B cảm thấy họ thật dễ mến. Dù sao trong bộ máy công quyền còn những con người có tâm huyết với dân, tận tụy với công việc như thế này. Ông cảm thấy mình đã làm những việc có ích giúp người cô thế như bà Nguyễn. Chắc thấy tờ biên nhận này bà Nguyễn sẽ mừng lắm.”*

Và sau đó, ông thu thập chứng cứ, viết bài vạch trần việc gian tham đưa lên trang blog của ông và cũng từ đó, bi kịch của gia đình ông bắt đầu mà ông vẫn chưa hề biết

“Ông lấy xe ra về, trong lòng khoan khoái niềm vui. Ông không biết rằng những tờ đơn ấy sẽ chẳng bao giờ đến ủy ban nào cả, nó sẽ nằm trong két hồ sơ dưới dạng một tập hồ sơ riêng có tên ông ở một cơ quan an ninh bí ẩn trong hàng hà vô số những cơ quan an ninh bảo vệ chính trị, bảo vệ Đảng trên khắp đất nước này.. ít người dân thường nào hay kể cả cán bộ nhà nước biết đến những cơ quan bí ẩn đó.”*

Hệ thống an ninh của nhà nước Việt Nam như một mạng nhện vây bủa trên cao treo những mắt cáo nhìn xuống kiểm soát từng hành động, từng suy nghĩ của mỗi con người và bằng mọi thủ đoạn tàn nhẫn, sẵn sàng bẻ gẫy bất cứ ai không khuất phục họ, những thủ đoạn rất hèn mà một cơ quan nhà nước chính trực không bao giờ dùng với người dân của họ. Những bài viết của Ông B đã lọt vào những mắt cáo đó, lời của Tiến, một côn đồ đội lốt công an:

« Xong rồi đây anh, cái con mụ này được thằng C nó dẫn đến nhà thằng B, nhờ thằng B viết bài. Mụ đấy khai là gặp tại nhà thằng B, đưa đơn từ, kể chuyện. Thằng B có quay clip phỏng vấn mụ ấy. Mụ bảo tại chính quyền không giải quyết nên gặp ai là mụ ấy nhờ. »*

Một kế hoạch thật bài bản được đặt ra để cho ông B. vào tròng, trong khi đó, ông B. vô tư vui mừng với ý nghĩ mình đang làm một điều tốt , Thành, một cán bộ an ninh thuộc phòng bảo vệ tư tưởng chính trị nội bộ thuộc khối 5 bộ Công an báo cáo thành tích:

« Báo cáo sếp, đã cho người nắm bắt thông tin về B. Trước tiên em định lựa một số bài viết của hắn có cơ sở pháp lý, để triệu tập hắn đến làm việc. Bước đầu để hắn xác định blog của hắn. Vì vậy em sẽ không nhắc đến những bài viết gay gắt chỉ trích chính quyền của hắn ngay. Đây là những bài của hắn em lựa ra để gọi hắn làm việc. Những bài viết này thì hắn có đủ lý để biện minh, như thế hắn sẽ xác nhận là chủ của blog ….buổi sau nữa khi hắn xác nhận rồi thì làm việc đến các bài khác. »*

Và họ không từ bỏ cả thủ đoạn dùng thân nhân để áp lực cá nhân « phạm tội » một thủ đoạn rất tâm lý thường được áp dụng để làm nhục ý chí những người hoạt động, vì bản thân mình có thể chịu khổ những không thể nhìn thấy thân nhân vì mình mà liên luỵ . Lời của nhân vật Thành:




Ông Rudolf Geel, Tổng thư ký Eva Tas Foundation


«Nắng nôi đi vất vả nhỉ. Làm tốt đấy, mai xuống chỗ trường vợ thằng B hỏi trường nó về nhân thân vợ nó, quá trình công tác, tư tưởng. Rồi nói thế nào để hiệu trưởng ở đó bắn tin lại cho vợ nó biết là có cơ quan an ninh đến hỏi rồi đấy, nói hiệu trưởng bảo vợ nó về nói nó làm gì thì làm đừng ảnh hưởng vợ con. »*

Quyển sách nhỏ vẽ lên một xã hội bất ổn với bạt ngàn mưu kế, thủ đoạn của mạng lưới an ninh chằng chịt mà những người đối kháng không một tấc sắt trong tay như những con chim đang vẫy vùng trong mạng lưới đó. Với những nhân vật giả tưởng, Bùi Thanh Hiếu đã ráp những mảnh vụn của một xã hội đầy bất trắc để dựng lên một cảnh đời nghiệt ngã cho những người cầm bút. Tác giả Bùi Thanh Hiếu chia sẻ suy nghĩ của mình khi viết quyển sách này:

« Điều mà tôi muốn thường thì tôi viết tôi để cho độc giả, người ta cảm nhận, tôi chỉ diễn tả lại nỗi khổ, cái khó khăn, những cái mà những người cầm bút viết lên sự thật ở Việt Nam họ phải chịu đựng như thế nào. Tức là tôi muốn đưa đến độc giả cái nhìn về số phận của họ, những cái khó khăn của họ, tức là những cái rất là tế nhị mà họ không thể nói ra, viết ra để mọi người khác nhìn được họ và thông cảm, hiểu cho những người viết phản kháng ở trong nước”.

Quyển «Nói trong im lặng” 69 trang được nhà xuất bản Eva Tas Foundation xuất bản bằng tiếng Anh. Tổng thư ký của Eva Tas Foundation, ông Rudolf Geel cho biết cảm tưởng của ông khi đọc cuốn sách này:

«Cuốn sách này chỉ nói lên sự thật, những dữ kiện có thật được giả tưởng hoá, một câu chuyện tưởng tượng nhưng hoàn toàn dựa trên những dữ kiện có thật. Điều đó làm chúng tôi cảm thấy rất thú vị ».

Qua từng trang sách, những người viết blog, những tiếng nói bất đồng chính kiến sẽ nhận ra mình trong từng con chữ : anh bộ đội về hưu tập tành viết lách, chị công nhân xuất khẩu lặn lội giúp dân oan, người thanh niên công giáo bị côn đồ đánh cho tơi tả ngoài đường phố…v.v…và còn nhiều thủ đoạn để cả một hệ thống công quyền của nhà nước trấn áp những người không cùng quan điểm với họ. Bùi Thanh Hiếu nói:

« Thực ra những gì tôi viết đều dựa trên nguyên mẫu của sự thật, ngay cả trong quyển sách này thì những nguyên mẫu đó thật đến mức độ tôi không muốn đổi tên họ thành một người khác mà tôi muốn đặt họ là A, là B. Đây là những nhân vật kể cả người viết, kể cả người an ninh, những người công quyền hoặc là những người hàng xóm, tất cả đều trong sự thật mà ra. Tất nhiên laf trong những nhân vật đấy thì tôi lấy một nhân vật cơ bản, nhưng mà trong những sự kiện mà ông ấy phải chịu đựng thì không phải chỉ mình ông ấy thôi maf tôi nhặt của người này, của người kia tôi gom lại thành số phận của ông ấy để mọi người hiểu cái mà ông ấy chịu đựng cũng là những cái mà những người khác phải chịu đựng. Cho nên những người cầm bút họ đọc thì họ sẽ thấy bản thân họ được phản ảnh qua đấy một cách trung thực.”

Và chính những xúc tác rất thật đó đã làm cho ông thực hiện quyển sách này chỉ trong vòng 2 tháng. Tác giả Bùi Thanh Hiếu cho biết :

«Thực sự là nó ở trên những sự kiện có thật và tôi chỉ cần ngồi tôi hình dung lại, tôi chấp nối lại và cứ thế tôi viết ra thôi chứ nó không phải là một điều gì khó khăn. Với người khác có thể khó khăn nhưng với một người đã trải qua rồi thì như là một chuyện kể lại. Tất cả những người bạn người quen, rồi những cảnh mà họ hoặc bản thân mình phải chịu đựng hiện về rất là nhiều và chính nó tạo cho tôi cái cảm xúc mà tôi hoàn thành nhanh cuốn sách này theo yêu cầu của nhà xuất bản đấy. »

Eva Tas Foundation là một tổ chức tư nhân tại Hoà Lan, được lập ra theo ước nguyện của một phụ nữ Do thái đến từ Đức và sau này sống tại Hà Lan (1933-2007), bà chủ biên một tạp chí về các nạn nhân của trại tập trung Auschwitz , đồng thời bà cũng là một người công sản giàu có, đó là lý do bà không được cảm tình của một số thành phần. Những năm cuối của thập nên 90, bà tham gia vào chi nhánh của PEN ở Hà lan và mong muốn sau khi bà mất đi Eva Tas Foudation sẽ xuất bản sách của những nhà văn, nhà thơ trong các nước mà tự do truyền thông bị bóp nghẹt. Eva Tas Foudation đã xuất bản sách của các nhà văn từ Ethopia, Honduras, China, Việt Nam ….v.v…các tập thơ của nhà thơ Bùi Chát và Lý Đợi cũng đã từng được Eva Tas Foundation xuất bản. Mục tiêu của nhà xuất bản này là phá tan bức màn kiểm duyệt của các nước độc tài, ngăn cấm tự do thông tin bằng cách giúp đỡ tài chánh, xuất bản sách cho những bloggers, nhà văn, nhà thơ tại các quốc gia đó. Ông Rudolf Geel cho biết:

«Chúng tôi mong muốn mọi người biết những gì xảy ra trên thế giới trong lãnh vực kiểm duyệt, nó diễn ra dưới nhiều hình thức khác nhau, ở Trung Quốc diễn ra một cách khác và ở Việt Nam lại diễn ra theo một cách khác. Chúng tôi có nhiều quan hệ với nhà văn bất đồng chính kiến hoặc những nhà văn bị theo dõi, chúng tôi giúp họ về tài chánh và chúng tôi giúp những nhà văn trong những quốc gia như thế xuất bản sách của họ. Và nếu chúng tôi có thể xuất bản hàng loạt những cuốn sách như thế thì chúng tôi có thể có một hình ảnh tổng quát về cách cai trị trong một quốc gia, cách họ kiểm soát tự do ngôn luận của người khác và chúng tôi muốn phổ biến nó đến với những người quan tâm đến quyền tự do bày tỏ tư tưởng, vì thế điều quan trọng là chúng tôi không bán, chúng tôi phát miễn phí những quyển sách này »

“Nói trong im lặng” là phần thứ nhất của quyến sách thứ hai của Bùi Thanh Hiếu, một thanh niên giang hồ của ngõ Phất Lộc, được biết nhiều qua blog Người Buôn Gió của anh. Quyển thứ nhất “Đại Vệ chí dị “cũng thuộc dạng lịch sử giả tưởng, do nhà xuất bản Giấy Vụn xuất bản và Trẻ phát hành ở hải ngoại. Ông Bùi Thanh Hiếu cho biết đang tiếp tục cho phần 2 của quyển “Nói trong im lặng” phần này sẽ nói về số phận của những luật sư, ông Bùi Thanh Hiếu nói:

«Trong cuốn sách này thì tôi nói về người cầm bút, phần 1 tôi nói về người cầm bút. Phần thứ hai thì tôi nói về một nhân vật là luật sư, tức là ở Việt Nam thì có những nhân vật nhà văn, nhà báo, luật sư, họ gặp rất nhiều khó khăn, phần thứ hay này thì tôi viết về luật sư và vẫn là cái bộ máy của an ninh công quyền kia họ đàn áp, ở phần 2 này tôi viết về những luật sư. Nếu tôi tìm được người nào tài trợ xuất bản hoặc tôi sẽ dành dụm tiền tôi tự xuất bản lấy. Tôi sẽ dùng số tiền bán được giúp đỡ các anh em trong nước. Ngay như cuốn sách này được bản quyền 5000 € thì tôi cũng gửi mấy món tiền về cho một số người dân oan, dân nghèo trong nước cũng hết. »

Được một tổ chức ở Đức mời sang Đức để sáng tác, với những quyển sách như thế này,một ngày nào đó, phải trở về Việt Nam thì những gì sẽ chờ đợi ông, Bùi Thanh Hiếu nói :

«Tôi không biết là tôi sẽ gặp những khó khăn hay không nhưng mà trách nhiệm của tôi trong khi tôi đang an toàn như thế này thì tôi phải viết hộ cho mọi người. Mình ở trong nước mình đã sợ mình không dám xuất bản, mà nếu ở bên ngoài mình cũng sợ nốt thì bao giờ mình mới viết được ? bao giờ mình mới xuát bản cho độc giả hiểu được ? “

Luật sư, nhà văn, bloger, dân oan……đều cùng mang những chiếc còng vô hình trên quê hương của chính họ, nhà tù sẵn sàng đón rước họ xuyên qua những nghị định oan nghiệt. Tiếng nói của họ rơi vào khoảng không im lặng của hàng rào kiểm duyệt. Liệu họ có đủ nghi lực để thực hiện giấc mơ được biến suy nghĩ thành lời nói mà không bị bất cứ một hành động đàn áp nào ? Hay là rồi họ cũng phải khuất phục trước mạng lưới trùng trùng thủ đoạn của cơ quan an ninh đầy quyền lực để rồi trở thành như ông B. ở cuối đời :

Trong viễn cảnh về một tương lai gia đình yên ổn, mỗi lần ở thành phố ra, đi qua vườn hoa trước cửa dinh thủ tướng. Ông B cúi đầu không dám nhìn những người dân oan gầy còm, xơ xác đang trải chiếu nằm vỉa hè kêu oan vì mất đất.
Không phải riêng mình ông B cúi đầu. Có nhiều người viết như ông đã từng nhắm mắt để khỏi nhìn những cảnh trái ngang. Có người viết ra sự thật rồi lại chỉnh sửa năm bảy lần đến khi sự thật thành một điều mơ hồ……. Mỗi người viết ra sự thật đều phải đắn đo cái giá của mình phải trả, mỗi lần như thế, sự thật cứ vơi dần… “ *

Những người cầm bút những người bất đồng chính kiến, những người biết nói và dám nói lên tiếng nói của mình ở Việt Nam không bao giờ biết được số phận của mình sẽ trôi về đâu. Họ sẽ không bao giờ có một cuộc sống thanh thản như bao người an phận khác, mạng lưới an ninh bao trùm lên đời sống của họ, theo họ trên từng con hẻm. Người cựu chiến binh B cuối cùng cũng đã khép mình trước những thủ đoạn tinh vi của bộ máy an ninh khi ông đặt bút ký vào tờ biên bản rút lại lời khai, để vợ ông được tiếp tục đi dạy và để cánh cửa đại học cho đứa con gái được rộng mở.

Hồ sơ ông B. được đóng lại và số phận nghiệt ngã một nạn nhân khác lại âm thầm bắt đầu khi «Thành mở tủ lấy ra một bìa hồ sơ mới, nắn nói ghi tên hiệu hồ sơ… »*

* : Trích đoạn trong bản tiếng Việt của quyển «Nói Trong Im Lặng » Bùi Thanh Hiếu (bản tiếng Anh Eva Tas Foundation xuất bản)

Nguồn: http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/bui-thanh-hieu-speak-in-silance-ta-09072015091108.html

Thứ Bảy, 5 tháng 9, 2015

Phức tạp vụ án Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh

Vụ án bloger Ba Sàm tức Nguyễn Hữu Vinh đã lập kỷ lục trong ngành tư pháp của nước CHXHCN Việt Nam. Đó là hồ sơ được trả đi, trả lại nhiều lần giữa các cơ quan tham gia tố tụng như anh ninh điều tra, viện kiểm soát, toà án.

Sơ lược thì Nguyễn Hữu Vinh bắt hồi tháng 5 năm 2014 theo điều 258 của BLHS vì có hành vi đăng tải những bài viết của nhiều tác giả. Những bài viết có nội dung xuyên tạc đường lối, chính sách của Đảng CSVN, bôi nhọ uy tín lãnh đạo, làm mất niềm tin của nhân dân vào Đảng và Nhà Nước.

Đến đầu tháng 9 năm 2015, tức là đã 16 tháng vụ án này vẫn chưa được đem ra xét xử, lần cuối cùng vào ngày 8 tháng 7 năm 2015, toà án đã lại trả hồ sơ cho viện kiểm soát để đòi bổ sung thêm chi tiết. Điều rất lạ là những lần trả đòi bổ sung, bản cáo trạng, kết luận hồ sơ dường như không có gì thay đổi so với ban đầu. Dường như có sự kéo dài thời gian xét xử vụ án này chứ không phải vì vấn đề hồ sơ vụ án.

Vì sao lại nói không tại vấn đề hồ sơ vụ án.?

Vì trước đến nay chính quyền Việt Nam  xét xử không cần đến hồ sơ, tất cả nhân chứng, viện kiểm sát, công an, toà án , báo chí đều là Đảng lãnh đạo. Chỉ cần an ninh bảo vệ chính trị nội bộ xác định cần xét xử là mọi cơ quan liên quan như viện kiểm sát, toà án, báo chí sẽ thực hiện các bước tiếp theo để hoàn tất vụ án theo yêu cầu của cơ quan an ninh.

Nhưng ở vụ án này lại diễn ra vào một thời điểm nhạy cảm, đó là thời điểm mà Việt Nam đang nỗ lực để gia nhập TPP. Một trong những đòi hỏi của TPP là Việt Nam phải cải thiện quyền con người. Điều luật 258 là công cụ của chế độ cộng sản VN dùng để hạn chế, trấn áp quyền tự do ngôn luận của con người . Trong những năm trước đây, nhiều người Việt Nam đã bị bỏ tù vì điều luật này, gần đây mức độ có giảm để thay thế vào đó là việc giả dạng côn đồ đánh những người đấu tranh nhân quyền. Nguyên nhân việc hạn chế bắt giữ và thay vào đó là đánh đập là do việc bắt giữ , xét xử có bằng chứng rõ ràng sẽ khiến quốc tế có căn cứ phản đối. Còn việc dùng côn đồ đánh đập thì có thể vu vạ đó là xô xát dân thường với dân thường.

Chính vì lo ngại một vụ án được xét xử bằng điều 258 sẽ gây trắc trở cho việc gia nhập TPP. Đảng CSVN vào cảnh loay hoay lúng túng phải kéo dài thời gian đưa bị cáo ra toà.

Ở vụ án này còn có những éo le nữa là Nguyễn Hữu Vinh là con trai của thứ trưởng ngoại giao Nguyễn Hữu Khiếu khi xưa, bản thân ông Nguyễn Hữu Vinh từng là sĩ quan an ninh, ông Vinh từng học với thứ trưởng công an phụ trách an ninh bây giờ là thượng tướng Tô Lâm.

  Xét xử một người từng trong hàng ngũ của đảng mà chống lại đảng, rất cần đến yếu tố đối tượng nhận sai trái, bị mê hoặc , dụ dỗ mà chống đảng. Như vậy mới giữ được uy tín của Đảng, còn nếu như đối tượng không nhân sai trái mà khẳng định làm đúng, phản ánh đúng thì uy tín của Đảng CSVN như bị cái tát vào mặt. Bởi vậy, chúng ta thường thấy những vụ án trong quá trình điều tra mà đối tượng nào nhận tội, xin khoan hồng sẽ được xét xử nhanh, báo chí đưa tin rầm rộ. Trái lại những vụ án đối tượng không những chẳng nhân tội, mà còn khẳng định mình làm đúng thì không thấy được nhắc tới và đương nhiên vụ án sẽ bị kéo dài quá trình thẩm vấn, điều tra, bức cung, khủng bố tinh thần.

Các luật sư nhận bào chữa Nguyễn Hữu Vinh cho biết, từ khi bắt đến nay, ông Vinh chưa ký nhận bất cứ tờ khai nào, ông không nhận bất cứ việc làm nào của mình là sai, tất cả hồ sơ chỉ là do cơ quan công an tự tạo ra,. Hành động kiên quyết của ông Vinh khiến cho vụ án không đi vào con đường mà cơ quan bảo vệ chính trị ĐCSVN mong muốn.

Thế nên, vụ án càng bế tắc và để lại nỗi nhục cho ngành tư pháp Việt Nam, cả một chuỗi an ninh, viện kiểm sát, toà án phải đùn đẩy đi , đùn đẩy lại hồ sơ , kéo dài thời gian để mong chờ đối tượng mệt mỏi, quy phục, nhận tội mới dám xét xử.

Điều eo le nữa trong vụ án này còn ở chỗ. Thời điểm tháng 5 năm 2014, Nguyễn Tấn Dũng đang phải đối phó liêu xiêu với các đối thủ trong Đảng. Những bài viết đăng được cho là ông Vinh đăng tải có nội dung ảnh hưởng đến uy tín của Nguyễn Tấn Dũng. Bởi vậy chính Dũng đã ra lệnh cho Tô Lâm phải mạnh tay bắt giữ Nguyễn Hữu Vinh. Đến nay thì Nguyễn Tấn Dũng đã an toàn, nắm chắc được quyền lực. Vụ Nguyễn Hữu Vinh không còn là bận tâm của Dũng nữa.  Tô Lâm sẽ là người giải quyết nốt mới bùng nhùng có tên Ba Sàm mà Nguyễn Tấn Dũng sai hốt về.

Trước đây Nguyễn Tấn Dũng đã mạnh tay với tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ, con trai của cựu bộ trưởng nội các cộng sản đầu tiên. Việc bắt Vũ lúc đó đã khiến nhiều cựu lãnh đạo cộng sản e ngại sự tàn bạo của Dũng với con em mình. Nếu lần này, vụ án Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh, con của một thứ trưởng cộng sản cũng bị hà khắc như Cù Huy Hà Vũ. Hình ảnh một Nguyễn Tấn Dũng tàn nhẫn, thực dụng, không có tình nghĩa, sẵn sàng cạn tàu, ráo máng với con em lãnh đạo công thần ,sẽ tái hiện lại trong mắt nhiều người.


Thượng tướng Tô Lâm, thứ trưởng công an, tổng cục trưởng tổng cục an ninh phải giải bài toán khó trong vụ án Nguyễn Hữu Vinh. Làm sao để ông chủ Nguyễn Tấn Dũng không bị ảnh hưởng hình ảnh trong mắt các cựu lãnh đạo là một kẻ độc tài tàn bạo, làm sao để tiến trình tham gia TPP không bị ảnh hưởng bợi vụ án xét xử với điều 258, làm sao để uy tín của ĐCSVN không bị ảnh hưởng, làm sao để tình nghĩa dây mơ, rễ má giữa những người đồng chí, cựu đồng chí với nhau không bị ảnh hưởng. ?

Tô Lâm, cháu của Lê Giản ( tức Tô Dĩ, giám đốc công an vụ năm 1946 ), con cháu của một công thần liệu có nương tay với người bạn học của mình, cũng là con của một cựu công thần. Hay  Tô Lâm sẽ nhân cơ hội này để thể hiện lòng trung thành với Chủ Tịch Nước tương lai Nguyễn Tấn Dũng người có quyền ký quyết định phong hàm đại tướng cho ông ta.?

Hãy chờ vài ngày nữa để xem tính con người trong những người cộng sản nòi này hơn hay tham vọng thâu tóm quyền lực chính trường Việt Nam hơn.